watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Hay Sói
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Cái ôm của anh thật ấm áp, thật thoải mái, hơi thở tươi mát dễ ngửi, làm cho cô an tâm, rất an tâm.

Trong lúc nửa mộng nửa tỉnh, cô mơ hồ còn cảm giác được, Khuyết Lập Đông khẽ dịch chuyển thân mình, đôi mắt đen nhìn kỹ khuôn mặt đang ngủ, sau đó nhẹ nhàng cúi người, một nụ hôn nhẹ nhàng hạ xuống mái tóc cô.

Vẻ ngoài táo bạo, khó biểu lộ sự ôn nhu, có thể làm cho cô quyến luyến cả đời…

Một đêm đó, anh thật sự không làm gì cô.

Hết chương 6.

Sói – Chap 7

“Chờ một chút!”

Vừa định mở cửa, một tiếng quát truyền đến từ phía sau, bàn tay Khuyết Lập Đông đang nắm trên ổ khóa cửa, trong lòng thầm mắng một tiếng, nhưng vẫn mở cửa ra.


“Anh muốn đi đâu?” Đề Oa huỳnh huỵch chạy ra từ trong phòng, nhíu mày liễu chất vấn.

“Đi ra ngoài.” Anh cũng không quay đầu lại, lãnh đạm trả lời. “Lập tức sẽ trở về.”

“Không được!” Cô nhảy dựng tới phía trước, tay chân bám lấy cánh tay anh, gắt gao dính chặt không gỡ ra được.

Khuyết Lập Đông nhíu mày, cúi đầu liếc mắt nhìn cánh tay nhỏ bé ôm lấy cánh tay mình.

“Em cũng phải đi.” Cô lớn tiếng tuyên bố, giống như cục kẹo đường dính trên người anh, kiên quyết không chịu rời ra nửa bước, một tay ôm lấy anh, một tay kia vội vàng mang giày, khuôn mặt nhỏ tràn đầy kiên quyết. “Anh đi đâu, em phải đi theo đó!”

Người đàn ông này luôn không cho cô lo bất cứ chuyện gì! Cô nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có dính lấy bên người anh, mới là phương pháp trực tiếp nhất mà cũng hữu hiệu nhất. Cô hiểu rõ sinh hoạt của anh, có thể nắm giữ nhất cử nhất động của anh, vừa phát hiện anh muốn đi ra ngoài, lập tức nhảy dựng lên, dù chết cũng bám lấy.

Phải sống chung với một người đàn ông như thế này, thật sự không phải là chuyện dễ dàng.

Muốn sống chung cả đời, nên phải chia sẻ lẫn nhau, cô muốn biết tất cả về anh, cho dù là nguy hiểm, cô cũng muốn cùng anh chia sẻ…

Khuyết Lập Đông trầm mặc nhìn cô, không nói một câu.

“Em biết anh muốn đi tìm Tô Chiêu Nghiệp.” Bàn tay Đề Oa nhanh chóng quấn lấy, còn quấy nhiễu bò lên. “Việc này vốn là chuyện của em, em không thể chuyện gì cũng bị giấu giếm như vậy, nếu anh không cho em đi chung, em tìm cách tự đi một mình!”

Trong lòng anh biết rõ, cô gái nhỏ này một khi quyết tâm muốn nhúng tay, bất luận nguy hiểm thế nào, cũng không suy nghĩ sẽ nhảy vào ngay. Nếu anh lúc này ném cô ra, nhốt cô vào trong phòng sách, đợi đến khi cô tìm được cơ hội, khẳng định sẽ càng làm sự tình trở nên tệ hơn.

Cho cô đi theo, có anh ở bên cạnh, ít nhất có thể bảo đảm an toàn cho cô.

Khuyết Lập Đông nhíu mày, trong lòng thầm rủa vài câu, đành phải mở miệng mà tâm không cam lòng không nguyện. “Muốn đi cũng được, phải nghe lời anh.” Anh không có lựa chọn nào khác!

Đề Oa cong môi, hai mắt sáng ngời, lập tức gật đầu đồng ý.

“Không thành vấn đề.”

* * *

Không thành vấn đề?

Mới là lạ!

