“Hả?” Yêu nghiệt cao giọng hỏi rồi véo cằm nhắc: “Bà xã àh, đáng lẽ em không nên hỏi đêm nay ngủ thế nào, mà phải là tuần này – bọn mình ngủ thế nào, vừa nãy ba anh nói sẽ cùng mẹ anh ăn hết Tết Đoan Ngọ rối mới về, nên…chắc em cũng hiểu”
Văn Dịch cố ý kéo dài hai chữ “tuần này”, Nhan Tiếu nghe mà sởn hết gai ốc, đang ngần ngừ nghĩ hay là tuần này về nhà mẹ ngủ thì thấy yêu nghiệt đứng dậy. Nhan Tiếu sợ quá lùi ngay ra sau, yêu nghiệt lại tủm tỉm cười bước về phía cô. Nhan Tiếu ôm chặt ông gấu, nghiến răng, chưa biết phải làm thế nào thì Văn Dịch đã bước qua Nhan Tiếu, lấy chăn trên giường mà trải xuống đất.
“Em đừng có tính là về nhà mẹ em ở nhé! May mà loài sinh vật đơn bào như em lấy anh, như nhà người khác, phải sống chung với bố mẹ chồng thì đã bị người ta xử lý lâu rồi. Em không thấy là mấy khi ba mẹ mấy khi về nước mà đến ở nhà mình đâu, em bỏ về nhà mẹ, nếu là em, em sẽ nghĩ thế nào? Con dâu xị mặt không vui khi thấy mình đến ư?”
Văn Dịch vừa trải chăn xuống đất vừa càu nhàu: “Kẻ cả kẻ ngốc như em có đồng ý thì mẹ em cũng đồng ý không? Đồ ngốc!” Mắng xong, yêu nghiệt nhìn chiếc “giường” trong 1 tuần sắp tới mà dở khóc dở mếu: “Nhan Tiếu, anh còn ngốc hơn vì đã lấy em”
Cảnh tượng này, cộng với câu nói cuối cùng của yêu nghiệt, khiến tự dưng Nhan Tiếu thấy mềm lòng hỏi: “Anh…anh định ngủ dưới đất 1 tuần liền như vậy ư?”
Yêu nghiệt nghiêng đầu: “Biết đâu đại phu nhân lại ra lệnh đặc xá, cho phép vi thần lên giường ngủ thì sao?”
Giây tiếp theo Nhan Tiếu sắp gật đầu đồng ý thì yêu nghiệt đứng dậy, vào tủ lấy cho Nhan Tiếu 1 cái chăn mới nói: “Em nghe cho rõ đây, ý anh là, cho anh lên giường phục vụ em, chứ không có ngủ không đâu”
Nhan Tiếu suýt ngất vì hai chữ “phục vụ”, lấy ông gấu làm vũ khí ném thẳng vào người yêu nghiệt quát: “Trong đầu anh không nghĩ được chuyện gì ngoài chuyện đó àh?”
Yêu nghiệt đón lấy ông gấu, ôm nó hít hít mùi của Nhan Tiếu còn lưu lại trên đó, rồi ngẩng đầu lên hào hứng nói: “Nếu tất cả đàn ông đều không nghĩ đến chuyện đó thì nhân loại đã bị diệt vong từ lâu rồi”. Ngừng 1 lát, hắn cố tình tỏ ra ấm ức: “Thôi, anh ngủ dưới đất vậy. Nằm ngủ cạnh em…anh sợ mình không làm chủ được mình”
Nhan Tiếu: “…sao anh không đi chết ở đâu đi?”
…..
Nếu nói Văn Dịch chủ động đề nghị nằm đất 1 tuần liền, lúc đầu Nhan Tiếu còn thấy hơi áy này kèm chút cảm động, còn bây giờ, cảm giác này đều biến mất. Lúc này là 1g30 đêm. Nhan Tiếu nằm trên giường, ôm bà gấu trong lòng, trằn trọc hồi lâu không ngủ được, cô cảm thấy, nếu cứ thế này, cô sẽ thức trắng đêm đến khi trời sáng. Không…phải nói là thức trắng đến tuần sau mới đúng.
Bịt chặc tai, Nhan Tiếu tự thôi miên mình không nghe, không nghĩ gì nữa, nhưng chưa được bao lâu vẫn không kiềm chế được cơn giận trong đầu, đá vào kẻ nọ, gầm lên: “Anh có dậy không thì bảo?”
