Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu nói: “Chuyện này….Lẽ nào thái hậu đã nói cho cậu biết àh?”
Tiên Tiên nhướng mày, nhấc cằm Nhan Tiếu lên trêu ghẹo: “Lại còn phải có ai kể nữa hả? Hê hê, nhìn sắc mặt của cậu, kể cả chưa kết hôn nhưng cũng được hưởng chế độ đãi ngộ như đã kết hôn, đúng không? Chà chà, nhìn da dẻ nhẵn nhụi nà, vắt ra được cả nước ấy chứ. Tiếu Tiếu, dạo này rất hạnh phúc phải không?”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu liền hắng giọng, mặt đỏ tía tai. Vì thế mới nói,có bạn thân là bác sĩ chẳng có gì là hay, qua làn da của cô bạn, cô ta luôn phán đoán được là bạn mất ngủ hay rối loạn kinh nguyệt hay XXXOOO gì không. Có lẽ ngay từ đầu Nhan Tiếu không nên hứa làm thuyết khách cho anh chàng mặt mụn. Từ nhỏ Tiên Tiên đã là người độc mồm độc miệng, làm sao cô đọ được với trình độ cô nàng? Nhan Tiếu quyết định…bỏ trốn…
Sau 1 vài lời, Nhan Tiếu liền giả vờ ngửa mặt lên trần nhà nói: “Ấy, bây giờ mới sực nhớ ra có việc phải làm, tớ phải về trước đây.” Nói xong cô liền đứng dậy định ra về. Thấy vậy, Tiên Tiên cũng không giữ lại mà cười tủm tỉm lấy từ trong ngăn kéo ra 1 gói thuốc nhỏ, đặt lên bàn nói: “Cầm về đi”
Nhan Tiếu nhìn gói thuốc đó như nhìn độc xà mãnh thú, đâu dám nhận, chỉ sợ câu tiếp theo của Tiên Tiên là: “Cái này để tẩm bổ cho cậu, đừng có quá độ trong chuyện phòng the” gì đó. Không ngờ, câu mà Tiên Tiên nói là: “Cầm đi, nói với ông xã cậu là tháng này không phải đến nữa”
Nhan Tiếu sững người: “Gần đây yêu nghiệt thường đến chỗ cậu khám bệnh àh?” Sao cô lại không biết nhỉ? Lẽ nào hắn cũng bị …rối loạn kinh nguyệt sao?
Tiên Tiên lắc đầu, vẻ rất thất vọng: “Nhan Tiếu, trước mặt tớ, cậu không thể hiện sao cho chỉ số EQ cao hơn 1 chút ư? Vừa nhắc đến hai chữ ông xã cậu đã kêu ngay yêu nghiệt, không phải không khảo mà xưng đó sao?”
He thấy vậy, Nhan Tiếu ngượng chín người, đành đầu hàng: “Thôi được, tớ sám hối. Tớ đã giấu cậu. Nhưng đó là vì hắn ta lừa tớ bắt kết hôn! Tớ không hề muốn! Haizzz, giờ chưa nói chuyện đó vội, hắn ta làm sao vậy? Sao dạo này lại mò đến chỗ cậu khám bệnh?”
Tiên Tiên tỏ ra rất khoái trá trước sự luốn cuống như gà mắc tóc của Nhan Tiếu: “Không phải gần đây, mà là từ khi về nước vẫn lấy thuốc ở chỗ tớ”
Tự nhiên Nhan Tiếu lại thấy lo lo: “Hắn ta bị bệnh gì vậy? Sao cậu không cho tớ biết sớm?”
Tiên Tiên bĩu môi: “Coi có vẻ sốt sắng lắm, lo lắng của nhà ngươi kìa, thật kinh tởm. Hai vợ chồng nhà ngươi thật kinh tởm! Hắn ta không có bệnh gì cả, tứ chi vẹn toàn, chức năng XX tốt lắm, đảm bảo nhà ngươi được lên đỉnh lên mây!”
Nhan Tiếu thần người, tự động gạt đi phần không phải quan tâm hỏi: “Thế hàng tháng hắn ta lấy thuốc gì ở chỗ cậu?”