Mới bước vào biệt thự tư nhân của Tô Chiêu Nghiệp, đối phó vài tên bảo vệ, đã nghe cô đông kêu một tiếng, tây than một tiếng, cứ như người bị đánh là cô vậy. Nào là sợ anh xuống tay quá nặng, lập tức vẽ đường cho những người đó bỏ chạy, từ đầu tới đuôi cứ nhắc nhắc nhắc, giống như một nữ tu sĩ đang truyền giáo.

May mắn trong đó có một người nhận ra anh là ai, run run la lên tên của anh, nháy mắt một truyền mười, mười truyền trăm, bọn bảo vệ người người sắc mặt trắng bệch, tay chân phát run, không quá vài giây, đều bỏ chạy không còn một tên, bên tai anh mới thanh tĩnh được một chút.

“Em nhớ rõ vào lúc này, hắn ta hẳn là ở trong phòng sách.” Đề Oa nói.

“Phòng sách ở đâu?”

“Đi bên này quẹo phải.” Cô dẫn đầu đi phía trước, đến trước cửa phòng rồi dừng lại. “Đến rồi, chính là nơi này.” Cô đứng ở trước cửa, cũng không quên lễ phép gõ hai tiếng.

Khuyết Lập Đông lại tự tiện đẩy cửa gỗ, trực tiếp bước vào.

“Này, anh sao có thể như vậy, một chút lễ phép cũng không có!” Đề Oa vội vàng đuổi theo, không nhịn được lại tiếp tục nhắc nhở.

Khuyết Lập Đông không để ý tới cô, đứng yên trong phòng sách.

Chỉ thấy ở trong phòng sách, Tô Chiêu Nghiệp vẻ mặt nôn nóng đang bước qua bước lại, căn bản không chú ý tới hai người vừa xông vào, chỉ nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, luồng khói trên miệng không hề dứt, một điếu rồi lại một điếu, biến phòng sách thành một nơi sương khói lượn lờ, tàn thuốc rơi đầy sàn.

Từ khi hỏi ra chân tướng qua lời cô, Khuyết Lập Đông đã bắt đầu hành động. Anh không chỉ bảo vệ an toàn cho cô, còn ra tay diệt trừ nguồn gốc nguy hiểm, đoạn tuyệt đường lui của Tô Chiêu Nghiệp, làm cho gã tứ cố vô thân, chỉ có thể ngồi chờ chết trong căn biệt thự này.

Sức ảnh hưởng của tập đoàn Tần quả thật là không nơi nào mà không nhúng tay vào được, Khuyết Lập Đông chỉ vừa nói tên ra, bọn đồng phạm cấu kết với Tô Chiêu Nghiệp lập tức tranh nhau đi đầu thú, tất cả đều quắp đuôi bỏ trốn, cũng không dám nhúng tay vào nữa, chỉ sợ chịu vạ lây, bị kéo xuống nước cùng với gã.

“Còn chưa có tin tức sao?” Gã lầm bầm lầu bầu, đứng phía trước cửa sổ nhìn trời, ngón tay bất an cầm lấy điếu thuốc.

Đinh Đề Oa ra làm chứng là bất lợi lớn đối với gã, vì muốn giết người diệt khẩu, chắc chắn cô không có cách nào còn sống mà bước ra tòa, gã bỏ một núi tiền treo giải thưởng, nhờ bọn sát thủ chuyên nghiệp hành động, thay gã giải quyết cô gái này.

Để tránh sóng gió, gã trốn trong biệt thự, nóng lòng chờ tin tức. Chỉ là chờ trái rồi chờ phải, cũng không chờ được tin Đinh Đề Oa đã chết, mà toàn nghe thấy tin dữ không ngừng truyền đến.

Chứng cứ gã phạm tội bị công bố ra ngoài, người quản lý vụ án vốn thân quen với gã, cũng không biết là bị ai áp bức, lại dám phản bội gã, đem tài liệu qua phía cảnh sát tự thú. Chứng cứ phạm tội bị thu thập hơn phân nửa, vụ án mà người ta bế tắc bấy lâu nay liền được thẩm tra xử lí với tốc độ kinh người.

“Rốt cuộc là thằng chết tiệt nào đang âm thầm ra tay?” Gã mắng, khẩn trương đến mức tóc đã sắp bạc trắng, lo rằng lần này thật sự là chạy trời không khỏi nắng.