Nhan Tiếu hít 1 hơi thật sâu, không còn quan tâm đến chuyện bố chồng đang ngủ bên phòng bên cạnh thức giấc hay không, trợn mắt nhìn yêu nghiệt giả vờ tỏ ra vô tội trước mặt, chỉ ước xông tới bóp cổ hắn cho tới chết. Văn Dịch lồm cồm bò ra khỏi chăn trong trạng thái “nữa mơ nữa tỉnh”, nét mặt còn rất ngây ngô: “Bà xã, sao vậy?”
Nhan Tiếu cười khẩy, còn giả vờ nữa. Anh cứ giả vờ đi! Xem anh giả vờ được đến bao giờ! Nhan Tiếu vừa thưởng thức tài diễn xuất cao siêu của yêu nghiệt vừa nghiến răng: “Anh làm sao vậy? Anh có còn định để cho người ta ngủ nữa không?”. Từ lúc hai người tắc đèn nằm xuống, Văn Dịch ho như cuốc kêu, đến mức tim phổi nhảy rak hỏi lồng ngực mà vẫn không chịu dừng. Nhan Tiếu chuẩn bị chợp mắt thí tiếng ho lại vang lên đều đều bên tai.
Đúng là gần đây yêu nghiệt có cảm lạnh, Nhan Tiếu đã hai lần nấu nước lê ép, hai đứa sống cùng nhau, cũng không thấy hắn ho nhiều. Nhưng đêm nay bịnh của hắn lại bùng phát, bùng phát rất đúng lúc.
Yêu nghiệt chỉ vào Nhan Tiếu: “Ảnh hưởng đến em àh, anh xin lỗi, cứ đêm xuống là anh lại thấy ngứa ngáy cổ họng, không nhịn được chỉ muốn ho. Bình thường còn đỡ, nhưng hôm nay nằm dưới đất thấy hơi lạnh…”
Yêu nghiệt nói đến đó, Nhan Tiếu không chịu được nữa bèn cười khẩy. Nghe thấy chưa, câu cuối cùng mới là trọng điểm. “Có lẽ đêm nay ngủ dưới đất thấy hơi lạnh”, vậy ẩn ý là: Văn Dịch ngủ trên giường sẽ không ho nữa. Xem hắn ta quan tâm đến cô biết bao, vì không muốn ép cô ngủ chung giường, nên đã chủ động đề nghĩ ngủ dưới đất, sau đó lại để cô chủ động mời hắn lên giường.
Nhan Tiếu nghiến răng: “Được, yêu nghiệt, anh không đi đóng phim thiệt là phí! Em hỏi anh, có phải đêm nay anh không đạt được mục đích anh sẽ không chịu thôi hay không?”
Nghe thấy vậy, không ngờ yêu nghiệt trả lời rất nghiêm túc: “Đúng vậy!”
“Có phải bây giờ nếu em bảo anh lên giường ngủ, em ngủ dưới đất thì anh cũng đã chuẩn bị xong các chiêu để đối phó với em hay không?”
Nghe thấy câu này, Văn Dịch bèn nhìn lên trần nhà, một hồi lâu mới cười híp mắt nói: “Bà xã cứ thử xem! Rồi sẽ biết ngay thôi!”
Nhan Tiếu nắm chặt tay thành đấm, nhắc mình bình tĩnh, thật bình tĩnh, sau đó mới nhấc chăn lên, quay lại giường, tiện thể quát: “Anh cút lên trên này đi!!!”
Yêu nghiệt đã có lệnh đặc xa,1 khấp khởi bò lên giường, chưa kịp ghé sát vào tóc Nhan Tiếu đã gào lên thảm thiết. Lần này, bố mẹ chồng nằm ở phòng bên cạnh, dù có muốn giả vờ không nghe thấy cũng không thể chịu đựng được nữa, mẹ Văn Dịch quát: “Văn Dịch, nhỏ tiến thôi cho ba mẹ nhờ!”
Yêu nghiệt hậm hực bảo “vâng”, lật chăn ra xem, chỉ thấy Tiểu Thái đang ung dung nằm giữa hai người, nhắm hờ mắt ngủ.
“thế này có nghĩa là thế nào?” Rõ ràng hắn nhớ là đã nhốt Tiểu Thái ở ngoài, việc đã sắp thành lại hỏng bét!
Khóe miệng yêu nghiệt giật giật, nhìn Nhan Tiếu với ánh mắt căm thù, không kiềm được nữa lại gào lớn: “Đồ mèo thái giám chết tiệt, sớm muộn gì cũng có ngày tao giết chết mày”
Ba giờ rưỡi sáng, cuối cùng Nhan Tiếu cũng ngủ thiếp đi.
