watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Sói
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Ông trời ạ, gã có ý gì?! Bắn chết cô chẳng lẽ chỉ là bỏ chút thời gian làm việc vặt trong khi chờ bộ phim điện ảnh công chiếu sao?

Biết người này không có chút lương thiện, tuyệt đối sẽ không thủ hạ lưu tình, cô không còn bao nhiêu hy vọng, cầm bàn ủi lên, xem nó trở thành vũ khí, nhắm mục tiêu ném tới.

Mặt bàn ủi được xưng là nóng cháy da cháy thịt, trượt mất mục tiêu, bay rất cao, suýt chút nữa đáp lên thân con vẹt. Cuối cùng bàn ủi đáp xuống ghế sô pha, xèo một tiếng, lập tức khiến cho ghế sô pha da đắt tiền bị cháy đen một mảng.

Con vẹt vội vàng bay lên, rụng hai cọng lông chim, kêu lên quang quác. “Cạc! Cúp To ngốc nghếch, Cúp To ngốc nghếch!”

Sát thủ và Đề Oa đồng thời ngẩng đầu nhìn con chim anh vũ, sau đó lại nhìn sang đối phương, ngay giây tiếp theo, người nọ liền giơ súng lên nhắm cô, bóp cò nã một phát súng.

Đề Oa trong cùng một giây đó cầm bình hoa lên, quăng về phía gã sát thủ, sau đó xoay người bỏ chạy.

Bình hoa trở ngại tầm mắt gã sát thủ, phát súng thứ nhất mất chính xác, sượt qua bên tai cô, bắt vỡ gạch men sứ trên tường.

“Cúp To, Cúp To, Cúp To ngốc nghếch, Cúp To ngốc nghếch…” Con vẹt bay mòng mòng trên không trung vẫn còn khoái chí kêu lên.

Đề Oa nghe thấy vừa tức vừa vội, một bên né tránh một bên quăng đồ đạc. “Mày, con chim ngu ngốc kia, mau tới giúp tao!”

Con vẹt nghe vậy ngược lại tiếp tục lượn vòng, vẻ mặt khinh thường kêu một tiếng.

“Két…”

“Này, nếu mày không giúp, tao sẽ kêu Khuyết Lập Đông lột da mày!” Cô uy hiếp.

Nhắc tới đại danh Khuyết Lập Đông, con vẹt toàn thân run rẩy, lông chim sặc sỡ đều dựng đứng lên, cái đuôi lại rụng thêm một cọng lông. Nháy mắt, nó đột nhiên phóng lên cao, mang theo khí thế sấm sét, lao xuống gã sát thủ.

“Các… Mau cút đi, mau cút đi! Các, cạc!”

Gã sát thủ bị tấn công trở tay không kịp, cánh tay phải cầm súng nhất thời bị móng con vẹt cào ra vài vết máu. Gã đau đến kêu ra tiếng, tay trái quơ loạn, muốn bắt con vẹt, nhưng con vẹt dang hai cánh, rất nhanh đã bay lên cao.

Gã tức giận đến mức muốn bắn chết con vẹt, giương súng hướng nó bắn liền hai phát.

“Các, các, có người muốn giết ta! Sát thủ ngu ngốc muốn giết ta a! Giết chim! Cứu mạng a…” Con vẹt phát ra tiếng la hét như bị bệnh tâm thần, phóng một phát sang trái, rồi nhào sang phải, liên tục tránh được hai phát súng, móng vuốt lại cào loạn, tạo ra trên người đối phương không ít vết thương.

Móng vuốt chim cùng bàn tay người đánh nhau loạn xạ, cào cấu lung tung, rốt cục vẫn là loài người hai tay vạn năng chiếm thế thượng phong, túm lấy gáy con vẹt.

“Mẹ nó, tao làm thịt mày!” Gã tức giận đến đỏ mặt tía tai, đặt nó lên trên bàn, họng súng đặt lên đầu nó.

0

Đúng lúc này, Đề Oa cầm lấy cây chổi, dũng cảm vọt tới, một trận tấn công điên cuồng đập túi bụi lên đầu gã. “Dừng tay, mau buông nó ra, đừng bóp nó như vậy a!”

