c cả đêm.. Nên sáng nay em đã dậy muộn... Anh thông cảm cho em nhé - Thế thì em đau ở chỗ nào... Chỉ mới nghe gã giám đốc phòng nhân sự nói vậy là Khuê sởn gai óc cả người... Ai lại sỗ sàng và nham nhở đến thế!! - Sao anh hỏi mà em không trả lời - Anh đang phỏng vấn em hay là hỏi thăm? - Thì em cứ trả lời anh đi đã... - Kèm theo câu nói là giọng cười đùa cợt nhố nhăng vốn có của loại máu ba mươi lăm. - Em... Từ lúc nghe anh hỏi thăm.. Em hết đau rồi. - Thế à... Hắn mất hứng, mở hồ sơ của Khuê, xem tới xem lui... Giám đốc gì kì cục, giờ này mới xem hồ sơ của ứng viên... Khuê bực lắm... Định bỏ về, nhưng cô nghĩ đến cảnh ngày mai, không lẽ bà cháu cô tiếp tục sống bằng nghề bán bánh kẹo trong xóm?? Cô im lặng, kiên nhẫn chờ đợi... - Em... chưa có bằng đại học cao đẳng gì à - Dạ chưa Chương 3 Đáp lời ông Giám đốc mà Khuê chửi thầm trong bụng... "Đồ dở hơi... Nếu đã có những bằng cấp ấy, cô có cần vào đây xin nghề vệ sĩ, bảo vệ cực khổ và hiểm nguy không cơ chứ!!" - Thế thì tiếc nhỉ, với dáng em, làm người mẫu hoặc thư ký cho anh thì tốt hơn... - Dạ thưa anh... Người mẫu cũng đâu cần bằng cấp Đại Học Cao Đẳng.. Riêng em thì tự thấy mình không có dáng chuẩn của người mẫu. Văn phòng thì càng không thạo. Em xin vào làm vệ sĩ ạ - Ờ... Dĩ nhiên anh thừa biết điều ầy (ra vẻ hiểu hết tất cả)... Nhưng hiện giờ, công ty đã tuyển đủ người rồi. Hay em là thư ký văn phòng cho anh. Chịu không? - Em không biết làm thư ký... Em thích hợp với nghề vệ sĩ... Anh làm ơn nhận em vào làm... - Cũng được.. Nếu em biết... ngoan ngoãn... - Vừa nói hắn vừa nắm lấy tay Khuê - Xin lỗi... Công ty này không thích hợp với em... Chào anh!! Khuê vừa hất tay gã sàm sỡ... Bước nhanh khỏi nơi ô hợp này... Khuê cảm thấy thất vọng lắm.. Đây là công ty lớn... Không lẽ lại có một người giám đốc đạo lộ như thế!! Đời này, thật không có gì đáng để tin tưởng và hi vọng hay sao? Điện thoại chợt reo, cắt đứt dòng than thở của Khuê: - Alo, Khuê hả, tui nè.. - Ai vậy? - Người tình một đêm của cô nè... Hi hi Nghe cái giọng nói và cách cười là biết ngay cô ta... - Này, gì mà người tình một đêm, nói nghe thấy ghê - Hì hì... Không phải tối qua ngủ chung sao... - Bộ nhỏ đến lớn, cô không ngủ chung với bố mẹ ư? - Hong... Hong ngủ chung với ai hết... - Hèn chi, suy diễn linh tinh.... - Thôi, cô đang ở đâu vậy? - Khoan đã, làm sao mà biết số của tui dậy? - Ai biểu sáng cô dậy trễ quá, tui hong hỏi được, cầm điện thoại cô nhá liên lạc với máy tui.... - Trời trời.... - Thôi nha, tui ko đến nỗi mất lịch sự đọc tin nhắn gì hết à... "Cầm điện thoại người ta thì có lịch sự hả cô nương !?" - Khuê nghĩ thầm trong cơn bực mình - Đang ở đâu vậy? - Ở trước hiệu sách Nhân Văn đường..... Chi vậy? - Vậy ngồi đó chờ tui nha.. - Nè... - Tít tít.. Sao cái con nhỏ này ám mình hoài vậy ta... Bực quá đi thôi... Ám từ hôm qua cho đến hôm nay rồi... Nghĩ là nghĩ vậy, nhưng cũng đang lúc rảnh rỗi buồn chán... Khuê chẳng biết đi đâu nữa... Cô đành ngồi đó ngắm trời mây xe cộ qua lại.... Một hồi lâu, mới thấy chiếc taxi dừng lại, Hà bước ra, mặc áo thun mỏng tay dài, và quần jean cụt... - Nè, đợi lâu hong - Không lâu vì... quá lâu... - Khuê lầu bầu - Sorry nha, tại tui hong biết rành đường Sài gòn - Cô từ dưới quê lên hay từ cao nguyên xuống... - Nè, nói vậy í gì... - Tìm tôi có chuyện gì không? - Khuê giả lơ sang chuyện khác - Ờ... Dù sao cũng tình cờ gặp nhau, lại xảy ra vụ tối qua... Tôi rủ cô ăn bữa cơm... Được hong? - Ờ được... Cô rủ mà, hong ăn lỗ sao!! - Vậy đi... Ở nhà hàng Mỹ Phú.... - Này, trong đó đắt tiền lắm... Thôi, kiếm quán bình dân được rồi... - Bình dân ăn cho tôi bị đau bụng à... Vào đi... Khi