“Không dám nữa! Không dám nữa!”- tôi thật không muốn mặt tôi trở thành cái bánh bao thịt.
Anh nhè nhẹ ôm tôi vào lòng.
Tôi hít lấy mùi trên người anh, từ từ nhắm mắt lại.
Tôi thật không muốn lại rời xa cái vòng tay ấm áp này.
Chương 9:Thiên Sứ Và Ác Ma
Trên con đường dài trong sân trường, hai cô gái đang đùa giỡn với nhau,tiếng cười vang khắp sân.
Gió dịu dàng thổi qua, đưa đến hương thơm của cây tùng.
“Sau đó ai lợi hại hơn?”
“Vịnh Nhi cậu cứ thường khoanh sai trọng điểm, hèn chi lần kiểm tra này điểm lại thấp thế! Trọng điểm của mình là Hàn Vĩnh Thái! Hàn Vĩnh Thái!”
“Cậu và Vĩnh Thái đúng thật là rắc rối!”- cậu đột nhiên cảm thán nói!
“Mình cũng không biết tại sao lại dính vào cái tên đó, thật phiền chết được!”- tôi nói.
“Các cậu có được sự trải nghiệm như thế, cũng xem như là có được bảo bối trên đời.”- Vịnh Nhi sao tự nhiên lại nói câu triết lý thế.
“Suýt chút nữa đã trở thành trải nghiệm cuối cùng của cuộc đời rồi!”
“Cậu nói cái gì?”
“Cứ hết rắc rối này lại đến hiểu lầm khác, mình cũng sắp bị dày vò đến chết rồi!”- tôi buồn bực la lên.
“Ha ha, cậu phải học tập theo mình, ngoại biến bất kinh, như thế mới có thể trưởn thành, tiểu cô nương!”- Vịnh Nhi học theo cách nói của người lớn.
“Ngoại biến bất kinh? Lúc đó chẳng phải cậu cũng gấp đến muốn chạy trốn sao?”- Tôi cho Vịnh Nhi một cái trợn mắt. Mặt cậu lập tức ửng lên hai áng mây đỏ.
…
Xa xa, có một bóng người đang đứng dưới cây. Trên đầu anh lá cây bị gió thổi nhè nhẹ dao động, bóng lá cây chiếu lên người anh, bóng lá cây cứ như cá bơi qua bơi lại.
Trên miệng anh vẫn là nụ cười làm mê hồn người khác, những lọn tóc ngắn trên đầu dựng đứng lên, làm anh lộ vẻ tuấn tú.
Anh nhìn cô gái mặc chiếc áo đầm xanh đang đùa giỡn bên kia.
Dưới ánh nắng, nụ cười như có như không của anh, càng làm người khác say đắm.
Cô gái đó cũng đang nhìn anh. Ánh mắt vừa nhìn nhau được một lúc, cô gái đó như con chim nhỏ bay đến chỗ anh.
Hi hi, tôi nhìn thấy anh rồi!
Những lời nói xấu anh của tôi vừa nói với Vịnh Nhi, hy vọng là không bị anh nghe thấy!
Đợi đã, sao mặt anh lại có dáng vẻ như con sói xám thế? Tôi lại bị anh gạt rồi! Hu hu, rốt cuộc là anh muốn làm gì tôi đấy? Nhéo tôi? Mắng tôi? Hay là hôn?
Chết tiệt! Sao lại để tôi đụng phải tên vừa là thiên sứ vừa là ác ma thế này!
Hết
[/info]
Buổi kỳ ngộ trước ngày 17 tuổi- bị “Ác ma” cướp mất “Nụ hôn đầu tiên”.
Nếu như thời gian cho tôi một cơ hội, trở về quá khứ, tôi sẽ bất chấp tất cả để ngăn chặn việc này xảy ra.
Thượng đế ơi! Nụ hôn đầu của thiếu nữ nên phải diễn ra tại một nơi có ánh trăng trắng đẹp, đôi bên nhìn nhau say đắm cùng với một tình cảm thật nồng nàn, sau đó kề sát vai nhau, rồi… Thế mà nụ hôn đầu của tôi, lại bị…
…
Thì ra là anh- chàng trai như Santan
Hàn Vĩnh Thái, một tên kì lạ, một chàng trai lúc ngủ ngây thơ như trẻ sơ sinh, giận lên như là Santan. Một chàng trai thích uống rượu đến bất tỉnh nhân sự, yêu xe như mạng sống. Một tên đáng ghét!
