Lúc Trình Mỹ Giai chậm rãi bước đến bên cạnh Nhan Tiếu, Nhan Tiếu cứ đứng nhìn trân trân, đợi đến khi đối phương bật cười thành tiếng, Nhan Tiếu mới phát hiện ra và cất tiếng chào biết lỗi: “Chị Mỹ Giai, lâu lắm rồi không gặp chị”
Không cần phải sửng sốt như vậy, thực ra Trình Mỹ Giai xuất hiện trong bữa tiệc như thế này là bình thường. Thứ nhất, cô vốn là tiểu thư có tiếng trong ngành. Thứ 2, cô thay mặt cha cô, thay mặt cho công ty họ Trình đến tham gia bữa tiệc này cũng đúng thôi.
Trình mỹ Giai đưa tay chống cằm cười ranh mãnh như con hồ ly: “Lâu lắm rồi không gặp em, nghe nói cuối cùng em và anh họ chị vẫn chia tay à?”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu liền nghĩ ngay đến mẫu giấy đưa cho anh chàng mặt mụn đó và hơi khựng lại. Cũng không biết sau khi đọc mẫu giấy đó, anh chàng mặt mụn có hóa thân thành Mã giáo chủ để đứng ở đầu đường gào thét hoặc phàn nàn với Mỹ Giai về cô không? May mà Trình mỹ Giai đã gạt chủ đề này sang một bên, vừa hỏi với ý sâu xa: “Em làm ở Chính Uy, công việc có quen không?”
Nhan Tiếu gật đầu: “Cũng tạm chị ạh! Đợi em ổn định xong, em mời chị đi uống 1 chầu chị nhé”
Nghe thấy vậy, Mỹ Giai càng tỏ vẻ bí hiểm hơn: “Chuyện đó tính sau, chắc là…một thời gian nữa chị rất bận, chưa chắc đã uống cùng em được”
Nhan Tiếu cũng cười trừ. Thực ra, cô không tò mò đến mức hỏi mỹ Giai thời gian tới bận việc gì. Không ngờ Trình Mỹ Giai lại ghé sát vào tai Nhan Tiếu nói nhỏ: “Thời gian tới…Kiro hứa sẽ bù đắp cho chị những sai lầm mà cậu ấy đã mắc ở Mỹ..Em phải bám sát chồng em đấy”
Trong đầu Nhan Tiếu nổ đòang 1 tiếng, cô vội lùi ra sau, ly rượu trong tay lắc mạnh, rượu bắn cả ra ngoài. Nhan Tiếu cười ngờ nghệch: “Chị mỹ Giai nói gì linh tinh vậy ạ, gì chồng cơ ạh…em và yêu nghiệt…”
“không phải sao?” Trình Mỹ Giai nhướng mày ngắt lời Nhan Tiếu, đủng đỉnh chiếc ly trong tay: “Lần trước khi đến nhà hai người, chị đã nhìn thấy giấy đăng ký kết hôn rồi. Àh, tốt nhất nên kê lại giường rong phòng ngủ của em, giường thẳng ra cửa, xét về phong thủy không tốt lắm”
Nhan Tiếu im lặng nhưng trong lòng như đã thắt lại. Lẽ nào, yêu nghiệt vẫn giữ liên lạc với Trình Mỹ Giai? Lại còn đưa cả chị ta về nhà nữa? Nhan Tiếu dần nắm chặt tay lại, Trình Mỹ Giai đặt ly rượu xuống, ưỡn người uể oải nói: “Cho chị gửi lời thăm đến giám đốc Hạ của bọn em, chị và Kiro còn có hẹn nên phải về trước” Nói xong Trình Mỹ Giai bước ra ngoài.
Nhan Tiếu hítt thở thật sâu, tự nó với mình rằng phải thật bình tĩnh. Chị Mỹ Giai giỏi giang, thanh thoát như vậy, chắc chắn không thể đem lòng yêu yêu nghiệt, hơn nữa, làm gì có kẻ thứ 3 nào lại khoe khoang như vậy, dám khiêu khích trước mặt vợ người khác.
Đây có thể là âm mưu mà yêu nghiệt thông đồng với Mỹ Giai đề bày ra, nếu bây giờ mình nổi trận lôi đình gọi điện thoại cho yêu nghiệt thì chứng tỏ mình có ình cảm với anh ta, chứng tỏ…Tóm lại, phải bình tĩnh, thật bình tĩnh! Cho dù cô ghét êu nghiệt đến đâu thì họ cũng được luật pháp bảo vệ, dựa vào đâu mà bà yêu nghiệt Trình Mỹ Giai lại được hưởng vật sở hữu của cô sau hôn nhân?
