watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Hay Sói
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



“Đây là giường của anh sao? Tôi đi nhầm phòng à?” Vẻ mặt cô hoang mang, len lén nhích mông, chuẩn bị nhảy xuống giường.

Aiz, đều do căn nhà này quá lớn, cô mới đến đây, không rõ phương hướng, hơn nữa lại còn bị Khuyết Lập Đông làm cho tức đến muốn ngất, nên mới đi nhầm phòng, lên nhầm giường.

Mới nhích được mấy centimet, bàn tay ngăm đen liền phóng đến như tia chớp, giữ chặt áo ngủ màu đỏ, sợi vải mềm mại bị kéo căng ra.

“Em không đi nhầm.” Anh cực kỳ bình thản nói.

“Như vậy, là anh đi nhầm sao?” Cô càng hoang mang.

“Không, tôi cũng không đi nhầm. Tôi đang chờ em.” Khuyết Lập Đông nheo đôi mắt đen, nhìn chằm chằm thân thể xinh đẹp của cô. Ngọn lửa nóng rực trong mắt, làm cho không khí cũng trở nên nóng theo.

Cô theo bản năng che ngực, đỏ bừng mặt dưới ánh mắt của anh. Cái áo ngủ này tuy rằng cái gì nên che đều đã che, nhưng cổ áo thấp, vẫn lộ ra một bầu tuyết trắng non mềm, hơn nữa vải dệt mỏng, dưới ngọn đèn, dáng người linh lung mơ hồ có thể nhìn thấy được, cực kỳ mê người.

Ánh mắt anh nhìn cô, khát vọng nhiệt liệt, giống như anh đang rất đói bụng rất rất đói bụng, mà cô vừa vặn chính là một bữa đại tiệc phong phú.

Tiếng chuông cảnh báo trong đầu Đề Oa vang lớn, sức tưởng tượng trong đầu bay xa vạn dặm, mỗi một hình ảnh hiện lên trong óc đều làm cho cô xấu hổ đến khó hô hấp.

Ách, không thể nào, cô còn đang nổi nóng, anh lại lên giường của cô, còn dùng ánh mắt này nhìn cô. Ách ách, anh không phải là muốn…

“Đã trễ thế này, tôi, tôi đã sắp mệt chết rồi, có chuyện gì chúng ta ngày mai rồi nói sau!” Cô sử dụng chiến thuật kéo dài, vọng tưởng muốn chạy trốn khỏi miệng Sói, cái mông lại miễn cưỡng nhích thêm vài centimet. “Ách, như vậy đi, cái giường lớn này nhường cho anh, tôi sẽ tìm chỗ khác ngủ.” Ngủ ở đâu cũng được, chỉ cần không ngủ với anh là tốt rồi.

Cô có dự cảm, một khi nằm cùng anh trên một cái giường, ngủ chính là việc mà bọn họ ít có khả năng làm nhất.

Roẹt…

Tiếng vải vóc bị xé rách, làm cho toàn thân cô đông lại, đôi mắt đen chuyển xuống nhìn áo ngủ, hoảng sợ phát hiện ra cái áo ngủ đã sắp bị anh xé rách. Cái khe hở một đường kéo dài lên trên, ngay cả đường ren trên quần lót nhỏ của cô, lúc này cũng có thể thấy được mơ hồ.

“Tôi, tôi, tôi cảnh cáo anh lập tức buông tay…” Cô cắn môi, chỉ sợ nếu tiếp tục nhích đi, áo ngủ sẽ bị xé rách luôn.

“Tôi không buông.” Anh quả quyết cự tuyệt, dùng tay giữ lấy cằm cô, bá đạo nghiêng người lên trước, đôi môi bạc chợt in dấu lên đôi môi đỏ mọng, nhấm nháp của hương vị ngọt ngào cô.

“Ưm…” Cô trừng lớn mắt, còn chưa kịp kháng nghị, lời nói đã bị anh nuốt mất.

Tia lửa vui sướng lóe lên trong lòng, đầu lưỡi linh hoạt bá đạo của anh, mãnh liệt xâm lược cơ thể cô, đốt cháy toàn thân nóng lên, không tự chủ được mà run run.

