watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Sói
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


CD đứng một bên thấy thế, hai mắt sáng ngời, vội vàng lấy ra cái máy chụp ảnh đã chuẩn bị sẵn, vừa mở máy liền nhanh chóng chụp lấy chụp để hai người đàn ông kia. Oa, Sói nham hiểm táo bạo đại chiến, đây chính là cảnh khó gặp a!

Cô biết rõ, đi theo nhóm người này, xác định chắc chắn sẽ có trò hay để xem!

“Là tôi sai trước, cho nên có thể nhường cậu ba quyền.” Khuyết Lập Đông nheo mắt, khóe miệng đã rách ra, chảy một chút máu tươi. Bàn tay nhấc lên, chậm rãi lau vết máu, thân hình cao lớn đau đớn và phẫn nộ mà cứng ngắc, hai bàn tay nắm chặt bên người.

Đinh Cách càng thêm tức giận, giương quyền, lại là một quả đấm nặng ngàn cân.

“Mày đụng vào cô ấy? Mày thật sự đụng vào cô ấy? Vợ bạn không thể…” Hổ lâu ngày không phát uy, thật đúng là đã bị xem như con mèo bệnh!

Đôi môi bạc bị đánh rách thoáng nhích động, lạnh nhạt nói chen vào.

“Cô ấy không phải bà xã cậu.”

“Khốn nạn.” Đinh Cách sửa miệng, đấm ra quyền thứ ba. “Em gái bạn không thể ăn! Mày chưa từng nghe qua những lời này sao?”

“Tôi chưa từng nghe qua.”

Cùng với câu trả lời này, là một cú đấm vừa nặng vừa ngoan độc, ngay chính giữa mũi Đinh Cách. Nhượng bộ đã chấm dứt, Khuyết Lập Đông cười dã man, rốt cục có thể thi triển thân thủ. Anh điên cuồng gầm một tiếng, nhào về phía người bạn tốt, hai người đàn ông trở mặt thành thù, nhất thời quấn lấy nhau đấm đá.

Mắt thấy hiện trường toàn là nhân vật có võ, những người khác thuần thục né tránh, chẳng những không ai mở miệng khuyên can, thậm chí còn chủ động chuyển bàn chuyển ghế, “dọn dẹp” thành một khoảng trống, cho hai người có thể đánh nhau thống khoái.

Đề Oa đang ở trong phòng bếp canh lửa cho nồi thức ăn, lại nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào kinh người, trong lòng cô thót lên, vẫn mặc tạp dề vội vàng lao tới. Khi cô chạy ra khỏi bếp, vừa vặn nhìn thấy Khuyết Lập Đông nắm cổ áo sơ mi của Đinh Cách, nâng lên rồi ném vào tường.

“Anh hai!” Cô theo bản năng hét một tiếng, trơ mắt nhìn anh trai đã lâu không gặp biến thành người bay, sau khi vẽ ra một đường vòng cung thì đập thật mạnh lên vách tường, sau đó rầm một tiếng ngã trên mặt đất.

Một tiếng nổ ầm ầm, cả quán cà phê chấn động, trần nhà lung lay muốn sập, còn rơi xuống một chút tro bụi.

“Thôi đi, nơi này là quán của A Chính, cũng không phải trong nhà, hai người các anh mau dừng tay cho em!” Đề Oa tức giận kêu lên.

Em gái bảo bối xuất hiện, làm cho Đinh Cách càng kích động, miệng vết thương trên trán hắn rách ra một đường, máu tươi nhiễm đỏ quần áo, Đề Oa chưa từng nhìn thấy hắn phẫn nộ đến như vậy.

“Mày lợi dụng cô ấy ngây thơ, kéo cô ấy lên giường!” Đinh Cách hét lớn, thanh âm lớn tới mức toàn bộ mọi người trong khu dân cư đều có thể nghe thấy.

Mọi người nhướn mày, ánh mắt toàn bộ chuyển sang người “đương sự”, cô xấu hổ đến mặt đỏ tai hồng, cơ hồ muốn đào một cái hố chui xuống. Ách, cô đột nhiên hy vọng Khuyết Lập Đông có thể đánh anh trai bất tỉnh luôn đi, để cho cái miệng huyên náo quá mức kia tạm thời nghỉ ngơi.

