watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Nụ Hôn Của Quỷ
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Nhìn bóng anh đi ngày càng xa, tôi cảm thấy có chút lạc lõng. Sự xuất hiện của anh làm tôi cảm thấy hoảng hốt. Không biết anh có thấy tôi không, vì tôi cứ quay mặt đi, không để anh thấy được mặt tôi. Tôi thật hy vọng tim mình trở nên tê dại, như thể chắc tôi sẽ không vì anh mà dao động nữa, cũng không vì anh mà chịu tổn thương.

Lúc Vĩnh Thái đưa Thượng Dân đến, đã là chuyện của 45 phút sau.

“Vịnh Nhi!” Thượng Dân kích động nắm lấy tay của cậu ấy, giọng nói tràn đầy sự khát vọng và mong đợi vô hạn – rốt cuộc chuyện này là sao? Cậu chẳng phải đã quyết định bỏ Vịnh Nhi, đi cưới con gái nhà ngân hàng rồi sao?

“Vĩnh Thái! Tôi đang đợi cậu đánh cho anh một trận đó!” Vịnh Nhi kìm nén tất cả tức giận, ra vẻ bình tĩnh.

“Cậu tự mình nói với cô đi!” Vĩnh Thái tội nghiệp nhìn Thượng Dân, không có sự tức giận trong sự chờ đợi của Vịnh Nhi. Lời nói của Vĩnh Thái chứa đầy hàm ý, làm chúng tôi trở nên hiếu kỳ.

“Vịnh Nhi, anh nghĩ em nhất định biết là anh yêu em biết bao, nhất định sẽ không bỏ rơi em, đúng không? Chỉ là mấy ngày này anh bị nhốt trong nhà, hầu như không có cơ hội để nói rõ chuyện này, cũng may là Vĩnh Thái kéo anh ra được, nếu không anh vẫn còn đang nặn óc suy nghĩ gặp em như thế nào!” lời nói của Thượng Dân làm cho Vịnh Nhi vô cùng kinh ngạc, trợn cả mắt.

“Việc kết hôn với Lý Hiền Nhiên không phải là ý của anh, anh sẽ kháng cự tới cùng! Anh sẽ không chấp nhận loại hôn nhân như thế, thanh danh của tập đoàn Vũ Trụ không hoang đường tới phải dùng thủ đoạn vô vị này để duy trì! Hôm đó vì quá nguy cấp, nên anh mới nói lời chia tay với em. Vì anh nghe được bọn họ nói đã tìm được địa chỉ và hành tung của em, em không biết là anh đã lo lắng đến an nguy của em như thế nào đâu!” giọng của Thượng Dân tràn đầy sự đau lòng và lo lắng.

“Đồ ngốc! Cậu lo lắng cho cậu ấy thế không biết dẫn cậu ấy bỏ đi sao? Nếu là thật lòng thích cậu ấy, còn không dẫn cậu ấy đi đi!” những lời thành khẩn của Thượng Dân đổi lại những lời chế giễu của Vĩnh Thái.

“Trên thế giới này chẳng phải chỉ mình cậu dũng cảm quả đoán đâu!”
“Mình cũng đang có ý này!” Thượng Dân cho Vịnh Nhi một cái nhìn ấm áp. Nước mắt của Vịnh Nhi lập tức vỡ bờ.

“Em phản đối!” lời vừa dứt, tôi kinh ngạc phát hiện đó là tiếng của Vịnh Nhi. Vĩnh Thái và Thượng Dân đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Vịnh Nhi.

“Chúng ta sẽ đi đàm phán!” Vịnh Nhi đột nhiên vô cùng dũng cảm, “Chúng ta đi đàm phán, cố gắng có được sự đồng ý của gia đình anh, anh Thượng Dân, em phải cùng anh quang minh chính đại ở bên nhau!”

“Vịnh Nhi…” Thượng Dân kích động nói không nên lời.

“Chỉ vì 1 câu nói kháng cự đến cùng của anh! Nếu tất cả không thể vãn hồi, em sẽ đi cùng anh.” Lời nói của Vịnh Nhi thật có trọng lượng.

Ánh mắt Thượng Dân có chút thương tiếc và cảm động. Tình cảm của họ thật sâu đậm, ngay cả người ngoài cuộc như tôi, cũng không thể không cảm động.

