Thế này lại khiến tôi hồi hộp hơn, ông chủ Lục định xử lý chuyện phát sinh tối hôm qua như thế nào đây? Sẽ giống như mấy tổng giám đốc công ty lớn coi như tình một đêm, ghi đại một tờ chi phiếu rồi coi như xong, hay là sẽ biến tôi thành tình nhân?
Lòng tôi rối bời suy nghĩ miên man, bỗng nhiên nghe thấy sau lưng có tiếng sột soạt, hình như là chuẩn bị rời giường, lúc sau lại có tiếng chân bước đi, rồi sau đó tiếng nước tí tách chảy trong nhà tắm vang lên, mãi đến lúc xác định hồ ly thành tinh kia đã đi tắm, tôi mới dám mở to mắt ngồi dậy, nhìn ra giường ngổn ngang, tôi chết điếng người, hôm qua lúc trời tối chúng tôi không phải là đang ở trên sofa ư, tôi thậm chí ngay cả chuyện “di chuyện mặt trận” cũng chẳng có chút ấn tượng nào! Phút chốc ảo não, nhìn lại bản thân mình lại có chút xấu hổ, vội vàng tìm quần áo, dáo dác nhìn khắp mặt đất, phát hiện quần áo rơi rớt bốn phía, nào là ở sofa, nào là trên mặt đất, nào là ở góc tường…
Mặt đỏ gay nhảy xuống giường, lén lút thậm thụt nhặt quần áo lên mặc vào, bi kịch chính là mới mặc được một nửa thì có tiếng cửa phòng tắm mở ra!
Vì thế, tôi áo rách quần manh* đứng tần ngần trước mặt Lục Tuyển Chi, anh chỉ quấn chiếc khăn tắm lỏng lẻo, tóc ướt sũng, từng giọt nước óng ánh lăn dài trên khuôn ngực bóng loáng, cả người toả ra mùi sữa tắm đầy gợi cảm, mặt mày anh sảng khoái, ung dung cười cợt, dáng vẻ thản nhiên không thể nào thản nhiên hơn được nữa nhìn tôi nói, “Dậy rồi à, muốn tắm không?”
Tôi đờ đẫn gật đầu, nhặt quần áo dưới đất lên chạy vọt vào phòng tắm, sau lưng còn vang lên một tràng cười khanh khách không dứt, “Cẩn thận đấy, đừng để té xuống đất đập đầu vào bồn tắm nữa.”
Đúng là đồ khốn, đồ khốn mà! Đã làm chuyện cầm thú với tôi vậy mà còn ung dung bình tĩnh như thế! Càng nghĩ càng thật bất công, vì thế tôi càng lúc càng mất bình tĩnh hơn!
Trong phòng tắm, mặt tôi đỏ bừng nhìn từng dấu vết trên người mình, vội vàng mở nước ấm kì cọ như vũ bão, mặc chỉnh tề mới dám đi ra ngoài. Lục Tuyển Chi cũng ăn mặc chỉn chu, thoải mái ngồi trên ghế sofa, nhìn vẻ mặt anh điềm nhiên bỗng tôi thở phào nhẹ nhõm, vậy cũng tốt, coi như ngày hôm qua không có xảy ra chuyện gì, dù sao việc này có nói ra thì ai nấy cũng đều cho tôi là thư ký muốn quyến rũ ông chủ, tiếng xấu hồ ly tinh này tôi gánh không nổi đâu.
Nghĩ thế, tôi cười tí tửng như mọi ngày, nịnh nọt chào hỏi, “Tổng giám đốc, buổi sáng tốt lành!”
Lục Tuyển Chi híp mắt nhìn tôi trong chốc lát, gật đầu, “Đúng thật rất tốt, ‘tối qua’ ngủ rất ngon.”
Thấy anh cố ý nhấn mạnh hai chữ “tối qua”, tôi lạnh hết sống lưng, quyết đoán trả lời, “Đúng vậy, tối qua anh phát sốt, cả người nóng hừng hực, ngủ một giấc từ tối qua đến bây giờ mới dậy mà.”
Hiểu được ý tôi nói, vẻ mặt anh lạnh tanh, lườm tôi, đáp, “Anh cũng đâu có sốt đến đần độn, chuyện tối qua đều nhớ rất rõ ràng.”
