“Đáng đời, ai biểu sếp Văn đáng ghét như vậy, rõ ràng là biết đang cần bản thiết kế mà vẫn còn thời gian giở trò chim chuột với vợ trong đó”
“Hê…”
“Haha, tội nghiệp giám đốc Văn nhỉ?”
…
Nhan Tiếu im lặng, không kiềm được cũng bật cười: “Nhân viên công ty anh dễ thương nhỉ?” Hóa ra công ty nhỏ cũng có cái hay, môi trường làm việc thoải mái, sếp không nghiêm, có thể tha hồ cợt nhả.
Yêu nghiệt không chịu được nữa gào lớn: “Tôi bị xui xẻo mấy đời nên mới tuyển phải con bé Ớt Nhỏ đó vào công ty”
Sau khi đám nhân viên trêu chọc sếp Văn Dịch 1 hồi, ai về vị trí của người nấy. Còn yêu nghiệt vì đã xong bản thiết kế nên cũng rỗi rãi, bám riết không cho Nhan Tiếu về. Miệng leo lẻo đổ tội cho vợ vì “bị nhân viên bắt nạt”, nói bình thường nhân viên rất ngoan, chắc chắn là do nhìn thấy bà chủ đến nên mới chọc hắn…
Nhan Tiếu ức lắm, đang định nói cho ông chồng 1 trận thì điện thoại đổ chuông. Cô liền tranh thủ cơ hội đẩy yêu nghiệt ra nói: “Anh có nghe thấy không? Chắc chắn là chị Hoa đang tìm em, hiện nay công ty bận kinh khủng…”
Nhan Tiếu chưa nói dứt lời, yêu nghiệt đã cười giả lả lật tìm điện thoại trong túi Nhan Tiếu: “Sáng nay em mới vừa nói công ty không bận nên mới đến đưa tài liệu cho anh! Nào, em ngại thì để anh nói với chị Hoa gì đó của em, ăn bữa cơm cũng chẳng làm nhỡ việc đâu”
“Đừng đùa nữa!” Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu vội thò tay ra cướp điện thoại, chỉ sợ yêu nghiệt lại ăn nói linh tinh với chị Hoa, nhưng đang giơ tay ra cướp thì thấy yêu nghiệt nhìn vào màn hình điện thoại, mặt nghệch ra. Nhan Tiếu thấy lạ, lẽ nào không phải chị Hoa gọi đến? Nghĩ vậy Nhan Tiếu cũng nghiêng đầu nhìn màn hình điện thoại, ngay lập tức người cũng cứng đờ.
Trên màng hình điện thoại hiện lên hai chữ “Trình Húc”. Tiếu Tiếu nghĩ 1 lát, mới liên hệ được cái tên này với diện mạo của anh chàng mặt mụn. Sau vụ làm mối thất bại lần trước, Tiếu Tiếu đã nói rõ vấn đề với anh chàng mặt mụn, kể từ đó hai người không còn liên hệ với nhau nữa, bây giờ đột nhiên đối phương lại gọi…
Nhan Tiếu ngần ngừ không biết làm thế nào, yêu nghiệt liếc nhìn Nhan Tiếu giọng ghen bóng ghen gió: “Không ngờ hai người vẫn liên hệ với nhau. Hắn gọi cho em làm gì?”
Nhan Tiếu lườm 1 cái, yêu nghiệt ghen tuông vô lối thật: “Làm sao em biết được?”. Nói xong, Nhan Tiếu định cướp lấy điện thoại thì yêu nghiệt đã nhanh tay lẹ mắt bấm nút nghe, tiện thể bật luôn loa.
Giọng anh chàng mặt mụn vang lên trong điện thoại: “Alô”
Nhan Tiếu hít 1 hơi thật sâu, trước khi lên tiếng, yêu nghiệt đã đưa điện thoại lên miệng cô, trợn mắt nhìn cô với vẻ mặt hung dữ, ý nói là: Nói đi. Tôi muốn xem xem thằng ngốc này tìm cô làm gì!
Nhan Tiếu trợn mắt lườm lại, khinh thường sự ấu trĩ cảu yêu nghiệt, đành phải đáp lại: “À anh Trình Húc àh. Chào anh. Lâu – lắm – rồi – không – gặp – anh, dạo này anh có khỏe không?” Nhan Tiếu cố nhấn mạnh “lâu lắm rồi không gặp anh” để chứng minh cho sự trong sạch của mình.