“Chúng ta đi thôi!” Vĩnh Thái nhẹ nhàng đi qua người tôi, nói nhỏ bên tai tôi.

“Chúng ta…” từ này được tôi nghiên cứu rất lâu. Chúng tôi không phải đã chia tay rồi sao? Chúng tôi đã chia tay rồi cơ mà? Chúng tôi chẳng phải là chẳng thể ở bên nhau sao?

Vĩnh Thái đã đưa vị hôn thê của mình Khương n Anh đi Mỹ, mà tôi cũng đã có bạn trai Trịnh Vân Trác, lúc anh bỏ tôi mà đi trong buổi lễ đính hôn, từ “chúng ta” đã trở nên rất xa lạ.

Mà bây giờ, anh lại nói “chúng ta”?

Chúng ta đi thôi… lúc tan học, anh tửng nhỏ nhẹ nói câu này trước cửa phòng học…

Chúng ta đi thôi… sau cuộc hẹn, anh thường lưu luyến không muốn xa tôi…

Chúng ta đi thôi… câu nói này quen thuộc biết bao…

Trên mặt tôi, có những giọt nước chảy.

Tôi muốn nói với anh câu đó, cái câu mà phút cuối anh nhìn tôi chưa kịp nói ra, “Tạm biệt.”

Tạm biệt. Chẳng phải anh sớm phải nói thế sao, nếu không em đã không đợi anh lâu thế, nếu không em đã càng quyết tâm ở bên Vân Trác hơn. Em sớm đã phải gạt bỏ cái hy vọng hão huyền này.

Vĩnh Thái, tạm biệt.

Chúng ta nên có một kết thúc rõ ràng.

Tạm biệt, thật đó.


Phần 4: Quyết định cuối cùng








Em đứng bên cửa sổ có thể trông thấy mặt trăng

Bắt đầu có một dự cảm

Lúc mây đen che mất mặt trăng

Lòng sẽ đau thắt lại

Anh cũng có cảm giác như vậy không

Lúc em không ở bên anh

Nhẹ nhàng bỏ đi, để lại hai người chìm đắm trong hạnh phúc, tôi và Vĩnh Thái đi ra khỏi sân bay. Bên ngoài, mưa ngày càng lớn, còn có sấm chớp đột nhiên vang lên làm thủng cả màng nhĩ của chúng tôi. Bầu trời đen như mực, nếu không phải lắm lúc có những tia sét, chắc mọi người sẽ nghĩ đây là một màn đêm vô tận.

Gió lạnh thổi qua, như muốn cuốn nước mưa vào từng ngóc ngách của thế giới. Tôi lặng nhìn Vĩnh Thái chạy khắp cả thế giới tìm taxi, đờ đẫn đợi anh cởi áo ra che cho tôi tránh khỏi nước mưa, đưa tôi ra xe.

Lúc lên xe, tôi mới ý thức được người tôi chỉ có mấy giọt nước mưa, còn người Vĩnh Thái thì ướt sũng. Anh vắt nước trên áo, đang cố gắng bôi đi nước mưa trên mặt. Trên trán, mấy giọt nước mưa nhỏ xuống, ướt nhem. Trên mặt vẫn là khí chất cao ngạo, đôi mắt đen láy ánh lên màu sắc của bảo thạch.

Đáng chết! Tôi lại nhìn nhập thần như thế!

Chẳng phải tôi đã nói với bản thân rất nhiều lần, đừng uổng phí tâm trí cho anh nữa?

Kim Trinh Hy, cô đừng giày vò mình nữa!

Tôi phát hiện ánh mắt tôi nhìn anh, lập tức dời đi.

“Trinh Hy, anh đã về rồi… em không hoan nghênh anh sao?” từ lúc nào, anh nói chuyện với tôi lại đem theo khẩu khí tra hỏi chứ không phải là mệnh lệnh? Từ lúc nào, anh lại trở nên dịu dàng thế… là vì Khương n Anh sao? Trong thời gian bỏ tôi lại mà đi Mỹ, hai người đã có cuộc sống như thế nào? Hay là họ vửa trải qua tuần trăng mật trở về, còn cần sự hoan nghênh của bạn gái cũ sao? Thật buồn cười!