“Tối qua? Tối qua đâu có xảy ra chuyện gì đâu, ha ha.” Tôi cười gượng hai tiếng, vội tránh ánh mắt nhìn thấu tim gan của anh, lảng sang chuyện khác, “Tổng giám đốc, hôm nay chúng ta phải trở về rồi, đã hết hành trình bảy ngày, chuyến bay sẽ khởi hành lúc 12 giờ trưa nay.”
Lục Tuyển Chi không trả lời câu hỏi của tôi, nhếch miệng vẫy tay gọi, “Hạ Diệp, em đến đây.”
Tôi tức khắc đề cao cảnh giác, lui về sau hai bước, trợn mắt lúng túng nhìn anh, “Để làm gì?”
Lục Tuyển Chi thấy phản ứng sợ sệt của tôi liền ngừng cười, nhíu mày nói tiếp, “Em sợ cái gì? Sợ anh nuốt chửng em sao?”
Nghe câu nói đó tôi lập tức nổi đoá, tất cả dây thần kinh đều đều bị kích thích, tóc dựng đứng, hai tay nắm lại thành nắm đấm, nổi điên hét toáng lên, “Anh muốn hỏi tôi sợ cái gì hả? Làm sao tôi không sợ cho được! Sau khi anh làm trò đồi bại cầm thú với tôi xong bảo sao tôi không sợ anh chứ? Tối qua không phải anh ở trên ghế sofa ăn sạch sành sanh tôi rồi sao?”
Anh ngẩn ra, ánh mắt hiện lên ý cười, nhướng mày hỏi, “Chứ không phải tối qua không hề có chuyện gì xảy ra sao hả?”
Tôi nói như đấm vào mặt mình, muốn chết ngay tức khắc, đây không phải gọi là chưa đánh đã khai sao, giờ có muốn giả bộ hồ đồ cũng không được nữa rồi! Mà nếu vì chuyện tối qua mà phải cuốn gói đi, thế thì tôi vừa thất thân lại mất việc làm, đúng là hoạ vô đơn chí mà!
Vẻ mặt Lục Tuyển Chi trở nên nghiêm túc, vẫy tay nói, “Hạ Diệp, anh thấy chúng ta có lẽ nên ngồi xuống nói chuyện với nhau.”
Thần kinh tôi càng căng thẳng hơn, “Tổng giám đốc, anh muốn nói chuyện gì?”
Anh nắm hai tay lại, ánh mắt trầm tĩnh, nghiêm mặt nói, “Anh thấy, trải qua buổi tối hôm qua, chúng ta không thể tiếp tục mối quan hệ trước đây được nữa.” Nói xong, anh ngừng lại, nhìn tôi đăm đăm, nói khẽ, “Em hiểu ý anh chứ?”
Quả nhiên là vậy! Tâm trạng tôi lập tức suy sụp, uể oải gật đầu, “Tổng giám đốc, tôi hiểu, tôi sẽ làm theo ý anh.”
Vẻ mặt Lục Tuyển Chi sung sướng, ánh mắt hiện lên sự ranh mãnh, “Rất tốt, thế em định làm gì?”
Tôi nghiêm trang cúi người, buồn bã cam đoan, “Tổng giám đốc, anh yên tâm, sau khi về công ty tôi sẽ đưa đơn xin từ chức, từ nay về sau sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa.”
Vừa đứng thẳng người lên, đã thấy vẻ mặt tươi cười của ông chủ Lục cứng đơ, dường như có một cơn gió lạnh thổi qua người, cả người tôi nổi hết da gà.
Lục Tuyển Chi trầm ngâm suy nghĩ nhìn tôi, giọng nói có vẻ như thất vọng và chán chường, “Hạ Diệp, em không thể nhìn từ góc độ khác mà suy nghĩ hay sao?”
Tôi mơ màng nhìn anh, góc độ suy nghĩ khác? Nhìn thế nào? Góc độ gì? Suy nghĩ gì? Chẳng lẽ tôi phải khóc la thảm thương kêu anh bồi thường sao? Thế nhưng chuyện hôm qua tôi có trách nhiệm rất lớn, làm sao mà kêu anh bồi thường được chứ! Huống chi với điều kiện của anh thì sợ gì không kiếm được phụ nữ, hoàn toàn không có lý do gì để ý đến một nhân viên quèn như tôi cả, nhìn từ góc độ nào tôi cũng thấy đuối lý!
Nhìn ánh mắt mông lung của tôi, Lục Tuyển Chi tức tối mắng, “Thu dọn đồ cho anh, trưa nay trở về công ty!”
Tôi nghi hoặc nhìn anh, nhỏ giọng hỏi, “Tổng giám đốc, chúng ta không nói chuyện sao?”
Anh, “Đừng nói chuyện với anh!”
Tôi, “Tại sao?”
Anh, “Lại nói chuyện với em thế nào anh cũng nhịn không được bóp chết em ngay tại chỗ.”
Tôi, “…”
Yên lặng buồn rầu trong chốc lát, tôi lặnh lẽ xoay người thu dọn hành lý, quả nhiên ông chủ Lục ghét cay ghét đắng chuyện xảy ra tối qua, bởi thế hận không thể bóp chết tôi rồi = =
Chuyến bay cất cánh vào giữa trưa, từ khi lên máy bay đến giờ, ông chủ Lục không nói với tôi một lời nào, vẻ mặt hầm hầm ngồi một đống ở đó, tôi buồn bực vô cùng, tuy anh là Vương lão ngũ điều kiện tốt vô cùng, nhưng chuyện đã xảy ra như vậy, người chịu thiệt thòi là tôi đây này, anh còn bày đặt tỏ ra ngang ngược như thế nữa!
Có lẽ bởi vì chuyến đi lần này xảy ra chuyện ngoài ý muốn, mặc dù chỉ mới đi bảy ngày ngắn ngủi, tôi lại nhớ nhà vô cùng, rất nhớ mẹ.
Sau khi máy bay hạ cánh, tôi uể oải lủi thủi về nhà, vừa mới mở cửa đã thấy mẹ đon đả tới đón, nhìn nụ cười hiền lành của mẹ, ánh mắt mừng rỡ, tôi cảm thấy ấm áp vô cùng, gia đình bao giờ cũng tốt cả!
Mẹ dang hai tay đi tới, vẻ mặt rất phấn khích, “Con gái ngoan, cuối cùng con cũng về rồi. Mẹ ngày nào cũng trông con về cả!”
Nhìn bà nhiệt tình đi tới, mũi tôi cay cay, xúc động dang tay ra đón, “Mẹ! Con cũng rất nhớ mẹ!”
Vừa dứt lời, mẹ thẳng thừng bỏ lơ tôi, chạy về túi hành lý, vui mừng khôn xiết lục lọi, “Cuối cùng cũng chờ được con mang đặc sản về rồi, mẹ nói với dì Lưu là con đi du lịch Quế Lâm với Tổng giám đốc công ty lớn, mà bà ấy đâu chịu tin, có mấy thứ đặc sản này rồi để xem bà ấy còn dám cãi nữa không!”
Hai tay duỗi ra trong không trung của tôi cứng ngắc, mẹ à, giờ phút này mẹ còn quan tâm đặc sản gì chứ, mẹ nên quan tâm con gái mẹ đây nè.
Có lẽ ông Trời đã nghe thấu lời kêu gọi của tôi, mẹ bỗng nhiên lấm lét đến gần, “Đúng rồi Hạ Diệp, nói thật cho mẹ nghe đi, con và ông chủ của con tiến triển đến đâu rồi hả?”
Tôi mất bình tĩnh, ấp úng trả lời, “Gì mà tiến triển đến đâu chứ?”
“Hai con không phải…” Vẻ mặt mẹ cười rất gian xảo, xen lẫn sự chờ mong, “Con cũng lớn rồi, tính đến chuyện kết hôn đi là vừa, đàn ông tốt bây giờ cũng không còn nhiều đâu.”
Kết hôn… Nói đùa gì vậy, nhớ đến vẻ mặt hắc ám của ông chủ Lục ngày hôm qua khiến tôi lạnh cả xương sống, nhìn thái độ anh căm thù tôi đến tận xương tuỷ, tốt nhất là tôi cuốn gói đi càng sớm càng tốt! Tôi thủng thẳng nói với mẹ, “Mẹ đừng có nghĩ lung tung, điều kiện Tổng giám đốc của con tốt như vậy làm sao để ý con chứ, con và anh ta không có quan hệ gì hết!”
Nụ cười trên mặt mẹ tắt ngấm, quắc mắt nhìn tôi vẻ như điều tra, “Thật sao?”
Tôi gật mạnh đầu, “Thật mà, mẹ là mẹ của con, con gạt mẹ làm gì?”
