watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Xuyên Không Vạn Năm Vạn Năm
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang





Nhiều năm sau nữa, họ đều đã thành thần tiên…



Chỉ có điều, Vân Hi không còn là thiếu nữ hồn nhiên vô tư như trước, nàng trở lên trầm mặc ít nói…



Năm tháng trôi qua, Vân Hi dường như đã quên sự chăm sóc bảo hộ ngày nào của sư huynh, đối với y, cũng không dám bày tỏ sự thân thiết suồng sã, luôn một mực tương kính… Nàng kết bạn với một vài tiên nữ trên Thiên giới như Bạch Hồ Tiên Tử, Mẫu Đơn Tiên Tử. Họ tường ngồi dưới dương liễu bên ngự hồ, tâm sự mọi chuyện trên đời. Bạch Hồ Ly thầm thương trộm nhớ Chu Tước thần nhưng không dám đến gần hắn. Mẫu Đơn Tiên Tử có địa vị cao hơn một chút, cũng đã sớm đính ước với người kế vị của Thanh Long tộc (tương lai là phụ mẫu của Khương Vũ), trong ba người thì Mẫu Đơn cũng là người có vẻ hạnh phúc an nhàn nhất. Cũng chỉ có Vân Hi là đạo tiên nên nàng không nhắc đến chuyện yêu đương mong đợi gì của bản thân.



Một ngày nọ, Thiên giới có bày tiệc lớn, nói là lễ ban hôn cho Thái tử điện hạ. Vị Thái tử điện hạ nghe đồn xuất chúng tài mạo song toàn đó, Vân Hi cũng chưa một lần được diện kiến. Chỉ biết đối tượng được ban hôn cho Thái tử là trưởng nữ của Huyền Vũ tộc, vô cùng môn đăng hộ đối. Huyền Vũ Thánh Quân hiện là người nắm trong tay nhiều quyền lực nhất thiên giới, nếu thái tử muốn kế vị suôn sẻ trong hoàn cảnh lục giới bắt đầu có chính biến này thì không thể không nể mặt ông ta.



Đến dịp hội hè, tiên nữ nào cũng lo sắm xiêm y dự tiệc, chỉ một số tiên nữ có địa vị thấp như Vân Hi hay Bạch Hồ thì không có thiệp mời, trái lại còn bị sai đi phục dịch chuẩn bị cho lễ hội. Hôm đó là ngày sinh của Vân Hi nhưng nàng lại bận rộn như vậy, chỉ có Bạch Hồ thông cảm, giúp đỡ nàng làm việc. Tất bật đến xế chiều mới xong, cả hai định trốn xuống hạ giới du ngoạn một phen, nào ngờ nghe đồn Chu Tước Thánh Quân tập võ bị thương, Bạch Hồ lại sốt sắng muốn đến xem… Vân Hi hiểu lòng Bạch Hồ, muốn nàng tiếp tục theo đuổi tình yêu, cho nên đành xuống hạ giới một mình.



Chỉ có một điều Vân Hi không muốn, đó là Bạch Hồ tỷ tỷ của nàng nói, dù không được trở thành chính thất của Chu tước thần thì làm một thứ thiếp ở bên chàng ta cũng được. Vân Hi đương nhiên muốn Bạch Hồ có thể đường đường chính chính kết duyên, mong muốn Chu Tước thần có thể nhìn nhận nàng, trân trọng nàng, vượt qua mọi rào cản địa vị thông thường… Người người đua tranh vì địa vị và quyền lực, há chẳng mệt mỏi lắm sao?