Anh hình như đã hiểu ra hàm ý trong câu nói của tôi.

“Từ trước đến giờ, anh chỉ xem n Anh là em gái, anh đối với cô chỉ có chiều chuộng, không có yêu thích.” Anh nói một cách kiên định.

“Hàn Vĩnh Thái, từ lúc nào anh trở nên giả dối thế?” tôi cười rất kỳ lạ, cũng rất buồn khổ. Anh chiều chuộng em gái đên nỗi cưới em gái về làm vợ sao? Thật buồn cười! Buồn cười đến cực điểm! Lời nói dối tệ như thế, anh cũng nói ra được sao?

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mưa đánh vào cửa kính của xe, hoàn toàn không thấy rõ cảnh vật bên đường.

Giây phút đó, tôi đã biết thế nào là cõi lòng tan nát.

“Trinh Hy, em tưởng là anh quên em sao? Em hiểu lầm anh rồi…” tiếng nói đó lại vang lên lần nữa.

“Bỏ đi!” ngữ khí của tôi vô cùng cứng đơ, câu nói này đã hoàn toàn đánh đổ sự dịu dàng của anh, “Em đã là bạn gái của Vân Trác rồi.” Tôi đã là bạn gái của Vân Trác rồi, anh cũng đã có tình yêu của anh. Giữa chúng tôi, ngoài bỏ đi, còn có thể nói với nhau thế nào?

Khuôn mặt anh bắt đầu biến dạng, để lộ bộ dạng bi ai không thể nào tin được.

“Thế không thể nào vãn hồi sao?”

“Không thể vãn hồi!”

Ánh mắt anh trở nên trống trải, đôi mắt sáng giờ đây đã trở nên tối hơn. Đầu óc tôi trở nên trống không. Ánh mắt đó của Vĩnh Thái, đã chiếm trọn toàn bộ ý thức của tôi.

“Thế tại sao em lại chọn anh ấy?” Anh hỏi, trong giọng toàn bi thương.

“Cái này, anh có cần phải biết không?” dùng ngón chân đếm cũng có thể nghĩ ra hàng đống lý do, Trịnh Vân Trác tốt hơn Hàn Vĩnh Thái cả ngàn cả vạn lần! Anh biết quan tâm tôi, chăm sóc tôi, thành tích lại tốt, đối với ai cũng rất lễ phép, có được sự yêu thương của anh, người của cả thế giới đều ngưỡng mộ tôi.

“Em chọn anh ta chẳng phải vì khuôn mặt đó giống anh sao?” Vĩnh Thái bi ai chất vấn tôi. Tôi nhìn dáng vẻ tuyệt vọng của Vĩnh Thái, khuôn mặt anh đã chiếm trọn tầm nhìn của tôi. Hàn Vĩnh Thái, Trịnh Vân Trác, Hàn Vĩnh Thái, Trịnh Vân Trác. Khuôn mặt hai người từ từ chồng lên nhau. Rốt cuộc là tôi thích ai đây?

Phiền quá! Phiền quá! Con người này thật là phiền! Tôi không thể chịu đựng nổi nữa! Tôi không rảnh để nghe những lời quá tự tin của anh.

“Dừng xe!”

Giây phút cửa xe mở ra, Hàn Vĩnh Thái bị tôi đẩy xuống xe. Xe tiếp tục lăn bánh, tiếng gọi sau lưng tôi ngày càng xa.

Tôi bỏ anh ngoài xe như thế sao? Bỏ anh một mình trong trận mưa lớn như thế. Nhưng anh cũng đã tửng bỏ tôi một mình, bỏ tôi lại trong nỗi cô đơn vô bờ bến. Tôi đã tuyệt vọng bao nhiêu.

Tôi bắt đầu cười với nụ cười phục thù. Nhưng tại sao tôi vẫn nếm được cái mùi bị đắng đắng mặn mặn đó chứ? Hu hu hu…

“Cô gái à, bạn trai của cô rất tốt, sao cô lại đối xử tàn nhẫn với cậu ấy thế?” chú tài xế taxi im lặng đột nhiên lên tiếng. Lúc nãy, tôi cãi nhau với Vĩnh Thái, tôi hầu như quên sự tồn tại của chú.

