đại học [br]chủ quán bưng phở đến chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện [br]anh ấy tên Thiện hai mươi hai tuổi là sinh viên xuất sắc của trường đấy [br]tôi nói [br]chị quen anh ấy trong trường hợp nào vậy có giống trường hợp anh hùng cứu mỹ nhân như trong Lục Vân Tiên không [br]chị Ngân lắc đầu cho vài cọng rau thơm vào bát phở [br]chị quen anh ấy trong những lần sinh hoạt đoàn trường anh ấy là thành viên trong ban chấp hành đoàn [br]tôi vắt chanh vào bát phở [br]kỳ lắm em ạ những lúc sinh hoạt anh ấy có thể phát biểu suốt cả giờ đồng hồ không vấp một từ vậy mà khi nói chuyện với chị cứ ấp a ấp úng trông buồn cười lắm [br]tôi nói [br]ai là người chủ động trước anh ấy phải không [br]chị Ngân gật đầu [br]tất nhiên rồi làm sao mà chị dám tính chị vốn nhát như thỏ có những buổi chiều lê thê những gương mặt và khi ánh sáng ngày vụt tắt lần ấy anh Thiện mời chị cùng song ca bài Lý ngựa ô và thế là .. [br]tôi tiếp lời [br]hai người quen nhau [br]đúng vậy [br]tôi nói [br]anh ấy đã tỏ tình với chị chưa [br]chị Ngân lắc đầu [br]chưa nhưng mà lòng trong thì đã mặt ngoài còn e hôm qua anh ấy mời chị đi xem phim vào thứ Bảy tuần này đấy [br]chị đã đồng ý chưa [br]chị chưa trả lời [br]tôi nói [br]chị có muốn đi không [br]chị Ngân im lặng gật đầu [br]vây thì chị đồng ý đi [br]chị cũng muốn nhưng xấu hổ quá từ trước đến giờ chị chưa theo một người đàn ông nào ngoài bố vào rạp cả chỉ nghĩ đến thôi chị đã ngượng tím người chị phải làm sao đây hả Trúc Ly [br]tôi im lặng ăn nốt bát phở [br]em giấu kín chuyện này nhé mẹ mà biết được thế nào lôi thôi to [br]vâng em sẽ kín miệng mãi đến gần chín giờ tối mẹ mới về nhà mẹ có vẻ mệt tôi dắt hộ chiếc xe gắn máy dựng vào góc nhà [br] [br]mẹ đi đâu vậy con chờ mẹ cả buổi [br] [br]mẹ kêu khát tôi lấy nước cho mẹ uống [br] [br]chờ mẹ làm gì việc nhà đã có chị Lành lo liệu [br] [br]mẹ uống rượu à thở ra toàn mùi cồn [br] [br]mẹ thoáng lúng túng [br]à mẹ ghé thăm nhà người bạn mẹ ở lại ăn tối và uống vài cốc rượu vui quá mọi người ra sức mời chẳng lẽ mình từ chối con đã ăn cơm chưa [br] [br]ăn rồi mẹ ạ [br] [br]mẹ đứng dậy [br]nóng quá mẹ phải đi tắm đây [br] [br]tôi gọi lại [br]mẹ [br] [br]mẹ đứng lại [br]có chuyện gì con nói đi [br] [br]tôi kéo mẹ ngồi xuống [br]dạo này bố thường về khuya lắm phải không [br] [br]mẹ giật mình [br]ai nói với con chuyện này bố à [br] [br]tôi lắc đầu [br]không chẳng ai nói với con cả tự con biết và con biết chính mẹ đã mở cổng cho bố có đúng không [br] [br]mẹ im lặng một lúc rồi gật đầu [br]ừ nhưng chuyện này có gì là quan trọng mà con hỏi đon hỏi ren [br] [br]tôi nói [br]bố làm gì mà về muộn như thế [br] [br]bố con bận công việc [br] [br]từ khi lên chức tổng giám đốc bố không phải làm ca đêm vậy bố về muộn trong nhiều tháng trời như thế mà mẹ không nghi ngờ gì à [br] [br]mẹ đứng