[br]bố này [br] [br]gì con [br] [br]sao dạo này bố thường hay về muộn như thế [br] [br]bố lúng túng [br]chỉ thỉnh thoảng thôi bố bận nhiều công việc [br] [br]tôi im lặng nhìn bố câu trả lời của bố khiến tôi thất vọng [br] [br] bố lảng sang nơi khác tránh cái nhìn như tra vấn của tôi [br]ăn đi con thức ăn còn nhiều như thế này.. [br] [br]tôi lo lắngi [br]bố không làm điều gì sai với mẹ con chứ [br] [br]bố vụng về để rượu vây ra áo [br]ý con muốn nói điều gì bố không hiểu gì cả [br] [br]tôi muốn hét lên bố đã giấu con chuyện gì bố đã làm điều gì mờ ám có phải không nhưng tôi đã cố giữ bình tĩnh [br]bố nên quan tâm đến mẹ nhiều hơn [br] [br]bố cười [br]bố vẫn quan tâm đến mẹ con đấy thôi con không thấy cách đây vài hôm bố còn mua quà tặng mẹ là gì [br] [br]tôi nói khẽ [br]mẹ cần có bố bên cạnh đó là món quà quý báu nhất đấy bố ạ [br] [br]bố im lặng uống rượu [br] [br]tôi nói [br]con không biết chuyện gì đã xảy ra giữa bố và mẹ nhưng theo cảm nhận của con dường như có một bức màn vô hình ngăn cách giữa hai người từ khi dọn đến nhà mới [br] [br]bố cười để che giấu sự bối rối [br]tất cả chỉ là suy đoán chủ quan của con mà thôi bố mẹ vẫn vui vẻ đấy chứ [br] [br]im lặng một lúc bố nói tiếp [br]tình yêu còn phụ thuộc vào tuổi tác và công việc nữa con ạ bố đã già rồi không còn đủ sức cháy rực đam mê như thời còn trẻ vả lại công việc nhiều quá bố thậm chí không có thời gian để thở nữa là dù sao bố cũng cám ơn con đã nhắc nhở bố hứa sẽ quan tâm đến mẹ nhiều hơn [br] [br]bố không về muộn nữa chứ [br] [br]bố uống cạn phần rượu trong cốc [br]chị của con vẫn còn căm thù bố mẹ lắm phải không [br] [br]tôi im lặng bố rót rượu vào cốc [br] [br]chị con đày đọa bản thân là để trả thù bố mẹ đấy bố không thể hình dung chị con lại có một kết cục bi thảm như thế nếu đoán trước sự việc xảy ra bố đã hành động khác đi tiếc rằng không còn cơ hội nữa cho bố và bố không biết làm thế nào để chuộc lại những sai lầm của mình [br] [br]bố gục đầu im lặng vai run lên bần bật bố khóc [br] [br]tôi nắm lấy tay bố [br]bố đừng tự trách bản thân nữa bố mẹ làm như thế chẳng qua là muốn tốt cho chị ấy con tin lúc nào đó chị Ngân sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ vết thương nào rồi cũng phải lành thôi bố ạ [br] [br]bố nói thều thào [br]bố đang chờ đợi và hy vọng nhưng ngày ấy chừng nào mới đến hả con phải chăng chị con muốn bố mãi sống trong giày vò ân hận cho đến chết [br] [br]tôi cũng muốn nói với bố rằng tại sao bố không tha thứ cho anh Trực anh ấy đã khổ sở như thế nào khi phải sống trong sự ghẻ lạnh khinh bỉ của mọi người tại sao như thế hở bố anh ấy cũng là đứa con do bố mẹ dứt ruột đẻ ra bố chờ đợi sự tha thứ từ những đứa con trong khi bố lại không thể tha thứ cho con của mình lần đầu tiên sau nhiều năm luôn dậy muộn anh Trực đã khiến mọi người vô cùng bất ngờ là thức dậy từ sáng sớm lúc ấy tôi đang tâp thể dục giữa sân thì bố từ xa chạy đến và dừng lại thở dốc [br]có chuyện lạ rồi con ạ [br]tôi ngơ ngác [br]chuyện gì vậy bố lâu lắm con mới thấy bố chạy bộ đấy chắc là mệt lắm hả bố [br]ừ bỏ lâu chạy mệt thật con có thấy thằng Trực không [br]tôi gật đầu [br]có con vừa thấy anh ấy trên lầu bước xuống [br]bố khôi hài [br]nó dậy sớm để làm gì nhỉ chắc là tính chuyện cướp ngân hàng hay toan tính việc