watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Hay Sói
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Oa!

Tuy rằng gia cảnh cô chỉ hơi khá giả, nhưng mà bởi vì có duyên với công việc, không ít những vị chủ cũ đều là phú hào gia tài bạc triệu, những khu dân cư cao cấp cô đã nhìn nhiều lắm rồi, kiến trúc xa hoa cũng không nhất định có thể khiến cho cô chú ý.

Nhưng mà, khu dân cư Trường Bình này lại rộng lớn ngoài dự liệu của cô. Rõ ràng chỉ là nằm ở ngoại ô thành phố, lại yên tĩnh như thể cách biệt hết mọi huyên náo, tìm không ra nửa phần khẩn trương.

Cả khu dân cư dựa vào một mặt núi, phong cảnh tú lệ không cần phải nói, bên cạnh con đường chính còn có một khe nước rộng chảy qua, tiếng nước suối trong suốt chảy róc rách, hai bên đường nhành liễu rủ lả lướt, thêm mấy phần mát mẻ trong xanh.

Cuộc sống nơi này tiêu chuẩn cực cao, đường đại lộ lát gạch đỏ, những chiếc ô tô đều không được chạy vào, chỉ dành riêng cho người đi bộ, hơn nữa mỗi tòa nhà đều trang hoàng đặc sắc. Có khi là rường cột chạm trổ, tựa như bản thu nhỏ của cung điện phương đông, có khi là cửa sổ trắng, trên cửa treo lớp mành bằng vải màu xanh nhạt, thanh nhã như những căn hộ ven bờ biển Aegean.

“Trời ạ, người sống ở nơi này rốt cuộc là cái dạng gì vậy?” Cô nhẹ giọng tán thưởng, không nhịn được cắn cắn môi, chẳng những bội phục những người này có tiền, càng bội phục những người này rất có mắt thẩm mỹ thưởng thức cái đẹp.

Điều duy nhất không được hoàn mỹ chính là, nhà cửa ở nơi này không có treo bảng số nhà, tờ giấy ghi số địa chỉ mà anh trai cô đưa, bây giờ trở nên vô dụng.

Thân hình nhỏ nhắn kéo va li hành lý, muốn tìm một người nào đó để hỏi thăm, xem người chủ mới của cô rốt cuộc là ở trong căn nhà nào. Chỉ là, cô đi qua rồi đi lại, nhìn đông nhìn tây tìm kiếm, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của bất kỳ ai.

Hiện tại vừa vặn là thời gian ăn cơm trưa, người dân nếu không phải đang dùng cơm, thì cũng là đang nghỉ ngơi, toàn trốn ở trong phòng, muốn tránh né ánh mặt trời gay gắt kia.

Đến khi bước qua quảng trường tròn lát đá của khu dân cư, một tia sáng lóe lên trước mặt, sáng đến chói mắt, cơ hồ làm cho cô không mở mắt ra được.

Đợi đến khi tới gần nhìn kỹ, cô mới rõ ràng nhận ra, vật đang phản xạ ánh nắng, chính là một thanh đao!

Đúng vậy, thật sự là một thanh đao.

Chính giữa quảng trường, cắm một thanh đao Nhật Bản, lưỡi dao ánh ra sắc xanh, một phần ba cắm xuống đất, trên chuôi đao quấn một miếng vải cổ xưa, xem ra cũng có lịch sử lâu đời.

Sói – Chap 1.2

Đề Oa nghiêng đầu quan sát thêm một chút, rồi đặt hành lý xuống, bày ra tư thế…

Sau đó, cô dùng hết tất cả sức lực của bản thân, cầm lấy chuôi đao, ý muốn rút thanh đao kia ra.

Gần như là trong nháy mắt, phía sau vang lên một thanh âm lễ phép, ngăn cô phá hư tài sản công cộng quan trọng của khu dân cư.

“Tiểu thư, xin dừng tay.”

Đề Oa kinh ngạc quay đầu, thấy một người đàn ông đứng ở phía sau cách cô không xa. Trên mặt người nọ lộ nụ cười mỉm thân mật, trong tay còn ôm một bé trai ba tuổi, một bộ dạng đúng tiêu chuẩn người đàn ông thời đại mới.

