Nhan Tiếu nghe mà thấy xa lạ như thiên ngoại phi tiên. Cô là người sống nội tâm, không vồn vã, người nào chơi với cô sẽ mất 1 thời gian mới hiểu cô. Từ nhỏ cô luôn thận trọng trong mọi việc và trong quan hệ với mọi người, cô là người ít nói. Đối với cô, những chuyện “yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên” chỉ có trong tiểu thuyết ngôn tình.
Giờ nghe chị Hoa nói vậy, dĩ nhiên là Nhan Tiếu không thể hiểu được cái cảm giác của người phụ nữ trong lúc tình yêu đang nồng thắm. Cô liền hỏi 1 câu khiến người ta cũng hơi cụt hứng: “Nhưng…đợi khi hết giai đoạn nồng thắm này, anh ấy ít hơn chị nhiều tuổi như vậy, lại đẹp trai, chị không sợ anh ấy chạy àh?”
Chị Hoa càng cười duyên dáng hơn: “Sợ chứ, dĩ nhiên là phải sợ rồi. Nhưng cuộc hôn nhân nào mà không có khủng hỏang, hai người đều cần có 1 khỏang thời gian để thích nghi với nhau. Chị tin chị có thể chuyển hóa tình yêu này thành tình thân, sau đó biến chúng thành những thói quen đáng sợ để anh ấy không bao giờ xa chị được”
Nói đến đây, chị Hoa ngừng lại, nhìn Nhan Tiếu chăm chú rồi nói: “Tiếu Tiếu, một ngày nào đó gặp phải tình huống như chị em sẽ biết. Gặp được 1 người hiểu mình là vô cùng khó, nên nếu đã gặp rồi, dù phải tan xương nát thịt cũng phải chiến đấu 1 lần”
Buổi chiều, Nhan Tiếu tham gia hội nghị mà đầu óc mông lung, cũng không biết là do cảm lạnh hay là do không tiêu hóa đuợc “thuyết hiểu nhau” của chị Hoa mà hắt xì hơi liền ba cái. Kết quả là sau khi hội nghị kết thúc không lâu, Nhan Tiếu quay về chỗ ngồi của mình thì thấy trên bàn có thêm 1 hộp thuốc cảm.
Nhan Tiếu bèn nắm chặt hôp thuốc, dường như hộp thuốc vẫn còn chút hơi ấm, người mang thuốc đến vẫn chưa đi xa. Nhan Tiếu vừa quay đầu nhìn lại thì thấy Hạ Hà Tịch đang ngại ngùng định tránh sang bên, nhưng không tránh được, đành mỉm cười với cô.
Đôi mắt này đã khiến Nhan Tiếu đứng chôn chân. Dường như ánh mắt này ẩn chứa hàng nghìn câu nói, không cần phải hỏi, Nhan Tiếu đã biết hộp thuốc này là do anh mang đến. Ngay lập tức, máu nóng trong người cô sôi sùng sục, trời đất quay cuồng, dường như không còn gì quan trọng nữa, trong mắt chỉ có hình ảnh Hạ Hà Tịch mà thôi.
Nhan Tiếu chưa bao giờ nghĩ đến yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên mà chị Hoa vừa nói, trong mắt cô, trái tim chỉ rung động khi hai người tìm hiểu nhau một thời gian và cùng nhau trải qua mưa gió bão táp.
Nhưng giây phút này, Nhan Tiếu lại thấy mặt đỏ, tai nóng bừng, tim đập thình thịch. Cô nhớ đến tấm lòng của Hạ Hà Tịch. Có cơ hội anh lại muốn giúp cô có vị trí cao hơn và cơ hội học tập tốt hơn, nhưng lại sợ cô ngại vì quan hệ hai người nên có tình sai chị Hoa đến thăm dò.
