Anh lại nói, “Cô bây giờ đến nhà tôi chăm sóc tôi, xem như là tăng ca.”
Ánh mắt tôi càng thêm đau thương và căm uất.
Anh nói tiếp, “Lương tăng ca của thư ký công ty tính theo giờ, một giờ 150 tệ.”
“Trời ơi, Tổng giám đốc, khuôn mặt nhỏ nhắn của anh càng lúc càng tái mét trắng bệch thế này, mau mau vào đi, đừng đứng đây lằng nhằng nữa, nào nào lại đây, để tôi dìu anh vào nhà, từ từ cẩn thận nha !” Máu trong người tôi sục sôi, tinh thần vô cùng phấn chấn, tha thiết dìu ông chủ Lục vào trong nhà, thanh danh gì gì đó so với tiền tăng ca thì chỉ bèo bọt mà thôi!Cuối cùng cũng đến chương mà mình mong chờ =]]]] Lục hồ ly húuuuuu… chương mới nhân vật mới xuất hiện, chưa biết quan trọng không, cơ mà trình độ DT của anh Lục lại lên tay !!!
P/S: c16 tối post =]]]]
Tôi niềm nở dìu Lục Tuyển Chi vào nhà, mặt mày anh nhăn nhó vẻ khó chịu nằm trên ghế sofa, tôi thì lại tất tả đi rót nước cho anh, vô cùng chu đáo nhìn anh uống hết thuốc đau bao tử.
Một lát sau, sắc mặt anh đã hồng hào hơn, nhưng chắc vì do mệt mỏi quá độ dẫn đến mất sức, buồn ngủ, anh tíc tắc đã ngủ thiếp đi trên ghế sofa.
Tôi ranh mãnh cười tủm tỉm nhìn anh đang ngủ ngon lành trên sofa, căn nhà có 3 phòng ngủ 1 phòng khách, nhưng chỉ có một căn phòng là có giường thôi, giờ anh đã nằm ngủ ở sofa rồi, vậy thì tối nay cái giường vừa lớn vừa đẹp vẻ rất thoải mái đó sẽ thuộc về tôi.
Tiền tăng ca mỗi giờ là 150 tệ, từ đây đến giờ làm việc ngày mai còn tới tám tiếng lận, vậy tổng cộng tôi kiếm được 1200 tệ! Cứ nghĩ tới tiền tăng ca kếch xù lòng tôi lại phơi phới, tin chắc tối nay sẽ ngủ ngon lắm đây.
Tinh thần vô cùng sảng khoái, tôi cứ như con chim non ríu rít ngân nga bài hát, tung tăng xoay người đi vào nhà tắm, tôi có một thói quen đánh chết cũng không bỏ được, chính là buổi tối trước khi ngủ nhất định phải tắm, nếu không sẽ rất khó ngủ!
Phòng tắm của Lục Tuyển Chi còn lớn hơn cả phòng tôi nữa, bồn tắm bằng sứ ở góc tường vẻ ngoài bóng loáng, vòi sen thiết kế sang trọng được gắn trên trần nhà phun nước trực tiếp xuống sàn, dưới ánh sáng óng ánh phát từ đèn chùm trên trần nhà, cả phòng tắm càng hoa lệ sáng rực, phòng tắm đơn sơ nhỏ hẹp thiết bị cũ kỹ của nhà tôi hoàn toàn không thể so sánh được, còn thua xa là đằng khác!
Đã chịu đủ nhà tắm tồi tàn nước lúc nóng lúc lạnh ở nhà, tôi không thể chờ được muốn tắm ngay lập tức, vì thế vội vội vàng vàng đóng cửa nhà tắm lại, sung sướng phấn khởi cởi hết quần áo ra máng lên móc áo phía sau cửa, rồi mới bước vô bồn tắm.
Định bụng tắm qua loa cho xong rồi đi ra, cũng không tính gội đầu, nhưng vô tình nhìn thấy bộ sữa tắm dầu gội trên kệ bên cạnh vẫn chưa xé mác, tôi chợt nghiệm ra tóc là một bộ phận rất quan trọng trên cơ thể, cần phải gội nhiều một chút mới tốt. Thật ra thì tôi cũng không quen dùng sữa tắm dê, nhưng thấy chai sữa tắm kia giá cao hơn loại dầu gội tôi thường dùng đến 5 lần, tôi tức khắc mở nắp chai, khoái trá thoa thoa lên người !
Đang lúc ngây ngất con gà tây, bỗng nhiên trước mặt tối sầm, tôi hoảng sợ đến mức tay run lên, cả chai sữa tắm mắc tiền đổ hết trên sàn nhà mà tôi cũng chẳng màng, liền rống họng kêu to, “A! Tổng giám đốc, sao lại mất điện rồi?”
Lục Tuyển Chi hiển nhiên bị tiếng rống làm thức giấc, một lát sau, loáng thoáng có giọng nói truyền vào, “Chắc là cầu chì bị hư rồi.”
Tôi luống cuống tay chân, “Vậy làm sao giờ? Tôi mới tắm được một nửa à!”
Anh ngạc nhiên hỏi, “Cô không sợ tối sao?”
Khu nhà của tôi buổi tối thường xuyên mất điện và cúp nước, bởi vậy tôi cũng thường xuyên tắm trong bóng tối, dần dần rồi cũng quen, thậm chí đến cả đốt nến còn làm biếng nữa, tự mòm mẫm tới giường ngủ.
Thế nên tôi rất đắc ý nói, “Đương nhiên là không sợ, lá gan của tôi rất lớn đó!”
Anh do dự một lúc rồi nói, “Vậy cô mặc quần áo vào rồi đi ra đi.”
Tôi gật gật đầu, ừ một tiếng. Giờ thì phải chịu vậy thôi, chỉ tiếc đây là cơ hội ngàn năm có một thế mà chẳng hưởng thụ được bao lâu.
Tắm qua loa cho sạch xà bông trên người, tôi rất bình tĩnh huơ huơ tay tìm cửa nhà tắm trong bóng tối đen kịt, định lấy quần áo mặc vào, lại không chú ý lúc nãy chai sữa tắm đổ xuống làm cả sàn nhà đều là xà bông cả nên rất trơn, hơn nữa cái gì cũng không thấy, không cẩn thận dẫm lên vật gì đó tròn tròn nhẵn nhụi! Tôi thét lên chói tai, cả người ngã sóng soài xuống đất, đầu đập vào cái gì đó cứng cứng…
Khi tỉnh lại đầu tôi rất choáng váng, tôi dùng sức đưa tay lên sờ, phát hiện trên đầu mình có quấn băng, hai mắt mông lung nhìn ngó bốn phía mới phát hiện lúc này mình đang nằm trên một chiếc giường trắng tinh, khỏi phải hỏi đây chính là bệnh viện rồi!
Một lát sau cửa bị mở ra, Lục Tuyển Chi mặt mày hơi ủ rũ, như là cả đêm không có ngủ vậy, trông thấy hai mắt tôi mở choang, hỏi, “Tỉnh rồi à?”
Tôi nhớ lại mình bị té ngã trong nhà tắm, sắc mặt tỉnh bơ nhìn anh, giọng nói rất bình tĩnh, “Tổng giám đốc, anh đưa tôi đến bệnh viện hả?”
Anh gật đầu, “Cô ngã đập đầu vào cái thùng.”
Tôi lại nhớ lúc té xuống toàn thân không mặc quần áo, trơn bóng nhẵn nhụi, tiếp tục bình tĩnh hỏi, “Vậy anh giúp tôi mặc quần áo sao?”
Anh lần nữa gật đầu!
Đồ khốn, đồ khốn thật mà, một cô gái trong trắng tinh khôi thế này mà bị tên hồ lý háo sắc ấy nhìn sạch sành sanh, tôi phẫn nộ đánh vào gối nằm, đùng đùng quát tháo, “Ai kêu anh giúp tôi mặc quần áo !”
Anh chẳng bị khí thế tôi hù sợ, còn ung dung nói, “Vậy cô muốn tôi đưa cô cả người trần trụi vào bệnh viện à?”
Tôi lập tức như trái bóng bị đâm xì hơi, chỉ phải tự an ủi mình, cũng đúng, bị một mình anh nhìn còn hơn bàn dân thiên hạ nhìn thấy hết…
Khoé miệng anh cong lên nở nụ cười rất mờ ám, ánh mắt lướt ngang qua ngực của tôi, ôn tồn nói, “Hơn nữa căn bản cũng không có gì đẹp mắt cả.”
Tôi nghe mà tức phát điên lên, tôi đã không xem thường anh, thế mà anh lại dám xem thường tôi!
Tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang cuộc tranh cãi của hai chúng tôi, y tá bưng khay đi vào, mặc bộ quần áo màu trắng cười tựa thiên sứ, “Chào cô, đến giờ chích thuốc rồi.”
Y tá cười rất ngọt, nhưng tôi thì lại bực bội vô cùng, gì chứ, giờ người bệnh mới là tôi đây này? Cô ta sao lại cứ nhìn Lục Tuyển Chi mà cười thế hả?
Y tá bước tới gần giường bệnh, lấy một ống kim ra, tôi lập tức trợn tròn mắt, nhìn ống kim trong tay y tá vừa to lại vừa dài, tôi sợ hãi lắp ba lắp bắp, “Không tiêm có được không? Tôi hết bệnh rồi ! Hoàn toàn không cần chích nữa!”
Lục Tuyển Chi nhìn tôi cười, thình lình lên tiếng thuyết phục, “Cô đừng bướng nữa, ống chích nhìn to vậy thôi chứ chích không có đau đâu!”
Y tá cười mỉm, cũng tiếp lời, “Đúng! Không đau, không đau!”
Tôi ngờ vực, cầm ống kim trong khay đưa cho Lục nào đó, “Vậy anh thử cho tôi xem đi, nếu thật không đau thì tôi sẽ chích!”
Anh lại nhíu mày, “Không được, tôi sẽ ngất xỉu.”
Tôi bất mãn la to, “Còn tôi thì sợ đau đây nè.”
Anh thoáng nghĩ ngợi, sau đó ra lệnh cho tôi, “Thế này đi, cô quay lưng lại, tay phải duỗi ra sau, tay trái co ngang để thấp xuống khoảng nửa tấc, như vậy lúc chích sẽ đỡ sợ và đỡ đau hơn!”
Tôi nửa hiểu nửa không, ngơ ngơ ngác ngác nhìn anh, “Hay là anh làm mẫu cho tôi đi, rồi tôi sẽ làm theo.”
Do đó, anh vừa nói vừa làm mẫu cho tôi xem, tôi cũng làm theo cầm ống kim chích thử, chưa được bao lâu anh đã ngã phịch xuống giường bệnh!
Tôi chặc lưỡi, thật đúng là ngất xỉu!
…
Sau đó, tôi cũng không quên kêu Lục Tuyển Chi trả tiền tăng cả một giờ 150 tệ, anh lại trơ tráo trả lời rất bỉ ổi, “Tôi kêu cô đến chăm sóc cho tôi, xem như là tăng ca, cô có chăm sóc tôi à?”
Cây ngay không sợ chết đứng, tôi chống nạnh mạnh miệng đáp, “Tôi có rót nước cho anh uống thuốc đó!”
Anh mỉm cười, hỏi, “Cô rót nước trong bao lâu?”
Tôi khoa trương phóng đại lên, “Ít nhất 10 phút!”
Anh gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nghiêm túc nói, “Vậy ngày mai cô đến phòng kế toán lấy 25 tệ tiền tăng ca đi.”
…
Má! Thì ra tiền tăng ca không phải tính theo thời gian tôi đến nhà Lục hồ ly, mà là tính theo thời gian chăm sóc anh ! Một giờ 150 tệ, 10 phút là 25 tệ!
May là lương tâm anh chưa bị chó tha, còn biết tính chuyện tôi bị thương là tai nạn lao động, cho tôi nghỉ phép 1 ngày, coi như cũng không lỗ lã gì.
Mang thương tích về nhà, nhìn đầu tôi băng bó, mẹ đau lòng, sốt sắng hỏi han, “Con gái, con bị sao vậy?”
Tôi không dám kể sự thật cho mẹ nghe, đành viện cớ cho qua chuyện, “Con không cẩn thận bị đụng đầu ở nhà Ngải Lị, con mới ở bệnh viện về!”
Vẻ mặt mẹ như cảm thông và hối hận vô cùng, “Dì Lưu của con hôm qua đột nhiên có chuyện phải đi, không có ở nhà chúng ta qua đêm, mẹ cứ nghĩ con ngủ ở nhà Ngải Lị, nên không có gọi con về nhà. Biết vậy thì mẹ đã kêu con về rồi, thì con cũng sẽ không bị đụng bể đầu…”
“Mẹ thật quan tâm con quá đi!” Tôi bỗng nhiên cảm thấy tình thân thật là vĩ đại, thật là ấm cúng, mắt ươn ướt, dang tay muốn ôm mẹ.