“Chào buổi trưa.” Cô lễ phép chào hỏi, hai tay còn cầm chặt lấy chuôi đao không chịu buông ra.

“Chào buổi trưa.” Hàn Ngạo gật đầu đáp lại, phát hiện ra ý nghĩ muốn rút đao ra trong đầu cô cực kỳ kiên quyết, ánh mắt không khỏi hiện lên ý cười. “Tiểu thư, xin nhẹ tay cho, đây chính là địa giới tiêu* trong khu dân cư chúng tôi.”

0

Cô gái nhỏ này xem ra còn rất trẻ, ước chừng chỉ hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, có khuôn mặt xinh đẹp như thiên sứ, vẻ mặt không có chút tà, dường như có thể làm mềm mọi khó khăn chướng ngại. Tuy rằng dáng vẻ cô nhỏ nhắn, nhưng sức lực lại không hề nhỏ, đây vẫn là lần đầu tiên Hàn Ngạo nhìn thấy một cô gái có thể lay động được thanh đao kia.

“Đặt một vật nguy hiểm như vậy ở trong này, chẳng lẽ không sợ làm người khác bị thương sao?” Đề Oa cuối cùng cũng buông tay, buông tha cho thanh đao vô tội, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn đầy vẻ không đồng ý.

Thanh đao sắc bén như vậy, chỉ nên đặt trong nhà bếp để cắt thịt hay bổ dưa hấu thôi chứ, làm sao có thể bày ra ngoài như vậy? Lỡ không may hàng xóm láng giềng cãi vã với nhau, thuận tay rút ra làm hung khí, chẳng phải là đang từ cảnh hàng xóm cãi nhau nâng cấp thành án mạng giết người sao?

“Sẽ không có ai chạm đến nó.” Hàn Ngạo thản nhiên nói, đầy hứng thú nhìn cô.

“Nhưng mà, mấy đứa trẻ không hiểu chuyện, nếu không cẩn thận một chút sẽ…”

“Trẻ con cũng không được chạm vào.”

“Vậy lỡ như có người ngoài đi vào nơi này thì…”

“Nơi này không có người ngoài.” Tất cả phỏng đoán, kể ra đều bị gạt phăng đi hết.

Đề Oa nhướn lông mày.

“Tôi chính là người ngoài.”

“Cô là được Sói cho phép, nên mới có thể bước vào nơi này.” Hàn Ngạo mỉm cười, đứa trẻ trong lòng bởi vì bị cha làm lơ, cho nên thét um lên rồi cắn vào tóc cha cho hả giận.

“Sói? Ách, đợi chút, đợi chút! Anh đại khái là hiểu sai rồi, tôi là đến tìm một vị…” Đề Oa rút ra một tờ giấy nhỏ bên hông va li hành lý, phía trên là tư liệu về gia chủ mà cô ghi chép lại, trong đó có danh tính và địa chỉ của đối phương. “Ừm… Là Khuyết Lập Đông tiên sinh…”

“Chính là anh ta.” Hàn Ngạo gật đầu, xác nhận không có sai.

Hửm, Sói? Đó là biệt danh của Khuyết Lập Đông sao?

Đề Oa yên lặng thầm đoán trong lòng, không biết là một người đàn ông như thế nào, mới có một cái tên như vậy. Anh là rất cao ngạo, hay là rất lạnh nhạt? Hay căn bản chính là một nhân vật nguy hiểm, thích cắn người lung tung…

Oa, không được không được, cô còn chưa nhìn thấy Khuyết Lập Đông, làm sao có thể miên man suy nghĩ như thế cơ chứ?

Hàn Ngạo giữ mỉm cười, nhìn ra bất an của cô. Sau đó, hắn vươn tay chỉ về bên trái, một con đường hai bên trồng cây bông gòn.

“Cô đi theo con đường này, đi bộ khoảng chừng bốn, năm phút đồng hồ, đến một căn nhà có thảm cỏ phía trước, chính là chỗ ở của anh ta.” Hắn miêu tả sơ một chút, sau đó thâm ý bổ sung thêm một câu. “Đinh tiểu thư, chúc cô may mắn.”

