watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Trong Cơn Mưa
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang

anh ấy không đến em sẽ không bao giờ gặp mặt anh ấy nữa, người phụ nữ bực tức nói. [br]Người đàn ông cười vang: [br]Em đã hứa không gặp mặt hắn bao nhiêu lần rồi? Anh nhớ lần cuối cùng em thốt ra câu ấy cách đây chưa đến nửa tháng. [br]Người đàn bà tỏ vẻ cương quyết: [br]Lần này em nói thật. Em sẽ.. [br]Thôi, cho anh xin. Vắng hắn một ngày em vật vờ như con nghiện thiếu thuốc. Anh chẳng tin vào lời hứa của em đâu. Những kẻ đang yêu đều nói những lời dối trá như nhau. [br]Tôi liếc nhìn đôi tình nhân. Chàng trai vươn vai mấy cái: [br]Ngồi mãi một chỗ đau lưng quá. tôi bước xuống xe buýt lúc này đang là giờ tan tầm đường phố tấp nập người xe tôi đứng nép mình bên dưới chốt đèn đợi tín hiệu đèn đỏ tôi chạy nhanh qua đường một chiếc xe gắn máy vượt đèn đỏ suýt tông vào người tôi [br]gã thanh niên có mái tóc vàng hoe đeo kính mát điều khiển chiếc mô tô phân khối lớn dừng xe giữa giao lộ ngoáy đầu lại phía sau nhìn tôi nạt lớn [br]đi đứng như thế à mắt mũi để đâu vậy [br]đoạn gã vù ga vọt mất tôi xốc lại chiếc túi khoác trên vai rồi thong thả bước lên cầu phía bên trái cầu là cửa hàng mắt kính bên trên có treo tấm bảng nền trắng chữ xanh như sau [br][br]MẮT KÍNH SÀI GÒN[br][br]Giá cực sốc bán theo giá gốc[br]Đặc biệt giảm 50% cho học sinh – sinh viên[br]Điện thoại số: 8598600[br]Số 74 – Nguyễn Tri Phương[br][br] [br][br]bên cạnh cửa hàng mắt kính là quán hào tấm bảng hình chữ nhật có gắn đèn chớp đập vào mắt[br][br]ĐẶC SẢN HÀO[br]LONG SƠN[br]Chuyên cung cấp các loại hào: hào sống – hào nướng – hào đúc lò – cháo hào. Hân hạnh phục vụ quý khách.[br]Điện thoại: 8595400 - – số 72 –- Nguyễn Tri Phương[br][br] [br][br][br]phía bên phải là hai quán nhậu liền kề[br]quán thứ nhất treo tấm băng rôn nền đỏ chữ trắng[br][br]QUÁN HÁT VỚI NHAU[br]Do nghệ sỹ Ngân Tuấn- Thu Huệ – Nghệ sỹ đã từng đoạt giải Triển vọng phụ trách. Đặc biệt có bia tươi Đức. Hân hạnh phục vụ quý khách.[br][br] [br][br]quán thứ hai là quán ốc do bà chủ quán có chồng là người Singapore nên quán có tên là Ốc Sin[br]ỐC SIN[br]CHUYÊN PHỤC VỤ CÁC LOẠI HẢI SẢN VÀ CÁC LOẠI BIA[br]ĐIỆN THOẠI: 8695375 – ĐỊA CHỈ: 71 – NGUYỄN TRI PHƯƠNG[br][br] [br][br] [br] một chiếc xe rác vù qua nhả khói đen kịch tôi đưa tay che mũi và nhường lối cho người phụ nữ khệ nệ với hai chiếc túi xách nặng trụ đèn thứ nhất trên cầu có dán mẫu quảng cáo đã rách một góc[br][br]Chuyên trị xuất tinh sớm , di mộng tinh, yếu sinh lý. Địa chỉ 655/23 Trần Bình Trọng. ( Đến ngã tư Trần Hưng Đạo – Trần Bình Trọng rẽ phải khoảng hai trăm mét, hỏi nhà thầy Tư Ngạc . Điện thoại số 8522 768. Cam đoan chữa không khỏi không lấy tiền[br][br] [br][br][br] đi đến gần giữa cầu tôi suýt va vào bà lão ăn xin đang ngồi tựa thành cầu với chiếc nón rách trên tay tôi lấy vài đồng tiền xu cho vào vào nón bà lão gật khẽ đầu cám ơn lí nhí gió thổi mạnh dòng sông cạn kiệt để lộ lớp bùn đen đặc sệt tôi đưa tay xem đồng hồ lúc này là sáu giờ kém hai mươi phút và mười lăm phút sau tôi đã có mặt ở nhà[br][br]mẹ vừa xem tạp chí vừa xem ti vi[br]sao con lại đi bộ xe của con đâu[br][br]tôi mở tủ lạnh lấy nước uống[br]xe con bị hỏng phải về bằng xe