Tôi còn chưa kịp ôm thì mẹ đã xoay người đi vào trong phòng, miệng thì lầu bầu tiếc nuối, “Con không bị bể đầu, thì không cần phải đi bệnh viện băng bó, haiz, xem ra tiền hôm qua thắng mạt chược coi như sạch bách rồi…”
Lòng tôi trở nên lạnh lẽo, vô cùng lạnh và tê tái…
Nghỉ ngơi một ngày, ngày hôm sau tôi vẫn đi làm như thường lệ, cũng may miệng vết thương không lớn mấy, nên tôi dán băng cá nhân thay cho vải băng, sau đó mặc bộ quần áo công sở đến công ty thật sớm.
Mới vừa vào đến công ty, tôi liền cảm thấy không khí hôm nay có gì đó là lạ. Bởi vì đặc thù của công việc, mỗi buổi sáng tôi đều phải đến công ty sớm để dọn dẹp văn phòng tổng giám đốc, bởi thế hầu như không có đồng nghiệp nào đến sớm hơn tôi cả, quá lắm thì cũng lác đác vài người thôi. Thế mà sáng nay mới tới đã thấy hơn 10 đồng nghiệp ngồi ngay ngắn ở bàn làm việc, nhưng điều kỳ lạ hơn nữa toàn bộ đều là nhân viên nữ.
“Tiểu Hạ!” Nghe có người gọi mình, tôi lập tức nhìn về phía phát ra âm thanh, liền thấy Lưu Mộng Hi ăn mặc chỉn chu, sinh lực tràn trề, trang điểm điệu đà, trên người còn mang đồ trang sức đẹp mắt và sáng bóng.
Tôi vừa nhìn thấy cô ta theo bản năng hơi chột dạ, gượng cười chào hỏi, “Chị Mộng Hi.”
Lưu Mộng Hi vỗ vai tôi rất thân thiết, cô ta nói, “Chị nhờ em đưa quà cho Tổng giám đốc, em đưa cho anh ta chưa?”
Chết, tôi quên béng đi mất! Thấy tôi đơ người, nụ cười trên mặt chị ta cũng tắt lịm, thấy thế tôi vội giả lơ, “Rồi rồi! Lúc đó thấy anh ta đến là em đưa ngay!”
Chị ta giờ mới chịu cười, “Vậy Tổng giám đốc nói sao hả?”
Tôi nói nhăng nói cuội cho qua chuyện, “Anh ta nói rất thích!”
Lưu Mộng Hi tràn đầy vui sướng, liến thoắng nói, “Tiểu Hạ, thật sự chị rất cám ơn em, hôm nào chị nhất định sẽ mời em ăn cơm!”
Tôi càng chột dạ hơn, nhanh trí lảng sang chuyện khác, giả bộ thở dài, “Mọi người hôm nay tới sớm thật nha!”
Chị ta bỗng nhiên nói nhỏ vào tai tôi, giọng điệu lộ vẻ xem thường, “Bọn họ muốn câu “rùa vàng” mà, không đến sớm làm sao được?”
Tôi không hiểu Lưu Mộng Hi đang hỏi gì, ngờ vực hỏi ngược lại, “Gì mà rùa vàng?”
Lưu Mộng Hi ngạc nhiên nhìn tôi chằm chằm, “Chuyện lớn như vậy mà em không biết hả?”
Tôi lơ ngơ lắc đầu, “Không!”
“À, phải rồi, hôm qua em đâu đi làm đâu.” Lưu Mộng Hi bỗng nhiên hiểu ra nguyên do lấy tay vỗ vào trán mình một cái, giải thích cho tôi nghe, “Hôm qua ông chủ của chúng ta nói là em trai của anh ta muốn đến công ty thực tập, sáng nay sẽ tới làm nè! Em nghĩ thử đi, em trai của tổng giám đốc đến công ty chúng ta làm, khẳng định không phải giữ chức trưởng phòng thì chắc cũng là làm quản lý gì đó, mà Tổng giám đốc đã đẹp trai thế này, đương nhiên em của anh ta cũng đẹp trai không kém, thử hỏi công ty chúng ta không nháo nhào lên làm sao được?”