đã ngồi ngay ngắn vào bàn ăn sang trọng... Xung quanh bày trí các đồ gốm sứ nghệ thuật... Ăn uống mà có cảm giác như lên thiên đường... - Nhìn gì mãi thế.. Trước giờ cô chưa vào những quán loại này sao - Ừ, tôi chưa vào lần nào... - Không tiền hay không thích.... - Cả hai đều đúng... Ăn ở đây phí tiền lắm... - Nhưng ngon mà.... Khuê không nói nữa... Cô đoán người con gái mình mới quen xuất thân không tệ... Chắc là con nhà giàu, ăn chơi, tiêu tiền không tiếc.... Chậc... Thôi kệ, người ta mời, ngu sao hong ăn.. Đang đói bụng gần chít đây!!! Nhưng Khuê cũng tự nhủ lòng, nếu có tiền để vào đây, cô không thèm... Thà mua đồ ngon về nhà, cả nhà ăn vui hơn..... Nhưng nghĩ lại... Nếu ngoại mình được vào đây ăn uống... Chắc là bà sẽ vui lắm... Phải cố gắng kiếm tiền... Khuê à.... - Nè, thức ăn lên rồi.. Ăn đi.... - Ùa ùa... - Trời đất, sao nhiều thế.... Nhân viên phục vụ lần lượt đặt lên bàn đủ các món ngon... Canh, xào, mặn... Dành cho bữa trưa.... Cá thì to, và vàng ươm, mực còn bốc khói... Bên kia nữa... Là loại canh hầm thịt.... Với lại dĩa sườn xào chua ngọt... - Nhiêu đây, ăn hết hong? - Khuê tròn mắt - Hong biết, ăn đi rồi mới biết.. Hi hi... - Nhỏ Hà thì rất ư là thản nhiên Ăn no nê rồi... đến phần trái cây... Khuê không thể bỏ thêm vào bụng nữa... Ngồi một tí, Hà hỏi: - Lát cô có đi làm nữa hong? - Tui á... Hong.... - ........................ - Hồi sáng đi trễ, nên tui không được nhận.... - ......................... - Mà cũng không phải nguyên do đó... Chậc, hong biết nói sao... - Ờ... Nói sao thì tui nghe vậy..... Phút chốc Khuê nhìn Hà: - Mà cô ở đâu, không đi học sao? Rảnh rỗi đi ăn uống và chơi ở Bar vậy? - Học gì chứ... Tui bỏ học lâu rồi... - Trời đất, vậy có đi làm đâu hong - Hong.... Bố mẹ tui hong cho đi làm.. Khuê trố mắt nhìn kỹ cô gái... Xinh lắm... Không phải là người ngốc nghếch, miệng mồm nhanh nhạy, không phải là kẻ khờ... Chung quy chắc tại con nhà giàu nên lười lao động thôi.... - Nói đùa hả... Bố mẹ nào hong muốn con đi làm, thành tài... - Cô hong hiểu đâu.... - Ờ.......................... - ................................ - Thôi, tui đi đây... Cám ơn cô về bữa cơm nhen... Cơm ngon lắm... - Ủa... Khuê đi đâu? Nói chuyện từ hôm qua đến giờ.. Mới nghe con bé này gọi tên mình.... Nghe kì kì hong quen lắm.... - Thì đi về nhà...... - Hong xin việc tiếp hả - Thôi.... Nản rồi.... - Khuê buồn bã.... Hà nhìn Khuê, hồi lâu rồi cô chợt nói: - Nè Khuê.. - ? - Hay là nhân lúc chưa có việc làm... Đi với tôi - Đi đâu chứ - Thì đi vòng vòng... Mua sắm... Tôi hong biết gì cả, sợ lạc lắm... - Oài... Chứ mấy bạn cô đâu? - Bạn nào? - Thì mấy người hôm qua, trong quá Bar ó... - Hong phải bạn.... Tui mới quen họ thôi... - Trời đất................ - Sao vậy? Tự dưng kiu trời... Kiu đất ih, cho gần.... Hi hi - Thui đi cô nương... Tui còn nhiều việc phụ gia đình lắm.... Hong rảnh đi với cô - Việc gì vậy.............. - Hỏi chi, tò mò quá..... - Coi là bạn mới hỏi... Không thích nói thì thôi vậy - Mỗi lần Hà bỉu môi là Khuê thấy mắc cười... Nhìn con nít gì đâu.... - Tui phụ ngoại tui bán tạp hóa tại nhà..... - Ờ... Bán tạp hóa là bán gì vậy... Khuê ngớ người với cô gái này... Người gì mà cứ như trên cung trăng xuống đất!! Cung trăng chỉ có Hằng Nga... Mà chắc hong có chị Hằng Nga nào ngốc như cô này... - Là cái gì cũng có bán - Cụ thể là cái gì.... - Đã nói là cái gì cũng có mà... - Uhm... Thì tại hong biết mà..... - ................................. - Vậy, nếu có tiền, cô chịu đi với tui hong...?! - Mướn tui hả? - Ờ... mà không phải là mướn... Thuê... Mà cũng hong... Coi như có qua có lại.... - Sao cũng đuợc.... - ??? - Có tiền là được!! - Trời đất!! Cô ham tiền vậy sao? - Tiền mà, chứ có phải giấy đâu cô nương. Mà cô định trả công tui thế nào? - Năm mươi ngàn đồng một buổi... Chịu hong? - Hơi ít đó... - Vậy một trăm ngàn nha... - Ai da.. Nếu tui hong chịu, cô có trả thêm nữa không? - Ừa, trả thêm chứ... Tôi muốn là phải được - Vừa nói, cô nàng vừa vênh mặt lên, đúng điệu.. con đại gia.. - ................................ Không để Khuê kịp nói thêm, Hà tiếp lời: - Nhưng càng nhiều tiền, thì điều kiện tôi đưa ra càng nhiều... Tôi muốn gì, cô phải làm hết à - Sao giống osin quá vậy.... - Nếu cô nghĩ vậy thì chắc.. là vậy rồi... hi hi - Hà chọc quê - Ghê quá... Cô trả tiền tôi theo giá lúc đầu được rồi... Dù thuê vệ sĩ giá vậy là rẻ đó... - Ai cần cô làm vệ sĩ... Đi theo tui là được rồi.... - Nè, cô nói đó nha... Có chuyện gì tui khỏi ra mặt.... - Ờ, khỏi cần!!! - Rồi, okie luôn. Chương 4 Khi Khuê về đến nhà thì... Bà đã chuẩn bị giăng mùng đi ngủ.... Bây giờ là chín giờ tối... - Ngoại... Ngoại để con làm cho.... - Cái con Kê này... Mày đi đi bỏ ngọai từ hôm qua đến giờ vậy? - Ngoại à.. Hôm qua trễ quá, con ngủ nhà bạn luôn... Mà sao ngoại cứ kêu con là Kê hoài... Ngoại của Khuê đã ngoài bảy mươi tuổi, bà nhỏ người, lưng còng cằn cõi nhưng vẫn còn rất khỏe, rất tinh anh và sáng suốt... Ngoại vất vả từ nhỏ.. Lúc ở quê, nuôi mấy cậu, mấy dì lớn lên ăn học... Rồi ai cũng có vợ có chồng, bỏ Ngoại lại căn nhà vườn, sớm chiều quanh quẩn chăm sóc chỉ còn có.. Cô Út.... Mẹ Khuê và cô Út là hai đứa con gái ngoại thương nhất nhà bởi một người thì tính tình nông nổi, thích làm giàu mà không chịu học, còn một người thì bị tật.... - "Bây, đứa nào cũng khổ - Má thương lắm" Một ngày nọ, mẹ Khuê về, nước mắt lưng tròng, giao con gái đầu lòng của mình... Rồi bảo đi làm ăn xa... Ngoại cản không được... Ôm cháu nuôi đến lớn... Ở dưới quê, con cái làm ăn được thì không thấy mặt mũi... thăm viếng... Nhưng kể từ khi Khuê 16, 17 tuổi thì cả nhà xì xầm sợ mảnh đất vườn còn sót lại của Ngoại, Út và Khuê hưởng hết... Họ dùng áp lực, đòi cho bằng được Ngoại chia tài sản.... "Ừ.... Chia cho bây rồi, xong nợ, phần còn lại này... Tao để dành cho hai dì cháu con Út... Đừng có đứa nào bén mảng lại nữa.. Đến nhà là tao lấy chổi chà đập à.." Ngoại nói mà nước mắt lưng tròng.... Rồi ba người, diu dắt nhau lên Sài Gòn.. . Ngoại bảo là ở đó... Khuê sẽ được ăn học tới nơi tới chốn... Sẽ không như mấy cậu mấy dì của nó.... Ngoại của Khuê vì không muốn nhìn mặt mấy đứa con bất hiếu, cũng vì Khuê mà cùng cô Út lên đây... Mà đất Sài Gòn, bộ dễ sống lắm sao!! Hai người phụ nữ buôn gánh bán bưng.. Đắp đổi qua ngày mãi, cũng nuôi được Khuê vào đại học... Đó là năm ngoái!! Những tưởng mình sẽ yên tâm học hành, có ngày nuôi ngược lại bà Ngoại và cô Út.... Nào ngờ năm đó, Không biết lạ nước lạ cái thế nào.. Ngoại bệnh nặng... Tưởng bỏ hai dì cháu rồi... Khuê bỏ học.... Đi làm thuê, mà không bỏ cũng chẳng được... Đậu thì đã sao, tiền học phí cao chất ngất... Không kham nổi... Kiếm tiền mới là quan trọng... Lúc ấy Khuê nghĩ đơn giản, kiếm nhiều tiền rồi... Học chả muộn màng... Việc Khuê bỏ học... hai dì cháu dấu Ngoại gần hết một năm.... Đến khi ngoại biết, đã giận đến nỗi bỏ ăn ba ngày... Rồi thì lòng thương con thương cháu cũng xoa dịu tất cả... ba người trở lại cuộc sống kiếm tiền... Đùm bọc, nương tựa lẫn nhau... Dì Út Khuê Năm nay đã 30 tuổi... Không biết người khác nghĩ sao, chứ đối với Khuê, dì Út mình là đẹp thuộc hàng hoa khôi chứ chẳng chơi.... Nhưng vì quá lam lũ, quá khổ cực nên da đen sậm, người gầy còm và khắt khổ...