watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Ăn Xong Chùi Mép
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Nghĩ lại thật đúng là đáng thương đấy, tối qua sau khi tan ca phải làm bữa ăn tối cho Tổng giám đốc, rồi quét dọn luôn phòng của anh ta, sáng nay phải thức sớm để làm bữa sáng cho Tổng giám đốc, lại cũng dọn dẹp văn phòng của anh ta…

Đang lấy khăn lau lau bàn làm việc, một đồng nghiệp nữ đang đi ngang qua văn phòng, dừng bước chào hỏi tôi, “Tiểu Hạ, rất cố gắng đó nha!”

Tôi không biết cô ta tên gì, đành phải gật đầu thay lời chào, ngờ nghệch nhìn cô ta mà cười.

Cô ta cũng không để tâm, dẻo miệng ba hoa nói, “Làm việc chăm chỉ lắm, tôi thích cô rồi đó. Cô khác với mấy thư ký trước kia, trung thực lại còn biết an phận, chả bù với mấy cô thư ký kia, cả ngày cứ xum xoe không biết xấu hổ, người thì đem bữa sáng đến công ty cho Tổng giám đốc, người thì tự tay làm đồ ăn cho Tổng giám đốc, cả đám người muốn một bước lên mây, suốt ngày cứ y như hồ ly tinh quấn quýt quanh Tổng giám đốc, ao ước có thể theo Tổng giám đốc về nhà, nhìn là phát ghét!”

Cả người tôi loạng choạng, hai chân khuỵ xuống, suýt tí nữa là té nhào xuống đất, may mắn vịn được bàn làm việc nên mới có thể đứng vững được, nhưng ngực tự nhiên bồn chồn đập thùng thùng, tôi chẳng những đã đem bữa sáng cho người nào đó, còn tự tay nấu ăn cho người nào đó, và cả đến nhà của người nào đó! Mấy cô thư ký trước kia mỗi người làm mỗi chuyện mà còn khiến cô đồng nghiệp này gai mắt đến như vậy, tôi thế mà đã làm hết 3 chuyện đó!

“Này…” Thấy tôi thiếu chút nữa đã ngã xuống, đồng nghiệp nữ kia hoảng sợ la lên, đi vào văn phòng đỡ tôi, “Cô bị sao vậy, không sao chứ?”

“Không sao không sao, chỉ là sàn nhà trơn quá thôi, ha ha…” Tôi tiếp tục cười ngây ngô, ngẩng đầu nhìn thẻ nhân viên đeo trước ngực cô ta, vì đứng gần nên tôi có thể thấy được tên cô ta trên tấm thẻ, Lưu Mộng Hi.

“Xem cô kìa, sao lại bất cẩn thế!” Cô ta cười cười, nháy mắt liền kinh ngạc chỉ vào chỗ kia, “Sao trên bàn Tổng giám đốc lại có bánh ránh hành đầy dầu mỡ thế?”

Tim tôi như ngừng đập, vội nguỵ biện, “Đây là bữa sáng của tôi, tôi định dọn dẹp xong thì mới ăn!”

Lưu Mộng Hi bắt bẻ, “Thế sao lại để trên bàn Tổng giám đốc? Tôi khuyên cô mau chóng ăn đi, để Tổng giám đốc thấy thì không tốt lắm đâu.”

Tôi lập tức gật đầu tán thành, “Được được, tôi ăn ngay đây, lập tức ăn ngay!”

Lưu Mộng Hi gật đầu cười, rồi lấy ra một cái hộp hình chữ nhật từ trong túi xách đưa cho tôi, vẻ mặt thẹn thùng, “Đúng rồi Tiểu Hạ, cái này là tôi nhờ bạn ở bên Pháp đem về đó, tôi định sẽ đưa cho Tổng giám đốc, nhưng mà lại không dám đưa thẳng cho anh ấy, cô là thư ký Tổng giám đốc, hay là cô giúp tôi chuyển cho Tổng giám đốc ha?”

Tôi thừ người cầm lấy, nhìn thẳng vào mắt Lưu Mộng Hi nhiệt tình đồng ý, “Được, tôi nhất định sẽ giúp cô!”

Lưu Mộng Hi vui vẻ gật đầu, cảm ơn tôi xong liền hớn hở đi ra ngoài.

