watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Trúc Mã Là Sói
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Văn Dịch cười hề hề: “Việc này dễ thôi, đường Thanh Văn rao bán đầy chứng minh thư, bằng tốt nghệp, giấy chứng nhận kết hôn với giấy chứng nhận độc thân, giấy chứng nhận trai tân, gái tân, chẳng thiếu gì cả. Chỉ sợ em không nghĩ ra được chứ không gì là làm không được”

Nhan Tiếu: “…”

Chủ quan

Và thế là, sau rất nhiều lời dỗ dành ngon ngọt của anh Tấm cộng với việc nể hắn vì tự dưng có mặt 1 ngày liền ở nhà mình, hết nấu nướng lại quét dọn nhà cửa, Nhan Tiếu đã đồng ý đi làm giấy đăng ký kết hôn giả.

Sáng nay, Nhan Tiếu ăn mặt chỉnh tề, chuẩn bị xuất phát. Mang theo chứng minh thư, hộ khẩu, ảnh, rồi cùng Văn Dịch đến “trung tâm làm giấy tờ giả”như lời đồn thổi của giang hồ để đăng ký. Nhưng trên đường, Nhan Tiếu càng đi càng cảm thấy bất bình thường, mãi cho đến khi đến 1 tòa nhà, cô mới dừng lại.

Văn Dịch đi trước ngoài đầu lại, vẫn tỏ vẻ thờ ơ: “Sao vậy?”

Nhan Tiếu vặn lại: “Không phải đi làm giấy đăng ký kết hôn giả đó sao?” Cô cố tình nhấn mạnh chữ “giả”. Gã kia bình tĩnh đáp rất tự nhiên: “Đúng vậy, thì đang chuẩn bị đi vào đó thôi”

Nhan Tiếu nắm tay lại thành nắm, cố gắng kiềm chế không bóp cổ gã kia rồi chỉ vào tấm biển của tòa nhà gào lớn: “Thế anh giải thích cho em, Cục Dân Chính làm giả giấy! Đăng! Ký! Kết! Hôn! Như thế nào! Anh có bao giờ nghe nói giấy tờ thật và giấy tờ giả bán cùng 1 chỗ không?” Hoặc cũng có thể Văn Dịch muốn nói với cô rằng thực ra Cục Dân Chính cũng là cơ quan hoạt động phi pháp.

Văn Dịch bị gầm đến cả điếc tai, nhưng vẫn cười tươi như hoa, kéo tay Nhan Tiếu nói: “Suỵt, bà xã, nói nhỏ thôi, người ta đang nhìn mình kìa”

Nhan Tiếu biết rõ mình đang bị lừa, bèn hất tay yêu nghiệt ra, trợn mắt: “Ai là bà xã của anh? Đồ không biết thế nào là xấu hổ!” Nếu mấy ngày trước cô có 1 chút ảo tưởng về yêu nghiệt, thì bây giờ chút ảo tưởng này đã vỡ tan. Nào là “không muốn cuộc hôn nhân của mình xây dựng trên âm mưu quỷ kế”, nói đến con kiến trong lỗ cũng phải bò ra!

“Văn Dịch, sao anh không đi đâu mà chết đi!” Chửi xong, Nhan Tiếu quay đầu định bỏ đi, nhưng vừa nhấc chân thì chết đứng ngay tại trận. Cách đó không xa, thái hậu, ba và cả giáo sư Văn đều đang đứng yên và nhìn về phía bên này. Thấy Nhan Tiếu cũng nhìn trân trân, thái hậu vừa đỡ giáo sư Văn vừa mắng: “Đồ ngốc, nhìn thấy ông còn không ra đỡ”

Trong lúc đó, yêu nghiệt đứng sau Nhan Tiếu đã chạy ra trước mặt 3 vị tiền bối, đỡ giáo sư Văn. Đầu óc Nhan Tiếu trở nên trống rỗng, không kịp phản ứng gì.

“mẹ, sao mẹ lại đến đây?” Giọng Nhan Tiếu run rẩy, mặc dù chưa rõ tình hình lắm, nhưng cô biết chắc chắn đã bị chơi 1 vố. một vố rất đau.

Thái hậu liền mắng: “Vớ vẩn, mày đăng ký kết hôn, mẹ không có tư cách chứng kiến giây phút này thì còn ai đủ tư cách nữa? Cháu bảo có đúng thế không Văn Dịch?”

