watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Trúc Mã Là Sói
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Nghe xong câu này, Nhan Tiếu cảm thấy sống lưng cứng đờ, cuối cùng cô cũng nhớ ra Hạ Hà Tịch là ai, cuối củng cô đã nhớ ra!

Mùa hè năm đó, Nhan Tiếu và yêu nghiệt đang học lớp tám, đúng độ tuổi trăng rằm 14 tuổi, dường như các nam sinh và nữ sinh rất dễ cãi nhau vì 1 chuyện nhỏ nào đó. Mặc dù Hạ Hà Tịch không nhớ lần đầu tiên gặp Nhan Tiếu, Văn Dịch và cô cãi nhau chuyện gì, nhưng đến bây giờ Tiếu Tiếu vẫn nhớ như in.

Nói ra cũng hơi buồn cười, thực ra chỉ là 1 chuyện rất nhỏ. Học sinh cấp 2 mà, tiền tiêu vặt như nhau, không ai so bì ai giàu hơn, sau khi tan học, đám học sinh tinh nghịch thường kéo đến các quán ăn nhỏ gần trường để ăn lẩu xiên nhúng hoặc đồ nước. Nhan Tiếu đã thể hiện được khả năng tài chính rất mạnh của cô, ví tiền lúc nào cũng dày hơn các bạn khác, thỉnh thỏang cô cũng mới yêu nghiệt đi ăn.

Nhưng vấn đề ở chỗ đó. Qua bạn bè, Nhan Tiếu được biết, mặc dù yêu nghiệt thường xuyên ăn mõi của cô, nhưng lại tiết kiệm tiền tiêu vặt của mình để mời các cô bạn khác uống nước ngọt, ăn cơm, thậm chí tháng trước còn bỏ ra 1 khoản tiền lớn mua tặng chị khóa trên 1 chiếc váy hoa cực đẹp.

Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu vô cùng tức giận, trong khoản tiền đó, có hơn 1 nữa là do cô cho yêu nghiệt vay! Nghĩ đến việc thằng nhóc đó từ trước đến nay đều rộng rãi với người khác, chỉ ki bo với mình, Nhan Tiếu cảm thấy hụt hẫng vô cùng, mặt hầm hầm đến sân bóng hỏi chuyện hắn ta.

Tiếp theo đó, dĩ nhiên là cuộc cãi nhau ầm ĩ. Nhan Tiếu ném thẳng vào Văn Dịch chìa khóa cổng phụ, áo, giày đá bóng, vở bài tập mà Văn Dịch đưa cho cô, biểu thị từ nay chấm dứt quan hệ. Dĩ nhiên, số tiền vay cô vẫn phải trả, lãi suất tăng gấp đôi.

Thấy Nhan Tiếu quan trọng hóa vấn đề như vậy, Văn Dịch kéo không cho cô đi. Trong lúc giằng co, người xúm vào xem mỗi lúc nhiều hơn, ngoài thành viên trong đội bóng còn có vài người hiếu kỳ, thậm chí có cậu nam sinh đã bắt đầu huýt sáo, đám con gái thì nói thầm với nhau.

“Đó kô phải là Văn Dịch bên lớp 3 hay sao?”

“Đúng vậy, nghe nói cậu ta là con lai, thảo nào lại đẹp trai như vậy. Ngày nào tớ cũng đến xem cậu ta đá bóng”

“Đẹp trai cũng không đến lượt cậu, cậu không thấy người ta đang cãi nhau với người yêu àh?”

“Xí, người yêu cái nỗi gì? Đó là 1 con mọt sách nặng của lớp 1, nhưng nghe nói hai người đó là thanh mai trúc mã của nhau…”

“Giờ thì chị khóa trên tha hồ đi khắp nơi rêu rao Văn Dịch thích chị ấy và tặng quà cho chị ấy nhé! Đây mới là nhân vật chính…”

Yêu nghiệt gầm lên khi thấy mình như con tinh tinh bị mọi người xúm vào xem: “Cãi nhau như vầy hay ho lắm sao, rốt cuộc cậu muốn tớ phải làm gì?” (nghe thấy chưa, giọng điệu 2 người cãi nhau đã rất mờ ám rồi)

Nhan Tiếu che cánh tay đang bị yêu nghiệt kéo không chịu thua, bình tĩnh 1l át rồi đưa mắt nhìn xung quanh, ánh mắt tập trung về 1 phía, đột nhiên đưa ta chỉ vào 1 người nói: “Cậu đào tạo cậu kia trở thành thành viên đội bóng, cùng thi đấu như bọn cậu thì tớ sẽ tha cho cậu”

Mọi người liền nhìn về phía Nhan Tiếu chỉ, thấy 1 nam sinh gầy guộc đang đứng lặng lẽ trong góc, không nói câu nào. Ánh mắt phía sau cặp mắt kính cũng lộ vẻ luốn cuống. Lúc này yêu nghiệt đã cao hơn hẳn người ta 1 cái đầu, nghe thấy vậy lộ vẻ sửng sốt: “Sao có thể chăm cây non này thành đại thụ được?”