“Vậy sao.” Mẹ gật đầu, vẻ mặt thất vọng, sau khi suy nghĩ một chút bỗng dưng trừng mắt quát to lên, “Không sao cả! Đã không có gì hết thì con tiếp tục coi mắt cho mẹ, con trai dì Lý và chú Vương cũng không tệ, con gặp thử xem chọn được không, không được thì lại coi mắt tiếp, còn thiếu gì người sợ gì mà không chọn được người nào.”
“Con không muốn mà mẹ! Con không đi xem mắt đâu, mẹ tha cho con đi.” Nghe mẹ nói xong, tôi khóc lóc thảm thiết, hai người không quen biết lại cùng nhau ăn cơm, bối rối là chuyện bình thường, nghĩ lại tôi càng cảm thấy mình xui xẻo vô cùng, chẳng biết giải quyết thế nào, đúng thật đau đầu chết đi được*.
Mẹ cũng không hề giục tôi, chỉ vỗ vai tôi mà nói, “Vậy thì thôi, không đi xem mắt cũng được, cho con nửa tháng dẫn bạn trai về cho mẹ, không có vấn đề gì chứ?”
Tôi ỉu xìu, “Con có thể nói có vấn đề sao?”
Mẹ gật đầu, “Có thể, nghe nói con trai thứ hai của chú Vương rất thích con đó, hay là tối nay hai đứa đi ăn một bữa cơm tìm hiểu nhau đi.”
Tôi, “…”Nhận được tối hậu thư của mẹ, tôi nằm lăn tới lăn lui trên giường mãi không ngủ được, lòng não nề buồn phiền vô cùng tận, trong thời gian ngắn như vậy đi đâu kiếm bạn trai chứ?
Để có thể trong nửa tháng thành công tìm được bạn trai dẫn về ra mắt mẹ, tôi bắt đầu để mắt đến những anh chàng còn độc thân, bởi vì đó giờ cứ hễ tan sở là về thẳng nhà, trải qua bao đêm suy tính kỹ lưỡng, tôi quyết định thu thập thông tin, lựa chọn mấy đồng nghiệp nam trong công ty.
Hôm sau, tôi thức dậy sớm đi vào công ty, bất ngờ phát hiện tổng giám đốc Lục hôm nay còn đến sớm hơn cả tôi, yên lặng ngồi xem tài liệu ở bàn làm việc, thấy tôi đi vào thì chỉ ngước lên nhìn, sau đó lại dúi đầu tiếp tục công việc, ngay cả câu chào hỏi cũng chẳng nói.
Thái độ lạnh lùng như thế khiến tôi hơi buồn bã, phim truyền hình cũng hay chiếu như thế, quả nhiên đàn ông sau khi đã đạt được mục đích sẽ tỏ ra thờ ơ và rũ sạch mọi chuyện, Lục đại Boss à Lục đại Boss, anh sinh lòng ham muốn ăn uống no nê rồi không thèm tôi, không cần tôi nữa đúng không?
Tôi bực dọc nghĩ thầm, cũng lười chào hỏi anh, nhanh chóng thu dọn đống tài liệu lộn xộn trong văn phòng, dọn dẹp trong thời gian ngắn nhất, tôi ôm phần tài liệu cần sao lưu đi ra khỏi văn phòng.
Bên ngoài phòng làm việc, các đồng nghiệp đều ngồi ở bàn làm việc riêng của mỗi người, nghĩ đến mệnh lệnh của mẹ, tôi vô thức đưa mắt nhìn các đồng nghiệp nam khá đẹp trai, nếu muốn tìm đối tượng cho bản thân thì không thể nào lựa chọn sơ sài được, quen biết và hiểu nhau là điều rất quan trọng, việc hiện giờ tôi cần phải làm chính là tích cực làm quen càng nhiều đồng nghiệp nam càng tốt, tốt nhất là phải để lại ấn tượng tốt với họ.
Hạ quyết tâm, tội vội vàng đi pha ly cafe nóng, tươi cười như hoa đi về phía một đồng nghiệp nam, “Tiểu Lý, hôm nay công việc nặng nhọc quá ha, này, uống ly cafe để nâng cao tinh thần đi.”
“Thư ký Hạ?” Tiểu Lý ngạc nhiên, ngẩn người một lúc mới phản ứng, vừa nhận ly cafe vừa không ngớt lời cảm ơn.
