watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Ăn Xong Chùi Mép
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Tay anh đang lái xe bỗng chậm lại, lập tức nhíu mày vẻ không vui hỏi tôi, “Ai nói tôi cố tình đưa cô về nhà?”

Tôi ngờ vực hỏi lại, “Chứ không phải hả?”

Anh dừng một chút rồi ôn tồn nói, “Gần chỗ cô ở mới mở một tiệm ăn nhanh, nghe nói bánh pizza ở đó cũng không tệ lắm, tối nay tôi vẫn chưa ăn gì cho nên định đi mua một phần, sẵn tiện đưa cô về nhà thôi.”

Tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ “À” một tiếng, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm. Đúng vậy, hồi tối anh không có ăn gì, ra ngoài mua đồ ăn là chuyện đương nhiên, chỉ tại tôi suy nghĩ nhiều mà thôi!

Lục Tuyển Chi nhìn vẻ mặt tôi thở phào nhẹ nhõm như bản thân may mắn lắm, sắc mặt anh lập tức chùn xuống.

Tôi nhìn khuôn mặt bí xị của anh mà chẳng dám bắt chuyện, vì vậy ngồi tựa đầu vào chiếc ghế ưa thích này, nhắm mắt nghe nhạc dưỡng thần.

Một lát sau, chuông điện thoại của tôi bỗng nhiên vang lên, là Ngải Lị gọi.

“Ngải Lị, tìm tao có chuyện gì thế?” Tôi vừa bấm nghe là lập tức hỏi ngay.

“Tiểu Diệp, tao nói dối với mẹ là tối nay qua chỗ mày ngủ, nếu mẹ tao có gọi thì nhớ nói vậy nha, đừng có làm lộ chuyện đó!”

“Yên tâm đi, tao làm mấy chuyện này đâu phải lần 1 lần 2 đâu, hơn nữa mẹ của mày rất tin tao mà!”

“Được rồi, cứ như vậy đi, tao và Chí Hải tận hưởng thế giới hai người đây!”

Nói xong, Ngải Lị lập tức cúp máy.

Tôi cầm điện thoại mà tự dưng lại thấy tủi thân vô cung, Ngải Lị thì tình xuân dạt dào, mà mùa xuân của tôi chẳng biết chừng nào mới tới nữa!

Nào ngờ Ngải Lị cúp máy chưa lâu thì chuông điện thoại lại reo lên lần nữa, lần này là mẹ Ngải Lị gọi.

“Hạ Diệp.”

“Dạ, chào dì Lưu!”

“Ngải Lị có phải đang ở nhà con không?”

“Dạ, đúng vậy!”

“À, vậy dì yên tâm rồi.”

Nói xong dì ấy cũng cúp máy ngay.

*** khứa khứa… nay mình chỉ xin xì poi 1 câu, 1 câu mà thôi :”> à không 3 câuuuu

Nhưng rất nhanh tôi liền phát giác có gì đó không bình thường, bởi vì bây giờ tôi đang úp mặt vào đùi Lục hồ ly, nói chính xác chính là giữa hai chân anh có vật gì đó dần cương lên…

Hơi nóng từ cái vật cương lên đó xuyên qua lớp vải cứ như luồng điện truyền tới đại não của tôi, tôi “A” thở nhẹ một tiếng, suýt nữa theo phản xạ có điều kiện ngóc đầu dậy, nhưng mới vừa rời khỏi hai cái đùi kỳ lạ quỷ quái kia, người nào đó phía trên lại thốt ra một câu khiến tôi lại tiếp tục nằm xuống !

“Đừng nhúc nhích, bà ấy bây giờ đang cách cửa xe có một mét.”
Khi xe dừng tại đèn xanh đèn đỏ, tôi vừa dòm ra cửa sổ thì nhìn thấy dì Lưu cùng bạn của dì ấy đang đi về phía này, chừng dăm ba bước nữa là sẽ thấy tôi ngay, tôi sợ tới mức lập tức nằm sấp xuống đùi Lục Tuyển Chi !

Lục Tuyển Chi hơi mất tự nhiên, ngỡ ngàng hỏi, “Làm gì vậy?”

