watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Cô Bé Nói Dối
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Yêu! Ôi, khác nào sét đánh ngang tai. Ba ngày liền Đinh Đang vùi đầu trong chăn, đóng kín cửa phòng. Lẽ nào như vậy được? Cô hết là con nít rồi sao? Từng ấy tuổi đầu đã biết yêu đương thẫn thờ. Ăn làm sao, nói làm sao với ba đây? Mang đầy mặc cảm xấu xa và tội lỗi, cô ghê tởm chính bản thân mình.

Rồi nỗi sợ hãi, mặc cảm tội lỗi cũng biến dần đi, trả lại Đinh Đang một tâm tư phấn chấn rộn ràng. Đôi má đỏ hồng lên, siết chặt cái gối vào lòng, cô nhắm mắt hình dung, hồi tưởng lại cảnh đêm nào trên bãi biển. Ngỡ bờ vai anh còn đó, đầy sức sống, chở che.

Đinh Đang bắt đầu dệt mộng. Cô thấy mình thành cô dâu, còn anh là chú rể. Trong chiếc xoa rê trắng đuôi dài, cô đẹp như tiên. Bà Bảy, dì Ba, Tuyết Ngân và cả đội banh cùng đi rước dâu. Ai cũng tròn xoe mát, trầm trồ khen cô đẹp.

Cốc, cốc, cốc...

Tiếng gõ cửa phá tan cơn mộng đẹp. Mở mắt ra, không buồn ngồi dậy, Đinh Đang gắt:

- Ai đó?

- Chị đây, chị Lan đây - Tiếng chị bếp thầm thì qua lỗ khóa.

- Ồ! Có tin rồi - Tung chăn ngồi dậy, chạy nhanh ra cửa, Đinh Đang lôi chị Lan vào hỏi dồn dập - Sao chị? Có gặp được Triệu Vỹ không? Chị không làm lộ chuyện của em chứ?

Như đã quen tính Đinh Đang, chị Lan ngồi yên chờ cô hỏi xong rồi mới từ từ nói:

- Chị không gặp Triệu Vỹ, cũng chẳng gặp Tuyết Ngân. Chỉ gặp bà Bảy thôi. Bà Bảy bảo Triệu Vỹ đi rồi. Trước khi đi còn dặn bà trao lại cho em món quà.

Vừa nói chị vừa lôi trong túi ra một gói vuông vuông được bọc rất kỹ lưỡng.

- Đưa cho em - Nóng lòng, Đinh Đang giật nhanh món quà trên tay chị, tháo nhanh lớp giấy gói bên ngoài - Là trái banh ư? - Đôi mắt Đinh Đang mở lớn tròn xoe không hiểu. Triệu Vỹ nghĩ gì mà lại tặng cô trái banh của vua bóng đá Vương Thanh? Vật mà anh quý nhất trên đời? - Còn gì không chị? - Lật nhanh mớ giấy dưới chân, Đinh Đang hy vọng tìm ra bút tích của anh viết lại cho mình.

- Không có - Như bàng quan, chẳng buồn để ý đến vẻ thất vọng trên mặt Đinh Đang, chị Lan buông gọn.

- Sao chị không hỏi bà Bảy giùm em xem Triệu Vỹ đi đâu chứ? Bao nhiêu thư em gởi ảnh có nhận được không? Sao chẳng hồi âm vậy? - Xoay xoay trái banh trên tay, Đinh Đang hờn giận - Có biết người ta mong không chứ?

- Ờ! - Như chợt nhớ, chị Lan lại lôi từ trong giỏ ra một xấp thư dày cộm.

Mắt Đinh Đang vụt sáng. Cô giằng nhanh lấy xấp thư:

- Ảnh hồi âm cho em bao nhiêu thư đây hả? Ủa,... sao kỳ vậy? - Thêm một lần nữa đôi mắt Đinh Đang mở to kinh ngạc. Toàn thư của mình mà. Lại còn nguyên chưa bị xé lá nào.

- Cậu ấy không có ở nhà - Như hiểu nỗi hoang mang trong lòng cô, chị Lan giải thích rồi nói thêm một câu làm cô thẹn chín người - Mà em cũng siêng ghê hén? Hơn hai chục lá thư...

