Anh véo tai cô mà nói:
- Em đừng có mơ. Bố mẹ không ở bên chúng ta, anh có nghĩa vụ chăm sóc em. Dù em có chạy đến nơi chân trời góc bể thì anh cũng sẽ lôi em về.
Bây giờ, cô đã đi thật, đúng như lời cô đã nói lúc đó, ngoài chiếc va ly du lịch nhỏ màu đỏ ra, cô không hề đem theo bất cứ thứ gì. Những hiểu nhầm của anh đã khiến cô thật sự chán chường, mệt mỏi với cuộc sống này. Anh xót xa ân hận nghĩ lại.
Anh đến Công ty quảng cáo JS tìm Đặng Bành hỏi anh ta:
- Bối Nhĩ có đến đây tìm anh không?
- Có chuyện gì thế? - Anh ta hỏi.
- Tôi hỏi anh, nó có đến tìm anh không? - Lý Bối Lỗi gần như xông đến quát vào mặt anh ta.
Hai nhân viên bảo vệ đi đến trước mặt, họ hỏi:
- Phó tổng giám đốc Đặng, anh có cần chúng tôi giúp gì không ạ?
- Không cần đâu. Vị này là bạn tôi. Hai anh đi lo việc của các anh đi. - Đặng Bành nói năng thân thiện.
- Tối qua, cô ấy có gọi điện cho tôi. - Anh quay đầu lại nói với Lý Bối Lỗi. - Khi đó tôi đang họp, chúng tôi chỉ mới nói chuyện với nhau được hai câu thì gác điện thoại. Khi họp xong, tôi gọi lại nhưng cô ấy đã tắt máy.
- Bối Nhĩ không giống những người con gái luôn ở bên cạnh anh. Anh tránh xa nó một chút. - Lý Bối Lỗi nhắc nhở.
- Tôi yêu cô ấy thật lòng. Tôi không hề muốn làm tổn thương cô ấy. - Đặng Bành giải thích.
- Anh không yêu nó mà anh chỉ yêu thể diện của mình. - Lý Bối Lỗi giận dữ nói. - Cho dù thế nào, Bối Nhĩ cũng không thể chịu được bất kỳ tổn thương nào. Anh có gia đình của anh, xin hãy tránh xa nó ra.
- Anh có thành kiến với tôi.
- Tôi vốn không có hứng thú tìm hiểu xem rốt cuộc anh là người như thế nào. Tôi chỉ quan tâm đến em gái tôi thôi. Tôi không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương nó. Ai muốn làm tổn thương nó, tôi sẽ liều mạng với kẻ đó.
- Rốt cuộc Bối Nhĩ làm sao vậy? - Đặng Bành hết kiên nhẫn hỏi anh.
- Chẳng liên quan gì đến anh. - Anh xoay người bước về phía thang máy.
Ðặng Bành đuổi theo, Lý Bối Lỗi quay lại quát:
- Anh đứng lại. Từ nay về sau, đừng bao giờ xuất hiện ở nhà tôi nữa.
- Anh vốn không để ý đến những cảm nhận của cô ấy. Anh vốn không hiểu rốt cuộc Bối Nhĩ cần gì.
- Anh càng không hiểu đâu.
Cửa thang máy phát ra tiếng “tinh tinh”, tâm trạng của anj cũng sụp xứng như cơ thể anh. Anh luôn chọ rằng không có ai hiểu Bối Nhĩ bằng anh nhưng hôm nay, anh đã để mất cô rồi.
Lý Bối Nhĩ ngồi co ro trên chếc ghế dài ở bến tàu điện ngầm, thẫn thờ nhìn những đoàn tàu lao nhanh về phía trước, bóng người trong các toa tàu vụt qua trước mặt cô. Hồi cô còn rất nhỏ, cô từng mơ ước mình được ngồi trong một toa tàu rộng và trở thành một thành viên của nhóm người lang thang trong đó. Khi ấy, cô và anh Lý Bối Lỗi đang sống ở nhà bà nội. Lần đầu tiên gặp anh em họ, người hàng xóm có hỏi:
- Lớn lên, các cháu muốn làm gì?
- Cháu muốn trở thành một nhạc sĩ dương cầm. - Anh Lý Bối Lỗi ngẩng đầu lên đáp.
- Cháu muốn đi lang thang. - Lý Bối Nhĩ cúi đầu nhìn xuống chân mình nói.