…
Hàn Vĩnh Thái, người tình trong mộng của toàn bộ nữ sinh trường Thụy Thảo. Chính là đứa cháu bỏ nhà ra đi của Hàn gia gia, là chủ nhân căn hộ khu B lầu 24 của tòa nhà Tác Đồn. Và là chủ nô của tôi!
Vũ hội kinh hiểm- Phân vân giữa yêu và không yêu anh.
Không sai, anh đang hôn tôi!
Cảm giác tiếp xúc răng môi với anh thật chân thật, nụ hôn, tốt đẹp hơn so với tưởng tượng của tôi!
Tôi bắt đầu cảm thấy đầu tôi càng ngày càng nặng, nhưng cơ thể thì càng ngày càng nhẹ… nhất định là tôi đang thiếu dưỡng khí rồi.
Cuối cùng, anh buông tôi ra, nhìn tôi hồi lâu rồi nói:
“Miệng của cô hôi thật!”
Nói xong, bỏ lại tôi thơ thẩn một mình.
“Anh!... Hàn Vĩnh Thái! Anh đúng thật là một tên xấu xa, không hơn không kém, đồ lừa gạt!”
Nhìn bóng của anh, tôi muốn khóc nhưng không có nước mắt!
…
Đêm đó, tôi mơ giấc mơ có anh- rơi vào vòng xoáy tình yêu ngọt ngào.
Anh ôm lấy vai tôi, mím môi và nói: “Đây chính là điều anh muốn.” Nói xong, anh từ từ đưa xuống, đến trước mặt tôi đang nằm trong lòng anh, tôi không kiềm chế được mà ôm lấy cổ anh.
Nụ hôn nhè nhẹ mà dịu dàng, dài mà ngọt ngào. Trong lòng anh, tôi cảm thấy sự an toàn chưa từng có.
Đêm hôm đó, trong giấc mơ của tôi có Hàn Vĩnh Thái, có sự dịu dàng của anh.
…
Quà chia tay. Dù thế nào chúng tôi cũng không xa nhau.
Anh lại một lần bất chấp hoàn cảnh xung quanh như thế nào, hôn lên môi tôi. Tôi ôm chặt lấy cổ anh, như lại có được bảo bối vừa đánh mất. Tuy tôi vẫn chưa kịp hiểu ra chuyện gì, niềm hạnh phúc đã đột nhiên ập tới nhấn chìm tôi. Hơi ấm trên người anh thật quen thuộc và thân thiết, đó chính là hơi ấm làm tôi nhớ đến đau lòng. Tôi e thẹn hưởng ứng lại nụ hôn của anh, anh như bị động được mấy phút. Nhưng sau đó lại tiêp tục tăng thêm sức nóng cho nụ hôn…
Sinh nhật 17 tuổi. Tôi có phải là người anh yêu không?
Tôi như kẻ không biết bơi giữa một bể tình, rớt xuống nước mà ôm anh như ôm được khúc gỗ. Để ngăn chặn tôi vì quá say đắm mà sắp ngã vào lòng anh. Cuối cùng, anh đã kết thúc nụ hôn đó. Tôi như vừa chạy xong ma ra tông, hơi thở hổn hển, thậm chí còn chưa hồi phục được ý thức mơ hồ.
…
Tình yêu của thanh niên thường phức tạp thế…
Nhưng chúng tôi vẫn kiên trì, vì đây chính là thanh xuân của chúng tôi.
Lần này, dù sao đi nữa
Em cũng phải hiểu rõ tấm lòng của anh
Ngày mai tỉnh lại, thế giới sẽ tốt đẹp hơn
Hàn Vĩnh Thái, ho dù là chân trời góc bể
Em nhất định phải tìm được anh
Chương I: Tình cờ gặp gỡ -- Phần 1: Nhìn thấy tất cả đều là anh
Vĩnh Thái
Lâu nay em vẫn muốn hỏi anh
Quả pha lê hình trái táo mà anh đưa cho em
Rốt cuộc
Có phải là trái tim anh không
Buổi sáng. Giữa hè.
