“Phòng của em ở đây, từ hôm nay trở đi em ngủ bên này.” Khẩu khí của anh không cho hỏi ngược lại, cặp mắt đen khóa chặt khuôn mặt nhỏ phấn hồng, nhìn thẳng vào trong mắt cô.
“Vì sao em phải ngủ chỗ này?” Đề Oa đỏ mặt, mở miệng kháng nghị.
“Bởi vì có vẻ tiện hơn.” Anh mặt không đỏ, thở không gấp, thản nhiên trả lời.
“Này, anh…”
Cô thẹn thùng rồi tức giận, vừa mới mở miệng, cả người Khuyết Lập Đông đã đè xuống, bá đạo dùng miệng lưỡi ngăn chặn kháng nghị của cô, nuốt đi tức giận trong lòng cô.
Xong rồi, nguy rồi, thảm rồi…
Cô rốt cuộc không nói ra được lời kháng nghị.
* * *
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy từ vòi hoa sen, trên mặt kiếng phủ một tầng sương mù, thân hình cường tráng ngăm đen dù cách lớp kiếng đục, vẫn có thể nhìn được.
Đề Oa mặc áo ngủ, đứng ở ngoài cửa vụng trộm thưởng thức một lát, rồi mới vươn tay gõ nhẹ lên lớp cửa kiếng.
“Em đem khăn đã phơi nắng vào đây, treo ở cửa phòng tắm đó nha.”
Giữa tiếng nước chảy, truyền đến tiếng ậm ừ mơ hồ của Khuyết Lập Đông.
Cô treo khăn mặt, vừa xoay người liền nhìn thấy quần áo nam bị ném đầy trên đất. “Trời ạ, sao anh không lúc nào chịu nghe vậy? Em không phải đã nói, đừng cởi quần áo rồi ném xuống đất. A, anh lại quên không còn một chữ!” Cô bắt đầu cằn nhằn, thuận tay nhặt hết quần áo.
Lúc này, người đàn ông bên trong cũng không hừ một tiếng, giữ im lặng, đối với những lời oán trách như vậy đã nghe mãi thành thói quen.
Đề Oa ôm quần áo đầy tay, ném vào cái giỏ chứa quần áo giặt, động tác thuần thục, không chút lãng phí thời gian. Sau khi xử lý xong quần áo bẩn, cô dạo qua một vòng trong phòng tắm, xác định tất cả đều đã dọn dẹp thỏa đáng, mới quay trở về phòng ngủ.
Đêm mùa hạ trên núi, khí hậu mát mẻ hợp lòng người, đã không còn nóng nực như ban ngày. Đẩy cửa sổ ra, hơi gió lạnh thổi tới trực diện, nhiệt độ như thế này, cho dù là tắt máy điều hòa, cũng có thể ngủ một đêm thoải mái.
Ngồi trước gương, cô cầm lấy cây lược gỗ, chải mái tóc dài bóng loáng. Trên răng lược có có vài sợi tóc khác nhau, trong đó một loại dài mà bóng loáng, một loại khác ngắn mà thô cứng, hai loại tóc quấn lấy nhau, cũng không tách ra được.
Đề Oa cẩn thận gỡ sợi tóc dính trên lược xuống, đôi môi đỏ vụng trộm cong lên một nụ cười yếu ớt, gương mặt đỏ bừng cực kỳ đáng yêu.
Bọn họ sống chung với nhau, dần dần sinh ra một loại ăn ý, ngày hôm sau lại thân mật hơn ngày hôm trước, càng khó rời khỏi nhau.
Cô từng “ở chung” với rất nhiều người, nhưng đây là lần đầu tiên cô biết, giữa người và người có thể gần nhau như vậy, tim và tim nóng rực như muốn hòa tan, anh nông em nông hòa hợp. Cảm giác ấm áp ngọt ngào như vậy, trước giờ cô chưa từng thưởng thức qua.
Thời gian hai tuần nhoáng một cái chớp mắt đã trôi qua, trong khoảng thời gian này hai người như hình với bóng, chưa từng tách ra. Tầm mắt anh, hai tay anh như là mọc rễ trên người cô, hận không thể cột cô vào bên cạnh mình, chỉ cần trong chốc lát không nhìn thấy cô, tiếng rít tàn bạo sẽ truyền khắp hàng xóm.
