watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Khoảnh Khắc Vô Thường
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


– Vâng, tôi hiểu thưa giám đốc.
Trở về phòng làm việc, lời của giám đốc còn bên tai. Đúng là từ khi “đồng sàng dị mộng”, con người cô như chia làm hai nữa. Một con người rất vui vẻ hạnh phúc với tình yêu hiện tại, một con người luôn bị hành hạ mỗi khi đêm về, sự tập trung dành cho công việc của cô đã giảm rất nhiều.
Còn một tuần lễ gần đây, kể từ khi cô nhìn thấy một bóng dáng khác sau xe của My, cô gần như điên dại. Nỗi lòng không thể ngỏ cùng ai. 7 đêm qua, đêm nào cô cũng khóc, nước mắt cứ rơi ko kềm chế được. Hình bóng My theo vào từng giấc ngủ chập chờn và cô lại choàng tỉnh khi nghe đâu đó loáng thoáng tiếng nói của người yêu dấu.
“Hihi, Vân nhìn My nè….”
“Yêu Vân quá cơ….”
“Vân ơi…”
“My nhớ Vân quá. Mình bên nhau mãi nha, hứa với My đi!”
“Cưng của My ơi…. Hihi”
“Kiss cưng nè…. Cưng ơi…”
“Vân, Vân, thức dậy đi em!” – cô giật mình, chới với. Anh đang lay cô thật mạnh, ánh mắt anh có vẻ hoảng hốt.
– Em sao vậy? Nằm mơ thấy ác mộng hả em?
– Đâu có. Sao tự nhiên anh lại lay em dậy? Em đang ngủ mà.
– Tự nhiên em khóc, rồi giơ tay ra níu lấy hình bóng ai đó. Anh còn nghe em kêu tên 1 người. My là ai vậy?
– Hơ, có ai đâu. Tại em nằm mơ thấy gì kì cục lắm. Ko sao đâu anh. – cô nhận ra đúng là mình đã khóc, mi mắt còn hơi ướt.
– Thật là ko có ai chứ? – giọng nói lẫn ánh mắt anh đều có sự nghi ngờ.
– Dạ thật. Ngủ đi anh, sáng mai anh phải đi công tác sớm đó.
Đèn ngủ tắt, chỉ còn ánh sáng nhàn nhạt của đèn đường xuyên qua tấm rèm. Cô hít thở sâu để bình tĩnh và điều hoà lại hơi thở. Trong cơn mơ, cô thấy My đi với người con gái khác, âu yếm – họ lướt qua mặt cô tựa người xa, cô khóc… khóc, giơ tay ra cố níu lấy hình bóng thân yêu ấy, nhưng ko hiểu sao xa lại càng xa.
Sáng dậy, anh đã đi từ sớm. Anh phải đi chuyến công tác ra Hà Nội cùng đồng nghiệp trong 2 ngày, chỉ còn lại mình cô trong căn nhà rộng lớn. Ước gì…..
Oẹ – cô lao vội vào toalét, cơn buồn nôn ập đến bất ngờ.
Khoảng hơn 1 tháng này cô thấy trong người có gì khác lạ. Hay mệt mỏi, ko ăn được thức ăn có mùi nồng, hay buồn nôn vào buổi sáng… cô nghĩ mình chỉ bị suy nhược cơ thể nhẹ thôi, có thể lướt qua được nên cô ko quan tâm.
Làm việc. Nghỉ trưa, cô tựa ban công nhìn xuống đường. Có người con trai vừa đi vừa mút kem, vóc dáng từa tựa My. Trời ko mưa, sao có giọt nước rơi nhanh trong không gian?
“My thích ăn kem lắm. Giống con nít vậy đó, hihi. Cưng đừng cười My nha!”
***
Lúc họ còn bên nhau. Ở quán café trên đường TQT:
– Há miệng ra nào. Ngoan nào. A….
– Ư, ko ăn kem đâu. Vân ko thích thật mà. My ăn một mình đi.
– Hông. My muốn Vân ăn chung với My cơ, một miếng thôi. A…
– A….
– Hihi, ngoan quá.
– Sợ My luôn, gần 30 mà như con nít a.
– Nhỏ hơn Vân thì là con nít rồi . Người lớn phải chiều con nít đó nha.. hihi. Nhìn con nít ăn kem nè… Ùhm.
