Chưa nói dứt lời, yêu nghiệt lại kêu lên thảm thiết, Nhan Tiếu đã lén giẫm chân Văn Dịch.
Lúc này đây, Nhan Tiếu chỉ sợ yêu nghiệt vì kích động quá mà yêu nghiệt buộc miệng nói ra hai người là vợ chồng thì gay, cô đành ngượng ngùng nói với Hạ Hà Tịch: “Àh…hôm nay cũng quá muộn rồi. Ngày mai còn phải đi làm, giám đốc Hạ, bọn em về trước đã. Tạm biệt giám đốc!”
Vừa dứt lời, Nhan Tiếu đã vội túm tay yêu nghiệt kéo đi, chỉ còn lại 1 mình Hạ Hà Tịch vẫn chôn chân tại chỗ. Đợi đến khi bóng hai người mất hút, Hạ Hà Tịch mới nhếch miệng cười: Không ngờ bao nhiêu năm đã trôi qua mà anh chàng trúc mã này vẫn còn ở bên Nhan Tiếu, nói như vậy thì…”
Hạ Hà Tịch nheo mắt, cười và đưa mắt nhìn ra xa, hồi lâu mới thốt ra 2 chữ: “Hay thật”
Nhan Tiếu
Về đến nhà, yêu nghiệt tiếp tục gây gổ.
Hắn vừa lẩm bẩm trong miệng vừa làm nũng, giở trò run rẩy chân tay, nhập vai người chồng nổi máu ghen đạt, còn Nhan Tiếu coi hành vi và cử chỉ của hắn là: nhảy dây. Thấy Nhan Tiếu thay sang bô váy mặc ở nhà đi ra, yêu nghiệt vừa nhảy dây vừa gào lớn: “Giỏi lắm, giỏi lắm, mười năm trước em dám giấu anh đi hẹn hò với kính nhỏ hả? Nói mau! Hôm đó hai người đã làm những gì? Hắn có nói điều gì, làm gì bẩn thiểu với em không?” (trời ơi, ngta mới có lớp 8 hà anh 2, anh tưởng ai cũng là yêu nghiệt như anh àh , cái này là chủ topic nói Hehhe)
Nhan Tiếu đưa mắt nhìn xuống dưới kô đếm xỉa đến hắn ta, đưa tay vuốt ve Tiểu Thái rồi ôm nó vào lòng. Thấy “vũ khí giết người” xuất hiện, theo phản xạ, yêu nghiệt lùi lại mấy bước, sau khi xác định Tiểu Thái không với được tới mình, mình đã đứng ở cự ly an toàn, hắn mới tiếp tục lên cơn: “Cái thằng Kính Nhỏ này không biết xấu hổ là gì, bao năm đã qua mà còn dám quay về! Em nói đi, hôm nay tại sao hắn bắt em về trường? Có phải nếu anh không lên tiếng, hai người sẽ…sẽ…” Trong đầu yêu nghiệt hiện lên hình ảnh không hài hòa cho lắm, hắn cố nhịn rồi hạ giọng nói: “Tiếu Tiếu, em nói rất đúng, Hạ Hà Tịch cho em vào tập đoàn Chính Uy là có âm mưu từ trước! Em không thể làm theo hắn ta, trúng bùa của hắn ta, ngày mai em phải xin nghỉ việc ngay!”
Cuối cùng câu nói này đã làm Nhan Tiếu chú ý. Tiếu Tiếu hơi ngước đầu lên liếc mắt nhìn yêu nghiệt: “Xin nghỉ việc?”
Yêu nghiệt gật đầu: “Đúng vậy! Xin nghỉ việc! Buộc phải nghỉ việc! Tiếu Tiếu,anh nói cho em biết nhé, hạng người như Hạ Hà Tịch vừa nhìn là biết đã bị biến thái tâm lý. Hắn ta còn nhớ như in những điều hai người đã nói với nhau mười năm trước, không biến thái là cái gì? Em ở lại Chính Uy không an toàn đâu”
Nhan Tiếu thấy buồn cười, sao lại lôi ra vấn đề an toàn và không an toàn cá nhân ở đây? So với Hạ Hà Tịch, không phaỉ yêu nghiệt còn biến thái hơn sao? Hai đứa giằng co nhau từ nhỏ đến giờ, hắn dọa nạt, đuổi hết cậu bạn này đến cậu bạn khác, sau đó làm lỡ dở cuộc đời của nhau, ai biến thái hơn ai?