Giữa lúc sấm chớp nổ rền, cảm tính đã chiến thắng lý trí. Nhan Tiếu bước ra khỏi hội trường, ánh mắt tóe lửa, giơ điện thoại lên bấm số, đợi người ở đầu bên kia nghe máy, chưa kịp nói gì, Nhan Tiếu đã gào lên như sư tử Hà Đông: “Nói ngay, anh đang ở đâu?”
Sư tử Hà Đông
Vì đại phu nhân có công việc đột xuất nên Văn Dịch buộc phải về nhà mẹ vợ 1 mình để tỏ lòng hiếu thảo với Nhạc mẫu.
Ăn cơm xong, yêu nghiệt lắng nghe thái hậu kêu ca phàn nàn, trong lòng thì bấm đốt tay tính toán bao giờ mới thoát được bàn tay ma quái về nhà gặp vợ thì Nhan Tiếu gọi đến. Trong thời gian sống với nhau sau khi đăng ký kết hôn, thực ra tình cảm của hai người đã có bước tiến triển lớn. Nhìn thấy tên Nhan Tiếu, Văn Dịch tưởng rằng công việc đã xong, cuối cùng cô nàng cũng nhớ đến mình liền bấm nút nghe với tâm trạng vô cùng phấn chấn, chưa kịp dịu dàng gọi câu bà xã thì đã nghe thấy tiếng sư tử Hà Đông gào muốn thủng màn nhĩ: “Nói ngay, anh đang ở đâu?”
Văn Dịch run rẩy, suýt làm rơi điện thoại, cùng lúc đó, nhạc phụ đang xem tin tức về thị trường chứng khoán và nhạc mẫu cũng đang gọt táo nhìn về phía yêu nghiệt, vì tiếng của người đầu bên kia điện thoại thực sự quá lớn, vọng ra ngoài.
Yêu nghiệt lau mồ hôi hột và chăm chú nhớ lại, sau khi xác định hôm nay không đắc tội gì với Nhan Tiếu mới trả lời: “Ở nhà mẹ em, không phải hôm nay mình hẹn về thăm ba mẹ đó sao?”
Vừa nói Văn Dịch vừa trều môi với vẻ oan ức nhìn nhạc mẫu. Thái hậu liền đi ra, cuời hềnh hệch vỗ vai con rể cướp lấy điện thoại nói lớn: “Alô. Sao vậy? Đang ở đâu vậy con…?”
Vừa nói thái hậu vừa đi vào phòng ngủ, trong lúc bà đóng cửa lại, Văn Dịch còn nghe thấy bà càu nhàu: “Mày quản lý chồng chặt là đúng, nhưng thái độ dữ dằn như vậy là không được đâu. Nào, để mẹ dạy mày vài chiệu…”
Nghe thấy vậy, yêu nghiệt co rúm người lại, ngồi xuống bên cạnh nhạc phụ với vẻ vô tội, chưa kịp nói gì thì bị vỗ vai mạnh 1 cái. Yêu nghiệt quay đầu lại thì thấy đồng chí nhạc phụ đang nhìn hắn với vẻ mặt “cùng cảnh ngộ là kẻ lưu lạc nơi chân trời” nói: “Văn Dịch à, con có bao giờ nghe câu mà người xưa thường nói chưa?”
“Câu gì hả ba?”
Đồng chí ba liền ngữa mặt lên trần nhà than dài 1 tiếng: “Hôm con lấy Nhan Tiếu, ba thực sự đau lòng, chưa kịp nói với con câu này…”
Yêu nghiệt trợn tròn mắt đoán: “Ba giao con gái cho con rồi nhé, con cố gắng chăm sóc nó ư?”
Đồng chí ba lắc đầu với vẻ khổ sở, muốn khóc mà kô có lệ: “Không phải, là con phải chăm sóc mình cho thật tốt. Mẹ nào con nấy mà” Kể cả Nhan Tiếu được hưởng gen hiền lành, thật thà của ba, nhưng dưới sự chỉ đạo và xúi giục của thái hậu cũng sinh ra khả úy.