Sau đó, anh ta tiếp tục đánh máy hùng hục, tôi đứng như trời trồng kế bên, nhất thời không biết nên làm gì, sự thật đã chứng minh, muốn bắt chuyện cũng cần phải có “chiêu”! Tôi hiện tại nên nói gì đây nhỉ?
Như cảm thấy tôi vẫn chưa đi, anh ta ngẩng đầu lên hỏi, “Thư ký Hạ, còn có chuyện gì sao?”
Tôi phản xạ có điều kiện gật đầu, “Đúng vậy, tôi còn có chuyện gì sao?”
Tiểu Lý, “…”
“Khục khục…” Tôi ho khan hai tiếng, vội vàng lảng sang chuyện khác, “Đúng rồi Tiểu Lý, trưa nay anh có rảnh không? Tôi vô công ty cũng được một thời gian rồi, chúng ta là đồng nghiệp đã lâu mà chưa từng đi ăn cơm chung ngày nào.”
Anh ta do dự nhìn tôi, vẻ mặt khó xử, nghĩ cả buổi mới gật đầu, “Được rồi.”
“Cứ quyết định vậy đi!” Tôi nhẹ nhàng thở ra, vỗ vỗ vai anh ta, hài lòng ôm tài liệu đi photo.
Đang đi bỗng đúng lúc đụng phải Lục tiểu đệ đang cầm đồ lau nhà, tay kia thì xách thùng nước từ toilet đi ra, tưởng cậu ta gặp tôi thì sẽ lại trốn như lần trước, ai ngờ là chạy xộc đến trước mặt tôi, cáu kỉnh gặng hỏi, “Cô và anh tôi xảy ra chuyện gì? Cãi nhau hay là chia tay rồi hả?”
Tôi lắc đầu thở dài, “Không có chia tay.” Tôi và Lục hồ ly chỉ có quan hệ ông chủ và thư ký, làm gì mà chia với tay chứ?
Lục Khiêm ra vẻ ta đây hiểu chuyện, “Vậy là cãi nhau?”
Tôi tiếp tục lắc đầu, “Không phải cãi nhau.” Anh là sếp của tôi, tôi nào dám cãi nhau với anh.
Vẻ mặt Lục Khiêm khó hiểu, “Nói thế là đã chia tay rồi hả?”
Tôi nhíu mày, “Không phải.”
Lục Khiêm hỏi tiếp, “Vậy thì cãi nhau?”
Tôi buồn bực, “Nói chung là không phải! Cậu muốn hỏi bao nhiêu lần hả?”
Lục Khiêm nổi nóng, “Tại vì tôi không biết nên mới hỏi, hai người rốt cục là đã chia tay hay là cãi nhau?”
Tôi, “…”
Nói đến đây tôi cũng ỉu xìu, Lục tiểu đệ à, chẳng lẽ cậu suy nghĩ bằng mông hả? Hỏi hai vấn đề, phủ nhận vấn đề này thì cũng cần phải khẳng định vấn đề kia sao? Chẳng muốn dong dài với thằng ngốc này nữa, tôi tiếp tục đi làm chuyện của mình, nhưng mà chưa được bao lâu thì đã nghe tiếng Lục tiểu đệ la oang oáng phía sau.
“Này, tôi chưa từng thấy anh trai tôi như thế, cả ngày không nói năng gì, cả người bần thần, liều mạng mà làm việc, như đang trút giận gì đó, lại giống như ngầm chịu đựng cái gì, cô rốt cục có làm chuyện gì quá đáng với anh tôi không hả?”
Nghe xong mấy lời này, tôi nổi khùng lên, không phải tôi làm gì quá đáng với Lục hồ ly, mà chính anh đã quá đáng với tôi, giờ ngược lại cậu ta còn chất vất tôi có làm gì quá đáng không, đúng thực sự là quá đáng mà !
Buổi sáng hôm nay, tôi hoá đau thương thành sức mạnh, xử lý hết công việc trong ngày, cố ý tranh thủ trước giờ nghỉ trưa đi tìm Tiểu Lý, nhưng vừa tới thì đã không thấy bóng dáng anh ta đâu.
Nhìn dáng vẻ anh ta trung thực thế chắc sẽ không cho tôi leo cây đâu hả? Tôi ngờ vực đi qua, chỉ vào cái ghế trống, hỏi đồng nghiệp nữ ngồi cách đó không xa, “Tiểu Lý đâu rồi?”
111