“Anh hai, không phải như vậy, anh nghe em nói đã…” Đề Oa vội vã muốn giải thích.

Đinh Cách không nghe, chỉnh lại khớp cổ rồi một lần nữa lao tới phía trước.

“Nói! Nửa đêm mày còn dính bên cạnh cô ấy làm gì?”

Khuyết Lập Đông vẻ mặt lãnh khốc, mạnh mẽ tránh né, dùng thủ pháp quỷ dị một lần nữa túm được Đinh Cách, động tác mau lẹ khiến cho người ta kinh ngạc, mọi người vây xem còn chưa kịp chớp mắt một cái, đã nhìn thấy Đinh Cách bị nhấc bổng lên.

“Khuyết, Lập, Đông, anh dừng tay lại cho em!”

Tiếng thét chói tai của Đề Oa làm cho anh lập tức dừng động tác.

Đinh Cách sau một giây nữa sắp phải nếm mùi vị bay trên trời, mắt thấy lúc này có cơ hội, một tay cầm ghế làm vũ khí, phang về phía người bạn tốt, một lần nữa khơi lại cuộc chiến.

“A, mau dừng tay! Không được đánh nữa.” Cô tuyệt vọng thét chói tai, lo lắng bọn họ sẽ giết nhau mất.

Hai người đàn ông như hai con bò húc mắt đỏ ngầu, căn bản không nghe thấy lời ngăn cản, mà sự tồn tại của cô giống như tấm vải đỏ, chỉ cần mở miệng yêu cầu một bên dừng tay, lập tức sẽ chọc giận bên kia. Tiếng khuyên can của cô chỉ tạo hiệu quả ngược, tình thế không dịu đi, bọn họ ngược lại càng vội vã muốn đánh ngất đối phương.

“Dừng tay! Mau dừng tay…” Cô lại gào lên, nhưng mà hai người đàn ông kia, căn bản ngoảnh mặt làm ngơ với cô.

Đề Oa nheo mắt, cảm xúc lo lắng tích lũy, đến cuối cùng, ngược lại hóa thành phẫn nộ, cô cũng nổi giận rồi, xoay người chạy vào phòng bếp, khiêng ra một xô nước bẩn dùng để lau nhà, không chút nghĩ ngợi liền hắt về phía hai người.

Ào một tiếng, hai con bò húc đang đâm đầu vào nhau, đảo mắt trở nên ướt sũng.

“Ngu ngốc!” Khuyết Lập Đông rốt cục mất đi bình tĩnh thường ngày, quay đầu lại, hung dữ rống lên với cô.

“Em rốt cuộc là giúp ai?” Khuôn mặt Đinh Cách cũng đen lại!

“Ai em cũng không giúp!” Cô ném cái xô rỗng, đi vào giữa hai người, cái đầu nhỏ nhìn chung quanh, lần lượt nhìn lên hai khuôn mặt tuấn tú đầy vết thương, bắt đầu phát huy thần công cằn nhằn. “Hai người các anh rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Đều đã hơn ba mươi tuổi đầu rồi, cũng không phải con nít nữa, sao vừa thấy mặt đã động thủ đánh nhau?”

“Anh phải bảo vệ em!” Đinh Cách cãi lại, với tay kéo cô. “Đi, chúng ta về nhà đi!”

“Cô ấy đã là người của tôi, nhà cô ấy ở đây!” Khuyết Lập Đông sắc mặt tối sầm, cũng vươn tay kéo lại.

Chỉ thấy hai người đàn ông, mỗi người một bên, kéo hai tay Đề Oa, không ai chịu nhường ai, trăm miệng một lời cùng rống lên.

“Buông cô ấy ra!”

“Mày mới buông cô ấy ra!”

Hai người giằng co gào thét, lại lần nữa muốn đánh nhau.

Đề Oa mở miệng, thanh âm lại bị tiếng hai người gầm rống át mất, cô tức giận kéo cao âm lượng: “Cả hai người, buông ra…”

Ai ngờ đâu, hai người đàn ông nghe thấy vậy một lần nữa trăm miệng một lời gầm lên với cô.