Trong lúc hỗn loạn, người nọ buông lỏng tay, con vẹt cướp cơ hội lập tức chạy trốn, bay thật cao. Gã cao giọng mắng chửi, quay lại nã một phát súng. Tiếng nổ vang lên, đoàng một tiếng, bắn gãy cán chổi, quả thực còn chuẩn hơn so với tuyển thủ bắn súng.

“Mày thôi đi! Còn dám đánh à!” Gã nghiến răng nghiến lợi, hai mắt tức giận đến mức hiện lên tơ máu.

“Thực xin lỗi, tôi không phải cố ý…” Cô vẻ mặt xấu hổ cười trừ, bị buộc lui về phía sau từng bước, còn cố gắng muốn thuyết phục đối phương, đổi lấy một đường sống. “Thật mà, xin tin tưởng tôi, tôi thật sự không phải cố ý…”

“Tao vốn có thể cho mày một cái chết thống khoái, nếu như mày đã không biết sống chết, chúng ta sẽ chơi đùa vui vẻ vậy!” Gã sát thủ cười lạnh, giơ khẩu súng chưa tan khói thuốc, bức Đề Oa đến góc nhà.

Con vẹt bay loạn trong không trung biết tình huống nguy cấp, vội vàng kêu to: “Cúp To, Cúp To! Mở cửa! Mở cửa!”

Cửa? Cửa nào a?

Dấu chấm hỏi vừa nhảy lên trong đầu, lưng đã chạm vào một cánh cửa, lúc này cô mới phát hiện ra, chính mình trong lúc thối lui đã bước tới trước cánh cửa thần bí cấm vào. Từ ngày đầu tiên bước vào ngôi nhà này, Khuyết Lập Đông đã thận trọng cảnh cáo cô, tuyệt đối không thể mở cánh cửa này.

Phía sau cửa sẽ là cái gì? Nếu là cái gì đó thật đáng sợ, hẳn là có thể tạm thời ngăn cản gã sát thủ kia một lát?

Đề Oa run run, không chút suy nghĩ liền ném cán chổi sang một bên, sau đó vội vàng xoay người nắm lấy ổ khóa cửa, cấp tốc xoay tay cầm mở cửa ra.

Phòng ốc sau khi trải qua mùa mưa, rỉ sét mắc kẹt rồi!

“A! Trời ạ, mau mở ra, mau mở ra a!” Cô gấp đến độ sắp chết khiếp, tay cầm chặt ổ khóa, bất chấp hình tượng, nhấc váy một cước đạp vào cửa, dùng hết sức lực đạp mở.

Gã sát thủ cúi đầu rũ mấy cọng rơm dính trên tóc, rồi xông đến kéo lấy tóc cô, da đầu một trận đau đớn, suýt chút nữa khóc thét.

Đúng lúc này, cửa mở ra…

“Oa a!” Đề Oa dùng sức quá tay, nhất thời không giữ được thăng bằng, cả người ngã về phía sau, khuỷu tay còn níu chặt gã sát thủ, hai người cùng nhau té ngã.

“Mẹ nó, con ả này!” Gã đứng lên, đang muốn tóm lấy cô, lại thấy cô không tránh không né, chỉ trừng lớn mắt, vẻ mặt hoảng sợ nhìn về phía cửa phòng.

Gã hoài nghi quay đầu, kinh ngạc nhìn thấy đằng sau cánh cửa kia, nhồi nhét một đống đồ gì đó.

Giây tiếp theo, đống đồ vật đủ loại đủ kiểu đó như thể đá lở rơi xuống đầu gã, như thủy triều ập tới, ầm ầm tràn ra, hai người ngã ở cửa né tránh không kịp, cùng phát ra tiếng kêu thảm thiết, bị một núi quần áo bẩn như sông vỡ đê ập xuống.

“Cạc cạc cạc cạc các…” Con vẹt phát ra tiếng cười quái dị, hiển nhiên đã sớm biết bên trong ẩn giấu cái gì.

Hai người tốn bao nhiêu sức lực, mới giãy dụa ngoi ngóp bò ra từ trong đống quần áo bẩn, lúc gã sát thủ ngẩng đầu lên, một cái giày da nam rớt xuống, vừa vặn đập lên đầu gã, gã lại tức giận chửi ầm lên.

