Thấy Nhan Tiếu về, Văn Dịch vừa đảo gia vị vừa nói: “Em về rồi àh? Không phải lần trước bà xã bảo món cơm hải sản mà nhà hàng bên cạnh nấu ngon đó sao? Hôm nay anh sẽ đích thân làm cho em ăn, mình tự làm còn cho thêm nhìu hải sản, em xem, anh mua bao nhiu là tôm và ngao đây nè”
Mặc dù hai người đã lấy nhau một thời gian, nhưng mỗi lần thấy yêu nghiệt cười híp mắt nũng nịu gọi mình là “bà xã”, Nhan Tiếu vẫn không chịu nổi, công với cảnh tượng đêm qua hơi đặc biệt, vẻ ân cần này càng có vẻ mờ ám. Yêu nghiệt vừa nói dứt lời, Nhan Tiếu liền sởn hết gai ốc.
“Em đang giảm béo, không ăn đâu”
“Hả?” Dường như yêu nghiệt không nghe rõ Nhan Tiếu đang nói gì, hắn véo cằm hỏi: “Món cá trong lò chắc cũng được rồi, em lấy hộ anh cái”
Tiểu Thái đứng dưới chân hai người, vừa nghe thấy chữ cá liền cuộn tròn người rồi lăn. Thấy bực vì sự hèn hạ của nó, Nhan Tiếu liền đá bịch cho nó 1 cái nói: “Hôm nay anh rỗi nhỉ, vừa nướng cá vừa làm cơm hải sản”
Yêu nghiệt cười hê hê rất gian xảo, chớp mắt nói: “Không chỉ có vậy đâu, anh còn nấu món canh nấm mà em thích nhất. Thế nên việc giảm béo gì đó cứ gác lại sáng bên đi. Em mau đi tắm đi, tắm xong thì món cánh gà rán cay cũng xong, đến lúc đó em nếm hộ anh xem mùi vị thế nào. Ấy, suýt nữa thì quên, còn cảm ón salát hoa quả và bó bít tết nữa. Hê hê, bà xã không biết đâu. Hồi anh ở Mỹ, ba anh muốn ăn bò bít tết còn phải xem anh có vui hay không mà thể hiện nữa đó”
Nhan Tiếu vô cùng ngạc nhiên, Văn Dịch bị cấm vận bao lâu rồi, đêm qua ăn mặn 1 bữa, có cần thiết phải chúc mừng rầm rộ như vậy không? Có phải hòa thượng hoàn tuc đâu chứ, Nhan Tiếu bực mình, lườm 1 cái nói: “Em không muốn nói với anh nữa, thôi, mệt muốn chết, em đi tắm đây”
Yêu nghiệt vừa nếm canh vừa ậm ừ gật đầu, đợi đến lúc Nhan Tiếu bước vào phòng ngủ mới nói thêm: “Tắm xong em đừng mặc quần áo ngủ, có khách đến nhà mình”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu như người bị sét đánh, đứng nguyên tại chổ sống lưngl ạnh toát: “Khách?” Linh tính của phụ nữ mách bảo Nhan Tiếu rằng không ổn, thực sự không ổn. Khách nào? Ai? Thái hậu hay ông Văn? Yêu nghiệt thừa thế xông lên, được ngủ chung giường 1 đêm rồi tuyên bố cho tất cả thiên hạ biết hay sao?
Thấy vậy Văn Dịch hơi nhướng mày, cười rất đắc ý, một hồi lâu mới lắc lư cái đầu nói 3 chữ: “Hạ - Hà – Tịch”
“…”Nhan Tiếu im lặng ba giây, cuối cùng lên cơn thịnh nộ, tiện thể túm ngay Tiểu Thái đang chui dưới gầm bàn gần chỗ mình ném thẳng vào người yêu nghiệt, hằm hằm quát: ‘Anh là đồ tồi!”
Rõ ràng là yêu nghiệt biết cô không muốn công khai thân phận đã kết hôn của mình ở công ty, càng không muốn nói cho Hạ Hà Tịch biết rằng mình đã làm vợ người khác. Được thôi, cô thừa nhận cô hơi íchk ỷ, nhưng có một số chuyện không phải là giải quyết từ từ sẽ tốt hơn sao? Nhan Tiếu nghĩ rằng, nếu Hạ Hà Tịch đã giữ được hình bóng của cô trong trái tim 10 năm thì tình cảm này không hời hợt như vẻ bề ngòai. Từ hôm Hạ Hà Tịch nói ra tâm sự của mình, Nhan Tiếu luôn nghĩ sẽ từ chối người ta bằng hình thức nhẹ nhàng nhất, không làm tổn thương đến người ta nhất, nhưng bây giờ…
Nhan Tiếu nổi trận lôi đình, lập tức nhớ ngay ra vết đỏ trên cổ mình, bèn đưa tay lên sờ, càng sờ càng tức. Giỏi lắm yêu nghiệt, xem ra tối hôm qua quay về đã lên hết kế hoạch, mấy trò bày mưu tính kế này, còn ai cao tay hơn hắn?