“Thuốc bổ” Tiên Tiên vừa đưa gói thuốc cho Nhan Tiếu vừa trả lời: “Cậu ta vừa về nước liền đến hỏi tớ , phụ nữ sau khi sẩy thai không quan tâm đến sức khỏe của mình, thường xuyên thức đêm thì uống thuốc bổ gì? Để cậu không phát hiện ra, hắn còn biến tướng bảo tớ dạy cách hắn bồi bổ bằng thực phẩm, cậu không biết loại canh gà, canh cá mà nhà cậu ăn tại sao lại lắm gia vị như vậy àh? Tất cả đều lấy ở chỗ tớ cả”
Tiên Tiên vỗ vai Nhan Tiếu rồi thở dài, trả lại nguyên xi câu nó lúc trước cho Nhan Tiếu: “Cậu cũng không thể suốt ngày chỉ chú ý đến chuyện bệnh nhân. Công việc tuy quan trọng, nhưng công việc cũng là để cuộc sống của mình được tốt hơn. Yêu nghiệt là người tốt, để bù đắp lỗi lầm gây ra năm xưa, mấy tháng nay hắn lừa cậu, cho cậu uống bao nhiu thuốc bổ, cậu béo ú ra rồi đây này.”
Trong tích tắc, trái tin Nhan Tiếu như bị ai xách ngược lên rồi ném xuống, không biết nên xót xa hay hạnh phúc
Vĩ đại
Nhan Tiếu bị Tiên Tiên lôi đi ăn cơm trưa xong mới đủng đỉnh đi bộ về nhà. Hôm nay là thứ 7, đường phố đông đúc, mọi người ra ngoài mua sắm nhiều. Nhan Tiếu cũng chậm rãi buớc trên con đường đi về phía nhà mình. Đang ngắm nam thanh nữ tú thì nghe thấy phía trước có tiếng ồn ào.
Từ nhỏ Nhan Tiếu đã được hưởng gen của thái hậu, rất thích xem những chuyện ồn ào. Nghe thấy có người cãi nhau liền chen ngay vào đám đông, chưa nhìn thấy cảnh gì bên trong đã nhìn thấy đám đông bàn tán xôn xao.
“Ái chà, cô nàng này cũng gớm nhỉ, nhìn xinh xắn thế này là cắn kìa”
“Làm sao trách cô bé được, chị không nghe cô ấy nói àh? Hình như anh chàng kia đang túm bắt đi đâu đó”
“Không phải là chương trình gì của đài truyền hình chứ?”
…
Mọi người ồn ào bàn tán, khó khăn lắm Nhan Tiếu mới chen được vào bên trong thì nghe thấy cô gái hét lớn: “Buông ra! Buông ra! Anh không buông ra tôi sẽ báo công an đấy!”
“Quả Quả! Em…đủ rồi, em chưa thỏa mãn vì người xem còn chưa đông đúng không? Lên xe rồi nói chuyện sau!”
“Tôi không lên! Tôi không lên đấy!”
Nhan Tiếu đang cố gắng chen, dỏng tai nghe lại thấy có gì đó bất thường…tại sao giọng cô gái này nghe có vẻ quen nhỉ? Nghĩ vậy, Nhan Tiếu định thần nhìn lại, lập tức hóa đá ngay tại trận.
Giữa đám đông là 1 đôi trai gái đang giằng co nhau. Người đàn ông đang kéo cô gái không cho cô đi, còn cô gái đang ra sức đá, cắn, cào cấu, giãy giụa. Đám đông thi nhau chỉ trỏ, xem chừng người đàn ông cũng không thể chịu đựng thêm nữa.
Và nguyên nhân khiến Nhan Tiếu hóa đá là hai người này không xa lạ với cô: Cô gái kia chính là Ớt Nhỏ ở công ty yêu nghiệt, còn anh chàng kia …chính là Hạ Hà Tịch.
Ngay lập tức, Nhan Tiếu rút lui khỏi đám đông, chỉ sợ người ta phát hiện, trong đầu lại hiện lên hình ảnh hai người cãi nhau ban nãy.
Rõ ràng là họ quen nhau. Nhưng tại sao Ớt Nhỏ lại quen Hạ Hà Tịch? Liệu điều này có liên hệ với tập đòan Chính Uy điều tra công ty yêu nghiệt? Rốt cuộc Ớt Nhỏ là người thế nào? Trong lúc đầu óc Nhan Tiếu rối ời như mớ bong bong, không biết như thế nào thì yêu nghiệt gọi đến.
----------Đại chiến giữa người và mèo------------
Hôm nay yêu nghiệt làm thêm giờ, bận đến chiều mới về tới nhà. Lúc đầu tưởng vợ đã nấu nướng xong xui đợi cơm mình ở nhà, kết quả nhà cửa vắng tanh vắng ngắt.