– Chiều, con nít muốn gì cũng được hết. Người lớn yêu con nít nhất trên đời, chịu chưa? – ly nến soi lên nét mặt cô đang ửng hồng.
– Chịu. Con nít ăn xong rồi nè, người lớn chùi tay cho con nít đi – vừa nói My vừa xoè tay.
– Thiệt tình hà. Lớn rồi, ăn kem còn dính tay tùm lum, dính miệng nữa nè. Xích lại đây, người lớn lau cho.
– ……..
– A, My kì quá – cô rụt nhanh tay lại, My vừa đặt lên đó nụ hôn mặc kệ ánh mắt của những người xung quanh.
– Hihi…
Bãi cỏ trong công viên nọ:
– Cưng ơi, ngồi xuống đây đi.
– Thôi, dơ đồ hết. Vân đang mặc đồ trắng mà.
– Đừng lo, ngồi vào lòng My nè. – My ngồi bệt xuống.
– Người ta nhìn, kì lắm My ơi.
– Bây giờ ngồi hông thì nói 1 tiếng đi. Ngồi ko thì bảo?
– Thôi mà…
– 1, 2… 2 rưỡi… ngồi hông? Hông ngồi My giận á.
– Ư…
– 2 bảy lăm. Cơ hội cuối cùng, NGỒI HÔNG?
– Ngồi… sợ My quá đi. – cô ngồi vào lòng My, ngoan ngoãn như chú mèo con.
– Mình bên nhau mãi nha. Hứa với My đi!
– Dạ, hứa. – cô dấu mặt vào lòng My.
– Bên My đến khi nào cưng ko cần My nữa nha… hứa với My luôn đi.
– Dạ….
Từng tia nắng xuyên qua vòm cây soi rọi mặt đất xanh mướt cỏ non. Hình như có vô vàn giọt nắng mang hình trái tim đang nhảy múa xung quanh… mong sao… mong sao… thời gian ngừng đọng để đôi ta mãi bên nhau…
***
– Chị ơi, chị ko đi ăn trưa sao? – tiếng nói ai đó kéo cô về hiện tại.
– Ơ, chị thấy hơi mệt nên chưa muốn ăn. Em đi trước đi. – cô lau vội giọt nước mắt.
– Dạ, vậy em đi trước. Chị cũng đi ăn nha, dạo này em thấy chị hay bỏ bữa lắm.
– Được rồi, cám ơn em.
2 ngày sau. Vừa mở cửa bước vào nhà cô đã thấy anh ngồi sẵn trên sofa. 7h30pm, hôm nay cô về hơi muộn.
– Em về trễ, tại sao?
– Em nghĩ sáng mai anh mới về nên đi ăn, em ko có nấu cơm ở nhà.
– Chứ ko phải em đi gặp người nào à?
– Anh nói gì vậy? Gặp ai? Có ai đâu để mà gặp?
– Ngồi đây, anh có chuyện muốn hỏi em.
– Chuyện gì? Mai nói đựơc ko? Em ko khoẻ. – khi sáng cô vừa thử và biết mình đã có thai. Ko biết nên vui hay buồn, cô cũng ko muốn cho anh biết vội.
– NGỒI XUỐNG! – anh gằn giọng.
– Gì dữ vậy? Anh bị gì thế? – cô ngồi xuống đối diện.
– Có người nói với anh là họ cứ thấy em đi với một người đàn ông, em và người đó rất vui vẻ khi bên nhau. Nhưng có người đính chính, người đó ko phải đàn ông mà là phụ nữ. Một phụ nữ với tâm hồn bệnh hoạn khi lúc nào cũng nghĩ mình là đàn ông. Họ thấy em và người phụ nữ đó thường xuyên cặp kè với nhau vào buổi tối, những ngày cuối tuần. Ko chỉ là cặp kè mà đúng hơn là giống đôi tình nhân. Có đúng ko?
– Ai nói với anh kì vậy?
– Đồng nghiệp. Ko chỉ 1, mà là 2, 3… cái quán café chỗ em hay ngồi là của bạn anh.
– Vớ vẩn. Anh nghe lời người khác à?
– Anh cũng muốn ko nghe lắm. Nhưng so những gì người ta nói và những thay đổi của em gần đây, kể cả thời gian cũng trùng hợp. Em nói sao đây?
– Linh tinh. Để em yên.
– CÔ NGỒI XUỐNG, TÔI CHƯA NÓI CHUYỆN XONG VỚI CÔ.- anh gằn từng tiếng.