Cho dù là bất đắc dĩ cô phải đi ra ngoài, đi đến tiệm cà phê nấu cơm cho một đám người kia ăn, anh cũng theo sát không buông.
Khi cô bận rộn trong quầy bếp của quán, anh ngồi an vị trong góc, dùng đôi mắt đen xem xét cô, ánh mắt cực nóng đó, luôn làm cho cô mặt đỏ tim run.
Nếu ánh mắt cũng là một cách âu yếm, như vậy thì Khuyết Lập Đông đã ở giữa ban ngày ban mặt, dùng ánh mắt đó yêu cô từng tấc da tấc thịt…
Tiếng chuông điện thoại chói tai, cắt đứt sự yên tĩnh đêm khuya, cũng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Cô hít thở sâu mấy hơi, ổn định tâm tình, rồi mới nhấc điện thoại.
“Xin hỏi tìm ai?”
Trong ống nghe yên lặng vài giây, mới truyền đến tiếng nói nam tính đầy nghi hoặc.
“Đề Oa, là em à?”
A, là Đinh Cách!
Đề Oa kinh ngạc, lập tức nhún bả vai mảnh khảnh, khẩn trương ngồi dậy. “Là em. Anh hai, chào buổi tối.” Cô miễn cưỡng duy trì giọng nói bình tĩnh, trong lòng bàn tay lại chảy ra một lớp mồ hôi. “Anh về Đài Loan rồi sao?” Cô hỏi.
“Vẫn chưa.”
Hô, nguy hiểm thật nguy hiểm thật! Tảng đá bất an trong lòng cô, nhờ câu trả lời này của Đinh Cách mà rơi xuống, bàn tay nhỏ nắm chặt cổ áo ngủ cũng yên tâm buông lỏng.
“Sao lại là em nghe điện thoại? Sói đâu? Cậu ta đi đâu rồi?” Đinh Cách ở bên kia bờ Thái Bình Dương đặt câu hỏi.
“Ách, anh ấy đang tắm rửa, cho nên, cho nên em, em…” Cô hít sâu một hơi, lo lắng một lát, vẫn cứng rắn ép mình nói dối. “Cho nên em nghe điện thoại ở phòng khách.” Ông trời a, xin tha thứ cho lời nói dối của cô!
Cô không phải cố ý muốn giấu giếm anh trai, chỉ là không biết nên giải thích như thế nào, mới một thời gian không bao lâu, phạm vi chức vụ quản gia của cô đã mở rộng đến trên giường Khuyết Lập Đông, trong thời gian ngắn ngủi đã thiên lôi câu động địa hỏa*, cái gì nên làm hay không nên làm, tất cả đều đã làm hết.
0
Cửa phòng tắm mở ra, tràn ra một luồn khí nóng, thân hình kiện mỹ như pho tượng thần Hy Lạp không hề che lấp, bước nhanh ra khỏi phòng tắm, đi thẳng về phía cô.
Đề Oa liếc mắt một cái, lập tức cảm thấy miệng đắng lưỡi khô. Chỉ là, giờ phút này danh dự mới là quan trọng, không có thời gian mặt đỏ tim đập, cô đặt ngón trỏ lên trên môi, nhíu mày nháy mắt muốn ám chỉ, mong anh trăm ngàn lần không được lên tiếng.
Khuyết Lập Đông nhướn mày rậm, tuy rằng nghe theo cô, không lên tiếng, nhưng đôi bàn tay cũng không ngoan ngoãn, nắm lấy eo cô kéo lên trên giường.
“A!” Cô khẽ kêu một tiếng, cảm thấy choáng váng, cả người đã bị đè xuống giường lớn mềm mại.
Tiếng la của em gái, làm cho Đinh Cách cảnh giác.
“Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì à?”
Tuy nói có Sói bảo vệ, Đề Oa sẽ tuyệt đối an toàn, nhưng mà người làm anh trai như hắn vẫn lo lắng như cũ, chỉ sợ em gái bảo bối sẽ có gì sơ xuất.
