nên làm ở đâu là phù hợp? qua ngã từ một đoạn chừng trăm mét chiếc xe rẽ phải [br] [br]tôi nói với bác tài [br]còn khoảng bao lâu nữa đến nơi vậy chú [br] [br]bác tài đáp [br]chừng mười phút nữa thôi cô bé ạ một ngôi nhà tuyệt đẹp [br] [br]bác tài hút thuốc lá khói lởn vởn trong cabin khiến tôi ngạt thở Theo anh, em nên làm việc ở một công ty quốc doanh, ở đấy áp lực công việc không ghê gớm như ở các công ty nước ngoài. vòng vèo một lúc chiếc xe tiến vào khu đô thị mới tôi thật sự bị choáng ngợp trước vẻ diễm lệ và sang trọng của những tòa nhà cuối cùng xe dừng lại trước ngôi biệt thự Sao Mai sang trọng [br] [br]đây là chỗ ở mới của em đấy [br] [br]tôi bước xuống xe đi chầm chậm vào nhà Em cũng có ý nghĩ như thế. Em là người quen sống an phận không thích bon chen. như người mộng du mặc dù trí tưởng tượng của tôi vô cùng phong phú nhưng tôi không thể hình dung ngôi nhà mới của tôi lộng lẫy dường ấy tôi đã khóc vì vui sướng [br] [br]mọi người khiêng đồ đạc vào nhà tôi nhìn bóng tôi dưới mặt hồ xanh biếc tôi bắt đầu nghĩ đến việc mua vài bộ đồ bơi và tôi sẽ học bơi tôi ngồi xuống bờ hồ thò chân xuống nước [br] [br]bốn người đàn ông ì ạch khiêng chiếc tủ gỗ vào bên trong [br]cẩn thận nhé cô bé coi chừng ngã xuống nước đấy có biết bơi không [br] [br] toi tự tin [br]cháu chưa biết bơi nhưng sẽ nhanh chóng biết bơi [br] [br]đường dẫn vào nhà lát gạch có in chữ triện hai bên rỏi sỏi và có trồng rất nhiều hoa Anh có suy nghĩ khác em, chàng trai nói, có vài loại hoa mà lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh thích làm việc ở nhưng nơi chịu nhiều áp lực và thử thách. tôi đưa tay ngắt một bông hoa lạ và đưa lên mũi ngửi Anh muốn khẳng định bản thân. mùi thơm vô cùng quyến rũ tôi đã bắt đầu thấy yêu mến nơi này [br] [br]đến chiều tối việc dọn nhà đã hoàn tất mẹ làm cơm đãi khách cánh đàn ông uống bia cười nói rôm rả bữa ăn tối hôm ấy có vài món thịt rừng và trứng đà điểu do một người đàn ông lạ mặt mang đến mẹ cũng uống vài lon bia mặt đỏ như mặt trời mọc [br] [br]mẹ nói với chị Ngân [br]nếu mẹ say thì con thu dọn giúp mẹ nhé tối nay vui quá cả đời mẹ mới có được một ngày vui như thế này [br] [br]chị Ngân gật đầu [br]mẹ cứ để con lo các em ăn xong mang sách vở đồ đạc về phòng của mình nhé em Trực mang hộ các thứ lên phòng chị còn phải xếp đặt vài thứ trong bếp [br]Tháng lương đầu tiên anh dự tính sẽ làm gì? cô gái nói. [br]tôi nhanh chóng kết thúc bữa ăn rồi mang sách vở quần áo lên phòng của tôi ở tầng một bên cạnh phòng chị Ngân mỗi phòng đều có chìa khóa riêng [br] [br]Anh sẽ dùng số tiền đó mua quà tặng ba má phần còn lại sẽ chiêu đãi bạn bè, chàng trai nói. [br]tôi cho chìa vào ổ khóa xoay một vòng tiếng “ tách “ vang lên nghe thật êm tai tôi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào thật tuyệt vời tôi reo lên khe khẽ [br] [br]Anh không tặng gì cho em à, cô gái cong môi tỏ vẻ không hài lòng. [br] [br]căn phòng của tôi rộng khoảng hai mươi lăm mét vuông chiếc giường cá nhân kê sát tường trên giường