Thấy bà xã nổi cơn điên, yêu nghiệt vẫn nhẹ nhàng lắc lư cái đầu: “Anh tồi thế nào hả? Bây giờ bọn mình còn mấy bạn bè cũ ở thành phố này đâu, khó khăn lắm Kính Nhỏ mới tìm được vợ chồng mình, bọn mình mời anh ấy đến nhà ăn cơm, không được sao em?”
Nhan Tiếu nắm chặt tay thành đấm, suy nghĩ 1 lát liền quay đầu đi cề phía cửa, chưa đi được mấy bước thì nghe yêu nghiệt nói sau lưng: “Từ trước đến nay Kính Nhỏ rất đúng hẹn, anh ta hẹn 7 giờ, í, em còn 10 phút nữa, nếu trong vòng 10 phút nữa em xóa hết mọi dấu vết trong phòng em và biến mất cùng Tiểu Thái, anh rất phục”
“Văn – Dịch” Nhan Tiếu nghiến răng quay đầu lại, Văn Dịch đã bê đĩa cá ra khỏi lò. “Em ở lại để xem hay để mặc anh nói nhăng nói cuội với Kính Nhỏ, Em chọn đi Tiếu Tiếu”
“…” Thấy Nhan Tiếu im lặng, yêu nghiệt đã biết phần thắng đã nằm trong tay, hắn nghiêng mặt lại vẫy tay: “Nào, bà xã, nếm hộ anh món cá nướng này có ngon không”
Ra Tay trước vẫn hơn
Lúc Hạ Hà Tích đến, hai vợ chồng đang trải khăn trải bàn. Nghe thấy tiếng chuông cửa, Nhan Tiếu như người bị điện giật, không thoải mái tí nào. Như người đến thăm bạn cũ, Hạ Hà Tịch còn mua cả hoa, thậm chí tay trái còn xách 1 giỏ hoa quả. Yêu nghiệt còn mặc tạp dề, tay cầm xẻng chiên, ra dáng người đàn ông của gia đình ra mở cửa, vừa mời khách vào nhà, vừa gọi vợ ra nhận hoa.
Nhan Tiếu từ bếp đi ra, hết sức ngại ngùng khi chạm mặt Hạ Hà Tịch, hồi lâu mới hắng giọng thốt ra 1 câu: “Anh ngồi đi ạh, em đi pha trà”
Chỉ có Hạ Hà Tịch là tự nhiên, anh cười rồi nói: ‘Không phải phiền hà đâu em, uống nước lọc là được rồi. Anh nghe Văn Dịch nói là sẽ nấu rất nhiều món tủ, anh muốn thử xem thế nào”
Nghe thấy vậy, Văn Dịch đắc ý quay vào bếp, còn không wên tự khen mình: “Nhà ngươi thật có diễm phúc khi được ăn cơm do bản thiếu gia nấu đấy”
Nhan Tiếu chợt nhớ Hạ Hà Tịch còn hơn cô và yêu nghiệt 1 tuổi, thấy câu “nhà ngươi” của yêu nghiệt vội cười xoa dịu tình hình: “Đừng nghe anh ấy nói linh tinh, món tủ của người khác có 1, còn anh ấy thì suốt ngày nói các món mình nấu là tủ. Em ăn thấy như nhau cả thôi”
Nói xong, Nhan Tiếu mới phát hiện ra hình như câu này mờ ám, hạnh phúc gấp trăm ngàn lần câu nói Văn Dịch vừa nói, khác gì vẽ phác cho Hạ Hà Tịch thấy bức tranh hạnh phúc, ngọt ngào của hai vợ chồng trẻ.
Quả nhiên, yêu nghiệt nhếch mép cười, mắt đưa đẩy: “Bà xã, em lại đưa anh vào tròng rồi nhé”
Nhan Tiếu cắn chặt môi, chỉ muốn đá bay yêu nghiệt. May mà Hạ Hà Tịch đứng ra giảng hòa, mỉm cười nói: “Không phải Văn Dịch nói có rượu ngon đã mình đó sao? Rượu Chateau Lafite Rothschild của cậu đâu?”
