Quả đoán không sai, giờ đây tâm trí anh chỉ nghĩ đến Tuyết Ngân thôi. Thừa thãi rồi, ở lại làm gì? Nghĩ xong, cô quày quả đi liền.
- Đinh Đang em đi đâu vậy? - Phóng vọt qua ghềnh đá, Triệu Vỹ giữ tay cô lại - Không về thành phố chứ?
- Tui đi đâu kệ tui, anh quan tâm gì mà hỏi chứ? - Như chịu hết nổi, Đinh Đang òa lên khóc.
- Sao không quan tâm được? Em là ân nhân cứu mạng anh mà. Ngốc quá! - Nhẹ dìu Đinh Đang trở vào ghềnh đá, Triệu Vỹ trìu mến nói - Chỉ tại anh vô tình, nghe em bảo từng đến Vũng Tàu rồi, ngỡ em rành đường đi nước bước, đâu dè em bị lạc. Còn nữa nhe... - Vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trên trán cô, anh nói như thể thanh minh - Quan tâm, lo lắng cho Tuyết Ngân, anh cũgn vì nghe lời của em thôi. Ngoan như vậy còn bị người ta giận, thiệt là khổ quá!
Ruột như nở ra từng đoạn trước lời giải thích của anh, Đinh Đang thấy mình vô lý quá. Ích kỷ, nhỏ mọn làm sao. Đã biết Tuyết Ngân đang đau khổ, cần có người an ủi vỗ về. Vậy mà cô còn ganh, còn....
- Sao, hết giận chưa? Cười cái coi - Thấy Đinh Đang vẫn ngồi im, mặt mày chù ụ, Triệu Vỹ nhăn nhăn mặt làm hề - Hay còn giận người ta nữa?
Hết giận rồi, nhưng tự nhiên cười sao làm được? Đinh Đang đưa tay lên dụi mắt. Rồi sợ anh cho là mình còn giận, cô dài giọng:
- Đói gần chết, cười sao nổi!
- Ừ, quên mất anh có chừa cho em ổ bánh mì trên xe, anh tài xế không chỉ em à?
- Có chỉ, nhưng...
- Nhưng sao? Một ổ bánh mì em ăn không đủ hả?
- Ai nói chứ? - Cái miệng chu chu, Đinh Đang nghe xấu hổ - Ổ bánh mì đó, hồi nãy giận quá, người ta thảy cho chó ăn rồi.
Cho đáng đời! Suýt buột miệng thành lời, may mà Triệu Vỹ nuốt kịp trở lại. Không thì... tai họa không lường nổi.
- Lấy cho em ổ khác đi, đói quá rồi! Cái bụng lại sôi, khiến Đinh Đang không còn thể diện. Cô nắm tay anh nài nỉ.
- Anh bỏ trên xe hết rồi - Đưa tay gãi đầu, Triệu Vỹ nghe khó xử, rồi không để cô thất vọng lâu, anh chợt nói - À phải rồi, anh có món này cho em ăn tạm đây. Tôm chiên! - hét gọi thằng bé bán dạo, anh mua cho cô năm miếng bánh tôm chiên còn nóng hổi giòn tan.
- Ồ, ngon quá! - Đặt gói bánh xuống tảng đá, Đinh Đang ăn vội vã. Cái lưỡi cô quệt miếng nước tương hệt chú mèo đang ăn vụng. Ngon và dễ thương không thể tả, để no bụng rồi, Triệu Vỹ cũng phải cầm một miếng lên ăn thử.
- Tắm một cái cho mát nhé Đinh Đang? - Đợi cô ăn xong, Triệu Vỹ mới dám mời - Biển hôm nay lặng lắm, không sợ đâu!
Không sợ! Đinh Đang thấy buồn cười trước lời nói của Triệu Vỹ. Chắc anh không biết cô từng đoạt giải quán quân trong nhóm bạn ở câu lạc bộ bơi Yết Kiêu. Nhưng không sao, nhân cơ hội này, cô bắt anh phải quan tâm, phải luôn cận kề lo cho cô.
- Thật vậy ư? - Vờ co vai rút cổ, Đinh Đang nhăn mặt - Biển lặng lắm à? Sao em vẫn thấy sóng đánh vào bờ liên tiếp vậy?
- Sóng nhỏ thôi, em đừng ngại. Có gì anh sẽ tiếp cho em. Đi!
