“Tôi là khách, cậu là chủ, khách phải tùy chủ. Chủ nhà mới có quyền hạ lệnh đuổi khách.” Khuyết Lập Đông cũng không chớp mắt một cái, tầm mắt lướt qua vai hắn, nhìn sang cửa phòng sách. “Bà xã cậu lại đi ra kìa.”
Hàn Ngạo kích động quay đầu lại nhìn.
Nhưng cửa thư phòng vẫn còn đóng.
Nhận ra mình mắc mưu, hắn nhanh chóng quay đầu, phát hiện cánh cửa trước mắt cũng đã bị đóng lại, bạn bè tốt từng vào sinh ra tử, gặp phải chuyện như thế này, lại dám đê tiện thừa cơ hội bỏ trốn, ném củ khoai lang bỏng tay trên ghế sô pha cho một mình hắn xử lý.
Hàn Ngạo rủa thầm một câu, đành phải ép mình quay đầu lại, chỉ thấy CD bắt chéo đôi chân thon dài, ngửa đầu nhìn hắn, bày ra một nụ cười rất ngọt rất rất ngọt.
“Hi, đã lâu không gặp a, Hàn đại ca, có nhớ tôi không?”
Đáng chết!
Mời thần tới thì dễ, tiễn thần đi mới khó. Mời phải vị “Quan Âm” này, muốn tiễn cô đi khỏi, đã khó nay càng thêm khó.
Hiện tại, chỉ sợ không có ai hiểu rõ ý tứ những lời này hơn hắn nữa.
* * *
Trong phòng tắm của phòng dành cho khách, truyền đến tiếng nước rì rầm.
Đề Oa cũng không biết vì sao, vừa nhìn thấy CD, bọn họ liền trở nên đầy khẩn trương, vội vàng khóa cửa, còn giam lỏng cô ở trong phòng, không cho cô bước ra phòng khách.
Không lay chuyển được Khuyết Lập Đông, Đề Oa từ bỏ không chống cự nữa, trở về phòng tắm rửa mặt chải đầu. Nói thật, chạy ngược chạy xuôi hết một ngày một đêm, cô đã sớm mệt đến mức chân nhũn ra, thật sự lười tranh luận với anh.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô lấy tuýp kem rửa mặt, xoa kem lên da mặt, mở mắt nhìn vào trong gương, lại nhìn thấy thân ảnh cao lớn quen thuộc, không biết từ khi nào đã chen vào phòng tắm, đôi mắt bén nhọn nóng rực nhìn cô chằm chằm, mà anh cũng đang vội vàng…
Anh đang vội vàng cởi quần áo!
Cô thở hốc vì kinh ngạc, lập tức quay lại, hai mắt mở thật lớn, vừa thẹn vừa hoảng hỏi: “Anh anh anh… Anh đang làm cái gì vậy?”
“Cởi quần áo.” Anh thần sắc thản nhiên, không tới hai ba bước đã cởi hết quần áo, lộ ra thân hình mạnh mẽ rắn chắc.
Đề Oa kinh hoảng dựa vào vách tường, trên khuôn mặt đỏ bừng đều là bọt kem, trái tim nhỏ đập thình thịch, lắp bắp hỏi lại: “Cởi… Cởi, cởi quần áo? Làm làm làm… làm gì?”
Làm gì sao? Đương nhiên là làm cho cô gái này không thể phủ nhận, cô là của anh!
Cứ nghĩ đến Đề Oa luôn luôn bên trái một câu “em không phải là người của anh”, bên phải một câu “em không phải là người của anh”, anh liền cảm thấy một ngọn lửa nóng bốc lên.
Khuyết Lập Đông từng bước tới gần, Đề Oa sớm đã không thể lùi được, cả người dán chặt trên tường, mặt đỏ hồng, tiếp tục lắp bắp.
“Anh anh anh… Anh muốn làm gì?”
Ánh mắt anh u ám, bàn tay to vươn đến phía dưới áo ngủ của cô. “Hiện tại, mọi việc đã xử lý thỏa đáng.”
“Ừ?” Thân hình nam tính rắn chắc nóng ấm đến gần, làm cho cô choáng váng, chỉ cảm thấy khó thở.