Sáu tháng, hai mươi lá. Tính đều ra một tháng hơn ba lá thư ư? Đinh Đang không ngờ mình viết cho anh nhiều như vậy và cũng không nhớ nổi mình đã viết những gì cho anh trong ngần ấy thời gian xa cách.

Thấy cô cứ ngồi im, ôm chồng thư vào ngực, mắt đăm chiêu, chị Lan khẽ thở dài, lắc đầu không hiểu nổi. Dù ba mươi sáu rồi, chị vẫn chưa một lần vương vấn ái tình, nên chuyện khổ đau, nhung nhớ đối với chị xa lạ lắm. Không biết nói câu gì để an ủi Đinh Đang, chị nhẹ lui gót ra ngoài lo cơm nước. Vì thương cô, chị đã cãi lời ông chủ tìm đến nhà Triệu Vỹ. Thật không nên, không nên một chút nào.

Chị Lan đi đâu rồi Đinh Đang vẫn chưa hay. Ôm xấp thư còn nguyên vẹn trong lòng, cô thấy hụt hẫng trong lòng. Sao lại như vậy được? Triệu Vỹ đi đâu? Cách nói của bà Bẩy thật lập lờ khó hiểu.

Mở từng phòng thư một, đọc lại những dòng chữ mình đã viết cho anh, Đinh Đang như đang kiểm chứng lại lòng mình. Thì ra cô đã yêu anh. Yêu thật sự không lầm đi đâu được. Nước mắt rơi nhạt nhòa dòng thư cũ, Đinh Đang phần nào hiểu được tâm sự của Thanh Thanh.

Rốt cuộc rồi mình cũng giống họ thôi, những người con gái vì tình mà đau khổ. Ngày trước cô cười người ta dại dột. Còn bây giờ cô cũng chẳng khôn hơn gì. Hai mươi lá thư ấp ủ bao nhung nhớ gởi đi rồi chẳng nhận được một dòng, một chữ hồi âm nào. Không hờn không trách thì thôi, cô còn toan viết tiếp cho anh lá thư thứ hai mươi mốt nữa.

Chiều chiều, ngồi trước cửa ngóng bác đưa thư, trái tim Đinh Đang bao lần run lên vì mừng rồi lại não nề thất vọng. Triệu Vỹ vẫn như cánh chim cuối chân trời, mờ mịt. Anh quên cô thật rồi.

Đến từ lâu, nhưng ông không vội đẩy cửa bước vào. Đứng yên nhìn con qua lỗ khóa, ông chợt nghe lòng đau quặn thắt. Chẳng nghi ngờ gì nữa, Đinh Đang đã đem lòng yêu Triệu Vỹ, đúng như lời con Lan mách lẻo.

Không thì con bé đâu ôm trái banh trong lòng, vừa đọc thư vừa tuôn nước mắt như mưa. Thân thể gầy còm, dung nhan tiều tụy, trông tội nghiệp biết bao.

Nhẹ đưa tay lên mặt, lau nhanh dòng nước mắt, ông Hưng nghe hối hận. Tự trách mình không cương quyết từ đầu, để con phải lụy tình đau khổ.

Tính sao đây? Nhăn vầng trán suy tư, ông nghe lòng rối rắm. Thật ra chuyện cũng chẳng lớn lao gì. Yêu đương nhăng nhít thôi mà. Đời người ai không phải một lần nếm trải. Dù sao, Đinh Đang cũng lớn rồi. Cặp bồ, có bạn trai đâu phải là chuyện lớn động trời khiến ông phải bận tâm, rối trí?

Cũng tại Triệu Vỹ thôi. Gã con trai nó lầm lẫn yêu thương có nhiều huyền thoại hoang đường quá.

Thôi thì ông không chê hắn cái tội nghèo. Học hành chẳng biết đến đâu, để không thể kiếm được một việc làm nhàn hạ. Bốc vác trên bến cảng. Ừ... thì cũng được đi. Nghề nào cũng là nghề. Nghèo giàu gì cũng con người trong trời đất. Miễn sao tâm địa hiền lương, nhân hậu, yêu Đinh Đang thật lòng thật dạ, để con ông có thể vui, hạnh phúc, ông sẵn sàng mất mặt với đám bạn làm ăn mà chấp nhận hắn.

Nhưng... đầu này chưa điều tra, tìm hiểu xong thì lù lù đằng kia hắn lại lòi đuôi là một gã công tử hào hoa. Chẳng những bay bướm không thôi, hắn còn nổi tiếng với bao chiến tích lẫy lừng, ăn chơi, xài tiền như nước.

