Hai bên cùng đối thoại, trong phòng sách ầm ỹ như một chiến trường.
“Anh nói em là của anh, thì em chính là của anh.” Khuyết Lập Đông nheo mắt, gằn từng chữ, gân xanh trên trán giật lên.
“Tô tiên sinh, tôi không muốn là kẻ địch của Sói.” CD nhìn hoa văn trên móng tay màu phấn hồng, thần sắc thản nhiên.
“Cô, cô làm sao có thể buông tay mặc kệ? Tôi đã trả tiền. Cô rõ ràng đã nói Lệnh sát thủ phát ra sẽ không thu hồi, mẹ nó, mày là con kỹ nữ thối, con mẹ nó thu nhiều tiền như vậy, không làm được cái trò gì, còn nói cái gì nhất định tiền đến mạng đi! Mày, mày nhìn xem, tiền tao đã thanh toán hơn một tháng, tiền đến, mạng đâu? Ả ta lại còn đang sống tốt đứng trước mặt tao!” Tô Chiêu Nghiệp tức giận đến đỏ mặt tía tai, như một kẻ tâm thần chỉ vào Đinh Đề Oa, gầm lên với CD: “Mày…”
Một tiếng “mày” vừa mới nói ra, Khuyết Lập Đông và Đề Oa ở bên kia rốt cục không chịu nổi gã ta cứ gào rống, át mất giọng nói của bọn họ, trăm miệng một lời quay sang mắng.
“Ông câm miệng cho tôi!”
Tô Chiêu Nghiệp hoảng sợ, kinh hãi thối lui hai bước, thật sự đã ngậm miệng.
Đề Oa quay đầu lại, vẻ mặt quật cường nhìn Khuyết Lập Đông. “Em nói cho anh biết. Tóm lại, em không phải cái này cái kia, cũng không phải là người của anh, en chỉ thuộc về chính mình, anh có hiểu không?”
Anh cơn tức dâng trào, liên tiếp hít thở sâu mới có thể kiềm chế ý muốn rống to. Sớm biết như vậy tối hôm qua không nên mềm lòng, cứ đơn giản ăn sạch cô, thì hiện tại cũng sẽ không dính phải tình huống thế này, cùng cô tranh luận vấn đề ngu xuẩn chết tiệt.
“Chuyện này chúng ta trở về rồi nói sau.”
“Em không muốn.”
Anh bạnh cằm, ánh mắt hung ác, rốt cục rống lên. “Trở về rồi nói sau!”
“Ách…” Thấy anh tức giận đến mức gân xanh căng lên, Đề Oa thở hốc vì kinh ngạc, rụt cổ, chỉ có thể tâm không cam lòng không nguyện ngập ngừng. “Về… Về rồi nói, về rồi nói vậy…”
Tô Chiêu Nghiệp thật vất vả mới phục hồi tinh thần, gặp phải một nam một nữ khó hiểu bên cạnh, không nhịn được một trận tức giận.
“Tên này là ai vậy?” Gã banh cổ họng chất vấn.
“Khuyết tiên sinh là ông chủ hiện tại của tôi, anh ấy khăng khăng muốn gặp mặt nói chuyện với ông.” Đề Oa trả lời, lực chú ý một lần nữa bị hấp dẫn bởi mặt bàn hỗn loạn. Cô luyến tiếc buông khăn lau cầm trên tay, rất muốn đi thu dọn cái bàn bẩn kia.
“Loại kỹ nữ như mày có cái gì mà nói chuyện, đừng tưởng rằng hắn ta có chút tài nghệ, thì có thể dựa vào hắn mà dọa tao!” Tô Chiêu Nghiệp nghiến răng nghiến lợi, tuôn ra liên tiếp những câu mắng chửi khó lọt tai. “Mẹ nó! Lúc trước ngay cả chạm cũng không cho tao chạm vào, tao còn tưởng mày thật sự là trinh nữ tiết liệt, mới không bao lâu, mày đã câu gã đàn ông này tới diễu võ dương oai, nói xem, hắn ta cho mày bao nhiêu tiền?”