Người hàng xóm và bà nội của họ đều ngỡ ngàng, sao một bé gái năm tuổi lại có thể nói ra những điều như vậy chứ.
Ngày sinh nhật tròn năm tuổi, mẹ cô đã tặng cho cô cuốn Tam Mao lưu lạc ký. Mỗi tối, trước khi đi ngủ, cô đều tựa vào mẹ và nghe mẹ đọc một câu chuyện trong đó. Bối Nhĩ biết Tam Mao, biết cậu bé lang thang khổ sở không nơi nương tựa từ khi đó. Cậu ấy còn nhỏ như vậy mà đã phải chịu đựng một cuộc sống khốn khổ, nhưng cậu ấy vẫn dựa vào ý chí ngoan cường của bản thân, vẫn không từ bỏ dũng khí sống của mình.
Ngày bố mẹ đưa cô đến nhà bà nội, cô đã từng cho rằng mình đã biến thành Tam Mao cô đơn không ai yêu thương. Cô không thể đối diện với tình yêu mà bà nội dành cho anh Lý Bối Lỗi, cô càng không thể chấp nhận việc mình bị coi thường. Cô muốn rời khỏi nơi đó, đi lang thang một mình. Cô đã từng thử bỏ nhà đi năm cô năm tuổi nhưng cô chẳng biết đi đâu. Cuối cùng, cô đã trốn vào nhà kho nhỏ phía sau nhà bà nội. Cô mãi không thể nào quên ngày hôm đó. Cô trốn trong nhà kho đưng vô số đồ đạc linh tinh, gió lạnh luồn qua khung cửa sổ chưa đóng thổi vào mặt cô. Cô kiễng chân, cố bám vào tường, rướn người lên để đóng của sổ nhưng mảnh vôi phía trên bờ rơi đầy lên đầu cô. Cô sợ hãi ngồi sụp xuống nền xi măng. Hai đầu gối cô đều bị trầy xước. Cô dùng đôi bàn tay nhỏ bé lấm lem của mình để bịt vết thương đang chảy máu. Nỗi sợ khủng khiếp và cảm giác cô đơn dần dần xâm chiếm cả con người cô. Cuối cùng, anh Lý Bối Lỗi đã tìm thấy và cõng cô ra khỏi nhà kho đáng sợ đó. Cũng từ đấy, cô từ bỏ ý định bỏ nhà ra đi. Anh Lý Bối Lỗi đã hy sinh mọi thứ để cô có niềm tin vào cuộc sống, gạt bỏ ý định đi lang thang để được tự do của cô. Nhưng gần đây, những hiểu lầm của anh Lý Bối Lỗi khiến cô cảm thấy không yên, cảm giác cô độc bị cuộc sống bỏ rơi lại đến với cô. Cô muốn trốn chạy.
Cô đặt chiếc va ly du lịch màu đỏ xuống dưới chân, nhẹ nhàng gục đầu lên chiếc va ly đó, lặng lẽ nhìn thành phố ồn ào náo nhiệt mà không biết mình sẽ đi đâu. Một cô gái trẻ, cao ráo ngồi xuống bên cô, mãi sau, cô ấy mới mở miệng hỏi cô:
- Xin hỏi, cô có phải là Bối Nhĩ không?
Cô ngẩng đầu nhìn côgái xinh đẹp xa lạ bên cạnh và có cảm giác hình như cô đã gặp cô ấy ở đầu rồi, nhưng cô không thể nhớ ra nổi.
- Chúng ta đã từng gặp nhau một lần, ở nhà anh Dã Tốt. Có thể là cô không nhớ tôi.
Ánh nắng chiếu lên làm da trắng ngần của cô gái đó càng làm cho khuôn mặt của cô trở nên ửng hồng. Dưới ánh nắng chói chang, Bối Nhĩ mở mắt nhìn cô ấy và chợt nhớ ra, đây chính là cô gái ở nhà Dã Tốt hôm đó.
Cô ấy ngồi bên Bối Nhĩ nở một nụ cười thân thiện, cô ấy nói:
- Cô sắp đi xa sao?
- Tôi không biết mình sẽ đi đâu nữa. - Bối Nhĩ tiếp tục gục đầu vào chiếc va ly, buồn bã nói. - Tôi bị lạc đường rồi...