Hơn thế, lúc ra khỏi nhà Nhan Tiếu quên khóa cửa phòng ngủ, Tiểu Thái thừa cơ lẻn vào phòng yêu nghiệt, cào rách cả sofa, ông gấu bà gấu trên giường, một người bị mất 1 mắt, 1 người cái nơ trên đầu không biết bay đi đâu.
Điều tệ nhất, các hộp đủ màu sắc nhỏ như vất chân rải từ chiếc tủ đầu giường ra đến tận cửa, yêu nghiệt nhìn kỹ liền kêu lên thảm thiết 1 tiếng. Những hộp nhỏ này là Văn Dịch mua lén cách đây không lâu..Hờ hờ, cái này.
Lần trước, sau khi ăn vụng thành công, Văn Dịch tiếp tục vắt óc tính cách ăn lần thứ 2, nhưng sau khi phát hiện ra Tiếu Tiếu dùng thuốc tránh thai, yêu nghiệt hối lỗi hết lần này đến lần khác, cuối cùng hắn chạy đến cửa hàng bán đồ dùng dành cho người lớn, mua các loại bao cao su. Ờ, cũng không biết vợ mình thích loại nào, mùi chuối thơm hay mùi dâu tây thơm, không ngờ hiện nay các nhà sản xuất lại ác ôn như vậy, sản xuất cả loại có gai. Ái chà chà, không biết Nhan Tiếu thích loaị nhẹ nhàng hay mạnh mẽ nhỉ? Thích phong cách hoang dã hay phong cách êm ái? Con sói nọ vừa liên tưởng vừa cười cười, đứng trước cửa hàng 1 hồi lâu, cuối cùng mua 1 xấp các đồ ác ôn về, lén giấu trong tủ đầu giường, định bụng lúc nào đó lại lừa Nhan Tiếu sang phòng mình để thí nghiệm. Kết quả… bạnđangđọctruyệntạihttp:
Nhìn đám hộp nhỏ nằm rải rác khắp nhà, yêu nghiệt vô cùng tức giận, hét lớn 1 tiếng rồi lao ra ngoài: “Tiểu Thái!!!”. Nhưng làm gì thấy bóng dáng Tiểu Thái đâu nữa, yêu nghiệt nắm chặt tay thành đấm, nghiến răng ken két. Hắn hiểu rồi, cuối cùng hắn đã hiểu, chắc chắn con mèo thái giám không dùng được bao cao su nên mới ghen tức với hắn (Type đến đây ta muốn hộc máu với cách hiểu của yêu nghiệt, vậy mà cũng nghĩ ra, hại não quá đi)
Nghĩ đến đây, yêu nghiệt không kiềm được bèn cười gằn: “Tiểu Thái, mày ghen phải không? Đáng đời mày! Mày là đồ thái giám chết tiệt, suốt đời không có con mèo cái nào thích mày đâu”
Đã từ lâu, Tiểu Thái bị tổn thương về mặt thể xác lẫn tâm hồn do bị thiến, nên ngoài việc thù hận gống đực, cái mà Tiểu Thái ghét nhất chính là hai chữ “thái giám”. Chỉ cần ai nhắc đến hai chữ đó, nó nhất định sẽ xông lên cắn người đó, huống chi hai từ này được phát ra chính miệng kẻ thù yêu nghiệt.
Yêu nghiệt vừa quay người, Tiểu Thái liền chui ngay ra khỏi gầm sofa, nhón chân nhảy lên cổ ông chủ, vừa cào vừaxé, mồm kêu “ngao…ngao”. Ngao! Dám bêu giễu cái xấu của mèo đại gia àh, không nhân đạo được chút nào hay sao. Ngao! Ta cào chết ngươi, cáo chết ngươi, ta ghen ghét đấy!
“Ái ái! Tiểu Thái, con mèo chết tiệc này!” Yêu nghiệt bị tấn công, vừa quay đầu như chong chóng, vừa đưa tay tìm cách lôi Tiểu Thái xuống. Trong lúc người và mèo đánh nhau, yêu nghiệt loạng chọang…
Trong góc, lọ hoa mà Nhan Tiếu thích nhất đã bị vỡ.