Cứ đi mãi xuống hạ giới, nàng vô tình lạc đến một trấn nhỏ… Đêm nay là ngày lễ hội sao? Nam thanh nữ tú ở đó mặc quần áo mới, họ đổ ra quảng trường lớn trong trấn, không khí vui tươi mà bình dị, người người cùng chơi vui, không có phân biệt sang hèn đẳng cấp…



Giữa quảng trường tập trung rất đông, họ quây lại thành một vòng tròn, Vân Hi hiếu kì chạy lại xem. Dường như đã lâu nàng không được trở về với cuộc sống đời thường của một con người…

...Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro,hãy giới thiệu cho bạn bè để cùng đọc truyện hay nhé ^^- Chơi đi chơi đi! Ba đồng một chiếc mặt nạ, mua để tham gia trò chơi tơ hồng đi! – Những người bán hàng đứng rao bán mặt nạ gỗ, gạ gẫm nam nữ trẻ mua.



Một người bán hàng lại chỗ Vân Hi mời mọc:



- Cô nương trẻ tuổi, đã có ý trung nhân hay còn cô đơn? Nếu chưa có nhân tình thì đây là cơ hội tốt để kết giao, gặp mặt trò chuyện, mau lại đây chơi! – Chị ta hết lời mời nàng, còn chọn cho nàng một chiếc mặt nạ gỗ rất đẹp.



- Không, ta chỉ xem là được rồi… – Nàng từ chối khéo…



- Ây da, cô nương, mọi người đã bắt cặp cả rồi, chỉ còn một vị công tử kia lẻ ra, cô nương không vội gì thì coi như chơi giúp, nếu thắng không những được tặng một cặp gà chọi cực phẩm kia, mà còn rất nhiều vật phẩm nữa…



Người bán hàng chỉ tay về phía một vị công tử đứng lẻ ra, hắn ta chưa có đồng bạn tham dự. Vân Hi nhìn qua thấy dáng người hắn rất cao và thanh tú, tuy đã đeo mặt nạ che đi dung mạo nhưng khắp người dường như vẫn tản ra một cái khí chất đặc biệt…



- Cô nương, trò chơi sắp bắt đầu rồi, người ta nói nhân duyên không thể chần chừ… – Người bán hàng nói thầm vào tai nàng nịnh nọt – Bật mí cho cô nương, vị công tử đó sau tấm mặt nạ rất là anh tuấn, cùng với cô nương yểu điệu dịu dàng đúng là một cặp trời sinh, chính vì thấy cô nương tư dung hơn người nên ta mới đề nghị…



Nói rồi Vân Hi bị đẩy vào vòng trong, nàng đành đeo lên mặt nạ, chơi một chút để khuây khỏa cũng không sao. Nàng tuy không hề hi vọng cao xa gì như lời đại tỷ kia nói song vẫn nhìn lén đồng đội của mình, trong lòng trộm nghĩ rằng, người có dáng dấp đẹp như này nếu gương mặt xấu xí thì cũng thực đáng tiếc a…



Trò chơi đầu tiên là “hai người ba chân”, Vân Hi bị cột một chân vào chân đối phương, điều này thực khiến nàng có chút e ngại. Giọng nói bên cạnh rất ấm áp và dễ nghe:



- Cô nương, chúng ta không cần vội, cứ bước chậm, bình tĩnh tránh ngã…



- Vâng… – Vân Hi có chút xấu hổ len lén nói.



- Còn nữa, nàng không nên quá căng thẳng, mọi người ở đây đều chơi như nhau… ừm, nếu nàng không đứng gần vào một chút, lát nữa bước đi sẽ vấp ngã…



- Vâng…

CHƯƠNG 31: MỘT ĐOẠN TÌNH



Suốt bao nhiêu năm, Vân Hi chưa từng đứng gần nam nhân như vậy, nàng lúc nào cũng chỉ tu luyện theo đạo, sớm đã tính vứt bỏ hồng trần. Trò chơi này lại yêu cầu sự phối hợp khá nhiều của nam và nữ, nếu không ăn ý thì chắc chắn cả hai sẽ cùng lăn ra ngã. Người dân thị trấn này thực sự có tập tục phóng khoáng hiếm thấy…



Mấy cặp nam nữ kia rất tự nhiên mà phối hợp, họ còn nắm tay dẫn dắt nhau. Riêng cặp của Vân Hi bị bỏ lại phía sau đường đua, căn bản vì nàng nãy giờ luôn lúng túng…