Tôi hoảng hồn chưa kịp định thần, hốt hoảng nói, “Người phụ nữ mặc đồ đỏ đang đi ở đằng trước chính là mẹ của Ngải Lị đó! Nếu để cho dì ấy biết tôi và Ngải Lị không ở cùng với nhau thì nguy!”

Anh im lặng một giây, sau đó đột nhiên nói như thể ra lệnh cho tôi, “Ngồi dậy!”

Tôi bực bội vì thái độ mất nhân tính của anh, “Ngồi dậy cái gì mà ngồi, dì ấy còn chưa đi qua mà!”

Giọng anh lúc này lại có hơi vui sướng, “Được, vậy cô cứ nằm đi.”

Vì thế tôi tiếp tục nằm…

Nhưng rất nhanh tôi liền phát giác có gì đó không bình thường, bởi vì bây giờ tôi đang úp mặt vào đùi Lục hồ ly, nói chính xác chính là giữa hai chân anh có vật gì đó dần cương lên…

Hơi nóng từ cái vật cương lên đó xuyên qua lớp vải cứ như luồng điện truyền tới đại não của tôi, tôi “A” thở nhẹ một tiếng, suýt nữa theo phản xạ có điều kiện ngóc đầu dậy, nhưng mới vừa rời khỏi hai cái đùi kỳ lạ quỷ quái kia, người nào đó phía trên lại thốt ra một câu khiến tôi lại tiếp tục nằm xuống!

“Đừng nhúc nhích, bà ấy bây giờ đang cách cửa xe có một mét.”

Giọng nói khàn khàn của Lục Tuyển Chi có hơi khác thường, nhưng sự nhắc nhở của anh lại đột nhiên khiến tôi nhớ đến chuyện của Ngải Lị, vừa rồi bốc đồng nên hành động nông nỗi quá, nhưng nếu giờ dì Lưu nhìn thấy tôi thì thế nào ngày mai trên người Ngải Lị ít nhất cũng có hơn 10 dấu chổi lông gà! Vì chị em, tôi phải cố nhịn! Do đó tôi tiếp tục nằm yên trên đùi Lục Tuyển Chi, tiếp xúc trực tiếp với vật thể cứng rắng nóng rực quái ác kia.

Qua vài giây, tôi chợt nghe một tiếng nói quen thuộc cất lên, “Thưa anh, đã hết đèn đỏ rồi, anh còn dừng xe ở đây nữa thì sẽ cản trở giao thông.”

Tôi đang úp mặt vào đùi Lục Tuyển Chi lập tức ngẩng lên, thì thấy một viên cảnh sát giao thông đang đứng ngoài cửa xe nhìn vào trong xe, chính là viên cảnh sát giao thông lần trước kiểm trai bằng lái xe của tôi!

Ông ta cũng nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt hiện rõ 4 chữ “thì ra là thế”, mặt ông ta đỏ gay xấu hổ ho hai tiếng, vẻ khinh khỉnh nói, “Thưa cô, những chuyện như vậy sau này hai vợ chồng nên về nhà rồi hãy làm, nếu không rất dễ khiến giao thông bị đình trệ.”

Này chú cảnh sát giao thông, chú tưởng tôi nằm như vậy là đang làm cái gì hả?

Mặt tôi lập tức nóng lên, luống cuống ngồi dậy giải thích, “Chuyện không phải như chú nghĩ đâu, chúng tôi không phải là vợ chồng, anh ta chỉ là ông chủ của tôi thôi!”

Viên cảnh sát giao thông nghe tôi nói thế càng nhìn tôi vẻ xem thường hơn nữa…

Ngay khi tôi trăm miệng cũng khó giải thích nỗi, mà càng giải thích lại càng thêm rắc rối mờ ám, Lục Tuyển Chi kịp thời nhấn chân ga chạy đi, khuôn mặt viên cảnh sát giao thông cũng biến mất ngoài cửa sổ xe.

Xe chạy êm ru, lướt nhanh trên đường, mặt tôi nóng hầm hập vì xấu hổ lại thêm bực tức, mà khuôn mặt Lục Tuyển Chi dường như cũng hơi hồng hồng.

