watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Cô Bé Nói Dối
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



- Đòi chia tay với chị? - Như nghe chuyện hoang đường, Đinh Đang hét lớn vẻ không tin - Sao kỳ vậy? Chắc hiểu lầm thôi, ảnh yêu chị lắm mà.

- Không hiểu lầm đâu. Hôm qua lúc chia tay ở bến xe, ảnh đã nói rõ ràng - Vẫn không ngẩng đầu lên, Tuyết Ngân nói trong tiếng nấc.

- Chia tay ở bến xe ư? - Đinh Đang thấy ngạc nhiên - Sao bảo anh ấy theo chị về quê lấy cớ ăn giỗ ra mắt họ hàng nhà chị?

- Chị cũng đinh ninh như vậy nên vui lắm. Nhưng không ngờ, lúc ra đến bến xe, anh ấy bảo có chuyện phải đi, không theo chị về quê được. Còn nói... anh và chị không hợp tính nhau, nên chia tay thì hơn.. Nói đến đây, đâu khổ quá, nước mắt nghẹn mất lời.

- Đâu có, em thấy hai người hợp lắm mà - Như có Kiệt Phong trước mặt, Đinh Đang nhăn trán - Chắc có chuyện gì rồi. Một lát anh Phong về, em phải hỏi cho ra lẽ.

- Ảnh không về nữa đâu, em đừng hỏi uổng công.

- Ủa?

- Lúc sáng ảnh có về, để lại bức thư này rồi dọn đồ đi rồi - Móc túi trao cho Đinh Đang phong thư nhàu nát, Tuyết Ngân lại úp mặt vào tay khóc òa.

Sao lại như vậy được? Lơ lửng như kẻ mất hồn, Đinh Đang mở phong thư, nghe giận sôi gan trước lời lẽ vô tình của gã đàn ông bội bạc:

...Tuyết Ngân! Khi em nhận được bức thư này thì tôi đã đi xa, thật xa rồi, em đừng dò tìm, đừng mong mỏi uổng công. Bởi từ này tôi không còn là tôi nữa. Nghèo hèn, khốn khổ, phải ngồi vá từng chiếc ruột xe. Chịu nghe lời sỉ nhục để nhận về từng đồng xu lẻ.

Bất ngờ lắm phải không? Nhưng em đừng vội trách tôi, có trách thì trách Đinh Đang kìa. Cô bé đã bày mưu lập kế biến tôi từ một đại công tử thành chàng cuội, đưa tôi đến gặp em, để xảy ra cớ sự.

Tôi không có ý định dối gạt tình cảm em. Từ lâu, tôi vẫn ngỡ em là tình yêu là lẽ sống của tôi. Nhưng bất ngờ, khi đối diện với Thanh Thanh tôi mới biết mình lầm. Tình yêu đích thực của tôi là cô ấy, không phải em.

Tôi phải trở về địa vị cũ của mình để mưu cầu hạnh phúc. Em đừng buồn, hãy coi đây là bản nháp của một tình yêu không trọn vẹn. Chúc em mau quên tôi và nhanh chóng tìm được nguồn vui mới.

Kiệt Phong"

- ********! - Quăng mạnh bức thư xuống đất, dùng hai chân dẫm lên rồi Đinh Đang vẫn chưa thấy hả giận - Trơ trẽn, vô liêm sỉ đến thế là cùng. Thật không ngờ trên thế gian này còn có người sở khanh như Kiệt Phong được. Nhất định ngày mai em sẽ bắt anh ấy đến đây hỏi cho ra lẽ. Con gái người ta bộ muốn yêu là yêu, muốn bỏ là bỏ sao chứ?

- Biết nói sao hơn, tại số chị nó vậy rồi - Cúi nhặt bức thư lên vuốt cho phẳng phiu, cẩn thận cất vào túi áo, Tuyết Ngân nhẹ thở ra - Trách ai được chứ?

- Cũng tại em không, tài lanh làm mai Kiệt Phong cho chị - Nghe lương tâm cắn rứt, Đinh Đang tự trách mình - Thấy bộ dạng anh ta đàng hoàng như vậy, ai ngờ cũng là hạng sở khanh. Nếu biết trước, em thà để chị yêu Triệu Vỹ còn hơn.

- Chuyện tình yêu mà em nói nghe đơn giản quá, như món quà san qua sớt lại - Đang buồn mà Tuyết Ngân cũng phải buồn cười trước cách nói của Đinh Đang - Chị với Triệu Vỹ không hợp nhau, dù không có Kiệt Phong chị cũng không yêu anh ấy.

