Rốt cuộc tôi cũng đứng dậy, nói nhỏ với Vịnh Nhi:
“Hầm quá. Mình đi ra ngoài một chút!” tôi quay người đi ra ngoài.
Đoạn đường từ chỗ ngoài đi ra cửa, sao lại dài như thế.
“Sau đây là lời phát biểu của chú rể Hàn Vĩnh Thái.” Người dẫn chương trình vừa nói xong, trong sảnh đã vang lên tiếng vỗ tay hoan hô của mọi người.
“Tôi rất vui khi mọi người có thể đích thân đến đây để chúc phúc cho chúng tôi. Hôm nay tôi chỉ muốn nói vài lời. Những lời này là để nói với một người, tôi hy vọng cô có thể tiếp nhận.” Tiếng của Vĩnh Thái vang lên sau lưng tôi, bước chân tôi chậm lại, hít thở cũng nặng nề hơn.
“Anh đã từng làm em rất đau lòng, rất buồn, nhưng bắt đầu từ hôm nay, anh quyết định, sẽ không làm em đau lòng nữa. Cho dù là lúc nào, anh cũng sẽ ở bên cạnh em bảo vệ em. Cho dù là xảy ra tình huống gì, anh cũng tin tưởng em, trân trọng em. Đương nhiên, ý nghĩ này xuất hiện từ lần đầu anh gặp em, anh đã quyết định. Nhưng hôm nay anh muốn biến nó thành một lời hứa, hôm nay anh lấy họ của anh bảo đảm. Tôi Hàn Vĩnh Thái, nhất định sẽ thật lòng bảo vệ em, không để em chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.”
Lời nói của Vĩnh Thái bị tiếng vỗ tay làm đứt quãng, mọi người nhất định là rất ngưỡng mộ người con gái hạnh phúc bên cạnh anh. Lời thề cảm động như thế, mọi cô gái đều mong có đươc.
Bước chân tôi mềm nhũn như bông gòn. Nhưng tôi hận là không thể lập tức chạy khỏi đây.
“Lời thề anh từng nói với em, anh không hề quên. Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, cho dù là chết, cũng phải ở bên nhau! Tuy câu nói đó anh chưa từng thật sự nói ra, nhưng, anh biết là em có thể cảm nhận được, thánh đường thánh mẫu và Paris, đều có thể làm chứng!”
Tôi không biết dùng từ gì để hình dung sự kinh ngạc trong lòng tôi. Tôi không thể không quay đầu lại, nhìn thẳng vào Vĩnh Thái đang phát biểu trên lễ đài. Những điều anh vừa nói, sao giống…
Giống như nói với tôi vậy!
Lòng tôi bị ý nghĩ này làm cho tôi dừng hẳn lại. “Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, cho dù là chết, cũng phải ở bên nhau!” đây rõ ràng là lời thề mà ba mẹ Vĩnh Thái đã nói ra trước thánh đường thánh mẫu. Lời thề này, chính ở đêm anh đeo chiếc nhẫn đó cho tôi, anh đã nói với tôi!
Tuy câu nói này anh chưa từng nói ra, nhưng, anh nghĩ là em có thể cảm nhận được… tôi vô cùng kinh ngạc nhìn anh. Như một kỳ tích vậy, anh đang nhìn tôi! Trong ánh mắt đó, lại có chút ấm áp.
Là tôi nhìn lầm sao? Tôi không phải là hoa mắt đó chứ…
“Cho nên, hôm nay, xin em cho anh một cơ hội, để anh nói hết lời thề này. Anh yêu em, Kim Trinh Hy.”
Anh – Yêu – Em, Kim – Trinh – Hy. Rõ ràng Vĩnh Thái đang đọc tên tôi.
Anh nói anh yêu tôi.
Trong đại sảnh mọi người huyên náo, bàn ra tán vào.
Vĩnh Thái bước xuống lễ đài, từ từ đi đến chỗ tôi, càng lúc càng gần. Tôi không còn dám tin vào mắt mình nữa.
“Trinh Hy, anh yêu em.” Vĩnh Thái đứng trước mặt tôi, nhẹ nhàng ngã người xuống, cho tôi một nụ hôn thiệt dài. Nụ hôn đó mềm mại như sương, ấm áp như ánh mặt trời ban mai. Đôi môi tôi cuối cùng cũng cảm nhận được sự ngọt ngào. Nụ hôn của Vĩnh Thái, mãi mãi làm tôi say mê.