nệm có đặt vài con thú nhồi bông bên cạnh giường ngủ có kê chiếc bàn nhỏ bên trên có sẵn chiếc điện thoại và đèn ngủ tôi đưa tay ấn nút chiếc đèn phả ra thứ ánh sáng xanh dịu rất dễ chịu [br]Có chứ, nhất định sẽ có quà cho em, chàng trai nói. [br]Mặt cô gái giãn ra, phải thế chứ. Anh sẽ tặng em những món gì? [br] [br]sát góc tường bên phải có kê một chiếc bàn học giá sách và giàn máy vi tính ngoài ra còn có chiếc tủ đựng quần áo ti vi đầu máy video và một chiếc tủ lạnh cá nhân bên trong tủ lạnh đã có sẵn sữa và một ít trái cây nhà vệ sinh nằm ở góc bên tay trái cuối cùng tôi còn phát hiện có thêm chiếc máy lạnh gắn trên tường [br] [br] Bí mật, chàng trai nheo mắt nhìn cô cười bí hiểm. [br] [br]tôi chậm rãi đặt sách vào giá cất quần áo vào tủ rồi gieo người lên chiếc giường nệm lúc này tôi mới phát hiện trên trần nhà có lắp chiếc quạt trần màu xanh [br] [br]Một đôi nam nữ từ ngoài bước vào, người đàn ông chừng bốn mươi tuổi ria mép tua tủa mặc áo sơ mi ngắn tay quần jean chân đi giày thể thao, người phụ nữ chừng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi mặc chiếc váy jean ngắn áo lửng chân mang guốc cao gót có quai màu đen, lúc đầu họ định chọn một chiếc bàn trống bên cạnh cửa sổ sau sợ mưa tạt nên chọn chỗ ngồi cạnh tôi. [br]Nhân viên phục vụ bước đến: [br]Anh chị dùng chị ạ? [br]Người đàn ông cất giọng ồm ồm: [br]Rét quá, mang thứ gì uống cho ấm bụng. Ở đây có bán rượu không? [br] [br] tôi nằm im như thế chừng vài phút mắt nhắm nghiền và hít một hơi thật sâu vào lồng ngực tôi ngửi thấy mùi chăn nệm mới hòa lẫn với mùi sơn mùi vôi vữa và hương thơm của hoa tôi ngửi thấy cả mùi thơm cơ thể một lúc sau tôi mở mắt ra bước đến mở toang cửa sổ gió từ sau vườn thổi vào mát rượi tôi ngắm mình trước gương rồi mở tủ lạnh lấy sữa ra uống xong hộp sữa tôi mới phát hiện trong phòng tôi còn thiếu chiếc giỏ đựng rác và một cây chổi [br] [br]cánh cửa xịt mở anh Cường từ ngoài xộc vào như cơn lốc [br]để anh xem phòng em như thế nào [br] [br]tôi không vừa ý [br]tại sao anh tự ý vào phòng em mà không gõ cửa anh có biết như thế là mất lịch sự không [br] [br]anh Cường đưa tay gãi đầu tỏ vẻ lúng túng [br]anh quen theo cách ở nhà cũ rồi để từ từ anh sửa [br] [br]đoạn anh chấp hai hai ra sau đít đi giáp vòng căn phòng [br] [br]tôi bước theo sau [br]anh thấy thế nào có đẹp hơn phòng của anh không [br] [br]anh Cường nói [br]giống hệt phòng anh chỉ khác là phòng em có thú nhồi bông còn phòng anh thì không [br] [br]nhưng phòng của anh có cửa sổ mở ra vườn không [br] [br]anh Cường lắc đầu [br]cửa sổ phòng anh nhìn ra chỗ để xe [br] [br]tôi reo lên đắc thắng [br]như vậy là chỗ của em tuyệt hơn phòng của anh rồi đấy nhé anh xem cửa sổ mở ra vườn mát ơi là mát [br]Không ạ, nhân viên phục vụ lắc đầu mỉm cười, quán chỉ bán cà phê và nước giải khát. Rượu bia chỉ có ở các nhà hàng, quán nhậu. [br]Người đàn ông khoát tay: [br]Mang cho tôi hai cốc sữa nóng. Nhanh lên nhé. [br] [br]phòng của anh chắc là oi bức lắm nhỉ [br] [br]anh Cường chun chun