- Vậy... rồi chị tính sao?

- Tính sao hơn - Tuyết Ngân cười buồn, đôi mắt dõi xa xăm - Đành phó mặc cho duyên phận. Ai bảo mình xấu xí, vô duyên hơn người ta làm gì chứ?

- Chị không xấu xí, vô duyên đâu, tại anh ta ngu thì có - Đinh Đang vẫn còn nghe tức trong lòng. Nhất định khi trở về cô sẽ méc ba, bảo ba **** anh ta một trận. Đồ ham sắc, mới chuộng cũ vong. Chết đi cho khuất mắt, Đinh Đang trù ẻo cho luận án tốt nghiệp của anh bị điểm không, cho tương lai tối tăm mù mịt luôn.

- Chị Ngân à, chị có muốn em bảo anh Hải (Hải là con dì Ba) kêu người đánh Kiệt Phong một trận không? - Tự nhiên, cô muốn dùng cách này xoa dịu vết thương lòng cho Tuyết Ngân.

- Đừng em, đừng làm vậy -- Như sợ hãi, Tuyết Ngân vội lắc đầu - Chị không muốn chia tay nhau để trở thành thù địch. Dù Kiệt Phong có thế nào, trong lòng chị vẫn giữ mãi ấn tượng đẹp về anh.

Lại một người con gái lụy vì tình. Đinh Đang kêu thầm trong dạ rồi nghe tức trong lòng. Quái, trong tình yêu sao con gái nhận nhiều thua thiệt vậy? Hết Thanh Thanh rồi đến Tuyết Ngân. Ai cũng đẹp, cũng hiền lành, tốt bụng, sao gặp toàn cay đắng trái ngang. Phải chăng tình là dây oan nghiệt, là cay đắng phũ phàng như lời một bài ca mà con người ta ai cũng phải một lần vấp ngã?

Hai người con gái cô gặp trong đời đều gặp cảnh trái ngang trong duyên nợ. Còn cô thì sao? Có phải khổ, phải đổ lệ vì tình? Cắn răng nhận phần thua thiệt về mình mà không một lời than oán?

Ồ, không đâu! Đinh Đang vội lắc đầu. Cô tự bảo mình chẳng bao giờ dại dột khổ đau như họ. Nếu kẻ cô yêu đem lòng phản bội, cô sẽ đến gặp, sẽ mắng cho một trận rồi lập tức quên ngay. Nhớ làm gì bọn sở khanh, phụ nghĩa, bạc tình. Trên đời này, bộ hết đàn ông rồi sao chứ?

Nói là nói vậy, còn sự thật thì sao? Cô vẫn chưa yêu, và chưa biết mặt người đàn ông sắp bước vào đời cô, làm khổ cô mà. Hãy chờ xem, Đinh Đang này nói và làm có đúng với nhau không?

Cái thú duy nhất của Đinh Đang khi ra biển không phải tắm, chẳng phải ăn mà là.... được vẽ hình lên cát.

Cái thói quen này Đinh Đang đã có từ lâu lắm, từ lúc mới bốn tuổi thôi. Lần đầu theo ba ra biển, cô đã biết một mình bò lên cát, dùng ngón tay vẽ tranh kể chuyện của mình cho bác biển nghe.

Chẳng hiểu sao, Đinh Đang cứ nghĩ, biển là một ông già râu tóc bạc phơ, hiền lành, nhân hậu, và đặc biệt là rất yêu thương cô. Mỗi lúc gặp chuyện buồn là cô bắt chú Thanh chở ra Vũng Tàu ngồi vẽ tranh tâm sự với biển.

Lần này cũng vậy. Xe vừa cập bến, bỏ mặc Triệu Vỹ, Tuyết Ngân và đội banh còn đứng trên bờ, Đinh Đang tung chân chạy đi ngay. Đôi cánh tay dang rộng, cô hét to khi vừa trông thấy biển.

- Ông biển ơi, Đinh Đang tới rồi!

Nói xong, cô chạy nhanh ra sau ghềnh đá. Như đôi bạn thân lâu ngày gặp lại, không kịp dừng chân thở, Đinh Đang hối hả dùng que vẽ nhanh lên bãi cát. Ông biển có biết không, Đinh Đang vui lắm đó. A! Để Đinh Đang kể cho ông nghe nhé?