Tôi ngớ người nhìn bóng dáng Lưu Mộng Hi, cô ta mới vừa nói mấy thư ký trước kia “xum xoe không biết xấu hổ”, vậy hành động tặng quà cho Tổng giám đốc thì sao, thì sao, thì sao hả ?!?!

Lưu Mộng Hi đi chưa được bao lâu thì Lục đại Boss cũng đã tới, vẫn cách ăn mặc cao quý trong cao quý ấy, vẫn dáng vẻ cực kỳ bảnh bao khí khái bất phàm, lúc nào cũng làm người ta nghĩ đến “Kim cương Vương lão ngũ” [2].

Anh giống như rất đói bụng, liếc mắt nhìn thấy bánh rán hành để trên bàn làm việc, bước qua ngồi xuống ghế xoay, lập tức cầm lấy một cái bánh lên ăn, ăn ăn và ăn rồi bỗng nhíu mày, nhìn ngắm bánh rán hành trong tay như đang suy nghĩ gì đó, nói, “Không ngon như tuần trước.”

“Không thể nào, cái này chính là cái bánh hồi tuần trước mà!” Tôi buột miệng nói.

Anh, “…”

Tôi bị ánh mắt u ám của anh nhìn đến phát run, tức khắc giải thích, “Lần trước túi bánh đó anh ăn còn dư, tôi thấy rất lãng phí , nên…”

Còn chưa nói hết câu nhưng nhìn vẻ mặt đen sì lạnh tóc gáy ông chủ Lục, tôi thức thời ngậm miệng lại.

Anh híp mắt hỏi, “Nhà cô không có tủ lạnh sao?”

“Có.” Tôi dồi dào khí thể đáp lời, thấy ánh mắt nghi ngờ của anh nhìn mình, tôi đành phải thật thà nói ra, “Nhưng mà 3 tháng trước đã bị hư rồi, vẫn chưa có thời gian đem đi sửa…” Nói đúng hơn là tiếc tiền không dám sửa.

Vừa dứt lời, Lục Tuyển Chi đứng phắt dậy, lao nhanh ra khỏi văn phòng, đi như bay tới toilet…

Tôi đoán chắc anh ta muốn tìm chỗ nôn ra hết.

Tuy bây giờ đang là mùa hè, nhưng mà chỉ mới đầu hè thôi, hai mươi mấy độ cũng không thể tính là cao, cho dù để bánh rán hành ở ngoài nhiều ngày bị mốc meo biến vị, thì cần gì có phản ứng mạnh vậy ?

Kẻ lắm tiền đúng là khó hầu hạ, tôi kìm lòng không được đành thở dài một hơi…

Đang lúc tôi xếp lại đống tài liệu, có người gõ cửa phòng, tôi cũng không ngẩng đầu lên mà nói vọng ra, “Mời vào.”

Một người đàn ông trung niên mập mạp bước vào phòng, tôi đã từng gặp người này vài lần ở công ty, là giám đốc tiêu thụ, tôi lịch sự hỏi, “Giám đốc Vương, có chuyện gì sao?”

Ông ló đầu nhìn quanh văn phòng, sau đó nhìn tôi hỏi, “Tổng giám đốc đâu rồi, tôi mang đồ đến cho anh ta.”

Tôi ngừng dọn dẹp, lễ phép mỉm cười nói, “Tổng giám đốc vừa đi toilet rồi, ông đưa tôi đi, tôi sẽ đưa cho Tổng giám đốc thay ông.”

“Cũng được!” Ông gật đầu, đem một cái túi đưa cho tôi, tôi tò mò len lén nhìn, thuận miệng hỏi, “Sao toàn là thuốc đau bao tử không thế?”

Giám đốc Vương thở dài, nét mặt hơi buồn bực, “Đúng vậy, tối qua bệnh đau bao tử của Tổng giám đốc tái phát, anh ta gọi cho tôi kêu tôi mua dùm thuốc, hôm nay mang đến công ty. Sáng nay thì lại gọi nói là đã đỡ bệnh rồi, kêu tôi khỏi mua nữa, ai ngờ không lâu sau lại gọi kêu tôi lập tức đi mua thuốc ngay.”

Tôi giật nẩy người, “Tổng giám đốc có bệnh đau bao tử, hơn nữa tối qua còn tái phát hả?”