Ánh mắt Nhan Tiếu kiên định: ‘Sao vậy?”

Yêu nghiệt ngihến răng: “Được, đưa người mới đến đúng không? Đúng là thế mạnh của bản thiếu gia” Nói xong bèn bước đến thẳng mặt cậu nam sinh , gãi đầu hỏi: “Ê, cậu tên gì?”

Nam sinh đẩy gọng kính lên, giọng nhỏ tí: “Hạ Hà Tịch…”

Nhờ lời giới thiệu của yêu nghiệt, Hạ Hà Tịch đã vào đội bóng của trường nhưng không ai nhớ tên của cậu ta mà chỉ gọi biệt hiệu là “Kính Nhỏ”. Đúng là Kính Nhỏ không có khiếu vận động, chạy thì bị trẹo chân, chống đẩy thì bị trẹo tay, lúc tập luyện kính thường rơi xuống đất. Cộng với việc cậu ta vừa thấp vừa gầy, không có năng khiếu, nói tóm lại là huấn luyện thế nào cũng không khá lên được.

Lúc đó, mọi người đều nghĩ kính Nhỏ làm đội bóng bị chậm tiến, ngay cả đội trưởng cũng bắt đầu kêu ca Văn Dịch không nên làm chuyện theo cảm tính: “nghe lời con gái nên kéo cậu này vào đội” “kể cả làm cầu thủ dự bị, cậu ta cũng bị mọi người chê là dáng dấp, tướng mạo quá chán”…

Cuối cùng, không chịu được nữa, yêu nghiệt chạy đi tìm Nhan Tiếu kêu ca. Hôm đó tập luyện xong, yêu nghiệt liền ngồi dướ gốc cây cạnh sân bóng phàn nàn.

“Tiếu Tiếu, kính nhỏ thật sự kô khác gì 1 thanh gỗ mục, tớ không điêu khắc được thành tác phẩm đâu”

“Hả? Giỏi lắm, giỏi lắm, thiếu gia Văn Dịch cũng biết câu “gỗ mục không thể khắc” nữa àh?

Văn Dịch đấm ngực thình thịch: “Tớ không đùa với cậu đâu, thật đấy. Hiện giờ anh em đều đang càu nhàu trách tớ, tháng sau là phải thi đấu rồi, không biết tớ phải ăn nói sao với đội trưởng nữa?”

Nhan Tiếu vừa giở sách, đầu không ngẩng lên nói: “Có gì đâu, tớ thấy kính nhỏ luyện tập chăn chỉ lắm mà, cậu ta còn hơn bọn mình 1 khối, hàng ngày luyện xong, tối đến còn luyện thêm, các cậu trách mắng cậu ấy, bắt nạt cậu ấy, người ta không hé răng kêu ca nữa lời, rồi còn bắt cậu ấy đi thu dọn đồ đạc, mua nước, các cậu còn muốn gì nữa.

“Nhưng Tiếu Tiếu…” Văn Dịch thở dài, mắt vẫn nhìn về phía trước nói với vẻ đau khổ. “Thực ra có 1 việc tớ không thể hiểu, hồi đầu bọn mình cãi nhau cậu ta vẫn đứng ngoài xem, rõ ràng là biết vì đánh cược nên mới đưa cậu ta vào đội bóng, tại sao cậu ta lại cam tâm bị tớ lợi dung nhỉ?”

Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu ngừng 1 lát, sau đó mới nói: “Vì cậu ta rất thật lòng” Trúc Mã Là Sói - Chương 14
Gửi lúc 17:19 ngày 13/01/2014
“Hả?”