Đề Oa cướp lấy cơ hội, nín thở, vừa dùng tay vừa dùng chân, lóp ngóp bò ra khỏi đống quần áo bẩn chất cao như núi.

Ông trời ạ, cô phát hiện ra bí mật của Khuyết Lập Đông rồi!

Giấu ở phía sau cánh cửa thần bí không phải thi thể người, mà là tràn đầy quần áo bẩn! Người đàn ông này cứ thế mà đem giấu hết quần áo giày dép bẩn vào đây, tất cả quần áo, đều mặc một lần đã bị anh ném vào đây, chẳng trách luôn thấy anh mặc quần áo mới tinh bước ra ngoài.

Thật vất vả mới bò ra được, cô không chịu nổi trợn trắng mắt, nhìn thấy gã khốn nạn kia cũng đã bò ra, cô nhanh chóng xoay người chạy trốn.

“Không được nhúc nhích! Giơ hai tay lên!” Tốc độ gã sát thủ vẫn nhanh hơn, giương súng đe dọa, vừa đứng lên, trên mặt tràn đầy chán ghét. “Trời ạ, căn nhà này thật quá dơ bẩn!”

Sói - Chap 10.2 - Hoàn

“Nói nhảm, tôi làm vệ sinh rất tốt mà!” Cô nghe lời giơ hai tay, lại không nhịn được lên tiếng kháng nghị. Nói vớ vẩn gì thế, công việc dọn dẹp của cô không chút tỳ vết nào, căn phòng này vốn không nằm trong phạm vi cai quản của cô mà!

“Mắt cô bị mù sao? Cái này gọi là làm tốt à?” Gã sát thủ cười nhạo, chỉ vào ngọn núi quần áo bẩn.

Sượt!

Một thứ gì đó sượt sượt bò ra từ trong đống quần áo, sau khi lướt trên mặt đất trong chốc lát, ngẩng đầu lên, phun lưỡi ra. Con rắn ban đầu anh nói, cô chưa hề thấy bóng dáng, hóa ra vẫn trốn phía sau cánh cửa thần bí, mãi đến lúc này mới xuất hiện, bộ dạng lười biếng bước ra chào hỏi.

Trong nháy mắt, cả căn nhà vắng lặng.

Hai người không nhúc nhích trừng mắt nhìn nó sau một lúc, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt.

“Rắn aaaa!”

Một tiếng hét thảm cắt đứt sự yên tĩnh, người bị dọa đến nỗi thét chói tai không phải là Đề Oa, ngược lại là gã sát thủ kia. Tiếng kêu thảm thiết của gã, không kém chút nào so với con gái, gã vừa rống to như một kẻ điên, vừa cuống quít lết về phía sau.

Hóa ra, gã đàn ông này lại sợ rắn như thế!

Ách, lúc này không trốn còn đợi tới lúc nào nữa? Cô lập tức xoay người bỏ chạy, vội vã chạy ra khỏi cửa tìm người cầu cứu.

“Đứng lại!” Gã sát thủ giữ khoảng cách với con rắn rồi hét lên với cô.

Đứng lại? Cho xin đi, cô cũng không phải kẻ điên! Cô nhanh chóng băng qua vườn hoa, tiếp tục chạy về phía trước.

Trời ạ, mọi người đi đâu hết rồi?! Vì sao không có ai tới cứu cô? Những nhân vật lợi hại sống trong khu dân cư này không phải được gọi là thần thông quảng đại, không gì không làm được sao? Sao đến giờ phút cấp bách lửa cháy mông thế này, tất cả lại không thấy bóng dáng?

“Mẹ nó!” Gã sát thủ mắng một tiếng, lại không dám bước qua con rắn kia, đành đập vỡ cửa sổ phía sau, nhảy qua cửa sổ đuổi theo.

“Các, các! Cứu mạng a! Sát thủ ngu ngốc truy đuổi Cúp To! Cúp To bị sát thủ ngu ngốc xử lý!” Con vẹt bay ra ngoài theo, lượn vòng trên đỉnh đầu hai người, vừa giống như cảnh báo vừa giống như làm loạn.