“Tô tiên sinh.” CD nãy giờ vẫn đứng giữa xem kịch thương hại lắc đầu, cười khanh khách nũng nịu mở miệng. “Thứ nhất, lần trước có kẻ có can đảm mắng tôi, hiện tại cỏ trên phần mộ hắn ta đã mọc cao hơn đầu người. Thứ hai, thật đáng tiếc phải nhắc nhở ông, trên hợp đồng có ghi rõ, tiền thuê đã nhận, sẽ không hoàn trả.”
Ăn tươi nuốt sống, là nguyên tắc đầu tiên trong giới sát thủ.
“Thứ ba, người đàn ông trước mặt ông, cũng không phải chỉ là “có chút” tài nghệ mà thôi, tôi khuyên ông tốt nhất nên uốn lưỡi trước khi mở miệng, đỡ phải chết không có chỗ chôn, ngay cả cơ hội nhặt xác cũng không có.”
“Mày, mày, mày…” Tô Chiêu Nghiệp tức giận đến mức đau tim, hai tay vỗ lồng ngực, bộ dạng như cơn đau tim sắp phát tác.
“Ừ, thật đó, Tô tiên sinh, cô ấy nói thật đó, tính tình Khuyết Lập Đông thật không tốt chút nào.” Đề Oa hảo tâm đáp lời, ngồi xổm bên cạnh bàn, lại cúi đầu bắt đầu dọn dẹp tro bụi đầy bàn.
Sau khi nhặt hết mẩu thuốc lá, cô còn dùng khăn lau sạch bàn, sau đó tìm một cây tăm, chuyên tâm cạy sạch tàn thuốc trong khe hở.
Tất cả mọi người đều không nói nên lời trừng mắt nhìn cô.
“Em đang làm cái gì vậy?” Khuyết Lập Đông nhíu mày.
“Ách, nơi này rất bẩn…” Cô trả lời cũng không ngẩng đầu lên. Bụi bặm một lần nữa quấy nhiễu sự chú ý của cô, cô cảm thấy chướng mắt, càng cảm thấy ngứa tay, thật sự không thể khoanh tay đứng nhìn.
“Có bẩn cũng không liên quan tới em.”
“Nhưng mà…”
Anh nhướn mày.
“Lại đây.”
Cô cúi đầu, khuôn mặt nhỏ ủy khuất vô hạn, lưu luyến không rời đứng lên, bước chậm đến bên cạnh anh, miệng còn chu lên kháng nghị không ngừng.
“Sao lại không cho em dọn dẹp? Trên bàn rất bẩn, nếu không sạch sẽ, em sẽ cảm thấy không thích hợp…”
Một bên truyền đến tiếng cười duyên của CD.
Tô Chiêu Nghiệp phục hồi tinh thần trước tiên, gã biết tình thế trước mắt không ổn, bất giác nắm chặt tay, thừa dịp mọi người không chú ý, bước lui về sau một bước, muốn thừa cơ bỏ trốn.
Ai ngờ mới lui được hai bước, một ngọn phi đao liền bay xẹt qua má gã, cắt đứt vài sợi tóc, gã sợ tới mức hai chân nhũn ra, không dám động đậy nữa, trái tim suýt chút nữa cũng nhảy ra khỏi cổ họng.
“Ông còn động đậy, tôi cam đoan mục tiêu lần sau chính là lỗ tai của ông.” Khuyết Lập Đông lạnh nhạt mở miệng, cũng không liếc nhìn gã một cái, khuôn mặt không chút biểu tình mở miệng chất vấn Đề Oa: “Hắn ta từng chạm vào em?”
Kỳ lạ, đề tài sao lại thay đổi nhanh thế? Người đàn ông này có trí nhớ thật tốt!
Đề Oa ngẩng đầu, vụng trộm đỏ bừng mặt dưới ánh mắt sắc bén kia. “Ừm, đây cũng là một trong số nguyên nhân mà em thôi việc. Tô tiên sinh từng muốn động tay động chân với em, nhưng mà không có thành công.”
Cặp mắt đen đột nhiên nheo lại, Khuyết Lập Đông tức giận bốc lửa, Đề Oa đứng ở bên cạnh anh, cảm thấy như là sắp bị cơn lửa giận kia nướng trụi.
“Thật sao?” Anh gầm lên.
“Thật sự, aiz a, anh, anh không phải biết là em… em…” Ách, cô sắp mắc cỡ chết rồi!
