_ Quán to zậy mà hem chơi ‘’num bờ oanh’’ hả.
Nhỏ cười cười.
_ Hj`, thì to vậy nên ai mà uống mấy thứ đó.
_ Zui quá hen.
Nó tặc lưỡi nhìn xung quanh. Đúng là quán này sang thiệt, nhìn ai cũng oai hết. Lát sau ‘’tiểu nhị’’ bưng ra mấy mâm đồ ăn chất đầy cả bàn.
_ Hem có đũa sao ăn - nó ngạc nhiên
_ Dùng cái này nè.
Nhỏ đưa cho nó kon dao với cái nĩa. Nó cầm mà mặt cứ ngu ngu, hình như trong phim tụi tây cũng ăn bằng cái này nè. Để thử coi.
Nó cắt cắt nĩa nĩa 1 hồi mà chả được khỉ khô j` hết. Dòm qua thấy nhỏ đang cười cười nhìn nó. Bưx quá nó cầm 2 kon dao… làm đũa gắp ăn lun.
_ Ấy đứt miệng bây giờ - nhỏ hốt hoảng
_ Hem sao đâu, sợ j`, nhỏ cứ ăn đi - nó vừa nhai vừa nói.
Nhỏ trừng mắt
_ Sao mà hem sao, đưa 2 kon dao đây, lẹ lên.
Nó bùn bùn đưa cho nhỏ, giờ bit ăn sao chaj`. Bí quá…. nó chơi bốc tay lun.
Nhỏ nhìn nó mà lắc đầu, vệ sĩ j` mà kì zậy. Rồi cô bé cũng mỉm cười ngồi ăn.
Ăn xong bác tài chở nó với nhỏ về. Nó hơi chếnh choáng, rượu xịn có khác mạnh ghê.
Mở cửa bước vào nhà. vừa thấy nó là ba thằng bạn xúm đến liền.
_ Sao rồi.
_ Được hem maj`.
_ Tụi tao được làm hok.
Nó tê tê leo lên ghế ngồi đốt điếu thuốc. Rít 1 hơi thật dài phun khói mù mịt. Nó bắt đầu giở giọng… chảnh.
_ Đáng ra tụi bây hem được làm, nhưng nhờ tao… ‘’năn nỉ’’ dữ quá nên ‘’sếp’’ mới nhận.
_ Ngon lành…. - ba đứa hí hửng
_ Chưa đâu… - nó cắt ngang - ngày mai người ta còn phải thử tụi bây đã, họ chỉ nhận mấy người giỏi…. giống tao thôi.
_ Hứ, tụi tao giỏi gấp chục lần mày - Nguyên hếch mặt
_ Uh, tụi tao mà làm là ngon hơn mày nhìu - Hổ a dua
Nó nhăn mặt.
_ Tụi bây bất nghĩa quá nha, tao đã… ‘’cố công’’ xin việc jum` rồi mà tụi bây còn chê tao hả.
_ Oh`, oh`, để tụi tao khao mày 1 bữa cháo vịt. Đi - Phong tỏ vẽ bit ơn
Zậy là tối đó nó được ăn thả cửa. 1 tăng của… ‘’sếp’’ còn 1 tăng của 3 thằng…. ‘’em’’.
Tình Yêu Bụi Đời -Chương 14
Sáng hôm sau là chủ nhật, nó dẫn cả bọn đến… ‘’công ty’’ nhận việc. Ông đại gia Kim Phụng lúc trước đã có cảm tình với tụi nó rồi, ổng vui vẻ đưa 3 đứa kia đi huấn luyện cơ bản ở đâu đó. Nhỏ cũng vậy, cô bé cũng đưa nó đi huấn luyện…. chạy xe. Lần này nó chăm chú tập hết sức, hôm qua bị nhỏ chê giờ vẫn tức.
Nhỏ thì ngồi trong quán, cô bé vừa uống nước vừa quan sát. Nhờ có ‘’giám sát viên’’ vậy nên đến chiều là nó có thể chạy ngon ngon rồi, nói chung là nhanh hơn… hôm qua.
_ Khát hem - Nhỏ đưa nó chai nước
Nó cầm tu ừng ực.
_ Tui chạy zậy ngon chưa, đi ‘’bão’’ được rồi đó.
_ Xí… mới bit sơ sơ mà đã chảnh.
_ Sơ sơ j`, chạy zậy là được rồi, từ từ mới lên tay chứ.
_Uh… vậy giờ anh chở em đi chơi thử nghen - nhỏ đề nghị
_ Đi đâu.