Út Nhàn từ nhỏ lại có tật ở chân... Ùa, có tật thì sao, đi không như người ta thì đã sao? Có chết thằng tây nào không? Không chết ai cả.. Nhưng sống cũng khổ kém gì.... Khuê thương Út lắm... Thương Ngoại nữa.... Tiếng ngoại làm cắt đứt dòng suy tưởng của Khuê: - Ngoại giọng nam, đọc vậy là hay lắm rồi đó con... Tổ cha mày, tên mày ngoại đặt chứ ai... - Dạ... Tên ngoại đặt thì không chỗ chê... Quảng Trọng Minh Khuê... Ai nghe cũng khen hết trơn... Hi hi.. Nhìn quanh quẩn chẳng thấy Út đâu... Ngoại đoán được ý Khuê, nên trả lời: - Út mày đi lấy hàng về rồi... Con vô bếp còn cơm ngoại để sẵn rồi đó.. Ăn gì ăn đi.... - Uhm... Ngoại à... Tiền con đi làm mấy bữa nay.... Khuê dúi cọc tiền vào túi ngoại... - Hả, sao nhiều vậy bây... Mày làm việc gì mà nhiều tiền vậy? - Ngoại lại bắt đầu hoảng hốt lo lắng mỗi khi Khuê mang tiền hơi nhiều về vì sợ cô ra đời gặp nhiều cạm bẫy... Biết vậy đưa ngoại từ từ... Mỗi ngày một ít.... - Khuê nghĩ thầm, rồi đáp lời Ngoại - Trời ơi, ngoại yên tâm đi... Con hong có làm bậy bạ đâu à nha... Con làm vệ sĩ đó - À, ngoại nhớ rồi... Hôm trước con mua hồ sơ về rồi cái điền vô phải hong con - Dạ.. Đúng rồi Ngoại... - Ờ, nhưng mà con gái con đứa, làm nghề đó, hỏng nên con à.. - Tạm thời thôi Ngoại.. Với lại, công việc con đam làm, giống như hướng dẫn viên du lịch vậy đó... Dắt người ta đi đó đây, là đuợc lãnh tiền... Tuy Khuê vỗ vễ và giải thích, ngoại cô vẫn lo lắng nhiều lắm... Bà chỉ mong cô ổn định cuộc sống, không phải cực khổ lao đao như những người đàn bà trong gia đình này.... - Sao đi cả đêm qua mà hong nhắn về nhà một tiếng vậy con - Út giận dỗi Út của Khuê dù giận ai cách mấy, giọng dì vẫn nhỏ nhẹ, ngọt ngào lạ thường. Siêng năng, nhẫn nại, điềm đạm, nhân hậu... Là những gì đẹp nhất mà Khuê cảm thấy hãnh diện về dì Út mình... Nên những lúc như thế này, Khuê chỉ biết cười trừ, thương Út lắm... Hong muốn trả lời trả vốn gì hết.... - Dạ, tối qua khuya quá, con không gọi về nhà được... - .......................... - Thôi mà, con xin lỗi.. Lần sau sẽ không có chuyện đó nữa... Nha Út!! - Con phải hiểu là con ra ngoài, Ngoại với Út lo lắm... Tối ngủ không có được... - Út sợ con gây chuyện với người ta như mấy lần trước phải không? - Út chỉ sợ người ta ăn hiếp con thôi... - Hi hi... Vậy thì Út khỏi lo đi, con lớn rồi, con không ăn hiếp ai thì người đó mừng đi... - Khuê cười tươi, khẽ cột đuôi tóc hơi rối của Út nhỏng lên... Rồi quơ cọng thun buộc lại... Cô thấy lẫn trong đám tóc đen huyền ấy đã xuất hiện sợi bạc.... Đã đến lúc, mình không phải sống vì bản thân mình nữa.. Mà vì những người mình yêu thương... Khép mi lại đi quá khứ, những gì không vui, dù muốn hay không cũng đã xảy ra... Mình phải tự tay mở trang giấy mới... tự tay điểm trang cho nó thật đẹp, thật ý nghĩa... Khuê nông nỗi của ngày xưa ơi... Hãy ngủ thật êm nhé.... Khuê thì thầm với bản thân... Cho đến khi chìm sâu vào giấc mộng.... Mà giấc mộng gì.. Sáng ra cô không thể nhớ nỗi... Dù là cảm xúc vui buồn.... - Good morning... Mày đi đâu sáng sớm vậy? - Tiếng con nhỏ Bình thánh thót kêu réo Khuê từ nhà bên... - Đi làm chứ đi đâu... - Hả, làm ở chỗ nào, chiện đại sự vậyị mà ko nói cho bạn bè biết hen... - Xì.. Mày làm như hồi đó giờ tao hỏng biết đi làm vậy... - Há há... Ai biết... Thường thì tao thấy mày có làm, mà là làm... biếng - ............................. - Hỏng phải sao, đi tối ngày, để Út với Ngoại nấu cơm hong hà... - Bình liếng loáng - Thôi mệt mày quá, để tối về tao kể cho nghe vụ phỏng vấn hum trước, cũng mày giới thiệu đó.... - Ùa ùa... Sao rồi, được nhận rồi hở.... Thôi mày, sớm mà... vô ăn xôi với tao, rồi kể nghe coi... - Ùa.... Bình là bạn hàng xóm với Khuê từ hồi cấp b, lúc Khuê mới chuyển nhà lên Sài