Đáng ghét, anh lại đi hỏi cái vấn đề này làm gì!
Cô vẫn còn “thủ thân như ngọc”, ngay cả nụ hôn bị anh đoạt đi, cũng là lần đầu tiên của cô. Bằng không, anh nghĩ cô khăng khăng cái gì?
Thẹn thùng trên mặt, ngoài ý muốn lại làm anh vừa lòng. Sát khí trong cặp mắt đen rút đi, nhưng tức giận vẫn không hề giảm, tầm mắt sắc bén như dao lướt qua người Tô Chiêu Nghiệp, đôi môi bạc nhếch lên một nụ cười dã man, đang suy nghĩ xem ra tay như thế nào, để tặng cho gã một bài học khó quên.
“Em, vào phòng bếp đi.” Khuyết Lập Đông ra lệnh, bẻ khớp tay, bước nhanh về phía Tô Chiêu Nghiệp.
“Hả?”
“Em không phải là muốn chà rửa gì sao? Vào phòng bếp đi, anh cho em nửa tiếng.”
“Thật vậy sao?” Hai mắt Đề Oa sáng lên.
Tô Chiêu Nghiệp vọt người tới két sắt, luống cuống tay chân nhấn mật mã, muốn lấy súng ra bảo vệ mình. Chỉ là vừa mở được két sắt, ngón tay còn chưa đụng được tới cây súng, cổ áo đột nhiên bị níu lại, cả người bị xách bổng lên.
“Con mẹ nó, mau buông tao xuống! Tao có tiền! Có nghe không? Mày muốn bao nhiêu tiền tao đều có thể trả được…” Gã gào thét lung tung, từ trong két sắt ném ra một xấp tiền mặt, vọng tưởng có thể dùng tiền mua được một con đường sống.
Tiền bay loạn đầy trời, Khuyết Lập Đông cũng không liếc nhìn một cái, cặp mắt chỉ khóa chặt vào cái tên không biết sống chết này. Anh nghiêng đầu, thúc giục Đề Oa.
“Đi vào đi.” Cố ý tách cô ra, là vì không muốn cho cô xem hình ảnh bạo lực.
“Ách… Được…”
Nghe thấy Sói dùng lý do khoa trương này để tách Đề Oa ra, mà Đề Oa cũng rất hăng hái tới phòng bếp dọn dẹp, gọng kính râm màu hồng phấn trên mũi CD suýt chút nữa rớt xuống.
Trời ạ, cô gái này thật thú vị!
Khi Đề Oa bước vào phòng bếp, tiếng kêu thảm thiết thứ nhất vừa vặn vang lên.
Trốn vào phòng bếp, tuy nói là nhắm mắt làm ngơ, nhưng từ phòng khách thỉnh thoảng vẫn truyền đến tiếng đánh nhau và tiếng kêu thảm thiết, làm cho trong lòng cô bất an, vài lần muốn chạy đến phòng khách nhìn lén, nhưng mà nghĩ đến một khi thấy mình xuất hiện, khẳng định Khuyết Lập Đông sẽ lại tức giận mắng chửi, cô lại ráng kiềm chế tò mò, bắt ép chính mình chuyên tâm việc dọn dẹp trước mắt.
Cũng may là phòng bếp đủ bẩn, có thể làm dời đi lực chú ý của cô một chút. Cô chăm chỉ tẩy bồn rửa chén, còn đi dọn sạch tủ lạnh, lấy hết đồ ăn quá hạn bên trong bỏ ra ngoài bàn.
Còn CD đứng ở cửa, nhìn tận mắt cảnh Tô Chiêu Nghiệp bị đánh, cũng trợn mắt há hốc mồm, toàn thân rét run, quả đấm cường ngạnh mạnh mẽ không ngừng hạ xuống, kính râm trên mặt cô cũng từng chút rớt xuống theo.
Mãi đến khi kết thúc vai diễn, Tô Chiêu Nghiệp đã mặt mũi bầm dập, từ một kẻ mở miệng là mắng chửi, biến thành nạn nhân trọng thương đang hấp hối, bị giáo huấn thê thảm. Toàn bộ lời thô tục, chuyển thành tiếng rên cầu xin tha thứ đáng thương.