Ngay lập tức, cả người và mèo đều sững sờ. Dường như Tiểu Thái cũng biết là mình vừa gây ra họa lớn, thóang 1 cái đã chạy mất tiêu, chỉ còn yêu nghiệt đứng như trời trồng mắt chữ A mồm chữ O. Nhan Tiếu thích lọ hoa này vì cô bạn đồng nghiệp cũ của Nhan Tiếu đích thân thiết kế, đích thân nung. Cô bạn đồng nghiệp nghe nói Nhan Tiếu chuyển sang nhà mới nên đã bỏ thời gian làm tặng hai vợ chồng trẻ lọ hoa vui mắt này.
Mặc dù ngay từ đầu yêu nghiệt đã thấy lọ hoa này rất xấu, nhìn rất thô kệch nhưng vì ngại vợ nên cũng không thắc mắc, phàn nàn gì. Nhưng bây giờ, lọ hoa đã vỡ rồi…biết ăn nói thế nào với vợ đây…chuyện rất khó giải quyết. nghĩ đi nghĩ lại, yêu nghiệt vẫn thấp thỏm bấm điện thoại gọi cho Nhan Tiếu hỏi rất tội nghiệp: “Bà xã, sao em vẫn chưa về hả>”
Trong điện thoại, Nhan Tiếu chỉ nói đang mua thức ở ngoài, yêu nghiệt ấ úng bảo Tiếu Tiếu về, bảo có việc muốn nói với cô…nhưng không biết rằng…còn có tai nạn lớn hơn đang đợi mình.
Sau khi về đến nhà, Nhan Tiếu vào bếp nấu thức ăn, nấu canh đảm đang khác hẳn ngày thường, khiến yêu nghiệt thấp thỏm như ngồi trên đống lửa.
Trên bàn ăn, yêu nghiệt không nhịn được nữa, đành thừa nhận tội đã gây ra. Nhan Tiếu bày bát đũa xong xuôi thì phát hiện, bình thường giờ này Tiểu Thái đã chui ra từ lâu để xin thức ăn, nhưng giờ lại không thấy đâu, bèn thắc mắc: “Sao Tiểu Thái không ra ăn cơm? Ốm àh?”
Nghe thấy vậy, yêu nghiệt ngập ngừng chớp chớp mắt trả lời với giọng tội nghiệp: “Vì nó biết mình đã phạm sai lầm…”
Nhan Tiếu cau mày, múc bát canh đầy đặt trước mặt yêu nghiệt nói: “Phạm sai lầm gì?”
Yêu nghiệt lấy lại bình tĩnh, rụt rè nói: “Hôm nay về đến nhà, anh phát hiện thấy nhà cửa bị nó phá tan tành, điều tệ nhất là nó làm vỡ lọ hoa mà em yêu thích nhất”
Nhan Tiếu còn chưa kịp nói gì, yêu nghiệt đã vỗ vai Nhan Tiếu vẻ rất nghĩa hiệp: ‘Yên tâm, anh đã giúp em cho nó 1 trận rồi”. Nói xong, gã nọ vờ như không có chuyện gì xảy ra, bưng bát canh lên húp sạch.
Yêu nghiệt vừa ăn vừa tự nhủ, bà xã không dễ dàng gì đối phó như vậy đâu, mình đổ hết tội lên đầu Tiểu Thái, chắc chắn sẽ không tin, nếu lát nữa Nhan Tiếu hỏi, mình sẽ…
“Uống hết rồi àh?” Văn Dịch chưa uống xong, Nhan Tiếu đã nhìn vào bát yêu nghiệt như không có chuyện gì xảy ra.
“Uống…hết rồi!”
Yêu nghiệt chớp chớp mắt, thấy hơi thắc mắc. Vợ không hỏi chuyện lọ hoa, cứ thế cho qua đi hay sao? Yêu nghiệt đang bụng hỏi dạ thì Nhan Tiếu múc thêm 1 bát canh nữa đẩy đến trước mặt hắn: “Uống thêm bát nữa đi!”
“Ừ!” Văn Dịch gật đầu với vẻ hơi ngơ ngác, cuối cùng như sực nhớ ra điều gì cất tiếng hỏi: “Canh gì vậy? Sao thấy như…là lạ thế nào ấy?”
Nhan Tiếu cười tươi như hoa: “Uống đi! Uống xong em sẽ cho anh biết!”