Giám đốc Vương gật đầu, “Cô mới vào làm nên không biết đó thôi, bệnh đau bao tử của Tổng giám đốc không phải bị ngày một ngày hai, lúc thì nặng, lúc thì lại nhẹ, lúc hết bệnh, lúc thì tái phát, có khi ăn vào là cứ nôn ra hết.”

Nghe thế, tôi vừa tức giận cũng vừa xấu hổ.

Tức giận chính là tối qua bệnh đau bao tử của Lục hồ ly tái phát không ăn uống được gì, lại còn gạt tôi nói anh ta đói bụng, không cho tôi về nhà, ép tôi nấu cơm cho anh ta, tại sao tại sao tại sao thế hả !? Chẳng lẽ nô dịch tôi vui lắm ư?

Xấu hổ là vì tối qua bệnh đau bao tử của Lục hồ ly tái phát không ăn uống được gì, sáng nay đã đỡ bệnh nên đến công ty làm, cả đêm không ăn gì do đó rất đói bụng, cầm ngay bánh rán hành lên ăn, kết quả bởi vì biết được cái bánh đó để từ tuần trước, vì vậy bệnh đau bao tử lại tái phát lần nữa ?

Nói tóm lại, rốt cuộc là tôi làm khổ anh ta, hay anh ta làm khổ tôi thế?

[1] Đứng mũi chịu sào : nguyên văn首当其冲 (xông pha đi dầu)

Ý trong tình huống này là Hạ Diệp tình nguyện tiên phong ăn trước.

[2] : Độc thân kim cương : nguyên văn 钻石王老五 (Hán Việt: toản thạch Vương lão ngũ, Vietphrase: Kim cương Vương lão ngũ)

Độc thân kim cương ám chỉ người đàn ông độc thân có tiền, hoặc là gia đình có tiền có thế, ở Hồng Kông hay gọi những người đàn ông này là độc thân kim cương ! Kim cương đại biểu cho sự cao quý, hiếm có, Vương lão ngủ ý nói người đàn ông độc thân. Cho nên kim cương Vương lão ngũ ý nói người đàn ông rất kiệt xuất, là người độc thân hiếm hoi còn sót lại, không chỉ nhiều tiền mà còn rất đẹp trai, phong độc, học thức uyên bác, tài giỏi và đạt yêu cầu về mọi mặt
Giám đốc Vương đưa thuốc đau bao tử xong chuẩn bị đi ra ngoài, vừa mới đi đến cửa như chợt nhớ ra gì đó, ông dừng bước, vẻ mặt do dự quay đầu lại, ngại ngùng nói với tôi, “Đúng rồi thư ký Hạ, tôi biết tuy là hơi đường đột một chút, nhưng tôi thật sự rất cần cô giúp. Cô có thể cho tôi xin một tấm ảnh được không? Tốt nhất là ảnh chụp cận mặt hoặc là toàn thân cũng được.”

“Ông muốn xin hình tôi làm gì?” Tôi lập tức đề cao tinh thần cảnh giác, “Chẳng lẽ tôi đắc tội ông điều gì nên ông muốn lấy hình tôi đi đánh tiểu nhân hả?”

Giám đốc Vương luống cuống xua tay, “Không không không, đương nhiên không phải.”

Nếu không thì vì cái gì? Tôi nheo mắt hất hàm, thầm đánh giác giám đốc Vương mập mạp, bụng phệ, mặt cũng đầy nếp nhăn, rồi nhìn nụ cười nham nhở trên mặt ông ta, tự dưng tôi rùng mình run sợ nghĩ đến một khả năng khác, chẳng lẽ ông chú bốn mươi tuổi này để ý tôi, trâu già muốn gặm cỏ non?

Giám đốc Vương hoảng hốt bởi ánh nhìn kỳ dị của tôi, vội vàng giải thích, “Thư ký Hạ, cô đừng hiểu lầm. Thật ra là thế này, vợ của tôi nghe nói công ty của chúng ta có rất nhiều đồng nghiệp nữ xinh đẹp, nên tò mò muốn nhìn thử, kêu tôi tìm ảnh của một đồng nghiệp nữ nào đó trong công ty đem về cho bà ấy xem.”