“Anh sẽ tiếp tục bảo vệ em.”
“Ách…” Đề Oa thở nhẹ ra, đầu óc có chút mất tỉnh táo.
Mọi chuyện xử lý thỏa đáng rồi, rất tốt. Anh sẽ tiếp tục bảo vệ cô, cũng tốt lắm. Nhưng mà, tay anh đang làm cái gì thế?!
Cô kẹp chặt hai chân, anh khẽ vuốt ve hạ thân mềm yếu, vệt đỏ ửng trên mặt cô lan tới vành tai và cái cổ tuyết trắng. “Không được… Trên mặt em còn có bọt…”
Không đúng, cô nói với anh cái này làm gì?!
“Nhắm mắt lại.”
Đề Oa bối rối, nhưng nghe anh nói, vâng lời nhắm mắt lại. Chính là, liền có cảm giác được anh cầm lấy vòi hoa sen, thay cô rửa sạch sẽ, trong lòng cô càng thêm hoảng hốt, hoảng hốt đến quên nói cho anh biết, loại kem rửa mặt này phải mát xa ba phút trước, rồi mới có thể rửa…
A, không, không đúng! Cô đã sắp bị ăn sạch, còn suy nghĩ cái gì mà mát xa với không mát xa?
“Không được, vết thương trên trán em…” Khi anh liếm lên cổ, vẻ mặt cô đỏ bừng, mở mắt ra, bàn tay nhỏ đặt trên bả vai muốn đẩy anh ra, nhưng lại không có sức lực.
“Vết thương trên trán em đã lành rồi.” Chuyện cách đây đã mấy ngày, vết thương trên trán cô đã khép miệng khỏi hẳn.
“Nhưng mà anh trai em…”
“Đây là chuyện giữa anh và em, không liên quan tới anh trai em.”
“Anh làm cái gì vậy? A? A! Không, không được cởi, đợi chút…”
Không còn kịp rồi!
Cô chỉ cảm thấy trước ngực chợt lạnh lẽo, áo ngủ trên người đã bị Khuyết Lập Đông kéo xuống, rơi trên mặt đất thành một vòng tròn. Cô hô nhỏ một tiếng, theo bản năng muốn che lấp.
“Để cho anh nhìn em.” Anh dụ dỗ, vì cảnh đẹp trước mắt mà không thể hô hấp.
Sau khi cởi áo ngủ, thân thể xinh đẹp của cô quả thực khiến cho anh khó có thể kiềm chế, da thịt trắng hồng mịn màng vô cùng, đỉnh núi đẫy đà với nụ hoa hồng nhạt mê người, giống như đang chờ anh tiến đến nhấm nháp.
“Ách, không được, chúng ta không thể… Không thể… Hợp đồng anh đã ký…” Khuôn mặt đã biến thành quả hồng, nhưng cô vẫn còn muốn giữ quy tắc quản gia, lấy hợp đồng ra, muốn ngăn cản anh.
“Tờ hợp đồng đó đã bị anh đốt rồi.”
“Cái gì?!” Cô trừng lớn mắt. “Không thể nào, rõ ràng em đã cất nó kỹ rồi mà!”
“Anh tìm ra, bỏ lên bếp ga đốt rồi.” Mày rậm nhướn lên, ý cười trong đôi mắt đen có vài phần gian trá. Anh nói thẳng hành vi phạm tội, nhưng cũng không có chút cảm giác tội lỗi.
Đồng ý ký hợp đồng, chính là muốn làm cho cô gái nhỏ này mất cảnh giác, cơ hồ lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt cô, anh giống như là bị sét đánh trúng. Cô xông vào nhà anh, cái miệng nhỏ đỏ hồng luôn cằn nhằn không ngừng, lại còn dứt khoát chỉnh đốn cuộc sống hỗn độn của anh…
Cô xinh đẹp như vậy, mềm mại như vậy, chỉ cần có cô tồn tại, ngay cả không khí cũng trở nên ôn hòa. Anh căn bản không muốn thả cô rời đi, cả trái tim đều bị cô chiếm giữ, thầm muốn thương cô, sủng cô một đời một kiếp.