Nụ hôn của anh kích tình như thế, bắt chước vũ điệu giao hoan của nam nữ, trêu đùa cùng lưỡi cô, cô ngay cả xương cốt cũng muốn mềm ra, hai tay chống trên lồng ngực rắn chắc của anh, cảm nhận đôi môi kịch liệt mút cắn.

Đề Oa bị hôn đến mơ mơ màng màng, e lệ vòng tay giữ lấy cổ anh, đáp lại bằng một động tác ngượng ngịu. Hành động lấy lòng anh, cô có thể cảm nhận được, cảm giác dao động trên người trở nên càng nóng…

Nụ hôn triền miên, mê hoặc làm cho cô mất hồn, khi môi anh chuyển xuống cổ, cô đã thở gấp, trong đầu trống rỗng.

“Đề Oa.” Anh nhẹ giọng nói, chậm rãi cắn cô, ngón tay cẩn thận lướt qua da thịt.

Cô co rúm lại, càng run rẩy.

“Dạ?”

“Anh muốn em.”

Ba chữ đơn giản, làm cho cô đang tê dại trên chín tầng mây, bị chấn động rớt xuống thực tế.

Anh muốn cô… Anh muốn cô… Anh muốn cô…

Ba chữ này quanh quẩn trong đầu Đề Oa, càng lúc càng lớn, càng lúc càng tới gần. Cô toàn thân căng cứng, tay chân luống cuống, ánh mắt mở thật lớn, ngay cả hô hấp cũng ngưng lại.

Trong khoảnh khắc sau đó, cô biến thành nữ siêu nhân, cũng không biết vì sao mà có đủ sức mạnh, có thể đá văng vòng tay của anh ra, lăn té xuống giường.

“Em muốn đi đâu?” Khuyết Lập Đông nhấc thân mình cao lớn, không hờn không giận trừng mắt nhìn cô gái nhỏ đang lăn trên mặt đất.

Cô như là con vật nhỏ lâm vào nguy hiểm, vẻ mặt cảnh giác, chậm chạp mấp máy môi. “Đi đâu cũng được, chỉ cần không ở chung phòng với anh là tốt rồi.”

Rất nguy hiểm! Nếu cứ như vậy, cô khẳng định sẽ bị anh mê hoặc đến mức đánh mất trinh tiết.

Tuy nói thời hiện đại quan niệm thoáng hơn, nhưng cô từ nhỏ đã được gia đình dạy dỗ nghiêm khắc, trước khi kết hôn mà lên giường, trong mắt người ngoài là việc nhỏ như lông gà vỏ tỏi, nhưng đối với Đinh gia là chuyện lớn.

Hơn nữa tình cảm anh em sâu đậm, từ nhỏ Đinh Cách đã bảo vệ cô, đến khi lớn, sự ngọt ngào của cô hấp dẫn không ít con trai, nhưng còn chưa chạm vào được, tất cả sau buổi “nói chuyện” với Đinh Cách, lập tức đánh trống rút lui, tự động bốc hơi khỏi nhân gian.

Nếu cô thật sự bị Khuyết Lập Đông ăn sạch trên giường, sau khi Đinh Cách về nước, tuyệt đối sẽ giận sôi lên!

Đi không tới vài bước, đột nhiên đụng phải chướng ngại vật, cô ngẩng đầu lên, phát hiện ra không biết từ khi nào anh cũng đã xuống giường, chắn giữa cô và cánh cửa, từ trên cao nhìn xuống cô, thân hình ngăm đen cường tráng chỉ mặc mỗi một cái quần lót.

“A!” Cô kêu khẽ, nhanh chóng nhảy dựng lên, còn cầm lấy đôi dép che trước ngực, tạm thời làm lá chắn.

“Em không muốn sao?” Anh nhíu mày.

“Ách… Muốn, muốn cái gì cơ?” Cô phải hỏi cẩn thận đã.

“Làm tình.”

Không đoán được anh sẽ trả lời trực tiếp như thế, cô đỏ bừng mặt, liều mạng lắc đầu.

Đôi mày rậm càng nhíu chặt, không chấp nhận đáp án của cô. “Nếu em không muốn làm tình với anh, sao lại rất hưởng thụ nụ hôn của anh?” Cô gái nhỏ này, không phải bởi vì quá mức thẹn thùng, cho nên mới nghĩ một đằng nói một nẻo đó chứ?