Không biết vì sao, câu chúc phúc lễ phép này, lại làm cho trong lòng Đề Oa hiện lên mấy phần dự cảm xấu.

Có phải cô quá mẫn cảm hay không, vì sao lại cảm thấy, trong nụ cười của người này ngoại trừ lễ phép và thân mật, còn có xen lẫn một chút ý chờ xem kịch vui?

“Ách, cám ơn.” Cô nhẹ giọng nói lời cảm ơn, rồi hoài nghi liếc mắt nhìn hai cha con này một cái, sau đó mới xách hành lí lên, đi tới chỗ ở của vị chủ mới.

Dưới ánh mặt trời mùa hạ, cây bông gòn không hề có một đóa hoa, đều là lá cây xanh mượt, hai bên đường các gian phòng kính trồng đủ loại thực vật, thậm chí còn có người bắt chước như Đào Uyên Minh*, hưởng thụ thú vui vườn tược, ăn đồ ăn dã ngoại thiên nhiên.

0

Mãi đến khi băng qua một vườn rau diếp xanh tươi ngon miệng, Đề Oa mới nhìn thấy ngôi nhà kia.

Ngôi nhà theo lối kiến trúc châu Âu hai tầng lầu, diện tích không lớn, thiết kế rất đơn giản, so với những ngôi nhà khác ở khu này, có vẻ hoang dã hơn rất nhiều. Nhất là thảm cỏ phía trước, căn bản không được ai chăm sóc, bị bỏ hoang đã lâu, cây cỏ đều chết héo hơn phân nửa, làm cho cô nhìn thấy mà đau lòng.

Đi một vòng trước cửa nhà, cô không tìm thấy chuông cửa, lại phát hiện ra cửa lớn chỉ khép hờ.

Hmm, có lẽ, Khuyết Lập Đông này là một người sợ ồn! Cô cũng từng gặp qua những vị chủ sợ ồn ào, trong nhà thậm chí còn không lắp điện thoại, đừng nói chi là chuông cửa chói tai như giục hồn.

Cô thật cẩn thận đẩy cửa ra, định tự mình đi vào nhà chào hỏi Khuyết Lập Đông. Chỉ là, cánh cửa vừa vô thanh vô tức mở ra, hình ảnh đập vào tầm mắt, lại làm cho cô cứng đờ người không chớp mắt nổi…

Ông, trời, ạ!

Ngôi nhà này thật sự có người có thể ở được sao?!

Không gian bên trong đập vào mắt, tất cả bị lấp đầy bởi các loại đồ vật linh tinh, nếu nói là nhà ở, chi bằng nói là kho hàng có vẻ đúng hơn, hỗn loạn đến mức da đầu cô run lên. Chính giữa đống sách báo, đồ vật linh tinh cùng các loại dụng cụ quái dị, mở ra một lối đi khúc khuỷu do bị giẫm đạp mà tạo thành, quanh co dẫn vào bên trong nhà.

Nói thật, muốn tạo thành đống hỗn loạn thế này, không phải người bình thường nào cũng có thể. Trừ phi là gặp phải mười tên cướp vào nhà cướp sạch, lục tung toàn bộ lên, hoặc là trải qua một trận mưa bom bão đạn oanh tạc, nếu không làm sao có thể loạn đến mức “lay động lòng người” như thế?

Hic, bất luận con “Sói” này có cắn người lung tung hay không, Đề Oa cũng có thể xác định, năng lực dọn dẹp nhà cửa của anh thật là quá kinh dị!

Giờ phút này, trong nhà yên tĩnh không tiếng động, yên lặng tựa như phòng ốc không người ở.

Đề Oa càng lúc càng hoài nghi nơi này có khi nào là một cái kho hàng hay không!

“Anh trai đáng ghét, nhìn xem anh ném củ khoai lang phỏng tay gì cho em này.” Cô một mặt oán giận, một mặt cẩn thận bước từng bước nhỏ, chậm rãi đi về phía trước, muốn tìm ra vị chủ nhà mới trong một đống hỗn loạn này.