Là một người đàn ông chân chính, ông không thể nào chấp nhận được sự thật này. Tim như sôi lên vì giận dữ, ông lo lắng cho Đinh Đang. Lịêu con bé có còn được yên lành nguyên vẹn sau bao nhiêu ngày làm chú thỏ ngây thơ sống cạnh con cáo già lọc lõi?

Không được, đẩy mạnh cửa bước vào, ông quyết hỏi con cho ra lẽ, rồi chuyện có thế nào cũng mặc.

- Ba! - Để ông bắt quả tang mình với chồng thư dày cộm, với hai hàng nước mắt tuôn ròng ròng trên má, Đinh Đang sợ điếng hồn. Trái banh rời khỏi tay lăn tròn đến trước mặt ông.

- Đinh Đang, con sao vậy? Lại giận dỗi ai à? - Vờ như không biết, ông cúi nhặt trái banh, bước lại gần con trìu mến hỏi - Cho ba biết đựơc không?

- Còn hỏi nữa, ba chứ ai - Tự nhiên nghe tức trong lòng, Đinh Đang trút giận xuống người ông - Tối ngày cứ nhốt con nhà hoài, sao chịu nổi.

- Thì ba không nhốt con trong nhà nữa. - Nhẹ vuốt tóc con, ông kín đáo lia mắt qua chồng thư trên tay Đinh Đang. Sao lạ vậy? Ông nhíu mày lạ lẫm khi nhận ra toàn thư của Đinh Đang thôi - Nhưng con hãy kể ba nghe. Giữa con và Triệu Vỹ đã xảy ra những chuyện gì?

- Xảy ra những chuyện gì ư? - Lau nước mắt, Đinh Đang nhìn ông lạ lẫm - Nhiều kinh khủng lắm, làm sao mà con nhớ hết?

- Nhiều lắm ư? - Ông Hưng sợ điếng hồn, rút khăn lau mồ hôi trán - Không sao đâu, con cứ kể đi, ba muốn nghe mà.

- Cũng được - Tự nhiên thèm tâm sự, Đinh Đang kể ông nghe tất cả chuyện của mình và Triệu Vỹ. Từ ngày đầu anh đánh rơi chùm chìa khóa, hiểu lầm, gây cãi nhau. Anh và cô như oan gia thù địch. Đến khi anh bị ba đuổi khỏi nhà, cô vô tình đọc được dòng nhật ký của anh để trở nên thân thiện. NHất nhất đầu đuôi không bỏ xót một chi tiết dù nhỏ nhặt nào, cô lần lượt kể ông nghe.

Vậy là... Triệu Vỹ không gạt bé, không hề giấu giếm thân phận của mình như ông tưởng. Như trút được gánh nặng ngàn cân, ông thở phào ra nhẹ nhõm rồi chăm chú nhìn con.

Quả là tình yêu màu nhiệm thật, có thể cải tử hoàn sinh, cứu sống muôn loài. Không tin ư? Nhìn Đinh Đang con ông thì biết. Mới đó vẻ mặt ủ dột đã mất tiêu. Mặt mày rạng rỡ, mắt ngời sáng, con bé kể về Triệu Vỹ say mê không biết chán. Dường như càng lúc càng hăng.

- Đinh Đang à, có phải con và Triệu Vỹ đã yêu nhau? - Chợt cắt ngang câu chuyện, ông nhìn con chăm chú, chờ phản ứng.

- Con.... con... - Biết không thể giấu cha và cũng không muốn giấu làm gì, Đinh Đang cắn nhẹ môi ấp úng, mặt đỏ bừng xấu hổ - con cũng không biết nữa. Chúng con chưa ai nói với ai về vấn đề này. Nhưng... con có cảm giác rằng... Triệu Vỹ chẳng yêu con. Ảnh chê con còn con nít.

Nguy hơn tưởng tượng của ông rồi. Đinh Đang đã đơn phương yêu người ta trước. Hèn gì mấy hôm nay con bé cứ u sầu, ủ rũ. Không được! Phải cắt đứt ý tưởng này trong nó ngay lập tức, bằng cách nào bây giờ? À! Như chợt nhớ, ông chìa tờ báo ra trước mặt con.

- Đinh Đang, con đọc đi!