Yêu nghiệt thờ ơ vỗ tay lên đầu nói: “À, tôi để wên trong phòng ngủ nhỏ rồi, Tiếu Tiếu, vào lấy hộ anh”
Nhan Tiếu cau mày, không hiểu ý đồ của yêu nghiệt, phòng ngủ nhỏ không phải là phòng ngủ của cô hiện giờ đó sao? Nếu cất rượu thì yêu nghiệt phải cất trong phòng hắn chứ, hắn cất vào phòng cô từ bao giờ? Nhan Tiếu bước vào phòng với vẻ hồ nghi, vừa vào đã biết ngay đáp án.
Lúc này đây, căn phòng vốn rất sạch sẽ, gọn gàng của Nhan Tiếu bày đầy đồ chơi, và chủ đề chính của đám đồ chơi này vẫn là các ông gấu bông. Với tư cách là nhà thiết kế đồ chơi, “ông gấu” vẫn là 1 trong những tác phẩm yêu nghiệt thích nhất. Nhan Tiếu còn nhớ năm hắn thiết kế ông gấu là năm hắn vừa tròn hai mươi mốt tuổi, nhưng ông gấu dưới ngòi bút của hắn vẫn là ông gấu già đeo 1 cặp kính lão, miệng hơi móm mém, đi lại có vẻ rất khó khăn.
Chính vì thế, Nhan Tiếu không hiểu món đồ chơi cổ hủ như ông gấu lại gình được giải thưởng thiết kế, càng không hiểu tại sao thầy hướng dẫn gọi yêu nghiệt là “Nhà thiết kế đầy tiềm năng” trong tương lai. Nhưng Nhan Tiếu không thể không thừa nhận, nhờ có bàn tay của yêu nghiệt, các tác phẩm trở nên sinh động hơn, chúng như được phú cho tâm hồn, có thể giao lưu với con người.
Còn nhớ lần đầu tiên cho Nhan Tiếu xem ông gấu, yêu nghiệt từng hỏi lời đánh giá của Nhan Tiếu, lời đánh giá của Nhan Tiếu là: “hình như là 1 ông già rất ngang ngạnh nhưng lại rất hiền lành, đáng yêu,..nhưng sao dường như có cảm giác ánh mắt toát lên vẻ lẻ loi vậy?”
Văn Dịch lúc đó mới hào hứng nói như thế là đúng, các bạn nhỏ thấy nó lẻ loi nên mang nó về nhà nuôi, làm bạn vong niên. Trong ký ức của Nhan Tiếu, ông gấu cứ lẻ loi mãi như vậy, nhưng hiện tại trên giường cô, bên cạnh ông gấu lại có 1 bà gấu rất diêm dúa, cũng già cả, hiền lành đáng yêu như ông gấu, nhưng váy của bà ấy…liệu có lòe lọet quá không, có hợp với độ tuổi của bà ấy không?
Ngoài đám đồ chơi bằng bông trên giường, trên bàn máy tính cũng có 1 hộp đựng tiền tiết kiệm có hình ông gấu bà gấu dắt tay nhau, là bồn hoa có hình ông gấu bà gấu đang cười híp mắt. Do quá bất ngờ, Nhan Tiếu đứng sững lại, không nói được gì, trong khi yêu nghiệt lại lên tiếng: “Sao vậy? “. Nói xong hắn liền bước vào, Hạ Hà Tịch cũng bước vào theo.
Nhan Tiếu trợn tròn mắt không tin vào mắt mình: “Ông gấu..”
“À” Văn Dịch giả vờ vỗ tay lên đầu Nhan Tiếu với vẻ thân thiết, 1 sự dịu dàng khiến Nhan Tiếu sởn hết gai ốc. “Không phải em từng nói là ông gấu rất lẻ loi đó sao? Anh nghĩ mình lấy nhau rồi, nó cũng cần có 1 người bạn sống với nhau lúc tuổi già”
Âm mưu! Đây chắc chắn là âm mưu! Nhan Tiếu đưa mắt nhìn Văn Dịch vẻ sợ hãi, thảo nào hắn cố tình để rượu vang trong phòng mình, không phải là để đóng màn kịch hạnh phúc trước mặt Hạ Hà Tịch, cho người ta thấy món quà cười độc nhất vô nhị hắn tặng vợ sao!