Gòn... Cũng nhờ gia đình Bình dắt Út đi xin chuyển trường cho Khuê được học cấp ba... Bố mẹ của Bình là công nhân viên chức, đời sống không giàu có của ăn của để... Nhưng tương đối khá giả, và sống có nề nếp, đạo đức nữa.. Riêng Bình, tụi bạn trong xóm, cũng như Khuê, hay đặt biệt danh là Bình điệu... Vì cái tính thích ăn mặc chải chuốt, hay tạo dáng, đội nón đẹp khi đi ra đường... Nghĩ đến cái biệt danh này... Bình luôn tức tối cô bạn hàng xóm lâu năm.. Nhỏ Khuê chứ ai, người ta kêu là Bình điệu còn đỡ, nó toàn kêu mình là.. Bình ... địa.... Cái đồ cà chớn!!! Có người bạn thích ăn mặc thời trang, yêu cái đẹp mà con nhỏ Khuê hong biết trân trọng... Mà Bình có gì đâu mà địêu quá đáng... Cô để ý, thấy trên ti vi họ mặc đồ đó đẹp, mốt... hoặc chị phát thanh viên hôm nay diện một chiếc áo thật xinh là ngày mai, cô sẽ đi shopping, mua vải về tự may.... Bình may rất giỏi và rất đẹp... Khéo tay lắm... Điểm này cô hợp với Dì Út Nhàn. Cô còn định hè rảnh sẽ nhờ dì chỉ cách thiêu tay... Kỹ thuật của Út thì khỏi phải nói rồi.... Đôi khi Bình cũng ngạc nhiên về Khuê lắm!! Khuê đẹp nhưng không phải loại rạng rỡ quốc sắc thiên hương... Gương mặt góc cạnh, đôi mày đậm và mũi cao thanh, một vẻ đẹp cá tính hay chính xác là nam tính... Khuê lại không thích chải chuốc.. Tóc thì bù xù, hôm nào hai đứa rủ nhau đi làm địu là Khuê nhăn nhó... Khó khăn lắm mới rủ được Khuê... May mà Bình nói mãi.. Khuê mới chịu để tóc dài và cột đuôi gà... Bọn con trai trong xóm thì nể Khuê phải biết, cô học võ Cổ Truyền đến đẳng cấp gì gì đó... Bình không rành, nhưng có thể đánh bốn, năm thằng cà chớn văng ra xa... Và... Đặc biệt là vụ trong lớp đồn Khuê có tình cảm đặc biệt với Nhung.... Thật sự lúc đó Bình sờ sợ... Cảm giác kỳ cục, trái ngược với đời thường... Nhưng cô nhận thấy Khuê cư xử với mình vô cùng thân thiết và có phần thẳng thắng kiểu bạn bè lâu năm.... Ai nói gì nói.... Bình luôn bênh vực Khuê, đồng thời cô khuyên Khuê để tóc dài... Chảy chuốc bản thân hơn... Và đừng đi lại với nhỏ Nhung đó... Con nhà giàu, học giỏi, xinh đẹp rạng ngời.... Nhung được ông trời đặt ân cho tất cả mọi thứ tốt đẹp của tạo hóa. Khuê luôn khẳng định với Bình chỉ xem Nhung là bạn thân... Cô còn giận dỗi và tự ái, khi tưởng Bình nói mình là "đồng tính"... Thôi thì... Hi vọng nó sớm có thằng nào can đảm theo đuổi... Như thằng Vạn hồi xưa vậy, lì còn hơn củ mì mà cũng chạy mất dép với nó... - Bình hay tự nói vậy mỗi khi nghĩ đến bạn mình... Riêng Bình đã có một người yêu lý tưởng. Với cô, anh ta hoàn hảo hơn cả... Thiên sứ tình yêu.. Anh í học trên Bình một khóa... Đi bên anh, Bình thật sự hãnh diện cùng chúng bạn. Và đặt biệt, anh ấy chỉ khen Bình đẹp chứ không chê cô địu đà... - Xôi ngon quá ta, dù hơi nặng bụng - Khuê vừa ăn chén xôi vừa tấm tắc khen... - Má tao nấu đó... - Tao biết ngay mà... hi hi - Xí, mày kể tao nghe đi.. Vụ đi phỏng vấn sao? Nghe xong câu chuyện... Bình trố mắt ngạc nhiên... Trời đất.. Trên đời có người thổ bỉ vậy hả... - Sao lại hông chứ... - Mà sao mày không cho hắn một trận cho bỏ tật... Không đúng với phong cách của mày.. - Đừng có xúi dại, mày không nhớ đấy là văn phòng vệ sĩ ư... Làm như tao là Thành Long vậy... - Ùa.. tao quên mất..... - .................................. - Thui, cũng tại tao hong biết, đọc trên báo thấy đăng, mừng quá mới kiu mày nộp vô... Tự nhiên Bình cảm thấy có lỗi với bạn, nên bùi ngùi nói những lời như ân hận... - Trời... Sến quá nha, stop sến đi - Để tao nghiên cứu rồi tìm việc khác, có gì hai đứa đi chung hen.. - Ùa... Đợi tao tí.. Có điện thoại Khuê liếc vào số là biết sắp phải nghe cái giọng của con nhỏ nhí.. khó ưa - Alo, Khuê