dậy bước vào bên trong [br]mẹ mệt lắm để khi khác mẹ con ta nói chuyện bây giờ mẹ phải đi tắm đây con cũng nên đi ngủ sớm đi sáng mai còn phải đi học đấy con là chúa dậy muộn đấy nhé [br] [br]Một chiếc taxi màu xanh từ xa trờ đến và dừng lại trước cổng quán. Hai nhân viên cầm hay cây dù che hai vị khách từ trong bước ra. [br]Người đàn ông cắp cặp giận dữ: [br]Anh có biết chúng tôi đã chờ bao lâu rồi không? Taxi chứ đâu phải xe bò mà chập chạp đến thế. Làm hỏng cả việc của chúng tôi. [br]Bác tài vừa mở cửa xe vừa nói nhũn nhặn: [br]Các bác thông cảm, cả thành phố đều bị ngập nước tôi phải đi đường vòng nên đến hơi muộn. [br]Chiếc xe hối hả lao đi. Hai nhân viên quán cầm dù quay trở vào. Người phụ nữ nhìn ra mưa, nói: [br]Em nói có sai đâu, đường bị tắt làm sao anh ấy đến đúng hẹn được. Chúng ta nên thông cảm cho anh ấy. [br]Người đàn ông nóng nảy: [br]Một khi đã quyết thì không trở ngại nào là không vượt qua được, chỉ là cơn mưa mà đã nản chí chứng tỏ hắn là gã đàn ông kém bản lĩnh. [br]Người phụ nữ nói: [br]Nói chuyện với anh thật là khó, lúc nào anh cũng nóng nảy như thế này.. [br]Người đàn ông xẵng giọng: [br]Anh cũng khó nói chuyện với em lắm bởi em chỉ chăm chăm bênh vực cho hắn. Anh không hiểu hắn có ma lực gì mà những người phụ nữ phẩm hạnh đoan trang như em phải chết mê chết mệt [br]Người phụ nữ đưa mắt nhìn dáo dác: [br]Khẽ thôi chứ, ồn ào quá, anh có thấy mọi cặp mắt đang hướng về phía chúng ta. [br]Người đàn ông liếc mắt nhìn xung quanh rồi ngồi chống cằm nhìn ra phía ngoài. Mưa vẫn rơi không ngớt. [br]Chàng trai nhìn cô gái rồi nói khẽ: [br]Em đoán xem họ là gì với nhau? [br]Cô gái suy nghĩ một lúc nói: [br]Người yêu thì nhất định là không đúng rồi, em nghĩ họ là hai anh em. [br]Chàng trai lắc đầu: [br]Anh không nghĩ như vậy. Trông họ không giống anh em chút nào cả, em nhìn xem người phụ nữ trông lịch sự duyên dáng là thế, trong khi người đàn ông có vẻ nóng nảy thô tục, nếu là anh em ruột thì nhất định họ phải có điểm chung chứ, đàng này hai người trông hoàn toàn khác nhau. [br]Cô gái gật đầu tán đồng: [br]Anh nhận xét cũng đúng, trông họ tương phản với nhau như nước và lửa. Người phụ nữ có đôi mắt đẹp, anh nhỉ. [br]Đẹp nhưng buồn quá, những người có đôi mắt như thế thường gặp bất hạnh trong đời. Em có bà chị họ cũng có đôi mặt buồn như thế, chị ấy đã uống một liều thuốc ngủ cực mạnh đủ giết một con voi tự tử vì ông chồng hay uống rượu và hành hạ vợ. Tội nghiệp, chị ấy chết đi để lại một đứa con trai ba tuổi giống mẹ như tạc. [br]Chàng trai thốt lên phẫn nộ: [br]Thật là độc ác. Tại sao trên thế gian còn có những kẻ nhẫn tâm như thế nhỉ. Đã là vợ chồng yêu thương nhau không hết sao lại đối xử với nhau như kẻ thù. Anh ghét cay ghét đắng loại đàn ông như thế. [br]Im lặng một lát chàng trai nói: [br]Cái chết của vợ có làm thức tỉnh trái tim