Nghĩ đến đây, nhạc phụ đại nhân lại nhắc nhở con rể với tư cách của người từng trải: “còn nữa, nhớ kỹ là quỹ đen không được giấu ở nhà”
“…” Yêu nghiệt nhìn lên trần nhà không kịp nói gì. Đại ca àh, đại ca đừng nói với giọng bi phẫn như vậy được không, yêu nghiệt cũng cảm thấy hơi hối hận vì đã kết hôn. Tuy nhiên, Tiếu Tiếu còn bỏ cả thời gian gọi điện thoại kiểm tra hắn đang ở đâu? Phải chăng điều này chứng tỏ cô ấy đã bắt đầu chấp nhận hắn rồi ư?
Sau khi nói chuyện xong với yêu nghiệt qua điện thoại, Nhan Tiếuc cũng đã yên tâm hơn, nhưng rắc rối lại thi nhau kéo tới.
Lúc bữa tiệc chuẩn bị đến hồi kết thúc, trước sự tấn công như vũ bão của mọi người, Hạ Hà Tịch nằm thu lu trên chiếc ghế ngủ thiếp đi. Có lẽn gay từ lúc chào đời, Hạ Hà Tịch đã có khả năng tự kiềm chế bản thân mà không ai sánh nổi, kể cả uống say cũng không có ngôn từ, hành động nào quá trớn, chỉ nhắm mắt lại ngủ ngoan ngõan, miệng còn hơi cười cười.
Như thế là tốt rồi, dù gì cũng nghe lời hơn tên yêu nghiệt nọ uống say vừa khóc vừa cười, nhưng vấn đề là…với tư cách là đồng nghiệp, làm thế nào Nhan Tiếu mới có thể đưa vị giám đốc Hạ này về. Bất luận Nhan Tiếu hỏi gì, sua khi uống rượu say, Hạ Hà Tịch chỉ cười ngờ nghệch, đỏ mặt tía tai không nói gì thêm.
Rốt cuộc anh đang sống ở đâu, có người thân hay bạn bè nào có thể đến đón không, đều là câu hỏi không có lời giải đáp. Cuối củng tiệc tàn, khách khứa đã ra về gần hết, Nhan Tiếu vẫn ngồi trong chíêc ghế dài trong hoa viên hóng gió với Hạ Hà Tịch. Gọi điện thoại cho chị Hoa thì tắt máy, điện thoại của Hạ Hà Tịch thì không biết vứt ở đâu, Nhan Tiếu thực sự bó tay, đành phải gọi cho yêu nghiệt, bào hắn lái xe đến đón.
Nghe thấy vậy, yêu nghiệt cũng có vẻ hơi bực mình: “Đón vợ là chuyện không thể bàn cãi, nhưng anh chàng giám đốc họ Hạ của công ty em…”
Nhan Tiếu lườm 1 cái: “Thế anh có đến đón ko? Anh không đến đón thì em gọi taxi”
“Đón rồi làm thế nào, lẽ nào đưa anh ta về nhà mình?”
Nhan Tiếu thở dài, yêu nghiệt hỏi cô, cô biết hỏi ai đây? Đang định nổi cáu thì sau lưng vang lên giọng nói trầm ấm của 1 người đàn ông: “Em đang gọi cho ai vậy?”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu giật bắn mình, quay đầu quả nhiên nhìn thấy Hạ Hà Tịch nhìn cô cười như không có vấn đề gì xảy ra, có say chút nào đâu? Ngừng 1 lát, cô đành lặng lẽ cúp máy, nói: ‘Anh…”
Hạ Hà Tịch lắc đầu nói: “Anh đã nói là hôm nay sẽ nói cho em biết câu trả lời mà, thế nên làm sao có thể say được? Thế nên vừa nãy anh chỉ nghỉ 1 lát”
Nhan Tiếu chợt hiểu ra vấn đề, tạm nghỉ 1 lát, để mọi người ko mời rượu mình ư? Hạ Hà Tịch đóng kịch giỏi như vậy, anh ta đã rất hứng thú nhìn thấy cô sốt sắng lo cho anh ta, gọi người rồi gọi xe rồi đúng không?
Nhan Tiếucau mày: “Rốt cuộc anh là ai? Tại sao hồi đầu anh lại tuyển em vào tập đoàn CHính Uy?”
Ánh mắt Hạ Hà Tịch cười cười: “Tập đoàn chính uy là do em nộp hồ sơ, cũng chỉ tình cờ, anh không ưng những người đăng ký thi tuyển lắm nên mới lôi tập hồ sơ trước đây ra xem, và thế là nhìn thấy em”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu vẫn chưa nắm bắt được trọng tâm của vấn đề: “Nhìn thấy em nên gọi em đến phỏng vấn? Chỉ đơn giản vậy thôi sao?”