Nghe thấy vậy, Văn Dịch “hừ hừ” qua lỗi mũi, đầu bên kia điện thoại, anh chàng mặt mụn ấp úng nói: “Anh khỏe, àh Tiếu Tiếu này, bữa trưa nay em có rỗi không?”
Một tiếng sét đánh ngang tai, yêu nghiệt và Nhan Tiếu liền đưa mắt nhìn nhau.
Yêu nghiệt: Đó, cô còn nói hai người không có gì cả! Anh ta hẹn cô đi ăn rồi này. Vừa mới mở miệng ra đã mời đi ăn.
Nhan Tiếu đẩy ngay yêu nghiệt đang lên cơn điên ra, cầm điện thoại nói tiếp: “Anh có chuyện gì àh?”
“Ừh, không phải…Cũng không hẳn…Haizz, anh…!” Anh chàng mặt mụn thở ngắn than dài, ấp úng hồi lâu mà chưa nói ra được vấn đề. “Đúng là anh có 1 số việc muốn tìm em. Ừ, nói chuyện. Nói chuyện qua điện thoại cũng không tiện lắm. Chắc là buổi trưa em tranh thủ ra ngoài 1 tiếng đồng hồ được chứ…Gặp nhau càng sớm càng tốt, được không? Anh đến công ty đón em.”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu khẻ cau mày, việc gì mà gấp như vậy? Lẽ nào có liên quan đến chị Mỹ Giai? Nhớ đến mối quan hệ anh em họ giữa Trình Mỹ Giai và Trình Húc, Nhan Tiếu lại liên tưởng đến kế hoạch mà chị Mỹ Giai và mình bàn bạc cách đây không lâu, trong lòng sinh nghi.
“Việc rất gấp ạh?”
“Cũng có thể coi như là như vậy”
Nhan Tiếu đang định trả lời đối phương thì yêu nghiệt đã xông đến, vỗ vào ngực mình. Mặc dù trong mắt người khác động tác này bị coi là lên cơn điên, nhưng Nhan Tiếu vẫn hiểu được ý mà Văn Dịch muốn biểu đạt: Bà xã đã nhận lời với anh trước là đi ăn với anh!
Nhan Tiếu cười gằn 1 tiếng, liếc yêu nghiệt với ánh mắt khinh miệt, bình thản trả lời đối phương: “Vâng, buổi trưa gặp nhau nhé” Nói xong cô tắt máy. Quả nhiên, Nhan Tiếu vừa cúp máy, yêu nghiệt liền nhảy bổ lên nói lớn: “Em bỏ rơi chồng và đi hẹn hò với gã đàn ông khác như vậy đấy! Lại còn hẹn hò trước mặt anh nữa!”
“Em không thèm nói với anh nữa” Nhan Tiếu bĩu môi, xách túi đứng dậy chuẩn bị ra về, nhưng vì vừa nãy giằng co với yêu nghiệt, chẳng may 1 đồ vật trong túi rơi ra trên ghế sofa. Nhìn thấy hộp này, Nhan Tiếu định cúi xuống nhặt thì yêu nghiệt đã phát hiện ra điều bất thường, bèn ngoái đầu lại: “Đây là cái gì?”. Nói xong hắn nhặt hộp đó lên xem, mặt lập tức biến sắc, miệng há hốc, một lúc sau mới thốt ra được 2 câu: “Ma Phú Long, em đang uống thuốc tránh thai hả?
Nhan Tiếu đưa mắt nhìn xuống không nói gì. Người ta nói là 1 năm bị rắng cắn, mười năm sợ dây thừng, 3 năm trước chính vì quá trẻ, chưa từng trải nên mới phạm sai lầm lớn, vì thế sau lần quan hệ với yêu nghiệt gần đây, việc đầu tiên Nhan Tiếu làm sau khi ra khỏi nhà là mua thuốc tránh thai khẩn cấp. Uống xong Nhan Tiếu lại cất vào trong túi không lấy ra xem nữa, cô nghĩ, nếu cất cái này ở nhà, để yêu nghiệt nhìn thấy, cả hai đều ngại ngùng, không ngờ cuối cùng vẫn bị hắn phát hiện ra.
Văn Dịch nhìn chằm chằm Nhan Tiếu, không biết phải nói gì. Một lát sau, Nhan Tiếu vẫn là người giật hộp thuốc trên tay Văn Dịch lại, cất vào túi xách nói với vẻ thảnh nhiên: “Không nói nữa, em về công ty trước đây” rồi bước nhanh ra ngoài như trốn chạy.