“Vĩnh Thái, anh hồi phục trí nhớ rồi sao?” tôi cố gắng vùng dậy từ nụ hôn. Tôi vẫn sợ đây chỉ là một giấc mơ, sau khi tỉnh dậy, tôi lại phải một mình chịu đựng đau khổ.
“Ừm… tối hôm qua sau khi nhận được quả thủy tinh của em, anh đã suy nghĩ suốt đêm. Lúc sờ được dòng chữ trên quả thủy tinh, anh đã nhớ tất cả. Cuộc hẹn của chúng ta, hẹn ước của chúng ta, còn có bộ dạng đáng yêu lúc em xông vào tòa nhà đó, anh đã nhớ lại hết rồi.”
“Thế anh sẽ còn quên em nữa không?”
“Không có nữa đâu.”
“Thế anh sẽ còn ghét em không?”
“Càng không.”
Tôi vui mừng nhìn anh, cảm thấy được niềm hạnh phúc vừa mới có lại được.
“Thế em có chịu tha thứ cho anh không? Anh rất sợ sẽ mất em. Tối hôm qua, anh đã cố gắng cẩn thận nhớ lại hết tất cả mọi thứ. Anh sẽ không bao giờ quên em nữa đâu! Cho dù anh có quên chính bản thân mình là ai, thì anh cũng sẽ không quên em nữa!”
Khuôn mặt đẹp trai của anh vì kích động, nên màu da đen ngâm giờ đây hơi đỏ. Tôi ngẩn ngơ nhìn anh, đột nhiên không biết phải nói gì nữa.
“Vĩnh Thái, em thích anh, rất thích rất thích anh, thích tới muốn chết…” cuối cùng tôi cũng nói ra câu nói bấy lâu nay mà tôi vẫn muốn nói. Chỉ là không nghĩ tới, lúc tôi nói ra, gần như là sắp khóc.
Tôi gần như là hạnh phúc đến phát khóc!
“Sao em keo kiệt thế!” Vĩnh Thái đột nhiên nhéo vào mặt tôi, “Anh nói là anh yêu em, thế mà em chỉ nói là em thích anh, như vậy chẳng phải là không công bằng đối với anh sao? Rốt cuộc là em yêu anh, hay là thích anh?” miệng anh có một nụ cười trêu chọc.
“Vĩnh Thái, em yêu anh.” Tôi bật cười.
Anh như làm ma thuật biến ra một chiếc nhẫn, nhè nhẹ đeo vào ngón tay giữa của tôi.
“Anh đã nói là, anh sẽ đổi cho em chiếc lớn hơn…”
Giờ đây, đường đi đã trở thành lễ đài. Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào hai người chúng tôi.
Tiếng vỗ tay vang lên.
Bên trên lễ đài có người la lên: “n Anh ngất rồi!”
Tôi thấy mặt của Vĩnh Thái phủ đầy mây đen. Thần sắc anh cho thấy hình như anh đã sớm biết sẽ có chuyện này xảy ra. Từ đầu, tôi đã nên hỏi anh tất cả mọi chuyện, mới bắt đầu hưởng thụ niềm hạnh phúc ngọt ngào này, mà không phải đợi đến lúc niềm hạnh phúc ngọt ngào này mất đi, tôi mới bắt đầu biết sự thật…
Tôi nhìn thấy Vĩnh Thái cố sức chạy lên lễ đài, bồng Khương n Anh dậy, mặt trắng bệch. Lúc anh bồng cô chạy ngang qua tôi, tôi thấy trên khuôn mặt tái xanh của anh những giọt mồ hôi đang nhỏ xuống:
“Đợi sau khi anh đưa cô ấy đến bệnh viện, sau đó sẽ quay lại tìm em.”
Sau đó, đầu anh không quay lại mà xông thẳng ra cửa.
Giây phút đó, tôi kiên định cho rằng, sau khi anh đưa n Anh đến bệnh viện, nhất định sẽ quay về tìm tôi.
Theo sau Vĩnh Thái có rất nhiều người, bước chân hoảng loạn chạy trên thuyền.