Nhan Tiếu nghẹt thở: “Chứng kiến giây phút kỳ tích này?” Không cần phải đoán nữa, ngoài anh chàng Đông Gioang Lưu Khiên (ảo thuật gia nổi tiếng của Trung Quốc) ra thì chỉ có kẻ vô liêm sỉ đứng trước mặt đứng ra nói câu nói thời thượng này.

Nhan Tiếu vừa nghĩ vừa trợn mắt nhìn yêu nghiệt. Văn Dịch lại cười tươi như hoa, đỡ ông ngoại, nét mặt ngập tràn hạnh phúc vì sắp lấy được vợ: “Đúng hôm ông ra viện, ông cứ đòi đến. Anh cũng không ngăn được. Ông đợi ở đây 1 lát và đừng xúc động quá nhé. Bác sĩ nói ông xúc động là dễ ốm lắm. Àh, Tiếu Tiếu…”

Nhan Tiếu nghiến răng, hiểu ngay ý hắn: Nếu bây giờ em dám nói bọn mình đăng ký kết hôn giả thì tính mạng của ông ngoại anh sẽ bị đe dọa bất cứ lúc nào, em cứ tính kỹ đi. Hít 1 hơi thật sâu, Nhan Tiếu nhắc mình bình tĩnh, thật bình tĩnh, rồi cô nhìn sang phía thái hậu. Nếu mà nói sự thật, cô sẽ bị thái hậu bóp cổ chết, không nói sẽ uất ức mà chết vì bị lừa lấy chồng. Đằng nào cũng là chết, còn lôi theo mạng giáo sư Văn, làm thế nào bây giờ?

Các đôi đang chuẩn bị kết hôn đang ngồi chờ ở ngoài hàng ghế ở hành lang của Cục Dân Chính.

Các đôi tình nhân chuẩn bị trở thành vợ chồng, đôi thì anh anh em em, đôi thì cười khúc khích trêu ghẹo nhau, chỉ có 1 kẻ ngồi trong xó, khóe miệng giật giật, sắc mặt nhợt nhạt, vừa nhìn là biết đang bị bắt ép, không tỏ vẻ gì là hạnh phúc khi sắp trở thành vợ người khác. Nhan Tiếu nghĩ đến việc yêu nghiệt thông đồng với thái hậu, sau đó đánh chìa khóa, làm anh Tấm để cảm hóa cô, cuối cùng là lừa cô đến Cục Dân Chính. Đi bước nào chắc bước ấy, giỏi lắm!

Trước khi lấy nhau đã thế này, lấy nhau rồi…

Nhan Tiếu tưởng tượng gã kia hóa thân thành sói vồ tới, không kiềm được run lên, ba cô ngồi bên cạnh không kiềm được, người cũng run lên. Nhan Tiếu liếc nhìn ba 1 cái vẻ thắc mắc, dường như ngay từ lúc đến cổng Cục Dân Chính, đồng chí ba đã tỏ ra ngơ ngác, đôi mắt vô hồn, dáng vẻ này chắc chắn không khá hơn cô là bao.

“Ba, con lấy chồng mà sao bạ lại rầu rĩ như vậy?” Lẽ nào trong thời khắc quan trọng này, một người bình thường thích chơi hoa, thích chơi cổ phiếu, thích chơi đồ cổ, thậm chí thích xem thời sự nhưng không thích quan tâm đến con gái như đồng chí ba lại bị đánh thức tình phụ tử, biết mình mắc nợ con gái quá nhiều nên không muốn cô lấy chồng nữa ư?

Nghe thấy con gái gọi, bàn tay đang nắm thành nắm đấm trên đầu gối của ông Nhan lại mở ra, rồi lại nắm thành nắm đấm, cứ lập đi lập lại như vậy một hồi lâu mới nói với giọng bi thương: “Tiếu Tiếu…Con có biết…cuộc hôn nhân này của con…không may mắn, không may mắn không?”

Nhan Tiếu tranh thủ lúc 3 người kia xếp hàng ở đầu bên kia, không nghe thấy tiếng nói chuyện bên này bèn hỏi nhỏ: “Thế có nghĩa là thế nào hả ba?”

“Ba…” Đồng chí ba định nói gì xong lại thôi, mắt liếc nhìn xung quanh một lượt theo bản năng, sau khi xác định không có ai để ý đến, ông mới ghé sát vào tay con gái nói: “Nhà mình bị trộm vào!”

“Gì cơ ạh? Ú..ú”

Nhan Tiếu vừa thốt lên đã bị đồng chí ba bịt chặt miệng: “Nói nhỏ thôi! Nói nhỏ thôi!”