buýt[br][br]mẹ lo lắng[br]vậy con để xe ở đâu rồi[br][br]con gửi ở hiệu sửa xe cạnh trường sáng mai con sẽ đến lấy bố về chưa mẹ[br][br]mẹ lắc đầu[br]chưa chị Ngân vừa về cách đây ít phút nó lại uống rượu nữa đấy mẹ trở thành người vô dụng không sao khiến được con cái[br][br]tôi nhìn mẹ[br]mẹ và chị Ngân vừa cãi nhau à[br][br]mẹ thở dài[br]nó uống say đến nỗi dắt chiếc xe không nổi lại nói những lời nhảm nhí như con điên mẹ không ngờ nó đổ đốn đến thế[br][br]mẹ đã mắng chị ấy có đúng không[br][br]mẹ giận dữ[br]là người sinh ra các con chẳng lẽ mẹ không có cái quyền đó à mẹ chỉ mắng nó vài câu nó và nó đã cãi nhau tay đôi với mẹ đấy con với cái nuôi dưỡng nó khôn lớn để rồi nó cãi lại bố mẹ[br][br]tôi thở dài[br]sao nhà mình không có được một phút bình yên nhiều lúc con cảm thấy lo lắng khi bước chân vào nhà không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra[br][br]mẹ xẵng giọng[br]lỗi đó đâu phải tại mẹ nếu các con ngoan ngoãn vâng lời bố mẹ thì đã không có chuyện gì xảy ra tại sao các con luôn chống lại bố mẹ đã làm tất cả vì các con vậy mà..[br][br]tôi bật khóc[br][br]tại bố mẹ mà chị ấy ra nông nỗi như thế giá như bố mẹ chịu lắng nghe con cái thì sự việc không tồi tệ như vậy tại sao mọi người thích làm khổ nhau như thế chẳng lẽ sự bất hạnh của các con sẽ làm mẹ vui[br][br]mẹ há hốc mồm nhìn tôi ngạc nhiên[br]con trách mẹ đấy à ai dạy con nói năng hỗn hào với mẹ như vậy hả Trúc Ly[br][br]mẹ khóc[br]các con làm sao thấu hiểu được lòng mẹ không người mẹ nào muốn gây đau khổ cho con của mình cả khi nào con được làm mẹ lúc ấy con sẽ hiểu vì sao mẹ lại làm như vậy[br][br]mẹ lấy khăn tay lau nước mắt[br]mẹ thật sự ân hận và vô cùng đau đớn khi phải chứng kiến cảnh tượng này mẹ đã nhiều lần khóc hết nước mắt nhưng nếu phải làm lại từ đầu mẹ vẫn làm như vậy bởi vì mẹ là mẹ của các con mẹ không muốn các con phải trả giá cho sự nông nổi của mình[br][br]những giọt nước mắt của mẹ đã đánh vào lòng trắc ẩn của tôi ôm mẹ cả hai cùng khóc nức nở[br]con xin lỗi mẹ con sai rồi[br][br]hồi lâu tôi đứng dậy[br]chị Ngân đâu mẹ[br][br]mẹ uể oải đưa tay chỉ vào phía trong[br]nó đang làm loạn trong phòng con vào khuyên bảo nó một tiếng mẹ kiệt sức rồi nếu tình trạng này cứ kéo dài chắc mẹ điên lên mất[br][br]tôi bước lên phòng chị Ngân từ bên trong vọng ra tiếng lè nhè của chị tôi xoay nắm đấm đẩy cửa bước vào chị Ngân mặc bộ đồ công sở chân mang guốc cao gót nằm úp mặt xuống giường chân thò ra ngoài tôi bước đến lật ngửa người chị lại khó khăn lắm tôi mới đặt chị nằm ngay ngắn trên giường sau đó tôi tháo đôi guốc ném xuống nền nhà[br][br]ai vậy Trúc Ly đó à[br][br]tôi lấy khăn dấp nước ấm lau mặt chị[br]chị trở thành con ma men từ khi nào vậy ngày nào cũng uống rượu là nghĩa làm sao[br][br]chị nói chuyện mà mắt vẫn nhắm[br]đừng dạy khôn chị bố mẹ rao giảng triết lý sống chị nghe đầy tai rồi cũng là những lời cũ rích cứ lặp đi lặp lại mãi chẳng có gì hay ho cả[br][br]tôi đỡ chị dậy cởi chiếc áo khoác đặt lên thành giường[br]chị lại cãi nhau với mẹ phải không chị đã khiến mẹ khóc đấy[br][br]tranh luận gọi là cãi nhau à mẹ bảo chị là kẻ hư hỏng đứa đầu đường xó chợ là quân vô lại em nghe có lọt tai không[br][br]rồi chị nói gì với mẹ[br]chị bảo tại chị là con của mẹ chị giống mẹ thế là mẹ lao vào tát chị[br][br]chị bật cười dã dượi[br]mẹ là người ra sinh chị muốn đánh lúc nào là không được chúng ta có một người mẹ vĩ đại[br] [br]tại sao chị có thể thốt ra những lời ấy với mẹ được nhỉ chị nằm im đừng cựa quậy như thế sao người chị dính đầy bùn thế này chị bị ngã à[br][br]chị bỗng đẩy tôi ra rồi lảo đảo bước đến lấy chai rượu trên giá sách[br][br]chị định làm gì lại uống nữa à[br][br]chị im lặng rót rượu vào chiếc cốc to[br][br]chị say rồi chị không được uống[br][br]tôi giật lấy chai rượu để xuống chân giường rồi giằng lấy cốc rượu từ tay chị[br][br]hãy để cho chị uống[br][br]chị bât khóc[br]hãy để chị uống đêm dài lắm chị sợ phải đối mặt với bóng đêm chị muốn uống cho đến chết thì thôi[br][br]tôi cũng khóc và khi đêm xuống mọi cơn cáu giận loang lổ mốc meo một màu vàng ố thời gian đêm hoài thai những giấc mơ của quỷ cùng những nước mắt mặn đắng trên môi[br]nếu chị muốn uống em sẽ uống với chị uống đến khi nào chết thì thôi[br][br]tôi cầm lấy chai rượu rót đầy cốc rồi ực một hơi hết sạch trước cặp mắt ngỡ ngàng của chị tôi lại rót thêm cốc khác và uống[br][br]em làm gì thế ai cho phép em uống rượu chị đã là người hư hỏng rồi chị không muốn em giống như chị[br][br]chị thốt lên rồi giật chai rượu ném mạnh vào tường mảnh vỡ tung tóe khắp nơi hai chị em cùng ôm nhau khóc thay quần áo xong tôi bươc xuống phòng anh Cường anh không có trong phòng[br] [br]tôi gọi[br]anh Cường ơi anh Cường[br] [br]tiếng chị Lành từ ngoài vọng vào[br]cậu Cường đang đợi cô ở ngoài này[br] [br]tôi bước ra ngoài chị Lành đứng cạnh xe lăn anh Cường đã thay chiếc áo sơ mi dài tay màu sáng nom anh trẻ ra[br] [br]chúng ta sẽ đi đâu nhỉ[br] [br]anh Cường ho ran mấy tiếng[br]muốn đi đâu tùy em hôm nay trời oi bức quá em nhỉ anh em mình ra công viên hóng gió nhé[br] [br]tôi gật đầu[br]chiếc áo này trông rất hợp với anh nom anh trẻ đi mấy tuổi đấy[br] [br]anh tỏ vẻ thích thú[br]vậy à thế mà anh lại không thích nó chút nào cả mẹ mua chiếc áo này đã gần nửa năm mãi đến bây giờ anh mới mặc nó đấy[br] [br]tôi đẩy chiếc xe lăn hướng ra cổng chính khi cách cổng chừng vài mét anh bảo tôi dừng lại[br]em xem đẹp chưa kìa[br] [br]tôi nhìn theo hướng nhìn của anh trên luống hoa đủ màu rập rờn những cánh bướm nét mặt anh hồn nhiên như đứa trẻ[br]em có ngửi thấy mùi thơm của hoa không[br] [br]tôi gật đầu[br]có[br] [br]gương mặt anh bừng sáng[br]anh thậm chí còn ngửi thấy hương thơm của từng loại hoa đấy những cánh bướm trông đáng yêu làm sao những cảnh như thế này anh nhìn không bao giờ chán[br] [br]anh thích bướm à em sẽ mua cho anh vài chú bướm nhé[br] [br]anh ngoáy đầu nhìn tôi tỏ vẻ ngạc nhiên[br]bướm mà cũng có bán nữa à[br] [br]tôi gật đầu[br]có chứ bướm có bán nhiều ở hiệu sách Nguyễn Văn Cừ toàn bướm to và đẹp thôi người ta ép khô chúng và lồng vào khung kính có gắn móc để treo lên tường tiện lắm anh ạ[br] [br]vậy em mua cho anh vài con nhé anh sẽ treo bên cạnh bàn vi tính một lần anh đi cắm trại trong rừng có rất nhiều bướm lạ đẹp lắm em ạ[br] [br]đã có website về bướm đấy anh đã truy cập vào trang web ấy chưa[br] [br]anh Cường gật đầu[br]rồi và anh thật sự choáng ngợp về sự đa dạng và phong phú của các loài bướm anh cũng đã gửi vài bức email cho quản trị mạng để cám ơn và bày tỏ lòng ngưỡng mộ của mình mình ra công viên đi em[br] [br]công viên nhỏ nằm lọt thỏm trong khu dân cư và chỉ có những người sống trong khu đô thị mới đến đây mỗi tuần anh Cường đều ra công viên hóng gió tôi và chị Ngân thay nhau đẩy xe lăn những lúc bận thì chị Lành thay thế[br] [br]tôi dừng xe bên băng ghế đá nép mình dưới tàn cây rậm rạp anh Cường bảo tôi vốc cho anh một vốc sỏi rồi anh chậm rãi ném từng viên xuống chiếc hồ có vòi phun cách đó không xa có vài đứa trẻ đang đuổi theo quả bóng nhựa[br] [br]anh có muốn đọc sách không em có mang theo vài quyển[br] [br]anh lắc đầu[br]ngày nào cũng đọc chán rồi[br] [br]sách ở đâu mà anh đọc[br]anh đọc sách trên mạng[br] [br]tôi ngồi xuống băng ghế đá[br]đọc sách mạng không thích bằng sách in anh có thấy như vậy không[br] [br]anh gật đầu ném hòn sỏi cuối cùng xuống hồ nước[br]công việc của em như thế nào[br] [br]vẫn thế anh ạ tuần rồi em được thực tập trên tử thi đấy anh ạ[br] [br]thế à cảm giác của em như thế nào[br] [br]tôi nói[br]em run lắm đấy là xác của một người tự nguyện hiến sau một tai nạn giao thông ông ta bảo lúc sống không giúp gì cho đời thì lúc chết xin được hiến thân cho khoa học đấy là một việc làm cao cả thế gian cũng còn nhiều người tốt anh nhỉ[br] [br]anh gật đầu im lặng bàn tay miết lên thành xe[br] [br]anh có khát không để em mua nước cho anh uống nhé[br] [br]anh lắc đầu[br]anh không khát[br] [br]cách đó không xa bọn trẻ đang chơi bóng thằng bé có mái tóc húi cua co chân đá mạnh quả bóng đi thành hình vòng cung bay ngang đầu anh Cường anh đưa hai tay chộp lấy rồi ném mạnh về phía bọn trẻ[br]bất kỳ đứa trẻ nào cũng mê đá bóng ngày trước anh cũng là một tay săn bàn đấy nhé[br] [br]anh đột nhiên im lặng gương mặt thoáng buồn tôi đọc được suy nghĩ thầm kín của anh hồi lâu anh nói[br]đêm qua bố về lúc nào em có biết không[br] [br]tôi lắc đầu[br]không biết tối qua em đi ngủ sớm[br] [br]anh Cường nói[br]bố về nhà lúc hai giờ sáng[br] [br]tôi ngạc nhiên[br]sao bố về muộn thế nhỉ vào giờ đó chẳng có việc gì cho bố làm cả bố đã đi đâu nhỉ[br] [br]anh Cường thở dài[br]em sẽ càng ngạc nhiên hơn khi biết rằng đây không phải là lần đầu tiên bố về muộn như thế tình trạng này đã diễn ra trong thời gian dài[br] [br]thế à sao em chẳng nghe mọi người nói gì nhỉ bố im lặng đã đành mẹ cũng chẳng đả động gì đến chuyện này lần đầu tiên em nghe được từ chính anh đấy làm sao anh biết được chuyện này[br] [br]anh có thói quen đi ngủ rất muộn mỗi ngày khoảng hai giờ sáng anh mới bắt đầu lên giường nên anh biết tất cả những gì xảy ra trong đêm[br] [br]tôi ngẩn người một lúc[br]vậy những lúc đó ai mở cửa cho bố nhỉ chắc là chị Lành thế tại sao chị ấy cũng chẳng nói gì với em nhỉ[br] [br]anh Cường lắc đầu[br]không phải chị ấy chính mẹ mở cổng cho bố[br] [br]tôi thốt lên ngạc nhiên[br]em có nghe nhầm không nhỉ chẳng lẽ mẹ lại chịu đựng bố như thế suốt một thời gian dài được à anh biết tính mẹ rồi mẹ không nhảy dựng lên mới là chuyện lạ[br] [br]anh Cường cười nhếch mép[br]thế mà mẹ lại im lặng đấy em ạ mẹ hân hoan mở cổng cho bố câm lặng như người đầy tớ tận tụy và trung thành anh thật sự bất ngờ đấy[br] [br]tôi đưa mắt nhìn anh Cường[br]em vẫn còn bán tín bán nghi lắm làm sao có chuyện đó được nhỉ[br] [br]anh Cường bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng[br]em không tin anh à[br] [br]em không nghĩ như thế nhưng mà..chắc có sự nhầm lẫn cũng nên[br] [br]anh Cường tỏ vẻ phẫn nộ[br]hoàn toàn không có chuyện nhầm lẫn vài đêm đầu anh không để ý nhưng chuyện đi sớm về muộn của bố cứ lặp đi lặp lại khiến anh phải suy nghĩ lần nào bố về nhà anh cũng đều xem đồng hồ và không bao giờ bố về sớm hơn một giờ sáng[br] [br]nhưng mỗi buổi chiều bố vẫn có mặt ở nhà đấy thôi[br] [br]anh Cường gật đầu[br]nhưng sau đó bố lại đi đấy chẳng qua là hình thức ngụy trang để đánh lừa mọi người thôi[br] [br]tôi suy nghĩ một lúc nói[br]dù sao em vẫn tin vào sự trong sáng của bố bố là người đàn ông tốt và sự im lặng của mẹ đã nói lên điều đó[br] [br]phải còn xem lại em ạ em trong sáng quá nên bao giờ cũng nghĩ đến những điều tốt đẹp em phải nên nhớ rằng chúng ta đang bị bao vây bởi cái ác những cái xấu xa đê tiện[br]tôi lắc đầu tỏ vẻ không tán đồng[br]anh nhìn nhận vấn đề qua lăng kính u tối quá chẳng lẽ anh nghĩ bố đang làm việc gì mờ ám à anh nghĩ sai về bố như thế mà không thấy xấu hổ à[br] [br]anh Cường cười phá lên[br]động đến ông bố khả kính là em giãy nãy lên như đỉa phải vôi em nên tập làm quen dần với cái ác là vừa thế gian này không có chỗ cho cái thiện dung thân đâu nhé cô em gái bé bỏng và ngờ nghệch của tôi[br] [br]tôi cau mày nhìn anh bằng ánh mắt khó chịu[br]lúc này anh còn cười được à nhìn anh cười sao mà đáng ghét thế[br] [br]lạy chúa lòng lành em em bảo anh phải làm gì đây khóc à[br] [br]tôi nói[br]chúng ta nói chuyện nghiêm chỉnh nhé em nghĩ bố có công việc riêng[br] [br]anh Cường lắc đầu[br]việc gì chứ công việc của bố chỉ làm trong giờ hành chính nếu học ngoại ngữ thì muộn nhất mười giờ đêm đã có mặt ở nhà chứ vả lại bố có bằng C tiếng Anh trước khi nhận bằng thạc sỹ em nhớ chứ[br] [br]tôi gật đầu[br]anh nói cũng phải em sẽ hỏi mẹ[br] [br]anh Cường lại cười phá lên[br]em nghĩ là mẹ sẽ nói thật à nếu chuyện này không có gì phải giấu giếm thì mẹ đã nói cho anh em ta từ đời tám hoánh rồi chứ chẳng phải chờ đến lúc em lên tiếng[br] [br]tôi đuối lý im lặng co chân đá văng hòn sỏi ra xa[br] [br]anh Cường điều khiển xe lăn tiến về phía bọn trẻ đang chơi bóng[br]các em cho anh chơi với[br] [br]đứa có mái tóc húi cua nhìn anh tỏ vẻ ngạc nhiên[br]anh ngồi trên xe lăn làm sao chơi bóng được[br] [br]anh vui vẻ[br]được chứ anh sẽ làm thủ môn các em đồng ý không[br] [br]bọn trẻ gật đầu đồng ý một đứa đặt bóng cách chỗ anh chừng ba mét rồi chạy lấy đà sút thật mạnh anh nhoài người sang bên phải và tóm gọn quả bóng trước ánh măt thán phục của lũ trẻ[br] [br]tôi lặng lẽ nhìn anh chơi cùng bọn trẻ gương mặt anh hồn nhiên và trong sáng biết bao tôi không còn nhận thấy anh Cường yếm thế và thù hận như mọi ngày tôi thầm ao ước sau một đêm ngủ dậy anh quên tất cả những chuyện cũ anh lại là anh Cường vui vẻ yêu đời và sống chan hòa với mọi người như trước lúc ấy chắc tôi sẽ bật khóc vì vui sướng năm giờ chiều tôi ngồi dậy rửa mặt rồi đến gõ cửa phòng anh Trực chị Lành đang xả chiếc giẻ trong thau nước ngẩng mặt lên nói[br]cậu Trực ra ngoài cách đây vài giờ rồi cô Trúc Ly ạ[br][br]tôi ngạc nhiên[br]đang còn bị ốm anh ấy đi đâu thế nhỉ[br][br]chị Lành cầm miếng giẻ lau sàn nhà[br]tôi không biết chắc lại đi