Lát sau, tiếng ca nô vang lên…
Anh gạt tôi.
Hàn Vĩnh Thái đã gạt tôi.
Sau khi trở về từ lễ đính hôn, tôi chuyên tâm đợi anh tìm tôi, lúc đó, tôi đã vui mừng đợi suốt một đêm! Tôi ôm theo hy vọng chạy đến Mộc Tê sơn trang, quản gia nói với tôi rằng, Vĩnh Thái và n Anh vừa đáp máy bay rời khỏi, họ đã đi Mỹ rồi.
Mỹ… một đất nước xa xôi biết bao.
Anh muốn đi đâu chứ? Nếu anh đi Paris, tôi có thể đợi anh ở thánh đường thánh mẫu. Nhưng, lần này anh lại đi Mỹ… tôi phải đi đâu để tìm anh?
Anh còn nói là sau khi đưa n Anh đến bệnh viện sẽ quay lại tìm tôi… đồ lừa gạt…
Anh nói là anh yêu tôi…
Đồ lừa gạt…
Tôi lại rơi vào mùi chua chát của nước mắt.
Suốt ngày tôi cứ thơ thẩn nhìn quả táo thủy tinh. Quả táo thủy tinh tôi tặng anh, anh có mang theo không? Cho dù có đem hay không, cũng chẳng sao cả, vì anh đã bỏ đi rồi…
…
Chương 7: Chúng Ta Chia Tay Thôi Phần 1: Tôi chấp nhận Trịnh Văn Trác
Trong vòng tay của anh
Em cảm thấy cơ thể từ từ chìm xuống
Em sợ những thứ em có được trong phút giây này
Một lúc sau sẽ mất hết
Em sợ sẽ mất đi vòng tay của anh
Em sợ bi kịch của đời em lại diễn thêm lần nữa
Tôi lại giật mình tỉnh dậy từ trong mơ. Tỉnh dậy, gối thường ướt cả một bên.
Từ từ tôi đã quen với mùi rượu, từ từ đã có được cái cảm giác rượu thiêu đốt ruột gan. Đó là một loại đau, trong cay có nóng, nhưng trong nỗi đau ấy, tinh thần tôi lại tìm được sự giải thoát. Nỗi đau vô hình được dấu tận dưới trái tim đã trở thành hữu hình, từ từ tôi đã yêu thích cái cảm giác này.
Vĩnh Thái, anh có phải cũng đang giải thoát mình trong cảm giác này? Anh thích rượu như thế, đương nhiên là có đạo lý của anh.
Vì cái cảm giác này, tôi đã bỏ đi sự bảo thủ e thẹn của một cô gái, buông thả dìm mình trong các quán rượu.
Tôi thề là tôi đã yêu cái cảm giác kích thích của rượu rồi.
Tôi bước đi loạng choạng vào nhà. Hôm nay cũng không tối lắm. Mẹ lại phải trực tối, tôi vẫn có thể nằm vào giường trước khi mẹ trở về,
Mông lung tôi nhìn thấy một bóng người đi đến. Cái bóng người mặc áo đen ngày càng ép đến gần, tôi lại thấy được khuôn mặt quen thuộc ấy.
“Này! Anh là Hàn Vĩnh Thái hay Trịnh Văn Trác?” bất cứ ai thấy được cái dáng vẻ tôi lúc này cũng biết tôi là một con ma say.
“Trịnh Văn Trác.” Cái bóng đen đó trả lời.
“Trịnh Vân Trác, Trịnh Vân Trác, sao anh lại là Trịnh Vân Trác? Anh có thể nào không phải là Trịnh Vân Trác không? Anh là Hàn Vĩnh Thái!” tôi đi nghiêng qua nghiêng lại, trọng tâm có chút không vững.
“Trinh Hy, em say rồi.”
“Em không có!” nói xong câu này, tôi đột nhiên bật khóc.
“Anh là Hàn Vĩnh Thái.” bên lỗ tai đột nhiên vang lên câu nói này, tôi cố mở mắt to lớn. Đáng chết, sao lại nhìn không rõ thế này… Hàn Vĩnh Thái trong mắt tôi biến thành hai cái… ba cái…
“Vĩnh Thái… thật là kỳ, sao lại có nhiều anh thế? Anh là Hàn Vĩnh Thái, anh là Trịnh Vân Trác, thế còn anh là ai? Vĩnh Thái, anh ở đâu?” tôi thử phân biệt những bóng người trùng nhau trong mắt tôi, chỉ qua chỉ lại trong không khí.