“Ách! Khuyết, Lập, Đông! Anh thật đáng ghét! Dám vụng trộm đốt hợp đồng, anh…” Đề Oa tức giận đánh vào lồng ngực anh.
Anh miễn cưỡng để cô đánh trúng mấy quyền, một lần nữa cúi đầu xuống, hôn lên môi cô, nuốt hết những lời trách mắng, đến khi cô thở hồng hộc, mới ném ra một câu.
“Đề Oa, để giữ em lại, anh có thể không từ thủ đoạn nào.” Khuyết Lập Đông cắn lên đôi môi như hoa, thấp giọng nói.
Cô đỏ bừng mặt, dưới ánh mắt thế này, bao nhiêu giận dữ đều biến mất không sót lại chút gì. “Anh, anh rốt cuộc muốn thế nào?” Cô nhỏ giọng hỏi.
Khuyết Lập Đông trực tiếp dùng hành động trả lời, cả người dán lên trên người cô, để cho cô tự cảm giác.
Đề Oa thở nhẹ ra, bả vai rộng lớn, lồng ngực rắn chắc, cùng với ngọn lửa dục vọng nóng rực, tất cả cô đều cảm nhận được rõ ràng…
“Em nói xem?” Anh chậm rãi hỏi, cắn lên cái gáy non mịn, bàn tay len vào chỗ mềm mại nhất giữa hai chân thon dài, ma sát dụ dỗ.
Đề Oa liên tục thở gấp, bị kích thích, miệng lưỡi khô rang, trong lúc nhất thời ý loạn tình mê không nói ra lời.
“Em không muốn anh sao?” Đôi mắt đen nhìn thẳng vào trong mắt cô, trong giọng nói bá đạo, còn cất giấu một chút ôn nhu.
“Em… Em…” Đề Oa nhìn người đàn ông mà cô đã sớm yêu sâu đậm trước mắt, khuôn mặt càng lúc càng đỏ hồng.
E lệ và chần chờ trong lòng, tất cả đều cháy sạch không còn một mảnh trong ngọn lửa tình của anh.
Cô không thể lừa gạt chính mình, chỉ có thể chấp nhận.
Dưới ánh mắt cực nóng của Khuyết Lập Đông, Đề Oa cố lấy dũng khí, vòng tay lên cổ anh, chủ động dâng lên đôi môi non mềm…
* * *
Vừa tỉnh dậy, Khuyết Lập Đông lập tức phát hiện ra Đề Oa không có ở trên giường.
Anh thầm giật mình trong lòng, nhanh chóng nhảy xuống giường, vừa cầm áo sơ mi khoác lên trên người, vừa xông ra ngoài, trong lòng không ngừng thầm mắng bản thân mình, nhiều năm nay nhờ tính cảnh giác mà sống sót, lại bất tri bất giác buông lỏng. Chỉ cần có Đề Oa bên người, anh liền cảm thấy an tâm, bao nhiêu lệ khí đều bị ngọt ngào của cô hòa tan, không còn giống như nhân vật nguy hiểm ngày ngày liếm máu trên lưỡi dao nữa, ngược lại càng lúc càng giống một người đàn ông bình thường sa vào lưới tình.
Bàn tay nhỏ mềm mại kia, mỗi lần khẽ vuốt anh một cái, liền thay đổi anh thêm một chút. Ngọt ngào của cô hòa nhập vào cuộc sống của anh, từng chút từng chút, quả thật đã làm anh thay đổi…
Dùng sức đạp mở cửa phòng, cánh cửa của căn phòng đối diện cách một tấm bình phong mang phong cách Trung Quốc, đồng thời cũng mở ra, tiếng bước chân vang lên cùng lúc, Khuyết Lập Đông vọt tới phòng khách, liếc mắt nhìn Hàn Ngạo có vẻ hoảng sợ giống nhau.
Ngay một giây tiếp theo, bọn họ đồng thời nghe thấy, từ trên ghế sô pha truyền đến tiếng nói cười của ba cô gái.