độc ác của gã đàn ông đó không? [br]Cô gái thở dài: [br]Anh ta không mảy may hối hận thậm chí trong đám tang của vợ anh ta còn hí hởn như trúng số độc đắc và uống rượu nhiều đến nỗi cho chó ăn chè. Sau đó ít lâu anh ta nhanh chóng tìm một người phụ nữ khác. Đoạn cô gái ngước mặt nhìn chàng trai, đàn ông các anh đều độc ác và bội bạc như nhau cả. tối hôm ấy tôi uống cốc trà đặc chống lại cơn buồn ngủ để chờ bố về mười hai giờ đêm tất đều đã đi ngủ tôi nằm trên giường đọc sách chốc chốc lại ngẩng mặt xem giờ và lắng nghe động tĩnh xung quanh mười hai giờ ba mươi phút sáng tôi đã đọc xong tập truyện ngắn mà bố vẫn chưa về tôi vất quyển truyện ngắn xuống giường rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước ra xung quanh yên ắng tôi bước dọc dãy hành lang xuống bếp tiếng ngáy như kéo gỗ từ phòng chị Lành vọng ra chị Lành có tật ngủ ngáy rất to sau đó tôi trở vào phòng khách đứng im một lúc tôi bước đến phòng mẹ và áp tai lên cánh cửa bên trong hoàn toàn yên tĩnh có lẽ mẹ đã ngủ tôi lại quay trở về phòng của mình lúc này nước trà đã hết tác dụng và tôi cảm thấy buồn ngủ khủng khiếp tôi chống lại cơn buồn ngủ bằng cách đi rửa mặt và chơi xếp hình trên máy vi tính Chàng trai phì cười, tốt hay xấu là do tính người chứ không phải đàn ông nào cũng vậy. Nói thế, là vơ đũa cả nắm. chơi được gần sáu nghìn thì nghe tiếng còi xe gắn máy từ ngoài vọng vào tôi ngước mặt xem giờ lúc này đã hai giờ mười phút sáng Cô gái nói, anh mồm mép lắm. Loại đàn ông như thế không thể tin được. tôi rón rén bước ra ngoài và nép mình vào chỗ khuất âm thầm theo dõi đèn ở phòng khách đã bật sáng Chàng trai nheo mắt nhìn cô gái, theo em loại đàn ông nào là đáng tin? mẹ từ trong bước ra với bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng mẹ đưa tay lấy xâu chìa khóa treo trên vách rồi bước ra mở cổng Điềm đạm, ít nói là những người sống thiên về nội tâm, cô gái đáp. Em thích những người như vậy. tôi nghe tiếng mẹ rõ mồn một từ ngòai vọng vào [br] [br]sao không tắt máy xe đi ông muốn đánh thức cả nhà dậy phải không đêm nào cũng đi như thế này chẳng cho ai ngủ nghê gì [br] [br]bố tắt máy rồi đẩy xe vào nhà tôi thấy bố mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay quần Âu màu xám chân mang giày da màu nâu bố dựng xe vào góc nhà rồi lại tủ lạnh cầm chai nước tu ừng ực [br] [br]Chàng trai cười vui vẻ [br]Vậy thì, kể từ lúc này anh sẽ im lặng, được chưa? Anh sẽ là người đàn ông điềm đạm, ít nói như em muốn. [br]Cô gái bật cười khanh khách: [br]Giang sơn dễ đỗi, bản tính khó dời, anh mà im lặng được chừng năm bố day sang nhìn mẹ sao em chưa đi ngủ anh đi ngủ trước đây phút em bé bằng con kiến. ông ngồi xuống đây tôi có chuyện muốn nói mẹ đưa tay chỉ vào chiếc ghế trống đối diện bố ngơ ngác nhìn mẹ rồi uể oải ngồi xuống [br] [br]có chuyện gì em nói nhanh đi để anh