Nghe xong, tôi hãnh diện nở lỗ mũi! Nhưng cũng không buông lỏng đề phòng, thẹn thùng nói, “Ra là vậy, nhưng tôi không có mang theo ảnh, hay là ông lấy di động chụp hình tôi đi?”

Giám đốc Vương vui mừng đến cười toe toét, vừa lấy di động ra vừa hồ hởi đáp, “Được được.”

Tôi đứng ngay ngắn tạo dáng, mỉm cười e lệ như nàng Mona Lisa để giám đốc Vương dùng di động chụp một tấm hình.

Giám đốc Vương cầm lấy di động coi, vẻ mặt xúc động cảm kích nói, “Thư ký hạ, hôm nay thật sự rất cám ơn cô ! Cô cũng biết đó, phụ nữ ai cũng đa nghi cả, vợ tôi hiện tại đang trong thời kỳ mãn kinh nữa, từ khi nghe nói trong công ty mấy nhân viên nữ ai nấy đều xinh đẹp như hoa, mỗi lần tôi tăng ca về nhà trễ một tí thì thế nào bà ấy lại cằn nhằn không thôi, giờ mà nhìn hình cô chắc chắn bà ấy sẽ không cáu kỉnh nữa đâu!”

Tôi, “…”

Khốn thật, hoá ra là vì tác dụng này!

Giám đốc Vương đi rồi tôi cũng bỏ công việc đang làm qua một bên, nhìn chằm chằm túi thuốc đau bao tử đến ngây người.

Tôi đang suy nghĩ gì hả? Tôi đang nghĩ, đã ông chủ Lục tối hôm qua vì phát bệnh mà không ăn được gì, hôm nay chỉ mới ăn có một nửa cái bánh mà bệnh đã tái phát, bệnh tật tái đi tái lại nhiều lần như vậy thì ai mà chịu nổi chứ ? Nhất định anh ta hiện tại ói ra cả mật xanh mật vàng rồi…

Tình trạng thê thảm này không thể không kể đến công lao hiển hách mà tôi gây ra, giờ mà Tổng giám đốc từ toilet quay về phòng, tôi phải làm sao thể hiện sự ăn năn, hối hậ của mình đây hả ?

Đang vắt óc suy nghĩ, loáng thoáng nghe tiếng bước chân ngoài cửa, tôi vội đứng nghiêm người, chấp hai tay để ở bụng dưới, cúi đầu 60 độ nhìn xuống đất, vẻ mặt lo âu buồn rầu, tỏ ra tôi đã biết sai, thật sự biết sai rồi.

“Thư ký Hạ, cô sao vậy?” Giọng nói nghe rất quen thuộc nhưng tuyệt đối không phải giọng của người nào đó.

Tôi ngẩng đầu đầy ngạc nhiên, theo quán tính hơi đề phòng, “Giám đốc Vương, ông quay lại làm gì vậy?” Chẳng lẽ vừa rồi đả kích tôi chưa đủ, định quay lại đả kích tôi thêm lần nữa sao?

Giám đốc Vương chỉ chỉ túi xốp trên bàn, “À, là thế này, Tổng giám đốc không được khoẻ, đã về thẳng nhà rồi, tôi đến lấy túi thuốc mang tới nhà cho anh ta.”

Đột nhiên tôi thấp thỏm, lòng lo lắng không yên, “Về nhà? Nghiêm trọng vậy sao?”

Giám đốc Vương gật đầu, nét mặt lộ vẻ khó hiểu hỏi, “Cũng chẳng biết Tổng giám đốc ăn trúng cái gì mà lại nôn thóc nôn tháo như vậy, vừa rồi từ toilet bước ra mà mặt mày anh ta trắng bệch.”

Tôi im lặng, trong đầu mường tượng đến khuôn mặt tái mét, điệu bộ liêu xiêu như người sắp chết của ông chủ Lục, cảm giác áy náy lại tăng thêm một bậc ! Vì thế, tôi liền cầm lấy túi thuốc, xung phong đảm nhận trọng trách này, “Giám đốc Vương, ông bận rộn trăm công nghìn việc, việc đưa thuốc nhỏ nhặt này cứ giao cho tôi, tôi sẽ giúp ông đưa cho Tổng giám đốc!”

Giám đốc Vương chợt nhìn tôi đầy mờ ám, “Cô từng đến nhà Tổng giám đốc rồi hả?”