cánh mũi [br]em là con gái út nên được bố mẹ ưu tiên có muốn xem qua chỗ ở của anh không [br] [br]tôi gật đầu rồi bước theo anh Cường trước khi ra khỏi phòng tôi không quên khóa cửa lại [br] [br] phòng anh nằm cuối dãy hành lang đối đối diện với phòng tập thể dục cách bày trí giống hệt căn phòng của tôi không hiểu sao tôi bỗng cảm thấy thất vọng tôi nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm [br] [br]tôi ngạc nhiên [br]ai tắm trong đó vậy anh Cường [br] [br]anh Cường lắc đầu [br]chẳng ai cả anh xả nước vào bồn để chốc nữa tắm lần đầu tiên anh em mình được tắm bồn đấy sướng thật lại có cả máy nước nóng nữa đấy [br]chúng tôi đẩy cửa bước vào bên trong nhà tắm khá rộng vòi nước có hai van xanh và đỏ anh Cường bảo van màu xanh có chữ “ Cool “ có nghĩa là nguội còn van màu đỏ có chữ “ Hot “ nghĩa là nóng anh dặn tôi phải cẩn thận kẻo nhầm mà bị bỏng tôi gật đầu ra chiều đã hiểu ý [br] [br]Nhân viên phục vụ mang sữa nóng đến. Người đàn ông cầm thìa khuấy đều vài cái rồi uống một ngụm. Người đàn bà vẫn ngồi im, gương mặt phảng phất buồn. [br] [br]tôi nhanh chóng quay về phòng của mình tôi muốn xem nhà tắm của tôi như thế nào lúc nãy vội quá tôi chưa kịp nhìn qua nhà vệ sinh của tôi không khác gì của anh Cường tuy nhiên bồn tắm của anh Cường màu trắng sữa thì bồn tắm của tôi màu xanh ngọc tất nhiên tôi thích màu xanh hơn bố mẹ đã dành những gì tốt nhất cho tôi [br]Uống đi em kẻo nguội, người đàn ông nói, để anh khuấy cho em nhé. Mưa như thế này chắc hắn không đến. [br] [br]tôi mang quần áo đi tắm tôi làm theo chỉ dẫn của anh Cường mở vòi Cool trước sau đó mở vòi Hot tôi đưa tay chạm nhẹ vào nước thấy vừa đủ ấm thì ngừng không vặn nữa tôi cởi quần áo leo vào bồn tắm tôi nằm im để nước ấm ngập dần cơ thể bồn tắm đã gần đầy nước và cơ thể tôi chìm trong nước tôi nín thở đưa mím môi thổi mạnh nước sôi òng ọc rồi tôi chuồi lên khỏi mặt nước và bật cười khanh khách [br] [br]Em cười gì? người đàn ông nói. Chẳng có gì đáng cười cả. Anh suốt ruột vô cùng. [br] [br]tắm xong tôi thay bộ đồ ngủ bằng vải xoa mỏng rồi lấy khăn lau tóc bố bước vào gương mặt ông đỏ bừng vì uống nhiều bia [br]con có thích căn phòng này không [br] [br]tôi gật đầu [br]thích lắm bố ạ con không nghĩ có được căn phòng đẹp như thế cám ơn bố [br] [br]bố đưa tay vuốt tóc tôi [br]bố mẹ làm tất cả là để cho các con vui vẻ đấy là niềm vui niềm hạnh phúc của bố mẹ đấy con ạ [br] [br]bố đưa mắt nhìn xung quanh [br]con nên treo thêm vài bức tranh phong cảnh để tạo cảm giác gần gũi với thiên nhiên [br]Người đàn bà nín cười, nhấp một ngụm sữa nóng: [br]Bỗng dưng nhớ chuyện xảy ra lúc sáng, em không nhịn được cười. Tại sao thế gian lại có người nhẹ dạ cả tin đến thế nhỉ. [br] [br]tôi gật đầu [br]vâng ạ Chủ Nhật tuần sau con sẽ ra hiệu sách mua vài bức bố có đi với con không [br] [br]bố suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu [br]bố bận lắm không đi với con được con đi với chị Ngân nhé chị con có óc thẩm mỹ sẽ giúp con chọn tranh [br] [br]Anh đã