“Im miệng, anh biết làm thế nào là tốt nhất cho em!”

Đề Oa thở hắt ra, tức giận đến mức khuôn mặt nhỏ trắng bệch, ngọn lửa trong lòng lập tức bùng lên, rốt cục cảm xúc bất mãn tích tụ đã lâu ầm ầm bộc phát.

Đủ rồi!

Cô chịu đủ rồi!

Cô chịu đủ những kẻ cứ tự cho mình là đúng rồi!

Cô thật sự cảm kích bọn họ bảo vệ cô, nhưng mà sự bảo vệ này đã vượt quá giới hạn, đụng chạm đến quyền tự chủ của cô. Bây giờ hai người đàn ông này lại còn tranh đoạt quyền sở hữu cô, không cần để tâm đến ý nguyện của cô, nghĩ rằng chỉ cần đoạt được cô, thì có thể tiếp tục ra lệnh cho cô cái gì nên làm, cái gì không nên làm.

Bọn họ luôn độc đoán như vậy, luôn nói phải bảo vệ cô, lại tự tiện thay cô quyết định hết mọi chuyện.

Hành vi đáng giận này, một lần nữa đụng chạm tới lòng tự tôn phái nữ của cô, cô đã không thể nhịn được nữa!

“Các anh nghe em nói cho rõ, em đã trưởng thành, em…” Cô dùng kéo hay tay đang bị nắm chặt về, chỉ vào mũi mình, nổi trận lôi đình quát lên: “Em! Là em! Đinh Đề Oa! Chỉ có em mới biết được thế nào là tốt nhất đối với chính mình!”

Cô quay đầu, đâm ngón tay vào ngực anh trai. “Muốn ở chung một chỗ với ai, chính em có thể quyết định! Anh không thể xen vào!”

Quay đầu, cô càng dùng sức chỉ vào lồng ngực Khuyết Lập Đông. “Muốn xử lý mọi chuyện thế nào, em tự mình cũng có thể quyết định! Em không phải con búp bê vải, có thể tùy anh an bài!”

Mắng xong, cô hít sâu một hơi, thu lại cơn tức, lạnh lùng ném ra tối hậu thư: “Hiện tại, em quyết định rời khỏi chỗ này, dọn hành lý đi về nhà! Hai người các anh muốn đánh nhau đến chết cũng không liên quan tới em!”

Đề Oa hừ một tiếng, quật cường ngẩng đầu, đi đến trước cánh cửa tự động, thong dong đợi cánh cửa mở ra, tao nhã bước ra ngoài.

Hết chương 9.

Sói – Chap 10 – Hoàn

Một cốc nước trong, ọc ọc ọc bị đổ vào trong bàn ủi hơi nước, đầu ngón tay trắng nõn ấn nhẹ lên chốt, giữ một lát, không lâu sau, hơi khói nóng liền xì xì phun ra ngoài.

Nửa giờ sau, Đề Oa ban nãy la hét nói muốn rời đi, cũng không giống như những nữ chính trong phim liên tục gào khóc đòi trở về, mở hành lý ra mà vất quần áo lung tung, ngược lại cô ung dung gỡ từng bộ quần áo, ôm vào trong phòng, một bên hừ lạnh, một bên chậm rãi ủi đồ.


Rời đi sao?!

Hắc hắc, nằm mơ đi!

Người cô, trái tim cô, đã sớm bị Khuyết Lập Đông ăn sạch sẽ, càng không nói tới công việc vài tuần nay, ngay cả nửa đồng tiền lương còn chưa nhận, hiện tại nếu cô bỏ đi, chẳng phải là lỗ nặng sao?

Mà cũng nói, tuy rằng cô buồn bực Khuyết Lập Đông và anh trai giấu giếm mình, nhưng không hề lay chuyển quyết tâm muốn sống cùng anh cả đời. Người đàn ông đó, tuy rằng bá đạo, nhưng chưa từng bắt buộc cô, lên giường với anh, tất cả đều là cô cam tâm tình nguyện, nói muốn rời đi, chỉ là muốn dọa anh, phát chút tối hậu thư nho nhỏ, trừng phạt anh mà thôi.