Nói xong, chị ta còn lén chỉ vào mấy đồng nghiệp nữ, vẻ mặt khinh thường cùng ganh ghét, “Em nhìn cái người đứng gần cửa sổ ấy, rồi còn cái người đứng ở giữa nữa, mới sáng sớm đã đến công ty rồi, nãy giờ còn lén lén lút lút cúi xuống gầm bàn mà thoa son dậm phấn, làm như không ai biết vậy!”
Tôi im thin thít nhìn Lưu Mộng Hi, sáng nay chị cũng đến sớm vậy, mặt còn trang điểm rất ư là kỹ càng nữa này!
Tôi mới dọn dẹp văn phòng được một nữa thì Lục Tuyển Chi đã tới rồi, so với bình thường sớm hơn một chút.
Anh vận bộ âu phục vừa vặn ôm sát người, lịch lãm nhưng không kém phần phong độ ung dung mở cửa đi vào, mắt nhìn lướt qua bàn làm việc, dùng giọng điệu ông chủ hỏi tôi, “Hạ Diệp, hôm nay cô không làm bữa sáng cho tôi à?”
Tôi giờ mới sực nhớ, “A, sáng nay tôi quên làm bánh rán hành cho anh rồi!”
Khóe môi anh mím chặt lại, mới vừa rồi giọng nói còn nghiêm nghị đột nhiên trở nên tức giận, “Sau này không được phép nhắc bánh rán hành trước mặt tôi nữa!”
Tôi bối rối, “Vậy mai mốt phải làm món gì cho anh ăn?”
Anh ngồi xuống ghế da dạng xoay, hai tay đan vào nhau để trên tay vịn ghế, nói bâng quơ, “Nãy lúc tôi tới, giám đốc Vương đang ăn cơm hộp tình thương, nhìn cũng không tệ lắm.”
Tôi càng bối rối hơn, thắc mắc hỏi thẳng anh, “Cái gì mà cơm hộp tình thương?”
Anh không trải lời còn nói ngược lại tôi, “Cô tự suy nghĩ đi, tôi chỉ chịu trách nhiệm thưởng thức mà thôi.”
Lòng tôi thầm oán ghét giám đốc Vương, ông ăn gì không ăn lại đi ăn cơm hộp tình thương gì đó làm quái gì chứ! Mà có ăn thì ăn đi, tại sao lại để Tổng giám đốc thấy làm gì thế hả!
Dọn dẹp văn phòng xong, tôi lấy món quà của Lưu Mộng Hi nhờ tôi đưa dùm từ trong ngăn tủ ra, vừa rồi còn khoe khoang khoác lác nói ông chủ Lục rất thích món quà, bởi thế giờ dù thế nào cũng phải làm anh ta thích món quà này. Do đó, tôi vô cùng nhỏ nhẹ, vô cùng dịu dàng, dè dặt nói, “Tổng giám đốc, cái này là cho anh.”
Vẻ mặt Lục Tuyển Chi được tặng quà như rất cao hứng, vui vẻ đưa tay vòng qua máy vi tính cầm lấy món quà, mở hộp quà được gói tinh xảo kỹ lưỡng, cầm cà vạt màu xám từ trong cái hộp ra.
Anh nhìn nhìn cà vạt, sau đó lại nhìn tôi hờ hững, “Cô không có khả năng đồ mắc tiền như vậy, cái này ở đâu ra?”
Tôi gật đầu cười nịnh hót, tâng bốc anh lên tận trời xanh, “Tổng giám đốc quả thật là anh minh thần võ, ánh mắt sắc sảo, vừa nhìn là biết ngay! Đây là món qua do đồng nghiệp của công ty, Lưu Mộng Hi, nhờ tôi đưa cho anh.”
Mặt anh bỗng nhiên bí xị, “Cô cũng rất nhiệt tình giúp đỡ người khác quá chứ.”
Tôi cười xoà pha trò cho có không khí, “Dù sao rảnh rỗi cũng không chuyện gì làm, với lại giúp người cũng là một niềm vui mà!”
Anh nghe xong liền mở ngăn tủ lấy ra một lọ mực đen, “Đã rảnh rỗi như vậy thì cô đem lọ mực này đổ xuống nền nhà ngoài kia đi, nhớ phải đổ đều mỗi một chỗ.”
Tôi chợt sợ hãi đến sởn cả gai ốc với cái trò gian ác đầy thú tính này của anh, “Chẳng lẽ anh đợi tôi đổ xong rồi lại bắt tôi phải lau sạch hả?”
15