từng ăn chả cá Lã Vọng chưa? cô gái nói với chàng trai. [br] [br]căn phòng của bố có rộng hơn phòng của con không [br] [br]phòng đôi phải rộng hơn phòng cá nhân rồi phòng của bố mẹ chưa có ti vi [br] [br]tôi ngạc nhiên thốt lên [br]sao lại như thế bố mẹ hết tiền rồi à [br] [br]bố lắc đầu [br]chiếc ti vi để ở phòng bố chưa dùng đã hỏng vài hôm nữa người ta sẽ mang đến một chiếc mới [br] [br]tôi gối đầu lên đùi bố [br]mẹ đi ngủ chưa bố [br] [br]chưa mẹ con còn phải dọn dẹp và sắp đặt vài thứ chắc nửa đêm mới xong [br] [br]tôi chép miệng than [br]mẹ vất vả quá vì chúng con quá bố nhỉ [br] [br]bố chạm nhẹ vào tóc tôi [br]vì thế các con phải thật ngoan nhé [br] [br]vâng ạ bố thấy con lúc nào cũng ngoan đấy thôi [br] [br]bố cười vang [br]con gái của bố lý sự lắm [br] [br] [br]Ăn rồi, người đàn ông nói, dân thành phố mà không biết qua phở Tàu Bay thì xoàng lắm. [br]bố đứng dậy bước ra cửa [br]mệt quá bố phải đi ngủ đây con cũng nên ngủ đi muộn rồi [br] [br]tôi ngồi dậy tắt đèn chính và bật đèn ngủ giấc ngủ đến với tôi rất nhanh gần sáng tôi nghe có tiếng động bên ngoài bèn rón rén mở cửa nhìn ra mẹ đang sờ sẫm tay vịn cầu thang từng miếng gạch lát nền với cặp mắt đỏ hoe bố đứng từ xa với điếu thuốc cháy đỏ trên môi âm thầm quan sát mẹ tôi quay trở vào và tiếp tục ngủ [br] [br]Người đàn ông vung tay tỏ vẻ tức tối: [br]Hắn sẽ khong đến cả đời hắn chưa bao giờ thực hiện đúng lời hứa. [br]Tôi vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến: [br]Anh cho tôi một bao thuốc lá có vị bạc hà nhé. [br]Thuốc gì ạ? [br]Loại gì cũng được miễn là có vị the là được. [br]Con mèo xanh nhé? [br]Tôi gật đầu. Gã háy mắt nhìn tôi một cách đầy ngụ ý rồi biến mất sau bức màn tre. [br]Mưa tuôn xối xả. [br]Chàng trai vuốt nhẹ lên mu bàn tay cô gái, da tay em hơi khô hôm nào nhận được tiền anh sẽ mua cho em lọ kem dưỡng da nhé. Cô gái cảm động đặt bàn tay còn lại lên bàn tay chàng trai. Thời tiết thật lý tưởng để đôi lứa đang yêu biểu lộ tình cảm của mình. Tôi bóc bao thuốc, nhón một điếu châm lửa hút. Khói thuốc bay ra ngoài và nhanh chóng loãng vào không khí. Người đàn ông ném cái nhìn không thiện cảm về phía tôi có lẽ ông ta nghĩ tôi là một con cave mạt hạng hoặc một ả gái điếm hết thời. [br]anh có thấy tìm một người giúp việc là cần thiết không trước đây chúng ta ở trong ngôi nhà nhỏ chỉ cần cầm chổi quét vài nhát là xong bây giờ phải mất cả buổi đấy anh ạ rồi còn bao nhiêu là việc vặt vãnh khác [br]bố đặt cốc cà phê xuống bàn [br]đó là một ý hay đấy em định tìm người như thế nào [br]mẹ ăn nốt bát cháo lòng rồi gạt sang một bên [br]em sẽ tìm một người đứng tuổi chăm chỉ và giỏi việc nội trợ tất nhiên người đó phải thật thà trung thực và kiệm lời em rất ghét loại đàn bà mồm mép kéo đến tận mang tai [br]chị Ngân xen vào [br]mẹ định chọn người ở đâu dưới quê hay thành phố [br]mẹ còn đang suy tính người thành phố thạo việc nhưng lười biếng lại có tật xấu thích đứng núi này trông núi nọ hễ tìm được chỗ làm tốt hơn là họ bỏ đi chẳng cần suy nghĩ gì cả [br]bố gật đầu tán đồng [br]chúng ta sẽ khó giữ chân họ nếu yêu cầu không được đáp ứng vả lại họ khó lòng tập trung vào công việc khi có gia đình bên cạnh theo anh chúng ta nên chọn người ở nông thôn [br]mẹ lấy hộp khăn giấy đưa cho anh Cường [br]con lau mồm đi ăn có bát cháo cũng để dính đầy mồm thế kia à lớn rồi chứ đâu phải còn con nít ba bốn tuổi [br]mẹ day sang bố tiếp tục câu chuyện còn dang dở [br]em cũng nghĩ như anh người ở quê vụng lắm họ chẳng biết sử dụng những tiện nghi thành phố đã từng xảy ra chuyện người giúp việc bỏ con chủ nhà vào máy giặt đấy họ lại rất vụng trong việc bếp núc trong khi nhà ta mỗi người đều có khẩu vị riêng.. [br]bố hút thuốc [br]không ai mà bỗng dưng hiểu biết tất cả chúng ta sẽ hướng dẫn họ điều quan trọng là người đó có tính chịu khó và tinh thần cầu tiến [br]mẹ đưa mắt nhìn chúng tôi [br]các con có ý kiến gì không à như vậy chúng ta nhất trí chọn người ở nông thôn nhé [br]tôi nói [br]chúng ta đâu quen ai dưới quê mà tìm hả mẹ [br]lo gì con mẹ sẽ tìm đến những trung tâm giới thiệu việc làm người xin việc ở đấy nhiều lắm tha hồ mà chọn trưa nay em sẽ tranh thủ đến đấy [br]bố nói [br]em tìm hiểu kỹ nhân thân của họ nhé gặp phải kẻ xấu là tiền mất tật mang đấy nhớ phải khai báo tạm trú cho đúng thủ tục nhé [br]chuyện đó để em lo em biết sắp xếp và giải quyết mọi việc còn công việc của anh như thế nào [br]bố dụi mẩu thuốc lá vào chiếc gạt tàn [br]vẫn thế ông tổng giám đốc còn hai năm nữa mới đến tuổi nghỉ hưu anh còn phải đợi lâu [br]anh Trực nói [br]chức phó tổng giám đốc của bố cũng to lắm rồi [br]mẹ thu dọn các thứ cho vào bồn rửa bát [br]phó chỉ là người giám việc cho tổng thôi con ạ chỉ là một chức hữu anh vô thực mà thôi [br]bố cười [br]vuốt mặt phải nể mũi chứ em bảo anh là người vô dụng à vô dụng mà tạo ra được cơ ngơi như thế này à [br]mẹ nói với chúng tôi [br]các con đã ăn xong rồi phải không vậy thì hãy sửa soạn đi học là vừa bố mẹ cũng chuẩn bị đi làm đây [br]chúng tôi đứng dậy bố nói với mẹ [br]chiếc xe tay ga của em đã thay nhớt hộp số chưa [br]mẹ lắc đầu bảo chưa [br]phải nhớ thay không xe bị hỏng đấy cứ ba lần thay nhớt máy phải một lần thay nhớt hộp số nhớ nhé [br]đoạn bố day sang anh Trực [br]đã bắt đầu học kỳ hai rồi sao không thấy nhà trường mời phụ huynh đi họp nhỉ [br]anh Trực biến sắc đưa mắt nhìn chị Ngân [br]chưa bố ạ chắc vài hôm nữa sẽ có thư mời [br]bố nói [br]lần này con đưa cho mẹ nhé mấy năm rồi toàn bố đi thôi [br]tôi về phòng của mình thay quần áo và chuẩn bị sách vở vài phút sau có tiếng còi “ tin tin “ từ ngoài vọng vào [br]mẹ nói vọng ra [br]chú Thái chờ một chút ông ấy đang mặc quần áo [br]chú Thái là lái xe riêng của bố đấy là người đàn ông độc thân gần bốn mươi tuổi hiền lành ít nói [br]bố xách cặp từ trong đi ra tôi để ý thấy dáng đi của bố đã khác trước có vẻ oai nghiêm và đường bệ [br]chị ngân anh Trực anh Cường mỗi người một xe đạp riêng tôi được mẹ chở đến trường tôi học cả ngày đến chiều mẹ đến rước về [br]xong chưa Trúc Ly mẹ đang rất