So với Đinh Cách, vấn đề giữa Khuyết Lập Đông và cô nghiêm trọng hơn nhiều.

Anh chẳng những can thiệp quyền tự chủ của cô, càng tệ hơn là, anh che giấu không ít chuyện, mỗi khi cô tò mò hỏi, anh không buồn hé răng, không chịu hé ra nửa lời.

Tuy rằng anh giấu giếm, là băn khoăn cho an toàn của cô, nhưng cô vẫn khó có thể chịu được. Cứ như thế mãi, nếu thực sự sống với nhau đến ngày bạc đầu giai lão, anh khẳng định còn giấu nhiều chuyện nguy hiểm hơn, không cho cô hỏi đến.

Nguyện nắm tay một người, nhưng thật sự không thể biết rõ về anh sao? Muốn ở chung cả đời, cần tin tưởng lẫn nhau, cô muốn biết tất cả về anh, cho dù là nguy hiểm, cô cũng muốn cùng anh chia sẻ…

Một khối màu sắc rực rỡ từ ngoài cửa sổ lao vào, cổ họng kêu quang quác, lượn vòng vòng trên đỉnh đầu cô, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

“Cúp To, Cúp To!” Con vẹt la hét, ngữ điệu lo lắng hơn bình thường.

Đề Oa cũng không liếc mắt tới nó một cái, lưu loát ủi áo sơ mi, sau đó treo lên móc áo rồi vuốt thẳng. Dưới động tác tao nhã của cô, bàn ủi hơi nước dễ dàng ủi áo sơ mi thẳng thớm không một vết nhăn.

“Mày thôi đi, không thể cứ gọi tao là Cúp To mãi như thế?” Đủ rồi, tuy rằng cô thực sự “có cúp”, nhưng cũng không cần “tuyên bố rình rang” đến mức như thế a!

Con vẹt cự tuyệt không chịu đổi cách gọi, tốc độ vỗ cánh lượn vòng càng nhanh, tiếng kêu quang quác bén nhọn mà chói tai. “Cúp To, Cúp To, chạy mau, có người lạ!”

Cô không thể nhịn được nữa giơ bàn ủi lên, uy hiếp nó. “Này, lại gọi tao là Cúp To, đừng ép tao phải ra tay…” Cô đột nhiên ngậm miệng, giờ mới để ý đến mấy chữ cuối cùng mà con vẹt la hét.

Người lạ?!

Lông tơ toàn thân Đề Oa dựng thẳng, cảnh giác nhìn về phía ngoài cửa sổ, rõ ràng nhìn thấy một kẻ xa lạ diện mạo nhã nhặn, không biết là từ đâu chui ra, cách cửa sổ mỉm cười với cô.

Nụ cười kia rất lễ phép, nhưng trong mắt gã không có ý cười, khuôn mặt tươi cười giả tạo nhìn như một lớp mặt nạ, làm cho người ta cảm thấy không thoải mái.

“Chào buổi trưa.” Gã tự tiện mở cửa, cũng không quan tâm cô có đồng ý hay không, cứ như vậy xông vào trong nhà.

Cô ngừng thở, trơ mắt nhìn đối phương đi vào phòng khách, thân mình cứng ngắc bất động, cánh tay còn đang giơ cao, bàn ủi nãy giờ vẫn chưa buông xuống. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn có vẻ bình tĩnh, nhưng đôi chân nhỏ trong bộ âu phục đã lạnh run, mồ hôi lạnh căng thẳng chảy ròng.

Trốn về nhà, là muốn dọa Khuyết Lập Đông, không ngờ lúc này lại làm cho sát thủ có cơ hội tóm được cô. Cô vốn nghĩ rằng, ở trong khu dân cư Trường Bình, bản thân tuyệt đối sẽ an toàn…

Hmm, không đúng, cô không nên bi quan như vậy, nói không chừng người này không phải là sát thủ tới lấy mạng cô, chỉ là một nhân viên tiếp thị da mặt dày mà thôi.

“Xin lỗi, nhà chúng tôi không đón nhân viên tiếp thị.” Cô khó khăn bày ra khuôn mặt tươi cười, lời nói tràn ngập hy vọng, chờ mong những lời này có thể đuổi đối phương đi.