nghe - Nè, sao hứa dắt tui đi Suối Tiên mà giờ này chưa tới? - Thôi, tui nghĩ lại rồi, bữa nay ngày chúa nhật, ở trỏng đông lắm.. Chen chút mệt mỏi.. Hong đi đâu - Vậy đi đâu? - Nghỉ một ngày ih - Hong đuợc, Khuê cũng biết bữa nay chúa nhật mà, tự dưng kiu tui hong đi đâu là sao? Muốn... Cúp lương hả - Nè nè... Đừng có đem đồng tiền ra dọa tui nha!! Hôm nay tui mệt. Hong đi đâu... Nói dứt câu, Khuê bực tức cúp máy... "Cái con nhỏ đó thật quá đáng, đúng là bọn tiểu thư chỉ giỏi quăng tiền ra sai khiến người khác... Cóc thèm nữa" - Ai làm mày bực bội dữ vậy? - À, đâu có, một khách du lịch nhờ tao hướng dẫn... Lương tính theo giờ. Bữa nay tao làm biếng đi làm, nên nói nghỉ. - Ùa, rồi sao? - Mà nhỏ đó nhắc đến tiền lương, làm bực mình dễ sợ - Khuê nhăn nhó.. - Ờ, mà mày có hứa bữa nay dắt người ta đi hong đó - Thì... Có.. Nhưng... - Nhưng cái con khỉ.... Làm ăn uy tín đi cô nương... Mày hứa nên người ta mới nôn nóng đi tìm hiểu.. Người ta chuẩn bị cả rồi, tự dưng cái bỏ ngang cái rụp... Đồ khình Theo đúng ngày thường, Khuê sẽ gân cổ lên cãi lý lại bạn. Nhưng giờ nghe Bình nói cũng đúng. Mình hay làm việc theo ngẫu hứng quá, chậc.... Nhưng mà lỡ nói không đi rồi... Giờ mà gọi điện lại, là mang nhục!! Chương 5 Khuê về nhà, uể oải và mệt mỏi... Cảm giác mình vô dụng lắm!! Không gì ra gì cả... Rồi cô nhận được tin nhắn của Hà: Cái tin viết vầy: - Tôi sorry vì có mang đồng tiền ra nói chuyện!! Thật là tui đùa không đúng lúc... Nhưng mà Khuê hứa, nên tôi mới chờ. Lần sau, Khuê đừng vội hứa gì với ai, rồi không thực hiện... Mà hãy nghĩ đến cảm nhận của người khác!! Khuê mới nhắn lại: - Tôi biết mình trẻ con và thất thường lắm!! Sorry Hà nha... Nếu còn muốn đi Suối Tiên, thì gật đầu một cái, Khuê dắt Hà đi liền... Khoảng mười lăm phút sau, Hà nhắn lại: - Ùa, tui mới vừa gật đầu cái rụp nè, thấy chưa? - Ùa, thấy rồi, đến liền đây. Khuê lấy xe đến đón Hà tại cổng khách sạn... Thì thấy Hà đã đợi sẵn.... - "Về khoảng này, cô ta khác với tiểu thư... Không bắt người khác đợi.. À, mà không, tại.. ham vui ấy mà" Mới vừa nghĩ xấu Hà xong, đã nghe cô châm chọc: - Ngủ mới dậy hả, sao tóc tai bờm xờm vậy..... - Rối lắm hả, vậy cô có lược hong, cho tui mượn.... - Ùa có.... đây, để tui chải cho.... - Ui da, sao làm gì cũng thô bạo vậy... - Ngồi im đi, tóc gì mà cứng ngắt hà.... Thế là Khuê phải chịu trận, ngồi im lặng chịu đựng, để Hà tỉ mỉ, gỡ rối và chải từng sợi tóc... Trước con đường tấp nập ồn ào... Khi hai người sát lại gần nhau, trong khoảnh khắc, Khuê ngửi thấy một mùi nước hoa.. thoang thoảng từ Hà... Khuê không thích nước hoa, và cô dị ứng với mùi của hóa chất thơm này... Nhưng trong làn gió thoảng nhẹ của nắng sớm... Cái mùi nhè nhẹ, ngọt ngào đưa Khuê vào một cảm giác dần dần dễ chịu... - "Nhỏ này thật là địu... " - Nghĩ thế, nhưng Khuê không lấy làm khó chịu, hoặc nhăn mặt, bịt mũi như khi nghe những mùi nước hoa thông thường khác... - Rồi, xong... Cô nhìn kiếng xe xem đuợc hong... Khuê ngó cái mặt hớn hở của Hà rồi từ từ nhìn dung nhan!! Công nhận "cái răng cái tóc, là gốc con người" thật... Mà quan trọng là đầu nhẹ hẳn đi... Lúc leo lên xe ngồi, Hà nói trong gió - Hồi sáng gọi điện, Khuê mệt trong người hả? - Ùa... hơi hơi - Mua thuốc uống chưa - Thôi, tui mà bịnh...Hong thích đi bác sĩ, càng không thích uống thuốc...Mà để nó tự hết - Ờ, có khi nào nó hết.. Hơi luôn hong ta... - Nè nè.. Sáng sớm, mún kiếm chuyện hở - Tại nghe mà phát tức... - Ai kiu hỏi làm chi... - Tại thích... - Ai kiu thích... - Ừ, thì Hà kiu chứ ai.... Thế là cuộc đấu khẩu này kết thúc cũng là lúc một trận cãi nhau mới bắt đầu... Và suốt trên đường đi đến khu vui chơi