uống rượu nữa rồi xem ra công chăm sóc của cô và tôi đã biến thành công cốc mất rồi[br][br]tôi lấy miếng giẻ khô cho vào thau nước[br][br]cô Trúc Ly định làm gì vậy[br]tôi phụ chị lau nhà rộng như thế này biết bai giờ chị lau xong[br][br]chị Lành xua tay lia lịa[br]đây là việc của tôi cô Trúc Ly hãy để tôi làm bà chủ mà nhìn thấy thế nào cũng mắng tôi cho mà xem[br][br]mẹ tôi còn lâu mới về chị còn phải chuẩn bị bữa ăn tối nữa tôi chẳng có việc gì làm giúp chị một tay cũng là cách vận động[br][br]chị Lành nhìn tôi cảm động[br]cô Trúc Ly thật tốt bụng tôi chưa từng thấy ai đối xử với người giúp việc tốt như cô Trúc Ly[br][br]chị Lành im lặng một lúc nói[br]người tốt luôn gặp những điều tốt đẹp tôi tin cô Trúc Ly sẽ là người phụ nữ hạnh phúc[br][br]tôi cười[br]chị nghĩ như vậy à chỉ giúp chị lau nhà thôi chị lại nói tốt về tôi nhiều thế[br][br]không đâu mọi khi cô luôn tốt với tôi[br][br]tôi xả giẻ vào chậu nước[br]chị có chuyện biết thời gian gần đây bố tôi thường về muộn không[br][br]chị Lành lắc đầu[br]không tôi không biết gì cả hễ đặt lưng xuống giường là tôi ngủ ngay ông chủ hay về muộn hả cô Trúc Ly[br][br]không ấy là tôi hỏi vậy thôi chắc là không có chuyện gì lau nhà xong chị nấu cơm nhanh lên nhé tôi đói rồi[br][br]vâng tôi sẽ nấu ngay lúc trưa không thấy cô Trúc Ly ăn cơm cô bực mình cậu Trực chuyện gì phải không[br][br]tôi lắc đầu[br]không chẳng có gì[br][br]chị Lành nói[br]vậy là mừng rồi tôi cứ nghĩ cậu Trực làm điều gì đó khiến cô phải nỗi giận cô đừng giận cậu Trực tội nghiệp cậu ấy[br][br]chị Lành bê chậu nước đổ xuống miệng cống gần đó những giấc mơ đóng kín xà lim kiếp nhân sinh giam mình vào trong ấy bỗng chị đưa tay vỗ đùi reo lên[br]cô Trúc Ly cậu Trực về rồi[br][br]tôi nhìn ra cổng thấy anh Trực phóng xe vào trên xe là con gấu bông to bằng vòng tay một người ôm[br][br]chào nhóc anh có quà tặng nhóc đây[br]ánh mắt anh nhìn tôi cười cợt anh đưa con gấu cho tôi tôi bước thẳng về phòng anh vội vã đi theo[br][br]tôi bước vào phòng và khép cửa lại[br][br]hết giận anh rồi phải không[br][br]tôi nghiêm mặt nhìn anh[br]anh đã hết bệnh chưa[br][br]anh cúi mặt nhìn xuống đất hai vành tai đỏ ửng[br]hết rồi[br][br]đã thử máu chưa[br][br]anh lắc đầu[br]chưa[br][br]vậy làm sao anh biết đã khỏi bệnh[br]anh nghĩ như thế cơ thể của anh chẳng thấy có dấu hiệu gì khác lạ cả[br][br]tôi lắc đầu nói[br]đấy chính là thời kỳ ủ bệnh nếu không điều trị dứt hẳn bệnh sẽ biến chứng lan ra toàn thân và xâm nhập vào phủ tạng[br][br]anh Trực mặt mày tái mét[br]nguy hiểm như vậy à em không dọa anh đấy chứ[br][br]chuyện nghiêm trọng như thế này mà em đem ra dọa anh à là sinh viên ngành y em hiểu rõ những hiểm họa của nó nếu không tích cực điều trị để đến thời kỳ thứ ba thì hậu quả sẽ khôn lường[br][br]anh Trực lo lắng nói[br]anh sẽ phải làm gì[br][br]tôi đặt con gấu bông lên giường[br]trước tiên anh phải đi xét nghiệm máu sau đó sẽ dựa vào kết quả mà điều trị anh mắc bệnh đã lâu chưa[br][br]hơn sáu tháng[br][br]tôi thốt lên[br]vậy mà anh vẫn bình chân như vại em đoán xoắn khuẩn giang mai đã lẫn vào máu mất rồi hú lên đi gào thét lên to lên nào lão Trời già lẩm cẩm chẳng nghe được gì đâu đừng đứng đó tru như chó tớ chán lắm rồi mẹ kiếp[br] [br]ngừng một lúc tôi nói[br]anh nên đến bệnh viện da liễu thành phố điều trị ở đấy có bác sỹ chuyên môn và..