Hiếm khi Nhan Tiếu nói năng nhẹ nhàng với yêu nghiệt như vậy. Vừa nghe thấy giọng nói của Tiếu Tiếu, người hắn như mềm nhũn ra, cười đần thối, uống ừng ực bát canh thứ 2, rồi lau miệng nhìn bà xã. Bà xã như người làm ảo thuật, vừa nãy miệng còn cười tươi như hoa, giờ mặt đã tối sầm như Bao Công.
Yêu nghiệt toát hết mồ hôi, đang định hô lớn: “Anh sai rồi” thìn ghe thấy Nhan Tiếu nói: “Hôm nay em đi gặp Tiên Tiên”
Nghe thấy vậy, mặc dù trong lòng giật thột, nhưng vẻ mặt Văn Dịch vẫn cười cười vờ như không có gì xảy ra. Diêu Tiên Tiên không mách lẻo thế đâu. Hồi đầu nhờ cậu ta bốc thuốc, cậu ta thề rằng làm việc theo y đức, không bao giờ nói ra tình hình của bệnh nhân.
(Tiên Tiên: Hả? Y đức? Không phải tớ nói rồi đó sao? Y đức là chỉ đối với bệnh nhân của tớ thôi. Tiếu Tiếu không phải là bệnh nhân của tớ)
Thấy vậy, Nhan Tiếu biết rõ yêu nghiệt dù đành chết cũng không chịu khai, bènl ấy từ trong ngăn bàn ra 1 gói thuốc, ném xuống trước mặt yêu nghiệt, cười gằn nói: “Tiên Tiên bảo em đưa cái này cho anh”
Nhìn gói thuốc, yêu nghiệt vẫn vững chãi như núi thái sơn, cười với vẻ sực hiểu ra vấn đề nói: “Àh, cái này àh, haha. Em xem đầu óc anh có tệ không. Dạo này ông ngoại sức khỏe không được tốt, không phải em cũng biết đó sao. Haha. Anh nghe nói thuốc của Tiên Tiên rất tốt nên mới lấy cho ông ngoại mấy thang, nhưng bận quá…quên béng đi mất”
Lúc yêu nghiệt nói, Nhan Tiếu chỉ khoanh tay trước ngực, cười gật gù, đợi hắn nói xong mới lạnh lùng nói: “Nhưng Tiên Tiên nói với em đây là thuốc an thai”
Pằng Pằng Pằng
Yêu nghiệt đang chuẩn bị thò tay lấy gói thuốc, nghe thấy vậy sững người ngay tại trận. Diêu – Tiên – Tiên đây chính là cái y đức của cậu đó hả? Có người nào lại giúp người lại giúp ngược như cậu không hả???!!!!
Nhan Tiếu cố nhịn cười, cố làm ra vẻ giận dữ đập bàn: “Văn Dịch, anh nói đi, thuốc an thai này anh mua cho ai hả?”
“Oan quá! Oan uổng quá!” Yêu nghiệt giẫm chân liên hồi, gãi đầu gãi tai giải thích: “Tiếu Tiếu, em chớ có nghe Tiên Tiên nói linh tinh, có trời chứng giám đây là thuốc bổ bình thường thôi. Em không biết cái mồm của Tiên Tiên đâu, cô ta thích chơi khăm thôi, cậu ta ghen tị với bọn mình, muốn chia rẽ bọn mình”
“Vậy hả?” Nhan Tiếu nheo mắt: “Anh bảo Tiên Tiên muốn chia rẽ quan hệ bọn mình? Vậy tại sao cậu ta lại biết quan hệ của bọn mình là gì? Ai nói ra ấy nhỉ?”
Nghe thấy vậy, Văn Dịch càng cau mày. Một là, hắn đang tự hỏi không biết Nhan Tiếu biết được bao nhiêu phần sự thật. Hai là, đang ngần ngừ không biết dùng lời lẽ nào để đối phó, tuyệt đối không được khảo mà xưng.
Nhan Tiếu nhếch mép, ra dáng nữ vương: “Anh nói đi chứ”
Yêu nghiệt nghiến răng: “Được, anh thừa nhận…Vừa về nước là anh liên lạc với Tiên Tiên, chủ yếu là hỏi han tình hình của em…”. Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu không kiềm được nín thở, tay nắm chặt thành đấm. Cuối cùng…con sói yêu nghiệt đã lòi ra cái đuôi rồi ư? Cuối cùng đã chịu nói ra sự thật rồi ư? Sự thật có giống như những gì mình đoán không. Một năm trước hắn đã biết việc mình sẩy thai qua máy tính, sau đó âm thầm theo dõi mình…
11