Nhan Tiếu thắc mắc: “Ba lẫn rồi àh? Mình bị trộm hỏi thăm chứ có phải đi ăn trộm đâu mà ba cứ lén lén lút lút vậy? Mà sao chuyện này ba không nói sớm, con..” Đang nói đột nhiên Nhan Tiếu im bặt. Sao lại thế nhỉ, kể cả đồng chí ba có lẫn thì tại sao thái hậu đại nhân mồm loa mép giải nhà cô không nhắc đến chuyện này?

Thấy vậy, ba Nhan Tiếu cũng đoán chắc là conm gái cũng nhận ra được điều gì bất thường, bèn gật đầu nói: “Trộm trong nhà” Vì không dám vạch áo cho người xem lưng nên không dám nói ra.

Nhan Tiếu không sống cùng ba mẹ, nhà chỉ có 2 ông bà. Người bị lấy trộm là đồng chí ba, vậy thì tên trộm trong nhà này…

Khóe miệng Nhan Tiếu giật giật: “Ba đừng nói linh tinh…phải điều tra cho rõ ràng…”

Chưa nói dứt lời, đồng chí ba đã rơm rớm nước mắt: “Sao lại chưa điều tra rõ ràng, số tiền tiết kiệm của ba mất tiêu rồi, trong đó là số tiền tết kiệm bao năm qua ba đầu tư vào cổ phiếu cộng với tiền được mừng tuổi từ nhỏ đến lớn , tổng cộng phải hơn 100,000NDT.. hu hu…”

Nhan Tiếu sững người lại một lát, tua lại thước phim trong đầu, nhớ lại những gì thái hậu đã nói ở nhà yêu nghiệt hôm đó, bảo chỉ cần yêu nghiệt lấy cô thì bà sẽ đầu tư cho hắn 1 triệu NDT. Một triệu NDT…Từ trước đến nay, Nhan Tiếu biết rõ tiền riêng của thái hậu có bao nhiêu, cộng cả vào cũng chỉ có mấy chục ngàn, cộng thêm khỏan tiền 800,000NDT đó, nếu như thế thì hơn 100 ngàn còn lại…

Nhan Tiếu lặng lẽ nhìn ba, vỗ vai ông vẻ nuối tiếc rồi an ủi: “Con xin chia buồn với ba. Nhưng ba cũng thật bất cẩn quá, món đồ quý giá như vậy lại để lộ tẩy”

Rõ ràng là nỗi đau trong lòng đồng chí ba vẫn chưa nguôi ngoai, ông thều thào nói: “Cuộc hôn nhân này của con thua thiệt quá. Ba không thể hiểu, rõ ràng ba cất giấu rất cẩn thận…”

Nghe thấy vậy, mắt Nhan Tiếu đột nhiên sáng lên, cô hỏi: “Ba, có phải ba dán sổ tiết kiệm lên trần tủ quần áo bằng băng dính không?”

Thế đấy, đồng chí ba lại vô cùng hỏang hốt, lắp bắp: “Sao mày lại biết? Chẳng lẽ mày cũng là nội gián, mày tiết lộ cho mẹ mày?”

Nhan Tiếu đưa tay ôm trán thờ dài: “Đồng chí bam ba và phu nhân của ba thật sự là có tiếng nói chung. Chổ đó…cũng là nơi giấu tiền mà thái hậu mới nghĩ ra, chính vì thế..” Nhan Tiếu nhún vai, kết quả không cần nói ra cũng đủ biết. Ba không bị lấy trộm thì còn ai bị lất trộm nữa.

Biết được sự thật, sắc mặt của đồng chí ba từ xanh chuyển sang đỏ, từ đỏ chuyển sang tím, chưa kịp phản ứng gì, thái hậu đã đỡ ông Văn đi từ đầu kia hành lang đến: “Hai ba con đang nói chuyện gì vậy? Tiếu Tiếu, mau vào đi, chuẩn bị đến lượt hai đứa rồi đấy, đừng có ngồi mãi ở đây thế”