Oanh!

Trên mặt một trận lửa hồng, trừng mắt, trong tay cầm chặt dép lê, nếu không phải lo lắng sự trong sạch sẽ gặp nguy hiểm, cô thật sự rất muốn xông lên phía trước, nhét đôi dép này vào trong miệng anh.

“Anh đừng nói bậy, em, em không có hưởng thụ anh, anh…” Cô ấp a ấp úng, khuôn mặt xấu hổ biến thành quả táo đỏ.

Ông trời ạ, người đàn ông này sao lại nóng vội như vậy, vừa xác nhận cô bị anh hấp dẫn, vừa xác nhận cô thích anh hôn, liền vội vã muốn lên giường, cùng cô… cùng nhau… “chuyện đó”? Ít nhất cũng phải có chút thời gian bồi dưỡng cảm tình chứ!

Khuyết Lập Đông từng bước đến gần, cô liền vội vàng lùi lại ba bước, chỉ là không gian trong phòng có hạn, mới lui không tới vài bước, cô đã bị ép đến bên giường. Cô liếc mắt nhìn tấm khăn trải giường hỗn độn một cái, sau đó đầy căng thẳng bước dọc theo mép giường, cách xa anh một vòng.

Con Sói lớn hoang dã này tính nuốt cô thế nào đây? Là cắn từng ngụm từng ngụm, hay là hôn từng tấc từng tấc? Cô càng tưởng tượng, mặt càng đỏ.

“Ách, nói thật, em cảm thấy không đúng lúc.” Người đàn ông này kiêu ngạo như vậy, khẳng định sẽ không chịu bị cự tuyệt, cô cố gắng nghĩ ra một lý do uyển chuyển nhất, muốn thuyết phục anh tạm thời dừng tay. “Ách, em nghĩ, chúng ta hiểu biết lẫn nhau còn chưa đủ…”

Những lời này cũng không phải hoàn toàn là lấy cớ, mà là cảm giác thật lòng của cô, cô biết về anh không đủ.

Nếu chỉ là quan hệ giữa chủ nhà và quản gia, cô có thể không cần quan tâm tới công việc của anh, chỉ cần đi làm rồi lãnh tiền lương, đợi cho đến khi hợp đồng hết hạn, phủi mông bước đi là xong. Nhưng xem tình hình này, anh rõ ràng muốn mối quan hệ “tiến thêm một bước”…

Cô cũng không phủ nhận, cô bị anh hấp dẫn. Bởi vì như thế, cô mới muốn hiểu rõ về anh, nhưng anh lại giấu diếm mọi thứ, chỉ cần hỏi tới vấn đề cá nhân, anh liền nói năng thận trọng.

Sói, không dễ dàng tin tưởng người khác. Cô có phải là chưa được anh tin tưởng hay không?

“Cái gì nên cho em biết, anh sẽ cho em biết.” Khuyết Lập Đông bình thản, khéo léo đẩy câu hỏi của cô trở về.

Đề Oa cau mày, trong lòng trộm mắng anh, nhất thời không để ý tới dưới chân, bàn chân trần giẫm lên vạt ngủ áo, lập tức trơn trợt…

Cô chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn, sau đó một tiếng ầm nổ tung trên đầu, cùng với cơn đau kịch liệt kéo đến, trước mắt cô tối sầm lại, đau đến mức suýt chút nữa ngất xỉu.

“Đau quá!” Cô la lên, nước mắt chảy xuống, bàn tay nhỏ xoa xoa trán.

“Em không sao chứ?” Anh thô bạo chất vấn, cất bước tiến lên, nhưng động tác ôm lấy cô lại cực kỳ ôn nhu.

“Không được đụng vào, đau quá, đau!” Đề Oa đau đến phát giận, không chịu buông tay.

Khuyết Lập Đông cầm tay cô, thong thả mà kiên quyết kéo ra. Khi nãy cô ngã sấp xuống, vừa vặn đập đầu lên tủ đầu giường, cái trán trơn bóng không chịu nổi cú va chạm, lập tức rách da, máu tươi ấm nóng chảy ra nhuộm đỏ trán.