[br][br]anh ngắt lời tôi[br]anh sợ đến những chỗ ấy lắm mọi người sẽ nhìn anh như kẻ mang mầm bệnh chó dại anh anh..[br][br]vậy trước kia anh chữa bệnh ở đâu[br][br]anh đến phòng khám tư nhân đắt khủng khiếp bọn đao phủ đội lốt từ mẫu ấy đã róc thịt anh vì hết tiền nên anh không tái khám theo lịch hẹn[br][br]tôi nói như ra lệnh[br]đáng đời anh lắm cậu có ngửi thấy gì không tớ không nghe thấy gì cả hãy hít thật sâu vào nghe thấy rồi phải không đấy là mùi thối tha của cuộc đời ha ha cuộc đời là những con điếm mạt hạng chúng ta ôm ấp chúng xọc vào chúng và mang về mầm bệnh giang mai trong cơ thể cậu cũng đang mang mầm bệnh giang mai đấy ha ha anh chỉ có một con đường duy nhất là đến bệnh viện da liễu thành phố mà thôi nếu muốn khỏi bệnh bố khỉ[br][br]anh anh[br]bản lĩnh của anh tớ đã đánh mất quyền quyết định số phân của mình từ lúc còn nằm trong bụng mẹ bố mẹ tớ định ngày sinh cho tớ quyết định giới tính cho tớ đánh rơi đâu mất rồi bố mẹ tớ là người chọn trường cho tớ đi học thậm chí chọn giáo viên chủ nhiệm cho tớ rồi họ lại chăm chỉ chọn bạn cho tớ khi tớ chuẩn bị thi vào đại học bố mẹ tớ lại một phen vất vả chọn ngành cho tớ rồi ông bà lại chọn người yêu và quyết định ngày cưới cho tớ chỉ là quân cờ trong cuộc cờ của bố mẹ tớ mà thôi thế đấy cậu ạ ả anh Trực[br][br]anh nhìn tôi im lặng[br][br]em sẽ đưa anh đến đấy nhé[br][br]anh sẽ tự đi con người từ lâu không còn là con người nữa loài động vật đứng trên hai chân đầy rẫy những toan tính nhỏ nhen tham lam ích kỷ đó đã cáo chung từ lâu rồi chúng ta là những con robot có ước muốn bẩn thỉu như nhau suy nghĩ giống nhau ăn những thứ như nhau và yêu cuồng sống vội như nhau chúng ta đang sống trong một xã hội đồng phục từ thể xác đến tâm hồn từ ý nghĩ đến hành động để em đi cùng quỷ Sa tăng chỉ việc mặc áo cà sa đã thành nhà tu đáng kính độc ác xấu xa ti tiện hận thù lừa gạt tham lam ích kỷ cơ hội lọc lừa điếm đàng đĩ thõa chó má khốn nạn mù quáng cay cú háo sắc hoang dâm thượng đội hạ đạp đểu cáng thấp hèn..tất cả hòa lẫn vào nhau tạo thành một loài động vật đứng bằng hai chân mà ta hân hoan gọi đó là Người con người anh còn mặt mũi nào nữa nhưng mà..[br][br]anh Trực đột nhiên im lặng đưa mắt nhìn tôi[br][br]hết tiền rồi phải không[br][br]anh im lặng gật đầu tôi kéo ngăn tủ lấy tiền đưa cho anh[br]tiền để chữa bệnh chứ không phải để uống rượu đâu nhé khám bệnh xong anh nhớ đến gặp em nhé[br][br]để làm gì[br][br]em muốn xem phiếu xét nghiệm và toa thuốc[br][br]em đưa anh nhiều tiền như thế này tiền ở đâu nhiều thế[br][br]đấy là tiền bố cho em để học ngoại ngữ em chưa cần đến anh cứ giữ lấy mà chữa bệnh[br][br]anh Trực tỏ vẻ áy náy nói chuyện mà không dám nhìn vào mắt tôi[br]khi cần đến em biết lấy tiền đâu mà đóng học phí[br][br]tôi nói[br]em đã đổi ý không học tại trung tâm ngoại ngữ nữa em sẽ học trên mạng vừa tiết kiệm thời gian vừa tiết kiệm tiền[br][br]anh Trực nhìn tôi như người có lỗi[br]anh chẳng xứng đáng làm anh của em anh đã không giúp em được lại còn gây phiền toái cho em anh là gã đàn ông vô dụng[br][br]tôi nắm tay anh[br]anh đừng tự trách mình như thế điều quan trọng là anh phải thay đổi cuộc sống của anh hiện nay là không có lối