Không lễ lộc, không trúng số mà tự dưng Triệu Vỹ hào phóng bỏ nguyên tháng lương của mình bao đội banh đi chơi đó. Sộp lắm cơ, đi bằng xe đời mới có máy lạnh đàng hoàng. Lại bao luôn ăn ngủ nữa. Tuyệt vời chưa?

Ông đừng vội ngạc nhiên. Để Đinh Đang kể tiếp ông nghe. Thật ra, anh ta chẳng tốt lành gì, Đinh Đang đã điều tra được trong chuyến đi chơi này, anh chẳng bị mất tiền xe lẫn tiền khách sạn. Thì ra một người bạn cũ của anh vừa thành lập một công ty du lịch. Trong tuần lễ khai trương đầu tiên, anh ta khuyến mãi đặc biệt bằng cách bao phương tiện, khách sạn cho đám bạn bè, nếu có nhu cầu tham quan, du lịch.

Triệu Vỹ khôn lắm nhé, anh ta mua đầy một xe toàn bánh mì, cá mòi, thịt hộp. Nói là ăn cho tiện, cho hợp vệ sinh, nhưng Đinh Đang thừa biết là anh sợ tốn tiền. Ông biết không, anh ta trùm sò lắm.

Đinh Đang của ông cũng khôn lắm. Ông xem nè, trước khi đi đã thủ sẵn một túi mận rồi. Lúc nãy, khi vừa mới lên xe cũng vậy, lấy cớ hay bị ói, Đinh Đang giành ngồi ghế đầu tiên. Không bị sóc, nên bây giờ khỏe ru à, đâu có đừ như bọn họ.

Thôi, tâm sự với ông bấy nhiêu đủ rồi, Đinh Đang ra với họ đây. Một lát ăn uống tắm rửa xong, Đinh Đang sẽ vào kể tiếp ông nghe. Chắc ông tò mò muốn biết Triệu Vỹ là ai? Sao mà quen được với cháu của ông lắm phải không? An tâm, một lát cháu sẽ kể ông nghe, tỉ mỉ từng chi tiết một. Bây giờ cháu đi đây.

Dùng chân xóa sạch đám hình thù ngoằn nghoèo vô nghĩa, Đinh Đang nheo mắt xuống biển như gởi lời chào rồi co chân chạy. Triệu Vỹ và mọi người chắc lo quýnh lên rồi. Thích thật!

Nhưng... thật không như cô nghĩ. Chẳng có cảnh nhốn nháo chạy loạn nào tìm cô. Nằm dài trên ghế, viên tài xế với cái kết úp lên mặt nhát gừng cho cô biết, mọi người sau khi ăn xong đã ùa xuống biển tắm cả rồi. Mọi người để phần cô ổ bánh mì, nhét thịt rồi, để trên thùng nước đó.

Nụ cười tắt trên môi, Đinh Đang nghe hụt hẫng. Triệu Vỹ và đoàn người đáng ghét vậy, chẳng một ai thèm quan tâm đến cô. Hừ! Giận quá trời, Đinh Đang chụp nhanh ổ bánh mì quăng vèo xuống đất. Không ăn nữa, chết luôn đi cho họ vừa lòng.

Không được.. Đinh Đang lại cúi xuống nhặt ổ bánh mì lên. Quăng ở đây đâu ai thấy, rủi người ta tưởng cô ăn hết thì sao? Chẳng dại gì, có quăng phải quăng trước mặt họ kìa, mới đã nư cơn giận.

Cái mặt hầm hầm, tay cầm ổ bánh mì, Đinh Đang thả dài trên bãi biển tìm Triệu Vỹ với đoàn người. Đúng là vô trách nhiệm, là không tình nghĩa. Vừa đi cô vừa mắng lầm bầm trong miệng.

Mùi thịt chà bông và cá mòi ở đâu thơm quá, cứ xộc vào mũi, kích thích cái bao tử vốn háu ăn đang trống không của Đinh Đang. Báo hại, nước bọt cứ tứa ra đầy lưỡi, thèm sao mà thèm quá.

Đi một đoạn nữa, Đinh Đang mới phát hiện ra cái mùi đang hành hạ chiếc bụng đói của mình là mùi của ổ bánh mì trên tay cô. Sao bây giờ? Muốn cắn một miếng ghê. Không được, để giữ mình cô quăng luôn ổ bánh mì ra trước mặt không thương tiếc, rồi hối hận ngay lập tức. Bởi ổ bánh mì ngon lành của cô giờ đây đã ... nằm yên trong bụng chó.