vội [br]mẹ nổ máy xe chờ sẵn tôi uống một ngụm nước rồi thót lên yên sau mẹ chầm chậm vù ga chiếc xe lao đi ra tới ngoài mẹ dừng xe khóa cổng cẩn thận [br]mẹ nói với tôi [br]phải có người giúp việc để trông nhà con ạ phó thác tài sản vào mấy ổ khóa Trung Quốc mẹ không yên lòng chút nào tôi dừng trước cổng lấy chìa khóa mở cổng rồi đẩy xe vào chị Lành đang quét dọn cặp mắt đỏ hoe [br]sao chị khóc [br] [br]chị Lành lấy tay gạt nước mắt [br]cậu Cường đang nỗi giận đập phá đồ đạc tôi không thể ngăn cậu ấy được cậu ấy dọa sẽ giết tôi nếu tôi can thiệp vào chuyện riêng của cậu tôi hết cách rồi [br] [br]từ bên trong vọng ra tiếng gào thét chửi bới tiếp theo là âm thanh đồ sành sứ va vào tường [br] [br]không có ai ở nhà à [br] [br]chị Lành lắc đầu [br]không có ai cả cậu Trực vừa đi ra ngoài chắc là đến một quán nhậu nào đó [br] [br]tôi nói [br]anh ấy không ngăn anh Cường à [br] [br]chị Lành thở dài [br]cậu ấy có ngăn nhưng không được câu Cường đã mạt sát cậu Trực một cách thậm tệ rồi cầm cả lọ hoa ném thẳng vào người cậu ấy may là cậu Trực kịp tránh sang một bên tôi giẫm phải mảnh vỡ chân chảy máu [br] [br]chị đưa tay chỉ xuống baà chân được quấn băng trắng toát [br] [br]tôi bước đến phòng anh Cường đưa tay gõ nhẹ lên cánh cửa bằng gỗ [br] [br]cút đi cút [br] [br]tôi áp mặt lên cánh cửa [br]em là Trúc Ly anh Cường mở cửa cho em vào [br] [br]cút đi anh chẳng muốn tiếp ai cả [br]tiếp theo là tiếng rơi loảng xoảng [br] [br]mở cửa đi anh Cường em có chuyện muốn nói với anh [br] [br]tiếng động bên trong đột nhiên im bặt tôi nghe tiếng máy lạnh chạy vù vù [br] [br]anh có nghe em nói không mở cửa ra đi anh [br] [br]tôi đứng im một lúc lâu khi mà sự kiên nhẫn đã cạn dần thì cánh cửa đột nhiên hé mở [br] [br]tôi đẩy cửa bước vào anh Cường ngồi trên xe lăn nhìn tôi như người xa lạ rồi điều khiển xe vào bên trong [br] [br]bên trong đồ đạc bừa bãi mảnh vỡ tung tóe khắp nơi màn hình vi tính hiện những dòng chữ đuổi bắt trong kinh thánh cặp nạng gỗ nằm lăn lóc mỗi nơi một chiếc [br] [br]tôi bảo chị Lành thu dọn các thứ [br] [br]anh Cường nhìn ra cửa sổ anh đang khóc [br] [br]tôi bước tắt máy vi tính bàn tay tôi vào chạm vào chuột thì màn hình hiện ra trang web sex tôi thật sự kinh tởm nhìn thấy cảnh cô gái da trắng tóc vàng đang giao cấu với chó tôi chẳng kịp shutdown mà tắt ngay điện nguồn [br]anh vẫn truy cập những trang web như thế à [br] [br]anh Cường im lặng nuốt nước bọt trong cổ họng [br]tất cả những niềm vui cuộc sống của anh đã bị cướp đoạt anh phải làm gì đây hả Trúc Ly [br] [br]tôi ngồi xuống bên anh nhẹ nhàng nói [br]vẫn còn cơ hội cho mình tại sao anh lại tiêu cực như vậy [br] [br]anh Cường cười phờ phạc [br]cơ hội ư một khái niệm quá mông lung và xa vời có một chỗ dung thân cho một kẻ tàn phế như anh sao [br] [br]tôi nói [br]anh vẫn có thể làm được những công việc có ích em nghĩ ngành công nghệ thông tin phù hợp với sức khỏe của anh Lúc nào anh cũng có ác cảm với anh ấy, người đàn bà nói. Anh ấy nhất định sẽ đến. Tất nhiên mưa