watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Hay Sói
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Đề Oa ngồi trên ghế sô pha hai tay bị giữ chặt trên đỉnh đầu, miễn cưỡng xoay cái đầu nhỏ, bức xúc với Hàn Ngạo: “Quan tâm? Mắng tôi ngốc mà là quan tâm sao?”

Thằng bé thừa cơ lộn xộn thoát khỏi bàn tay, Hàn Ngạo lại thuần thục quắp nó trở về, vẫn có thể an nhàn thản nhiên trả lời.

“Đúng vậy.”

Câu trả lời này làm cho cô ngây ngẩn cả người, giãy dụa cũng trở nên yếu đi.

Bất quá, ngẫm nghĩ lại cũng rất hợp lý, người kiêu ngạo táo bạo như Khuyết Lập Đông, làm sao biết lời ngon tiếng ngọt? Chất vấn tuy thô lỗ, nhưng nói không chừng chính là phương thức duy nhất biểu đạt sự quan tâm của anh.

Nghĩ đến những lời nói và hành động thô lỗ kia, đều là cách mà anh quan tâm, tức giận lập tức tan mất hơn phân nửa. Cô cắn đôi môi đỏ mọng, nghiêng đầu lo lắng.

“Muốn tôi nói rõ ràng cũng được, nhưng mà các anh phải trả lời tôi một ít vấn đề trước đã, khi nào tôi hiểu rõ ràng, sẽ quyết định có nói cho các anh hay không.” Trong lòng cô chứa đầy một bụng thắc mắc, đã sớm muốn tìm một cơ hội, hỏi cho rõ ràng.

Người đàn ông đang lo lắng ngồi bên cạnh cô, sắc mặt lại càng khó coi.

“Sắp chết đến nơi, em lại còn muốn nói điều kiện với tôi?” Anh gầm nhẹ, sắc mặt tối sầm.

“Không hỏi rõ ràng, trong lòng tôi sẽ không thoải mái.” Cô chỉ nói thật, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập tò mò. “Tôi biết các anh là người của tập đoàn Tần…”

“Là Đinh Cách nói cho cô biết sao?” Hàn Ngạo nhíu mày.

“Không, là Tiểu Tịch nói…” Cô khựng lại trong chốc lát, trừng lớn đôi mắt. “A, đợi chút, chẳng lẽ anh trai tôi cũng có liên quan với Tần?” Cuối cùng cũng hiểu, là anh trai ở giữa giật dây, cô mới có thể có mối quan hệ với nhóm người này.

“Hắn ta xác thực có liên quan với Tần, chi tiết thì tôi không tiện nhiều lời, cứ để anh trai cô nói cho cô đi.” Hàn Ngạo thản nhiên nói, biết Đinh Cách kia nham hiểm, tuyệt đối sẽ không nguyện ý bị người khác kể rõ chi tiết.

Ánh mắt Đề Oa mở to, cắn đôi môi đỏ, cố gắng nhấm nuốt cái tin tức kinh người này.

Oa, xem ra, anh trai giấu diếm cô không ít chuyện nha!

“Vì sao anh được gọi là Sói?” Bỏ qua chuyện Đinh Cách không nói tới nữa, lòng hiếu kỳ của cô chưa được thỏa mãn, lại bắt đầu truy hỏi chuyện Khuyết Lập Đông.

“Ở chung” lâu như vậy, cô đã quen với nếp sống của Khuyết Lập Đông, nhưng đối với nghề nghiệp của anh thì cô không biết rõ. Chỉ cần cô hỏi vài câu, anh liền ngậm miệng như hến.

Sói - Chap 6.2

Trừ bỏ tư liệu ban đầu cô có, Khuyết Lập Đông không chịu tiết lộ thêm câu nào, cô chỉ có thể dựa vào phản ứng của những người khác, vụng trộm đoán xem anh thần thông quảng đại đến bao nhiêu.

“Đó là biệt danh của tôi.” Anh trả lời đơn giản ngay trọng tâm.

Cô bừng tỉnh ngộ gật gật đầu, nhịn không được phát biểu ý kiến. “Vì sao phải lấy cái tên đáng sợ như vậy? Không thể đổi thành Chihuahua* hay là Tarepanda* gì đó sao…” Thấy đôi mắt đen bắn ra tia lửa giận, cô rụt cổ, lè cái lưỡi đỏ hồng, khẽ cười làm cái mặt quỷ đáng yêu. “Ách, tôi chưa có nói gì đâu mà.” Ô ô, dữ cái gì mà dữ chứ!