Buổi sáng vào giữa hè hoàn toàn không giống buổi trưa, không có cái nắng chói chang làm con người cảm thấy khó chịu, không có tiếng kêu không dứt của những con ve đáng ghét, không có ánh nắng cháy da đỏ mặt. Một tia nắng ấm áp chiếu xuyên qua những chiếc lá xanh trên đỉnh đầu tôi, từ từ chiếu xuống con đường xám trắng. Đôi giầy da tôi đi đạp lên những cái bóng cây đung đưa, ánh nắng di chuyển nhè nhẹ trên bộ đồng phục màu xanh tôi mặc. Giữa những thân cây thỉnh thoảng thổi qua một luồng gió, gió hình như cũng là màu xanh.
“Xẹt… xẹt…” trên con đường bộ dài của trường phổ thông Thụy Thảo, chỉ có tiếng giầy lẹt xẹt của tôi.
Qua một kỳ hè, Kim Trinh Hy tôi lại quay về rồi!
Hôm nay là buổi đầu tiên của học kỳ mới. Có lẽ chỉ qua 10 phút nữa, nơi đây tràn ngập tiếng nói chuyện và bước chân của mọi người. Học kỳ mới buồn bã đã bắt đầu rồi! Cái buổi sáng nhàn nhã như thế chắc tôi sẽ không còn cơ hội để hưởng thụ nữa! Tôi bất chợt cảm thấy lưu luyến giây phút này, hít một hơi thật sâu cái không khí trong lành của buổi sáng.
Xẹt! Tiếng một chiếc lá từ trên cây rơi xuống, không sai không sót rơi ngay đầu tôi.
Còn chưa đến mùa thu, lá đã bắt đầu rơi rồi sao?
Tôi nhặt chiếc lá đã rơi xuống đất lên. Đầu lá đã bắt đầu cong lại vì thiếu nước, và hơi dậy lên màu vàng úa của lá khô. So sánh với những chiếc lá xanh mơn mởn trên cây thì thiệt là khác xa…
Đột nhiên, cái âm thanh như gió bão lần nữa đi vào tai tôi.
“Đi đường phải cẩn thận, đã nghe rõ chưa? Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, nếu rớt xuống là mảnh chai hay đá thì em chết chắc rồi!”
“Còn có thể rơi thiên thạch hay máy bay nữa!” Khi ở bên cạnh anh, tôi thường có bộ mặt không phục, giận hờn.
“Tế bào thần kinh của em gần như không có thì phải!” anh thường lắc đầu, cảm thấy tôi không còn thuốc để cứu nữa. Anh cứ trách tôi không cẩn thận, thậm chí ngay cả một chiếc lá rơi trúng đầu tôi, anh cũng sợ tôi bị thương.
“Đừng có đổ lỗi cho em chứ, anh đi mà hỏi má em tại sao bà lại sinh ra em có dây thần kinh lớn… A… hu hu, đau quá” cái anh chàng đáng ghét ấy gõ lên đầu tôi, làm nước mắt tôi cũng sắp chảy ra.
Anh thường dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi, đôi môi hơi nhếch lên của anh hình như đang viết 3 chữ: không nói lý! Nhưng mỗi khi tôi nhìn thêm anh một lát là tôi lại cảm thấy được sự dịu dàng dưới mắt anh.
Chúng tôi đã đi trên con đường này không biết bao nhiêu lần. Cùng nhau ngắm những chồi non màu vàng mới mọc trên cây, cho đến khi chúng trở thành màu xanh…
Mỗi khi tôi la lối rằng muốn đi tản bộ như những đôi tình nhân khác, anh liền xông lên đi trước. Cứ như một ông tướng cao ngạo dẫn theo binh lính, thật là không công bằng! Khi tôi buồn bã đi sau thì anh nhè nhẹ nắm lấy ngón út của tôi, phàn nàn là tôi đi quá chậm.
Thiệt tình! Kim Trinh Hy là người vẫn không quên được anh! Tim tôi lại nhói đau.