Thấy Nhan Tiếu cười gằn, yêu nghiệt cảm thấy sống lưng lạnh toát, sau khi giũ cho đám gai ốc trên người rụng xuống, yêu nghiệt mới nói với giọng cảnh giác: “Em cười cái gì nữa? Hôm nay chính em gọi điện thoại bảo anh đến nên hành động đó của anh không phải là theo dõi. Còn chuyện nghe trộm, hồi nãy em cũng đánh rồi, chửi rồi…”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu liền bỏ Tiểu Thái xuống để nó ra chỗ khác chơi, sau đó mới vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh nói: “Văn Dịch, ngồi đi”
Thấy vậy, Văn Dịch có linh cảm chẳng lành, hắn lùi ra sau 1 bước hỏi: “Em định làm gì vậy?”
Nhan Tiếu ngồi vắt chân chữ ngũ, tay chống cằm nhìn “ông xã nổi máu Hoạn Thư” đang diễn kịch. Giỏi lắm, trò bắt quả tang rất hay, vậy thì…tiếo sau đây đến lượt thay đổi thời thế rồi. Nghĩ đến đây, mắt Nhan Tiếu long lên, miệng nói nhỏ: “Yêu nghiệt, anh bảo vợ chồng có nên thẳng thắn với nhau không?”
“Ờ”
“Có nên giấu giếm gì nhau không?”
“Ờ”
“Có nên chia sẽ bí mật cho nhau biết không?”
“…”
Văn Dịch ngừng 1 lát, cau mày nhớ lại cú điện thoại kiểm tra xem hắn đang ở đâu của Nhan Tiếu, liệu có phải kẻ đó đã nói gì với Nhan Tiếu không? Đang ngần ngừ, Nhan Tiếu đã nhếch miệng nói trước: “Vấn đề liên quan đến Hạ Hà Tịch tạm gát qua 1 bên, bây giờ chúng ta cần nói chuyện vết son môi ở ghế sau của anh là thế nào?”
“…”
Vết son môi
Kể từ khi Nhan Tiếu cho Trình Mỹ Giai số điện thoại yêu nghiệt, nữ vương bệ hạ liên tục quấy rối Văn Dịch. Đúng vậy, các bạn đọc giả đọc không nhầm đâu, đúng là quấy rối. Đích thực là quấy rồi. Bởi vì 1 số nguyên nhân vặt vãnh ỡ Mỹ, năn nỉ thế nào nữ vương Mỹ Giai cũng không chịu buông tha cho yêu nghiệt.
Một là, ba năm về trước bị yêu nghiệt đùa cợt 1 lần, khiến 1 người vốn rất kênh kiệu như Trình Mỹ Giai ngã 1 cú đau hiếm có, chưa nói đến chuyện ngã đau, mà còn mặt mày không biết giấu vào đâu. Hai là, Trình Mỹ Giai là người ngang ngạnh, đã nói chuyện gì sẽ không bao giờ thay đổi. Chính vì thế, truớc những vấn đề nói trên, trước khi yêu nghiệt thực hiện lời hứa 3 năm về trước, nữ vương bệ hạ đã bám chặt không thể buông tha.
Còn phía bên này, yêu nghiệt rất sợ Tiếu Tiếu biết được những sự thật đó nên mấy lần phải lén đi gặp nữ vương bệ hạ. Cách đây không lâu, Trình Mỹ Giai chơi khăm giấu thỏi son trong xe yêu nghiệt, yêu nghiệt ngây thơ tưởng rằng chỉ cần vứt thỏi son đi là xóa dấu vết.
Điều hắn không thể ngờ được là, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Trình Mỹ Giai để lại cả vết son môi ở ghế sau của xe. Trình – Mỹ Giai, nhà ngươi giỏi lắm.
Yêu nghiệt nắm chặt hai tay lại, răng nghiến ken két rồi thả lỏng, thả lỏng rồi lại nghiến, một hồi lâu mới ngồi xổm trước mặt Nhan Tiếu nói: “Tiếu Tiếu…Thực ra có 1 vài chuyện không như em đã nghĩ đâu. Em nói đúng, vợ chồng nên thẳng thắn với nhau, cần cho nhau thời gian, có 1 số việc sớm muộn gì anh cũng sẽ nói cho em, có điều anh cảm thấy bây giờ vẫn chưa phải là thời điểm thích hợp nhất”
…
Nhan Tiếu không phải là kẻ ngốc, liên tưởng đến những hành động kỳ quặc gần đây của yêu nghiệt và lời nhắc nhở của Trình Mỹ Giai, thực ra lúc lên xe cô đã đoán được vết son môi là của ai. Cô là người hiểu rõ nhất tính cách của Mỹ Giai, lập dị, khó tính nhưng không bao giờ thèm cướp chồng người khác để làm kẻ thứ 3. Thực ra tự đáy lòng Nhan Tiếu cũng không tin yêu nghiệt và chị Mỹ Giai có tình gian, nhưng lúc này đây nghe yêu nghiệt thanh minh 1 hồi, Nhan Tiếu vẫn cảm thấy máu nóng bốc lên đầu.