0

“Em còn có câu hỏi chết tiệt nào nữa?” Vẻ mặt anh mất kiên nhẫn.

“Hmm, rất nhiều nha.” Mắt thấy phải tận dụng thời cơ, cái miệng nhỏ nhắn hỏi không ngừng như pháo bắn liên thanh.

“Tiểu Tịch cũng từng nói, các anh là thành viên trung tâm của Tần, nhưng tôi còn chưa rõ tính chất công việc của các anh cuối cùng là làm cái gì…”

“Hàn Ngạo và tôi phụ trách vấn đề an ninh trong tập đoàn, cậu ta phụ trách bảo an, tôi phụ trách giải quyết chướng ngại.” Anh nói nhẹ nhàng bâng quơ, không hề nhắc tới tính nguy hiểm trong công việc.

Tập đoàn Tần như cây to đón gió, kẻ địch nhiều vô số kể, ngoại trừ trên thương trường anh lừa tôi gạt, còn âm thầm sát hại lẫn nhau cực kỳ hiểm ác.

Mắt cô lại càng trừng lớn hơn, lập tức hiểu ra hàm nghĩa trong lời anh nói.

“A, nói như vậy, anh là vệ sĩ?” Cô dám đánh cá, công việc này khẳng định rất thích hợp với anh, không cần nói gì, anh chỉ cần đi tới đứng phía trước, bày ra khuôn mặt lãnh khốc đằng đằng sát khí, đã đủ để cho người ta sợ vỡ mật, cần gì phải ra tay?

Trong tập đoàn Tần, cả hai người đều là nhân tài nổi tiếng bảo đảm an toàn cho chủ tịch, nhưng lại bị câu nói ngắn ngủn của cô giáng cấp thành kẻ cầm dao bổ dưa hấu xử trí mấy tên côn đồ.

“Được rồi, em biết quá nhiều rồi.” Anh hít sâu một hơi, thanh âm căng lên, gằn từng chữ, hiển nhiên tính nhẫn nại đã không còn bao nhiêu. “Bây giờ, mau nói cho rõ ràng cái chuyện chết tiệt kia!”

Đề Oa chớp chớp mắt, kỳ thật vẫn còn muốn hỏi nữa, nhưng nhìn sắc mặt anh càng lúc càng khó coi, cô rất thức thời thu hồi câu hỏi, ngoan ngoãn đáp lại.

“Ách, đừng tức giận, tôi nói là được mà.” Cô vươn bàn tay nhỏ, vỗ nhẹ lên khuôn mặt lãnh khốc, rồi dùng đầu ngón tay xoa xoa đôi lông mày đang nhíu chặt của anh.

Bàn tay nhỏ kia như có ma lực, chỉ cần nhẹ nhàng lướt qua, có thể mang đi hết tất cả táo bạo và mất kiên nhẫn. Anh nhếch đôi môi mỏng, không nói một lời chỉ nhìn cô chằm chằm, sâu thẳm trong đôi mắt đen lóe lên ánh lửa cực nóng, mềm mại phủ lên thân thể cô.

Cô không để ý đến ánh mắt nồng nhiệt chợt lóe lên rồi biến mất kia, chỉ nghiêng đầu cố gắng nhớ lại.

“Sáu tháng trước, qua lời giới thiệu, tôi đến nhà Tô Chiêu Nghiệp đảm nhiệm làm quản gia ngắn hạn.” Vừa nhớ tới gã đàn ông ác liệt vô sỉ kia, Đề Oa liền cảm thấy chán ngán.

Tô Chiêu Nghiệp sống trong một tòa cao ốc, quen biết rất nhiều người trong giới chính trị và thương mại, cũng được xem là một người nổi tiếng. Bên ngoài mặt mũi hiền lành, đi đầu trong những công việc từ thiện, lên truyền hình cũng đều bày ra khuôn mặt tươi cười, nhìn qua là một người lương thiện hạng nhất, nhưng thật ra là một kẻ hung tàn ác bá, âm thầm làm không ít việc thiếu đạo đức, nhiều năm nay đã vơ vét không ít của cải.