– Anh làm gì lớn giọng với tôi?
– Tôi là Chồng cô. Vợ tôi đi ngoại tình kìa trời… mà lại ngoại tình với 1 con PD khốn nạn, coi có đựơc ko?
– Anh dùng từ cẩn thận chút. Đừng nói bậy bạ khi không có chứng cứ.
– Sao? Đau lòng khi nhắc đến con nhân tình bệnh hoạn của cô hả? – anh cao giọng, anh đang ghen.
– Thôi, anh ko có chứng cứ gì cả. Im đi và đừng xúc phạm đến bạn bè tôi.
– Hay nhỉ? Thì ra thời gian qua cô lạnh lùng với tôi là do cô đáp ứng cho con đó phải ko?
– Anh đừng nói năng hàm hồ. Anh dựa vào đâu mà nói tôi như vậy?
– Cô bênh nó quá nhỉ? Càng chứng tỏ cô có gì với nó.
– Mặc tôi. Anh đừng nghĩ là chồng thì nói gì cũng được.
– Này thì mặc… BỐP – cái tát tay của thằng đàn ông đang ghen ko chút thương tiếc.
Cô mất đà ngã xuống sofa, choáng váng. Như con thú điên, người đàn ông đó nhào tới:
– Hôm nay tôi mặc cô. Cô thoả mãn cho con đó, ko lẽ cô ko thoả mãn cho tôi được sao? – dồn nén bao nhiêu ngày qua được bùng phát qua đôi bàn tay đang xé áo cô ko thương tiếc.
– ANH BUÔNG TÔI RA… Á…
Điên, người đàn ông đó đang “say mồi”, càng điên hơn với hành vi chống cự của cô. Anh xô mạnh cô xuống, bỗng..
– Á… Đau quá..
Dòng máu tươi rỉ ra chảy dọc theo chân cô xuống sàn nhà. Anh chợt tỉnh sau cơn ghen khi thấy cô quằn quại.

Em.. em sao vậy? – anh nhào đến quì xuống cạnh cô.
– Tự tay anh giết con anh, anh vừa ý rồi chứ?
– Con? Em có thai… trời..
– Á.. đau quá – máu ra càng lúc càng nhiều.
– Anh.. anh.. em ráng lên, anh đưa em đến bệnh viện. Bệnh viện… – anh bế thốc cô lên, chạy quáng quàng ra đường.
– Đau quá… ư…
– Taxi.. taxi… chạy đến bệnh viện phụ sản gần nhất cho tôi. Mau.. mau lên.
– Đau… ư.. – tiếng cô nhỏ dần rồi cô lịm hẳn trong vòng tay anh.
– Em… đừng làm anh sợ. Nhìn anh đi em, em ơi.
Bệnh viện phụ sản:
– Y tá, y tá đâu. Cấp cứu, cấp cứu cho vợ tôi mau lên.
– Xin lỗi, anh ở ngoài chờ, ko vào được. – cửa phòng cấp cứu khép lại.
Phòng hồi sức:
– Vợ tôi sao rồi bác sĩ?
– Không có gì nguy hiểm. Nhưng đứa bé ko còn, thể trạng bà nhà yếu ớt lại mất máu nhiều nên tạm thời chưa tỉnh thôi. Anh yên tâm.
– Vậy thì chừng nào cô ấy mới tỉnh?
– Khoảng vài tiếng nữa. Tôi tiêm cho cô ấy mũi thuốc an thần. Anh có thể vào bên cạnh cô ấy được rồi.
– Cám ơn bác sĩ.
Ngồi bên cạnh giường bệnh, anh chợt nhận ra cô thật nhỏ bé trong bộ đồ bệnh nhân. Cô gầy đi và xanh xao nhiều. Dây nhợ xung quanh giường. Bàn tay cô gầy guộc, mỏnh manh khi nằm trong tay người đàn ông đó.
– Nóng. Nước…
– Em tỉnh rồi hả? Đợi anh chút, anh lấy nước cho em uống.
– ………
– Sao em nóng quá vậy nè? Để anh đi gọi bác sĩ.
– Ưh…
Vằng đâu đây tiếng khóc báo hiệu một sinh linh nhỏ bé vừa chào đời.
– Cô nhà bị sốt. Chúng tôi cần phải theo dõi, vì sốt như thế này có thể đưa đến hậu quả khó lường.
– Dạ, cám ơn bác sĩ.
Trong cơn mê cô cứ mãi gọi tên My. Anh lẳng lặng ra ngoài, rít thuốc liên tục.
——

7h sáng hôm sau:
– Em dậy rồi hả? Để anh gọi bác sĩ.
Cô nhắm mắt mệt mỏi. Cô ko muốn mở mắt để đối diện với sự việc đang diễn ra.
– Hạ sốt rồi. Cơ thể cô nhà tiếp nhận thuốc rất tốt, anh yên tâm.
– Vâng, phiền bác sĩ quá. – gương mặt anh giãn ra, nó đang phờ phạc sau 1 đêm mất ngủ.
Anh quay qua:
– Em thấy sao rồi? Em uống sữa nha, anh đút em uống.
– Ko cần. Anh vừa lòng anh rồi chứ? Còn bây giờ thì để tôi yên.
– Anh biết em giận anh lắm. Anh chỉ biết ngàn lần xin lỗi em, mong em tha thứ.
– Ko lỗi lầm gì đâu anh à. Anh buộc tội tôi ngoại tình, bây giờ tôi xác nhận đó là sự thật, anh vui chưa?
– Em… Thôi, ko tranh cãi lúc này.
– Vậy thì mời anh ra, tôi muốn một mình.
– Để em một mình anh ko yên tâm. Có gì chờ em khoẻ mình nói sau.
– Anh ra ngoài đi, tôi ko muốn nhìn thấy anh, anh có nghe ko?
– Được, để anh ra.
Ngoài cửa:
– Dạ, má mới tới.
– Vân nó sao rồi con?
– Dạ mới dậy, đang nằm trong đó.
– Sao con ko ở trong phòng với vợ con mà ra ngoài này?
– Vân ko muốn nhìn thấy con.
– Vợ chồng bây có chuyện gì mà để con của má phải nằm viện vậy? Nghe con Vân vào bệnh viện má ko ngủ được cả đêm qua.
– Dạ, để Vân khoẻ rồi tụi con sẽ thưa chuyện với má sau.
– Ừ, thôi, để má vào coi nó sao rồi.
Tiếng mở và đóng cửa:
– Anh vào làm gì? Tôi đã nói ko muốn gặp anh mà. – cô ko nhìn.
– Má nè con. Con sao rồi?
– Má mới tới. – cô gượng ngồi dậy.
– Nằm đi, con còn yếu mà. Con thấy trong người sao?
– Đau, khó chịu lắm má ơi. – cô dụi đầu vào tay má như lúc còn bé.
– Vợ chồng con sao vậy? Tụi bây làm má lo quá hà.
– Con xin lỗi. Má đừng hỏi trong lúc này…
– Có chuyện gì nói má nghe. Trước giờ có chuyện gì con đều kể má biết mà, ko lẽ bây giờ con dấu má sao?
– Má đừng hỏi nữa….
– Sao con lại khóc? Có chuyện gì? Đừng khóc, con của má mạnh mẽ lắm mà. Từ khi ba con mất đến giờ, hai má con mình là chỗ dựa của nhau, má chưa bao giờ thấy con khóc mà nay…
– Con mệt mỏi quá má ơi… hức…
– Má biết. Má luôn bên con, con ngủ nha. Tỉnh dậy mọi việc sẽ ổn thôi con à.
– …….
———
Văn phòng nơi My làm việc:
– My, giám đốc gọi cô lên phòng kìa.
– Có chuyện gì vậy ông?
– Chẳng biết. Tui chuyển lời lại thôi hà.
– Uh, cám ơn hen.
Phòng giám đốc:
– Mời vào.
– Giám đốc gọi tôi có việc chi?
– À, cô My. Mời cô ngồi. Tôi có chút việc muốn trao đổi với cô.
– Vâng.
– Cô My, chiến dịch maketing vừa qua cô làm rất tốt và tôi báo tin mừng là chúng ta đã giành được hợp đồng sau chiến dịch đó mang lại cho công ty một lợi nhuận ko nhỏ. Thay mặt mọi người tôi rất cám ơn đóng góp của cô.
– Vâng, tôi cố gắng hết sức để đóng góp thôi.
– Nói thật, mới đầu tôi cũng ko có cảm tình với cô lắm, vì… vì sao cô biết rồi đấy. – giám đốc bỏ lừng câu nói.
– Tôi biết, tại vì tôi là Đồng Tính phải ko? Bệnh hoạn trong mắt mọi người chứ gì?