- Ồ! Hóa ra là vậy. - Cô ấy đứng lên kéo tay cô, dịu dàng nói. - Tôi đưa cô về nhà nhé.
Bối Nhĩ không nói gì, chỉ thẫn thờ nhìn đoàn tàu chạy qua trước mặt như một đứa trẻ bị người ta bỏ rơi. Cô ấy nhìn cô, trong ánh mắt cô hiện lên vẻ hoảng hốt bất an. Dung nhan xinh đẹp của cô bị một làn sương u ám che khuất khiến người ta đều cảm thấy xót thương. Ðây chính là nguyên nhân Dã Tốt không thể nào quên được cô Cô gái đó thầm nghĩ.
Khi trời tối dần, cô gái đó đã đưa cô về nhà mình. Cô ấy không hiểu tại sao mình lại đưa cô về nhà. Cô ấy chỉ muốn làm gì đó cho cô mà thôi.
- Cô ngồi nghỉ một lát đi. Tôi đi chuẩn bị nước tắm cho cô. Lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm. - Cô gái đó nói.
Bối Nhĩ vẫn không nói lời nào. Tại sao cô lại đi theo cô gái xa lạ mới chỉ gặp nhau có một lần về nhà, đến cả cô cũng không hiểu nữa. Dù sao cô cũng không còn nơi nào để đi. Thành phố này lớn như vậy nhưng chẳng hề có chỗ nào cho cô sống cả. Khi cô thật sự ra ngoài, cô mới phát hiện ra rằng cuộc sống lang thang khiến cho con người ta mệt mỏi. Cô chạy ra ngoài để bản thân tỉnh táo hơn một chút nhưng cô đâu ngờ rằng, mới chỉ xa nhà có vài tiếng đồng hồ mà cô lại càng đau lòng hơn thế này.
Năm nay cô đã hai mươi sáu tuổi nhưng cô vẫn giống cô bé không hiểu sự đời năm đó, cô cảm thấy mình thật ngốc nghếch.
- Cô muốn ăn gì? - Cô gái đó từ nhà tắm bước ra, ngồi xuống trước mặt cô hỏi.
- Tôi chỉ muốn yên tĩnh một lát thôi. - Cô nói.
- Cô như vậy sẽ khiến người khác lo lắng đấy. Cô mệt à? Cô có muốn tắm nước nóng không? - Cô gái đó mỉm cười hỏi cô như thể đang nịnh một đứa trẻ.
- Tại sao cô lại đưa tôi về nhà? - Bối Nhĩ bỗng hỏi.
- Tôi không muốn cô đi lang thang trên phố.
- Tại Sao?
- Vì nếu cô đi lang thang trên phố sẽ có người đau lòng. Tôi không muốn thấy người đó đau lòng.
- Cô yêu Dã Tốt ư? - Cô mở to mắt hỏi cô ấy.
Cô ấy không nói gì mà chỉ đứng dậy nhìn ra ngoài của sổ. Phòng trọ cô ấy thuê là một nơi phồn hoa. Cô ấy sống ở tầng mười lăm. Mỗi đêm nhớ anh, cô ấy đều ngồi thu mình bên ban công, ngắm nhìn thành phố ồn ào và náo nhiệt này. Cô ấy chưa bao giờ nói rằng cô ấy yêu anh. Anh cũng chưa bao giờ hứa với cô ấy bất kỳ điều gì.
Họ giống như hai kẻ lang thang trong thành phố này, gặp gỡ rồi lại chia tay và chờ đợi lần gặp gỡ sau... Nhưng cảm giác an toàn của một người con gái chính là cảm giác an toàn trong tâm hồn, niềm vui thể xác mà cô nhận được chỉ là cảm giác an toàn nhất thời, tuy nhiều, an toàn và cảm giác an toàn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Nhiều lúc, cô ấy đứng đây nhìn anh mặc đồ ra đi, chịu đựng nỗi cô đơn xâm chiếm lấy nhưng cô ấy chưa bao giờ níu giữ anh, cũng chưa bao giờ đòi hỏi anh phải có bất kỳ trách nhiệm gì. Tận sâu trong lòng mình, cô ấy biết rõ, cuối cùng sẽ có một ngày đường ai nấy đi, sẽ chẳng có ai rơi nước mắt đau lòng vì ai. Ðây chính là điều họ đã thống nhất với nhau ngay từ đầu. Nhưng cô ấy không thể nào quên được những lúc anh ôm cô ấy mà miệng anh lại gọi tên Bối Nhĩ. Cô ấy có thể chịu đựng việc anh không yêu mình, nhưng điều khiến cô ấy không thể nào bỏ qua được đó là trong mắt anh, cô ấy chẳng qua chỉ là một vật thế thân đáng thương mà thôi.
