NÀY!!!! TÔI CÒN PHẢI NÓI ĐIỀU NÀY BAO NHIÊU LẦN HẢ???tÓC CẬU PHẢI MÀU ĐEN CHỨ! ĐEO BÔNG TAI LÀ CẤM ĐẤY! cHỈ CÓ NÚT ÁOTRÊN CÙNG LÀ ĐƯỢC MỞ THÔI! CÁC CẬU BỎ ÁO TRONG QUẦN ĐI VÀ ĐỪNG CÓ NỆNGÓT CHÂN XUỐNG SÀN NHƯ THẾ!!!! NGHE THẤY GÌ KHÔNG? MẤY TÊN TỒI TỆNÀY!!!- Nó vừa quát vừa lôi xềnh xệch mấy nam sinh đi.
Nó- Nguyễn Thanh Linh- hội trưởng hội học sinh trung học Union và nó đứa con gái đầu tiên làm hội trưởng hội học sinh trường này, quyết tâm đưatất cả vào khuôn phép. Nghĩ lại, từ lúc nó mới vào trường mỗi ngàyi đềuvô cùng kinh khủng, những tủ đồ đầy những đôi giầy vớ bẩn bốc mùi, mấyđứa con trai ăn mặc luộm thuộm, sách báo bậy bạ rải rác khắp nơi...
Bốc mùi!
Thô bỉ!!
Kinh tởm!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Chính vì sự tồn tại của lũ con trai trơ trẽnluôn tự tiện làm điều chúngmuốn nên bên thiểu số con gái chỉ có thể thầm lặng cam chịu. Nó với mộtcâu hỏi to đùng Sao tao phải chịu đựng chúng chứ??? và với quyết tâm của một kẻ liều chết để thay đổi tình cảnh đó, nó đã không ngừng cô gắng;võ thuâtj, cử tạ, chạy bộ, trở thành một học sinh xuất sắc, và dĩ nhiênnhững mối quan hệ tốt với thầy cô (haha). Cuối cùng là đây, nó đã nhậnđược sự tin tưởng từ các giáo viên và ở vị trí của người tiến hành cuộccải cách toàn bộ lũ con trai ở trường này.
Nó tự đày ải mình với mọi công việc, nhưng ở đó cũng có sự thú vị riêngcủa nó. Giữa mỗi tiết học nó đều đi tuần tra khắp trường, chẳng thếtrông chờ gì từ hội học sinh, mà thực ra họ cũng chẳng giúp nó được gìcả, nó phải tự làm mọi việc thôi. Đi qua một lớp học, tiếng một nam sinh quát lên:
- Này, tớ nói hôm nay tớ bận rồi mà!!!đừng mè nheo nữa đồ lắm chuyện
và tiếng một cô gái như đã muốn khóc:
- tớ không thể làm hết một mình được, cậu cũng phải ở lại trực vệ sinh với tớ chứ....
- Tớ bận lắm, đừng có ì xèo nữa!!
- Tớ đã nói làm ơn rồi mà....
- HÃY LÀM NHIỆM VỤ CỦA MÌNH ĐI!!ĐỒ CON GÁI LƯỜI BIẾNG!!!!
Hắn ta nói rồi định xách cặp bỏ đi, nhưng vừa quay lại đã bắt gặp khuônmặt đầy sát khí của nó. Sau khi tại nên một trái ổi trên đầu hắn, nónhìn đầy đe dọa:
- Kẻ nào không chịu trực nhật thì sẽ phải dọn toilet 1 tuần...
- Hội...hội trưởng....- hắn ôm đầu xanh mặt
Một toán con trai đi qua, tên nào tên ấy đều cời trần:
- NÀY!!!MẤY TÊN KIA!!! AI CHO CÁC CẬU CỞI TRẦN????
- Hơ.... bọn này đang chơi oằn tù tí cởi áo thôi mà- mấy tên nhìn thấy mặt nó đằng đằng sát khí thì chùn ngay.
- IM NGAY!!!! NHÌN CHƯỚNG MẮT QUÁ!!! MẶC ĐỒ NGAY VÀO CHO TÔI!!!!!!
Thật là không thể nào chịu nổi cái lũ con trai đồi bại này, nó vừa đivừa thở dài. Một hành lang văng, có tiếng hic hic ở đâu đó..." lại gìnữa đây..."