Điếu thuốc còn chưa hút hết một nửa, vẫn còn đang cháy, khói bụi tản ra khắp nơi, tàn thuốc rơi thẳng xuống. Tàn thuốc còn chưa chạm vào mặt đất, đã được một cái gạt tàn đón lấy.

“Tàn thuốc phải thả vào gạt tàn.” Thanh âm thanh thúy, ân cần khuyên răn.

Tô Chiêu Nghiệp đang phiền lòng không muốn nghe ai dạy dỗ, ngón trỏ bắn ra, ném điếu thuốc lá lên trên bàn, chỗ này cũng đã đầy ắp vô số đầu thuốc.

“Không được ném thuốc lá lung tung!” Tiếng nói dễ nghe lúc này cất cao thêm mấy độ.

Sắc mặt gã nhăn nhó, tức giận xoay người lại, há mồm mắng chửi, bộ dạng giả vờ người lương thiện thường ngày, đã sớm đổi thành ác quỷ dữ tợn.

“Câm miệng! Ầm ỹ chết đi được, tao muốn làm cái gì đâu tới phiên mày nhiều lời…” Gã rống đến một nửa, đột nhiên ngậm miệng.

Một cô gái nhỏ xinh xắn, đang cầm cái gạt tàn màu đỏ, huỳnh huỵch chạy đến bên cạnh bàn, nhìn thuốc lá đầy bàn mà cằn nhằn.

“Chỗ này rõ ràng là có gạt tàn, vì sao ông cứ phải để tàn thuốc rơi lung tung? Tàn thuốc mà rơi vào khe hở bàn ghế, thì rất khó lau sạch a!” Đề Oa nhíu đôi mày cong, thuận tay rút mấy tờ khăn giấy, bắt đầu dọn dẹp đống thuốc lá trên bàn.

Aiz, xem ra, sau khi cô tạm rời khỏi công việc, quản gia mới mà Tô Chiêu Nghiệp mời về thật sự không làm hết phận sự, căn biệt thự vốn không nhiễm một hạt bụi, nay đã trở thành bẩn không chịu nổi. Sàn không đủ sạch, trên gạch men còn có vết bẩn, ngay cả phía dưới bình hoa cũng tích một lớp bụi dày, rất nhiều chi tiết đều bị xem nhẹ!

Tô Chiêu Nghiệp ngây người trong chốc lát, sau một lúc lâu mới hồi phục tinh thần.

“Gặp quỷ!” Gã mắng một tiếng, hoài nghi bản thân mình có phải hoa mắt hay không. Ả đàn bà chết tiệt vốn nên bỏ mạng, nay vẫn không bị thương lấy một sợi tóc, thậm chí còn chạy vào trong nhà gã, bắt đầu dọn dẹp mặt bàn.

“Hmm, đừng hiểu lầm, tôi không phải là quỷ, nhìn đi, tôi có chân mà.” Cô lại đứng lên lớn tiếng, kéo cao váy lên một chút, lộ ra đôi chân nhỏ thon dài.

Tô Chiêu Nghiệp thở hốc vì kinh ngạc, giận sôi lên, tức tối bước nhanh về phía trước.

“Mẹ nó, mày lại còn chưa có chết! Tao bỏ một đống tiền mướn sát thủ giết mày, bọn nó làm cái quái gì vậy? Lại để cho mày vẫn sống tốt đến bây giờ!” Hai mắt gã đỏ ngầu, biểu tình càng dọa người, như là hận không thể tự tay bóp chết cô.

Cô chớp chớp mắt.

Sói - Chap 7.2

“Tô tiên sinh, xin ngài bình tĩnh chút.”

“Bình tĩnh?” Tô Chiêu Nghiệp thô bạo rống một tiếng, vươn tay tới. “Mày hại tao tới mức này, chẳng những phải trốn ở đây không dám gặp ai, còn phải lo lắng đề phòng, sợ cảnh sát sẽ đến bắt người. Hiện tại, mày còn muốn tao bình tĩnh?”

Đề Oa linh hoạt, cầm lấy gạt tàn trốn ra sau lưng Khuyết Lập Đông, tránh bị gã tấn công, cũng không quên tiếp tục nhắc đi nhắc lại. “Tô tiên sinh, đừng cứng đầu nữa, quay đầu lại là bờ! Nếu ông tự thú, có thể giảm hình phạt nha!”