“Đồ ngốc” Nhan Tiếu lấy sách đánh vào đầu yêu nghiệt, bĩu môi đáp: “Bản cô nương có bao giờ tùy tiện châm chọc, trêu ghẹo người khác như cậu đâu. Hôm đó cãi nhau với cậu đúng là bực thật, nhưng còn lâu tớ mới thèm lấy việc lợi dụng người khác để đánh cược. Thực ra….từ lâu tớ phát hiện Kính Nhỏ thường xuyên mò đến sân để xem các cậu chơi bóng”

Văn Dịc cau mày: ‘Thế có nghĩa là sao?”

“Chắc là từ lâu cậu ta đã mơ ước vào đội bóng. Khi các cậu tuyển người, tớ cũng thấy cậu ta lảng vãng gần đó mãi, chính vì thế…chắc chắn là do sợ bị bọn cậu cười. Lần này tớ cho cậu ta cơ hội danh chính ngôn thuận tham gia, mặc dù xét về tính chất hơi xấu, nhưng có sư phụ như cậu dạy dỗ, cậu ta sẽ yên tâm hơn rất nhiều. Kể cả có thất bại đi nữa, cuối cùng cũng có thể nói với mình rằng, không sao cả, chẳng qua chỉ giúp người ta đánh cược mà thôi”

“Thế giờ phải làm thế nào? Tớ biết phải ăn nói với đội trưởng thế nào đây?”

“Đương nhiên là phải chăm chỉ luyện tập rồi, yên tâm đi, Kính Nhỏ sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu. Hơn nữa, cậu ấy cũng chuẩn bị tốt nghiệp rồi, đây có thể là lần thi đấu đầu tiên cũng có thể là lần thi đấu cuối cùng trong cuộc đời cậu ấy, cậu nỡ lòng nào loại cậu ấy ra khỏi đội bóng ư?”



Nhan Tiếu không kể chuyện này với người thứ 3 nào nữa. yêu nghiệt cũng không nhắc gì thêm, cứ thế cùng Kính Nhỏ luyện tập đến khi thi đấu hết trận cuối cùng, chụp ảnh, tàn cuộc, ai về nhà nấy. Nhưng điều mà Nhan Tiếu và yêu nghiệt không biết là, thực ra trong lúc hai đứa nói chuyện, Hạ Hà Tịch nấp sau gốc cây.

Mười năm trôi qua, Nhan Tiếu lại một lần nữa được ngồi ở vị trí mà năm xưa cô đã nói chuyện, chỉ có điều người mà cô đang nói chuyện lại là người khác, tất cả tựa như 1 giấc mơ. Hạ Hà Tịch bình thản nói: “Thực ra hồi đó anh rất muốn bỏ cuộc, trong đầu tính toán sẽ tìm Văn Dịch để nói chuyện, kết quả là nhìn thấy hai người bước đến”

Nói đến đây, Hạ Hà Tịch liền cười rồi tiếp tục: “Em cũng biết là đôi khi con trai cũng có những suy nghĩ rất kỳ lạ, nhìn thấy rõ cô bạn gái mình thích ở bên cậu bạn khác, anh rất tò mò muốn nghe xem hai người đó nói gì, vì thế anh đã trốn đằng sau”

Nhan Tiếu chớp mắt, im lặng.

Lẽ nào đây là chương trình hài kịch mà đài truyền hình nào đó chiếu ư? Cậu Kính Nhỏ năm xưa đã biến thành chàng trai cao to, đẹp trai, giỏi giang quay trở về với cuộc sống của cô, đang chậm rãi kể lại, nói những câu nói vô tình của cô năm xưa giúp anh nhìn thấy hy vọng trong lúc tuyệt vọng nhất.

Nhan Tiếu lẩm bẩm: “Hồi đó trẻ con, lấy anh ra để đánh cược với người khác, em rất xin lỗi”

Hạ Hà Tịch nhắm mắt lại lắc đầu, dưới ánh trăng các nét thanh tú trên gương mặt càng trở nên mờ ảo hơn: “Ai có nhiều thời gian để nhớ lại chuyện cũ. Em chưa bao giờ nghe thấy người ta nói nhớ lại chuyện cũ cũng cần rất nhiều dũng khí và sức lực àh? Bây giờ bận rộn như vậy, có bao nhiêu khác hàng để đối phó…”

Ngừng 1 lát, Hạ Hà Tịch bất ngờ nhìn Nhan Tiếu chăm chú: “Thực ra trong đầu anh chỉ có gương mặt của 1 cô gái…”

Nhan Tiếu hơi run run, không biết phải làm thế nào thì Hạ Hà Tịch lại nói tiếp: “Tiếu Tiếu, em có nhớ lúc chia tay, em đã nói cái gì với anh không?”