Xe dừng trước cư xá nơi tôi ở, tôi nói một câu ngày mai gặp xong rồi xuống xe ngay, đi mà cứ như là chạy nạn không bằng, sau lưng truyền đến giọng cười của Lục Tuyển Chi, “Hạ Diệp, đừng quên bữa sáng của tôi!”

Về đến nhà cả người tôi mệt mỏi đến bủn rủn tay chân chỉ muốn đi ngủ ngay lập tức mà thôi, dù sao ngày mai cũng phải dậy sớm để làm cơm tình thương đến công ty!

Định đi về phòng thì mẹ cứ như là Trình Giảo Kim thình lình xuất hiện, “Con gái!”

Tôi vội hỏi lại, “Mẹ, chuyện gì vậy?”

Mẹ dịu dàng nói, “Con gần đây hay về nhà muộn thế, bận chuyện gì vậy hả?”

Tôi sững người, lập tức bịa đại lý do nào đó, “Công ty con tăng ca!”

Mẹ gật đầu, sau đó nói khẽ với tôi, “Con gần đây cũng không về ăn cơm tối.”

Nghe mẹ nói thế tôi cũng chợt nhớ ra gần đây đúng thật rất ít khi tôi ở bên mẹ, lại hay để một người mẹ hơn năm mươi tuổi ở nhà ăn cơm một mình, hình ảnh mẹ trơ trọi ngồi bên bàn ăn cùng món ăn rất đơn sơ, giản dị hiện ra trước mắt, lòng tôi bỗng trỗi dậy cảm giác áy náy xót xa, ăn năn sám hối với mẹ, “Mẹ, con xin lỗi, sau này con sẽ cố gắng về sớm một chút cùng mẹ ăn cơm!”

Nhưng tôi vừa nói xong, mẹ bỗng nhiên lồng lộng la lên, “Đừng, tốt nhất là đừng! Dì Lưu nghe mẹ nói dạo gần đây tối con không có về nhà ăn cơm, bởi thế mấy nay ngày nào dì ấy cũng cùng mẹ xuống quán ăn gần nhà ăn, toàn là dì ấy trả tiền cả. Mẹ định nói con mai mốt tối con khỏi cần về ăn cơm với mẹ, cứ ở công ty tăng ca đi, con vừa kiếm được tiền, mẹ thì có thể thừa dịp kiếm lời của dì Lưu con, tốt quá còn gì!”

“…” Lại lãng phí tình cảm nữa rồi = =

Uể oải vỗ vỗ hai cái đùi, tôi cố lết về phòng mình, mẹ thì lại hào hứng miệng lẩm bẩm thì thần sau lung tôi, “Khà khà, con nghĩ ngày mai nên đi ăn chỗ nào đây hả, mẹ nghĩ tốt nhất là nên đi nhà hàng sang trọng mắc tiền.” Nói xong còn tự cười khanh khách mấy tiếng.

Tôi chợt nhớ đến lời nói của Lục Tuyển Chi lúc ở trên xe, liền quay lại nói với mẹ, “Mẹ, gần nhà chúng ta không phải mới mở quán ăn nhanh sao, nghe nói đồ ăn cũng ngon lắm, sao mẹ không đến ăn thử đi?”

Mẹ trừng mắt liếc tôi, “Con gái, con bị gì rồi hả? Cư xá chúng ta nổi tiếng là vắng tanh, gần đây trăm mét cũng chẳng có mấy tiệm ăn, mà chuyện gần xa trong khu cư xá này mẹ đều biết rõ mồn một, làm gì có quán ăn nhanh nào mới khai trương chứ? Mẹ và dì Lưu con đi ăn cơm còn phải bắt xe đi nữa đây này!”

Tôi ngớ người im lặng…

Nằm trên giường, tôi trằn trọc suy nghĩ đủ thứ chuyện, chẳng lẽ ông chủ Lục thật sự có ý với tôi? Nhưng mà anh ta vì sao lại để ý tôi chứ? Rồi từ khi nào anh ta để ý đến tôi? Mà một người có điều kiện gia thế tốt như vậy sao lại đế ý tôi được? Rồi anh có ý là có ý gì với tôi? Một bụng rối rắm…
Ngày hôm sau tôi vẫn dậy từ sớm như mọi khi, cả người tinh thần sảng khoái, ngay sau đó tôi liền lục tung tứ phía tìm nguyên liệu để làm cơm tình thương cho ông chủ Lục, vật lộn cả buổi chỉ tìm được có mấy quả trứng gà, nhưng lại không có miếng thịt hun khói nào hết, đành phải giảm bớt nguyên liệu thôi chứ sao, cũng đừng trách tôi cắt xén nhá, giờ chỉ có thể làm mỗi trứng hình trái tim thôi.