Cái con chó may mắn đó, từ đâu không biết nữa, như chực sẵn bao giờ, ổ bánh mì vừa rơi xuống đất đã phóng vọt ra ngay. Ngoạm một miếng thật to, nó vừa ăn vừa vẫy đuôi, như cảm ơn, như chọc tức.

- Con quỷ! - Nhặt cái võ sò to ném mạnh vào người con chó, Đinh Đang tiếp tục đi. Nắng lên cao, mồ hôi nhễ nhại đầy mặt, bãi biển càng lúc càng đông, Đinh Đang không thấy Triệu Vỹ và đoàn người đâu cả.

Thò tay vào túi tìm tiền lẻ mua một chai nước ngọt uống cầm hơi, Đinh Đang mới hiểu vì sao từ nãy tới giờ khách bên đường cứ tròn mắt ra nhìn cô lạ lùng. Ai đời mặc bikini lồ lộ thân hình thả dài trên bãi biển mắt nhìn quanh như cô chứ? Thiệt không biết xấu hổ là gì.

Vừa quê, vừa đói, vừa khát lại vừa mệt bở hơi tai, tủi thân quá Đinh Đang ngồi luôn xuống ghềnh đá khóc ngon lành. Cái gan cô bây giờ sao muốn bao xe trở về Sài Gòn quá. Triệu Vỹ thiệt chẳng coi cô ra gì. Cô muốn nhào xuống biển chết cho anh hối hận suốt đời ghê.

Hôm kia cũng vậy, hôm qua cũng vậy mà bây giờ cũng vậy. Anh quên mất cô rồi, lúc nào cũng chỉ biết có Tuyết Ngân thôi. Ba người ngồi chung một băng, vậy mà suốt đoạn đường dài anh chỉ lo nói chuyện với người ta, bỏ mặc mình cô bơ vơ ngắm cảnh.

Trách Triệu Vỹ, cô như quên mất một điều. Rằng chính cô đã bảo, đã muốn anh làm như vậy để an ủi Tuyết Ngân qua cơn khủng hoảng tình cảm với Kiệt Phong.

Mới hồi tối này, chính cô chứ ai còn khen với dì Ba, khoe anh giỏi anh tài anh tâm lý. Chỉ vài lời đã khuyên được Tuyết Ngân dậy ăn cơm. Không những thế còn rủ chị cùng đi Vũng Tàu chokhuây khỏa tâm hồn.

Thấy chị dậy, chịu đi đứng bình thường, Đinh Đang mừng lắm. Trong thâm tâm, cô vẫn muốn chuộc lỗi mình bằng cách trả chị về cho Triệu Vỹ.

Nghĩ vậy thôi, chứ Đinh Đang thấy mình mâu thuẫn lắm. Buồn thật nhiều với từng cử chỉ thân mật của anh với Tuyết Ngân. Những lúc đó, cô bỗng có cảm giác bị bỏ rơi, hắt hủi. Mà thật sự vậy rồi, từ lúc có Tuyết Ngân anh như quên bẵng cô.

Từ việc ăn món gì đến đi chợ mua đồ ăn thức uống mang theo. Nhất nhất anh đều nhờ ý kiến của Tuyết Ngân, không thèm bàn đến cô.

Bây giờ cũng vậy, anh chỉ biết theo Tuyết Ngân nói chuyện. Mặc kệ cô bị lạc đoàn, cô đói khát, mỏi chân anh cũng không thèm để ý đến mà. Thiệt uổng công cô quan tâm lo lắng cho anh từng chút một.

Càng nghĩ càng tức, càng không nhịn được, đùng đùng đứng dậy Đinh Đang quyết định thuê taxi chở lại Sài Gòn rồi sự thể ra sao cũng được.

- Lại đi nữa à? - Vừa dợm bước, Đinh Đang chợt nghe giọng Triệu Vỹ vang sát bên tai. Quay đầu lại, cô thấy anh với đôi mắt mở to đầy kinh ngạc - Không biết mỏi chân sao? Thiệt trên đời này chưa thấy ai tắm nắng kiểu như em vậy.

Tắm nắng! Đinh Đang nhíu mày nhìn anh không hiểu.

- Thiệt mà, nghe lời anh cứ nằm dài ra trên cát, lăn qua trở lại được rồi, em đi vòng vòng chi cho mệt.

Đi vòng vòng... tắm nắng... Thì ra anh nhìn thấy cô lâu rồi, nhưng hổng thèm kêu, mặc cho cô đi hoài mỏi chân chơi. Rồi còn cười ngạo nữa. Giận quá không nói được câu nào, Đinh Đang bỏ chạy đi.