Một bước nữa không hợp ý, Vân Hi ngã bổ nhào về trước. Nàng nhắm chặt hai mắt, cứ nghĩ là lần này đã ngã đau, nào ngờ bạn đồng hành của nàng thân thủ cực kì nhanh nhẹn, đã sớm vươn tay đỡ lấy eo nàng kéo về…



Chuyện này càng làm nàng e ngại hơn, kề sát như vậy, có thể nghe rõ nhịp tim của đối phương, có thể nhận ra lồng ngực này có bao vững chắc…



- Công tử… người bỏ ta ra được rồi! – Vân Hi thốt lên.



Hắn không những không buông nàng ra, một tay khác đột nhiên vươn ra, định gỡ xuống mặt nạ của nàng.



- Công tử làm gì vậy? Đây là trái luật!



- Đằng nào chúng ta cũng thua rồi! – Hắn trầm ấm bình thản nói – Ta thực sự muốn biết, cô nương có giống như ta tưởng tượng…



- Ai… ai nói chúng ta sẽ thua chứ! Đương nhiên phải tiếp tục! – Vân Hi nhất thời xấu hổ, miệng tuôn ra một lời thoái thác, đồng thời cũng giãy khỏi cái ôm của hắn.



- Được, nếu nàng muốn, vậy thì chúng ta nhất định phải thắng rồi! – Thanh âm bên cạnh có phần cao hứng nói, dường như sự e lệ lúng túng và thuần khiết của nàng đã khiến hắn càng chú ý đến.



Vân Hi và bạn đồng hành càng phải cố gắng gấp đôi người bình thường. Hắn chủ động nắm chặt tay nàng, buông lời thỏa thuận:



- Cô nương, nếu như chúng ta có thể giành giải nhất, ta có thể trông thấy diện mạo thật của nàng chứ?



- Cái đó… – Vân Hi dường như cảm nhận được ý tứ tán tỉnh của nam tử, trong lòng theo thói quen thực muốn thoái thác, song không hiểu sao trái tim của nàng lại đập mạnh hơn.



Nhìn thấy những đối thủ khác đã gần về đích, Vân Hi cho rằng dù cố gắng đến mấy, được giải bốn hoặc giải năm là đã quá lắm rồi…



- Ta rất là xấu xí, công tử không nên xem thì hơn…



- Thật sao? Vậy đúng như ta tưởng tượng sao? – Nam nhân đó thản nhiên thốt lên, thậm chí không giống như đang bông đùa, âm điệu còn có chút cao hứng.



- Cái… cái gì chứ?



Câu nói đó của hắn rõ ràng làm nàng phật ý, hóa ra không phải hắn đang kì vọng nàng xinh đẹp mà nghĩ rằng nàng xấu xí thực sao? Dù sao Vân Hi cũng tự biết, nàng không hề xấu xí…



- Ha ha, cô nương không biết đâu, cuộc sống hằng ngày của ta, xung quanh tràn ngập mỹ nữ, giai nhân xinh đẹp như hoa như ngọc không đếm xuể, nhìn nhiều cũng thực nhàm chán, biểu đạt của họ trước mặt ta đều cùng một kiểu giống nhau… Ta chính là đang muốn tìm một xú nữ nhân về hầu hạ… Ưm, để xem nữ nhân xấu xí có gì hứng thú hơn không?

- Ngươi… thực biến thái! – Vân Hi kêu lên, bắt đầu thấy hắn thực quái dị.



Nam nhân đó bắt đầu tranh thủ kể lể, đột nhiên nghe hắn nói, nàng cảm thấy nam nhân có dáng người thanh thoát nho nhã này có gì đó bất thường, chính là một gã quái đản…



- Đừng nói nhiều nữa, mau tập trung! – Cuối cùng nàng không muốn nghe hắn nói nữa, có phần không kìm chế thái độ mà mắng hắn.