Đáp lại cô, là một tiếng chửi thô lỗ tới cực điểm, Tô Chiêu Nghiệp sắc mặt u ám muốn tiến lên, lại nhìn thấy một người đàn ông cao lớn như sát thủ, gã cảnh giác dừng bước.

“Mày là ai? Nơi này là nhà riêng! Mày vào bằng cách nào?” Tô Chiêu Nghiệp lấy lại tinh thần, ác giọng ấn nút bộ đàm trên bàn. “Tiểu Lâm! Tiểu Lâm! Mẹ nó, bọn bay chạy đi đâu rồi! Một đám phế vật!”

Đề Oa đặt gạt tàn xuống, từ trong túi lấy ra một xâu chìa khóa.

“Dùng chìa khóa mở cửa vào chứ sao! Tô tiên sinh, ông vẫn đặt chìa khóa dự bị dưới chậu hoa thứ ba bên trái mà!” Cô thở dài một hơi. “Lúc trước tôi đã nói với ông rồi, thói quen như vậy thật không tốt.” Thật kỳ lạ, đàn ông tại sao nói đúng chẳng bao giờ chịu nghe?

“Chết tiệt, tao không nói tới chìa khóa…”

Kẻ xấu thường không có nhiều can đảm, gã thường ngày làm nhiều chuyện ác, luôn thấp thỏm không yên, bố trí hệ thống an toàn trong nhà cực kỳ nghiêm ngặt, còn mướn thêm mười mấy tên vệ sĩ, bảo vệ, canh gác biệt thự cẩn thận. Trong số đám vệ sĩ được thuê để bỏ mạng vì gã, còn có mấy tay súng là tội phạm quan trọng!

Chỉ là, đám vệ sĩ, bảo vệ lúc này đều đã chạy đi đâu mất rồi? Để cho này ả đàn bà này nghênh ngang xông tới?

“Tô tiên sinh, bớt sức lực đi, ông không cần rống lên nữa đâu, những tên đó chín phần mười đã bỏ chạy hết rồi.” Một giọng nói mềm mại từ góc phòng truyền đến.

Mãi đến lúc này, Đề Oa mới chú ý tới, ngoại trừ gã họ Tô, trong phòng sách còn có một cô gái toàn thân váy đen, đeo kính râm đúng mốt.

Vừa nhìn thấy cô gái đó, Khuyết Lập Đông nheo mắt lại, nhíu mày theo phản xạ.

“Cô ở đây làm cái gì?”

“Anh quen cô ấy à?” Đề Oa núp sau lưng anh, nghe vậy sửng sốt, tò mò mở miệng.

“Bàn chuyện làm ăn.” Khóe miệng cô gái đó hơi hơi nhếch lên, trả lời câu hỏi của Khuyết Lập Đông. “Hóa ra, các anh đến Đài Loan. Thiếu chủ của anh có khỏe không?”

“Hắn khỏe không, cô có thể tự mình đến hỏi hắn.” Khuyết Lập Đông liếc Tô Chiêu Nghiệp một cái, rồi không để ý tới gã nữa, chỉ nhìn cô gái kia, lạnh nhạt mở miệng. “Cô làm ăn với gã họ Tô này?”

“Không được sao?” Cô gái nhướn mày liễu, vẻ mặt vô tội hỏi ngược lại.

“Thực xin lỗi…” Đề Oa cực kỳ tò mò kéo kéo ống tay áo Khuyết Lập Đông.

Anh cũng chẳng để ý đến cô, tầm mắt vẫn giữ nguyên trên người cô gái kia. “Không được!”

“Thật xin lỗi, anh quen biết cô ấy sao?” Đề Oa tiếp tục giật nhẹ ống tay áo anh, lặp lại câu hỏi.

“Tại sao không?” Cô gái nũng nịu hỏi, ánh mắt sau lớp kính râm màu phấn hồng, đảo đảo giữa hai người bọn họ, ý cười trên khóe miệng càng sâu.

Khuyết Lập Đông mặt không chút biểu tình. “Bởi vì tôi nói không được.”

Bất mãn vì bị cố ý xem nhẹ, Đề Oa dùng sức kéo lấy mặt anh, bên ngoài cười nhưng trong lòng không cười, cắn răng lặp lại câu hỏi kia.

