[br]tôi mừng rỡ kêu lên [br]anh Cường anh đã tỉnh lại rồi [br] [br]đoạn tôi day mặt về phía nhà vệ sinh gọi to [br]mẹ ơi anh Cường tỉnh dậy rồi [br] [br]nghe tiếng tôi mẹ hơ hãi chạy ra và òa lên khóc nức nở [br]ôi con tôi tỉnh lại rồi cám ơn Trời Phật [br] [br]anh Cường đưa cánh tay chạm lên tóc mẹ [br]tại sao con lại nằm ở đây con chẳng nhớ gì cả sáu giờ tối tôi và Như Hảo ngồi trong quán Giọt Đắng Như Hảo mặc chiếc áo ngắn tay cổ rộng ôm sát cơ thể cân đối trông rất nữ tính [br]hai chị uống gì ạ [br]Như Hảo nhìn tôi nói [br]cà phê đá nhé [br]tôi gật đầu Như Hảo gọi hai cốc cà phê đá chuyện gì đã xảy ra với con [br] [br]tôi kể vắn tắt câu chuyện anh Cường thất vọng khủng khiếp cà phê được mang ra Như Hảo cầm thìa khuấy đều rồi ngước mắt nhìn tôi chờ đợi [br]tôi nói [br]toàn bộ câu chuyện về anh trai tớ là như vậy đấy cậu hãy suy nghĩ thật chín chắn trước khi quyết định làm quen với anh ấy nước mắt trào ra [br] [br]liệu con có làm sao không mẹ con có thể tiếp tục đá bóng và đi học được không tớ chẳng việc gì phải suy nghĩ cả tớ thích anh trai cậu và muốn được kết bạn với anh ấy [br]tôi nắm tay Như Hảo giọng rè đi vì xúc động mẹ lẩn trốn ánh mắt thê thiết của anh Cường bằng cách day mặt sang hướng khác [br] [br]nói đi mẹ con có làm sao không tại sao mẹ lại im lặng như thế đấy là một quyết định can đảm anh tớ đang rất cần có một người phụ nữ bên cạnh cám ơn cậu nhiều lắm [br]Như Hảo nhìn tôi rồi phì cười mẹ khóc và tôi cũng khóc [br]tớ phải cám ơn cậu mới phải chứ anh ấy là người đàn ông tớ cần tớ thích ngắm cái vẻ phong trần và phớt đời của anh ấy anh Cường đã lờ mờ hiểu ra mọi chuyện nước mắt trào ra như suối con trở thành một người tàn phế rồi phải không mẹ [br] [br]hồi lâu mẹ nói tôi nói [br]nếu cậu đã dứt khoát lựa chọn của mình không đến nỗi như thế đâu con ạ bác sỹ bảo nếu tích cực điều trị sẽ còn hy vọng thì tớ sẽ ủng hộ cậu con đừng quá lo lắng [br] [br]Như Hảo mỉm cười để lộ đôi má lúm đồng tiền trông rất đáng yêu anh Cường lắc đầu một cách tuyệt vọng [br]mẹ dối con nhìn vào mắt mẹ con đã hiểu tất cả như thế mới là bạn tốt của nhau chứ [br]Như Hảo hấp háy đôi mắt một cách tinh nghịch anh Cường gào lên rồi giật lấy kim truyền dịch ở cổ tay máu từ vết đâm rỉ ra thành giọt mẹ đưa tay giữ chặt anh Cường [br] [br]mẹ van con đừng làm như vậy con là niềm tin cậu sẽ không ngại khi gọi tớ là chị chứ là hy vọng của mẹ mẹ xin con [br] [br]anh Cường vùng vẫy một cách bất lực tôi phì cười [br]còn hy vọng gì nữa hả mẹ tớ sẵn sàng nhưng cậu phải cư xử cho ra dáng bà chị dâu tương lai nhé tại sao mọi người lại cứu con tại sao mẹ không để con chết đi Nói cho vui thôi, người đàn ông nói, đi du lịch mà uống rượu thì đầu óc làm sao tỉnh táo mà thưởng ngoạn. Rượu uống lúc nào mà chẳng được. Vậy mà em cứ tưởng.., người đàn bà nói. Anh có máy chụp ảnh không? mẹ khóc sụt sịt con mà chết đi thì mẹ sống với ai Như Hảo gật đầu nói được rồi tớ sẽ thể hiện tấm lòng của mình bằng cách thanh toán tiền chầu cà phê này được chưa cô em chồng khó tính đoạn Như Hảo đưa tay xem đồng hồ rồi nói cậu có chắc là anh ấy sẽ đến không sống như thế này thì có khác gì chết đâu hả mẹ Người đàn ông lắc đầu, anh không có máy ảnh nhưng bạn anh thì có anh sẽ mượn vài hôm chắc hắn không từ chối. anh ấy không cho tớ “ leo cây “ đấy chứ sự sống bao giờ cũng tốt hơn cái chết mẹ tin con sẽ chóng bình phục và tiếp tục đi học phải tự tin vào bản thân mình chứ con trai của mẹ Người phụ nữ reo lên, thế thì tốt quá. Anh sẽ chụp cho em vài kiểu nhé? tôi lắc đầu nói tớ đã gọi điện cho anh ấy và anh ấy đã hứa là sẽ đến chưa bao giờ anh ấy sai hẹn cả vả lại còn sớm mà cậu làm gì mà nôn nóng đến thế im lặng một lúc tôi nói tiếp cậu biết rồi đấy công việc ở đại lý mì ăn liền rất bận rộn và anh