Nhìn thấy các cặp dẫn đầu đã sắp cán đích, có lẽ nàng chắc chắn cầm phần thua. Lúc này mọi sự ngượng ngùng e thẹn tan biến, chỉ cảm thấy thực xui xẻo khi cặp với một gã thanh niên quái đản như vậy. Có lẽ vì hắn quái đản, các cô gái đều biết trước mà không đến bắt cặp với hắn đi? Thì ra nàng đã bị người bán hàng kia lừa… Gã này nào có thể là một công tử tuấn mỹ vô song, thần thái đẹp đẽ tựa thiên tiên chứ?



- Xem ra nàng rất muốn thắng! – Nam nhân nhìn thấy thái độ đó của nàng, âm điệu có vẻ càng cao hứng.



Gã kia bất ngờ vòng tay qua eo nàng, chẳng nói chẳng rằng thi triển công phu, cả hai chớp nhoáng phi vượt lên…



- Này, ngươi ăn gian!



- Luật chơi đâu có cấm!



Rõ ràng là không phải, không thể là hắn thi triển khinh công bình thường bởi lẽ hắn đang bị buộc chân với nàng. Cái này nhất định là pháp lực… Hắn không phải người bình thường sao? Vân Hi có chút mơ hồ, chẳng nhẽ hắn là thần tiên? Nhưng chưa hề thấy một thần tiên nào có phong thái bại hoại như vậy…











Cho đến lúc được nhận giải, nàng vẫn không thể tin nổi. Nam nhân có phần bỉ ổi đó vui vẻ nhận lấy cặp gà chọi, cũng không từ bỏ bất cứ phần thưởng thêm nào, còn tự ý đeo lên người nàng túi nhỏ túi to, tất cả đều là phần thưởng, chủ yếu đều là đồ chơi hay thủ công mỹ nghệ của dân gian…



- Đa tạ! Đa tạ! – Giọng hắn vô cùng phấn khởi hướng về những người tổ chức trò chơi mà đáp lễ.



Cái gì chứ, rõ ràng là toàn ăn gian, vậy mà còn được người khác ngưỡng mộ… Lần đầu tiên nàng gặp một nam nhân như thế.



Hắn vui vẻ nắm tay nàng dẫn ra khỏi đám đông, suồng sã không hề giữ phong thái nào cả mà nói:



- Chúng ta tìm chỗ nào mà chia đồ đi!



Hắn kéo nàng ra một góc chợ, nàng giật tay khỏi hắn, thẳng thừng nói, âm điệu không tự chủ có phần bực bội:



- Không cần, ngươi cầm hết đi! – Nói rồi đưa hết túi quà cho hắn.



- Cũng được, ta không khách khí! – Mặt nạ chưa tháo ra, nam tử đó thản nhiên khoác hết túi quà – Cô nương không cần, nhưng ở nhà có rất nhiều nữ nhân ngưỡng mộ ta, nếu ta phát cho mỗi nàng một thứ, đảm bảo các nàng sẽ đặt nó cạnh gối đầu giường suốt vạn năm…



- Nhà của ngươi… phải chăng là hoa lâu hay xuân lâu gì đó? – Vân Hi đột nhiên tò mò hỏi, nghe đồn ở hạ giới, nơi trần tục bụi bặm nhất là lầu xanh.



- Nhà ta cao cấp hơn mấy thứ đó, nữ nhân xung quanh ta bề ngoài thanh cao diễm lệ hơn mấy nữ nhân giang hồ, nhưng có vẻ tâm địa cũng khác mấy… – Hắn cẩn thận buộc chắc mấy túi quà, hành động có phần cường điệu, giống như cố để nàng thấy hết sự ti bỉ của mình.

- Vậy… là hoàng cung sao?



- Cũng gần như vậy. – Hắn đáp.



Nam tử kì quái nhìn nàng một vòng nữa, bất ngờ vươn tay tháo lấy mặt nạ của nàng:



- Ta lấy cả cái này! – Hắn vui vẻ nói – Cô nương bảo ta có thể cầm hết mà!