to như thế này sẽ là một trở ngại không nhỏ, anh ấy sẽ đến đây với bộ quần áo đi mưa. em nghĩ anh nên lập một trang web lành mạnh hơn là chúi mũi vào những website độc hại như thế Em ngây thơ quá, gã đàn ông cười nhạo báng, lười chảy thây như hắn mà chịu rời khỏi nhà lúc thời tiết như thế này à. Chúng ta anh có nghe em đang dài cổ chờ hắn còn nói không hắn thì trùm chăn xem tivi. sao anh im lặng như thế [br] [br]anh chán lắm và chẳng thấy hứng thú với bất kỳ công việc gì cả anh muốn chết tại sao mọi người lại cứu anh tại sao mọi người không để anh chết đi cho rảnh nợ đời [br] [br]anh Cường tự sát bằng cách cắt mạch máu ở cổ tay mọi người kịp thời phát hiện đưa đến bệnh viện cấp cứu thể xác của anh được cứu sống nhưng linh hồn đã chết [br] [br]tại sao anh luôn nghĩ đến cái chết như vậy anh có biết mọi người đang lo lắng cho anh [br] [br]sống là đang đi dần vào cõi chết anh muốn có một kết thúc chóng vánh thế thôi [br] [br]anh vừa cãi nhau với anh Trực phải không [br] [br]anh Cường mắt long lên sòng sọc [br]em còn nhắc tên hắn trước mặt anh nữa à anh căm thù hắn nguyền rủa hắn và muốn hắn biến mất trên thế gian này tại sao hắn mãi bám vào nơi này nhỉ tại sao hắn không xéo đi cho đỡ chướng tai gai mắt ừ một kẻ bất tài như hắn làm sao chăm sóc được bản thân mình hắn là loài lan phải sống ký sinh vào thân gỗ mỗi lần nhìn thấy hắn là anh điên tiết lên [br] [br]tôi nhẹ nhàng [br]chuyện xảy ra đã lâu rồi sao anh còn nhớ mãi chẳng lẽ anh cứ mãi nuôi dưỡng lòng thù hận khi nào còn sống [br] [br]ngừng một lát tôi nói tiếp [br]những gì đáng quên thì hãy cố mà quên anh Cường ạ anh Trực đã đau khổ như thế nào anh biết rồi còn gì [br] [br]anh Cường thét lên [br]em còn bênh vực cho tên vô lại đó nữa à chừng nào số phận của anh còn gắn liền với chiếc xe lăn đáng nguyền rủa này là anh còn căm thù hắn không bao giờ anh tha thứ cho hắn không bao giờ [br] [br]tôi khóc [br]đấy chỉ là một tai nạn anh ấy bao giờ cũng thương anh nhất cũng chính vì tai nạn đáng tiếc đó mà anh ấy trở nên tàn tạ như thế này chẳng lẽ anh không thấy động lòng chẳng lẽ bấy nhiêu chưa làm anh hả dạ hay sao tại sao anh thù dai như vậy anh Trực dẫu sao cũng là anh ruột của anh cần phải biết tha thứ cho dù là vô cùng khó khăn anh à [br] [br]anh Cường nói [br]giá như không có người anh như hắn thì số phận của anh đã không khốn nạn như thế này tại sao bố mẹ lại sinh ra hắn chứ [br] [br]tôi òa lên nức nở [br]em buồn quá tại sao trong ngôi nhà này chỉ chất chứa toàn những điều thù hận con cái căm thù bố mẹ anh em căm thù nhau tại sao chúng ta không tìm cho mình những giây phút bình yên Anh không được nói về anh ấy như thế. Sống trên đời cần một sự cảm thông chia sẻ. hở anh [br] [br]em đừng nhắc đến chuyện này nữa có được không anh chán nghe lắm rồi nếu em có lòng thương người thì hãy đẩy anh đi dạo [br] [br]em mới đi học về để em bảo chị Lành đẩy anh nhé [br] [br]anh Cường lắc đầu [br]anh chỉ muốn em đẩy thôi nếu em bận thì thôi vậy [br] [br]anh giận đấy à được rồi thì đẩy