Nghe thấy vậy, một cảm giác bi ai như chuẩn bị bước lên máy chém bao trùm lấy Nhan Tiếu. Cô đứng dậy, chân run run, chưa kịp rảo bước thì bất thình lình đồng chí ba bổ nhào tới, kéo tay con gái rượu, chưa nói được gì, nước mắt đã lưng tròng. Thấy cảnh tượng đó, mọi người đều tưởng rằng cha thương con gái, không muốn con gái lấy chồng. Ông Văn nhìn thấy thế cũng sụt sịt nói: “CHú cứ yên tâm, mặc dù cháu trai tôi không giỏi giang cho lắm nhưng cũng là thằng bé ngoan, một trăm năm nữa tôi cũng chỉ có 2 đứa nó, chắc chắn tôi không đối xử tệ với con gái chú đâu”

Lúc này, Ba Nhan Tiếu đâu còn nghe được những lời đó, ông giật mạnh tay con gái, cuối cùng cũng thốt ra được câu nói giấu kín trong lòng: “Tiếu Tiếu, con gái của ba…thôi con cứ nghiêm túc mà kết hôn đi, kết hôn rồi đừng có bao giờ ly hôn. Lần này vốn liếng của ba đều dồn hết vào con rồi đó, tiền của ba, hu hu …”

Tất cả mọi người đều ngất xỉu.

Mua rẻ bán đắt.

Lúc Nhan Tiếu đến chỗ Văn Dịch, chỉ còn 1 đôi nữa là đến lượt họ.

Yêu nghiệt ngồi bên chiếc ghế băng nhìn Nhan Tiếu, mắt chớp chớp với vẻ vô cùng khoái chí: “Hai cha con vừa diễn vở Bạch Mao Nữ và Dương Bạch Lao àh? Này, anh không phải là Hòang Thế Nhân đâu, mà kể có là Hòang Thế Nhân đẹp trai như anh thì chắc chắn sẽ có hàng ngàn Bạch Mao Nữ bám riết lấy”

Nhan Tiếu trợn mắt nhìn yêu nghiệt, thấy hắn dương dương tự đắc sau khi âm mưu thành công, đang định đáp trả tay đôi thì yêu nghiệt cúi người xuống nói nhỏ: “Nhưng bao nhiêu Bạch Mao Nữ như vậy, anh chỉ cần có em…”

Nhan Tiếu tức lắm nhưng không biết phải nói gì, quay đầu ra cửa sổ nhìn ngắm cảnh, ngừng 1 lát mới nói: “Văn Dịch, làm thế này có gì hay ho không?” Kể cả kết hôn thật, sau đó thì sao? Quan hệ giữa họ có cãi thiện được không? Họ có quên được chuyện ba năm về trước không?

Nghe thấy vậy, Văn Dịch mỉm cười cuối đầu xuống nhìn ngón tay mình: “Tiếu Tiếu, ngày mai mình đi mua nhẫn cưới nhé, à, còn váy cưới, tuần trăng mật…đám cướip hải đợi hai nhà khoa học nghỉ hè về nước mới tổ chức được, em không boăn khoăn gì chứ?”

Nói cong, yêu nghiệt liền kéo tay Nhan Tiếu, Nhan Tiếu tức nổ đom đóm mắt vì những đều hắn nói: “Đừng đùa nữa”

Văn Dịch hấp háy mắt, hồi lâu mới ngẩng đầu liền nói: “Ai bảo anh đùa? Tiếu Tiếu, anh hiểu rồi, theo đuổi 1 cô gái bề ngoài kín đáo, tâm hồn lại phong phú như em thật sự là rất mất công. Về nước, anh đã tỏ tình với em, những việc cần làm anh cũng đã làm rồi, em có đáp lại không? Không hề! Con ếch chọc vào nó, nó còn phản ứng, còn em một mực ngủ đông. Thế nên anh cũng không luộc ếch bằng nước nóng nữa, đối với những kẻ khùng khùng như em thì đăng ký kết hôn ngay!”

“Anh..” Nhan Tiếu vừa thốt ra thành tiếng, đôi vợ chồng phía trước cũng đã đi ra, nhân viên liền gọi: “Số 22, đôi số 22 đâu?”

Yêu nghiệt cười rất ngây thơ, lắc lư tấm biển trên tay, dắt tay Nhan Tiếu nói: “Tiếu Tiếu, đến lượt bọn mình rồi”

Những việc tiếp theo thì đơn giản hơn nhiều. Nộp giấy tờ, điền mẫu đăng ký kết hôn, ký tên…Suốt cả quá trình, Nhan Tiếu đều tõ ra không tập trung, cô nhìn tên mình trên tờ đăng ký, vẻ mặt thẫn thờ.