“Không, không có gì.” Cô trừng mắt nhìn người đàn ông trên người mình, giận mà không dám nói gì. “Chỉ là một con gián.”
Đinh Cách thở một hơi nhẹ nhõm. “Ài, con gián à, lấy dép đập chết là được rồi.”
“Được.” Cô vươn bàn tay nhỏ, đánh vào trong ngực Khuyết Lập Đông.
Động tác như thêu hoa không thể đánh lui kẻ địch, Khuyết Lập Đông khẽ cười một tiếng, không chút phật lòng, khuôn mặt tuấn tú tựa vào bên tai cô, dùng hơi thở làm lay động mái tóc cô, ngón tay thô ráp cách lớp áo ngủ mỏng manh, lưu luyến bên hông cô, không có ý tốt di chuyển lên trên.
Cảm giác kích thích ngứa ngáy, theo từng hơi thở của anh truyền đến, cô nhẹ nhàng run run, cả người nổi da gà.
Vì chịu đựng sự xâm nhập vô cùng thân thiết này, cô cắn đôi môi đỏ, nghiêng cổ kẹp lấy điện thoại, đôi tay nhỏ dù có đánh ra Hàng Long Thập Bát Chưởng, đối với anh cũng chỉ là một chút huơ chân huơ tay đánh loạn.
“Anh hai, ngại quá, con gián này sống dai, đập thế nào cũng không chết.” Cô cảnh cáo trừng mắt với anh, còn vươn chân đá đá, muốn anh lăn ra xa một chút.
Cảnh cáo vô dụng, để trả thù sự “thô bạo” của cô, anh vươn đầu lưỡi nóng, chậm rãi tiến đến vành tai cô, đầu lưỡi dốc sức nâng niu mỗi tấc da tấc thịt, tiện thể hôn mút kích tình.
“Anh… Ách…” Đề Oa muốn kháng nghị, nhưng tuôn ra môi lại đều là tiếng than nhẹ mềm mại. Cô toàn thân mềm nhũn, ống nghe rơi xuống đầu vai, lăn xuống trên gối đầu.
Khóe miệng Khuyết Lập Đông tràn ra nụ cười tà, hai tay thuần thục sờ soạng, cởi ra áo ngủ trên người cô.
Cô gái nhỏ này thích vênh mặt hất hàm sai khiến, đều có ý kiến với mọi hành vi của anh, anh càng mặc kệ, cô lại càng được nước lấn tới, leo lên đầu lên cổ anh mà ra lệnh. Cái miệng đỏ hồng nho nhỏ này cả ngày cằn nhằn nhắc nhở, anh nghe đến mức lỗ tai cơ hồ muốn đóng kén.
Hiện tại, vất vả mới chờ được cơ hội, có thể làm cho cô nếm thử cảnh có miệng mà khó trả lời, anh đương nhiên không thể buông tha cô!
“Không, a…” Cô vung tay chống đỡ, lại không ngăn cản được động tác của anh, thân mình cơ hồ đều bị lột sạch, chỉ còn lại có một cái quần lót ren nhỏ trên người.
Ô ô, người đàn ông ác liệt này, lại dám chọn thời điểm cô không thể phản kháng mà khi dễ cô!
“A lô? A lô? Đề Oa, em còn chưa giải quyết được con gián đó à?” Đinh Cách còn chẳng hay biết gì, không nghĩ tới em gái mình đang gặp phải một đối thủ còn khó xử lý hơn con gián.
“Em, ưm…” Đầu lưỡi nóng rực len vào trong miệng cô, quấn lấy cái lưỡi đinh hương non mềm. Nụ hôn vừa nóng vừa cay làm cho cô không thể nói ra lời, chỉ có thể phát ra tiếng ậm ừ bằng giọng mũi.
“Đề Oa, em bị cảm à? Giọng em nghe rất yếu!” Đinh Cách quan tâm hỏi, thở dài một tiếng. “Aiz, làm quản gia cho Sói xác thực không phải chuyện thoải mái gì, chắc em cũng mệt muốn chết rồi hả?”
Cô vì ngọn lửa tình dục mà run run, bị anh đùa giỡn không thể trả lời, hai mắt một tầng sương mù.