Cũng không biết yêu nghiệt đã đuổi kẻ thù Tiểu Thái ra khỏi phòng bằng cách nào. Hắn lại trèo lên giường, lặng lẽ lật chăn ra, lặng lẽ ngắm người bên cạnh đang ngủ, nhếch mép, vẫn không kiềm được khẽ ôm Nhan Tiếu vào lòng, vừa vuốt tóc mai của cô vừa mắng: “ngốc ạh!”
Em đúng là đồ ngốc, đàn ông dĩ nhiên là phải đam mê rồi, ngủ cùng em dĩ nhiên là đầu ốc phải đen tối rồi. Nhưng Tiếu Tiếu, cái mà anh cần không phải 1 đêm ân ái. Kể từ 3 năm về trước, cái anh cần là nữa đêm tỉnh giấc, mở mắt ra được nhìn thấy em, đưa tay ra là được ôm em vào lòng. Nhịp thở đều đặn của em, hơi ấm quen thuộc mới là điều anh khát khao nhấtHôm sau, không nằm ngoài dự đoán, Nhan Tiếu đã đi làm muộn.
Lúc đến công ty, Hạ Hà Tịch, chị Hoa và mọi người đang họp. Sắp đến Tết Đoan Ngọ, bộ phận Quy hoạch doanh nghiệp phải chuẩn bị tổ chức 1 bữa tiệc, rất nhiều việc còn chưa chốt được, chính vì thế giai đoạn này là giai đoạn bận nhất.
Vì chị Hoa chuẩn bị làm đám cưới nên rất nhiều việc đều buông xuôi, không quan tâm. Nhan Tiếu phải lo một mình, bận tối mắt, may mà Hạ Hà Tịch đã quen với việc tổ chức các bữa tiệc như thế này, đưa ra được nhiều ý kiến mang tính chất xây dựng cho Nhan Tiếu.
Các cuộc họp hôm nay chủ yếu là báo cáo một số tiến độ về vấn đề tổ chức bữa tiệc, những việc này đều do Nhan Tiếu nắm bắt nên chủ trì cuộc họp này cũng là Nhan Tiếu. Kết quả, cô lại đến muộn nữa tiếng đồng hồ. Lúc Nhan Tiếu có mặt tại phòng họp, Hạ Hà Tịch đang báo cáo tiến độ cv với nhân viên bằng máy chiếu. Nhan Tiếu vừa xấu hổ vì mình đến muộn vừa ngạc nhiên vì Hạ Hà Tịch lại nhớ như in những chuyện cô mới nói có 1 lần, đồng thời còn truyền đạt lại được cho người khác.
Vì không tập trung tinh thần cho cuộc họp, nên suốt cuộc họp, đầu óc Nhan Tiếu cứ để đâu đâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, chị Hoa mới lạnh lùng châm chọc cô mấy câu, cô mới trở về với thực tại, vội vàn xin lỗi mọi người vì đến muộn và trong cuộc họp không tập trung.
Cũng may trong phòng họp chỉ còn lại chị Hoa, Nhan Tiếu và Hạ Hà Tịch. Chị Hoa cũng đã cố gắng nể mặt Nhan Tiếu.
Chị Hoa nhìn Hạ Hà Tịch lắc đầu nói: “Thật không biết đôi mắt nào lại chấm em” (Cơ mà chị này nói đúng, ta like)
Vừa nói dứt lời, Nhan Tiếubèn đỏ bừng mặt, không biết phải làm thế nào. Hạ Hà Tịch liền giải vây cho cô: “Thôi, còn rất nhiều việc phải làm, mọi người đi đi”
Chị Hoa “hứ hứ” hai tiếng, quay đầu đang định ra khỏi phòng họp, đúng lúc cô bé ngoài quầy chạy xộc vào phòng, đâm sầm vào chị Hoa. Chị Hoa đứng dậy đang định mắng thì nhìn thấy cô bé ôm 1 bó hoa hồng lớn cười tươi đứng nguyên tại chỗ, chị Hoa liền thay đổi ngay thái độ kêu “haizzz” với vẻ ngượng ngùng.
Hóa ra, kể từ khi kết hôn, cứ vài ba ngày ông xã dịu dàng, lãng mạn đa tình của chị Hoa lại tặng cho chị 1 niềm vui bất ngờ, hôm thì bữa tối dưới ánh nến, hôm thì lại đích thân làm sôcôla, hoa tươi cũng tặng liên tục, dĩ nhiên là lời chúc trong tấm thiệp tặng kèm với bó hoa cũng vô cùng mặn nồng. Kẻ ngốc như Nhan Tiếu đọc xong cũng phải thầm ghen tị.