mờ ám đây chưa bao giờ bố thấy nó rời khỏi cái ổ chó trước bữa cơm trưa cả [br]anh ấy đi làm đấy [br]bố ngạc nhiên thốt lên [br]đi làm à bố có nghe nhầm không nhỉ thằng vô tích sự ấy chẳng thể làm gì cho ra hồn cả bố cuộc với con không đầy một tuần nó sẽ nghỉ việc bản chất của nó là thích hưởng thụ và sống bám vào người khác mà ngữ ấy làm sao có người dám nhận chứ mẹ ngồi một chút rồi trở về phòng cấp cứu tôi muốn thăm anh Cường nhưng không thể chỉ một cử động nhỏ cũng làm tôi đau đớn [br] [br]tôi nói với chị Ngân [br]anh Trực đi lại được không chị [br] [br]bố ngồi bệt trên cỏ [br]nó làm việc gì con biết không [br]chị Ngân gật đầu [br]được anh Trực chỉ bị thương nhẹ nên đi lại dễ dàng [br] [br]tôi gật đầu [br]anh ấy làm bốc xếp ở đại lý mỳ và sữa bố ạ [br]tôi thắc mắc [br]vậy tại sao anh ấy không đến thăm em anh ấy nằm cùng tầng trệt với em phải không [br] [br]bố “ ồ “ lên ngạc nhiên [br]nó chịu làm những công việc nặng nhọc như thế à ai xin việc cho nó vậy con phải không [br] [br]chị Ngân nói [br]ừ cùng tầng em Trực không dám tiếp xúc mọi người nguyên nhân thì em đã rõ rồi còn gì [br] [br]tôi lắc đầu [br]không bạn của con đã xin hộ cho anh ấy bố còn nhớ Như Hảo chứ [br]em không giận anh ấy chỉ thắc mắc tại sao anh ấy không đến thăm em [br] [br]bố ngẩn người một lúc rồi reo lên [br]bố nhớ rồi có phải con bé là sinh viên cùng khóa với con có bố là giám đốc sở tài nguyên và môi trường không [br]em phải hiểu và thông cảm cho anh Trực chứ cần có thời gian cho sự việc lắng xuống em ạ [br] [br]đúng đấy bố ạ [br]anh Trực dắt xe ra cổng chị Lành đuổi theo [br]cậu Trực trưa nay cậu có về ăn cơm không [br]anh Trực lắc đầu [br]không chị không phải phần cơm cho tôi đâu tôi sẽ ăn tại nơi làm việc [br]chị Lành nói [br]như vậy cũng tiện thấy cậu có công ăn việc làm tôi vui quá chừng nào cậu về [br]anh Trực lắc đầu [br]chưa biết có thể tôi về hơi muộn chừng nào cửa hàng đóng cửa tôi mới được phép về [br]tôi thở dài [br] [br]cậu đừng uống rượu nữa nhé kẻo người ta đuổi việc cậu đấy [br]anh Trực gạt đầu rồi cho xe phóng đi bố đứng dậy bước vào bên trong thay quần áo chuẩn bị đi làm [br] [br]buổi tối [br] [br]tập xong bài thể dục tôi về phòng khi đi ngang qua phòng của anh Cường tôi nghe tiếng mẹ từ bên trong vọng ra [br]hãy còn sớm con ngủ tiếp đi [br]tiếng anh Cường [br]con không muốn ngủ mẹ đừng ép con có được không [br]nửa đêm hôm qua mẹ thấy phòng con vẫn còn sáng đèn con đã làm gì đọc sách à [br]không con lướt web [br]lướt web à con thường truy cập vào những trang gì [br]mẹ hỏi để làm gì đấy là chuyện riêng của con [br]ừ thôi mẹ không hỏi nữa con còn tiền không [br]hết rồi [br]con chỉ ở nhà không đi đâu mà tiêu nhiều tiền thế con không bố thí cho ăn mày hay dùng tiền xếp tàu bay giấy đấy chứ [br]giọng anh Cường gay gắt [br]ô hay tiền của con được quyền sử dụng theo ý mình chứ mẹ giám sát con chuyện này nữa à nếu thế mẹ không cần cho tiền con nữa [br]không ấy là mẹ hỏi vậy thôi để mẹ bảo chị Lành pha cà phê và mang điểm tâm đến con nhé con ăn món gì mẹ đi làm nhé con trai của mẹ [br]tôi đi tắm qua loa rồi nhanh chóng thay quần áo đi học tôi dắt xe gần đến cổng thì có tiếng còi ô tô từ phía sau tôi nép qua một bên bố cho xe vượt qua và đưa tay vẫy vẫy tôi cũng vẫy tay chào bố chị Ngân đã