- Đi - Nắm lấy bàn tay anh một cách dịu dàng, nghe trái tim bồi hồi đập mạnh, Đinh Đang bỗng muốn quên tất cả. Trong cuộc đời, chưa bao giờ cô thấy mình hạnh phúc, đủ đầy như lúc này đây. Được nhỏ bé bên cạnh anh giữa đại dương bao la, tuyệt làm sao.
- Đinh Đang à, em mở mắt ra đi, sóng nhỏ lắm, không sao đâu.
Sợ sóng ư! - Đang nhắm mắt mơ màng, thả hồn vào cảm giác bồng bềnh trên mặt nước, nghe anh nhắc, cô thấy buồn cười quá. Nhưng nghe lời anh, cô mở mắt ra rồi "ồ" to một tiếng ngạc nhiên.
Đẹp quá! Như lần đầu lạc vào cảnh bồng lai, Đinh Đang tròn đôi mắt, giữa trời biển mênh mông không biết đâu là bờ bến, cô và Triệu Vỹ như hai con người tiền sử cạnh bên nhau.
- Em sợ hả? - Thấy cô bàng hoàng ngẩn người ra, Triệu Vỹ lại lo cô hết hồn - Coi vậy chứ không xa lắm đâu. Vào khuất mỏm đá kia là thấy bờ liền - Ngưng một chút cho cô an tâm, anh nói thêm - Anh bơi giỏi lắm, mình lại có phao, hổng sao đâu.
Dĩ nhiên là không sao rồi, cô biết rõ. Mà dù có sao cô cũng đâu có ngán. Mang danh lì lợm quen rồi, chuyện rợn người hơn cô còn dám, huống hồ gì...
- Anh ra chi ngoài này cho xa vậy? - Đã lỡ đóng kịch không biết bơi với anh rồi, Đinh Đang phải diễn luôn cho giống - Không sợ cá mập sao?
- Sợ! - Triệu Vỹ bỗng cười giòn - Nói thật với em, trên đời này anh chưa biết sợ là gì cả. Càng nguy hiểm anh lại càng thú vị. Anh thích đương đầu với kình ngư lắm,em có sợ không?
Chiếc đầu nhẹ lắc, đôi mắt Đinh Đang mở to nhìn anh đầy ngưỡng mộ. Qua làn nước xanh trong, thân hình anh hiện lên cường tráng, vững vàng.
- Nhưng nếu cá mập bắt em, anh có cứu không? - Nói xong nghe rờn rợn cô đảo mắt nhìn quanh.
- Không cứu! - Triệu Vỹ cười giòn - Cứu làm chi con nhỏ khó chịu, khó chìu như em chứ.
- Anh! - Biết anh đùa, anh chọc mình thôi, sao Đinh Đang nghe giận quá. Nhân cơn sóng vừa ập tới, cô nghiến răng dậm mạnh chân, làm chiếc phao mất thăng bằng lật úp.
- Đinh Đang - Triệu Vỹ nhoài người theo nhưng không kịp. Bởi không ngờ cô biết bơi, anh nào hay hiện tại Đinh Đang đang ở sau lưng mình, trong một khoảng cách không xa lắm. Đôi mắt tinh ranh, cô thích thú nhìn anh sợ cuống cuồng.
- Đinh Đang, anh nói chơi thôi. Sao không cứu em được chứ? Đinh Đang, em ở đâu? - Giọng anh vang lớn, ngân dài trên mặt biển, Đinh Đang nghe rõ từng lời, rất mát lòng hả dạ, nhưng cô chẳng dại gì ra mặt. Bơi nhanh đến ghềnh đá, tìm một chỗ nấp cho kín đáo, cô muốn biết khi tưởng mình đã chết, cảm giác của Triệu Vỹ sẽ ra sao?
Thật rồi sao? Như chưa tin, Triệu Vỹ thận người ra nhìn mặt nước mênh mông trước mắt mình. Im lìm quá, biển như vô tư, vô tội, như không phải vừa nuốt mất một hình hài nhỏ bé đáng thương.
Chiếc phao dập dềnh, trôi càng lúc càng xa về phía đại dương, nhưng Triệu Vỹ vẫn đứng lặng yên bỏ mặc. Mắt sững sờ, bất động dõi ra xa.
- Không! chợt hét to, đấm mạnh tay xuống biển, Triệu Vỹ không tin đây là sự thật. Đinh Đang nhỏ nhắn đáng yêu, nhân từ tốt bụng. Không thể nào đoản mạng như vậy được. Anh phải tìm, phải cứu cô dù có phải tát cạn biển Đông.