Nghĩ lại thời gian qua, Nhan Tiếu cố tình tránh mặt Hạ Hà Tịch. Hạ Hà Tịch cũng hiểu ý nên không hỏi han gì, cố tình mọi việc chỉ là việc công. Tấm lòng của anh, chỉ qua ánh mắt này, Nhan Tiếu đã hiểu…Nắm chặt hộp thuốc trong tay, Nhan Tiếu hít 1 hơi thật sâu, muốn nói ngay với chị Hoa rằng, hình như em đã hiểu phần nào cái mà chị gọi là rung động trái tim, cái mà chị gọi là “thấu hiểu nhau” đó. Chỉ tiếc rằng….chỉ tiếc rằng…
Đầu óc Nhan Tiếu quay cuồng, không nghĩ ra được vế sau, rồi đột nhiên trong đầu cô hiện ra câu nói không biết là trong cuốn tiểu thuyết nào: Nam phụ nào cũng là người nặng tình. Chỉ tiếc rằng, dù rất nặng tình, nhưng anh vẫn là nam phụ. Nhan Tiếu nhắm mắt lại, ý thức đã được phục hồi phần nào, tự hỏi: Tại soa nhất định phải là nam phụ? Nhan Tiếu à Nhan Tiếu, lẽ nào ngươi đã chấp nhận Văn Dịch rồi ư? Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu chợt nhớ đến ánh mắt yêu nghiệt nhìn mình trước đây, phải chăng mình…cũng nhìn hắn bằng ánh mắt đó nên cũng có cảm giác sẽ làm vợ người ta suốt đời?
CHỉ tiếc rằng, Nhan Tiếu nghĩ đi nghĩ lại, cái mà cô nhìn thấy trước mắt chỉ có…dử mắt của yêu nghiệtMột tuần sau, 1 chuyện rất vui đã đến với yêu nghiệt.
Gần đây, vì ngày Quốc Tế thiếu nhi đã sắp đến nên công ty Văn Dịch đã nhận được mấy đơn đặt hàng, mặc dù không thể giàu lên nhanh chóng nhưng vẫn bận tối mắt tối mũi. Chắc chắn cô thư ký Ớt Nhỏ của yêu nghiệt được coi là bà quản gia giỏi nhất thiên hạ, do tính sếp làm đâu bỏ đó., không tập trung, để kịp ra sản phẩm cho đơn hàng, hàng ngày đúng 7g Ớt Nhỏ phải call cho yêu nghiệt, chuẩn hơn cả đồng hồ hẹn giờ.
Chính vì vậy, đợt này Yêu nghiệt đi làm sớm hơn cả Nhan Tiếu. Nhưng hôm nay trong lúc đang mơ mơ màng màng đánh răng trong nhà vệ sinh thì đột nhiên yêu nghiệt nhớ ra áo sơ mi vẫn để trong phòng ngủ, bèn quay về phòng lấy thì thấy cảnh tượng trước mắt làm cho tỉnh ngủ.
Nhan Tiếu đang ở trong phòng, lén lén lút lút như đang…tìm gì đó. Yêu nghiệt nín thở, vội nép qua 1 bên, thì thấy đúng là Nhan Tiếu lục tìm đầu giường của hắn và lấy điện thoại di động ra, hình như là..mở tìm nhật ký trong điện thoại?
Văn Dịch đứng ngoài đưa tay sờ cằm với vẻ ngần ngừ. Lẽ nào Tiếu Tiếu đã hiểu ra vấn đề, ghen với chuyện sáng nào cô thư ký cũng gọi điện thoại cho mình ư? Hay là do gần đây mình thường xuyên làm thêm giờ, Nhan Tiếu thấy được nguy cơ, tranh thủ lúc mình tắm buổi sáng kiểm tra tin nhắn? Càng nghĩ yêu nghiệt càng cảm thấy rối bời. Nhưng bất luận thế nào, liệu đây có phải là dấu hiệu chứng tỏ quan hệ của hai người đã có tiến triển rồi không? Cuối cùng…cuối cùng Nhan Tiếu cũng đã có cảm giác với mình rồi ư?
Nghĩ đến đây, yêu nghiệt cố nhịn cười khẽ khàng quay vào nhà vệ sinh, tắm rửa xong xuôi thì quay về phòng thấy thấy điện thoại đã trả về vị trí cũ, ga trải giường không bị nhăn, không có dấu chân cũng không có dấu vân tay, gây án rất khéo. Cùng lúc đó, cửa phòng Nhan Tiếu bật mở, kẻ nọ ôm mái tóc bù xù bước ra khỏi phòng ngáp: “Chào!”
Yêu nghiệt cười cười: “Chào!”
Nhan Tiếu cúi đầu vỗ đầu Tiểu Thái đang chui ra chào mình: “Chuẩn bị đi à?”