Nhan Tiếu:”…”

Lúc Hạ Hà Tịch chuẩn bị tốt nghiệp, Nhan Tiếu đến tiễn với tư cách của 1 người bạn, còn trẻ nên người ta không biết thế nào là buồn, nhưng lúc chia tay vẫn cảm thấy có gì đó xao xuyến. Lúc đó Hạ Hà Tịch lên tiếng hỏi Nhan Tiếu một câu bất ngờ: “Cậu thích Văn Dịch ở điểm gì?”

Nhan Tiếu giật mình, tin đập thình thịch, hai má đỏ bừng: “Cậu đừng nghe người trong đội bóng nói linh tinh, tớ thích người khác, không phải yêu nghiệt”

“Thế…cậu ấy là người như thế nào?”

“Ờ…” Nhan Tiếu ngần ngừ, hình dung ra hình ảnh bạch mã hòang tử trong lòng mình. “Vừa cao, vừa đẹp trai, vừa dịu dàng, quan tâm, và điều quan trọng là chỉ cần nhìn ánh mắt của tớ là anh ấu biết tớ muốn gì”

“Thế…một ngày nào đó, tớ cũng biến thành người như thế, cậu có để ý đến tớ không?”

Nhan Tiếu tưởng Kính Nhỏ đang đùa, hoặc có thể tự ti về chiều cao của cậu ta nên nói: “Yên tâm đi, con trai có nhiều người lên cấp 3 mới phát triển chiều cao. Dạng biến thái như yêu nghiệt lên cấp 3 sẽ chẳng cao thêm nữa cm nào đâu, sau này sẽ có rất nhiều cô gái thích cậu”

“Nếu có gặp lại, tớ sẽ ôm cậu bằng vòng tay nồng nhiệt nhất”



Có thể do lúc đó trời đẹp quá, hoặc có thể do ánh mắt của Kính Nhỏ quá chân thành, hoặc cũng có thể giai đoạn đó Nhan Tiếu đọc quá nhiều tiểu thuyết tình cảm nên không để ý và đưa ra lời hứa tuyệt đẹp này. Kể cả sau khi chuyện đã xảy ra, sau vô số lần nhớ lại, Nhan Tiếu chỉ muốn tát cho mình 2 cái, nhưng cô đành phải an ủi mình rằng, yên tâm, biển người mênh mông, không thể nào gặp lại kính nhỏ được, kể cả có gặp lại, cũng chưa chắc còn nhận ra nhau.

Nhưng cảnh tượng lúc này…

Nhan Tiếu quay đầu lại nhìn Hạ Hà Tịch như 1 cái máy, chỉ sợ ngay sau đây anh sẽ yêu cầu cô “ôm anh bằng vòng tay nồng nhiệt nhất”, đang thấp thỏm chưa biết phải làm gì thì thấy Hạ Hà Tịch cười cười nói: “Từ trước đến nay anh không bao giờ thích những cái không phải tự nguyện. Hôm nay anh muốn đưa em đến đây là muốn chính thức nói với em rẳng anh đã thích em từ rất lâu, rất lâu rồi.”

Vừa nói dứt lời, trong lúc Nhan Tiếu chưa biết phải tỏ thái độ như thế nào thì nghe thấy trên đỉnh đầu có tiếng cười rất kinh dị: “Hê, đúng là chàng có tình và thiếp có ý nhỉ?”

Nghe thấy vậy cả hai đều sững người, Nhan Tiếu liền ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy kẻ nọ nằm trên cây, nét mặt hầm hầm, lộ rõ vẻ ghen tuông vì “bắt gặp quả tang”. Nhan Tiếu ôm trán, lần đầu tiên thấy hận mình: Thật là hối hận! Hối hận! Tại sao lúc lên taxi lại nhắn tin cho yêu nghiệt, lộ tung tích của mình

Lên cây nghe trộm

Văn Dịch từ trên cây nhảy xuống, hết nhìn Nhan Tiếu đến nhìn Hạ Hà Tịch, miệng chỉ “hứ hứ” mà không nói gì.

Sau khi nhận được điện thoại của đại phu nhân, yêu nghiệt vội khoác màn đêm đi ra khỏi nhà, lái xe đi đón vợ. Ai ngờ vừa cho xe nổ máy thì nhận được tin nhắn của Nhan Tiếu bảo hắn đến sân bóng của trường. Mặc dù yêu nghiệt không hiểu Nhan Tiếu có ý đồ gì nhưng vẫn ngoan ngõan đến nơi như đã hẹn.