Đập một quả trứng lên chiên ai ngờ lại ra hình tròn, vì thế tôi ăn hết.

Quả trứng thứ hai chiên lên lại ra hình bầu dục, thế nên tôi lại ăn hết.

Quả trứng thứ ba thì lại ra hình thù rất kì lạ, do đó tôi tiếp tục ăn hết.

Đến quả trứng thứ tư thì tôi không thể nào ăn hết được, chỉ dám cắn rìa lòng trắng trứng, nhưng ăn rồi lại ăn tự dưng tôi phát hiện mình vô tình cắn lòng trắng phía dưới thành đầu nhọn, còn phía trên cắn miếng nhỏ nhỏ là sẽ được hình trái tim!

Ha ha, thành công!

Bắt chước cắn như hồi nãy kết quả được năm miếng trứng hình tim, tôi lấy hộp nhựa đựng cơm trong tủ đựng chén dĩa ra, vui vẻ xách đến công ty.

Lúc vào công ty còn rất sớm, cho nên xung quanh không khí rất vắng vẻ, sau khi đem bữa sáng để trên bàn của ông chủ Lục, tôi bắt đầu một ngày làm việc.

Một lúc sau, các đồng nghiệp lục tục đi vào công ty, vì thế bầu không khí cũng dần dần náo nhiệt lên, tôi đang quét dọn trong văn phòng thì chợt nghe thấy mấy đồng nghiệp bên ngoài đang kể chuyện tiếu lâm, tôi hí hửng vừa lắng tai nghe, vừa im lặng cười cười…

“Có chuyện gì vui vậy?” Giọng nói quen thuộc ở cửa truyền đến, Lục Tuyển Chi ăn bận gọn gàng áo quần sạch sẽ tươm tất đi tới, sắc mặt có hơi nhợt nhạt, chẳng lẽ bệnh đau bao tử lại tái phát sao?

Để anh không bắt thóp tôi làm việc mất tập trung, tôi vội cười cười nịnh hót, “Nghĩ đến có thể gặp được Tổng giám đốc cho nên tôi rất vui đó mà!”

Anh dường như rất hài lòng với câu trả lời này, miệng nở nụ cười, “Có phải cô rất muốn mỗi ngày đều gặp tôi không?”

Đâm lao thì phải theo lao, tôi đành phải gật đầu, “Đúng vậy! Tất nhiên rồi!”

Anh nghe xong cười rất khó hiểu, “Cô nhất định phải nhớ rõ câu nói này đấy.”

Không biết tại sao tự dưng tôi cảm thấy ớn lạnh cả người, sởn hết cả gai ốc, lập tức lảng sang chuyện khác ngay, “Tổng giám đốc, anh ăn sáng trước đi, vẫn còn nóng đó, cái này tôi vất vả lắm mới làm được!” Cả tay lẫn miệng đồng thời sử dụng, không vất vả sao mà được!

Lục Tuyển Chi mặt mày tươi rói đi đến bàn làm việc, ngồi trên ghế da xoay chuyên dụng của anh, từ từ mở hộp nhựa đựng cơm ra, sau đó lấy đũa gắp miếng trứng miễn cưỡng cũng được coi hình trái tim lên, đang định bỏ vào miệng thì đột nhiên anh dừng lại, hô to, “Hạ Diệp.”

Tôi vội vàng đáp lại, “Vâng?”

Anh nghiền ngẫm nhìn miếng trứng rồi nói, “Sao trên này lại có dấu răng?”

Tôi lúng túng biết mình sắp tiêu rồi, lúc đó một lòng chỉ muốn làm ra hình trái tim, không chú ý tới chi tiết này, hiển nhiên giờ muốn huỷ thi diệt tích cũng không kịp nữa, thế nên chỉ có thể giả ngốc lắc đầu chối bay chối biến, “Dấu răng gì? Tôi đâu biết đâu!”