xa xôi.... Trưa nắng chang chang... Từ mặt lộ đi vào dãy phố, rồi qua một khu sân bóng quân đội cũ là đến con đường nhỏ... Nay đang giữa mùa mưa, thời tiết lại cứ xáo trộn hẳn, mới sáng ra đã mưa tầm tã... Trưa nắng hừng hực lửa... Oi bức và khó chịu không thể tả.... Út Nhàn đi chợ trễ hơn mọi hôm... Bởi sáng mưa quá, cô đành nán lại nhà... Để ngoại Khuê ngủ trễ giấc tí... Cô không dám gọi mẹ dậy sớm mở tiệm. Mãi đến trưa gần trưa, mưa vừa ráo được tí xíu, Út vội chạy ra chợ... Thỉnh thoảng có vài người trong xóm gặp Út, thuận miệng cười: "Út què, đi chợ hả?" - Út ơi, sẵn ra chợ cho chị gửi mua hai trăm ngàn hành ngò nha... Nhớ nha Út què... Họ cứ thuận miệng gọi thế... Lúc đầu, chân ướt chân ráo về đây sống.. Út Nhàn mặc cảm lắm. Từ từ chai lì với những lời nói đó, coi như câu cửa miệng của người ta... Mình què thật mà... Thiên hạ nói có thêm bớt gì cho cam.. Nắng choi chang, hay hơi nước từ hạt mưa dưới đất bốc lên làm Út thấy khó thở, ngộp ngạt lắm, nhưng cô vẫn ráng bước những bước chân nhanh hơn... Bổng Út chạm vào một người lạ... Cú chạm quá mạnh và bất ngờ, người đó mất trớn, giỏ cầm trên tay đổ nhào.... Út Nhàn luống cuốn, nhặt nhanh đồ vào giỏ cho người nọ... Khi cô ngước mặt lên thì bắt gặp cái nhíu mày của một gương mặt được trang điểm khá kỹ, đi cùng bộ veston hồng nhã lịch lãm: - Em xin lỗi chị... Em đi nhanh quá... - Người đàn bà theo phản xạ đưa mắt nhìn xuống đất tìm đồ... Chị chợt dừng lại ở đôi chân Út... Út chợt cảm thấy ngại... Trước giờ, có biết bao cặp mắt nhìn Út, nhưng nó khác lắm... Có khi họ liếc sơ rồi không để tâm, cũng có lúc họ soi mói với đôi mắt hao háo, như thể Út là vật lạ lẫm giữa cái thế giới quá đỗi bình thường... Đôi mắt của người đàn bà này, từ chỗ giận dữ vì cú ngã.. chợt dần dần dịu lại.. Gương mặt giãn ra... Một cái nhìn đầy sự ấm áp của sự cảm thông... - Không sao đâu em... Em... Không sao chứ? - Chị ấy nói giọng miền bắc chuẩn và rõ, to... Thể hiện một người đàn bà bản lĩnh - Dạ, không sao... Út định dợm bước đi tiếp... Chợt người đàn bà ấy níu khuỷ tay Út theo phản xạ: - Em.. Em cho chị hỏi thăm.. Vậy chứ số nhà 455/203B nằm ở đâu vậy? Thoáng nhìn số nì một hồi, Út mới nhớ đây là số của căn nhà lầu ba tầng, luôn đóng cửa im lìm.. Chủ nhà là một người đàn ông ăn mặc chải chuốc. Cứ tối là dắt cô bồ về ngủ... - À, chị đi tới ngã ba bên kia hen... quẹo trái... đi thẳng một hồi, gặp ngã tư nhỏ của con hẻm... Chị nhìn ngay góc ngã tư, hễ thấy căn nhà nào có cây bàng to, che phủ, thì là nhà đó... - Ôi, may quá.. Gặp được đúng người biết... Nãy giờ chị hỏi thăm mãi, ai cũng lắc đầu cả.. - Dạ... - Thế, nhà em ở đâu, có gần đây không vậy? - Nhà em ở gần nhà chị tìm... Chị cứ đi theo em, em chỉ luôn cho... Người đàn bà quý phái hơi khựng lại, ngỡ ngàng nhìn thái độ niềm nỡ của Út... Rồi sau đó mỉm cười... bước theo sau. Kể từ ngày hôm đó, Út Nhàn có thêm một hàng xóm mới, người mà cô va phải trên đường. Chị tên Hải Như, chồng chết đã ba năm, hiện chị nuôi một con gái vừa bước vào lớp một... Từ hồi dọn sang nhà mới, dù không thoải mái và tiện nghi hơn căn cũ... Vốn là mặt tiền đường, thoáng mát.. Nhưng chị lại thấy rất nhiều sự thoải mái, yên tĩnh mình cần có... Hải như vốn là giảng viên trường đai học quốc gia ở trạm hai, Thủ Đức... Công việc nghiên cứu khoa học vốn ngốn hết thời gian rảnh rỗi của chị, cộng với việc giảng dạy trên trường... Rồi chăm sóc bé Tuyền nữa... Khiến chị mệt mỏi, stress cao độ phải tìm đến bác sĩ tâm lý chữa trị... Cuối cùng, chị quyết định nhận ít lớp hơn, rồi bán nhà mặt tiền, mua căn trong hẻm để dành một ít vốn bỏ ngân hàng trang trãi cuộc sống... Nơi đây lại yên