Đột nhiên, cái bóng đen đó nhảy tới ôm lấy tôi đang sắp ngã xuống.
Lúc tỉnh lại, tôi phát hiện ra mình đang nằm trên chiếc ghế nệm trong phòng khách. Trước mặt Vân Trác và tôi đặt hai ly trà đang bốc khói. Mùi trà thơm xông vào mũi tôi, làm tôi tỉnh hơn nhiều. Lúc muốn đứng dậy, đầu tôi đột nhiên đau như muốn nổ ra!
Đáng chết! Kim Trinh Hy, hôm nay sao cô lại uống nhiều thế?
Tôi cầm ly trà, bên cạnh ly trà, tôi nhìn thấy chùm chìa khóa. Tôi biết nếu không có Trịnh Vân Trác, chùm chìa khóa đó và tôi đã phải nằm ngoài đường rồi, anh vẫn cứ là người tử tế, thường xuất hiện những lúc tôi cần nhất.
“Cảm ơn anh.” Tôi đã không muốn nói câu này nữa, vì tôi đã không biết phải cảm ơn anh như thế nào nữa. Câu cảm ơn của tôi chỉ là lời nói không. Kể cả tốc độ báo đáp của tôi cũng không bằng tốc độ anh chăm sóc tôi.
“Nếu còn nói cám ơn, anh sẽ không vui đó!” Vân Trác có chút không vui. Tôi nhớ Vĩnh Thái cũng từng mắng tôi nói quá nhiều câu “Xin lỗi” …
Hàn Vĩnh Thái… lòng tôi âm thầm gọi tên anh. Tôi lại cảm thấy có chút đau đầu.
“Hồi nãy lúc em đang ngủ, tôi nhận được điện thoại của bác gái.” Vân Trác hình như đột nhiên nghĩ ra điều gì, nên đã nói tôi nghe.
“Mẹ em nói gì?”
“Bác nói tối nay có một ca mổ gấp, không về được. Bác còn nói sẽ sợ em lại chạy đi uống rượu, nên bác mới gọi điện thoại về nhà xem ai có nhà không.”
“Còn sau đó?”
“Bác biết chúng ta đều ở đây, nên rất yên tâm.” Thực ra, lúc đó nhất định là mẹ đã nói, biết Vân Trác ở đây, bác rất yên tâm. Trong mắt mẹ, Vân Trác là từ thay thế của từ “An toàn”. Tôi im lặng uống trà.
“Trinh Hy!” đột nhiên Vân Trác gọi tôi.
“Có chuyện gì?”
“Tiếp nhận anh nhé!”
Trong ngày lễ tình nhân này, em không che giấu được nỗi
nhớ trong lòng em, em thật muốn. thật muốn nói
với anh thêm một lần em yêu anh.
Bạn yêu anh sao? Yêu thì nói với anh, sao lại cứ để nỗi
niềm dấu tận đáy lòng. Sợ ngoại hình, địa vị, thân phận
không xứng ư? Đừng sợ, yêu một người là điều rất hay.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều màu đỏ đã trùm lên cả thế
giới một màu cam, em lại nhớ anh. Lúc này, anh ở nơi xa,
có nhớ em như em đang nhớ anh không?
Ngày thứ hai, lúc tôi và Vân Trác xuất hiện ở trường Thụy Thảo, đã làm nổi dậy những trận sóng gió. Vân Trác vẫn luôn nắm lấy tay tôi, cho đến khi đi lên cầu thang, đi vào lớp học.
Chúng tôi đã quen nhau. Tối qua tôi đã nhận lời anh.
Thực ra tôi không hề muốn làm tổn thương anh, cứ thế này thì lòng tôi càng không yên.
Nhưng tôi lại không hề nghĩ tới rằng, tôi lại làm thế với anh, tổn thương càng lớn, tội của tôi càng nặng.