“Nhưng bình thường anh rất dữ! Dữ không chịu nổi, dữ như con Bá Vương Long đáng ghét! Anh lại còn lạnh lùng, tự cao, kiêu ngạo, còn thường làm tổn thương người khác! Loại người này cho cháu năm trăm triệu cháu cũng không thèm! Cho dù đàn ông cả thế giới này chết hết, cháu cũng không cần anh!” tôi bắt đầu oán trách Vĩnh Thái trước mặt ông bác xa lạ này. Tội ác của Hàn Vĩnh Thái, đúng là kể hoài không hết!

“Ha ha ha, chú không thấy cậu ta lạnh lùng đến thế! Cháu đối xử như thế với bạn trai sao? Các cô gái bây giờ thật lợi hại, đúng là kiểu bạn gái bướng bỉnh…” ông chú tốt nhiên nói chuyện với tôi.

“Hơn nữa, anh đâu phải là bạn trai của cháu!” tôi tức đến nỗi trợn mắt, tôi không phải là bạn gái bướng bỉnh! “Cháu nhất định là rất thích cậu ấy rồi!”

“Bác à! Bác lại sai rồi! Nếu cháu thích anh thế, sao lại đuổi anh xuống xe?” đầu óc của ông chú này nhất định là rớt xuống nước rồi! Hôm nay, sao cứ có người nói ngược với tôi thế? Tôi đã nhẫn tâm đẩy Vĩnh Thái vào cơn mưa kinh khủng, ngay cả tôi cũng cảm thấy có chút không nhẫn tâm, chẳng lẽ chú ấy không thấy tôi hận Vĩnh Thái đến thấu xương hay sao? Thật là tôi hận chết cái tên ấy!

“Chính vì cháu rất thích cậu ấy, nên cháu mới để ý như thế! Nếu cháu không thích cậu ấy, thì chẳng bao giờ thèm nghĩ đến. Cháu nhìn dễ thương như thế, không ngờ miễng lưỡi cũng thật lợi hại…”

Tôi muốn phản bác lại, nhưng phát hiện ra là nói không nên lời. Chẳng lẽ tôi lại quyết định mặc nhận?

“Người trẻ tuổi chạy trốn sẽ đánh mất nhiều thứ hơn.”

“Chú à, cháu không phải là chạy trốn. Sao cháu lại chạy trốn chứ? Cháu đẩy anh xuống xe, sẽ tự trả tiền xe, chú cho xe chạy đi…” tôi hận là không thể để cho chú ấy lập tức ngậm miệng.

Ngoài cửa xe mưa vẫn rơi như trút nước.

Lòng tôi sao lại bất an thế này?

Vân Trác chỉ là vật thay thế của Vĩnh Thái, cái suy nghĩ ngay cả tôi cũng trốn tránh, thế mà lại bị Vĩnh Thái nhìn thấy sao?

Chẳng lẽ tôi chịu ở bên Vân Trác, chỉ vì lưu luyến khuôn mặt đó sao?

Có thể, sự thật chính là như thế, chỉ có tôi là vẫn luôn không chịu thừa nhận thôi…

Tôi không chịu thừa nhận đây là sự thật…
Chương 8: Mãi mãi ở bên nhau Phần 1: Tôi phải tìm được anh








Nếu như có một ngày

Thiên sứ trắng đi đến chỗ em

Muốn em nói ba nguyện vọng

Cái thứ nhất, quên anh

Cái thứ hai, quên anh

Cái thứ ba, em xin lỗi

Em vẫn không thể quên được anh

“Một ly cà phê?”, Vân Trác hỏi tôi, giọng nói vẫn cứ nho nhã như thế.

Tôi gật đầu. Làm như không có chuyện gì xảy ra cả. Không chuyện gì xảy ra cả, không phải sao? Tôi và Vân Trác, vẫn là đôi được ngưỡng mộ nhất trường Trụy Thảo.

Người phục vụ nhanh chóng mang đến hai ly cà phê, nhẹ nhàng uống một ngụm, hương thơm của cà phê tan ra trong miệng. Bên cạnh chỗ ngồi, trước cửa sổ có đặt một chậu cây cảnh lớn, những nhánh cây đua nhau vươn vai . Bên ngoài cửa sổ màu trà, ánh nắng đang thiêu đốt mọi thứ. Những tiếng ồn ào của tiếng chim hót và tiếng của người đi đường đã bị chặn lại bên ngoài cửa sổ, bên ngoài và bên trong cửa sổ, cứ như hai thế giới khác nhau.