Nhan Tiếu vừa hé mở cửa, Văn Dịch đã gọi giật cô lại: ‘Tiếu Tiếu”
Nhan Tiếu giữ nguyên tư thế mở cửa, mắt chớp chớp đầu không ngỏanh lại.
Yêu nghiệt cúi đầu, ngừng 1 lát mới tìm lại được giọng của mình: “Đừng..uống thuốc nữa. Không có lợi cho sức khỏe đâu”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu hơi run run, không biết đó là cảm gíac chua xót hay ngọt ngào, chỉ bình thản “Vâng” một tiếng rồi chuẩn bị bước ra, yêu nghiệt liền bước nhanh đến, túm chặt túi xách của cô.
“Anh làm gì vậy?” Nhan Tiếu quay đầu lại hỏi, chỉ thấy yêu nghiệt lất hộp thuốc Ma Phú Long trong túi cô ra với vẻ mặt rất chăm chú, “hừ hừ “ nói: “Ngoài ra, anh không bao giờ cho phép vợ mình mang thuốc tránh thai đi ra ngoài gặp người đàn ông khác”
Nhan Tiếu =_= Yêu nghiệt đúng là yêu nghiệt
Rất lâu không xất hiện
Buổi trưa, Nhan Tiếu đi gặp anh chàng mặt mụn như đã hẹn, đến nơi mới thực sự bất ngờ.
Lúc đầu Nhan Tiếu chỉ nhận ra xe của anh chàng mặt mụn chứ không nhân ra anh ta.
Trước đó, sau khi rồi khỏi công ty của yêu nghiệt, Nhan Tiếu liền về công ty. Mười hai giờ anh chàng mặt mụn gọi điện nói đã đứng đợi ở dưới, Nhan Tiếu vội vàng đi xuống. Nhưng đứng ở dưới tìm 1 vòng mà vẫn không thấy người đâu, đang ngần ngử định gọi điện cho anh chàng mặt mụn thì thì thấy 1 chàng Đông Gioang mặc bộ complê trắng mỉm cười vẫy tay với mình.
Đã là người thì đều là động vậy yêu bằng mắt. Dĩ nhiên Nhan Tiếu cũng thích nhìn những anh chàng Đông Gioang, huống chi chàng Đông Gioang lại cười với cô. Nhan Tiếu cũng liếc người ta, dần dần ánh mắt chạm vào chiếc xe nhìn rất quen sau lưng anh chàng Đông Gioang, hình như…xe của anh chàng mặt mụn. Đang định bước lên nghe ngóng thì anh chàng Đông Gioang mặc complê trắng đã lên tiếng trước: “Tiếu Tiếu, lại đây em”
Vừa nghe thấy giọng nói, Nhan Tiếu suýt ngã khụy, đây chẳng phải là anh chàng mặt mụn sao? Định thần lại, nhìn làn da nhẵn nhụi của anh chàng mặt mụn, Nhan Tiếu sực hiểu ra: “Anh mặt mụn đã gọi tới số điện thoại mà em đã cho àh?”
Hóa ra trong chuyện này còn có 1 chi tiết nhỏ nữa. Hôm đó, khi từ chối anh chàng mặt mụn, Nhan Tiếu có đưa đối phương 1 mẫu giấy, trên tờ giấy có ghi số điện thoại của 1 cô bé họ Diêu. Cô bạn họ Diêu này là cô bạn học cấp 2 của Nhan Tiếu, cũng là 1 trong số ít người bạn thân của Nhan Tiếu, tên là Diêu Tiên Tiên.
Tên rất tiên, người cũng rất tiên, tiên đến mức hơi khác với người trần, xinh xắn, tính tình lạnh lùng, nóng nảy. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô bạn này tiếp quản phòng khám trung y dược của ông nội, bình thường khácm bệnh, kê đơn cho mọi người. Tiên Tiên ít tuổi nhưng lại được hưởng gen của ông nội nên hiện cũng là 1 bác sĩ khác có tiếng trong thành phố.
Lúc đầu Nhan Tiếu nghĩ đằng nào thì cũng đã nói hết với anh chàng mặt mụn rồi, cũng không sợ nói không khéo để đối phương giận, nên cô ghi lại số điện thoại của Tiên Tiên và đưa cho anh chàng mặt mụn. Cô cảm thấy nếu anh chàng mặt mụn nếu phục hồi được dung nhan thì mình cũng được coi là đã làm 1 việc tốt.