– Ơ, ý tôi ko phải vậy. Nhưng hiện tại tôi rất khâm phục năng lực làm việc của cô, tôi tin cô sẽ tiến rất xa nữa My à.
– Cám ơn lời khen của giám đốc. Tôi chỉ muốn chứng minh cho mọi người thấy Đồng Tính ko phải là bệnh hoạn, là tội lỗi hay gì hết. Và người Đồng Tính còn có thể làm việc rất hiệu quả và đóng góp cho cuộc sống này rất nhiều.
– Tôi hiểu, cô đã chứng minh được rồi đấy. À, My này..
– Vâng?
– Có chuyến đi nước ngoài học để nâng cao trình độ. Trong công ty chỉ có 3 người được đi thôi. Tôi có đăng kí cho cô 1 suất, tôi xin lỗi vì đã ko hỏi ý cô, nếu cô ko đồng ý cũng ko sao, tôi sẽ chuyển cho người khác.
– Đi đâu ạ?
– Mỹ, 2 năm. Thứ 3 tuần sau bay. Cô đi chứ?
– Ơ.. bất ngờ quá, tôi…
– Ko sao, cô cứ suy nghĩ, trả lời cho tôi vào ngày mốt cũng được. Nếu đi thì cô còn 1 tuần chuẩn bị.
– Vâng, tôi sẽ mau chóng trả lời. Xin phép cho tôi được ra ngoài làm việc.
– Được, tôi chờ câu trả lời của cô.
Giận hờn với người yêu, My buồn lắm. My vùi đầu vào công việc để tạm quên. Đi hay ko đi? Đi sẽ phải xa người yêu, nhưng đó là con đường giúp My thăng tiến sau này. Hơn 1 tuần ko liên lạc, My khó chịu, bức rứt. Nhưng tự ái cao quá ko cho phép My liên lạc trước. Bây giờ trong giây phút này, My muốn có ý kiến của cô.
“Thuê bao quí khách vừa gọi hiện ko liên lạc được….” – ơ, có khi nào cô tắt máy đâu? Có việc gì xảy ra à?
—-
– Chị vui lòng cho gặp Vân.
– Hôm nay chị Vân ko có đi làm. Chị có việc gì nhắn lại ko?
– Vân có việc gì sao? Tôi là đối tác của công ty, có ít việc cần trao đổi.
– Hình như chị Vân bị bệnh. Tôi ko rõ, chỉ thấy ông xã của chị Vân vào xin phép mà thôi.
– Vâng, cám ơn chị.
– Dạ, chào chị.
“Có việc gì xảy ra với Vân?” – câu hỏi theo My suốt ngày hôm đó. Đến lúc….
7h tối, bệnh viện:
– Bác sĩ, bác sĩ… bệnh nhân phòng 204 đi đâu mất rồi ạ.
– Đi đâu mất là sao?
– Đến giờ tiêm thuốc, tôi vào thì ko thấy ai cả. Dây truyền nước biển bị bứt tung ra cả rồi.
– Thông báo cho người nhà bệnh nhân. Kêu y tá tập trung lại đi tìm. Mau…
– Vâng.
Bệnh viện nhốn nháo, phần đông y tá và bác sĩ được tập trung lại để đi tìm bệnh nhân.
– Tôi tìm được rồi, bệnh nhân đang ở trên sân thượng.
– Lên đó mau, thông báo cho người nhà bệnh nhân chưa? – tiếng chân chạy sầm sập hướng lên tầng thượng.
Sân thượng, tầng 6, trên hành lang bằng xi măng có người con gái đang ngồi chênh vênh:
– Cô xuống đây đi, có chuyện gì sẽ nói sau mà.
– Mọi người xuống hết đi. Kệ tôi…
– Cô xuống đây đi, mọi việc đều có hướng giải quyết mà.
– Ko có gì giải quyết cả. MẶC TÔI.
– Thưa bác sĩ, người nhà bệnh nhân vừa tới. – y tá nói nhỏ vào tai vị bác sĩ đang đứng gần cửa.
– Kêu họ lên đây mau!
……….
– Vân, xuống đây đi con, con định bỏ má một mình hay sao?
– Má, má tha lỗi cho con. Con mệt mỏi quá rồi má ơi…
– Má xin con, đừng bỏ má con ơi. Xuống với má đi con.
– Má đứng lại, má bước tới là con nhảy xuống liền đó.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 49