Tờ giấy mỏng như thế này, chữ ký của hai người, mấy cái dấu đỏ, có thật là họ đã trở thành hai người gần gũi nhau nhất trên thế gian rồi không? Đây có được coi là lừa hôn không? Nhưng tại sao từ đầu đến cuối mình không hề chống lại mà ngoan ngoãn ký tên theo ý của đối phương?

Rồi còn sau này…sau này phải làm thế nào? Đây không phải là kết hôn giả, cũngcó nghĩa cô và yêu nghiệt có hàng ngàn mối liên hệ với nhau, rồi hai người sẽ sốngvới nhau ư, liệu một ngày nào đó…nhỡ như…như ba năm về trước…

Trong lúc Nhan Tiếu thẫn thờ, nhân viên hành chính đã nhắc đến chuyện nộp tiền. Nghe thấy vậy, theo phản xạ, Nhan Tiếu liền sờ vào ví tiền, nhưng ngay lập tức bị một bàn tay ngăn lại, nhìn lên, đôi mắt yêu nghiệt lấnh lánh trêu: “Em còn khách khí làm gì, anh vẫn còn đủ tiền trả khi mời em đi đăng ký kết hôn. Đừng rút tiền nữa, để anh trả”

Nghe thấy vậy, cô nhân viên hành chính liền bật cười: “Thanh niên bây giờ khôi hài thật đấy..”

Sau khi mọi thủ tục xong cuôi, cầm tờ giấy đăng ký kết hôn in chữ vàng mà Nhan Tiếu thấy hơi chóang váng. Đơn giản như vậy….là bước vào vòng vây rồi hay sao? Đột nhiên nhớ đến 1 câu nói trong quyển tiểu thuyết nọ: “Đôi khi ôm 1 ngưới cầnjavascript:void(0); nhìêu can đảm hơn việc bước vào 1 thành trì” Cô đang thầm thương cho mình thì đã bị ôm vào lòng, bên tai là giọng nói ấm áp của Văn Dịch: “Vợ yêu, anh yêu em”

Nhan Tiếu nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút yên bình này trong trạng thái tự dối mình dối người. Nếu câu nói này được nói từ ba năm trước thì tuyệt vời biết bao. Trúc Mã Là Sói - Chương 11
Gửi lúc 17:18 ngày 13/01/2014
Nhớ lại chuyện cũ, Nhan Tiếu không thể ngủ được.

Hồi đó người nói ra đi mãi mãi không bao giờ trở lại là VănDịch, hiện giờ người đột nhiên quay lại, phá bĩnh các cuộc gặp gỡ qua mối láicủa cô cũng là Văn Dịch. Cuối cùng anh chàng này lại giở trò lừa kết hôn! Nghĩ đến những chuyện xảy ra lúc ban ngày, Nhan Tiếu hận và nghiến răng ken két.

Thực ra, ba năm sau khi yêu nghiệt sang Mỹ, họ không cắt đứt liên lạc hoàn toàn với nhau. Dù sao thì hai người cũng đã lớn lên cùng nhau, cả hai có quá nhiều bạn bè chung. Có lần, hai người gặp nhau trên MSN, không kịp tránh, yêu nghiệt liền vui vẻ chào Nhan Tiếu.

Từ đó, hai người bèn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra và tiếp tục làm bạn, torng mắt người ngoài cũng không có gì khác, chỉ có 2 người mới hiểu, họ không thể quay lại những tháng ngày trong sáng như trước được nữa. những lời hỏi thăm nhân dịp lễ Tết hoặc sinh nhật đều khách khí và xa cách.

Lần đầu tiên Nhan Tiếu tưởng rằng, hai người đã chấm dứt từ đây. Biển cả mênh mông ngăn chăn hai đứa, rất hiếm khi liên lạc với nhau, mãi đến khi xảy ra chuyện của Tề Gia Minh. Hồi đó, Nhan Tiếu thực sự tưởng rằng người đàn ông chín chắn, dịu dàng như Tề Gia Minh có thể cứu cô khỏi cũng lầy, dù không có đủ can đảm để kể cho Tề Gia Minh nghe chuyện này, nhưng thực sự Nhan Tiếu qua lại với anh ta với tâm nguyện sẽ cùng sống với anh ta cả đời.

Ai có thể ngờ, anh ta là cậu con rể tương lai của sếp. Đêm hôm đó, sau hi biết được sự thật, Nhan Tiếu nhắn tin cho Tề Gia Minh bằng đôi tay run rẩy: “Tại sao lại như vậy? Tại sao anh lại lừa em?”

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 4