“Trong lúc em làm việc đã thấy cái gì?” Anh hỏi.

“Hmm, rất nhiều nha! Vơ vét tài sản, hối lộ, uy hiếp, gian lận…” Cô kể một hơi, lên án một chuỗi tội danh thật dài, sau đó hạ kết luận. “Tóm lại, chỉ cần là chuyện xấu, hắn ta đại khái đều làm đầy đủ.”

Quản gia rất dễ dàng bị xem nhẹ, nhưng thường cũng là người biết được nhiều bí mật trong nhà nhất. Không ai để ý đến cô, cô nhìn thấy mọi chuyện xấu của hắn, còn vụng trộm ghi chép lại.

Hai người đàn ông trao đổi một ánh mắt, biểu tình trên mặt có chút đăm chiêu.

“Hơn một tháng trước, có vị cảnh sát Trần tới tìm tôi, nhờ tôi giúp đỡ…”

Khuyết Lập Đông cắt ngang lời cô, đôi mắt đen nheo lại, lông mày càng nhíu chặt.

“Em liền lập tức đáp ứng, còn hứa hẹn sẽ ra toà án, tuyệt đối sẽ trình bày rõ mọi việc?”

“Đương nhiên, đây là nghĩa vụ vì nước vì dân mà!” Đề Oa nắm chặt tay, trả lời như chém đinh chặt sắt, khuôn mặt nhỏ nhắn còn lấp lánh ánh sáng chính nghĩa.

Giọng nói trầm thấp, trong nháy mắt biến thành tiếng rít gào đầy tức giận.

“Nghĩa vụ con mẹ nó! Ngu ngốc, cái đầu em không có não sao, không biết nghĩ tới cái mạng nhỏ của mình sao?!” Nghe thấy cô tự mình nhảy vào nguy hiểm, anh tựa như nuốt phải mấy trăm ký thuốc nổ, lập tức nổ tung.

Thanh âm oanh tạc thật lớn làm cho cô giật mình nhắm mắt, rụt đầu lại như con chim nhỏ, trong tai vẫn còn tiếng vọng ong ong. Bị mắng xong, cô tức giận quật cường ngẩng đầu, đôi mắt trong veo trừng anh, bộ ngực tròn trịa càng vì phẫn nộ mà phập phồng, tạo thành cảnh xuân tuyệt vời đẹp mắt.

“Khuyết tiên sinh, xin anh nói chuyện khách khí một chút! Đầu tôi có não, cũng không phải là kẻ tàn phế. Còn nữa, tôi đồng ý ra tòa có cái gì không đúng? Tuy rằng nguy hiểm một chút, nhưng mà tà không thể thắng chánh, người tốt luôn luôn thắng a!” Có thua cũng không được đánh mất nghĩa khí, thanh âm của cô cũng không nhỏ.

Khuyết Lập Đông cười lạnh một tiếng.

“Đợi cho đến khi em bị sát thủ xé thành bốn mảnh, chúng ta sẽ thảo luận lại vấn đề này.”

Hiệu quả của lời uy hiếp này có thể sánh bằng một thau nước lạnh, nhiệt huyết sôi trào của cô toàn bộ nguội ngắt, cô cắn môi đỏ, không nhịn được mà phát run vì hình ảnh đáng sợ mà anh miêu tả.

“Khuyết… Lập… Đông, anh dám uy hiếp tôi? Nói cho anh biết, bổn cô nương cũng không phải bị dọa đâu, tôi…” Cô chĩa ngón trỏ mảnh khảnh, mỗi khi gào lên một chữ, lại đâm vào anh trong ngực một chút.

Đáng tiếc là, những lời mắng chửi còn chưa nói xong, cổng nhà bị đẩy ra, một cô gái thanh lệ bước vào, bộ dạng Đề Oa nhe răng trợn mắt mắng chửi người, đều bị nhìn thấy không sót cái gì.

“Ông xã, em về rồi. A, hôm nay có khách sao?” Tả Hương đứng ở cổng nhà, kinh ngạc nhìn mọi người trong phòng khách.