Nó ghé mắt vào một lớp học trống, một nam sinh và một nữ sinh đang đứngbên trong, cô gái quay mặt đi thút thít, nó tròn mắt chưa hiều sự việcra sao thì hắn ta quay ra nhìn nó nói thản nhiên:
- Không có gì... Chỉ là từ chối một lời tỏ tình mà thôi!
- Lại là cậu...- nó chau mày, cái kẻ chuyên làm con gái khóc mà chẳng có một lí do gì - Phạm Nhật Nam.
Cô gái nghe tiếng nó thì ôm mặt khóc chạy đi, nó vội quay người chạy theo không quên quay lại cho hắn một lời cảnh báo:
- Ít nhất thì cũng phải lựa lời mà từ chối chứ!!! Đừng để tôi bắt gặp cậulàm cho con gái khóc nữa đấy!!!
Nhật Nam đứng lại trân mắt nhìn nó chạy biến đi, gãi đầu:
- Không biết mình đã nghe câu này bao nhiêu lần rồi nhỉ?
- Thật là một đứa con gái rắc rối- một thằng bạn đến vỗ vai Nam- Chúng ta cùng nhau hạ bệ cô ta nhé!!!
- Thích thì làm đi...- Cậu dửng dưng bỏ đi- Tớ không có hứng thú...
- Hả???? nhưng cậu là người giỏi nhất mà ...thôi nào giúp tớ đi...
- Không! Đừng quấy rầy tớ nữa!- Cậu nói dứt khoát
*************************************************
Thanh Linh ghét con trai. Lý do? rất đơn giản vì ba nó để lại một khoảnnợ khổng lồ rồi bỏ đi, không may ông chính là người đàn ông mà nó tintưởng nhất. Cảm giác phản bội chẳng dễ chịu tí nào, không chỉ thể mà nóvà mẹ chẳng còn thời gian để nghỉ, mọi người phải làm việc mỗi ngày. Từkhi vào hội học sinh, thời gian nghỉ của nó cũng chẳng còn nữa, nhưng nó cũng không thể bỏ việc, làm ở quán cà phê sẽ giúp nó được phần nào, mànếu không có công việc này, gia đình nó có thể sẽ rơi vào hoàn cảnh khókhăn ý chứ. Nó thầm nghĩ rồi đổ ùm thùng rác vào xe đổ rác. " Trời ơi là trời"- nó đập tay lên trán " chắc mình phải bỏ công việc này thôi, nếumấy tên con trai khốn kiếp kia nhìn thấy mình thế này thì...."
- Whoa.....- một tiếng nói nhẹ nhàng
Mắt mở to....
- Bất ngờ thật đấy- cười
Miệng há hốc
- Hội trưởng hội học sinh...- nhìn
-PHẠM NHẬT NAM!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!- nó hét lên
- Wa...sao mặt Linh tái mét vậy?
- Công việc không quan trọng bằng sức khỏe đâu...
- Nghỉ một bữa đi...
- Em không sao- nó xua tay khi mấy cô bạn trong quán khuyên vì nó đâucó mệt, chỉ là đang lo lắng. Nếu mấy tên con trai tồi tệ kia mà biết nóđang làm trong quán cá phê này thì mọi việc nó làm sẽ đổ sông đổ biểnhết, danh tiếng "người cải cách" của nó coi như đi tong.
Ra khỏi quán, nó bất giác chau mày khi Nhật Nam đang đứng ở bên ngoài đợi nó.
- Ồ....- cậu nhìn nó dò xét- đúng là cậu rồi!
- Cậu....gì? Nhìn cái gì mà nhìn?
- Hả? không có gì- Nam cười, dựa vào tường- Tôi chỉ muốn chắc chắn côphục vụ đó có phải là hội trưởng không thôi! Sao cậu phải làm công việcnày?
Nó nghiến răng, xem ra không nói với cậu ta chắc không ổn rồi.
- Tôi không nghĩ cậu làm vì thích công việc này, cậu ghét con trai mà...- Nam nhận xét.
Grừ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
********************************************
- Hóa ra là vì gia đình cậu....
- Mẹ tôi hay đau ốm- nó gạt mấy sợi tóc xòa xuống vai- mà tôi còn có một em gái, nếu tôi không làm việc chăm chỉ, mẹ tôi sẽ ngã quỵ mất...