Xem ra, cô quyết định không làm kẻ địch với Sói quả là đúng đắn.
Những sát thủ cô từng gặp, cũng chưa thấy ai xuống tay khủng bố như vậy…
CD đứng xem hình phạt này đến mức miệng đắng lưỡi khô, cô run run vươn ngón trỏ, cật lực duy trì trấn tĩnh, chậm rãi đẩy gọng kính râm lên trên mũi, xoay người đi vào phòng bếp muốn tìm gì uống.
Vừa mới bước vào, cô lập tức bị hiệu suất làm việc của Đề Oa dọa cho hoảng sợ. Chỉ mới mười lăm phút ngắn ngủi, phòng bếp dơ bẩn đã được dọn dẹp rực rỡ hẳn lên, ngay cả gạch men cũng tỏa sáng lòe lòe.
“Đinh tiểu thư, cô có hứng thú đến chỗ tôi làm việc không?” CD mở miệng mời.
“Cô ấy không rảnh.” Từ cửa truyền đến câu trả lời chém đinh chặt sắt.
Vừa nhìn thấy Khuyết Lập Đông đứng ở cửa, sắc mặt âm trầm, CD chậm nửa nhịp mới nghĩ đến, Đề Oa đã là người của anh. Cô âm thầm thở dài một hơi, trong lòng tiếc hận vô cùng.
“Giải quyết xong rồi à?” Đề Oa nhìn thấy anh, kinh ngạc hỏi. Cô còn đang muốn tiếp tục cố gắng tìm nốt những chỗ dính dầu mỡ mà cọ rửa.
Khuyết Lập Đông vẫy vẫy tay, khớp xương sưng đỏ, tuy rằng tận hứng đánh người, nhưng sắc mặt vẫn khó coi như cũ.
“Còn chưa xong.”
“A? Sao vậy? Không phải quăng gã đầu sỏ gây tội này cho cảnh sát xong, em sẽ hết chuyện sao?” Đề Oa chớp mắt, vẻ mặt hoang mang, một mặt vẫn thu dọn những chai chai lọ lọ trên bàn.
“Vì còn có cô ta.” Khuyết Lập Đông cảnh giác trừng mắt nhìn CD.
“Ơ?”
“Cô ấy đã phát ra Lệnh sát thủ.”
“Cái gì là Lệnh sát thủ?” Đề Oa sửng sốt, trừng mắt nhìn theo.
“Có thể cho tôi lon Coca trước không? Tôi khát nước.” Trên mặt CD lộ vẻ mỉm cười, chìa tay với Đề Oa.
Đề Oa nhìn lên bàn.
“Không có Coca, bia có được không?”
“Được.” CD tiếp nhận lon bia, mở ra uống một ngụm, rồi mới đầy hứng thú nhìn một đôi nam nữ trước mắt, chậm rãi mở miệng. “Nói rõ trước, tôi đây, tuyệt đối không muốn đối nghịch với Tần. Lúc trước tôi không biết cô ấy là người của anh, cho nên mới nhận vụ này.”
“Tôi không phải…” Đề Oa mở miệng định kháng nghị, lại bị anh trừng mắt nhìn một cái, đành phải rầu rĩ ngậm miệng lại.
Thấy cô đã ngậm miệng, Khuyết Lập Đông mới nhìn về phía CD, lạnh giọng ra lệnh.
“Tôi muốn cô hủy Lệnh sát thủ.”
CD mỉm cười nhìn bọn họ, nhún vai. “Thật có lỗi, không có cách nào đâu.”
“Vì sao?” Đề Oa phát huy tinh thần tò mò bất khuất đặt câu hỏi.
“Theo cơ chế sát thủ, người mua trả tiền treo giải thưởng, chứ không phải trực tiếp thuê sát thủ. Sát thủ có một tài khoản cộng đồng, chỉ cần người mua nhập tiền vào tài khoản đó, bất kỳ sát thủ nào cảm thấy hứng thú đều có thể ra tay, khi giết được mục tiêu, có thể lên bảng xếp hạng, lãnh được tiền thưởng.” CD mỉm cười, cẩn thận giải thích.