Người đàn ông kia chạy đi đâu rồi? Là không có ở nhà, hay là bị núi đồ vật này chôn sống rồi? Cô có nên đi tìm một cái máy xúc để đào cái đống đồ trong nhà lên không?

Đề Oa không tìm thấy công tắc mở đèn điện, cũng may hiện tại là ban ngày, ánh mặt trời sáng rực ngoài cửa sổ, bằng không cô khẳng định sẽ bị đống đồ vật hỗn loạn này làm cho té quỳ rạp trên mặt đất. Cô bất an đi về phía trước, tiến vào một gian phòng xem ra không biết là kho chứa đồ hay là phòng ngủ.

Trong phòng cũng đầy đồ vật, chỉ là, nằm chính giữa núi đồ vật này, là một người đàn ông trần như nhộng!

Ách, trời ạ, trời ạ…

Lần này, Đề Oa đứng cứng ngắc một lúc lâu, bị người đàn ông khỏa thân trước mặt làm cho sợ tới mức hai mắt mở đăm đăm, cái miệng nhỏ nhắn há hốc, đứng nửa ngày cũng không ngậm lại được, trên mặt hiện lên vẻ đỏ bừng diễm lệ.

Người đàn ông kia nằm ngửa trên giường, tay chân mở ra, thân hình cường tráng màu đồng cổ, nếu không phải bộ ngực còn phập phồng theo quy luật, cô thật sự hoài nghi, đây là một hiện trường án mạng. Vẻ mặt anh nghiêm nghị, như một bức tượng điêu khắc, đôi lông mày kiếm nhướn lên, nếu anh mở đôi mắt ra, mày rậm nhíu lại, khẳng định có thể làm cho người ta kinh hồn táng đảm.

Dung mạo như vậy, thay vì nói là anh tuấn, chi bằng nói là nghiêm khắc đi. Nếu người phụ nữ nào đủ lớn mật, có lẽ sẽ nguyện ý thừa nhận, một người đàn ông như vậy kỳ thật càng có sức hấp dẫn…

“Ách, Khuyết, Khuyết tiên sinh? Là Khuyết tiên sinh phải không?” Cô nhỏ giọng kêu, lại không thấy có tiếng trả lời.

Người đàn ông trên giường không hề có chút động tĩnh, vẫn chìm trong mộng đẹp.

Đề Oa cố lấy dũng khí, đến gần thêm một chút. Phát hiện ra xung quanh cái giường, mức độ hỗn loạn chỉ có tăng chứ không giảm.

Hic, cô có nên đánh thức người này không?

Đề Oa nhìn lại bàn tay mình, rồi nhìn sang thân thể lõa lồ của anh, thật sự không thể quyết định nên đụng vào chỗ nào, chứ không mới ngày đầu tiên bắt đầu làm việc, đã bị chủ hiểu lầm là mình đang quấy rối tình dục thì thật là…

Bất quá, cô nhìn kỹ lại, người đàn ông trên giường cho dù là đang ngủ, vẻ mặt vẫn rất mỏi mệt, xem ra, anh khẳng định là trước đó đã kiệt sức. Cô suy nghĩ trong chốc lát, quyết định từ bi, không quấy nhiễu mộng đẹp, cho anh ngủ thêm một chút.

Đề Oa không dám đi lại chung quanh, dừng bước tại chỗ, tìm một khoảng trống trong phòng ngủ hỗn độn.

Sau đó, cô buông hành lý xuống, lấy ra một cái khăn tay nhỏ phủ lên trên mặt đất, vén cái váy âu phục màu chanh, nhu thuận ngồi xuống trên khăn tay nhỏ, nghiêm chỉnh ngồi chờ anh ngủ no rồi tỉnh lại.

Ách, chỉ là, sau khi dọn dẹp chỗ ngồi thỏa đáng, cô ngẩng đầu lên, lúc này mới ngạc nhiên phát hiện ra, tầm mắt của mình trùng hợp nhìn ngay đối diện cái… của anh…

A, thật đáng ghét, hình ảnh này thật sự quá mức đẹp mắt… không, không đúng, không đúng, là quá mức “chướng mắt”. Chỗ ngồi hiện tại của cô, góc độ rất đẹp, tầm nhìn rõ ràng, tuyệt đối dễ dàng quan sát “VIP” của anh.