Đề Oa bối rối chạy trốn, vừa chạy vừa quay đầu nhìn, mắt thấy gã nghiến răng nghiến lợi, một bộ dạng đáng sợ muốn ăn sống nuốt tươi cô, cô càng chạy nhanh hơn, đột nhiên vấp phải một tảng đá, trật mắt cá chân, cả người té nhào xuống mặt đất.

Gã sát thủ đuổi theo, vẻ mặt dữ tợn giật lấy tóc cô, đặt súng lên trên đỉnh đầu cô.

“Mày chạy nữa cho tao xem, chạy xem!”

“Không được…” Cô tuyệt vọng từ từ nhắm hai mắt, hai tay che trên đầu, cả người sợ hãi mà run run.

“Thế nào? Sợ à?” Gã sát thủ cúi đầu xuống gần, cười lạnh. “Tao sẽ chậm rãi lăng trì mày, cuối cùng mới tiễn mày bằng một phát súng.”

“Đây là kiểu chết mày lựa chọn sao?” Thanh âm lạnh lẽo vang lên.

Lông tơ sau gáy gã dựng đứng, vội vàng quay họng súng, nhưng người vừa tới vặn tay gã trong nháy mắt, tay không cướp được khẩu súng. Mồ hôi lạnh trên trán gã chảy ròng, nhịn cơn đau đớn, nhấc chân tung một cước.

Đối phương nheo mắt, cũng nhấc chân, chân hai người chạm nhau trong không trung, chỉ nghe rắc một tiếng, xương chân gã gãy đôi, cả người nhất thời tê liệt ngã xuống.

Sắc mặt gã trắng bệch, hoảng sợ ngẩng đầu nhìn người đàn ông to cao đột nhiên xuất hiện, tay còn lại dùng sức, liên tục lết về phía sau. Điều này sao có thể xảy ra, gã cũng là một sát thủ tiếng tăm lừng lẫy, vì sao gặp phải người đàn ông này, lại giống như con gấu bông đụng độ với kim cương vô địch, không có chút năng lực phản kháng.

Khuyết Lập Đông vẻ mặt không thay đổi đứng tại chỗ, cũng không liếc nhìn gã một cái, chỉ vươn tay kéo Đề Oa.

“Hắn ta làm em bị thương sao?” Anh mở miệng hỏi, nhặt ra một cọng rơm nhỏ trên mái tóc cô. Khuôn mặt nhỏ tái nhợt, làm cho lồng ngực anh co rút, đau lòng cực kỳ.

Anh thật vất vả mới ngừng trận đánh, tặng cho Đinh Cách một quả đấm cuối cùng, mới bước ra khỏi quán cà phê vội vã đi bắt cô về. Chạy qua mấy con đường tắt, lại nghe thấy con chim ngu ngốc kia kêu um sùm, đi về phía nó thì nhìn thấy cô túm váy liều mạng bỏ chạy. Lúc này thứ đuổi giết cô không phải là con gián biết bay, mà là sát thủ hàng thật giá thật.

“Không, không có…” Đề Oa run run lắc đầu, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm một hơi, thân mình nhỏ nhắn mềm mại ngã vào trong lòng anh, bàn tay gắt gao ôm chặt thắt lưng anh. Hương vị quen thuộc, hơi ấm cuồn cuộn truyền đến không dứt, cô vui sướng đến suýt chút nữa lên tiếng khóc lớn.

Trong cặp mắt đen hiện lên ánh sáng thâm trầm u ám, bắn ra tia lửa tức giận, thân hình cao lớn bởi vì phẫn nộ mà cứng ngắc, chỉ có đôi bàn tay đang ôm lấy cô là vẫn còn ôn nhu. Anh ôm cô gái nhỏ trong lòng, bước tới vài bước, đặt cô ngồi lên bồn hoa bên lối đi bộ, bàn tay thô ráp vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn.

“Ngồi ở chỗ này đừng chạy lung tung, cho anh chút thời gian, lập tức có thể giải quyết xong.” Anh nói nhẹ nhàng bâng quơ, lại thêm một câu. “Nếu không muốn xem thì nhắm mắt lại.” Nói xong, anh xoay người, đi về phía cái tên còn đang bò trên mặt đất.

Một giây vừa đưa lưng về phía Đề Oa, vẻ mặt anh lập tức chuyển thành hung ác tàn bạo, dữ tợn dọa người.