Tôi đã từng nói, tôi sẽ đi tìm anh. Cho dù là chân trời góc bể, tôi nhất định sẽ tìm ra anh.
Gần như mỗi ngày, tôi đều đợi trước cổng của Tập Đoàn Hàn Thị, đi đến tòa nhà Tác Đồng, có khi còn ngồi ngủ ở trước cửa nhà anh… Nhưng anh vẫn không xuất hiện.
Mỗi ngày lúc điểm danh, đều không thấy cái tên đó, tiếng chuông điện thoại chỉ thuộc về người đó cũng không còn reo lên nữa… Trên mặt Hàn gia gia lại xuất hiện sự cô độc, buồn bã của người già. Thượng Dân cứ luôn xin lỗi nói với tôi rằng cái anh chàng đó vẫn không có liên lạc với anh. Thậm chí tôi có thể nhịn được ánh mắt khiêu khích của Phác Mỹ Linh, mỗi khi nhắc đến cái tên đó, ngoài việc cười thì cô cũng chẳng làm được gì hơn… Không ai biết anh đã đi đâu.
Hồi trước nghe người ta nói rằng, thất tình là thuốc giảm béo tốt nhất. Tôi luôn muốn thoát khỏi sự quản thúc của tên đại ma vương đó và tôi sẽ không cần phải xem sắc mặt của hắn, mà có thể vui vẻ ăn hết những đồ ăn ngon. Nhưng cứ trong một đêm, tôi cứ như đã mất hết vị giác. Tuần thứ nhất tôi đã ốm đi tám cân.
Hình như tiếng chuông 12 giờ đã đổ, chiếc xe ngựa đã biến trở lại thành trái bí, chú ngựa trắng cũng đã trở lại làm con chuột xấu xí. Tất cả phép thuật đều đã biến mất.
Tôi phải sớm biết rằng tôi chỉ là cô bé lọ lem.
Tay tôi đang nắm chặt chiếc lá đó, nước mắt cứ như được mở vòi, bắt đầu chảy không ngừng. Đáng ghét, nước mắt mình chẳng phải đã cạn rồi sao?
Điều buồn cười nhất là, hình bóng của anh đã len lỏi vào trong cuộc sống của tôi. Lúc ăn cơm nghĩ tới anh đang ngồi đối diện cười với tôi. Lúc lên lớp nghĩ anh sẽ đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi. Lúc đi dạo, cứ luôn chú ý những người cao to mặc áo sơ mi, cứ sợ sẽ bỏ lỡ điều gì đó…
Chỉ cần tôi nhắm mắt lại, gương mặt đó sẽ xuất hiện chiếm hết toàn bộ ý thức của tôi. Anh bắt đầu xuất hiện trong những giấc mơ, để tôi cứ muốn nắm bắt một cái gì đó . Khi tỉnh dậy tôi chỉ thấy quả pha lê hình táo đang chớp sáng, và nửa cái gối bị ướt.
Ký ức cứ thế rải đầy trong cuộc sống của tôi và trong cả hơi thở.
Nhớ một người sẽ dễ dàng hơn là quên một người. Nhưng đối phương có nghĩ như thế không? Hay là đã quên tôi một cách triệt để? Cứ như là dùng gôm tẩy qua vậy.
Anh đang làm gì? Anh có khỏe không?
Mỗi khi nghĩ đến việc này, tim tôi cứ như đang bị đè lên, không thở được… Cứ nghĩ mãi thế này, chắc tôi sẽ phát điên thôi… Vĩnh Thái, rốt cuộc là anh đang ở đâu?
Tiếng người xa xa truyền đến ở đầu đường bên kia.
Có người đến rồi, tôi lau nước mắt, chải lại mái tóc bị gió thổi bay, hít một hơi thật sâu.
Có ai muốn cho người khác nhìn thấy mình ngày đầu khai trường đã khóc bù lu bù loa đi khắp trong sân trường đâu chứ?
Đằng trước không xa, một chàng trai và một cô gái đang đứng dưới gốc cây cao lớn, từ kẽ lá ánh nắng rọi xuống hai người đó.