_ Thì đi chơi, đi đâu cũng được…
_ Uh, đi thì đi… - nó đang khoái chạy xe
Nhỏ háo hức lên ngồi kế bên nó.
_ Tới lun bác tài…
‘’Bác tài’’ bắt đầu cho xe đi. Lần này ‘’bác tài’’ có vẻ cứng tay hơn, chạy hơi ngon được chút.
Nó chở nhỏ chạy zòng zòng thành phố, nhỏ đòi vào khu vui chơi. Uh thì vào… nó cho xe tới bãi đỗ rồi đi zô với cô bé.
_ Wooa… đẹp chưa kìa - nhỏ tròn mắt chỉ vào bức tượng Bạch Tuyết đứng với 7 chú lùn
_ Oh`, oh`… đẹp.
Gứm, xấu hoắc, nó nghĩ thầm, đúng là đồ… kon gái. Bức tượng xấu xí zậy mờ cũng khen, nó mà zô đó đứng còn… đẹp hơn nhìu.
_ Ah, đây nữa nè… dễ thương quá…
Nó đưa mắt dòm thử… Xời ơi… chỉ là 1 bầy nhok kon đang quậy trong nhà banh thôi mà, có j` đâu. Mấy đứa này nhìn là mún… bẹo má thôi chứ dễ thương j`. Mai mốt mà…. cưới zợ thì nó có… 1 đám còn đông hơn zậy nữa cho koi.
_ Ah… đây nữa… đây nữa…, ở đây cái j` cũng đẹp hết ta ơi.
Nó xụ mặt, kon nhỏ này hình như hem có… óc thẩm mĩ. Nãy giờ gặp j` cũng khen đẹp, nó… đẹp hơn đây thì hem chịu khen, bưx ghê.
_ Đi chơi xe đua đi - tiếng nó
Nhỏ ‘’chìu’’ liền.
_ Uh, đua thì đua…
Nó chơi xe đỏ, nhỏ ngồi xe cam. Chấp nhỏ chạy 1 quãng dài trước nó mới bắt đầu theo sau.
Tưởng nhỏ chơi ẹ lắm chứ ai dè chạy còn ác hơn…. ngựa nữa, cô bé đạp tẹt ga, xe chạy vù vù. Nó vội vàng đuổi theo sau…. hít bụi mệt xỉu. Chật vật lắm nó mới bắt kịp nhỏ, cô bé quay qua cười với nó một cái rồi vọt ga lên trước.Nó hốt hoảng vội theo sát liền.
Sắp tới đích nó chơi liều lun, đạp hết ga bẻ qua khúc cua cuối cùng. Xe nó hơi vượt lên xe nhỏ… bất ngờ mắt nó bị 1 vật j` quẹt qua, hình như là kon côn trùng j` đó, chệch tay lái. Xe nó quẹo qua 1 chút làm xe nhỏ bị ép bay cả lên lề, cô bé mất đà chúi người về phía trước.
_ Chết…. có sao hem nhỏ - nó quăng xe chạy đến chổ nhỏ
Cô bé bị 1 vết trầy be bé trên má, nhưng hình như đau lắm nên thấy nó chạy đến là cô bé òa lên khóc liền. Nó bối rối xoa xoa má nhỏ.
_ Xin lỗi…. xin lỗi… nghen. Tui chạy dở quá
Nhỏ vẫn khóc mỗi lúc một to. Nó bắt đầu đâm hoảng.
_ Đau lắm hả…. để tui… để tui đi mua bông băng nghen.
Nó vừa dợm bước tính chạy đi thì nhỏ níu áo nó lại, cô bé hok cho nó đi, khóc còn to hơn nữa…. Nó thừ người ra chẳng bit làm sao, dỗ thì hem nín, đi mua bông băng thì hem cho, đã vậy nhỏ khóc mỗi lúc mỗi to thêm nữa chứ. Hoảng quá mặt mày nó… ‘’mếu mếu’’ chuẩn bị… khóc theo… Tự nhiên nhỏ bật cười khúc khích, rồi mỗi lúc lại cười to hơn. Nó ngu người nhìn nhỏ.
_ Hết đau rồi hả - nó lo lo
Nhỏ cười toe.
_ Có đau đâu mờ hết.
_ Vậy…. vậy…. sao lại khóc….
_ Chọc anh chút chơi….Hj`, ai bỉu anh dễ dụ quá chi.
Nó thộn mặt ra nhìn y chang…. thằng bờm.