“Tôi không phải nhân viên tiếp thị.” Một câu đơn giản lập tức dập nát hy vọng cuối cùng của cô, gã cười càng ôn hòa, vươn tay đẩy gọng mắt kiếng viền vàng, rồi chậm rãi đeo bao tay. “Cô chính là Đinh tiểu thư à? Tôi thấy cô xinh đẹp hơn trên ảnh nhiều.”

“Cảm… ách…” Cô theo bản năng nói lời cảm ơn, vừa mới phun một chữ “cảm”, liền hối hận muốn tự cắn đầu lưỡi mình.

Trời ạ, cô sao có thể ngốc đến mức độ này? Lại còn mở miệng nói cám ơn với gã? Như vậy, không phải là thừa nhận thân phận mình rồi sao? Tiêu rồi, tiêu rồi, hiện tại ngay cả cơ hội nói dối rằng chỉ là diện mạo giống nhau, chỉ là trùng hợp, cũng không có nữa!

“Thật đáng tiếc, bộ dạng cô rất giống một cô gái mà tôi từng quen.” Trong miệng gã sát thủ tràn ngập ý thương nhớ, nhàn nhã lấy một khẩu súng lục trong túi, chậm rãi bỏ từng viên đạn vào. “Đừng sợ, tôi sẽ không làm cho cô thấy đau đâu.” Gã ôn nhu nói.

Da đầu Đề Oa run lên, cô biết gã đàn ông trước mắt, càng điên cuồng, càng đáng sợ hơn nhiều so với tên sát thủ lần trước. Cô nuốt nuốt nước miếng, ánh mắt nhìn về phía cửa, cố gắng muốn tìm một con đường sống.

“Ách, anh trăm ngàn lần không nên manh động, cần phải suy nghĩ rõ ràng a, mọi người trong khu dân cư này không dễ chọc đâu, nếu giết tôi, nhất định sẽ làm kinh động đến bọn họ. Cho nên, tôi khuyên anh nên mau rời khỏi đây đi, chúng ta coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, được không?” Để bảo vệ cái mạng nhỏ, tất cả uy hiếp lợi dụng cô đều dùng tới.

Gã đàn ông mỉm cười, vẫn duy trì động tác tao nhã nhất, gắn bộ phận giảm thanh lên nòng súng.

“Chính là vì biết người nơi này không dễ chọc, nên tôi mới đồng ý nhận công việc này, nếu không, với bảng giá của tôi, chút tiền thưởng kia còn chưa mời tôi ra mặt được đâu.”

Đồng nghiệp thường truyền miệng nhau, trong khu dân cư Trường Bình ẩn giấu không ít nhân vật khó giải quyết, có thể tránh xa thì nên tránh xa, vạn lần không thể trêu chọc vào. Công việc này trở thành củ khoai lang phỏng tay, trong giới sát thủ không ai dám nhận.

Chỉ là, cũng sẽ có kẻ không tin, nếu không phải là người mới vào nghề, thì chính là cao thủ lâu năm tự tin có thừa. Gã chính là thuộc loại thứ hai. Gã không có hứng thú với tiền thưởng, chỉ là muốn chứng minh mình kỹ thuật cao siêu, gan dạ sáng suốt hạng nhất, cái mà sát thủ khác không dám làm, gã có thể giải quyết dễ dàng.

Đề Oa cắn đôi môi đỏ, không ngờ bùa bảo hộ lúc trước, nay lại trở thành lý do đòi mạng, gã sát thủ này là có ý định với khu dân cư Bình mà đến!

“Anh chẳng lẽ không thấy lương tâm cắt rứt sao?” Cô căng thẳng cầm chặt bàn ủi, hơi nước phun ra không ngừng, hơi nước hòa lẫn mồ hôi lạnh trên trán, chảy một giọt xuống cổ.

“Một cân lương tâm có giá bao nhiêu tiền?” Gã cười khẽ hỏi lại, căn bản không có cảm giác tội lỗi gì. “Được rồi, chúng ta nhanh giải quyết thôi, bộ phim sắp chiếu rồi, nếu tôi không nhanh xuống núi, sẽ đến muộn.”

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 43