“Anh làm em mệt chết sao?” Khuyết Lập Đông cười khẽ, thấp giọng hỏi bên cạnh lỗ tai cô.
Thân thể nặng nề ép chặt cô, cố ý ma sát vào thân thể mềm mại run run, bộ ngực tròn mềm mại không ngừng cọ cọ trong lồng ngực rắn chắc, mang đến từng ngọn lửa mất hồn. Đôi mắt anh lòe lòe tỏa sáng, nhìn chăm chú vào gương mặt đỏ bừng, biểu tình trên khuôn mặt cô quả thật rất đẹp.
Mỗi một lần ma sát, đều gợi lên tiếng rên rỉ của cô. Tiếng thở dốc, cùng với tiếng rên nhẹ mềm mại đáng yêu, là thứ âm nhạc tuyệt vời mà mọi đàn ông trưởng thành đều có thể nghe ra.
Đinh Cách bắt đầu phát hiện ra chuyện không đúng, hắn nhíu mày, vừa cẩn thận nghe trong chốc lát, rồi nghiêm túc mở miệng: “Đề Oa, em hiện tại đang ở chỗ nào?” Em gái bảo bối sẽ không lén xem kênh phim người lớn đó chứ?
“Ưm, ưm, phòng ngủ…” Thần trí cô đã không còn rõ ràng.
Câu trả lời trước sau mâu thuẫn, làm cho Đinh Cách càng khẩn trương.
“Như vậy, Sói đang ở đâu?” Hắn hỏi thật cẩn thận, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.
Lại là một tiếng thở gấp, cô không thể trả lời, đôi môi đỏ chỉ có thể phát ra tiếng rên run rẩy.
Ống nghe đổi chủ, thanh âm nam tính vang lên, sảng khoái giải đáp thắc mắc.
“Tôi ở bên cạnh cô ấy.” Khuyết Lập Đông trả lời đơn giản.
Sau vài giây im lặng, tiếng gầm gừ xuyên qua đường dây điện thoại, từ bờ biển bên kia truyền đến. Đinh Cách rốt cục đã hiểu ra.
“Họ Khuyết kia, tao muốn giết mày…”
Tiếng gầm rống còn chưa dứt, đã bị tiếng tút tút đơn điệu dồn dập cắt ngang. Khuyết Lập Đông thong dong cúp điện thoại, vươn tay ném sang một bên, điện thoại bị ném xuống dưới giường, trong phòng nhất thời chỉ còn tiếng Đề Oa nhẹ nhàng thở dốc.
Sói - Chap 9.2
Đôi mắt cô nửa khép, thân thể ngượng nghịu run run, hai tay bấu lấy ga giường bên dưới, mười ngón tay trắng bệch như ngọc, đã sớm ném anh trai ra ngoài chín tầng mây. Âu yếm đến mất hồn làm cô say mê, thật sâu trong lòng dâng lên từng ngọn sóng khoái cảm, thần trí sớm đã bay mất không còn sót lại chút gì.
Anh nhìn chăm chú vào cô gái nhỏ trong lòng, nhìn thân thể cô vì sung sướng mà nổi lên vệt phấn hồng mê người.
Muốn con Sói hoang đói khát không ra tay với cô bé quàng khăn đỏ, thật sự là quá ép người. Hơn nữa, đưa một tinh linh ngọt ngào như vậy đến bên cạnh anh, anh sao có thể không giữ cô lại, sao có thể không ôm cô vào trong lòng?
Mãi đến khi cô mơ màng lên tới đỉnh, Khuyết Lập Đông mới cúi thân hình cao lớn xuống, dùng dục vọng nóng nảy, tiến vào xuân triều ào ạt ấm áp của cô…
* * *
Đinh Cách dùng tốc độ nhanh nhất quay trở lại Đài Loan.
Hắn từng nhìn thấy “chiến tích” của Sói trước kia, xác định cô em gái sẽ không cảm thấy hứng thú đối với một người đàn ông có thể thản nhiên sống chung với đống rác, nên mới yên tâm giao phó em gái cho Sói. Làm sao hiểu được người tính không bằng trời tính, hắn cuối cùng lại tự tay dâng Đề Oa vào “miệng Sói”.