- Nếu cô không muốn ra ngoài, vậy tôi đi làm chút gì đó cho cô ăn nhé. - Trên khuôn mặt thanh tú của cô ấy vẫn nở nụ cười rạng rỡ.
- Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.
- Có gì đáng nói đâu.
- Cô yêu anh ấy đúng không?
- Vậy còn cô, cô đã từng yêu anh ấy ư? - Cô ấy hỏi lại.
- Tôi... - Cô bỗng khựng lại không biết phải trả lời thế nào. Đúng là cô cũng có tình cảm đặc biệt với anh, tình cảm không thể cắt bỏ nhưng lại không phải là tình yêu. Có lẽ chính vì vậy nên cô mới đào con đường nhỏ trong sâu thẳm linh hồn với hy vọng sẽ được sự quan tâm và chăm sóc của anh ấy, nhưng cô lại không thể nào yêu anh ấy.
- Tôi nghĩ, chúng ta chuyển sang chủ đề khác nhé. - Cô gái nói.
- Cô không cần phải thương hại tôi đâu.
- Tôi không thương hại cô. Tôi không những không thương hại mà thậm chí còn ghen tị với cô.
- Ghen tị với tôi ư?
- Ðược một người con trai ngày đêm nhớ đến trong suốt bao nhiêu năm như vậy, lẽ nào chẳng phải là điều khiến cho người ta ghen tị sao?
Bối Nhĩ cúi đầu không nói gì. Chính nỗi nhớ nhung đó đã khiến cô cảm thấy mệt mỏi không thể nào thở nổi. Nếu anh hận cô thì lòng cô có thể đã dễ chịu hơn một chút.
Lý Bối Lỗi giống như chú ruồi đi lùng sục mọi ngõ ngách của thành phố này. Anh đi tìm mọi nơi Bối Nhĩ có thể đến, thậm chí còn đến tìm cả Tỉnh Điền, nhưng chẳng ai biết rốt cuộc cô đã đi đâu. Anh ngồi bên lề đường, buồn bã hút thuốc như thể người nông dân bị người ta quỵt tiền công vậy.
Khả Lam gọi điện đến, anh sốt sắng hỏi:
- Em nói thử xem liệu nó có thể đi đâu chứ? - Anh lo đến phát khóc tới nơi rồi.
- Anh đã hỏi cô ấy chưa? - Khả Lam nhắc anh.
- Ai cơ?
- Cô gái mà em gặp ở nhà anh hôm đó ấy.
- Em nói là u Duong San San ư?
- Vâng.
- Sao anh lại quên mất cô ta nhỉ? - Anh vội gác điện thoại, lái xe đến thẳng nhà u Dương San San.
- Em ấy không nói gì với tôi cả. - u Dương San San mặc một chiêc áo phông bằng vải bông, khuôn mặt mệt mỏi trả lời anh.
- Cô sao thế? Cô bị ốm à? - Anh đứng ngoài cửa lo lắng hỏi cô.
- Không sao. Chỉ là ốm vặt thôi.
- Cô đi khám bác sĩ chưa?
- Tôi đi rồi. Hôm qua, tôi vừa mới từ bệnh viện về. - Cô mệt mỏi nói.
- Ồ! - Anh ngần ngại hỏi cô. - Có phải là vì tôi nên cô mới...
- Không liên quan gì đến anh. - Cô ngắt lời anh. - Là chuyện riêng của tôi. Anh không phải tự trách mình.
- Cô nhớ giữ gìn sức khỏe đấy. – Anh nói.
- Tôi biết rồi.
Hai người họ một người đứng trong, một người đứng ngoài, lặng lẽ nhìn nhau, khoảng một phút sau, anh nói
- Tôi đi đây. Cô nghỉ ngơi đi nhé.
Cô chẳng nói gì, lặng lẽ đóng cửa lại. Cô không để cho anh vào, anh chỉ cần bước thêm một bước là ý chí của cô sẽ đổ theo. Cô không muốn tiếp tục như vậy nữa. Cô quá mệt mỏi rồi. Cô đang cố gắng để đẩy anh ra khỏi ký ức của mình.