Hai người nhanh chóng quay đầu lại, chỉ thấy Đinh Đề Oa, Tả Hương lại cùng CD ngồi trên ghế sô pha nói về việc nhà. Trên bàn không biết từ đâu mà bày ra một đống chai chai lọ lọ, ba cô gái tựa vào bên cạnh bàn, giống như chị em giao tình bao nhiêu năm, cùng nhau uống trà.
“Này, bánh bích quy đều là tự tôi làm đó, hai người đừng khách khí.” Tả Hương cười ôn nhu, đẩy đĩa bánh bích quy bơ sữa lên phía trước hai người.
CD không chút khách khí, thuận tay cầm lấy một lát bánh hạnh nhân, đưa lên miệng cắn một ngụm. Hương vị ngọt ngào ngon miệng cực kỳ, CD cảm động vô hạn nhắm mắt lại, sau một lúc lâu lẳng lặng hưởng thụ, mới mở to mắt.
“Hai người thật là hiền thục, lại biết nấu cơm, còn biết quét dọn, Hàn Ngạo và Khuyết Lập Đông có thể lấy được hai người, thật sự là phúc của bọn họ.”
Đề Oa nghe vậy, khuôn mặt nhỏ chuyển hồng. “Tôi… Tôi không phải bà xã anh ấy…” Để che giấu xấu hổ, cô cầm lấy khăn bàn, lại lau lau mặt bàn không một vết bẩn.
“Rất nhanh sẽ trở thành thôi.” CD cười ngắt lời. Cô không tin Khuyết Lập Đông sẽ để cô gái nhỏ này bỏ trốn đâu!
“Miễn bàn đi.” Đề Oa vẻ mặt ngượng ngùng, nhanh nói sang chuyện khác. “CD, tôi cũng không thể không hỏi cô một vấn đề?”
“Hỏi đi!” CD cong môi, hào phóng khoát tay.
“Cô thật sự chỉ cần giá cả thích hợp, ngay cả trẻ con cũng không tha sao?” Đề Oa nhìn CD khuôn mặt ngọt ngào, tươi cười khả ái, thật sự rất khó tưởng tượng cô lại lòng dạ ác độc như thế.
Tả Hương nghe như vậy, trà lài uống được một nửa suýt chút nữa phun ra ngoài. Cô mở miệng, kinh ngạc ngẩng đầu, vẻ mặt cũng không dám tin.
“Đương nhiên.” CD trả lời không hề chớp mắt.
Hai cô gái cứng đờ, hít một ngụm khí lạnh.
“Chỉ là.” CD lộ ra nụ cười ngọt ngào, đẩy đẩy kính râm màu hồng trên mặt. “Bảng giá giết trẻ con rất cao, cao đến mức không có ai trả nổi là được rồi.”
Đinh Đề Oa và Tả Hương nhìn cô, CD vô tội trừng mắt nhìn lại, ba người nhìn nhau một lúc, đồng thời bật cười.
CD chỉ vào chai chai lọ lọ trên bàn, muốn chia sẻ cho hai người bạn mới quen, về nhãn hiệu mà cô cực kỳ yêu thích. “Đây đều là sản phẩm người ta cho tôi thử dùng, các cô có thích thì cứ lấy đi, dù sao ở nhà tôi vẫn còn nhiều.”
“Nước hoa cô xài chính là lọ này sao?” Đề Oa cầm lấy bình nước hoa nhỏ nhất, tò mò thưởng thức. “Lọ này tên là gì?”
“Poison.” CD cười cười nói.
Độc dược?!
Hai người đàn ông vốn đang đứng nhìn ở một bên, chợt trợn mắt há hốc mồm, nghe vậy cả kinh, đồng thời vọt tới, trăm miệng một lời hét to: “Đừng mở nó!”
Khuyết Lập Đông đoạt lấy lọ nước hoa trong tay Đề Oa, Hàn Ngạo cũng một tay kéo Tả Hương về phía sau.
“Hàn Ngạo…”
“Khuyết Lập Đông…”
Hai cô gái nhíu mày trừng mắt với bọn họ, trăm miệng một lời cùng bất mãn: “Anh làm cái gì vậy?”
“Cô ta…” Hai người đàn ông tức giận gằn giọng.
“Là khách!” Hai cô gái cũng cùng nhau trả lời.