- Cậu khỏe lắm mà! Sao không làm lao động tay chân ở đâu đó gần nhà màlại làm ở quán cà phê xa thế này! Lũ đàn ông ở đây còn tồi tệ gấp mấybọn con trai trong trường.
- Thể lực tôi đâu tốt đến mức đó- nó nhăn mặt- tôi là thành viên của hội học sinh nên cũng không thể tụt hạng, tôi đâu phải thiên tài, tôi cũngcần sức để học chứ!
- À....- Nam thở dài- thật là tiến thoái lưỡng nan....
- Vậy cậu vào một trường như Union vì học phí thấp hơn đúng không?
- Đúng thế!- nó cau có đáp, thật chả biết cái đầu quái gở cậu ta đang nghĩ gì nữa.
- Thê thì khó khăn cho cậu rồi- Nam nói rồi ngước lên nhìn trời.- Tôi đưa cậu về nhé! Muộn rồi đấy!
- Tôi chưa điên mà tin cậu!!!
- Vậy ngày mai sẽ vui lắm đây....
Grừ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
- Cậu là đồ biến thái xấu xa!!!!- nó hét lên, bầu trời đấy sao tĩnh mịch
**************************************
Ngày hôm sau đến trường, nó đã chuẩn bị tinh thần cho việc sẽ bị cườinhạo, nó biết bọn con trai trong trường chả có ai ưa nó cả, Nhật Namchắc cũng không phải ngoại lệ. Nhưng đã ba ngày trôi qua, nó vẫn chưanghe bất cứ tin tức gì về công việc phục vụ của nó cả. Ngồi trong vănphòng hội học sinh, nó thầm nghĩ chuyện này nếu bị phát hiện thì khôngthể yên ắng thế được, cậu ta không cho ai biết sao? cậu ta muốn tốngtiền mình....hoặc là đang thương hại mình... Thanh Linh thở dài, nókhông có nhiều thời gian để nghĩ đến chuyện này, dù sao thế này cũng làm nó đỡ lo lắng
- Thanh Linh... cậu rảnh không? Giúp bọn tớ một chút....
- Hả? Mỹ Hoa, có chuyện gì thế?- nó quay lại khi cô bạn kéo nó đi
- Cái này.....- nó chau mày- là bao cát đúng không?
- Ừm...- Mỹ Hoa buồn buồn- Nhất định là do mấy tên trong clb thể hìnhbày ra chặn đường bọn tớ lên tầng trên ( clb cắm hoa) mà...chiều nay cócuộc thi với trường Saint Pierer rồi... bảo bnó chuyển đi nhưng tụi nóbỏ đi hết... làm sao đây?
- Tớ sẽ "làm việc" với họ sau... Bây giờ phải chuyển cái này đi đã- nó nói rồi xắn tay áo nắm lấy đầu bao cát.
- Nhưng nó nặng lắm!!!- Mỹ Hoa nhăn mặt
Một nam sinh của clb thể hình đi tới, mặt hắn ta tái mét "chết cha!!!cái bao cát của mình bỏ quên!!!" Nhật Nam cũng đang vô tình đi ngangqua, mấy người đều há hốc mồm khi nó bắt đầu gắng sức lôi bao cát cáirầm xuống ngay cửa bước vào clb thể hình, 3 cái miệng đều không thể khép lại. " Mình sẽ bị giết...."- hắn ta nghĩ thầm rồi đổ rầm xuống
Rầm!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! nó thở phù.
- Xong rồi- Linh chắp tay vào hông nói
- Ôi! cậu tuyệt quá Linh...!!!!- Mỹ Hoa rối rít cảm ơn nó
- Đừng để ý! Nó chỉ nặng khoảng 50kg thôi....(haha...không thể đỡ được :)))
- Hơ hơ....- Mỹ Hoa lặng câm không nói lên lời
- Thôi cậu gọi các bạn lên phòng luyện tập đi- nó cười vui vẻ.
- Cảm ơn cậu nhé!- Mỹ Hoa cười tươi0 Cậu thật đáng tin cây, đây coi nhưquà cảm ơn...- Mỹ Hoa đưa cho nó một bông hoa giấy rất đẹp- Yêu cậunhiều lắm!!!
Thanh Linh cười, nhìn bông hoa, mỗi lần như vậy nó đều cảm thấy thật vui...
" Cười như vậy có phải dễ thương hơn không"- Nhật Nam nghĩ thầm
- Ơ...đằng kia không phải là Nhật Nam à??