còn đi ngủ đoạn bố đưa tay che miệng ngáp vặt mấy cái Chàng trai thốt lên, em mà thành con kiến thì anh biết sống với ai vì thế anh phải phạm quy buồn ngủ quá thôi. [br]mẹ nghiêm mặt nhìn bố [br]ông làm sao coi được thì làm đừng để đến lúc con cái không xem ông ra gì nữa Người đàn ông khẽ ho ran tôi cũng không mấy tiếng, mưa to thể che như thế này giấu những việc mà có nồi canh cá bông lau mờ ám của nấu với măng chua thì tuyệt nhỉ, tất nhiên phải có thêm chai rượu nếp mới đủ bộ. ông mãi được [br] [br]bố giật mình Người phụ nữ sốt sắng: [br]có chuyện gì Nếu anh thích em sẽ nấu cho anh ăn đến chán thì thôi. xảy ra Chiều mai anh đến nhà em nhé. [br] [br]Người đàn ông gật đầu: mẹ nói [br]Chuyện gì anh có thể từ chối Trúc Ly đã biết chuyện của ông chứ chuyện ăn uống cho dù có xảy ra ông liệu mà giải thích động đất anh cũng đến. với nó [br] bố ngồi chết lặng một lúc Chàng trai đưa tay sờ lên bụng: [br]Ngồi yên một chỗ chóng đói quá, nó biết chuyện này em có đói không? từ bao giờ [br]cách đây vài hôm nó hỏi tôi làm sao Cô gái gật đầu, bố thường xuyên em cũng thấy đói. về muộn bố bố chẳng có việc gì để làm ban đêm cả và tại sao dạo này bố hay đi công tác xa thế [br] [br]rồi em trả lời như thế nào Người đàn ông nói: [br]Nhà em có sẵn tôi chẳng biết trả rượu không? lời như thế nào cả [br] [br]Người phụ nữ lắc đầu, nói: mẹ nói [br]ông liệu cách mà trả lời với nó Nhà em không có rượu. Nhưng em biết một chỗ bán rượu mẹ thở dài tôi mệt mỏi rất ngon. lắm rồi [br] [br]bố nói Người đàn ông nói: [br]làm sao con bé Không cần phải như thế biết được chuyện này anh sẽ mang theo rượu. nhỉ Anh bao giờ cũng trữ sẵn rượu ngon trong nhà. em có vô tình để lộ không [br] [br]mẹ giận dữ Người đàn bà vui vẻ nói: [br]đi đêm có ngày gặp ma Nhất trí như thế nhé. Em sẽ chờ anh lúc đoạn mẹ hậm hực đứng dậy năm giờ chiều nhé. bước về phòng tôi cũng quay trở lại phòng của mình đêm đó tôi trằn trọc đến sáng muôn ngàn dấu chấm hỏi nhảy nhót trong đầu tôi [br] [br]Chàng trai nói: [br]Anh sẽ đi tìm thứ gì đó cho vào bụng. Đợi anh một chút nhé. [br]Đoạn chàng trai đứng dậy, cô gái nắm tay kéo lại: [br]Mưa gió như thế này..thôi anh à, em dành bụng chốc nữa về nhà ăn cơm. [br]Chàng trai nhìn trời, nói: [br]Không về sớm được đâu. [br]Anh ngồi xuống đi , có anh bên cạnh em không thấy đói. [br]Chàng trai miễn cưỡng ngồi xuống. Tôi hút đến điếu thuốc thứ năm. sáng thứ Bảy mọi người nóng lòng chờ bố về hôm nay bố nhận ô tô mới tôi và anh Cường ngồi trên ghế xích đu bên cạnh cây hoa đại [br]anh đoán xem chiếc ô tô mới của bố màu gì [br]anh Cường suy nghĩ một lúc rồi nói [br]màu cà phê sữa anh thích màu cà phê sữa [br]em nghĩ nó màu trắng tuy nhiên em chỉ thích tím hơn [br]anh Cường nói [br]anh với em cuộc nhé nếu thua anh sẽ mất cho em bộ xếp hình còn em sẽ đưa cho anh thứ gì [br]tôi suy nghĩ một lúc [br]em sẽ đưa cho anh quyển truyện tranh Công chúa ngủ trong lâu đài được không [br]anh Cường lắc đầu [br]anh đã xem quyển truyện đó rồi em chọn thứ khác đi vả lại anh có nhiều truyện tranh rồi [br]em đưa cho anh quyển album được không anh sẽ cất ảnh vào trong đấy [br]được rồi anh đồng ý anh cũng đang cần một quyển album để giữ ảnh [br]tôi bĩu môi nhìn anh [br]anh nghĩ là anh sẽ thắng à [br]nhất định rồi anh sẽ thắng [br]tôi cười ré lên [br]em đang suy nghĩ không biết cách xếp hình tàu thủy như thế nào anh chỉ em nhé [br]anh Cường bún nhẹ lên mũi tôi [br]em không có cơ hội đó đâu [br]thử xem [br]anh Trực từ trong bước ra và đứng cạnh chúng tôi [br]anh Trực này anh đoán xem ô tô mới của bố màu gì [br]anh Trực nói [br]anh chẳng bận tâm đến chuyện đó màu gì cũng được có xe đi là tốt rồi [br]anh Trực bảo chúng tôi xích qua một bên nhường chỗ cho anh ngồi chiếc xích đu trở nên chật chội dành cho ba người [br]tôi nói [br]mẹ đâu rồi anh Cường nhỉ [br]mẹ đang bận rộn chuẩn bị vài món với chị Lành trong bếp hôm nay cả nhà ăn mừng bố có ô tô mới [br]tôi reo lên [br]thích nhỉ vừa có xe mới lại vừa được ăn ngon sao bố lâu về thế nhỉ chín giờ rồi [br]anh Cường nói [br]chắc bố cũng sắp về tới rồi em đừng sốt ruột làm gì [br]tôi nói [br]có xe mới em sẽ bảo bố đưa em đến trường vài buổi [br]anh Cường nói [br]xe đạp của em đâu mà bảo bố chở [br]em muốn cho mọi người biết nhà mình có ô tô mới [br]anh Trực phì cười [br]đúng là trẻ con xe của bố chứ đâu phải xe của em mà em khoe khoang em không biết ngượng à [br]tôi cãi lại [br]của bố cũng là của em và em chẳng có gì phải xấu hổ cả em hãnh diện được làm con bố mẹ hãnh diện vì bố làm cán bộ to hãnh diện vì.. [br]anh Cường xen vào [br]hãnh diện như thế là đủ rồi sáng nay em có ăn điểm tâm chưa [br]tôi lắc đầu [br]chưa nôn quá em không ăn được anh Cường cố học thật giỏi để làm cán bộ to và có xe ô tô như bố nhé [br]anh Cường cười phá lên [br]em khéo nghĩ đến những chuyện xa vời quá anh đang lo không biết có vượt qua kỳ thi học sinh giỏi cấp thành phố đợt này hay không đây nghe bảo đề thi lần này khó lắm [br]anh Trực im lặng mặt thoáng buồn [br]tôi nói [br]em tin anh sẽ đoạt giải nhất như những lần trước thôi [br]anh Cường lo lắng [br]anh không đủ tự tin như những lần trước cảm giác của anh không bao giờ lầm anh sợ..vả lại sự kỳ vọng của bố mẹ cũng gây áp lực cho anh mẹ bảo anh phải đoạt giải nhất đấy là điều anh lo lắng [br]một cánh hoa đại từ trên cành rơi xuống tôi chạy đến nhặt lên và đưa lên mũi ngửi [br]thơm quá anh ngửi thử xem [br]tôi đưa cánh hoa lên mũi anh Trực [br]ừ thơm thật [br]anh Cường nói [br]người ta chiếc tinh dầu từ hoa đại để làm nước hoa còn vỏ cây trị được chứng nóng lạnh và điều kinh đấy [br]làm sao anh biết [br]anh đọc trong sách [br]tiếng còi ô tô vang lên chúng tôi cùng hướng mắt ra phía cổng và