“Bình độc dược kia…” Bọn họ lại rống lên.
“Là nước hoa.” Tiếng cười thanh thúy của CD vang lên.
Hai người đàn ông sửng sốt, cùng quay đầu trừng mắt với CD.
“Cho xin đi, hai anh đừng ngạc nhiên, đây chính là nước hoa của Dior mà, nước hoa nổi tiếng tên là…” Nói đến một nửa, cô càng cười lớn, cười khanh khách không ngừng được, càng cười càng khoa trương.
“Poison!” Tả Hương và Đinh Đề Oa tức giận tiếp lời, trừng mắt nhìn hai người đàn ông ngây ngốc, trách cứ bọn họ đã không có lễ phép, không đón khách lại còn kiến thức nông cạn.
“Ha ha ha ha ha…”
Nhìn hai người đàn ông vẻ mặt xấu hổ, còn hai cô gái thì đang cằn nhằn, nhưng một câu bọn họ cũng không dám nói lại, chỉ có thể tức giận mà không dám nói gì trừng mắt nhìn cô, CD đã sớm chết cười, hoàn toàn không để ý hình tượng nữa ngã lên trên ghế sô pha cười ngất.
Ông trời ạ, chuyện này thật thú vị!
Sớm biết như vậy cô đã đem theo máy ảnh bên người, quay phim chụp hình đầy đủ cảnh tượng này. Cô thật muốn cho những người khác nhìn xem, hai người đàn ông lợi hại danh tiếng vang xa này, cũng sẽ có một ngày ngoan ngoãn như cừu non vậy.
Tình yêu a, thật sự có thể khiến cho một người kiên cường sắt đá nhất, biến thành sợi chỉ mềm!
Hết chương 8.
Sói – Chap 9
Sợ Đề Oa và CD nguy hiểm kia càng ngày càng thân, Khuyết Lập Đông quyết định thật nhanh, sáng sớm ngày hôm sau gạt vợ chồng Hàn Ngạo và CD, vụng trộm đem Đề Oa quay về khu dân cư Trường Bình.
“Chúng ta không nói tiếng nào mà bỏ đi như vậy, không tốt lắm đâu?” Đề Oa nhíu mày.
“Ngày hôm qua anh đã nói với Hàn Ngạo rồi.” Anh nói dối không chớp mắt, lái xe thẳng về khu dân cư, dừng trước cổng nhà mình.
“Nhưng mà chưa nói với CD, chúng ta cùng nhau trở về tìm cô ấy đi? Anh cứ như vậy bỏ lại cô ấy, có phải không lễ phép hay không?”
Với kẻ đại diện sát thủ thì cần nói lễ phép gì?
Khuyết Lập Đông liếc mắt xem thường, không nói tiếng nào xách hành lý của cả hai, xoay người bước vào trong nhà.
“Này, Khuyết Lập Đông, em đang nói chuyện với anh mà, anh có nghe không vậy?”
“Có.” Anh lên tiếng, chân cũng không dừng bước, đem hành lý vào phòng.
“Cái gì mà có, em thấy anh căn bản là không có nghe.” Đề Oa bất mãn đi theo bên cạnh anh, cằn nhằn than thở, mãi đến khi đi vào phòng, cô mới phát hiện ra, đây là phòng anh. “Này, anh để nhầm rồi, cái đó là hành lý của em.” Cô nói.
“Anh biết.” Anh quăng cả hai túi hành lý lên trên giường lớn.
“Phòng của em ở trên lầu.” Đề Oa nhíu mày nhìn lên giường, hai tay kéo lại hành lý của mình, định đi ra ngoài, miệng còn không ngừng nhắc đi nhắc lại.
Chỉ là, cô mới đi không được vài bước, dưới chân đột nhiên nhẹ bâng, bị Khuyết Lập Đông xách lên cả người lẫn hành lý, trong nháy mắt cách mặt đất tới nửa thước.
“Oa a, anh làm cái gì vậy?” Cô hoảng sợ.
Anh dễ dàng xách cô và hành lý, thả lại lên trên giường lớn, cánh tay sắt tựa như nhà giam, gắt gao giam giữ cô trên giường.
“
90