Đề Oa hoảng sợ, vội vàng thu hồi ngón trỏ, nhảy ra khỏi người Khuyết Lập Đông. Cô bày ra khuôn mặt tươi cười thân mật, hai tay đặt lên đầu gối, giống như một thiếu nữ nhu thuận đang ngồi nghiêm chỉnh, muốn cứu vãn một chút hình tượng.

“Là Sói và bạn gái cậu ta. Nhà cậu ta có chút vấn đề, cho nên đến ở nhờ nhà chúng ta.” Hàn Ngạo trả lời.

“Bạn gái của Sói? Thật ngạc nhiên nha, em chưa từng thấy Sói có bạn gái bên cạnh.” Tả Hương xoay người cởi giày cao gót, thân hình nhỏ nhắn liền thấp đi nhiều, phải đứng trên cái ghế nhỏ mới có thể cao đến mặt ông xã.

“Mẹ!” Bé trai hoan hô một tiếng, ném đồ chơi nhào vào lòng Tả Hương, chu chu môi, mãnh liệt ôm chặt lấy mẹ, nhiệt tình hoan nghênh mẹ tan việc về nhà.

“Bọn anh đang nói chuyện, chắc phải một lát nữa mới xong.”

Tả Hương gật đầu, nghe được ý tứ trong lời nói của chồng. Cô ôm con, lộ ra nụ cười mỉm. “Vậy em vào phòng sách đây, chờ sau khi anh xử lý chuyện xong, chúng ta còn phải bàn xem bữa tối mọi người muốn ăn cái gì.” Cô bước vào phòng sách, cố ý tránh cuộc nói chuyện giữa mọi người.

Bọn họ nói chuyện rất đơn giản, lại để lộ ra sự ăn ý thâm sâu, ánh mắt hướng về đối phương, nóng rực làm cho người ta đỏ mặt, vợ chồng hai người ân ái không thành lời, Đề Oa nhìn thấy, trong lòng dâng lên hâm mộ sâu sắc.

Một câu ra lệnh ngắn gọn, cắt ngang suy nghĩ của cô.

“Em cũng vào đó đi.”

“Ơ?”

“Tôi nói, em cũng đi vào phòng sách chờ đi.” Khuyết Lập Đông khoanh hai tay trước ngực, mặt không chút thay đổi ngạo nghễ nhìn cô.

“Vì sao?”

“Chuyện còn lại em không cần biết.” Anh có ý định đặt cô ở ngoài câu chuyện, không cho cô biết nhiều, sau khi hỏi ra manh mối từ miệng cô, liền lập tức qua cầu rút ván, vội vã ném cô vào trong phòng sách luôn.

Biết càng nhiều, thì cô càng nguy hiểm. Thay vì để cho cô gái nhỏ này dấn thân vào nguy hiểm, chi bằng hoàn toàn giấu diếm, ngăn cách cô ở bên ngoài mối nguy hiểm này.

Đề Oa thở hốc vì kinh ngạc, không thể tin được anh lại muốn giấu diếm cô!

“Tôi không cần biết? Anh có lầm không? Người được yêu cầu ra tòa làm chứng là tôi, người chịu uy hiếp cũng là tôi, việc này không thoát được liên quan với tôi, tôi có quyền được biết các anh muốn làm như thế nào a!” Cô cao giọng kháng nghị, tranh thủ tham gia cơ hội nói chuyện này.

Kháng nghị không có hiệu quả, anh vẫn duy trì thái độ như cũ.

“Tôi xử lý là được.” Anh lạnh nhạt nói, túm cô vào phòng sách, gật đầu với Tả Hương vẻ mặt đang đầy hứng thú. “Tạm thời giúp tôi coi chừng cô ấy, đừng cho cô ấy đi ra ngoài.”

“Khuyết Lập Đông, tôi cảnh cáo anh, không được xách tôi nữa, tôi là người, không phải là hành lý!” Cô vươn bàn tay nhỏ, nhéo mạnh vào cánh tay anh, trừng phạt hành vi ác liệt của anh.

Mắt thấy bộ dạng “dõng dạc” của Đề Oa, Tả Hương nhấc đôi mày liễu, ôm con lui về phạm vi an toàn phía sau. “Tôi nghĩ, tôi không có khả năng ngăn được cô ấy đâu.” Tả Hương thành thực trả lời, vẻ mặt không khác gì chồng, vừa tò mò lại vừa cười cười.