Cô bó trực quầy ôm bó hồng đi vào, chị Hoa đưa tay ra nhận rất tự nhiên. Ai ngờ, tay vừa thò ra, cô bé trực quầy lại chơi khăm tránh ra sau rồi lại chạy đến trước mặt Nhan Tiếu cười khúc khích: “Tiếu Tiếu, hoa của chị. Xem xem ai tặng đi!”
Vừa nói dứt lời, Nhan Tiếu liền sững người: “Của chị hả?” Ai lại lãng nhách như vậy nhỉ, chẳng nhẽ là….
Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu ngượng ngùng quay đầu lại nhìn Hạ Hà Tịch, thấy sắc mặt anh không hề thay đổi, không biết đang nghĩ gì. Nhan Tiếu liền cười, nhìn lên trần nhà nói: “Em không nhầm đó chứ?”
Chị Hoa mặt tối sầm nói lớn: “Em nhìn thiệp là biết có phải nhầm hay không chứ có gì đâu?”
Nhan Tiếu im lặng, không dám ở thiệp ra xem. Với những điều mà cô hiểu về yêu nghiệt, nếu quả thật viết ra những lời tình cảm mặn nồng thì chắc chắn sẽ kinh khủng gấp trăm ngàn lần ông xã trẻ của chị Hoa.
“Hê hê, không biết là ai mà lãng nhách như vậy, chắc là đùa rồi”
Nói xong, từ nãy đến giờ Hạ Hà Tịch vẫn im lặng, giờ mới ngẩng đầu lên tiếng: “Xin lỗi, anh chính là kẻ lãng nhách đó”
“Xin lỗi, anh chính là kẻ lãng nhách đó”. Hạ Hà Tịch vừa nói ra câu đó, cả gian phòng chỉ thấy gió thỏang.
Chị Hoa và cô bé trực quầy đều là người tinh ranh, đâu có chuyện không hiểu, nghe thấy vậy liền cười khúc khích ra khỏi phòng họp, trong phòng chỉ còn lại Nhan Tiếu và Hạ Hà Tịch, Nhan Tiếu đứng chôn chân, vô cùng ngại ngùng.
Hạ Hà Tịch khẽ hắng giọng nhưng cũng không tỏ ra ngại ngùng, chỉ mỉm cười nói: “Đợt trước chồng chị Hoa ngày nào cũng tặng hoa, anh thấy em và các bạn nói là ngưỡng mộ, rồi bảo chưa bao giờ được nhận hoa, chính vì thế…” Nói đến đây, Hạ Hà Tịch bật cười trước.
“Rất ấu trĩ đúng không? Thực ra lúc đó anh nghĩ, anh phải làm điều gì đó trước Văn Dịch. Tuổi thơ của em đã bị cậu ấy bá chiếm rồi, kiểu gì cũng phải để lại 1 chút cơ hội cho kẻ đến sau chứ, đúng không?”
Nhan Tiếu cắn chặt môi, lặng lẽ nhìn Hạ Hà Tịch. Dường như anh thích màu xám, comple đổi đi đổi lại chỉ có 1 gam màu, nhưng kết hợp với nước da trắng trẻo của anh nhìn không hề thấy tối. Cộng với các nét thanh tú, nói thật lòng, Hạ Hà Tịch đúng là 1 chàng trai điềm đạm, nho nhã, biết quan tâm đến người khác, nếu không có yêu nghiệt, có lẽ cô…
Nhan Tiếu ngừng 1 lát, cắt đứt dòng suy nghĩ khủng khiếp của mình nói: “Cảm ơn bó hoa của anh, nhưng…”
Cô chưa kịp thốt ra câu từ chối, Hạ Hà Tịch đã mỉm cười ngắt lời: “Tiếu Tiếu, có phải em thấy anh rất lãng nhách đúng không? Hồi đầu thì nói chắc như đinh đóng cột muốn theo đuổi em, muốn giành lấy em từ tay Văn Dịch, nhưng điều khó nói nhất là, anh chưa bao giờ theo đuổi con gái, cũng không biết làm thế nào để khiến em vui được, làm thế nào để bày tỏ tấm lòng của mình đối với em. Hiện nay điều duy nhất anh có thể làm là giúp em 1 chút trong công việc”
Hạ Hà Tịch vừa nói như vậy, Nhan Tiếu không biết phải làm thế nào, bàn tay đang định trả lại hoa cứng đờ. Hạ Hà Tịch à Hạ Hà Tịch, rốt cuộc anh ngốc thật hay ngốc giả? Anh nói nghe tội nghiệp như vậy, tình cảm thắm thiết như vậy, em biết từ chối thế nào đây?