Cô đi vào bếp mở tủ lạnh ra, lấy một hộp kem và dùng thìa xúc một miếng thật lớn đưa vào miệng. Cô ăn mà nước mắt cứ trào ra. Cô một tay gạt nước mắt, một tay xúc kem đưa lên miệng, nhưng nước mắt rơi ngày càng nhiều hơn. Cuối cùng, cô ném chiếc thìa xuống nền nhà và bò ra ghế sô pha khóc đau khổ. Cô đau đớn phát hiện ra rằng, cô đã yêu người đó đến mức không còn thuốc chữa nữa rồi. Cô khóc, không phải vì anh mà là vì thương cho cô. Trước đây, khi cô buồn, cô thường ăn rất nhiều để dung hoà nỗi đau với đồ ăn. Nhưng bây giờ, dù cô có ăn bao nhiêu đi chăng nữa, cũng không thể lấp kín chỗ trống lớn trong lòng cô.
Lý Bối Lỗi thất vọng bước xuống cầu thang. Trông bộ dạng của u Dương San San thật khiến cho người ta đau lòng. Anh không hề muốn làm tổn thương cô nhưng sao sự việc lại đến nông nỗi này chứ? Bối Nhĩ bỗng nhiên biến mất, còn u Dương San San thì lại tiều tụy như thế, anh có cảm giác như ai đó dùng dao móc tim mình ra vậy.
..Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ..
Ngày đầu tiên Tỉnh Điền bình phục trở lại, anh đã nhận hợp đồng quay quảng các cho một hãng dầu gội đầu. Anh đã rất cố gắng nhưng vẫn không thể nào nhập vai được, đạo diễn có chút chán nản, chau máy hói anh:
- Rốt cuộc cậu có quay được không?
- Tôi làm được. – Tỉnh Điền trả lời ngay.
- Cậu nghỉ ngơi một chút đi. - Đạo diễn trầm lặng nói, một khuôn mặt khó coi giống như một tấm vải lụa phủ đầy bụi.
- Anh đang lo lắng cho cô ấy ư? - Dương Tử đưa cho Tỉnh Ðiền một chai nước suối và hỏi anh.
- Cô nói xem liệu cô ấy có thể đi đâu? – Tỉnh Ðiền lo lắng hỏi cô.
- Tôi không biết. - Dương Tử đáp. – Nhưng, nếu đã đi, tôi nghĩ cô ấy sẽ không chịu đến một nơi mà người ta có thể dễ dàng tìm thấy mình đâu.
- Haizzz! – Tỉnh Điền thở dài. - Bao nhiêu năm rồi mà cô ấy vẫn ương bướng như vậy, giống như một đứa trẻ luôn làm người khác phải lo lắng.
- Cô ấy cũng đã trưởng thành rồi. Cô ấy biết tự lo cho mình.
- Nhưng tôi không thể không lo cho cô ấy.
Dương Tứ không nói gì nữa mà chỉ cúi đầu chỉnh lại trang phục cho anh.
Từ trường quay đi ra, Tỉnh Điền trầm tư ngồi trên xe rồi vội đến buổi họp báo.
- Trông anh rất mệt. Anh có muốn về nghỉ không? - Dương Tử hỏi anh.
- Không cần đâu. Tôi đã nghỉ quá lâu rồi. - Anh nói.
Vì chân bị thương nên anh đã nghỉ ở nhà gần hai tháng. Một diễn viên nếu không có phim để đóng thì cũng giống phư người công nhân bị mất việc, là một chuyện vô cùng đáng buồn. Anh có được như ngày hôm nay không chỉ đơn thuần là dựa vào vận may mà thực sự anh đã trải qua rất nhiều nỗi khổ, nhưng mọi người xung quanh không hề biết, anh cũng phải bỏ ra rất nhiều công sức. Anh vì chuyện này mà đã phải từ bỏ nhiều thứ, kể cả tình yêu của anh. Anh không cho phép mình dừng lại. Đáng ra, tình trạng sức khoẻ hiện nay của anh chưa thể quay phim được nhưng anh không cần để ý nhiều đến thế, trong mắt anh, không có gì quan trọng hơn sự nghiệp diễn viên của mình.
44