Bơi, bơi như cuồng dại, Triệu Vỹ mong bàn tay mình chạm được bàn tay cô. Hai hàm răng và vào nhau vì lạnh, có lúc chạm nhằm rong biển dưới chân, anh lại mừng, lại ngỡ là cô.
Trên ghềnh đá, Đinh Đang không bỏ qua một cử chỉ dù nhỏ nhặt nào của anh. Cô không ngờ Triệu Vỹ lại quan tâm, lo lắng cho mình nhiều như vậy. Nước mắt rơi trong sung sướng, nghẹn ngào, cô muốn được nhào vào lòng anh lập tức.
Lúc Triệu Vỹ đưa tay vuốt mặt, cô đã thấy những giọt lệ buồn thương của anh nhỏ xuống biển xanh. Cô muốn thét gọi anh, bảo anh hay mình còn sống. Nhưng... vì nóng lòng tìm cô, anh đã bơi quá xa ghềnh đá. Cộng thêm tiếng sóng vỗ rì rào, làm sao anh nghe được!
Còn bơi ra... Đinh Đang không dám. Gió mạnh, biển bắt đầu dậy những con sóng lớn. Cô sợ mình đuối trước khi đuổi kịp anh. Đành phải đứng chờ anh bơi trở lại gần rồi gọi vậy.
Nhưng... như say mồi, Triệu Vỹ bơi càng lúc càng xa. Giờ đây, trước mắt cô anh chỉ còn là một chấm đen nhỏ xíu cuối chân trời. Sao bây giờ? Đinh Đang nghe sợ cuống cuồng nhìn bóng chiều dần khuất. Cô sợ anh đuối sức rồi xảy ra chuyện quá. Chắp hai tay, quỳ luôn xuống mỏm đá gập ghềnh, cô vái ông biển phò hộ cho Triệu Vỹ.
Cũng tại mình không. Nguyện cầu không được, cô bực bội đấm mạnh xuống đầu mình. Nghe làn gió thổi qua mang theo hơi lạnh, cô thương cho Triệu Vỹ phải trầm mình dưới nước lâu như vậy, anh hẳn là lạnh lắm rồi.
Ngồi đứng không yên, cô van cầu mặt trời đừng vội chìm xuống biển. Trời ơi, sao bóng tối cứ đến dần, mà Triệu Vỹ vẫn mải mê lặn hụp một mình trên biển vắng.
Làm cách nào cho anh thấy mình đây? Lựa mỏm đá cao nhất leo lên đứng. Vẫy mỏi cả tay vẫn không có chút ấn tượng nào cùng Triệu Vỹ. Chán chường ngồi xuống, cô bỗng nghĩ đến việc đốt lửa để thu hút sự chú ý của anh.
Đúng rồi! Như kẻ đang u mê vụt sáng, Đinh Đang đảo mắt nhìn quanh tìm cáh làm ra lửa. Trong một quyển sách, người ta có nói, đá va vào nhau cố thể làm ra lửa. Đá ở đây thiếu gì, nhưng lấy gì để dẫn lửa đây?
Giữa ghềnh đá cheo leo giữa biển, cô biết tìm đâu ra củi để đốt đây? Cũng như không. Cô quăng mạnh hai hòn đá, thở dài thất vọng.
Đúng rồi! Đôi mắt sáng lên. Không cần nghĩ ngợi, Đinh Đang lột luôn bộ bikini duy nhất trên người xuống. Rồi hì hụi đập hai viên đá vào nhau cho tóe lửa.
Trầy trật, khó khăn lắm. Phải hơn nửa tiếng đồng hồ với mười lần đập phải tay chẩy máu cô mới mồi được lửa. May mà bộ bikini bị phơi nắng cả buổi chiều, khô giòn, chịu cháy.
- Triệu Vỹ, quay về đi , em ở đây, em chưa chết đâu. - Cầm chiếc áo ngún lửa, ngùn ngụt khói, leo lên mỏm đá cao, Đinh Đang vừa la vừa quay tròn tạo sự chú ý của anh.
Mình có mơ không nhỉ? Đang bơi trong tâm trí loạn cuồng, chợt nghe văng vẳng bên tai lời ai gọi, Triệu Vỹ ngẩng đầu lên ngơ ngác. Hay là Đinh Đang đã chết rồi, linh hồn cô đang gọi anh quay trở lại. Không, dù có chết, anh cũng quyết tìm cho ra cô.
- Triệu Vỹ, quay lại đi, em ở đây, em chưa chết đâu.