Anh nhíu mày, cặp mắt nheo lại, đôi môi mỏng thấp giọng phun ra vài câu rủa thầm.

Đêm dài yên tĩnh, tiếng la của cô truyền đi thật xa, không tới vài phút sau, từ cửa truyền đến bước chân, vợ chồng Hàn gia “đặc biệt” đến thăm.

“Đã trễ thế này, hai vị không nghỉ ngơi, còn ở trong phòng luyện tập anh đuổi em chạy hay sao thế?” Hàn Ngạo ở trần, hai tay khoanh lại trước lồng ngực khêu gợi, Tả Hương đi theo phía sau hắn, tò mò ghé đầu vào xem động tĩnh trong phòng.

“Cút ngay.” Khuyết Lập Đông thô bạo quát, chỉ lo chăm sóc cô gái nhỏ trong lòng.

“Đây là nhà của tôi. Cậu là khách, tôi là chủ, chỉ có chủ mới có quyền hạ lệnh trục khách thôi.” Hàn Ngạo thản nhiên nhắc nhở, liếc mắt sang vợ một cái. “Hai người rất ầm ỹ, làm cho vợ tôi không thể chuyên tâm.”

Tả Hương cười xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, vươn tay đấm ông xã một cái, thầm oán trách hắn dám tiết lộ bí mật khuê phòng. “Bọn em nghe thấy tiếng Đề Oa, cô ấy làm sao vậy?” Tả Hương hỏi, trên mặt tràn đầy quan tâm.

“Té bị thương.”

“A, đợi chút, em đi lấy thuốc.” Tả Hương xoay người chạy tới phòng khách, rồi lập tức ôm hộp cứu thương về.

“Được rồi, nên trở về phòng thôi.” Hàn Ngạo nhận lấy hộp cứu thương, đứng bất động như núi chắn trước cửa, không cho vợ mình bước vào.

“Để em giúp Đề Oa bôi thuốc…” Tả Hương vẫn là vẻ mặt lo lắng.

“Sói sẽ lo cho cô ấy. Hiện tại, theo anh trở về phòng đi, lo cho ông xã của em này.” Hàn Ngạo đem hộp cứu thương vào phòng, đặt lên tủ đầu giường. “Sói, tất cả cứ tùy tiện dùng, tôi còn có việc phải làm, sẽ không quấy rầy.” Nói xong, hắn ôm bà xã đang đỏ mặt, thong dong rời khỏi phòng.

Khuyết Lập Đông vẻ mặt âm trầm, mở hộp cứu thương, cầm lấy chai dung dịch oxy già giúp cô rửa vết thương, động tác lưu loát nhưng mềm nhẹ, chỉ sợ lại làm đau cô.

“Đau!” Cô khẽ kêu một tiếng, vội vàng thối lui, không chịu bôi thuốc.

“Nhịn một chút.” Giọng nói không kiên nhẫn, nhưng sự quan tâm trong đôi mắt đen rõ ràng có thể nhìn ra.

Nhìn anh quan tâm vết thương của mình như thế, đôi mắt cô sáng lên, cắn đôi môi đỏ nhịn đau, ngẩng cái đầu nhỏ, toàn thân căng thẳng để yên cho anh bôi thuốc.

Ngoài dự đoán, động tác của người đàn ông thô lỗ này lại rất nhẹ nhàng, nhanh chóng bôi thuốc khử độc, dường như không hề làm đau cô thêm lần nữa. Mãi đến khi anh đóng hộp cứu thương, cô mới phát hiện ra, miệng vết thương đã được xử lý thỏa đáng.

“Lên giường.” Khuyết Lập Đông lạnh nhạt nói, đẩy hộp thuốc sang một bên, ôm lấy vòng eo nhỏ, không phân trần gì liền kéo cô lên giường.

“Ách, lên, lên lên lên…” Cô sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, ngay cả nói cũng nói không xong, cái mông lại không ngừng nhích nhích ra bìa giường.

Muốn “lên” cái gì nữa a? Không thể nào, anh kiên trì như vậy sao?