Anh ngoắc tôi lại, “Tới đây!”

Tôi hồi hộp đi tới, anh gắp miếng trứng đưa đến miệng tôi, cứ y như đang dụ trẻ con cười tủm tỉm dịu dàng nói, “Đây, cắn một miếng đi.”

Tôi sợ hãi xua tay, “Tổng giám đốc, anh đừng khách sáo, tôi không có đói bụng.”

Anh nhìn tôi vẻ bí hiểm, “Hay là cô muốn tôi móm cho cô ăn?”

Tôi theo bản năng lắc đầu lia lịa, để tránh tình trạng “trứng mời không ăn ăn trứng phạt”, tôi bất đắc dĩ cắn nhẹ một cái, sau đó anh lấy dấu răng tôi vừa mới cắn so với dấu răng trên miếng trứng khác, như khám phá được gì đó, tiếp đó anh bắt đầu ăn, một cái, hai cái, ba cái, bốn cái, năm cái, hộp cơm rất nhanh chỉ còn thấy đáy mà thôi.

Sau khi ăn xong lại còn tỏ ra thoả mãn, anh nói, “Mùi vị cũng không tệ, sau này bữa sáng của tôi cứ làm giống hôm nay đi.”

Tôi lặng thầm mà 囧….

Nghe nói hôm nay có rất nhiều dự án quan trọng, các đồng nghiệp ai nấy cũng làm việc quần quật, bận bù đầu bù cổ, công việc hôm nay của tôi thì nhẹ nhàng hơn hẳn, chỉ cần nhận và gửi mấy bản fax, chỉnh sửa mấy tài liệu văn phòng, rồi giúp mọi người đi lên lầu photocopy. Nếu bình thường thì tôi thà giúp người này người nọ việc này việc kia còn hơn ngồi một chỗ ở văn phòng đến phát chán, nhưng việc photocopy tài liệu hôm nay lại vô cùng cực khổ, bởi vì thang máy bỗng dưng bị hư vẫn còn đang sửa chữa, giờ thì tôi mới thắm thía việc leo cầu thang khiến người ta mất sức kiệt quệ như thế nào!

Chạy lên chạy xuống không biết bao nhiêu lần, lúc đang đi lên lầu để photo thì dây giày bỗng nhiên đứt cái phựt, tôi vội để tài liệu xuống bậc thang, cúi người định sửa lại, nhưng suy nghĩ cả nửa ngày cũng không tìm cách sửa được sợi dây, tôi buồn rầu vô cùng, chẳng biết vì chuyện công mà đứt dây giày thì có được tính phí bồi thường không nhỉ?

Bỗng có tiếng chân vọng lại, tôi ngẩng đầu lên thì thấy Lục tiểu đệ một tay cầm cây lau nhà, một tay xách xô nước đang đứng phía trên đầu tôi, vênh váo tự đắc la lên, “Tránh xa, tôi muốn xuống lầu!”

Nghe giọng điệu hằn học của cậu ta, tôi chẳng thèm quan tâm cậu ta bận hay vội chuyện gì, vẫn tiếp tục ngồi sửa dây giày.

Cậu ta thấy tôi vẫn dửng dưng như không nghe thấy gì mà bắt đầu phát cáu, mà cả hai tay cậu ta đều đang xách đồ, vì thấy ỷ vào đang đứng cao hơn tôi, dùng chân huých vào đầu tôi, rống to, “Tôi bảo cô tránh ra có nghe không hả!”

Tuy là lực chân rất nhẹ không khiến đầu tôi đau nhức gì, nhưng hành vi của cậu ta đúng thật không tôn trọng người khác, tôi lập tức nổi điên lên mà mắng, “Cậu thử đá một cái nữa xem!”

Lục tiểu đệ như bị thái độ và lời nói của tôi làm hoảng sợ, giọng the thé trách móc, “Cô la cái gì mà la, ai biểu cô ngồi áng đường làm gì…” Nói xong cũng không đi xuống lầu mà lại xoay người đi lên trên lầu, nhanh như chớp không thấy tăm hơi đâu hết.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 117