Vì tôi vẫn chưa làm rõ là rốt cuộc mình yêu ai. Là Trịnh Vân Trác hay là người có khuôn mặt đó?
các bạn gái đều ngưỡng mộ tôi tìm được chàng đẹp trai làm bạn trai. Đương nhiên, cũng không ít người chỉ trích tôi là cô gái lẳng lơ, vì xem ra, tôi đã quên mất EX – BF ( bạn trai cũ ) Hàn Vĩnh Thái, quên sạch sành sanh. Tôi thường lơ đi những tin đồn nhảm nhí này, và từ từ, mọi người cũng đã bắt đầu nói tôi kiêu ngạo, tự cho là mình đúng.
Những lời chỉ trích này, không phải là những lời chỉ trích trước đây Vĩnh Thái đã nói với tôi sao?
Tôi chỉ có thể cười cho qua chuyện.
Tôi chỉ có thể đối xử một lòng một dạ với Vân Trác, cũng như anh đã đối xử chân tình với tôi. Tôi lại học được nhiều trò từ chỗ Vịnh Nhi, tôi xếp hạc, xếp ngôi sao. Tôi có gắng xem sách chòm sao, muốn biết anh nhiều hơn. Tôi cứ như cô gái chìm đắm trong vị ngạt của tình yêu, thường hay làm các vật xinh xinh nhỏ nhỏ cho Vân Trác. Thậm chí tôi còn đan khăn quàng cổ, vì tôi thường hay làm sai, nên tôi phải chuẩn bị từ mùa xuân, đợi đến mùa thu, lúc gió lạnh thổi đến, tôi mới có thể quàng chiếc khăn đó lên cổ Vân Trác, để anh trở thành nam sinh được ngưỡng mộ nhất trong trường.
Tôi như hồi phục lại dáng vẻ ban đầu, hoạt bát, vui vẻ, thích cười.
Đối với tình cảm của tôi, Vịnh Nhi rất nhiệt tình. Chúng tôi lại cùng nhau dạo phố, cùng nhau cười đùa, lại thường hay ngồi chung với nhau nói về các nam sinh. Có lúc hai người còn cùng nhau đan khăn quàng cổ, hại chúng tôi phải lúng túng làm lại từ đâu. Mẹ đối với tình cảm của tôi và Vân Trác, càng giơ tay tán thành. Mỗi ngày Vân Trác đều cùng tôi làm xong bài tập hôm đó, tôi không còn trách mẹ không quan tâm đến việc học của tôi, cũng không trách mẹ bỏ tôi ở nhà cô đơn một mình.
Tôi như đã hồi phục lại cuộc sống trước đây, ấm áp, bình lặng, vui vẻ.
Tôi và Vân Trác trở thành đôi được ngưỡng mộ nhất trong trường. Tính tình của Vân Trác thiệt tốt đến không chỗ nào chê. Anh không cãi nhau, cũng không oán trách, anh thường hay cười một cách nho nhã, thường kiên nhẫn vì tôi làm tất cả mọi chuyện, và vẫn thường khoan dung tất cả các khuyết điểm của tôi. Tôi phát hiện sự cưng chìu của Vân Trác là loại thuốc độc chậm, rời khỏi anh, tôi sẽ trở nên rất khó chịu.
Tôi rất mãn nguyện.
Tôi nói với chính bản thân mình, Kim Trinh Hy, cô rất mãn nguyện rồi.
Nhưng trong tận dưới đáy lòng, vẫn còn một tảng đá đè nặng không thể nhúc nhích được. Nó vẫn cứ tồn tại, chưa từng rời bỏ vị trí. Nó nặng đến thế sao?
Khi dòng suy nghĩ của tôi từ từ chuyển động, thưởng tạo ra các bọt biển trên tảng đá ấy. Như có một âm thanh đang hỏi tôi: cô vui sao? Có thật là cô vui không?
Cô quên rồi sao? Có thật là cô quên rồi không?
Cô đã quên người đã hứa sẽ mãi mãi ở bên cô rồi sao ?
Cô đã quên người đã từng nói sẽ mãi mãi ở bên cô, cho dù là chết rồi sao?
Những lúc như vậy, tôi đau khổ đến thở không nổi. Lúc mơ màng, tôi thường hay nhìn Vân Trác ra người khác. Nhìn thấy anh nhìn tôi, cười với tôi, tim tôi như bị cây dao đâm vào.
38