- Ngươi làm gì vậy? – Vân Hi bất ngờ kêu lên.



Khoảnh khắc đó, cả hắn và nàng cùng nhìn nhau chằm chằm. Vân Hi chính là ngượng ngùng cùng bực bội, còn hắn thì sững sờ trân trân nhìn nàng…



- Ngươi thực là một kẻ bỉ ổi nhất! – Vân Hi không giữ được cảm xúc nói.



Nam nhân đó thức tỉnh ra, thôi nhìn nàng, đột ngột xoay đầu đi, hắng giọng một cái, còn ra vẻ ngẩng cao đầu nói:



- Gì chứ? Không phải là mỹ nhân, cũng không phải là loại xấu xí đặc biệt ta thích, ngươi thực tầm thường…



- Không còn việc gì, ta đi. – Nàng tỏ ra bình tĩnh lạnh lùng, nhanh chân rời đi.



- Nữ nhân, rõ ràng ngươi đang bực bội trong lòng! – Thanh âm bỉ ổi đó còn nói với theo trêu chọc nàng.



Bóng nàng đã đi khuất, nam nhân đó tháo mặt nạ xuống, lộ ra một dung nhan tuấn tú phi thường, khắp người tản ra khí chất cao quý bậc nhất. Trên môi hắn nở một nụ cười đẹp đẽ nhưng giảo hoạt, dường như đã tính toán điều gì đó…











Buổi tối trên Thiên Giới, Mẫu Đơn tiên tử mang đến cho Vân Hi rất nhiều quà bánh, nói là những thứ đặc sản lấy về từ đại tiệc, muốn chia cho nàng cùng Bạch Hồ một phần.



Hai người uống trà trong vườn mẫu đơn, Vân Hi hỏi qua chuyện đại tiệc hôm nay thế nào, Mẫu Đơn cười mà nói rằng rất bất ngờ, thái tử đột nhiên mất tích không xuất hiện, lão Huyền Vũ Thánh Quân kia được một phen nóng mặt. Tiệc tan sớm, không ai ăn uống gì nên nàng tranh thủ mang đặc sản về. Dù sao Thái tử cao hứng làm vậy cũng chẳng khác nào đã liều lĩnh vỗ vào mặt lão Huyền Vũ Thánh Quân chuyên quyền đó.



Đang trò chuyện, đột nhiên Mẫu Đơn có dấu hiệu buồn nôn, bị Vân Hi bông đùa lẫn gặng hỏi, nàng cũng ngượng ngùng mà nhận chuyện đã cùng truyền nhân Thanh Long Tộc kia đi quá giới hạn. Việc đến nước này, chắc chỉ còn cách tổ chức hôn lễ sớm hơn.



Mẫu Đơn vui vẻ đưa cho Vân Hi xem một xấp thẻ bài, nói là đi xin quẻ Hồng Diệu Chân Nhân, ngài ta đoán đứa nhỏ là một tiểu nam hài, còn dựa vào quẻ số gợi ý cho mấy cái tên này để chọn lựa, hiện giờ nàng cùng hôn phu đều phân vân không biết nên chọn tên nào, tên nào nghe cũng hay, thực khó chọn lựa…



Vân Hi cầm lên xem từng cái một, cuối cùng nhặt ra một cái, mỉm cười nói:



- Nếu là muội, muội thích cái tên này nhất!



Mẫu Đơn mắt sáng long lanh, cũng cao hứng nói:



- Ồ, tỷ cũng lưu tâm đến cái tên này hơn một chút so với những cái khác, vậy tỷ sẽ nói với phu quân, đặt tên đứa nhỏ là Khương Vũ đi!



Vân Hi vươn tay chạm vào bụng người tỷ muội tốt, có chút linh cảm đứa nhỏ sau khi lớn lên nhất định sẽ trở thành một nam nhân uy vũ mạnh mẽ… Mẫu Đơn vui vẻ bông đùa:

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 53