“Nếu anh cảm thấy việc thẳng thắn với nhau có thể lựa chọn thời gian thì phải chăng điều này đồng nghĩa với việc em có thể quan hệ mờ ám với Hạ Hà Tịch, đợi đến khi mọi việc đâu vào đấy mới nói thẳng thắn với anh hay sao?”
Yêu nghiệt cau mà: “Hai việc này sao giống nhau được? “
“Sao lại không giống nhau?” Nhan Tiếu nói: “Văn Dịch, anh không cảm thấy chúng ta sống với nhau rất là lạ hay sao? Rõ ràng không yêu nhau mà lại lấy nhau, rõ ràng trong lòng hai người đều có khúc mắc vậy mà vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Một mặc anh nói với em rằng muốn nghiêm túc đối mặt với cuộc hôn nhân này, mặt khác lãi bí mật quan hệ với Mỹ Giai. Nếu anh là em, anh có tin những lời em nói không?”
Sự việc đã đến nước này, Nhan Tiếu cảm thấy có giấu cũng không còn gì thú vị nữa. Cái gì đến sẽ đến, quá khú của cô và Văn DỊch, chuyến du học bí mật ba năm về trước, cái thai bị sẩy, Hạ Hà Tịch, Trình Mỹ Giai,…có quan hệ gì với nhau? Đã nói đến nước này thì hai bên cần gì giả nai nữa?
Nhìn khuôn mặt đỏ ửng của Nhan Tiếu, Văn Dịch biết bệnh cũ của cô lại tái phát, phức tạp hóa vấn đề, hai tay hắn nắm lấy haiu vai cô đang định nói gì đó thì bị cô đẩy ra: “ Văn Dịch, em đã nói từ lâu rồi, bọn mình làm dang dở cuộc đời của nhau, thời gian của nhau như thế này không có gì thú vị đâu. Nếu thực sự anh mở công ty không đủ vốn, hiện tại cũng đã như vậy rồi, chúng ta kết hôn giả, anh thìch giở trò gì thì cứ việc, em không quan tâm đâu”
Nghe thấy vậy, Văn Dịch có vẻ cáu: “Anh đã nói rồi, không phải như em nghĩ đâu…Haizzz” Yêu nghiệt túm tóc, đột nhiên sáng mắt lên hỏi: “Í…Tiếu Tiếu, có phải em ghen không?”
Lồng ngực Nhan Tiếu phập phồng, vốn đã tức đến xuất huyết não, thấy Văn DỊch bắt đầu lảng sang chủ đề khác, Nhan Tiếu không kiềm được bèn cười ghằn.
Yêu nghiệt tưởng mình đã thoát thầm thở phào, đang định cười cợt thì nghe thấy Nhan Tiếu lạnh lùng nói: “Văn DỊch, hôm đó đi mua sủi cảo về, anh đã nghe thấy những gì?”
Văn Dịch run lên như người bị điện giật. chưa kịp nói gì Nhan Tiếu đã lạnh lùng nhìn anh nói: “Anh đã nghe thấy rồi chứ? Em từng bị sẩy thai 1 lần, em không đóng kịch nữa, em rất mệt”
Nhan Tiếu đã nói, cái gì đến sẽ đến. Cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, cô không muốn tiếp tục duy trì cảnh yêu thương, êm đềm giả tạo. Văn Dịch, rốt cuộc anh đang nghĩ gì? Trúc Mã Là Sói - Chương 15
Gửi lúc 17:20 ngày 13/01/2014
Quay lại từ đầu
“Em từng bị sẩy thai 1 lần…” Vừa nói ra câu này, bầu không khí trở nên căng thẳng và khó xử.
Không ai nói gì, căn phòng yên tĩnh đến nỗi cả hai đều có thể nghe được tiếng thở của nhau, chỉ có Tiểu Thái đang len lỏi dưới gầm bàn tìm đồ ăn, móng vuốt cào xuống sàn nhà phát ra những tiếng kêu nhức tai.