rời nhà từ sáng sớm và mẹ bao giờ cũng là người rời khỏi nhà cuối cùng [br]Quê anh có nhiều cầu khỉ không? cô gái nói. [br]Nhiều lắm, đếm không xuể. Quê anh bốn bề là kênh rạch cầu khỉ có mặt khắp nơi. [br]Cô gái reo lên thích thú: [br]Thích nhỉ, em chưa bao giờ được đi cầu khỉ cả. Đi có khó không anh? [br]Chàng trai đáp: [br]Không khó, anh có thể nhắm mắt chạy qua một mạch nữa là. [br]Dễ như vậy à, vậy mà mọi người bảo là rất khó làm em cứ lo. [br]Chẳng việc gì phải lo cả nhưng em phải bỏ guốc ra kẻo rơi xuống sông. Em có biết bơi không? [br]Cô gái lắc đầu: [br]Không, em học mãi mà bơi không được. Tại em nhát quá. [br]Chừng nào về quê anh sẽ khao em một bữa chuột dừa nướng, chịu không? [br]Cô gái lắc đầu thè lưỡi: [br]Ăn thịt chuột à? Khiếp. Chỉ nhìn đã thấy hãi làm sao em dám ăn. Sao lại gọi là chuột dừa anh nhỉ? [br]Chàng trai nói: [br]Chuột dừa là loài chuột sống trên cây dừa, bé hơn chuột đồng chúng ăn dừa và uống nước dừa nên thịt rất ngọt. [br]Hay nhỉ, làm sao anh bắt được chúng nhỉ? [br]Chúng thường làm ổ trên cây dừa, muốn ăn thịt chuột chỉ việc treo lên bắt và ném mạnh bên dưới. Người dưới đất sẽ tóm chúng cắt đầu, lột da, ướp gia vị và nướng, thế là có một bữa tiệc thịnh soạn. Làm thịt chuột nhớ là không được rửa nước vì như thế sẽ có mùi tanh. [br]Nghe cũng hấp dẫn đấy nhỉ. Ngoài món chuột dừa nướng ra quê anh còn đặc sản nào nữa không? [br]Chàng trai gật đầu, nói: [br]Còn chứ, còn món đuông dừa nữa. [br]Cô gái kêu lên ngạc nhiên: [br]Lại liên quan đến dừa nữa à? [br]Đúng vậy, đuông dừa là giống sâu sống trong hũ cây dừa, chúng ăn hũ dừa và khiến cây dừa sẽ bị chết. Vì thế cây dừa nào bị đuông ăn mọi người phải đốn hạ kẻo nó lây sang những cây khác. [br]Sâu à? Anh dám ăn sâu à? [br]Chàng trai cười phá lên: [br]Không những thế thịt đuông dừa ăn rất ngon. Chế biến đuông dừa có nhiều cách nhưng ngon nhất vẫn là ăn sống. [br]Cô gái rùng mình: [br]Nghe anh nói mà em rởn cả gai ốc. Em hình dung anh như một người thời tiền sử đóng khố bằng lá cây và cầm chiếc rìu đá nhảy nhót cuồng loạn bên đống lửa trong buổi lễ tế thần. mày không phải là con tao đồ thối tha mày là ác quỷ hiện hình chuyên gây họa cho mọi người cút đi trời ơi tao không còn từ ngừ nào nữa mười một giờ đêm tôi đã ngủ được một lúc lâu bỗng nghe tiếng gõ cửa tiếp theo là tiếng hụt hơi của chị Ngân [br]Trúc Ly mở cửa cho chị [br]tôi nói vọng ra [br]em buồn ngủ lắm chị hãy để em ngủ [br]mở cửa ra đi Trúc Ly chị có chuyện muốn nói với em [br]chuyện gì để sáng mai nói được không em buồn ngủ lắm mà [br]chị phải nói chuyện với em nếu không đêm nay chị cũng sẽ không ngủ được mở cửa ra đi chị năn nỉ em đấy [br]Ngoài những món kể trên quê anh còn những đặc sản gì? Chuột với đuông em hãi lắm. [br]tôi càu nhàu bước ra mở cửa vừa lấy tay che miệng ngáp vặt [br]trời ơi sao mà làm phiền quá vậy [br]chị bước vào phòng gài chốt lại cẩn thận rồi kéo tôi ngồi xuống giường tôi đưa mắt nhìn chị [br]chị mới đi đâu về phải không [br]chị Ngân gật đầu [br]ừ chị mới đi xem phim với anh ấy vui lắm [br]tôi lập tức tỉnh ngủ [br]chị liều thế dám đi chơi với bạn trai à [br]chị lấy tay che mồm tôi rồi đưa mắt nhìn ra cửa [br]nói khẽ thôi em muốn mẹ nghe thấy à [br]tôi gật đầu ra chiều đã hiểu ý [br]có gì vui chị kể cho em nghe với [br
63