Vẻ mặt gã sát thủ lập tức nhăn nhó, trong mắt tràn ngập hoảng sợ, trực giác biết rằng, cái mạng của mình đang treo lơ lửng trên một ngọn đao, nếu không nghĩ ra biện pháp đối phó với người đàn ông đang tức giận trước mắt, tuyệt đối sẽ bị cắt thành mười tám khối tươi sống. Gã cuống quít sờ trên đùi, rút ra mũi phi đao giấu trong đó, dùng sức bắn ra ngoài…

Ánh bạc cắt qua không trung, bắn về phía Khuyết Lập Đông, nhưng anh cũng không hề ngừng bước, chỉ hơi hơi nghiêng người, sát sao né được mũi phi đao bén nhọn, thậm chí tốc độ không chút chậm lại, càng lúc càng đi gần tới phía trước.

Mũi phi đao thứ hai vừa phóng ra, thân hình cao lớn đã xuất hiện trước mắt, khi gã sát thủ rút ra mũi phi đao thứ ba, anh đã ra tay nhanh như tia chớp, bàn tay nắm lấy mũi phi đao, vẻ mặt như hung thần ác sát, chậm rãi mỉm cười, ngay cả Đề Oa cũng sợ tới mức hồn phi phách tán.

Trong cặp mắt đen toát ra sát ý, anh nắm chặt tay, dùng lực bóp mạnh. Chỉ nghe rắc một tiếng thanh thúy vang lên.

“A…” Tiếng kêu rên sắc nhọn vang tận mây xanh, gã đàn ông sắc mặt xanh trắng, thân hình co rút, chỉ thiếu không sùi bọt mép.

Đề Oa sợ tới mức rụt cổ, trơ mắt nhìn gã sát thủ xương tay cũng đã bị bẻ gãy.

Khuyết Lập Đông buông tay, túm lấy cổ đối phương, cặp mắt đen lộ ra hung quang tàn bạo, gân xanh trên trán giật giật, một quả đấm sắt chuẩn bị giáng xuống huyệt thái dương của gã…

Mắt thấy sẽ gây ra tai nạn chết người, Đề Oa vội vã nhảy dựng lên, bao nhiêu sợ hãi đều biến mất, cô gái nhỏ đang khiếp đảm khôi phục thành bà quản gia vênh mặt hất hàm sai khiến.

“Khuyết, Lập, Đông! Anh dám giết người trước mặt em thử xem!” Cô nhảy xuống khỏi bồn hoa, vừa huỳnh huỵch bước tới, vừa hô to gọi nhỏ, cảnh cáo anh không được hành động thiếu suy nghĩ.

Quả đấm sắt lao tới một nửa ngừng lại trong nháy mắt, Khuyết Lập Đông bất động, cặp mắt đen nheo lại.

Thấy bộ dạng anh đang lo lắng có nên ra tay hay không, cô vội vàng mở miệng uy hiếp: “Nếu anh dám giết người trước mặt em, em liền bỏ đi thật cho anh xem.”

Trừng trị người xấu, đánh đối phương một chút, cô còn có thể mắt nhắm mắt mở, miễn cưỡng như không nhìn thấy. Nhưng mà, muốn giết người trước mắt cô? Cô không đồng ý được!

Mà cũng nói, mặt đất dính máu tươi, sẽ rất khó cọ rửa sạch sẽ mà! Cô không muốn phải xách nước lau nhà, dưới ánh mặt trời gay gắt thế này.

Toàn thân anh cứng đờ, cơ bắp co lại, giương mắt trừng cô, khóe miệng phun ra ba chữ.

“Không cho phép!”

“Anh không cho phép? Nếu em thật sự muốn đi, anh ngăn được sao?” Trong mắt cô toát ra tia lửa, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, quật cường trừng mắt lại với anh.

Sắc mặt anh tối sầm, bàn tay đang giữ cổ gã sát thủ cũng căng thẳng bóp chặt.

“Chết tiệt, ngu ngốc, em…”

“Không cần dùng lời mắng chửi để che giấu đáp án!” Cô hai tay chống hông, khuôn mặt nhỏ chảy mồ hôi. “Anh cứ nói thẳng lời trong lòng đi!”

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 41