“Ừ, tạm biệt bà xã”
“Tối..gặp nhé”
Vì chuyện này mà trên đường đi yêu nghiệt vắt óc suy nghĩ, cảm thấy chỉ cần mình cố gắng thêm chút nữa chắc chắn sẽ thu phục được Tiếu Tiếu, đến lúc đó Hạ Hà Tịch, Đông Hà Tịch đều bị gạt ra rìa hết. Nhưng rõ ràng là hắn đánh giá quá thấp bà xã của mình. Vừa đến công ty, Ớt Nhỏ liền ôm giấy tờ vào báo cáo tiến độ công việc rồi nói: “Bản thiết kế bên chỗ giám đốc cũng đã xong rồi chứ ạh?”
“Hả?” Yêu nghiệt vẫn còn đang chìm đắm trong cảm giác ngọt ngào, nghe hỏi vậy mới trở về với thực tại, hoàn toàn không biết bà quản gia vừa hỏi gì.Thấy vậy, sắc mặt Ớt Nhỏ tối sầm lại, nghiến răng nói: “Tối qua anh không thiết kế àh?”
Thấy thái độ của bà quản gia, yêu nghiệt biết cô chuẩn bị nổi cáu. Lúc này hắn mới sực hiểu ra vấn đề: “Bản thiết kế àh? Có chứ, đêm qua anh phải làm mãi mới xong, mệt thật”
Ớt Nhỏ như phát điên: “Bản thiết kế đâu?”
Yêu nghiệt rớt nước mắt, lần thứ n có cảm giác “bỏ tiền ra để chuốc tôi vào người”. Tại sao lại tuyển hạng người này làm quản gia, vừa oán thầm vùa lục cặp, tìm đi tìm lại vẫn không thấy tờ giấy đó đâu. Hắn đang hãi hùng nhìn Ớt Nhỏ chuẩn bị ên cơn thịnh nộ thì cú điện thoại của Nhan Tiếu giải cứu hắn.
Yêu nghiệt nghe máy, thấy đầu bên kia nói: “Hình như anh bỏ quên bản thiết kế ở nhà rồi, em mang đến cho anh nhé?”
“Ừm, em không đi làm àh?” Đầu óc lú lẫn đến đâu yêu nghiệt cũng không đến nỗi bỏ quên bản thiết kế ở nhà, hắn nhớ rất rõ, tối hôm qua, sau khi làm xong, để Tiểu Thái không xé nát tờ giấy của mình, hắn đã cất hết giấy tờ vào trong cặp. Còn bây giờ tại sao bản thiết kế lại mọc cánh bay ra thì chỉ có Nhan Tiếu mới biết.
Văn Dịch án binh bất động, Nhan Tiếu bình thản nói: “Không sao, dạo này công ty em cũng không bận lắm, em xin nghỉ rồi”
“Thế cũng được, cảm ơn bà xã nhé”
Nữa tiếng sau, quả nhiên Nhan Tiếu xuất hiện trong phòng làm việc của Văn Dịch. Yêu nghiệt cười híp cả mắt. Kiểm tra điện thoại buổi sáng, cố tình lấy trộm đồ của hắn, sau đó đích thân mang đến, có thể thấy Tiếu Tiếu đang lo hắn có vấn đề gì, nên mới cố tình tìm cơ hội đến thăm dò.
Các dấu hiệu đó chứng tỏ Tiếu Tiếu rất quan tâm tới hắn. Nghĩ vậy, yêu nghiệt vừa liếc vợ yêu xinh đẹp vừa bắt chân chữ ngũ trên ghế xoay tủm tỉm cười. Nhìn thấy nụ cười gian giảo của yêu nghiệt, Nhan Tiếu nổi hết da gà: ‘Anh cười gì vậy?”
“Không có gì, không có gì” Yêu nghiệt ngại ngùng che miệng. “Anh xúc động quá, đây là lần đầu tiên em đến văn phòng của bọn anh nhỉ? Em thấy thế nào?”