Một người đàn ông như Sói, lại giữ một cô gái bên cạnh mình, cũng chỉ có một ý nghĩa duy nhất. Tuy rằng anh không nói rõ, nhưng trong lòng vợ chồng Hàn gia đều biết rõ ràng, dễ dàng nhìn ra, anh hoàn toàn “đối xử đặc biệt” với cô gái nhỏ này, tính tình táo bạo, độc tài bớt lại một chút trước mặt cô.

Sói - Chap 6.3

Thay đổi như vậy tuy rằng không rõ ràng, nhưng đã đủ làm cho vợ chồng hai người được mở rộng tầm mắt.

Đề Oa bị xách lên giữa không trung vẫn còn đang kháng nghị.

“Này, Khuyết Lập Đông, anh có nghe không vậy? Này, anh dám ném tôi vào thử xem, này, anh dám?! Anh thật sự dám…”

Anh dám!

Một tiếng “phịch” vang lên, cô bị ném vào trong phòng sách giống như con búp bê vải, mông đập mạnh xuống đất, nhất thời đau đến quên cả giận, nước mắt dâng lên, suýt chút nữa đã òa khóc.

Oa, tên đáng ghét này dám đối đãi cô như vậy!

Cô nắm chặt quả đấm, hít sâu một hơi, ngưng tụ sự phẫn nộ, chuẩn bị mắng anh, lại đúng lúc nhìn thấy anh cầm lấy ghế dựa đi đến chặn trước cửa, tiện tay đóng cửa lại.

“A, không được, không được đóng cửa a! Này, anh…”

Rầm!

Lời còn chưa nói xong, cánh cửa gỗ điêu khắc tượng cành đào đã đóng sầm thật mạnh trước mặt cô.

* * *

Cho dù là ở giữa thành thị, bên trong biệt thự Hàn gia vẫn có thể yên tĩnh.

Tạp âm đều bị ngăn cách bên ngoài, cái duy nhất có thể làm cho người ta cảm giác được đang ở trong thành thị chính là bên ngoài cửa sổ, ngàn vạn ánh đèn sáng như ngọc bảo thạch.

Đề Oa đã tắm rửa xong, thay áo ngủ.

Áo ngủ mới tinh, nhưng mà đã sớm được giặt ủi, quản gia nơi này ngay cả chi tiết nho nhỏ cũng đều chú ý tới. Tơ lụa màu đỏ mềm mại cực kỳ, ma sát vào da thịt thật thoải mái, càng tôn lên làn da trắng nõn phấn hồng của cô.

Chỉ là, cho dù mặc vào bộ áo ngủ xinh đẹp, tâm tình cô vẫn không tốt.

Khuyết Lập Đông lại dám nhốt cô vào trong phòng khách, tự mình nói chuyện với Hàn Ngạo, mãi đến khi mọi việc đều đã bàn bạc thỏa đáng, mới nhấc ghế dựa ra, mở cửa thả người. Lúc cửa phòng sách được mở ra, Tả Hương đã đọc xong hai quyển sách cho đứa con trai, còn Đề Oa ngồi ở trước cửa, gõ cửa đến mức hai tay phát đau.

Người đàn ông này quả thật hạ quyết tâm một tay che trời, ôm hết mọi chuyện của cô mà giải quyết sao? Không được không được, nói thế nào đi nữa, chuyện Tô Chiêu Nghiệp có liên quan tới cô, toàn bộ câu chuyện cô phải tham gia mới được!

Thân hình nhỏ nhắn bước vào phòng dành cho khách, cởi áo ngủ, chậm rãi tìm móc áo treo lên, rồi đi đến bên giường, đặt mông ngồi xuống. Cô một mặt vừa nghĩ, phải dùng phương pháp gì mới có thể tham gia vào, không bị anh bỏ rơi bên ngoài, một mặt thong dong duỗi người…

“Em chậm quá!” Thanh âm không hờn không giận vang lên.

Trên giường có người?!

Cô vừa ngả người được một nửa, toàn thân liền cứng ngắc, duy trì tư thế kỳ quái, thật chậm rãi, thật chậm rãi quay đầu lại, phát hiện rõ ràng một khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, cái giường lớn đã sớm bị một thân thể nam tính cao lớn chiếm mất hơn phân nửa.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 163