- Đinh Đang, em đi đâu vậy? Anh chỉ đùa chút thôi mà.

- Đùa chút - Trừng trừng nhìn anh đầy thù hận, Đinh Đang nghiến răng nghe trèo trẹo - Tôi thật không ngờ tâm địa anh nham hiểm và độc ác như vậy. Từ nay, tôi không thèm nói chuyện với anh đâu - Nói rồi, cô vung tay tiếp tục chạy nhanh.

Dường như cô bé bị kích động - Triệu Vỹ đưa tay gãi trán, anh cảm thấy lạ lùng. Nhún vai khó hiểu, anh chạy đuổi theo:

- Sao vậy? Sao bỗng nhiên nổi nóng, em định đi đâu?

- Tôi về Sàigòn - Cộc lốc Đinh Đang dậm dậm đôi chân trên cát nóng.

- Sao về được? Theo hợp đồng, mai xe mới chạy mà!

Cát cũng bắt đầu làm bỏng chân Triệu Vỹ. Đảo mắt nhìn quanh, anh mong tìm một bóng cây nhưng vô hiệu.

- Không cần đi xe của anh, tôi tự đón taxi về.

- Sao kỳ vậy? Mới ra đã đòi về, bộ không tắm biển sao? - Như ngạc nhiên. Triệu Vỹ nhìn cô chăm chăm.

- Chứ ở làm chi, có ai thèm quan tâm đến tôi đâu - Run run giọng, Đinh Đang như sắp khóc đến nơi - Người ta đi lạc cả buổi trời, đói bụng muốn xỉu luôn, cũng không thấy ai lo lắng cả.

- Đi lạc! Trời đất ơi! - Như vỡ lẽ, Triệu Vỹ vỗ mạnh xuống trán mình - Té ra nãy giờ em đi vòng vòng là kiếm tụi anh đó hả? Ai biết đâu, thấy em đi tới đi lui hoài, tưởng em tắm nắng tụi này đâu kêu làm gì chứ. Thôi, cho anh xin lỗi nghe.

Không có chút cợt đùa nào trong ánh mắt của anh, nhưng Đinh Đang không nguôi giận. Cô trách đôi mắt mình đui quá, cả đám người đứng đầy ra đó, cười đùa ầm ĩ, vậy mà... đi qua đi lại hơn một chục lần vẫn không thấy là sao chứ? Mai mốt Triệu Vỹ về kể chuyện này cho mọi người nghe chắc quê đến chết.

- Thiệt mà, tụi này không phải không quan tâm, lo lắng cho em. Chỉ tại... Mà thôi, đừng nói nữa, em đói bụng rồi phải không? Vào kiếm bánh mì ăn rồi xuống biển tắm với bọn anh. Coi em kìa, cả người đầy mồ hôi như vậy - Vừa nói anh vừa tự nhiên dùng tay lau mồ hôi trên trán cô - Đứng đây hoài, một lát phỏng chân cho coi.

Mát lòng trước cử chỉ của anh nhưng cô vẫn đứng yên không nhúc nhích, cái mặt chằm vằm.

- Thì thôi, coi như lỗi của anh, xin lỗi em, có chịu chưa? Nóng đến lột chân, chịu hết nổi rồi. Triệu Vỹ nắm tay Đinh Đang lôi đại vào khuất sau ghềnh đá. Bực mình, anh gắt:

- Sao mà em bướng quá vậy Đinh Đang? Bộ phơi nắng ngon lắm hả?

Cơn giận vừa dịu xuống lại bùng lên sau lời gắt, Đinh Đang giật mạnh tay ra khỏi tay anh. Chạy ra giữa nắng chang chang, cô hét:

- Ừ, em bướng như vậy đó. Để nắng thiêu chín em đi. Anh vào quan tâm chị Tuyết Ngân kìa. Đừng ở đây bực mình gắt gỏng với em.

Cô bé ganh tỵ đấy mà. Chợt hiểu nguyên nhân cơn giận bất thường của cô. Triệu Vỹ mỉm miệng cười độ lượng. Bé ngốc à, sao khờ vậy? Anh chỉ vờ quan tâm, lo lắng giúp Triệu Vỹ qua cú sốc này thôi. Bé tưởng anh quên bé rồi sao chứ? Hèn gì từ sáng đến giờ mặt cứ lầm lì, hỏi gì cũng chẳng chịu trả lời. Báo hại anh tưởng bé mệt, không dám hỏi nhiều, để bé càng hiểu lầm hơn.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 128