Tôi nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ. Trong tư tưởng, tôi và Vĩnh Thái cũng đã gặp nhau trong buổi chiều như thế.

“Em không hề yêu anh, đúng không?”

Vân Trác lắc nhè nhẹ ly cà phê trong tay, cà phê trong ly tạo ra những cơn lốc nhỏ. Những cơn lốc đó như lắc lư theo tiếng nhạc. Trong quán rượu có một sân khấu hình tròn, trên sân khấu nho nhỏ đó, có một ca sĩ đang bi thương hát bài hát linh hồn của người da đen như đang khóc vậy.

Ánh mắt của tôi lại rơi vào tay Vân Trác. Chiếc muỗng màu bạc trong tay Vân Trác sao lại chói mắt đến như thế, làm đau cả mắt tôi.

“Anh nói gì thế!” tôi cười trả lời. Mỉm cười đã trở thành thói quen của tôi. Sao đột nhiên anh lại hỏi như thế? Chẳng phải không có chuyện gì xảy ra sao? Tôi ép mình phải chấp nhận cách nghĩ này, mà tốt nhất Vĩnh Thái cũng phải nghĩ như thế.

“Em không yêu anh, đúng không?” - trong lời nói bình lặng của Vân Trác như đã có thêm những cao trào trong điệu nhạc. Sự phối hợp quá cao của giọng hát và tiếng nhạc, làm cho người ta cảm thấy chói tai.

Đôi mắt đen láy của Vân Trác như phủ lên một lớp sương mù. Môi anh hơi nhếch lên, có chút khinh thường và tự trào.

“Bụp.” - đó là tiếng ly trong tay tôi đũng phải bàn. Tôi đột nhiên cảm thấy có chút choáng váng. Đợi khi tôi bình tĩnh lại mới phát hiện, lúc nãy tôi không nắm chặt cái ly, mà cà phê trong ly đã lan ra bàn. Tôi định thần lại, để cái ly đứng lên.

Người phục vụ nhanh chóng chạy tới, nhanh tay thay khăn trải bàn.

“Có biết anh đã yêu em từ lúc nào không?” – ngữ điệu của Vân Trác chậm rãi như thế, nhưng lại rất nặng, tôi cứ như đang trong mơ.

Tôi lắc đầu.

“Lúc đó, em nằm trong bệnh viện. Không biết lúc nào mới tỉnh. Anh nghe thấy tiếng em nói chuyện, em như đang thương lượng với ai đó, em nói: “Vĩnh Thái, em lạnh lắm, nhưng có anh bên cạnh, em cảm thấy ấm hơn rồi. Tuy anh vẫn cứ đối xử lạnh lùng với em.”

Tôi ngước đầu lên nhìn mắt anh.

“Sau đó, anh phát hiện anh đã yêu em.”

“Em không hề yêu anh, đúng không?” – tiếng nói của Vân Trác đau lòng như thế, tôi im lặng nhắm mắt lại. Lúc bắt đầu, anh đã biết tôi yêu Vĩnh Thái như thế nào, nhưng, tại sao anh vẫn cứ yêu tôi? Mỗi khi tôi yêu Vĩnh Thái thêm một chút. Mỗi khi anh đến gần tôi một tí, thì sẽ bị thương nhiều hơn một tí.

“Em thích anh!” – tôi sợ nói câu này. Nhưng tôi đã như không còn hơi, ngay cả tôi cũng không thấy đó là thật.

“Em nói dối!” – giọng thét lên của anh đánh bại lời nói dối của tôi. Anh sớm đã biết được! Anh đã sớm biết là tôi không thích anh.

“Em đang học thích anh… em đã sắp thích anh rồi…” – tôi bắt đầu nói năng lung tung.

“Không cần đâu, chúng ta chia tay thôi.”

“Đừng, em thật lòng…”

“Thật lòng thích anh, đúng không?”

“Sai rồi. Vĩnh Thái em…”

Tiếng tôi đột nhiên biến mất.

Ánh mắt anh có nỗi đau làm ng

Trang: « Trước 11617
18
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 33