Nhan Tiếu đang không biết phải làm thế nào thì Văn Dịch đã nói, giọng rất nghiêm túc: “Ông gấu là con vật may mắn của bọn mình, chính vì thế anh quyết định, bà gấu chỉ để trưng bày mà không bao giờ bán”
Nhan Tiếu: -_-??? Êê, đủ lắm rồi, anh tưởng đang quay phim tâm lý xã hội sao?
Nhan Tiếu thở dài với vẻ bất lực, quay đầu nhìn Hạ Hà Tịch đang đứng sau lưng Văn Dịch, nét mặt của Hạ Hà Tịch rất tự nhiên, ánh mắt còn dừng lại ở đám đồ chơi đang bày khắp phòng. Không biết Hạ Hà Tịch nhìn thấy những gì, nhưng Nhan Tiếu luôn có cảm giác rằng, khóe mắt Hạ Hà Tịch dường như …đang cười.
Rốt cuộc anh ta đang nghĩ gì? Rõ ràng là biết bữa tiệc hồng môn, mà vẫn thản nhiên đến. Sau một hồi tần ngầ, Nhan Tiếu mới lên tiếng: “Thôi chúng ta ra ăn cơm đi”
Trúc Mã Là Sói - Chương 16
Gửi lúc 17:20 ngày 13/01/2014
Bữa cơm bắt đầu nhưng bầu không khí vô cùng kỳ dị.
Trước mâm cơm thịnh soạn, lần đầu tiên Nhan Tiếu cảm thấy không ngon. Không khí trong phòng như bị rút đi hơn 1 nữa, khiến cô cảm thấy rất ngạt thở, kẻ duy nhất vẫn được coi là bình thường chính là con mèo háu ăn Tiểu Thái, nó cứ đi lại dưới chân bàn, vẻ như chỉ muốn tha luôn con cá trên đĩa ra ngoài.
Yêu nghiệt phá vỡ bầu không khí căng thẳng, ngước mắt hỏi: “Thế nào, thức ăn hợp khẩu vị với giám đốc Hạ chứ?”
Hạ Hà Tịch cười nhạt: “Hôm nay không phải nói là bạn bè gặp nhau đó sao? Tại sao lại là giám đốc, chủ tịch gì vậy?”
Văn Dịch nhún vai vẻ bất cần: “Không còn cách nào cả, ai bảo hiện tại ông là giám đốc của vợ tôi? Tiếu Tiếu nhỉ?”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu hắng giọng 1 tiếng cúi đầu ăn bít tết coi như không nghe thấy gì. Hạ Hà Tịch cười quay về với chủ đề chính: “Văn Dịch, món cơm hải sản của ông sánh được với nhà hàng đó, xem chừng ông có vẻ hay vào bếp đó nhỉ?”
Yêu nghiệt nhướng mày vẻ khiêu khích: “Đúng vậy, chỉ cần Tiếu Tiếu thích ăn, ngày nào nấu cũng không có vấn đề gì”
Hắn vừa dứt lời, Hạ Hà Tịch liền hỏi ngay: “Nhưng tôi nghe nói, ngươi phụ nữ dùng đồ ăn và tình dục để giữ chân đàn ông là đáng thương nhất, không biết câu này có đúng với đàn ông không?”
Sắc mặt Văn Dịch hơi tái đi, Nhan Tiếu nghe thấy câu này khi đang nhai tôm, suýt thì nghẹn chết. Cô ho sặc sụa, nước mắt giàn giụa, cuối cùng đành đặt đũa xuống, bữa cơm này thực sự nuốt không nổi. Văn Dịch cùng Hạ Hà Tịch cùng quay đầu lại.
Văn Dịch hỏi: “Sao em không ăn nữa? Sặc àh?”
Hạ Hà Tịch nói: “Nếu nghẹn thì vào uống 1 chút giấm là đỡ thôi”
Nhan Tiếu lắc đầu thở dài nói: “Em no rồi” Thực ra ngay từ đầu nhìn thấy hai
Hạ Hà Tịch gật đầu: “Mình cũng ăn kha khá rồi, hôm nay rất cảm ơn sự tiếp đãi của hai bạn”. Nói xong lại móc từ trong túi ra vật gì đó, Nhan Tiếu định thần nhìn lại, hít 1 hơi thật sâu: trên chiếc phong bì màu đỏ có in chữ “song hỷ” , bên cạnh có 2 câu chúc phúc: Hỷ kết lương duyên, bách niên hảo hợp.
Vừa nhìn thấy phong bì, yêu nghiệt cười tươi như hoa, cắn đũa vui vẻ hỏi: “Cái gì vậy?”