Tôi đột nhiên nhớ tới cô đồng nghiệp nữ hùng hổ như hùm như sói, ganh tị người khác như kẻ thù, vội vàng lắc đầu phủ nhận, “Đương nhiên là chưa đến bao giờ!”

Vì thế ông ta đưa tay cầm lấy túi xốp, từ chối ý tốt của tôi, “Đã cô chưa đến bao giờ, thì làm sao biết ở đâu được, rất dễ bị lạc đấy, thôi, cứ để tôi mang đi được rồi.”

Tôi tỏ vẻ hăng hái, nắm chặt cái túi kéo trở về, “Giám đốc Vương, ông đừng khách sáo mà, nhận định phương hướng của tôi cũng không tệ đâu, ông cứ nói địa chỉ cho tôi đi, tôi nhất định có thể tìm được mà!”

Giám đốc Vương tiếp tục thoái thác, “Không phải tôi khách sáo, chỉ là không phải cô không có bằng lái xe sao? Đón xe cũng phải tốn nhiều tiền, lãng phí lắm! Tôi lái xe đi cũng không mất bao nhiêu thời gian, một lát sẽ quay lại ngay mà, hơn nữa giờ cô đi cũng không thích hợp cho lắm.”

Tôi thấy khó hiểu, “Tại sao?”

“Tổng giám đốc đã ói đến thừa chết thiếu sống, cô đừng đến đó kích động anh ta nữa.”

“…”

Nói cách khác là nếu Lục hồ ly gặp tôi thì sẽ càng nôn nhiều hơn ư? Giám đốc Vương, rốt cục là ông đả kích tôi hay là tôi đả kích anh ta thế !

Tôi thật sự không tìm được lý do gì để phản bác lại, đành buông tay chịu trận, Giám đốc Vương trực tiếp cầm túi thuốc ra khỏi văn phòng.

Nhìn ông ta rời đi, tôi thất vọng thở dài nhìn đống tài liệu trên bàn, dù sao mang thuốc đến cho Tổng giám đốc chẳng những có thể quang minh chính đại lười biếng, hơn nữa còn là cơ hội rất tốt lấy công chuộc tội, có thể nói một cách rất hữu hiệu, một mũi tên trúng hai con nhạn, đáng tiếc cơ hội lại vụt mất…

Bận rộn cả một ngày, tới gần lúc tan sở, di động tôi bỗng nhiên vang lên, là Ngải Lị gọi.

“Alo?”

“Tiểu Diệp, mày chuẩn bị xong chưa vậy?”

“Hả?”

“Họp lớp đó! Hôm nay lớp trưởng thầu hết đấy, tha hồ mà ăn uống no say, đúng bảy giờ có mặt ở nhà hàng, mày đừng có tới trễ đó nha!”

“Ờ.”

“Ờ cái gì mà ờ? Tao hỏi là mày chuẩn bị đi chưa!”

“Vốn là chuẩn bị xong, nhưng đùng một cái lại tiêu tan hết!”

“Mày đang lảm nhảm cái quái gì vậy, tóm lại là đến lúc đó người mà tao muốn gặp lại không thèm đến thì tự mà biết hậu quả!”

“Ngải Lị, nhưng mà…”

“Cúp máy đây, Chí Hải tới đón tao rồi.”

“Khoan đã, nghe tao nói hết đã.”

“Tút tút tút…”

Sau khi ngắt điện thoại, tôi bồn chồn lo âu không thôi, vốn thấy Lục Tuyển Chi trở về sớm, tôi cứ ngỡ mình sẽ có một hậu thuẫn vững chắc, thế nên cũng yên tâm gác chuyện họp lớp sang một bên, mà giờ anh lại bị bệnh nằm nhà, làm sao đi với tôi đến buổi họp lớp được chứ?

Đúng là kế hoạch thay đổi nhanh đến khó đỡ !

Do dự cả nửa ngày, tôi quyết gọi điện cho Lục Tuyển Chi, điện thoại reo thật lâu mới có người bắt máy, giọng nói nghe rất yếu ớt, “Có chuyện gì à?”

Tôi trước sau vẫn giữ giọng điệu xu nịnh nói với anh, “Tổng giám đốc, anh quên hôm nay là ngày rất đặc biệt hả?”

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 4