_ Zậy… zậy nãy giờ… tui bị lừa hả.
Nhỏ bật cười to hơn nữa.
_ Chứ sao nữa….hihi, nhìn cái mặt anh thấy khờ tè lun.
_ ………
Nó im ru, lần đầu tiên nó thấy nó giống bạn…. thằng bờm quạt mo quá.
Quay phắt người lại, nó bỏ đi. Nhỏ hết hồn chạy theo níu áo nó lại.
_ Anh…. Anh ah`.
_ ………….
_ Sao vậy, em giỡn chút thui mờ.
_ ………
_ Đừng giận mà.
_ ………
_ Thui mà, em xin lỗi… anh nói j` đi, đừng vậy mà.
Mắt nhỏ bắt đầu rưng rưng, lần này là sắp khóc thật. Đến lượt nó tự nhiên cười thật to.
_ Haha… vậy là tới phiên nhỏ khờ nha, ai giận chứ hả.
Nhỏ tròn mắt nhìn nó.
_ Anh… anh….
_ Tui giả bộ đó - nó cười toe
Nhỏ bưx hết sức, dám chọc nhỏ xém khóc. Cô bé đấm thùm thụp vào lưng nó.
_ Anh….. xấu lắm nghe.
Nó vừa đỡ vừa hi`hi`.
_ Tui bắt chước nhỏ mà.
_ Ai… ai cho anh bắt chước hả.
_ Tại nhỏ… ‘’đầu độc’’ tui trước chứ bộ.
_ Kệ em… lần sau hem được chọc em vậy nữa nghe chưa.
Nó cười cười.
_ Nghe.
_ Xin lỗi em đi.
_ Sorry....
_ Bồi thường đi.
_ Đợi chút.
Nó chạy ra cổng, lát sau đi vào tay cầm 1 bịch kẹo bông gòn to đùng. Lôi trong bịch ra 10 cây, nó đưa cho nhỏ…… 1 cây.
_ Cái j` đây… - nhỏ xoay xoay que kẹo
_ Kẹo bông gòn, ngon lắm ah’, ăn thử y.
Nhỏ cắn thử 1 miếng… cũng ngon. Cô bé xử lý thật nhanh que kẹo…. Ăn hết, nhỏ quay qua nó xòe tay ra…. dụ ăn.
_ Cho que nữa y.
_ Cho rồi.
_ Có 1 que hà, anh còn 9 que lận.
Nó giấu mấy cây kẹo ra sau lưng.
_ 1 que thui… của ít lòng nhìu.
_ Kệ, hem thèm… lòng, cho nữa y.
_ Thui, cho nhìu lòng… hem có bi nhiu hết.
_ Anh tham ăn quá đi, đưa đây lẹ lên, để lâu em lấy hết giờ.
Nó đi xa xa nhỏ ra 1 chút. Cô bé kéo nó lại…. thọc lét. Nó sợ nhất món này nên đầu hàng liền. Nhỏ ‘’tịch thu’’ hết sạch kẹo, chỉ chừa cho nó có 1 que hà.
_ Cho tui cây nữa y - nó năn nỉ
_ Thui….. của ít lòng nhìu.
Nhỏ nói y chang nó rồi cắn kẹo ăn 1 mình, để cho nó nhìn mà….. chảy nước miếng tùm lum.
_ Ngon ghê…. - cô bé liếm môi khi xử xong cây cuối cùng
Hứ… ngon j` mà ngon. Kẹo của nó chứ bộ, tự nhiên bắt nó đứng dòm nhỏ… nhem thèm rồi còn chọc quê nữa.
_ Ngon lành j` đâu…. - nó bưx bưx
Nhỏ hồn nhiên.
_ Ngon thiệt mà.
_ Thiệt giả j`, tui có 1 cây sao bit ngon hay dở chứ.
_ Hj`… anh giận ah`, đừng có xấu tính vậy chứ. Kon trai thi` phải nhường kon gái mới galăng.
_ Nhưng mờ… kon trai được có 1 cây hà. Kon gái được 9 cây lận… - nó ‘’phân bì’’
Nhỏ mỉm cười.
_ Thui mòa… lần sau em chia cho 1 nửa, đừng vậy nữa nhoaaaaa…
Mỏ dẻo tè. Nó thua liền, kon gái… ‘’cao thủ’’ quá.
Tình Yêu Bụi Đời -Chương 15
Nó về nhà trước 3 thằng bạn, mở cửa bước vào chẳng có ai cả. Pha ly càfê, nó đem ra trước sân ngồi chờ mấy thằng… ‘’em’’.