Không ngờ Hạ Hà Tịch cũng trả lời rất nghiêm túc: “Cho dù thế nào tôi cũng là bạn cùng trường với hai bạn, lúc hai bạn đăng ký kết hôn tôi chưa chúc mừng, bây giờ dĩ nhiên là phải mừng rồi”
Nhan Tiếu chỉ muốn độn thổ trước chiếc phong bì đỏ này. Cô luống cuống đứng dậy xua tay: “Không…không cần. Bọn em cũng không thông báo với ai cả, hơn nữa cũng không tổ chức đám cưới”
“Người ta là sư huynh, sư huynh đã mừng thì em cứ cầm đi” Nhan Tiếu chưa nói dứt lời, yêu nghiệt đã đứng sau Nhan Tiếu thò tay nhận phong bì, kẹp giữa hai ngón tay nghịch nghịch, cười đầy ẩn ý: “Cho dù thế nào cũng là lời chúc mừng của anh Hạ Hà Tịch dành cho chúng mình”
Nhan Tiếu ngoảnh đầu lại trợn mắt nhìn hắn: Anh nhận mà không biết ngượng àh?
Yêu nghiệt lườm lại: Anh ta mừng thì anh nhận thôi, có tiền dại gì không nhận. Hôm nay anh ta đến ăn cơm, mừng tiền cũng là đúng thôi.
Nhan Tiếu nghiến răng: Anh…
Sấm chớp rền vang giữa hai người, Hạ Hà Tịch nhẹ nhàng nói: “Ừ thôi, cứ nhận đi, không phải hiện giờ đang mốt khi mừng lại phải mừng nhiều hơn đó sao, coi như anh kiếm lời từ Văn Dịch thôi”
Nghe thấy vậy, Văn Dịch như được nghe 1 câu chuyện rất ư buồn cười. Hắn ngóac miệng cười nói: “Đúng vậy, thế thì chúc anh sớm tìm được ý trung nhân, sớm lấy được cả gốc lẫn lãi nhé”
Nhan Tiếu cúi đầu, trâu bò húc nhau ruồi mũi chết, cô bị kẹp ở giữa, biết là sao đây?
Ăn cơm xong, Nhan Tiếu chủ động vào bếp rửa bát, hai người đàn ông ngồi trên sofa, vừa uống trà vừa nói chuyện. Bầu không khí khá thoải mái, đứng trong bếp, thỉnh thỏang Nhan Tiếu còn nghe thấy tiếng cười vọng vào, dường như kẻ vung gươm vương nỏ hồi nãy là người khác. Không biết hai gã nói chuyện về thời học cấp hai hay ôn lại những giây phút khi cùng ở đội bóng, nói tóm lại là rất vui vẻ.
Nhan Tiếu rất thắc mắc, giỏng tai lên lắng nghe “câu chuyện giữa hai người đàn ông”, nhưng tiếc là bếp cách phòng khách khá xa, cộng với tiếng vòi nước chảy lúc rửa bát nên gần như không thu hoạc được gì. Cô rửa bát xong, Hạ Hà Tịch ngồi lại thêm 1 lát nữa rồi cáo từ ra về, nghe thấy vậy yêu nghiệt ủe oải “ừ” 1 tiếng, không hề tỏ ý giữ khách lại.
Nhan Tiếu nghĩ 1 lát, thay dép mở cửa trước: “Giám đốc, để em tiễn anh”
Hỏi người đàn ông một vở kịch
Vì lúc đến mang theo hoa nên Hạ Hà Tịch đỗ xe ở phía đối diện tòa nhà, Nhan Tie71u đi bộ tiễn Hạ Hà Tịch. Bước đến cổng khu nhà, cả hai đều dừng chân.
Hạ Hà Tịch phá vỡ bầu không khí yên lặng trước: “Em có muốn nói gì không?”
“Dạ?” Nhan Tiếu vẫn đang đắm mình trong thế giới nhỏ của mình, đột nhiên bị đánh thức cũng có phần ngơ ngác.
Hạ Hà Tịch cúi đầu nhìn cá nét thanh tú trên khuôn mặt Nhan Tiếu, lắc đầu nói: “Rõ ràng em biết tiễn anh về Văn Dịch sẽ ghen mà vẫn là vậy, không phải có điều gì muốn nói với anh sao?”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu liền cắn chặt môi, im lặng 1 lúc lâu rồi mới rút từ trong túi ra chiếc phong bì ban nãy, rụt rè nói: “Mong anh nhận lại cái này, nếu không em sẽ rất áy náy. Dù sao em và Văn Dịch kết hôn cũng giấu mọi người, đám cười gì đó, hiện tại chưa nghĩ đến. Em…”
3