- Hả?????- nó hét lên như phải nước sôi, quay ra nhìn gương mặt đang chằm chằm nhìn nó- Nhìn cái gì mà nhìn?
Nhật Nam chỉ phì cười trước gương mặt cau có bừng bừng đỏ của nó rồi bỏ đi, tay gãi gãi đầu.
- Cậu ấy thật tuyệt, Nhật Nam ấy....- Mỹ Hoa mơ màng...
- Hử..???- Nó ngơ ngác như nghe được tin UFO bay đến trái đất vậy.
- Cậu không biết à Linh?- Mỹ Hoa đôi mắt long lanh- Nhật Nam rất nổitiếng với bọn con gái đấy...Trước khi vào cấp 3 cậu ấy đã học Kungfu với một võ sư thiếu lâm đấy. Và trong đám con trai, cậu ấy là người có tiềm năng nhất, kết quả học tập cũng cao nữa.... Còn ngoại hình nữa chứ! Cậu ấy cứ như tia hi vọng giữa ngôi trường toàn khủng long...abcxyz.....
Nó choáng toàn tập trước bài diễn văn sôi nổi mơ màng của đứa bạn Thậtkhông thể hiểu được suy nghĩ bọn con gái nữa rồi, nó day day lên cáitrán đang nhức nhức rồi bước đi, đằng sau vẫn nghe tiếng Mỹ Hoa trongcơn "say"
- Cậu ấy nối tiếng vì chẳng để ý gì đến con gái.....
- Nhưng vẫn có rất nhiều cô gái tỏ tình với cậu ta....
" Hắn ta nổi tiếng dữ vậy sao?" Nhưng dù sao thì cậu ta không quan tâm đến việc của nó cũng là một tin mừng.
Nhưng ngay chiều hôm đó, tại quán cà phê nó đang làm việc.....
Ding.......!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tiếng chuông cửa báo có khách bước vào quán, nó quay vội ra tươi cườithì vội tối sầm mặt lại khi thấy Nhật Nam đang đứng ở cửa, khuôn mặtthản nhiên như thể đang làm một điều hiển nhiên vậy. Trời- nó dựng hếttóc gáy- Sao hắn ta lại đâm đầu vào đây vậy trời...Những cô gái xungquanh nó đang xôn xao, còn nó thì há hốc mồm không nói được câu gì. Hắnta tới đây để cười nhạo mình chăng? hay muốn thử thách dũng khí củamình? hay muốn gây khó khăn cho mình? VẬY THÌ NGƯƠI HÃY CHUẨN BỊ TINHTHẦN ĐI!!!!- nó hét lên trong tâm tưởng
- Chào mừng quý khách....- mặt nó căng thẳng cố gắng nặn ra nụ cười duy nhất có thể.
Nhật Nam chớp chớp mắt vài s rồi quay mặt đi, bụm miệng cười.
Thật là mất mặt......
Tên biến thái xấu xa này!!!!!!!!!!!!!!!
Cái cảm giác u ám đó bám lấy nó cho đến tận ngày hôm sau đến trường, hắn đã ngồi lì ở đó cả tiếng đồng hồ, cái nhìn lạnh thấu xương cứ liên tụcchiếu tướng vào nó mỗi khi nó đứng lên chào khách. Trời đất, sao mà hắnmuốn nhìn thấy mình khổ sở lắm sao?- Linh thở dài, nó đang đi tuần nhưng cảm giác thật uể oải, nó có nhiều việc để lo quá!
- NÀY!!! MẤY CẬU KIA.....- nó quát ấm lên khi mấy tên con trai đi qua, vứt vỏ sữa vào lùm cây- ĐỪNG CÓ NÉM RÁC VÀO BỤI CÂY!!!!!!
- Hội trưởng.... lại ồn ào nữa à?- Hắn ta nheo mắt
- Các cậu thật là ngoan cố!!! Tôi đã bảo tháo bông tai ra rồi cơ mà!!!!!-nó gay gắt
- Rồi rồi.... để tôi về lớp đã rồi quay lại ngay..- hắn ta gạt ra đinh bước đi
- Tôi đâu có ngốc! Dọn ngay!!!!