Thực ra, ngay từ đầu khi biết được tình cảm của Hạ Hà Tịch, Nhan Tiếu đã lánh mặt anh. Mặc dù Nhan Tiếu biết quan hệ cô với yêu nghiệt chưa thật sự chắc chắn, nhưng sự thật cô đã kết hôn vẫn trói buộc cô, cô không thể đón nhận Hạ Hà Tịch. Lúc đầu Nhan Tiếu còn nghĩ sẽ tìm 1 cơ hội để từ chối chính thức, nhưng thái độ không theo đuổi ráo riết, không bày tỏ tình cảm nhưng không giấu nổi sự chân thành của Hạ Hà Tịch khiến Nhan Tiếu khó xử.
Dù gì thì khi Hạ Hà Tịch chưa có hành động gì, cô cũng không thể khẩn trương xông lên nói: “Anh đừng thích em có được không?” Nhan Tiếu thầm cầu nguyện cho mình quá cả nghĩ, thực ra Hạ Hà Tịch không coi trọng cô như vậy, nhưng bây giờ xem ra, hóa ra anh chàng này không biết theo đuổi con gái.
Trong chốc lát, Nhan Tiếu khóc dở mếu dở. Hạ Hà Tịch lại nói: “Anh biết anh không sánh được tình cảm của em và Văn Dịch, nhưng Tiếu Tiếu à…” Hạ Hà Tịch ngập ngừng, 1 lúc mới cau mày nói tiếp: “Anh chỉ mong em đừng trốn tránh anh, hãy coi anh như đồng nghiệp, bạn bè cũ được không?”
Giọng Hạ Hà Tịch có vẻ rất tội nghiệp. Nhan Tiếu đã mềm lòng, vẫn chưa ý thức được mình làm gì thì đã gật đầu. Thấy vậy, Hạ Hà Tịch liền cười nói nhỏ: “Ngoài việc tặng hoa, anh còn làm 1 chuyện lãng nhách hơn, ấu trĩ hơn, mong Tiếu Tiếu đừng chê cười”
“Gì cơ?” Nhan Tiếu càng sửng sốt, cô nhìn Hạ Hà Tịch chằm chằm nhưng đối phương chỉ mỉm cười, quần áo chỉnh tề, chỉ thấy rất đẹp trai. Chỉ có điều trong nụ cười đó, Nhan Tiếu nhận ra có nét gì đó ranh mãnh. Nhan Tiếu cắn chặt môi, đột nhiên không xác định được vừa nãy Hạ Hà Tịch diễn kịch hay thể hiện tình cảm chân thành.
“Chuyện lãng nhách hơn, ấu trĩ hơn là chuyện gì vậy?”
Hạ Hà Tịch lắc đầu: ‘Nói ra thì không còn gì là thú vị nữa. Àh, sắp đến Tết Đoan Ngọ rồi, cho anh gửi lời hỏi thăm đến hai bác”
Nhan Tiếu cau mày, chưa hiểu câu nói không đầu không đuôi này của Hạ Hà Tịch có nghĩa là gì thì anh đã chậm rãi bước đến cửa, chuẩn bị đi ra. Nhìn cảnh tượng này, Nhan Tiếu không chịu được nữa bèn gọi: “Đợi dã”
Hạ Hà Tịch liền đứng lại, quay lưng về phía Nhan Tiếu, nghe thấy sau lưng vọng lại tiếng cô: “Tập đoàn Chính Uy…hay là anh rốt cuộc đang điều tra Công ty của Văn Dịch cái gì? Anh quen cô thứ ký của Văn Dịch đúng không?”
Nghe thấy vậy, Hạ Hà Tịch bình thản ngoái đầu lại, ánh mắt lấp lánh: “Anh tưởng rằng suốt đời này em không bao giờ hỏi chứ?”. Thực ra, ngay hôm giằng co với Quả Quả trên đường, Hạ Hà Tịch đã liếc thấy Nhan Tiếu, chỉ có điều chỉ nhìn thóang qua, anh không dám chắc đó là cô. Lúc đầu anh tưởng chắc Nhan Tiếu sẽ tới hỏi tội, nhưng đối phương lại giả vờ không biết gì.
Nghĩ đến đây, Hạ Hà Tịch không kiềm được bèn mỉm cười tự chế giễu mình, nếu không vì Văn Dịch thì có lẽ suốt đời Tíêu Tiếu sẽ không bao giờ hỏi. Vì mình chỉ là 1 người qua đường rất đỗi bình thường.
24