Đang nói chuyện tình yêu, sao ba lại chuyển đề tài bắt mình đọc báo? Như ngạc nhiên, Đinh Đang ngước mắt nhìn. Bắt gặp cái gật đầu khuyến khích của ông, cô lật tờ báo ra và chợt hiểu.

Triệu Vỹ ư? Đúng là Triệu Vỹ rồi. Nhưng... sao anh được in ngay trang bìa vậy? Để xem: một ngôi sao vừa xuất hiện trong làng bóng đá. Ngai vị của vua bóng đá Vương Thanh đã được kế thừa. Triệu Vỹ với lối đá xà tuyệt đẹp đã giành được vương miện "Đôi giày vàng" tại cúp vô địch Đông Nam Á..

Ôi! Thật vậy sao? Trang báo được lật nhanh vội vã. Như quên mất ông Hưng, Đinh Đang cúi đầu chăm chú đọc. Thật không ngờ chỉ mới sáu tháng thôi, Triệu Vỹ đã làm được chuyện thần kỳ. Tài giỏi thật!

Càng đọc càng say mê, càng vỡ lẽ. Thì ra bao ngày nay cô đã trách oan anh. Không nhận thư phải đâu anh vô tình, vô nghĩa. Anh bận sang Thái Lan thi đấu mà.

Theo các phóng viên, Triệu Vỹ là một phát hiện của huấn luyện viên Phan Khải. Ông đã tình cờ bắt gặp anh sáng chói giữa đội banh không chuyên nghiệp Tự Cường trong một trận giao tranh hữu nghị bán vé từ thiện giúp đỡ đồng bào bị thiên tai, lũ lụt.

Họ còn nhấn mạnh, nhắc nhở đến công lao của một người mà Đinh Đang không bao giờ ngờ đến. Đó chính là ông Hưng, ba của cô. Đó chẳng qua lúc bị phỏng vấn, Triệu Vỹ cứ luôn miệng nhắc đến ông, một mạnh thường quân đã ủng hộ đội bóng hết mình. Từ sân bãi.. đến việc góp phần đưa anh đến thành công rực rỡ hôm nay. Ông chính là người chịu bỏ ra năm mươi triệu mua chiếc vé từ thiện đầu tiên của ban tổ chức với một yêu cầu.Cho đội banh Tự Cường được tham dự giải và cũng nhờ thế mà huấn luyện viên Phan Khải phát hiện được một nhân tài.

Không phải vậy đâu! Đinh Đang nghe ganh tỵ, Triệu Vỹ hiểu lầm rồi. Nếu phải tính, công bằng mà nói công này là phần cô. Chính cô chứ ai đã bắt ba làm như vậy, cô mới chịu về. Nhưng thôi... thấy anh thành công cô cũng mừng lắm. Cuối cùng rồi anh cũng tạo thành sự nghiệp từ đam mê của bản thân mình. Thích thật!

- Con dường như vui lắm, phải không? - Thấy con ôm tờ báo tủm tỉm cười, ông Hưng hỏi. Không giấu giếm, Đinh Đang gật đầu:

- Vâng, vui lắm. Triệu Vỹ đã thành công. Ba biết không, toàn công của con đó. Trời ơi, đội banh Tự Cường bây giờ vui phải biết. Họ chắc đang liên hoan với nhau, cười hỉ hả. Không được, ba phải cho con đi. Con muốn chúc mừng Triệu Vỹ. Anh hẳn cũng đang nóng lòng gặp con ghê lắm. Chà, có biết bao nhiêu chuyện cần tâm sự. Đi Thái Lan, chắc anh chụp nhiều hình lắm.

- Đừng ngây thơ quá Đinh Đang. Sự việc không như con tưởng tượng đâu.

- Là sao cơ? - Đang hớn hở, nghe cha nói, Đinh Đang quay đầu nhìn lại.

- Với thành công đó, Triệu Vỹ bây giờ chẳng ở không để đến với "Tự Cường" đâu. Mà dù có rảnh.. anh ta cũng không giết thời gian của mình bằng những cuộc tiếp xúc, giao lưu vô bổ vậy. Biết bao cuộc tiếp xúc, chuyện trò quan trọng hơn chờ anh ta trước mắt - Bằng kinh nghiệm của một người từng trải, ông nhìn con như thương hại.