- Trời ơi!!!! Cô ồn ào quá đi!!!- Hắn nói rồi vung tay lên
Lần này thì trên mặt nó đằng đằng sát khí thật sự, nó tóm lấy tay hắnta, bóp mặt, đôi mắt nó bừng bừng giận dữ như một ác quỷ thật sự làm hắn chảy mồ hôi hột, nó hét lên:
- TÔI NÓI NGAY BÂY GIỜ!! NGHE RÕ CHƯA??? bÔNG TAI LÀ PHẢI TỊCH THU!!!-nó nói rồi dứt mạnh tai hắn làm mấy t ên bạn đi cùng cũng phải run run...aaaa...tai cậu ấy sẽ rách mất.... cô ấy thật quá đáng....
- Thật ấn tượng....- Nhật Nam đang ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống cậu đã chứng kiến mọi chuyện, cậu quay ra hỏi Hoàng:
- Hoàng, ngày trước cậu học cùng cấp 2 với hội trưởng đúng không?
- Ừ thì sao?- Hoàng khẳng định.
- Hồi trước cô ấy cũng như thế này sao?- Nhật Nam hỏi, vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ
- Hử....à không- Hoàng ngạc nhiên- Bắt đầu từ năm lớp 9 cô ấy mới nhưvậy... Còn lúc đầu thì cũng như mọi nữ sinh khác thôi...tớ không nhớ rõnữa... Nhưng sau đó, hình như tớ nghe nói gia đình có chuyện gì đó nêncố ấy mới gay gắt như vậy....Mà...sao không? chẳng giống cậu chútnào...quan tâm đến một cô gái mà còn là hội trưởng nữa chứ!
Nhật Nam không nói gì, anh chỉ chú ý vào cô gái bên ngoài cửa sổ
Văn phòng hội học sinh. Nó kéo cửa thật mạnh, mỗi khi mệt mỏi hình như nhìn mặt nó có vẻ gia tăng thêm sát khí thì phải.
-Aaaaaaaaaaaaaaaaa…..
- Hội trưởng…..
Cái gì thế ? Nó ngơ ngác nhìn vào mấy người trong hội học sinh, tất cảđều đang nhìn nó- cái nhìn tái mét và run run, lại chuyện gì nữa đây..
-Chị Linh….- nhỏ Lan nhìn nó đầy sợ sệt-… báo cáo chi phí trong quý chị đang viết lúc nãy…thì….thì…em quên không save lại trong máy…giờ….giờmất hết rồi…
-CÁI GÌ ?????????????- tiếng hét của nó làm cặp kính của nhỏ như muốn rơi xuống.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, Thanh Linh mệt mỏi lê bước về lớp, ôi cái lưng nó muốn gãy quá !
Thầy giáo giảng bài trên bảng cứ mờ mờ sao ý….
Buồn ngủ….
Đôi mắt nó bắt đầu mơ màng…..
Reng !!!!!!!!!!!!!!!!
Tiếng chuông lại làm nó giật mình, chết thật ! ngủ quên mất, đầu nó nhức nhối, một mùi lạ bốc lên…
-Cậu kia…..- nó quay lại, đôi mắt đầy sát khí, đúng là kẻ xấu số đúng lúc nó đang rất muốn nghỉ ngơi.
Tên con trai nghe thấy nó gọi đầy tức giận thì xách ngay đôi giày bốc mùi ù té chạy, nó hét lên :
-ĐỨNG LẠI NGAY CHO TÔI !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nhưng nó không thể chạy đuổi theo hắn ta được, bây giờ đến thở còn là một việc khó khăn với nó.
-Chị Linh…..
Nó quay lại, nhỏ Mai đang hớt hải tìm nó, mặt mũi đầy mồ hôi nhễ nhại:
-Chị ơi! Buổi tham quan tuần tới chị đã lên lịch trình chưa, chia tổ và chia việc nữa? Mọi người bắt đầu hỏi rồi mà em chưa biết làm sao?
-Thôi được rồi….- nó gạt đi- Để đó tí nữa chị sẽ làm…
Linh thở dài, ôi cái đầu nhức quá, mấy con số cứ quay cuồng trước mắtnó. Tiếng đồng hồ kêu chỉ 6h, đến giờ phải đi làm rồi, nó chống tay lênbàn, cơ thể nó dường như chẳng muốn vận động nữa.
-Cậu phải để mình nghỉ ngơi đi…- một tiếng nói nhẹ nhàng bên tai làm nó giật mình, quay mặt lại:
30