Anh thấp giọng rủa vài tiếng, bàn tay to duỗi ra, kéo Đề Oa về giữa giường, hung hãn ôm vào trong lồng ngực. “Ngu ngốc, em còn muốn té thêm một lần sao?”

Cô không thể nhúc nhích, chỉ có thể cuộn tròn thân mình, làm một quả bóng nhỏ trong lòng anh. Tuy rằng đã mất đi tự do, nhưng mà cái miệng nhỏ nhắn vẫn nói gì đó rất nhỏ, nhắc đi nhắc lại, giống như con muỗi đáng ghét vo ve.

“Em đang nói cái gì vậy?” Anh nghe không rõ lắm, mất kiên nhẫn hỏi.

Cô lẩm bẩm lại một lần, thanh âm tuy rằng lớn hơn một chút so với lúc trước, nhưng vẫn không thể nghe rõ nội dung.

“Lớn tiếng một chút.”

Cô lại lẩm bẩm một lần.

“Nói cho rõ ràng đi!” Anh không thể nhịn được nữa quát lên.

Cô thở hốc vì kinh ngạc, vẻ mặt ủy khuất lặp lại. “Em, em, em không muốn, ách, với anh… chuyện đó…”

“Không cần lo lắng, em bị thương, anh sẽ không ra tay với em.” Ít nhất trước khi vết thương trên trán cô khỏi hẳn, anh sẽ kiềm chế dục vọng của mình.

Đề Oa vẻ mặt hoài nghi, xoay qua nhìn anh, thật cẩn thận hỏi lại. “Thật vậy sao? Anh thật sự sẽ không làm gì em nữa?” Đôi mắt trong veo nhìn sâu vào đôi mắt đen u ám, tìm kiếm lời hứa hẹn.

Anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy căng thẳng, hít sâu một hơi.

“Đêm nay thì không.”

Sói, không dễ dàng tin tưởng người khác.

Sói, cũng không dễ dàng hứa hẹn. Nhưng một khi đã hứa hẹn, tuyệt đối sẽ không đổi ý.

Đề Oa được hoãn thi hành hình phạt, lập tức thở một hơi nhẹ nhõm. Cô biết anh là người một lời nói đáng giá ngàn vàng, chỉ cần được anh hứa hẹn, sự trong sạch của cô cũng không còn nguy hiểm… Ách, được rồi, ít ra thì đêm nay không có nguy hiểm!

“Hmm, như vậy, anh còn ôm em làm cái gì?” Cô hoang mang hỏi, đảo mắt lên cánh tay sắt trên eo. Nếu anh quyết định đêm nay buông tha cô, như vậy nên buông tay ra, rồi tự động bỏ đi mới đúng a, vì sao lại còn nằm trên giường không chịu đi, bàn tay to kia quấn chặt chẽ, ôm cô không buông?

“Anh và em cùng ngủ.” Về điểm này, anh kiên trì không chịu nhượng bộ.

Ngủ cùng nhau?! Tuy rằng chuyện chỉ cùng nhau ngủ, so với chuyện bị anh ăn sạch sẽ, là kết quả tốt hơn nhiều. Nhưng nghĩ đến phải cùng một người đàn ông, dán chặt vào nhau cùng nhau ngủ, cô vẫn thấy không thích hợp.

“Ách, nhưng mà, như vậy không tốt lắm đâu…” Cái đầu nhỏ ngóc lên.

“Ngủ.” Cái đầu nhỏ bị đè xuống.

“Em quen ngủ một mình…” Cái đầu nhỏ lại lần nữa ngóc lên.

“Ngủ.” Cái đầu nhỏ lại lần nữa bị đè xuống.

Kháng nghị không có hiệu quả, cô rốt cục tuyên bố từ bỏ, lùi về một phía giường, ai oán cắn gối, trong lòng vụng trộm mắng anh bá đạo.

Chỉ là, cả một ngày dài, cô thật sự mệt mỏi, sau khi dựa vào lồng ngực rộng rãi của anh mà oán giận một lúc lâu, thân thể của cô từ cứng ngắc dần dần mềm ra, từ vạn phần cảnh giác trở nên không còn đề phòng. Khi cơn buồn ngủ nồng đậm ập tới, cô đã mềm yếu, đắm chìm trong hơi thở của anh mà ngáp dài.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 147