Hạ Hà Tịch gật đầu: “Chỉ đơn giản vậy thôi. Anh cũng không phải là người vì tư lợi cá nhân mà những việc phi pháp, chỉ muốn gặp em mà thôi, kể cả em không qua được vòng thi thi viết thì sau này chúng ta vẫn được coi là có gặp gỡ 1 lần, nếu có liên hệ riêng với nhau cũng không quá đường đột, phải không?”
Nói như vậy, ngay từ đầu Hạ Hà Tịch đã tính toán về cô ư? Kể cả cô vào được tập đoàn Chính Uy mà không qua được vòng thi viết, anh ta cũng sẽ tìm cách tiếp cận cô ư? Nhan Tiếu bặm môi, nếu cô không nhầm thì khung ảnh trong phòng làm việc cũng là do Hạ Hà Tịch cố tình để cô nhìn thấy.
Nhưng vấn đề là…
“Tại sao?” Nhan Tiếu lặng lẽ nhìn Hạ Hà Tịch “CHúng ta là bạn học cũ? Bạn học ư? Tại sao anh lại có tấm hình chụp đội bóng đó?”
Nghe thấy vậy, dường như Hạ Hà Tịch ngại ngùng cúi đầu, 1 lát mới trả lời: “Trước khi đến địa điểm đó, anh sẽ không trả lời cho em đâu”
“Địa điểm nào? Ở đâu?”
“À, nơi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên” Hạ Hà Tịch nheo mắt, đưa tay ra truớc mặt Nhan Tiếu. “Anh muốn tranh thủ còn hơi men để giúp em gợi mở lại ký ức về nơi mà lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, em có hứng thú không Nhan Tiếu?”
Nhan Tiếu: “…”
Mười phút sau, Nhan Tiếu lên taxi cùng Hạ Hà Tịch. Để an toàn, cô vẫn lén lút nhắn tin cho yêu nghiệt. nội dung của tin nhắn rất đơn giản: “Sân bóng của trường”
Trường cấp 2 và 3 mà Nhan Tiếu và yêu nghiệt học là ngôi trường có lịch sử hàng trăm năm, trường chia thành 2 khu cấp 2 và 3. Vì đội ngũ giáo viên rất mạnh, nên khi vào cấp 2, Nhan Tiếu và yêu nghiệt không đắn đo gì mà đăng ký học cấp 3 luôn. Dĩ nhiên, không nằm ngoài dự đoán, thiên tài Nhan Tiếu đã vào được cấp 3 với điều kiện miễn 3 năm học phí…còn yêu nghiệt…thì dựa vào mối quan hệ của ông ngoại nên cũng vào được.
Vì ở trường hơn sáu năm nên hai người rất có tình cảm với ngôi trường này. Thỉnh thỏang cuối tuần không có việc gì làm còn vào trường chơi, đá bóng. Nhan Tiếu không xa lạ gì với ngôi trường này, nhưng có điều khiến cô thắc mắc, tại sao Hạ Hà Tịch lại biết có tốt nghiệp trường này, anh ta đưa cô đến đây để làm gì.
Đêm đã khuya, dĩ nhiên bảo vệ không cho 2 người đã quá tuổi vị thành niên vào trường. Nhan Tiếu định đề nghị đi cổng phụ thì Hạ Hà Tịch đã dẫn Nhan Tiếu đi đến phía hành lang có giàn nho của trường 1 cách thành thạo, vén dây leo ở 1 nơi rất kín đáo lên, hai người liền thấy đằng sau đám dây leo có 1 cánh cửa gỗ màu xanh cao hơn 1 mét.
Thấy vậy, Nhan Tiếu sững lại, chưa kịp nói gì Hạ Hà Tịch đã mò được chiếc chìa khóa ở bên cạnh và mở cửa, cúi người bước vào trong rồi mới ngoái đầu nhìn Nhan Tiếu. Nhan Tiếu không lạ gì cánh cửa này, đám học sinh cấp 3 nghịch ngợm, vô tình phát hiện ra cổng phụ, sau đó mới biết đây là lối đi riêng của các pác làm vườn trong trường.