- Không đâu, Triệu Vỹ không phải hạng người như ba nói. Con nghĩ, người đầu tiên anh muốn gặp là con, nơi đầu tiên anh đến sẽ là đội banh "Tự Cường" - Không tin lời ông chút nào, Đinh Đang cãi - Dù sao con và đội banh cũng có với anh quá nhiều kỷ niệm. Hay nói đúng hơn là tụi con đã giúp đỡ anh.

- Đành rằng vậy, nhưng lòng người không đơn giản như con nghĩ - Ông vẫn khư khư giữ ý kiến của mình - Lúc thất bại người ta khác khi thành công người ta cũng khác. Con đừng quá tin người.

- Dù ba nói gì, con cũng không tin Triệu Vỹ là hạng người tham sang phụ khó - Đinh Đang cũng cương quyết giữ lập trường của mình - Nếu không tin, cha con ta có thể cá cược mà.

- Cá thế nào?

- Con cá là bây giờ Triệu Vỹ đang ở đội banh Tự Cường, và đang nôn nóng hỏi tin con.

- Còn ba thì cá bây giờ anh ta đang ở tòa soạn, trả lời phỏng vấn. - Ông Hưng chìa tay ra, Đinh Đang bắt lấy. Đôi mắt cô sáng long lanh.

- Và phần thưởng sẽ là... tự do của con. Ba không được quyền cấm cản.

- Được - Gật đầu chắc ăn, ông như tin chắc phần thắng sẽ thuộc về mình.

=====



Nhưng không phải ông mà là Đinh Đang thắng cuộc này. Để ông phải há miệng mắc quai, vì lời hứa trả lại tự do cho con dù chẳng ưng trong bụng chút nào.

Nhớ lại hôm nào, ông vẫn chưa quên cảm giác kinh ngạc của mình khi dừng xe lại. Huých cùi tay vào hông ông một cái, Đinh Đang tinh nghịch cười chọc quê rồi tung chân chạy lẹ vào nhà.

- Đinh Đang - Không nhận ra sự có mặt của ông, hoặc là có nhưng vì mừng quá Triệu Vỹ chẳng nể nang gì, bế bổng cô lên xoay tròn như chong chóng hơn mười vòng - Trời ơi, em đi đâu, báo hại anh lo gần chết. Xem đi, anh mua quà cho em nhiều biết bao nhiêu.

Một bao to được đổ ra giữa bàn. Ồ! Toàn là thứ cô thích. Triệu Vỹ thật chẳng quên cô chút nào. Bận đá banh, mệt như vậy, còn nhớ được món Đinh Đang rất thích là Chocolate.

Mình đã sai. Vui cùng bọn chúng một lát với danh nghĩa một mạnh thường quân, ông từ tạ ra về. Dù thua, nhưng ông nghe vui trong lòng lắm. Triệu Vỹ đúng là người tốt. Vậy là... yên cái bụng rồi.

Vẫn không lộ thân phận, Đinh Đang tiếp tục đến với đội banh bằng cái lốt con bé mồ côi nhí nhảnh. Cô bảo mình đã được ông Hưng nhận về phụ việc nhà. Lương cao lắm nên không cần bán bánh bao nữa. Lẽ dĩ nhiên là mọi người ai cũng tin lời cô.

- Ba à, làm cách nào để biết được một người con trai đã yêu mình? Lại yêu thật tình không lừa dối?

Tâm hồn vừa tĩnh lặng của ông một lần nữa lại dậy phong ba khi một hôm vừa đi chơi với đội banh về, Đinh Đang nắm tay ông chợt hỏi.

- À! Chuyện này thì... - Ông nghe lúng túng. Biết giải thích sao đây?

- Thì sao hả? Ba nói đi, ngày trước ba yêu mẹ thế nào?

Một thoáng trầm ngâm nhớ lại chuyện xưa, ông cố tìm lời lẽ đơn giản nhất cho con hiểu.

- Tình yêu chân thật không cần phải dùng lời hoa mỹ, văn chương. Nó được thể hiện bằng hành động, bằng sự quan tâm lo lắng và cả sự hy sinh nữa.

Quan tâm, lo lắng... hai điều kiện ấy có rồi... Cắn cắn móng tay, Đinh Đang nghĩ tới Triệu Vỹ. Còn hy sinh... là thế nào? Cô bỗng ngước nhìn ông:

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 24