Lần này, khuôn mặt tò mò chuyển thành tái nhợt, trên lưng phát lạnh. “Ách, ý của cô là, hiện tại đừng nói là trói hắn ta ném vào tù, cho dù là đem hắn ra pháp trường xử bắn, sát thủ vẫn sẽ tiếp tục đuổi giết tôi?”
“Chỉ sợ là vậy.” CD ngại ngùng nói. “Tôi có thể hủy bỏ Lệnh sát thủ, nhưng hủy hoàn toàn là chuyện không có khả năng, đã có vài người nhìn thấy thông báo, cho dù lúc này hủy Lệnh sát thủ, vẫn sẽ có người đi chấp hành.”
“Ách, nói như vậy là tôi chết chắc rồi sao?” Trong lòng Đề Oa nặng trịch.
Cằm bạnh ra, ánh mắt hiện lên tia tức giận, Khuyết Lập Đông thô bạo ném ra một câu.
“Anh sẽ bảo vệ em.”
Khẩu khí của anh rất thô lỗ, biểu tình cũng rất khó coi, nhưng câu cam đoan đơn giản này lại đủ làm tan biến mọi sợ hãi và bất an trong lòng cô. Người đàn ông bá đạo này, đang dùng phương pháp của anh để quan tâm cô, bảo vệ cô, phát hiện này làm cho lòng cô ngọt ngào ấm áp, đôi môi đỏ giương lên một nụ cười mỉm.
“Cám ơn.” Đề Oa thấp giọng nói, bàn tay nhỏ mềm mại tiến trong lòng bàn tay anh, gắt gao nắm chặt.
Anh không đáp lại, chỉ là sâu trong đôi mắt đen, hiện lên một chút lo lắng.
“Bù lại cho các người, lần sau tìm tôi sẽ được chiết khấu. Này, đây là thẻ giảm giá, xin nhận cho.” Cô lấy ra một cái thẻ trong túi da, đi đến trước mặt Khuyết Lập Đông, nhìn thấy anh sắc mặt không tốt, lập tức vòng vo chuyển hướng, nhét vào trong tay Đề Oa.
Đề Oa sửng sốt, trừng mắt nhìn tấm thẻ trong tay, cố gắng suy nghĩ xem, bản thân khi nào mới có cơ hội sử dụng đến cái thẻ này.
CD kéo kính râm màu hồng phấn xuống, lộ ra một đôi mắt đen thông minh linh động. “Tôi nói, Sói à, sắc mặt anh đừng có thối như vậy. Thế này đi, tôi cho anh thêm một tin tức nữa.” Ý cười thu lại, khuôn mặt xinh đẹp trở nên sâu xa khó hiểu. “Bên phía Nhật Bản đã rục rịch, tốt nhất nên chuyển lời cho thiếu chủ của anh, hắn phải đề phòng cẩn thận, nghĩ cho kỹ phương pháp đối phó.”
Khuyết Lập Đông nheo mắt, ánh mắt lóe lên.
Đúng lúc này, từ cửa bất ngờ truyền đến một tiếng rít gào.
“Cẩu nam nữ, tao bắn chết bọn mày…”
Đề Oa đứng đối diện cửa nghe tiếng ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy Tô Chiêu Nghiệp bị đánh không còn nhận ra hình người, không biết từ lúc nào đã chụp được cây súng trong két sắt, đê tiện muốn đánh lén. Gã há to miệng, gào thét gì đó mơ hồ không rõ, hỗn hợp loãng nước miếng và máu, phun ra như bã trầu.
Bất luận là tiến hay lùi, đều chỉ còn con đường chết, gã bất cứ giá nào cũng phải đánh cuộc!
Khuyết Lập Đông quay đầu, lông mày nhướn lên, lo bảo vệ Đề Oa, đang định nghiêng mình tránh né, không ngờ cô lại vượt lên, lục lọi tìm một cái bình đặt trên bàn, trượt người về phía trước.
“Đề Oa!” Anh hoảng hốt kêu to, suýt chút nữa tim ngừng đập, ngọn lửa lo lắng thiêu đốt làm cho bụng anh đau đớn.
Vẻ mặt cô lại bình tĩnh, nhanh chóng mở cái bình trắng trong tay, dùng sức lắc lắc vài cái, rồi xé mảnh giấy bạc ném về phía Tô Chiêu Nghiệp.
94