30’ sau 3 đứa về, mặt mũi thằng nào cũng phờ phạc.
_ Lừa đảo hả mày - vừa gặp nó Hổ dũa liền
_ Lừa j`… ai lừa…
_ Tụi tao có thấy cái zụ…. ‘’du lịch’’ hay ‘’đi ăn’’ j` đâu mày - Phong
_ Toàn thấy suốt cả ngày ‘’sếp’’ bắt tụi tao đi vòng vòng theo ổng hok ah` - Nguyên bưx bưx - mệt bỏ xừ.
Nó cười cười.
_ Tao có bit đâu, tại tụi bây làm cho ‘’sếp’’ lớn thì ráng chịu, tao làm cho ‘’sếp nhỏ’’ mới được vậy chứ bộ.
_ Khỉ khô… - Phong - hok bit mà cũng bày đặt ‘’cò’’ tầm bậy hả mày.
_ Hj`, nhưng mà lương cao là được rồi, vài bữa nữa tụi bây wen việc thì hết mệt thui.
3 thằng im lặng. Nó nói cũng có lý, lương cao thiệt, vả lại hôm nay tại ông ‘’sếp’’ đại gia có việc nên đi típ khách hơi nhìu.
_ Thôi zô ăn cơm rồi ngủ sớm lại sức đi - Nó nhắc
Cả đám vào nhà.
Mấy hôm sau 4 đứa bắt đầu quen dần với công việc mới. Hằng ngày tụi kia theo sếp lớn đi công tác, còn nó theo ‘’sếp nhỏ’’ đi học với đi… chơi.
Hôm nay sau khi nhỏ vào lớp nó lại xuống căn tin uống càfê như mọi bữa.
Đang phi` pheo` điếu thuốc.
_ Cho em ngồi với nha...
Nó ngước lên. Đoan Trang bạn của nhỏ đang đứng trước mặt nó. Nó nở 1 nụ cười
_ Tính tiền…. dùm mới cho ngồi.
_ Uh, để em tính cho - Trang kéo ghế ngồi xuống
Nó khoái khoái, kon pé này dễ zụ quá, hehe. Mà đúng thui, trường này toàn tiểu thơ với công tử nhà giàu không ah`, tiền bạc là…. phù du, ngu ngu là nó…. dụ hết ráng chịu, hehe. Bỗng sực nhớ, nó hỏi.
_ Ủa, sao Trang hem vào học. Nhỏ….. ah` Trà Huế đâu.
Trang hơi nhăn mặt khi chưa j` nó đã hỏi thăm “ai” rồi.
_ Nó đang làm kiểm tra ở trong lớp ah’. Em làm xong rồi nên ra đây tìm anh.
_ Tìm tui hả… có j` hem.
Trang cười cười.
_ Anh rảnh hem, đi chơi với em đi.
_ Đi đâu…
_ Thì đi chơi, đi đâu cũng được.
Nó lắc đầu nguầy nguậy.
_ Hem, được đâu… tui còn phải chờ Huế. Lỡ Huế kiểm tra xong mà ra hem thấy tui thì mệt lắm, Huế hay giận lắm.
Trang hơi xịu mặt. Nhưng nhất định hok bỏ cuộc.
_ Thì bây giờ mình đi chút thôi, Huế còn làm bài lâu lắm, nay đâu phải môn tủ của nó đâu.
_ Nhưng mà……. Mà thui nữa, tui sợ Huế giận lắm.
_ Hok sao đâu mà, còn lâu lắm… Đi đi nha. - Trang năn nỉ
Thấy nó có vẻ hơi hơi xiêu lòng. Trang ra…. đòn ‘’sát thủ’’.
_ Em có chổ này bán nhìu món ăn lạ lắm, ngon cực kì.
Gật đầu cái rụp, nó bị ‘’hạ’’ rồi, cái bụng của nó… ‘’ngu’’ lắm.
Trang đưa nó ra xe của mình. Nó choáng váng…. Dễ sợ quá, giàu hơn nhỏ nữa, chiếc xe hơi đời mới này trên tivi vừa quảng cáo tuần trước thui mà, ở đâu tít bên nước ngoài mới có lận. Vậy mà giờ Trang đã có rồi.
_ Anh chở đi - Trang đưa nó chùm chìa khóa
Tay nó run run mở máy xe… ghê quá, ngu ngu mà làm trầy 1 miếng sơn thôi là đi… ở đợ bồi thường liền. Bit đâu Trang còn hok thèm cho nó ở đợ, mà bắt nó đem… xử bắn thì chết em lun. Lúc đó chắc phải…. ‘’vượt biên’’ trốn quá.