“Vâng” Nhan Tiếu gật đầu, trả lời không hề khách khí. “Chẳng có gì cả, xưởng nhỏ thôi”. Mới khai trương không lâu, công ty sản xuất đồ chơi của Văn Dịch đúng là 1 xưởng nhỏ, cộng thêm cả cô đầu bếp, bấm trên đầu ngón tay, đếm đi đếm lại chỉ khỏang chục người, một người kiêm nhiều chức. Ví dụ như Ớt Nhỏ là thư ký nhưng thật ra cũng là nhân viên hành chính, kiêm chủ nhiệm văn phòng, thậm chí là quản đốc giám sát công việc. Ví dụ yêu nghiệt, vừa là ông sếp lông bông, vừa là nhà thiết kế.
Thấy vợ châm chọc, yêu nghiệt không tỏ ra ngoại ngùng, đứng dậy chậm rải giải thích: “Không sao cả, xưởng nhỏ thì mặc xuởng nhỏ, anh tin rằng đến khi con trai mình chào đời nó sẽ là xưởng lớn”
Thấy yêu nghiệt vừa cười ranh mãnh vừa bước về phía mình, đột nhiên cảm thấy có gì đó bất thường, cô bèn đứng dậy trợn mắt: “Giấy tồ em mang đến rồi, em về trước đây”
Thấy Nhan Tiếu quay người chuẩn bị ra đi, yêu nghiệt liền ngăn cô lại, thái độ rất lưu manh, lắc lư cái đầu nói: “Vội gì, đằng nào cũng sắp đến trưa rồi, em ăn cơm rồi hẳn về”
“Bây giờ mới 10 giờ, anh…anh làm gì vậy?” Chưa nói dứt lời, Nhan Tiếu đã bị gã lưu manh phía sau ôm chặt, ghét sát gáy, đứng không vững. Nhan Tiếu sợ quá trợn ngược mắt, đang định mắng hắn thì nghe thấy tên lưu manh châm chọc: “Cô em, cô muốn anh làm gì thì anh sẽ làm thế!”
Thấy vậy, tim Nhan Tiếu đập thình thịch, bình thường ở nhà mặc dù yêu nghiệt có sờ mó linh tinh, nhưng cũng không cả gan như hôm nay. Điều quan trọng nhất là, đây là phòng làm việc của hắn! Hắn ỷ vào việc cô không dám kêu la.
Nhan Tiếu hít 1 hơi thật sâu, rít khẽ: “Yêu nghiệt, anh đừng có quá đáng”
Yêu nghiệt vẫn giữ nguyên vẻ giả lả: “Tiếu Tiếu,anh nghĩ rồi, chắc chắn do dạo này anh thoải mái với mấy cái đơn đặt hàng mà không gần gũi em, vì thế em mới nghi anh ra ngoài không ngoan. Này, thực ra anh rất ngoan đấy, bây giờ anh sẽ ngoan cho em xem”Nói xong, Văn Dịch chớp chớp đôi mắt đen trong trẻo, cúi người vô tội.
Nhan Tiếu nhanh tay lê mắt, lấy tay bịt chặt miệng yêu nghiệt rồi giãy giụa: “Ai thèm nghi ngờ anh, kể cả anh có vợ 3, vợ 4, em cũng không thèm quan tâm. Văn Dịch, anh đừng có tưởng bở”
Văn Dịch gở ngón tay Nhan Tiếu ra, cười gian xảo nói: “Vậy hả? Anh tưởng bở hả? Vậy xin hỏi…tại sao sáng nay em xem trộm điện thoại, lấy trộm tài liệu của anh? Hêhê, không phải em ghen với Ớt Nhỏ nên cố tình đến xem tình hình công việc của bọn anh đó chứ?”
Nhan Tiếu im lặng, tưởng là mình làm rất cẩn thận, sẽ không để yêu nghiệt phát hiện ra, vậy mà…Thực ra Văn Dịch chỉ nói đúng một nữa. Đúng là Nhan Tiếu đã cố tình xem trộm điện thoại của yêu nghiệt, cũng cố tình lấy trộm bản thiết kế để đến công ty xem xét tình hình, nhưng chắc chắn mục đích của cô không liên quan đến những chuyện tầm thường như ghen tuông, sợ yêu nghiệt có bồ ở ngoài.