Da mặt cô gái trắng mịn. Bộ váy màu tím bằng tơ tung bay trong gió, như hoa đang nở. Tay áo phồng hoàn mỹ và cái váy theo kiểu cung đình, trông cô cứ như búp bê được trưng bày trong tủ kiếng của Anna Sui (nhãn hiệu mốt thời trang nổi tiếng thế giới).
Trường Thụy Thảo không có cô gái nào quý phái như thế.
Nhưng trên mặt cô không có vẻ lịch sự, điềm tĩnh của con nhà khuê các. Cô đang rất lo lắng và căng thẳng, nắm chặt tay chàng trai đó, cứ như sợ anh sẽ biến mất.
Cô đang cầu xin anh điều gì ư? Chàng trai này lại là ai chứ?
Cả người cậu màu đen, dưới đôi mắt đen láy ấy là một hồ nước. Cả thân người đen đứng dưới bóng cây, cứ như phủ lên một lớp sương. Chàng trai để tay vào trong túi, với bộ mặt không tranh giành với đời. Cái thân người màu đen ấy như đang biểu hiện rõ rằng cô gái được dội ánh nắng đầy người kia với anh chẳng có quan hệ gì cả. Hoặc có thể chính xác nói rằng, cả thế giới này cũng chẳng có quan hệ gì với anh. Nút áo tháo ra để lộ cái cổ cao. Trước ngực có một cây thánh giá, cái thánh giá màu đen dưới ánh nắng, phản xạ ra những tia sáng làm chói mắt.
Người cao như nhau… tư thế như nhau… tôi không cầm lòng được nhìn chằm chằm vào anh.
“Mới sáng sớm mà cô đi nói với tôi chuyện này sao?” Ngữ khí của chàng trai đó như đang rất bực mình. Anh nhất định là người rất nóng tính. Lòng tôi như đang bị thắt lại.
“Chuyện này là cái gì?”
“Không cần cô lo.” Giọng nói như băng.
“Nhưng dượng nói là năm sau chúng ta sẽ đính hôn.”
“Đó là ba tôi nói, không liên quan gì tới tôi. Tốt nhất là cô đừng có lo chuyện của tôi, có nghe không?” Cánh tay đang bị cầm đột nhiên giật ra, tay cô gái bị hất lên. Cây thánh giá trên ngực của anh lắc lư phát ra ánh sáng chói mắt. Ánh mắt không khuất phục đó nhìn lướt qua tôi, ánh mắt ấy cứ như nam châm hút lấy tôi làm tôi không nhúc nhích được.
Bóng cây lao xao. Tôi như bị cái gì đó đánh trúng. Yên lặng quá, tôi không thể nghe được bất cứ âm thanh nào. Cổ họng bị nghẹn lại, không nói được gì cả.
Là anh! Đúng là anh! Tôi nắm chặt miếng lá trong tay tôi.
“Người khác em không quản, là anh thì em phải quản, mà là quản chắc nữa.” Cô gái vẫn cố chấp, mà giọng nói cũng trở nên căng thẳng và buồn bực.
“Thiệt sao?” Anh nhún vai, không hề lo tới sự buồn bực của cô gái. Ánh mắt anh lại hướng về tôi đang đứng trời trồng. Ánh mắt đó như đang xem xét cũng như đang hoài nghi.
Không sai, chính là ánh mắt long lanh đen quyến rũ đó. Anh đang nhìn tôi ư?
Môi anh nhếch lên một nụ cười như có như không, kéo ra một đường cong môi tuyệt đẹp. Trong mắt anh có chút lạnh băng, nhưng lại ngây thơ như nai. Đó chính là nụ cười kinh điển của anh.
Anh biết tôi đang nhìn anh chứ? Anh có nhận ra tôi không? Có thật là Vĩnh Thái không?
Chân tôi như gắn phải chì mà đứng yên tại chỗ. Tuy tôi đã từng tưởng tượng qua nhiều cảnh chúng tôi gặp lại nhau, tôi tưởng mình có thể dễ dàng gọi ra tên anh. Nhưng mà… nhưng mà…
Người tôi đang rung, vô số kí ức như sông vỡ bờ đang tràn về.
30