Rõ ràng tiếng đ, không phải là ảo giác. Đảo mắt nhìn bốn phía biển xanh, Triệu Vỹ không kìm được tiếng thét vang mừng rỡ.
Sự thật rồi, Đinh Đang đứng gọi anh trên ghềnh đá. Xa lắm, không nhìn rõ nhưng không hiểu soa anh lại tin là cô. Dù hết sức mỏng manh như làn khói nhỏ yếu ớt tan dần trong màn đêm u tịch. Anh vẫn tin, vẫn đầy hy vọng. Để mệt rã người vẫn sải nhanh những bước dài về phía cô. Ráng lên, Triệu Vỹ tự động viên mình.
Ráng lên anh, ráng lên Triệu Vỹ! Nhìn anh sải từng bước bơi nặng nhọc, Đinh Đang biết Triệu Vỹ đuối lắm rồi, tiến đến sát mép nước, cô sẵn sàng bơi ra cứu trợ nếu chẳng may anh gặp bất trắc gì.
Từng sải, từng sải một nặng nề, cuối cùng Triệu Vỹ cũng tiến sát tới mép đá. Một tay bấu chặt lên hòn đá mồ côi, Triệu Vỹ hào hển hỏi, lòng thầm cầu mong cô đừng như ảo ảnh lung linh trước mắt mình. ..hãy nhớ kênh truyện chấm prồ để lần sau còn đọc truyện ^^
- Đinh Đang, có thật là em còn sống đó không?
- Đừng nói nhiều, lên bờ đi! - Mừng phát khóc lên được, Đinh Đang dùng hết sức bình sinh kéo Triệu Vỹ lên bờ. Xót xa nhìn thân thể anh tái lạnh.
- Đinh Đang, em còn sống thật rồi, không phải là anh nằm mơ phải không? - Sải người ra trên đá nghe chân tay rã rời. Triệu Vỹ cố nhướng mắt lên nhìn cô. Bây giờ anh mới thấy mệt, thấy lạnh cóng người. Buồn ngủ quá!
- Không, anh không mơ. Em còn sống thật đây mà.
- Vậy thì mừng rồi - Nói được bấy nhiêu lời, sức lực như tan biến cả, Triệu Vỹ ngoẹo đầu sang bên ngủ ngon lành. Mặc cô lay gọi cách nào cũng không tỉnh lại. Anh đã mệt quá rồi!
Đặt tay lên mũi Triệu Vỹ, an lòng nghe anh thở điều hòa, Đinh Đang ngồi yên bó gối nhìn anh ngủ. Gương mặt an lành, nụ cười rạng rỡ vẫn còn đọng trên môi trông đẹp lạ dưới ánh trăng mờ ảo. Nhẹ tay chạm vào làn tóc anh rối bời, ướt sũng cô bỗng thấy anh gần gũi thân thương lạ. Như ruột thịt, như một phần cơ thể anh từ bao giờ vậy. Để cô sắt se lòng không chịu nổi, lo cho anh bị gió đêm thổi lạnh.
Đinh Đang cũng lạnh, cũng co ro. Nhưng.. cô lại không màng. Chỉ lo, chỉ nghĩ đến anh thôi. Cả ngày dầm nước, trúng cơn gió này, làm sao anh chịu nổi?
Cắn nhẹ môi suy nghĩ, chợt nhớ đến một cảnh xem được trong phim, cô liền nhẹ nhàng nâng anh ngồi dậy. Đặt đầu anh vào sát lòng mình, cô quyết dùng thân mình che gió cho anh...
Một cái gì nhồn nhột cứ chạm vào mũi làm Triệu Vỹ không sao ngủ được. Hắt xì hơi một cái thật to, mở mắt dậy, anh ngạc nhiên nhận ra mình nằm trong vòng tay ấm áp của Đinh Đang.
Thoáng bất ngờ, hốt hoảng nhưng anh nhớ ra ngay. Lạy trời, vậy là Đinh Đang không chết!
Nhè nhẹ chống tay ngồi dậy, anh kinh hoàng nhìn cô mặc phong phanh. Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh trăng đêm, anh nưh Lưu Nguyễn lần đầu lạc bồng lai tiên cảnh.
Chao ôi! Liệu thế gian này có bức tranh nào đẹp hơn bức tranh trước mắt anh? Giữa không gian yên tĩnh, giữa hàng vạn vì sao lấp lánh, biển trời là một màu đen không phân ranh giới. Giữa muôn trùng tiếng sóng vỗ rì rầm, là một thiên thần đang ngồi ngủ. Lặng yên, bất động cô như linh hoạt lạ thường bởi mái tóc dài thả lòa xòa trong gió lộng.