Thực tế, Nhan Tiếu cũng không nhàn rỗi như cô nói. Gần đây bắt đầu tiếp quản công việc của chị Hoa, bận tối mắt tối mũi. Nhưng càng tiếp xúc với công việc của lãnh đạo cấp cao, Nhan Tiếu càng cảm thấy có gì đó hơi bất thường, và điều này chủ yếu bắt nguồn từ tài liệu: Bản báo cáo điều tra “Công ty sản xuất đồ chơi Văn Ức”
Lúc sắp xếp lại tài liệu này, Nhan Tiếu đã lén hỏi chị Hoa, tập đoàn Chính Uy có ý định phát triển theo hướng sản xuất đồ chơi hay không, hay là muốn đầu tư vào công ty này, nên mới tiến hành điều tra. Không ngờ chị Hoa rất kín đáo, nghe hỏi vậy chỉ nhếch mép cười nói: “ Ý của cấp trên, ai mà biết được”
Nhan Tiếu không biết Chính Uy định làm gì, Hạ Hà Tịch định làm gì, yêu nghiệt và công ty của yêu nghiệt có vai trò gì trong vụ này, cô thấy lo lo. Nếu đúng là Chính Uy muốn mở rộng sang lĩnh vực sản xuất đồ chơi, chắc chắn đây là tin vui đối với yêu nghiệt. Nhưng ngộ nhỡ…
Nhan Tiếu không dám nghĩ đến cái ngộ nhỡ này, vì mọi việc vẫn còn rất mong manh. Nhan Tiếu cũng chưa nói với yêu nghiệt, 1 mình điều tra. Hôm nay đến công ty hắn, vốn định thăm dò 1 hồi rồi tính, ai ngờ chưa kịp hành động đã bị phát hiện.
Yêu nghiệt cười để lộ hàm răng trắng bóng:”Tiếu Tiếu, em nói đi, không có việc gì tự dưng em lấy trộm bản thiết kế của anh làm gì?”
Nhan Tiếu tức lắm, định nói ra hết sự thật, nhưng chợt nghĩ, kể cả nói ra cũng bị yêu nghiệt nói là đang quan tâm hắn, thế là cô liền nghiến răng quát lớn: ‘Buông ra”
“hả?” Nghe thấy vậy, yêu nghiệt càng cười khoái chí hơn, ôm chặt Nhan Tiếu, phả hơi ấm vào tai nói: “Người ta đều nói con gái nói có là không, nói không là có. Vậy anh sẽ làm điều phu nhân anh muốn, ôm chặt hơn nữa”
“Anh!” Nhan Tiếu bị kẹp chặt, không nói được gì, đang không biết phải làm như thế nào thì cửa phòng làm việc bật mở. Yêu nghiệt đang cúi người định giở trò lưu manh thì liền giật bắn mình kêu lên 1 tiếng, buông Nhan Tiếu ra. Chỉ tiếc rằng, cảnh tượng hay ho đã lọt vào mắt người đứng ngoài, Ớt Nhỏ.
Nhan Tiếu đỏ mặt, không ngờ Ớt Nhỏ lại bình thản bước vào, nói với vẻ mặt vô cảm: “Bản thiết kế đâu? Em vào lấy bản thiết kế”
Yêu nghiệt liền nuốt nước miếng, run rẩy đưa bản thiết kế bằng hai tay. Ớt Nhỏ bình thản đón lấy, liếc xem 1 lượt rồi trả lời với vẻ hài lòng: “OH, chính là cái này” Nói xong cô bé ngẩng đầu nhìn Nhan Tiếu rồi nói khéo: “Thôi, em không làm phiền anh chị nữa, anh chị cứ tiếp tục”
Nhan Tiếu hắng giọng muốn giải thích nhưng không biết phải nói như thế nào. Ớt Nhỏ đã ra đến cửa, trước khi đóng cửa còn làm mặt hề với hai người: “Giám đốc, lần sau trước khi ăn vụng nhớ chốt cửa nhé, bye bye!”
Cửa đóng lại, bên ngoài 1 cơn gió nhẹ thổi vào phòng, bên ngoài rộ lên tiếng cười!
“Ớt Nhỏ khá lắm, cậu không không sợ bà chủ nổi giận àh?”
“Sao có chuyện đó được? Tớ gặp chị Nhan Tiếu rồi, hay hơn giám đốc nhiều”
“Nhưng cậu quấy rối hai vợ chồng họ vậy, liệu có quá không?”
8