Yêu nghiệt ngần ngừ 1 hồi, cuối cùng cau mày ngồi xuống cạnh Nhan Tiếu, nắm cổ tay cô lẩm bẩm: “Tiếu Tiếu…”
Nhan Tiếu nhếch mép cười bình thản: “ Không phải bây giờ trên mạng người ta đều nói đàn ông nới lỏng điều kiện với vợ, không mong có được đêm đầu tiên, chỉ mong được có bào thai lần đầu tiên. Em vừa không có đêm đầu tiên, vừa không có bào thai đầu tiên. Anh còn mong chờ gì ở em nữa hả?”
“Nhan Tiếu” Nghe Nhan Tiếu mỉa mai mình như vậy, đột nhiên Văn Dịch nổi cáu, túm chặt bàn tay đang định rút ra của Nhan Tiếu, gầm lên: “Được, anh sẽ nói cho em biết anh mong điều gì. Anh mong có được cuộc đời em, anh mong suốt đời em ở bên anh, nấu cơm cho anh, cãi nhau với anh, để Tiểu Thái cào anh, cắn anh…”
Nhan Tiếu nghe những lời đó, thấy khóe mắt cay cay, nhưng miệng vẫn mỉm cười đáp: “Anh thích bị ngược đãi àh?” Vừa nói Nhan Tiếu vừa rút tay khỏi lòng Văn Dịch, hai bên cứ giằng co nhau như vậy, yêu nghiệt lại càng hăng máu hơn. Nhan Tiếu chưa kịp nói gì thêm, thì miệng đã bị khóa chặt.
Ngay lập tức, bao nỗi uất ức, oán hận đều dồn hết lên đầu, nước mắt lã chã lăn xuống, lăn xuống nụ hôn ướt át này. Yêu nghiệt vừa ôm Nhan Tiếu vừa hôn, vừa cố gắng an ủi vừa chiếm lấy môi cô, thầm thì: “Đừng khóc nữa nhé!”
“Tất cả đều tại anh, tại anh…anh sai rồi. Ba năm trước anh không nên bỏ đi…đáng lẽ anh phải ở bên em, bên em…”
“Anh xin lỗi, Nhan Tiếu”
“Tiếu Tiếu, anh yêu em”
Nghe thấy 3 chữ cuối cùng, Nhan Tiếu run lên. Dường như rất lâu rồi, trong cảnh tượng này, cô đã uống quá chén, ngà ngà say như người trong mơ. Sau đó, vẫn là con người này, yêu nghiệt ôm cô, lúc đó hắn cũng nói: “Anh yêu em, anh sẽ mãi mãi ở bên em…”
Rồi hắn bỏ đi mà không 1 lời giải thích, không quay về thăm cô lần nào. Cũng là con người đó, ngươi sẽ sa lầy 1 lần nữa ư? Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu loạng choạng đứng dậy, đẩy yêu nghiệt ra, thở hổn hển: “Đừng nói yêu hay không yêu gì nữa, đâu có phải quay phim tâm lý xã hội đâu. Em đã thề rồi, quyết không để anh bắt nạt em lần thứ 2…”
Nghe thấy vậy yêu nghiệt cũng sững người, lúc này mới đưa tay vuốt mà Nhan Tiếu, nói với vẻ xót xa: “Ngốc ạh…” Nói xong hắn cúi ngườ từ từ tấn công vành tai của Nhan Tiếu, quả nhiên người ngã trong lòng hắn đã bắt đầu rên rỉ. Lần đầu tiên của hai người 3 năm về trước, yêu nghiệt phát hiện ra đây là điểm nhạy cảm trên cơ thể của cô, có ông trời biết hắn muốn phát điên, chỉ muốn thử lại lần thứ 2. Hôm nay, cuối cùng yêu nghiệt đã thỏa lòng mong ước.
Nhan Tiếu bắt đầu xuôi xuôi nhưng vẫn có gắng giãy giụa: “Anh…thật không biết xấu hổ”
Yêu nghiệt cười ranh mãnh: “Đằng nào trước mặt em anh cũng không biết xấu hổ, trơ trẽn quen rồi, có vấn đề gì đâu bà xã”
Nghe thấy lời xưng hô lạ mà quen thuộc, Nhan Tiếu hơi sững người, trong lúc đang ngẩng đầu thì yêu nghiệt đã cởi phắt quần áo, vật đổ Nhan Tiếu.