Nhan Tiếu không nghĩ rằng hành động bất đắc dĩ của mình hôm đó lại làm được 1 việc tốt. Hiện giờ nhìn anh chàng mặt mụn …chàng Đông Gioang đã thay da đổi thịt, cô cũng thầm mừng cho anh ta, dĩ nhiên cô cũng coi cuộc hẹn trưa hôm nay là bữa cơm cám ơn của anh chàng mặt mụn.
Nhưng đến nhà hàng, Nhan Tiếu mới phát hiện ra có điều gì đó bất thường, suốt bữa ăn, anh chàng mặt mụn cứ ấp a ấp úng, định nói xong lại thôi. Nhan Tiếu đoán ra được phần nào, nhưng lại không dám khẳng định. Đến khi ăn xong, không kiềm được nữa cô lên tiếng: “Anh có gì muốn nói thì cứ nói đi. Giúp gì được em sẽ giúp”
Nghe thấy vậy, ánh mắt anh chàng mặt mụn cứ sáng lên như gặp được vị cứu tinh. Sau 1 hồi đấu tranh liền khai thật: “Tiếu Tiếu…anh thích bác sĩ Diêu”
Trời ạh! Nhan Tiếu đưa tay ôm trán, miệng lẩm bẩm: “Không…không” Cô có thể chấp nhận mọi khả năng, trừ khả năng này. Anh chàng mặt mụn rưng rưng nước mắt bắt đầu kể: “Tiếu Tiếu, anh rất thật lòng. Anh..Lần đầu tiên gặp bác sĩ Diêu, anh đã biết cái mình cần là gì, cảm gíac đó giống như sực hiểu ra vấn đề, hóa ra anh sống mất công 30 năm, lãng phí mấy chục năm như vậy là để đợi được cô ấy, nhưng…cô ấy…”
Anh chàng mặt mụn chưa nói hết câu, Nhan Tiếu đã bình thản ngắt lời: “Nhưng thái độ của cô ấy rất kiên quyết, nói với anh rằng không thể đi đến kết quả gì.Còn nói chỉ coi anh là bệnh nhân, bảo bây giờ anh khỏi bệnh rồi thì đừng đến quấy rầy cô ấy nữa, nếu không cô ấy sẽ báo cảnh sát. Và cô ấy nói rằng, nếu anh còn tiếp tục như vậy thì ngay cả làm bạn bè cụng không được nữa, đúng không?”
Nghe thấy vậy, anh chàng mặt mụn há hốc miệng: “Bác sĩ Diêu nói với em rồi àh?”
Nhan Tiếu lắc đầu 1 cách bất lực: “Em xin lỗi anh, em đã hại anh. Hồi đầu em chỉ nghĩ Tiên Tiên có tay nghề giỏi, bảo anh đến khám bệnh, không ngờ khả năng sát thương của cô ấy quá mạnh”
Anh chàng mặt mụn vẫn lơ mơ chưa hiểu lắm, ngẩn người ra hỏi: ‘Thế có nghĩa là sao?”
Nhan Tiếu thở dài: “Em quen cô ấy từ năm 14 tuổi, em thuộc tất cả những lời mà cô ấy dùng để từ chối đàn ông, không khác gì nhau mấy”
Nghe thấy vậy, sắc mặt anh chàng mặt mụn tái nhợt: “Như vậy có nghĩa là…hy vọng của anh rất mong manh ư?”
Nhan Tiếu khẻ gật đầu, giây sau nghe thấy anh chàng mặt mụn xúc động nói: “Nhưng vừa nãy em nói sẽ giúp anh mà”
“…” Lần này đến lượt mặt Nhan Trắng bệch ra. Đây có nghĩa là gì? Đến cô và yêu nghiệt còn 1 đống rắc rối chưa giải quyết được thì đã bị người ta ép đi là bà mối ư? Không phải làm mối là công việc của những người phụ nữ đã có chồng thích làm đó sao? Tại sao mình…Đợi đã, hình như mình cũng là phụ nữ đã có chồng.
Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu ngã lăn ra Trúc Mã Là Sói - Chương 18
Gửi lúc 17:21 ngày 13/01/2014
Ăn miếng trả miếng
Việc Nhan Tiếu làm mối cho anh chàng mặc mụn chắc chắn là 1 bi kịch.
Mấy ngày sau, với lý do “lâu lắm không gặp”, Nhan Tiếu đến phòng khám của Tiên Tiên ngồi chơi 1 lúc, chưa kịp nhắc đến anh chàng mặt mụn, Tiên Tiên đã đi vào chủ đề chính ngay: “Đến làm thuyết khách àh?”