_ Xe này dễ chạy hem zậy - nó hồi hộp hỏi
_ Dễ lắm, kon nít cũng bit chạy nữa là...
Thử coi, nó bắt đầu chậm chậm cho xe đi, Trang ngồi kế bên. 1 hồi sau thấy xe cũng dễ chạy thiệt, nó hết run mà lại bắt đầu thấy khoái nữa. Người đi đường cứ gọi là phải… lé mắt dòm nó ngưỡng mộ. Oách ghê, nó hào hứng.
_ Quán ăn chổ nào vậy.
_ Đến rồi nè, quẹo vô lề đi - Trang chỉ tay sang bên đường - quán to to đó đó.
Nó thấy quán rồi, nhưng mà còn ráng giả bộ chạy lố qua 1 chút để…. bóp còi inh ỏi de xe lại khoe của chơi…. thằng láo tè.
Trang dẫn nó vào.
_ Chào cô chủ.
Vài người phục vụ cúi chào khi thấy Trang. Nó há hốc mồm.
_ Quán này của…. của Trang hả.
_ Uhm, nhà em có mấy quán lận.
Trời đất, bạn của nhỏ có khác, giàu có dễ sợ.
Một bàn đầy ắp thức ăn được dọn ra, nó đi với nhỏ nhìu rồi nên hem còn ngại mấy nơi sang trọng này nữa. Xắn cao áo bắt đầu nhập cuộc, nó hì hục gắp, hì hục ăn….. Ngước lên thấy Trang đang ngồi nhìn.
_ Sao hem ăn đi, ngồi đó chi zậy - nó hơi quê
_ Ah`, em no rồi.
_ Zậy ngồi không làm j` thì rót tui ly nước y.
Trang rót cho nó ly nước. Thấy… dễ sai nó làm tới.
_ Lấy giùm khăn lau lun.
Đưa cho nó cái khăn, Trang cười cười.
_ Lấy giùm cây tăm lun.
Trang vui vẻ đưa hủ tăm cho nó. Nó khoái lắm, kon bé này hiền ghê, chứ như nhỏ thì chỉ toàn ăn hiếp nó hok thôi hà.
Ăn uống no say chợt giật mình nhìn lên đồng hồ.
_ Chết tui rồi… Trễ giờ rồi. Về trường lẹ lẹ. - nó hoảng hốt
_ Từ từ đi, giờ đi mua đồ chút đi rồi về.
_ Thui, thui, trễ rồi, về trường lẹ đi đã.
Nó hấp tấp chạy ra cửa, Trang xịu mặt chạy theo.
Nhỏ làm bài xong đã ra từ lâu rồi. Cô bé đi tìm nó nãy giờ mà hem thấy. Căn tin cũng không mà sân bóng cũng chẳng có, nó cũng không đánh cờ nơi phòng bảo vệ… Xe còn đây mà nó đâu rồi. Hoang mang, nhỏ ra cổng đứng đợi xem sao.
Lát sau thấy nó về, hình như đi xe với Trang. Cô bé hơi nhíu mày, môi mím lại. Nó vội vả nhảy xuống xe chạy đến.
_ Nhỏ ra lâu chưa.
Giọng có vẻ hờn dỗi.
_ Ra từ lâu rồi.
Nó gãi gãi đầu
_ Tui… tui xin lỗi nghe, tính đi 1 chút thôi ai dè trễ mất tiu.
_ Anh đi đâu nãy giờ vậy.
_ Trang dẫn tui ra quán nhà Trang ăn chút.
Nhỏ giận, mất công tìm nó, đợi nó nãy giờ, còn nó thì đi ăn uống với người ta. Cô bé lẳng lặng quay lưng lên xe. Vội vả leo lên theo. Nó lí nhí.
_ Nhỏ giận hả…
_ Uhm..…
_ Xin lỗi mà.
_ Không…
_ Thui mà… Bớt giận đi, mún xử tui sao cũng được nè.
_ Không thèm… - nhỏ gắt
_ Vậy… vậy chứ sao giờ.
Cô bé im lặng…. nó bối rối cũng chẳng bit làm gi`.
Về đến nhà. Nhỏ bước 1 mạch vào trong, nó gọi theo khản cả cổ cô bé cũng không thèm quay lại. Ngây người nhìn theo, nó đứng như tượng đá…….
35