anh chờ em một chốc để em thay quần áo uống một cốc nước đã em khát đến khô cổ rồi đây mấy bữa nay thời tiết oi bức quá anh nhỉ ngồi trong giảng đường mà mồ hôi tuôn ra như tắm mẹ phải thuê đến lần thứ ba mới tìm được người vừa ý đó là chị Lành chị đã làm cho nhà tôi đã hơn mười năm [br]chị bao nhiêu tuổi [br]dạ cháu hai mươi tuổi ạ [br]mẹ nói [br]chị có biết nấu ăn không [br]dạ ở nhà cháu vẫn nấu ăn đấy ạ [br]chị biết nấu những món gì [br]chị Lành kể một loạt tên các món ăn [br]mẹ gật đầu nói [br]chị biết nấu các món Âu không [br]chị Lành lắc đầu [br]không ạ [br]biết sử dụng máy giặt máy hút bụi không [br]chị lại lắc đầu mẹ bảo [br]tôi sẽ hướng dẫn chị sử dụng những thứ đó chị học hết lớp mấy [br]dạ hết lớp năm ạ nhưng cháu sáng dạ lắm ạ [br]mẹ làu bàu [br]như vậy là tốt tôi sợ những người đầu óc tối tăm làm hỏng việc của tôi [br]mẹ nói thêm [br]ngoài tiền lương hàng tháng mỗi năm tôi sẽ may cho chị hai bộ đồ và thưởng một tháng lương thứ mười ba ngoài ra tôi cũng sẽ thanh toán tiền thuốc thang viện phí cho chị mỗi khi đau bệnh chị đã khám sức khỏe tổng quát chưa [br]chị Lành gật đầu chìa ra phiếu khám sức khỏe mẹ cầm lấy đọc thật kỹ rồi gật đầu [br]như vậy là tốt chị có đồng ý những điều tôi vừa nói không [br]dạ thế thì tốt quá ạ [br]mẹ nói [br]công việc của chị là nội trợ chỉ chị nên tập trung vào công việc của mình những việc không phải của chị cấm không được xen vào tôi đã đuổi việc một người đó do chị ta có cái mồm bép xép [br]vâng cháu hứa ạ [br]chúng tôi cư xử bình đẳng mỗi bữa ăn chị được phép ngồi cùng bàn với mọi người tiền chợ mỗi ngày chị ghi vào giấy và đưa lại cho tôi vào mỗi buổi tối chúng tôi sẽ sắp xếp cho chị ở trong căn buồng bên cạnh nhà bếp trong ấy có sẵn ti vi và quạt máy nhưng chị phải biết tiết kiệm điện nhé mỗi khi không dùng đến thì phải tắt nghe chưa vâng con đã nghe rồi thưa mẹ con nhắc lại cho mẹ nghe nào con không được thi vào đại học sư phạm mà phải thi vào đại học kinh tế theo ước muốn của bố mẹ [br] [br]bố gật đầu nét mặt giãn ra [br]như thế mới phải là đứa con ngoan của bố mẹ chứ nghề bán cháo phổi cực nhọc mà thu nhập chẳng thấm vào đâu con ạ bố mẹ làm như vậy là chỉ muốn tốt cho con thôi [br] [br]chị Ngân mắt đỏ hoe [br]thật tình con chỉ thích nghề sư phạm con luôn ấp ủ ước mơ trở thành cô giáo dạy văn con con [br] [br]mẹ nạt ngang [br]văn chương đói thối mồm đã thống nhất rồi không ý kiến lôi thôi gì nữa con còn trẻ người non dạ nên chưa hiểu hết chuyện đời nghề sư phạm có gì hay ho mà con cứ thích lao đầu vào đấy nhỉ có thể lúc này con trách bố mẹ cho nhưng mẹ tin thời gian sẽ giúp con thấu hiểu vấn đề một cách triệt để lúc đó con sẽ thông cảm và thấy thương bố mẹ nhiều hơn [br] [br]tôi ôm con thú nhồi bông trong lòng [br]chị Ngân là cô giáo cũng tốt chứ sao mẹ [br] [br]mẹ lừ mắt nạt lớn [br]con biết gì mà xen vào ai cho phép con nói leo như thế hả đứng dậy đi về phòng con với cái [br]tôi đứng dậy lủi nhanh về phòng lát sau chị Ngân đẩy cửa bước vào và leo lên nằm bên cạnh tôi
60