Hồi đó cũng không biết yêu nghiệt làm cách này mà có được chìa khóa của cánh cửa giấu dưới giàn nho, cho người của đội bóng có thể vào trường đá bóng bất kỳ khi nào. Mỗi cảnh tượng và tình tiết đều rất wen thuộc, thậm chí trong đầu Nhan Tiếu lúc này còn vang lên tiếng cười ngạo nghễ của Văn Dịch và tiếng la hét chuyển bóng, tiếng cãi nhau của các cầu thủ..
Nếu không phải là người của đội bóng, Hạ Hà Tịch không thể nào biết lối đi bí mật này. Rõ ràng là có cảm giác quen thuộc mà thân thiết, nhưng cô vẫn không nhớ được người có tên là Hạ Hà Tịch.
Đến sân bóng của trường vào lúc trời tối có cảm giác khác lạ. Dưới ánh trăng, hai người chậm rãi đi vòng quanh sân bóng, mãi đến khi thấm mệt, Hạ Hà Tịch mới ngồi xuống chiếc ghế băng dưới tán cây, chỉ về phía trước nói: ‘Tiếu Tiếu, em còn nhớ bức ảnh đó được chụp ở vị trí trước bàn chơi bia không?”
Nhan Tiếu im lặng, ngồi xuống cạnh Hạ Hà Tịch. Dĩ nhiên là cô nhớ, chỉ có điều hồi đó quá trẻ, chưa bao giờ nghĩ có 1 ngày ngồi dưới ánh trăng ngắm trường cũ.
Hạ Hà Tịch lại nói tiếp: “Anh còn nhớ lần đầu tiên gặp em cũng là ở chỗ đó. Lúc em đang cãi nhau với Văn Dịch, rốt cuộc hai người cãi nhau về chuyện gì anh cũng không nhớ nữa, nhưng anh nhớ rất rõ là mọi người đều cười hai người. Mọi người nói cô bé này là bạn thanh mai trúc mã của Văn Dịch, từ nhỏ dã thường xuyên cãi nhau, chắc chắn là thích Văn Dịch, đúng không?”
“Lúc đó anh nghĩ chẳng ai thích 1 cô bé ghê gớm như vậy. Có thể là do trong đầu để tâm quá nhiều đến vấn đề này cho nên dần dần anh cũng bắt đầu thích em”
Nhan Tiếu giật mình, dường như đã kết luận được Hạ Hà Tịch là ai, cô há miệng định hỏi nhưng lại kô thốt ra được lời nào.
Hạ Hà Tịch cuời cười chậm rãi kể câu chuyện của mình:” Một câu chuyện rất nhàm chán đúng không? Anh cũng nói với mình như vậy, tuổi trẻ rất ngông cuồng, có ai là không yêu thầm vài cô gái đâu? Nhưng anh cũng rất ghen tị với anh bạn thanh mai trúc mã đó của em, anh ghen tị vì em chỉ cãi nhau với cậu ta, ghen tị vì giẫm lên áo cậu ta, áo bẩn rồi lại mang đi vò sạch, ghen tị vì em về nhà cùng cậu ta, ghen tị vì em cho cậu ta mượn bài vở để chép,…Ghen tị vì mọi chuyện diễn ra giữa hai người”
Đang kể đột nhiên Hạ Hà Tịch bật cười, ánh mắt sáng ngời nhìn Nhan Tiếu:” Anh tưởng bao năm trôi qua anh đã quên hết những chuyện này rồi. Đó, không phải em cũng đã quên hẳn anh rồi sao? Nhưng vừa nhìn thấy tấm ảnh xấu mù của em dán trên hồ sơ, anh đã nhận ra em…”
Nói đến đây, Nhan Tiếu thật sự không thể giả vờ ngờ nghệch nữa, cô thốt lên: “Anh là…”
Khuôn mặt đẹp trai điềm tĩnh cũa Hạ Hà Tịch toát lên 1 vẻ rạng ngời lạ lùng. Anh gật đầu nói từng chữ 1: “Đúng vậy, là anh. Cuối cùng em cũng đã nhớ rồi đúng không Tiếu Tiếu. Khi rời đi chốn này, anh đã từng thề rằng nhất định sẽ quay trở lại, gọi em “Tiếu Tiếu” 1 cách thoải mái như Văn Dịch, giờ anh đã làm được điều này Tiếu Tiếu ạ”
Chương 13: Mùa hè năm đó
“Khi rời đi chốn này, anh đã từng thề rằng nhất định sẽ quay trở lại, gọi em “Tiếu Tiếu” 1 cách thoải mái như Văn Dịch, giờ anh đã làm được điều này Tiếu Tiếu ạ”
12