Vì quãng đường đi ngắn hơn quãng đường của Hạ Hà Tịch và Nhan Tiếu nên yêu nghiệt đã có mặt ở trường trước, đang định gọi điện thoại cho Nhan Tiếu thì thấy hai người chậm rãi từ cửa phụ bước vào. Một cao một thấp, không phải chính là vợ hắn và…Yêu nghiệt chần chừ nữa giây, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh của Kính Nhỏ, kết hợp với “vị giám đốc kỳ quặc” mà gần đây Nhan Tiếu hay nhắc đến, càng nghĩ càng thấy bất thường, nhưng để không bứt dây động rừng, yêu nghiệt đã trèo tót lên cây.

Nghe một hồi, yêu nghiệt thấy may vì mình đã trèo lên cây nghe trộm! Anh chàng lọt vào đội bóng năm xưa dám tỏ tình với vợ hắn? Lại còn cái gì “đã thích lâu rồi”! Nghe có kinh tởm không? Làm sao Kính Nhỏ thích Nhan Tiếu bằng hắn được? Làm sao yêu sâu sắc bằng hắn được?

Ngoài ra điều bực nhất là, nghe thấy lời tỏ tình của đối phương, Tiếu Tiếu không từ chối ngay mà thẹn thùng nhắc đến lời thề chia tay lúc đó! Giỏi lắm! Quả thật giỏi lắm! Mười năm trước Nhan Tiếu đã giấu mình đi tiễn kính nhỏ, thế thì phải chăng hôm nay “cuộc hẹn hò mười năm” mà hai người đã hẹn nhau từ trước?

Nghĩ đến đây, yêu nghiệt không kiềm chế được nữa (em cũng không kiềm chế được nữa, yêu nghiệt khùng quá đi) nên mới lên tiếng và trèo xuống.

Yêu nghiệt khoanh tay trước ngực nhìn “đôi gian phu dâm phụ”, ánh mắt đầy thù hằn rồi tiếp tục “hứ hứ” trong miệng đầy vẻ chua ngoa.

Bên này thấy vậy Nhan Tiếu liền nói: “Anh tuổi khỉ à? Sao tự dưng leo lên cây?”

“Hừ! Bản thiếu gia thích leo thì leo, liên quan gì đến em?”

“Anh..” Nhan Tiếu thấy yêu nghiệt lên mặt định nổi cáu nhưng lại vướng Hạ Hà Tịch bên cạnh, đành hạ hỏa nói: “Văn Dịch, đây là anh Hạ Hà Tịch, anh còn nhớ chứ?”

“Hừ hừ” Dĩ nhiên là bản thiếu gia nhớ chứ, kẻ vong ân bội nghĩa, Năm xưa ông mày vất vả dạy mày chơi bóng, thế mà mày dám đi tán tỉnh vợ ông àh?

Nhan Tiếu nắm chặt bàn tay thành đấm, có vẻ như ngứa tay muốn đánh người rồi, may mà Hạ Hà Tịch vẫn giữ phong độ, hắng giọng cuời nói: “Văn Dịch, lâu lắm rồi không gặp”. Nói xong anh lại lịch sự đưa tay ra định bắt ta Văn Dịch. Ai ngờ đồng chí yêu nghiệt vẫn kiêu căng không thèm liếc người ta lấy 1 cái, lỗ mũi ngoáy thẳng lên trời tiếp tục gầm gừ: “Hừ …hừ …hừ” Đồ gian phu, nhà ngươi vẫn còn mặt mũi bắt tay ta àh?

Nhan Tiếu hít thở thật sâu, cuối cùng không chịu được nữa, bước đến yêu nghiệt, tay đặt khẽ lên cánh tay hắn, túm lấy 1 mẫu thịt, mỉm cười rồi véo mạnh, xoay 1 góc 180 độ. Trong tích tắc, sắc mặt yêu nghiệt trắng bệch, nước mắt giàn giụa, hắn kêu: “Đau”

Nhan Tiếu nạt: “Đáng đời! Anh nghe trộm mà còn ngang ngạnh àh?”

Yêu nghiệt không phục, lấy tay che cánh tay đã bị váo tím bầm tiếp tục gào lớn: “mười năm trước cậu ta cũng đã nghe trộm anh nói chuyện, đây gọi là quân tử báo thù, mười năm chưa muộn, có qua có lại thôi….Ái ái”

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 20