Là kẻ từng trải, nhiều kinh nghiệm, thân thể một người con gái với Triệu Vỹ chẳng lạ lùng gì. Nhưng hôm nay, trước tư thế ngủ ngồi của Đinh Đang, nhìn cô dưới ánh trăng, Triệu Vỹ bỗng nghe lòng rung động một cách khác thường.
Vô tư hồn nhiên quá! Đinh Đang ngủ đẹp như áng mây lành. Tinh khiết như giọt sương vừa đọng trên cành lá. Cô ngủ ngon lành, say sưa trong mộng đẹp, ngoan như đứa trẻ.
Nhìn sang bộ bikini của cô giờ chỉ còn một mảnh, bé xíu như bàn tay, cháy xém bên ghềnh đá. Không cần đoán, anh cũng hiểu cô dùng cách nào để ra hiệu cho mình.
Ngu ngốc quá! Sỉ tay lên trán cô mắng yêu, Triệu Vỹ lại thấy buồn cười. Trên thế gian này, ngoài cô ra, chắc chẳng ai nghĩ ra kế sách trẻ con kỳ cục ấy. Lớn ngần này vẫn vô tư không chịu nổi. Cô tưởng mình mới mười ba hay sao chứ!
Lại còn dùng thân nhiệt ủ ấm cho anh nữa. Cô như không biết đến câu "nam nữ thọ thọ bất tương thân". Coi anh như con gái, như bạn đồng trang lức, ôm ngủ ngon lành như vậy.
Đinh Đang vẫn là cô bé. Một chút gì giống như nỗi thất vọng thoáng qua nhanh. Khẽ thở dài, Triệu Vỹ vòng tay ôm gọn cô vào lòng. Thôi thì túng thế tùng quyền. Coi cô như em gái của mình cũng được.
Vòng tay của anh đã làm Đinh Đang giật mình chợt thức. Mỉm cười, cô nhìn anh bằng đôi mắt sáng long lanh như những vì sao đêm sà xuống thấp:
- Anh tỉnh rồi à? Báo hại em lo quá. Phải ngồi canh anh mãi, không dám ngủ chút nào.
Cô nói y như người vừa thức dậy là anh chứ không phải cô.
- Vậy thì ... cảm ơn nghe! - Quay mặt giấu nụ cười vào bóng tối, Triệu Vỹ chợt muốn siết chặt vòng tay, ôm cứng cô, trời ơi, người đâu mà dễ thương đến lạ lùng.
- Không có chi. À! Ủa... - Đinh Đang đã nhận ra mình đang nằm giữa vòng tay rộng của anh - Sao kỳ vậy? Lúc nãy... em ôm anh, chứ đâu phải... A! Anh thức dậy lâu rồi có phải không?
Chẳng có cách nào để chối, Triệu Vỹ nhẹ gật đầu. Nghe tóc cô thơm lừng mùi sữa bay quyện trong hương biển.
- Lạnh quá! - Co người nhỏ hơn trong lòng Triệu Vỹ, cô vô tư nghịch nghịch mấy sợi lông trên ngực anh rồi bỗng kêu lên hốt hoảng - Trời ơi! Triệu Vỹ, người anh nóng quá. Anh cảm rồi thì phải. Không được, em còn khỏe, để em che gió cho anh.
- Ngồi yên đó đi!
Chợt gai người trước hành động nhoài người lên của cô, Triệu Vỹ hét to. Ngăn cản cô, anh ngăn cản luôn ý nghĩ rồ dại của mình.
Bất ngờ bị hét, Đinh Đang giật nẫy người. Té ngồi xuống đùi anh, cô giương tròn đôi đồng tử nhìn anh sợ hãi. Dường như anh chưa bao giờ cô thấy mắt anh ngầu đỏ, hung tợn như vậy cả.
- Ngồi thì ngồi chứ, làm gì mà dữ vậy?
Tịnh tâm như kẻ ngồi thiền, Triệu Vỹ nhắm nghiền đôi mắt lại. Các mạch máu căng phồng, mặt anh đỏ phừng lên. Xương sống như gai gai, khó chịu, như sắp nổ tung rồi.
Sao kỳ vậy ta? Tự nhiên nghe hơi nóng hừng hực từ người anh tỏa, Đinh Đang ngẩng đầu lên càng tin anh bị sốt. Bàn tay lạnh nhẹ đặt lên trán, không làm dịu đi cơn nóng trong lòng Triệu Vỹ.
4