“Anh…” Nhan Tiếu đỏ bừng má, đang định nghiêm giọng nói thì đã không còn kịp nữa, bởi kẻ nọ đã cười giả lả mà xông đến, tay chân quờ quạng. Nhan Tiếu túm chặt bản tay đang định thò vào túi váy mình của Văn Dịch mắng: “Anh là đồ lưu manh”
Yêu nghiệt chớp mắt, vẫn tỏ vẻ dù chết vẫn không hối cải, nụ hôn dần dần dịch lên phía cổ Nhan Tiếu, sau khi để lại vô số dấu vết tội lỗi mới hừ hừ nói: “Em là vợ anh, anh giở trò lưu manh cũng đúng thôi” Nói rồi yêu nghiệt mổ nhẹ vào khóe mắt của Nhan Tiếu nói: “Nhan Tiếu, em còn do dự gì nữa? Bọn mình kết hôn rồi, anh không bao giờ rời xa em nữa đâu”
Một đêm phong lưu
Kết quả của 1 đêm phong lưu là ngày hôm sau khi Nhan Tiếu tỉnh giấc, chỉ thấy người đau rã rời, còn kẻ nọ thì nằm bên cạnh với vẻ mặt rất thỏa mãn, nét mặt rạng ngời hạnh phúc sau khi ăn vụng thành công. Nhan Tiếu tức lắm, đúng là hơi men làm người ta mất tỉnh táo. Nếu là lúc bthường, yêu nghiệt dụ dỗ đến đâu, cô cũng không thể…
Nghĩ đến chuyện đêm qua, Nhan Tiếu lại đỏ bừng mặt, trước lời mời nhiệt tình của yêu nghiệt, cô gần như bị gãy lưng. Còn về chuyện hai người rốt cuộc từ sofa về phòng ngủ như thế nào, cô đã từ chối rồi lại hưởng ứng như thế nào, cô không muốn nhớ lại nữa.
Càng nghĩ Nhan Tiếu càng tức, rõ ràng tối qua cô đã tỏ rõ thái độ nghiêm túc để nói chuyện về đứa con với yêu nghiệt, tại sao đến cuối cùng… Nhan Tiếu đang giằn vặt mình thì điện thoại yêu nghiệt đổ chuông. Văn Dịch làu bàu câu gì đó rồi lại ngồi dậy nghe máy. Nhan Tiếu nghe thấy đầu dây bên kia í éo không biết nói gì đó, nhưng hình dung những cụm từ như “đến muộn” “Vẫn chưa thèm dậy” vẫn lọt vào tai Nhan Tiếu.
Giọng nói cáu kỉnh này, nếu Nhan Tiếu đoán không lầm thì đây có lẽ là cô thư ký Ớt Nhỏ mà Văn Dịch mới tuyển. Nhan Tiếu có gặp cô bé 1,2 lần, tuổi còn trẻ, nhìn cũng xinh xắn nhưng tính tình lại nóng như lửa, gặp chuyện gì cũng không quan tâm đến việc yêu nghiệt có phải là sếp hay không mà gầm lên. Nhan Tiếu nghe rất …khoái chí!
Rõ ràng là cô bé gọi điện đến hỏi thăm ông sếp đến muộn. Đợi cô thứ ký chửi xong, Nhan Tiếu mới nghe thấy Văn Dịch đủng đỉnh gọi: “Vội cái gì? Hợp đồng chiều mới ký cơ. Bà xã ơi, mấy giờ rồi em?”
Vừa nói dứt lời, Nhan Tiếu cảm thấy như mình nghẹt thở. Yêu nghiệt có tình làm như vậy, chắc chắn cố tình làm như vậy! Chắc chắn là Ớt Nhỏ biết yêu nghiệt vẫn chưa dậy, hiện giờ hắn lại hỏi buâng quơ mấy giờ rồi, khác gì tuyên bố đêm qua cô ngủ với hắn? Nghĩ đến đây, mặt Nhan Tiếu đỏ bừng, hậm hực quay đầu: “Không biết!”
Yêu nghiệt ngồi sau, cười thầm 2 tiếng, quay sang đối phó với Ớt Nhỏ. Sau 1 hồi vệ sinh cá nhân, hắn mới quay lại giường, đứng sau ôm chặt Nhan Tiếu dỗ dành: “Bà xã àh, hôm nay anh có 1 hợp đồng rất quan trọng phải ký nên không ở nhà lâu với em được. Em ngoan nhé, tối anh sẽ về sớm nấu cơm cho em.” Nói xong hắn đi làm.
17