Ông trời ạ, cô không phải cố ý! Cô thật sự không phải cố ý muốn chọn vị trí ngồi này…

Hic, được rồi, cô thừa nhận, cô cũng có chút tò mò, tầm mắt cố ý ngẫu nhiên lơ đãng nhìn qua, sau đó ngượng ngùng nhanh chóng dời mắt. Dù sao cô nhìn qua đàn ông khỏa thân không nhiều lắm, mà bất luận là model người mẫu hay là ngôi sao điện ảnh, khỏa thân đều không hấp dẫn như anh.

Bờ vai của anh rộng lớn, rắn chắc mà có sức lực, da thịt ngăm đen màu đồng, toàn thân mỗi một tấc cao thấp đều tỏa ra vẻ đẹp nam tính, những vết thương vết sẹo cũ nông sâu không giống nhau, cũng không có phá hỏng vẻ hoàn mỹ của anh, ngược lại càng tăng thêm khí thế nhanh nhẹn dũng mãnh…

Nguy rồi, cô lại ngồi nhìn anh đến thất thần nữa chứ!

Đề Oa gương mặt hồng hào, lòng hiếu kỳ và e thẹn âm thầm giao chiến trong lòng, thầm nghĩ với chính mình, không thể giậu đổ bìm leo, nhân lúc anh ngủ lại cho tầm mắt mình ăn nhiều đậu hũ đến vậy.

Một lát sau, e thẹn đã chiến thắng tò mò, cô rốt cục nhịn không được đứng dậy, muốn tìm một cái chăn đắp lên người đàn ông khỏa thân khiến người khác phun máu mũi này. Nhưng mà trong phòng đầy đồ linh tinh như vậy, lại không thấy bóng dáng cái chăn nào.

“Làm sao bây giờ?” Cô lầm bầm lầu bầu, đôi mày liễu cong cong nheo lại, tìm không ra vật nào để che đậy, tầm mắt rơi xuống áo khoác đang mặc trên người.

Thiện lương trong lòng cô lại giao chiến, lo lắng một lúc lâu, rốt cục vẫn là rưng rưng lệ cởi áo khoác xuống, run run vươn bàn tay nhỏ, nhắm mắt lại đem áo khoác phủ lên cái… ách… ách… cái “hùng tráng uy vũ”… kia…

Ô ô, áo khoác ơi áo khoác, đành làm khổ mày thôi…

Trong nháy mắt, tay cô bị giữ lại!

“A!”

Bàn tay to ngăm đen nam tính, mạnh mẽ giữ lấy cổ tay cô, một đôi mắt đen như dã thú, hoang dã nhìn cô chăm chú.

Anh thanh tỉnh trong nháy mắt, cũng khống chế được cô chỉ trong giây lát, cô chỉ cảm thấy thấy hoa mắt, thậm chí còn không kịp thấy rõ anh đứng dậy như thế nào…

Hết chương 1.Sói – Chap 2.1

Trong phòng không khí âm u, người đàn ông khỏa thân tới gần Đề Oa, hơi thở xa lạ đập vào mặt, vây quanh cô vào trong.

“Cô là ai?” Khuyết Lập Đông kéo cô gái nhỏ đang sợ hãi đến gần, đôi môi mỏng khẽ nhếch, chậm rãi hỏi, hơi thở nóng rực phả lên mái tóc cô.


Thanh âm của anh rất nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại sắc nhọn tựa như muốn đâm thủng cô vậy…

Trong đầu Đề Oa hiện lên hai chữ “khỏa thân”, khuôn mặt nhỏ càng thêm nóng. Cô nhìn người đàn ông trước mặt không chớp mắt, kinh ngạc không thể nhúc nhích, đôi chân lập tức tuyên bố đầu hàng, mềm ra như hai cọng bún, chỉ thiếu không quỳ rạp xuống đất.

Đó là bản năng sinh vật, là phản ứng khi hiểu được đối phương mạnh mẽ hơn mình đến thế nào, cô run rẩy dưới ánh mắt sắc bén, mồ hôi như mưa, thân thể tự động nổi da gà.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 87