thoát[br][br]anh thật sự không biết phải bắt đầu từ đâu Trúc Ly ạ Như Hảo thở dài[br]tình cảnh anh cậu thật thê thảm tội nghiệp anh ấy bố mẹ cậu chắc là buồn phiền lắm[br] [br]tôi gật đầu[br]anh ấy sống như một người xa lạ tránh tiếp xúc với mọi người và thu mình trong chiếc vỏ cô đơn[br] [br]Như Hảo thốt lên[br]cậu không làm gì để giúp anh ấy thoát khỏi tình cảnh đáng thương này à cậu có thể dửng dưng nhìn anh mình vật vã đau đớn như thế à[br] [br]tôi im lặng một lúc rồi nói[br]tớ đã cố gắng hết sức trong khả năng của mình vết thương ấy khó có thể hàn gắn lại được trong một sớm một chiều thậm chí nó sẽ theo anh ấy đến chết tiếc rằng anh ấy lại có thái độ buông xuôi[br] [br]Như Hảo nói[br]cậu phải giúp anh ấy lấy lại niềm tin vào cuộc sống chứ [br] [br]tớ đã hết sức nhưng lực bất tòng tâm nhiều lúc tớ giận bản thân mình ghê gớm tớ ao ước có một phép màu có thể xóa sạch mọi quá khứ và mọi người lại sống chan hòa thân ái như xưa[br] [br]Như Hảo suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu[br]chẳng có phép màu nào từ trên trời rơi xuống cả chúng ta sẽ tự tìm ra phép màu thôi[br] [br] tôi ngước mặt nhìn Như Hảo[br]chúng ta sẽ tìm chúng ở đâu cậu mách tớ với[br] [br]trước hết cậu hãy cố giúp mọi người xóa bỏ thành kiến cũ nhất là anh Cường của cậu tất nhiên chuyện này là vô cùng khó nhưng không phải là tuyệt vọng người ta không thể sống bằng nguồn dinh dưỡng lòng thù hận hơn thế mọi người là thành viên trong một gia đình đã từng thương yêu đùm bọc lẫn nhau theo tớ cậu hãy khéo léo khơi gợi lại những kỷ niệm những ký ức vui buồn và nhiều thứ khác đã ngủ quên trong tiềm thức mỗi người tớ tin một khi những ký ức đẹp đẽ sống dậy sẽ dần lấn át lòng thù hận[br] [br]tôi lắc đầu[br]tớ đã cố nhiều lần và chẳng có kết quả gì cả chán quá[br] [br]đấy là cậu chưa thật sự quyết liệt việc này đòi hỏi sự kiên trì bền bỉ và sự hỗ trợ của thời gian điều quan trọng là cậu không được nản chí và cậu bỏ cuộc giữa chừng[br] [br]tôi suy nghĩ một lúc rồi quyết định[br]được rồi tớ sẽ làm theo lời cậu tớ sẽ cố gắng cám ơn cậu nhiều[br] [br]Như Hảo phì cười[br]với tớ mà cậu còn nói lên lời ơn nghĩa à nghe chẳng lọt tai chút nào[br] [br]tôi im lặng một lúc rồi nói[br]còn anh Trực thì sao theo cậu tớ phải làm gì[br] [br]Như Hảo nói[br] trước mắt cậu hãy cách ly anh ấy khỏi cuộc sống hiện tại[br] [br]khó đấy tớ đã cố nhiều lần nhưng không được anh ấy vẫn uống li bì hết ngày này sang ngày khác[br] [br][br][br]Chú thích: [br][br][1] Thỉnh thoảng tôi hay giả vờ như thế để được bố bế.[br][br][br][1] Thật ra tôi chẳng kiêng khem gì cả, đơn giản là tôi không thích thức uống có vị ngọt, thế thôi.[br][br][2] Những âm thanh về cuối bị biến dạng và dính vào nhau không thể nghe được.[br][br][3] Tiếng cười của cô gái khiến nhiều người chú ý. Vài ánh mắt khó chịu ném về phía họ. Và cô gái chẳng bận tâm đến những chuyện đó vẫn cười một cách hồn nhiên. Tôi thích nụ cười trong trẻo ấy.[br][br][4] Cô gái làm mặt giận nom rất đáng yêu.[br][br][5] Thật ra tôi cũng muốn ăn nhưng tôi lại nói khác đi. Tính tôi là the. Nhiều lúc tôi thậm chí không hiểu nổi mình.[br][br][br][6] Đã nhiều năm trôi qua nhưng kỷ niệm êm đềm ngày ấy vẫn mãi trong tâm trí tôi.[br]

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 19