Nhan Tiếu đang uống trà, nghe thấy vậy suýt nữa thì sặc: “Hê hê, thuyết khách gì cơ, tớ không hiểu…”
Nét mặt Tiên Tiên lộ rõ vẻ khinh bỉ: “Được, không có việc gì thì cứ ngồi đó mà chơi, còn bao nhiêu bệnh nhân đang đợi tớ đây”
Thấy vậy, Nhan Tiếu tranh thủ cơ hội bắt chước ngay giọng điệu thái hậu giáo huấn năm xưa: “Cậu cũng không thể suốt ngày chỉ chú ý đến chuyện bệnh nhân. Công việc tuy quan trọng, nhưng công việc cũng là để cuộc sống của mình được tốt hơn. Cậu xem bao năm qua cậu đã từ chối bao nhiêu đàn ông rồi. Thực ra anh chàng mặt mụn tốt đó chứ, phẩm chất tốt, hoàn cảnh gia đình ổn, lại 1 lòng quý mến cậu, tớ thấy…”
Nhan Tiếu càu nhàu 1 hồi như bà già, ngẩng đầu định tổng kết vấn đề thì thấy mỹ nhân Tiên Tiên đang chống cằm nhìn mình chăm chú, nhếch mép cười cười. Tiên Tiên rất ít khi cười, nhưng mỗi lần cô nhếch mép cười cười như vậy, có nghĩa là có chuyện không hay xảy ra. Lập tức Nhan Tiếu sởn hết gai ốc
“Cậu nhìn tớ bằng ánh mắt tha thiết thế làm gì?”
Tiên Tiên nhếch mép cao hơn, chớp mắt nói: “Tiếu Tiếu, cậu có biết tại sao làm mối là chuyện mà các bà đã có chồng thích làm hay không?”
“Tại sao?” Vừa buột miệng hỏi, Nhan Tiếu đã thấy hối hận vô cùng, một kẻ mồm miệng ghê gớm như Diêu Tiên Tiên sao có thể buông tha cho cô, đang định đổi giọng sửa lại thì Tiên Tiên đã trả lời: “Vì họ đã có chồng nên họ mới có tư cách nói giọng: Mày cũng không còn nhỏ nữa đâu, đừng có tối ngày lao đầu vào công việc. Haizzz. Tiếu Tiếu, cậu thay đổi rồi, trước đây cậu chưa bao giờ khuyên tớ hôn nhân quan trọng hơn công việc”
Nói! Trúng! Phóc! Rồi!
Nhan Tiếu ngồi ngây như tượng gỗ, không nhúc nhích. Ánh mắt có vẻ ngây thơ, khuôn mặt thánh thiện đó của Tiên Tiên…đâu có phải đang trách móc bạn thân đâu? Rõ ràng là đang ép cung! Nhan Tiếu định mở miệng nói để thay đổi tình thế thì Tiên Tiên đã cướp lời: “Mày thay đổi kể từ khi yêu nghiệt Văn Dịch về nước”
Chỉ 1 câu khiến Nhan Tiếu hồn xiu phách lạc.
Thấy vậy, Tiên Tiên là ra vẻ vô tình véo cằm, mắt trợn tròn, vừa ngẫm nghĩ vừa nói: “Nào, để tớ nghĩ xem. Hình như sau khi cậu ta quay về, bọn mình ít liên lạc với nhau thì phải. Trước đây, 1 tháng cậu đến chỗ tớ 2,3 lần. Còn bây giờ 3 tháng cậu mới đến 1 lần”
Nhan Tiếu: “…”
Trước mặt người khác Nhan Tiếu còn có thể vớ như không có chuyện gì xảy ra, còn trước mặt Diêu Tiên Tiên thì không thể. Hai người là bạn thân của nhau từ cấp 2, lại ngồi cùng bàn, dĩ nhiên Tiên Tiên cũng quen Văn Dịch. Thế nên, chuyện hai bọn họ dính dáng với nhau như thế nào, quan hệ với nhau mờ ám như thế nào, cuối cùng chia tay như thế nào, Tiên Tiên luôn là khán già trung thành nhất.
Còn chuyện sẩy thai 3 năm về trước, Nhan Tiếu không chủ động kể, Tiên Tiên cũng không hỏi. Lần này Nhan Tiếu và yêu nghiệt kết hôn sét đánh, sự việc xảy ra bất ngờ, tính chất lại quá tồi tệ nên Nhan Tiếu cũng không nói với Tiên Tiên. Nghe giọng nói này của cô bạn, hình như đã nắm được phần nào tình hình.
33