ấy chỉ được ra về khi nào đã xong việc anh Cường oà lên mẹ ơi làm sao con có thể sống bình yên với thân thể tật nguyền hả mẹ con khổ quá mẹ ơi Người đàn ông gật đầu, tất nhiên rồi. Em nên chuẩn bị vài bộ quần áo đẹp để thay đổi khi chụp ảnh nhé? Như Hảo nói anh ấy đi làm gần mười hôm rồi nhỉ Người phụ nữ gật đầu rồi đưa mắt nhìn người đàn ông, anh có biết chụp ảnh không đấy? Lần trước đi Phan Thiết, anh bạn cùng phòng chụp cho em hơn mười kiểu đến khi đem ra hiệu tráng thì chẳng thấy gì cả ngoài một màu đen. Nhân viên hiệu ảnh bảo, người chụp không biết chỉnh ánh sáng phù hợp nên mới như vậy. Em đã thất vọng đến thế nào. Thế là công sức cả buổi chọn cảnh, tạo dáng hóa thành công cốc bởi một tay phó nhòm nghiệp dư. tôi nắm tay anh Cường lắc nhẹ mấy cái em tin anh sẽ khỏi bệnh đừng khóc nữa anh Cường anh khóc em cũng khóc theo đây này tôi gật đầu nói chính xác là tám hôm nhìn thấy anh ấy vất vả tớ thấy thương quá nhưng không thể giúp gì được cậu biết rồi đấy muốn xin được chân bảo vệ ít nhất cũng phải tốt nghiệp trung học phổ thông trong khi anh ấy chỉ học đến lớp mười Người đàn ông xua tay nói, chuyện này em không phải lo. Máy ảnh kỹ thuật sẽ khắc phục được những nhược điểm đó. Anh cam đoan sẽ có những tấm ảnh tuyệt đẹp như chụp ở các studio, được chưa. Chừng vài phút sau, chàng trai phóng xe trở lại quán và đặt lên bàn hai chiếc bánh bao còn nóng hổi. Cô gái cầm một cái vừa ăn vừa thổi phù phù, ngon quá. Anh tìm ở đâu ra được món ngon như thế này? lát sau cô y tá bước vào mẹ phải thuyết phục hồi lâu anh Cường mới chịu để yên cho cô y tá cắm cây kim vào cổ tay mọi việc ổn rồi cô y tá nói Như Hảo nói sao cậu không thuyết phục anh ấy tiếp tục học để hoàn tất chương trình phổ thông anh ấy còn trẻ tương lai còn dài vả lại học chẳng bao giờ muộn cả có người đã ngoài sáu mươi vẫn tối tối căp sách đến trường theo học lớp bổ túc văn hóa đấy anh Cường nhìn cô y tá lo lắng nói bệnh của em có khỏi không chị cô y tá lắc đầu chị không biết chuyện này nên hỏi bác sỹ điều trị sẽ rõ Người phụ nữ reo lên, có máy ảnh kỹ thuật số thì ổn rồi, em chẳng phải lo gì cả. tôi thở dài tớ đã khuyên nhiều lần nhưng anh ấy không thèm nghe hy vọng cậu sẽ thuyết phục được anh ấy đoạn cô y tá bước ra ngoài để tôi gọi bác sỹ đến xem sao Chàng trai cầm chiếc bánh ăn ngấu nghiến, nói thật với em anh đói đến mềm cả ruột. Cách đây khoảng một trăm mét có tiệm bán bánh bao. Trời mưa, bán buôn ế ẩm thấy anh đến họ mừng như bắt được vàng. Như Hảo nói để tớ thử xem anh trai của cậu có tính bảo thủ không tôi nói anh ấy không bảo thủ nhưng chán đời điều quan trọng là cậu phải thắp được ngọn lửa yêu đời đã nguội lạnh trong người anh ấy lát sau cô y tá quay trở lại với ông bác sỹ mang kính cận mọi người tản ra ông bác sỹ lấy tay sờ nắn khắp người anh Cường vừa hỏi chuyện khoảng năm phút sau ông đứng dậy nói với mẹ cuối cùng con trai bà đã thắng được thần Chết xin chúc mừng đoạn ông bác sỹ xoay người bước nhanh ra phía ngoài mẹ vội đuổi theo [br] [br]bác sỹ [br] [br]ông bác sỹ đứng lại có ý chờ mẹ [br] [br]mẹ nói [br]bác sỹ làm ơn nói rõ hơn về bệnh tình của con trai tôi [br] [br]ông bác sỹ thở dài nhìn mẹ như người có lỗi [br]chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng không thể làm gì hơn được cậu bé bị chấn thương cột sống rất nặng [br] [br]mẹ thốt lên kinh hoàng [br] [br]như vậy có nghĩa là.. [br] [br]ông bác sỹ khẽ gật đầu [br]vâng thậm chí thần thánh cũng phải bó tay phần đời còn lại con trai bà gắn gắn liền với chiếc xe lăn [br] [br]đoạn ông bác sỹ cắm đầu bước đi như bị ma đuổi mẹ đứng chết lặng giữa lối đi nước mắt thi nhau chảy xuống như mưa tớ sẽ hết sức cố gắng Như Hảo nói nhưng chuyện này không dễ dàng chút nào tớ với anh trai cậu chưa là gì cả không bi
47