tĩnh, không tiếng còi tiếng xe tấp nập, tiện cho việc nghiên cứu tại nhà... Và chị thấy cảm tình với cô hàng xóm, căn nhà thấp bé, nằm xéo góc trái bên kia đường. Nhiều khi mệt mỏi, ra ban công ngoài hiên tìm chút gió... Chị để ý thấy dáng người nhỏ bé của cô ta đi từng bước chậm chạp, tay liền tay bán đồ, giở hàng.. lại đi chợ nấu cơm.. Nhưng chị cũng chưa từng bắt gặp cô ấy cáu gắt khó chịu... Của một người mệt mỏi vì làm nhiều việc... - "Thật là tiếc cho cô ta... Đẹp người đẹp nết... Chỉ tội chân đi khập khểnh" - Chị thở dài, mông lung suy nghĩ... Ở Suối Tiên: Cuối cùng, sau những cuộc vui với đủ trò chơi cảm giác mạnh... Xem phim 4D rồi mua sắm, ăn hàng... đúng năm giờ chiều, Khuê mới lôi được tiểu thư "lanh chanh" ra khỏi cổng... - Chơi chút nữa đi... Sớm mà... Tối nay có danh hài Hoài Linh diễn đó cưng... - Đi về đi về... Tui không vễ trễ được nữa... Không muốn Ngoại với Út tui lo lắng... - Ùa.. Vậy thì về - Hà gật đầu, mờ luôn nguyên cái mặt nuối tiếc rõ rệt.... Vượt qua khu kẹt xe vào giờ cao điểm, chạy vòng quốc lộ, hai người cùng về đến khách sạn...Hà xuống xe rồi vội nói với Khuê: - Khoan đi đã... Tôi trả tiền công mấy bữa nay chở tôi đi... Khuê xua tay: - Thôi, mấy bữa nay toàn đi chơi... Tôi không lấy tiền đâu... - Lấy đi, tôi mướn Khuê đi chứ đâu phải tự đi... - Thì Khuê cũng thấy vui mà... - Vậy mai mốt sao tui dám rủ đi nữa..... - Rồi.. Giờ tui chở Khuê đi uống cafê, uống cho hết tiền rồi về... hen.. - Ùa... hi hi - ........................ - Mà khoan đã... Hà muốn thay đồ cho thoải mái... - Ùa... Cũng được, thay đi, tui đứng đây chờ - Không thay sao? - Đồ đâu mà thay - Khuê cười - Thì, mặc đồ của Hà đi.... - Hazzz... Toàn đồ kiểu, hong có thoải mái... Thôi Hà lên thay đi... Khuê chờ - Uhm.... - Gật đầu xong, Hà nhìn Khuê rồi thấm í gì đó và rồi mỉm cười, đi vào khách sạn .... Hà mặc chiếc áo thun kiểu màu đen, tay dài và cổ rộng... bên hông áo có thắc vòng một dây nơ đỏ... Đi cùng chiếc váy màu xám nhã... có nhiều tiết tấu hoa văn ấn tượng... Tóc Hà xõa phủ kính cổ sau của áo... Thoáng nhìn vóc dáng iu kiều ấy đi ra... Khuê chợt thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường một nhịp... Quả thật... Hà biết cách làm mình đẹp hơn từ những đường nét sẵn có... Nhưng Khuê đã kịp định thần lại... Cô mỉm cười nhẹ: - Chà... đẹp như là đi ăn đám cưới vậy ta... - Thích không? - Đâu quan trọng, miễn cô thích là được... - Cũng quan trọng lắm đó... - Quan trọng gì vậy? - Thôi... Không nói đâu... Giờ chở Hà đi quán nào... - Không biết nữa... Gặp quán nào là ghé nha.... Hà lên xe, ngồi một bên, tay khẽ tựa nhẹ vào lưng Khuê... làm cô quay lại, chợt thấy tư thế ngồi của Hà: Khuê lo lắng: - Ngồi vậy... Có thoải mái lắm không? - Hong thoải mái lắm.... - Hà ngập ngừng - Vậy....? - Có cách rồi... Như vầy thoải mái tự tin hơn nè... hi hi- Nói rồi Hà vòng tay ôm chầm lấy éo Khuê Khuê đỏ mặt vì bất ngờ và cũng ngại ngùng trước hành động ấy: - Này.... Vậy cũng được sao? - Ùa... Vậy là tốt nhất rồi..... Khuê làm xe ôm mà... Xe ôm thì phải... ôm chứ sao!! - Ở đâu có sẵn vậy trời" - Khuê chỉ thầm nghĩ vậy, không dám nói ra sợ Hà mắc cỡ hoặc quê quê mà cãi nhau.... gây chiến tranh... Đến cafe để thư giãn mà!!... "Nhẫn một tí, sóng yên bể lặng", dặn lòng nha Khuê" Tại Thềm Xưa... - Nhìn Hà hoài vậy... - Tui chợt nghĩ, đi với cô, có cảm giác giống như phim hoạt hình "tiểu thư và kẻ lang thang" - Hi.. hi... Ờ tui cũng xem phim đó lâu rồi, hay hen... - Ùa... - ............................ - ............................. Nghệ sĩ dương cầm vi vu những giai điệu đầu tiên... Êm dịu ngọt ngào.... Rồi giọng ca sĩ xướng lên nhịp khúc....
28