“Khuyết, Lập, Đông, xin lỗi quấy rầy anh một chút. Anh vui lòng trả lời em, xin hỏi, anh quen cô ấy sao?”

“Anh ta quen tôi.” Trong giọng nói của cô gái ngồi trên ghế sô pha nhuộm ý cười, vươn ngón tay ngọc sơn màu hồng phấn, nũng nịu ân cần thăm hỏi. “Xin chào, tôi là CD.”

CD? Ừ, có thể nhìn ra được.

Cô gái này toàn thân ăn mặc rất đúng mốt, theo đầu ngón tay đến mũi bàn chân, đều đính nhãn hiệu Christine Dior*, căn bản có thể coi là một vật triển lãm Dior di động.

0

“Xin chào.” Đề Oa mỉm cười, cũng định bắt tay, chỉ là bàn tay vừa đưa đến một nửa, đột nhiên bị Khuyết Lập Đông chụp trở về, cả người bị kéo lui về phía sau năm mét.

“Không được bắt tay với cô ta, ngay cả chạm vào một chút cũng không được!”

“Khuyết Lập Đông, anh sao lại không lễ phép như vậy!” Nhìn vẻ mặt anh hung ác, Đề Oa mắt hạnh mở trừng trừng, không rõ vì sao anh lại căng thẳng, đề phòng một cô gái nhỏ đáng yêu như vậy, giống như là đề phòng bệnh độc.

“Không cần lễ phép với cô ta.” Khuyết Lập Đông hai tay ôm lấy cô, ánh mắt bén nhọn nhìn chằm chằm cô gái với nụ cười trong trẻo, tự xưng là CD. “Cô ta là người đại diện cho sát thủ, chuyên xem chuyện giết người như chuyện làm ăn, chỉ cần ra giá thích hợp, ngay cả trẻ con cũng không sẽ bỏ qua.”

Sói - Chap 7.3

“Anh lại nói giỡn đi!” Đề Oa hoảng sợ, vội vàng quay đầu, nhìn về phía cô gái tư thế nhàn nhã trên ghế sô pha.

“Chỉ sợ đó không cũng phải là nói đùa đâu.” CD nhướn mi, trước nhìn Đề Oa, sau lại nhìn Khuyết Lập Đông, đầy hứng thú mở miệng. “Sói, đây là cô gái của anh sao?”

Khuyết Lập Đông gật đầu.

“Là Đinh Đề Oa?” CD hỏi, xác nhận rõ cô gái bên cạnh anh, chính là mục tiêu tấn công của cô.

“Đúng.”

“Được rồi, nếu là người của anh, tôi đây không nhúng tay vào nữa.”

Cô từng nghe qua chuyện về Sói, biết anh không dễ chọc. Người đàn ông này tuy rằng thanh danh không nổi tiếng hiển hách gì, nhưng lại dùng hành động thực tế để chứng minh thân thủ bất phàm, một khi giao đấu trực tiếp, kẻ địch còn chưa kịp cảnh giác chuyện sắp xảy ra, thì đã bị anh dễ dàng xử lý xong.

“Khoan đã, cô đã nhận tiền rồi mà!”

“Em không phải của người của anh!”

Hai bên đột nhiên cùng lúc phát ra hai câu kháng nghị tức giận, một bên là Tô Chiêu Nghiệp, một bên là Đinh Đề Oa: Kẻ mướn sát thủ và người bị đuổi giết đồng thời lên tiếng, nhưng lại nói về hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

“Không được tranh cãi với anh.” Khuyết Lập Đông mở miệng cảnh cáo, không hờn giận trừng mắt nhìn Đề Oa một cái.

“Ngại quá, Tô tiên sinh, tình huống thay đổi, vụ làm ăn này tôi không nhận nữa.” CD cười cười, nói với gã họ Tô.

“Em vốn không phải là của anh!” Đề Oa lại xấu hổ.

“Cô sao có thể đổi ý như thế?” Tô Chiêu Nghiệp đổ mồ hôi, lúc này mới phát hiện ra, bảo vệ bên ngoài toàn bộ đã biến mất, chín phần mười là có liên quan tới Khuyết Lập Đông.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 148