Chết tiệt, muốn ăn sạch em gái hắn, ít ra cũng phải hỏi trước xem hắn có đồng ý hay không đã chứ!
Hắn đi đường xa mệt mỏi, vừa xuống máy bay liền lập tức đến thẳng khu dân cư Trường Bình, hổn hển vọt vào nhà Khuyết Lập Đông, trong nhà lại không có một bóng người. Hắn nắm chặt quyền, quay đầu chạy về hướng quán cà phê của A Chính mà bắt người, miệng không ngừng phun ra hết câu mắng này đến lời chửi khác, chẳng những từ ngữ đặc sắc, lại có thể không cần thở, không cần ngừng nghỉ, mắng thẳng một đường đến trước quán cà phê.
Thời gian ăn trưa quý giá, trong quán cà phê đã chật khách, Đinh Cách vừa nhìn thấy liền lao về phía cửa…
Rầm!
Tiếng vang thật lớn, cánh cửa tự động phản ứng chậm chạp, dùng một cú va đập thẳng mặt nghênh đón hắn về nước.
Mọi người trong quán dừng động tác dùng cơm, có người quay đầu, ánh mắt thông cảm nhìn Đinh Cách đau đớn ngã trước cửa.
Đúng lúc này, Hàn Ngạo dẫn theo một cô gái nhỏ nhắn ngọt ngào, lướt thẳng qua Đinh Cách đang ngã trên mặt đất tiến vào quán cà phê.
Mọi người vừa nhìn thấy cô gái, đều hít một hơi, trăm miệng một lời chính là câu nói cũ…
“Cô đến đây làm gì?”
Cô gái nhỏ vẫn có bộ dạng tự nhiên, chậm rãi tháo kính râm màu hồng phấn, lấy ra một hộp phấn trong túi, soi gương, tao nhã dặm dặm lại khuôn mặt không chút tỳ vết, sau đó “bộp” một tiếng, đóng nắp hộp phấn, nhìn mọi người chung quanh, cười ngọt ngào mở miệng.
“Tôi đến tìm A Chính.”
Mọi người ngẩn ngơ, cùng nhau quay đầu nhìn về phía A Chính, nhưng chỗ ngồi của hắn sớm không còn bóng người, trong quầy bar vườn không nhà trống, để lại quán cà phê tiếp tục sôi trào.
“Con mẹ nó!”
Một câu rủa giận dữ truyền đến từ ngoài cửa, mọi người lại quay đầu nhìn. Đinh Cách tức bốc khói, bất chấp trên trán có một vết thương, đứng lên phía trước cánh cửa tự động rùa bò, vươn tay chống, cường hãn chen vào trong, vẻ mặt dữ tợn rít gào.
“Họ Khuyết kia, lăn ra đây cho tao!”
Một bóng người nhỏ nhắn huỳnh huỵch chạy ra, Tiểu Tịch vội vã tới trước mặt hắn, ngẩng cái đầu nhỏ, vẻ mặt vô tội nhìn hắn.
“Đinh đại ca, anh tìm em à?” Cô còn chưa ăn được một nửa chén cơm mà!
“Không phải em!”
“Hmm.” Cô sờ sờ cái mũi, trở về chỗ ngồi, tiếp tục cầm lấy chén cơm đang ăn dở.
Đinh Cách thở hổn hển, khóe mắt liếc sang một kẻ bội tín bội nghĩa, đã đáp ứng phải bảo vệ em gái hắn, lại ôm em gái hắn lên giường giở trò, hiện tại đang ngồi ở trong góc, ung dung hưởng thụ một dĩa thịt bò xào.
Hắn xông lên phía trước, túm lấy áo Khuyết Lập Đông, dùng hết toàn lực nhấc lên.
“Họ Khuyết kia, mày đụng vào cô ấy?” Hắn lỗ mãng rít gào, gằn từng chữ chất vấn.
“Đúng vậy.” Câu trả lời đơn giản mà khẳng định.
Tiếng rống giận dữ lại lần nữa vang lên, Đinh Cách đấm một quyền thật mạnh, đến mức Khuyết Lập Đông nghoẹo đầu sang một bên.
24