phát hiện một chiếc ô tô màu đỏ không ai bảo ai chúng tôi cùng chạy ra bố ngồi chễm chệ trên xe uy nghi như một vị tướng sau khi thắng trận trở về [br]mở cổng cho bố nhanh lên [br]anh Cường chạy vào trong lấy chìa khóa mở cổng tôi chạy thẳng xuống bếp mồm rối rít [br]mẹ ơi bố về rồi ô tô đẹp lắm [br]vậy à để mẹ ra xem [br]mẹ và tôi cùng chạy ra bố cho xe chạy chầm chậm qua cổng rồi đỗ xịt ở giữa sân rồi bố tắt máy và nhanh nhẹn bước ra [br]bố nói với mẹ [br]em thấy như thế nào [br]mẹ gật đầu miệng trầm trồ [br]đẹp lắm em không nghĩ chúng ta lại có chiếc xe đẹp như thế này [br]anh Cường đưa tay sờ lên nước sơn bóng loáng [br]màu sơn đẹp quá chắc là đắt lắm bố nhỉ [br]bố gật đầu [br]tất nhiên rồi cả trăm nghìn đô đấy con ạ chỉ có tổng giám đốc mới được ngồi trên chiếc xe sang trọng như thế này [br]anh Trực từ đầu chỉ im lặng anh ngắm chiếc ô tô bằng tất cả lòng ngưỡng mộ [br]anh Cường nói [br]lái ô tô có khó không bố [br]không khó chỉ học vài tuần là có thể lái được [br]hôm nào bố dạy con nhé [br]bố lắc đầu [br]không được con chưa đến tuổi phải đợi vài năm nữa mới được phép lái ô tô [br]tôi nói [br]con có thể vào bên trong được không bố [br]bố gật đầu mở cửa cho tôi bước lên xe băng ghế nệm lò xo bọc nhung có hoa văn màu sáng tôi nhún nhún vài cái rồi reo lên thích thú [br]êm thật có máy lạnh không bố [br]bố gật đầu [br]có chứ xe hơi đời mới mà lại khi nào xe chạy bố sẽ bật máy lạnh mát lắm [br]thích nhỉ chiều nay bố chở cả nhà đi dạo nhé bố đã hứa với con rồi đấy [br]ừ bố sẽ đưa cả nhà đi vòng quanh thành phố sau đó chúng ta sẽ ăn món gà rán Kentucky và uống côca nhé [br]mẹ vào bếp tiếp tục công việc bố ngắm chiếc ô tô một lúc rồi nói [br]các con đừng nghịch phá gì nhé bố phải đi tắm rồi tranh thủ ngả lưng một chút cả buổi sáng chạy vắt giò lên cổ để làm thủ tục mệt quá [br]bố xoay người bước vào bên trong chỉ chờ có thế anh Trực liền nhảy vào xe hai tay ôm chặt vô lăng [br]tôi nói [br]anh đừng có nghịch kẻo xe bị hỏng đấy [br]anh Trực cười [br]làm sao mà hỏng được muốn hỏng cũng không phải dễ [br]tôi leo lên ngồi ở ghế trước bên cạnh anh Trực [br]lái xe dễ lắm anh cũng có thể lái được [br]tôi nhìn anh rồi cười ré lên [br]nói nghe hay nhỉ làm sao anh có thể lái xe khi anh chưa học một ngày bố phải mất mấy tháng mới lái được xe đấy [br]anh Trực đưa tay xoay vô lăng [br]dễ lắm anh nói thật mà em không biết anh là tay đua cự phách à trong các cuộc đua anh luôn về nhất đấy thôi [br]tôi nói [br]trò chơi điện tử thì nói làm gì nói như anh thì em cũng có thể lái được em cũng biết chơi game đấy thôi [br]anh Trực gật đầu [br]lái xe trong game và lái ô tô thật chẳng có gì khác nhau cả củng có vô lăng chân ga chân phanh hộp số ấn mạnh chân ga xe sẽ đi nhanh ấn nhẹ xe đi chậm đánh vô lăng sang phải xe sang phải đánh vô lăng sang trái xe dịch sang bên trái dễ ợt
71