watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Trái Tim Của Sói
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



- Vì anh giống em, anh vô thần. …

- Em không vô thần. Em có đức tin riêng của em. Chẳng phải tin vào tình yêu thương cũng là một đức tin hay sao? Đôi khi em thấy nó còn mãnh liệt hơn cả đức tin của những kẻ cuồng tín nhất, vượt qua mọi không gian, thời gian, vượt qua cả những rào cản ơ hờ nhất. Giống như em – không hiểu sao – dù có đi bất cứ nơi đâu trên Trái Đất này, em vẫn tin anh sẽ … thế nào nhỉ … giống như em đang nhìn anh đây này – đẹp trai, phong độ, khoẻ mạnh, tràn đầy sức sống, … Vì sao anh có biết không? Nhiều người nói rằng với những người làm ăn kinh doanh, nếu luôn luôn có một người nghĩ đến mình, quan tâm đến mình, cầu mong cho mình được vui vẻ, hạnh phúc và thành công một cách chân thành và vô điều kiện… thì đó sẽ là một lá bùa may mắn…. Và nếu quả thực điều này là có thật, thì anh hãy tin rằng: anh luôn luôn có lá bùa đó… …

Đàn ông sinh ra vốn đã nhiều tội lỗi, một lá bùa đâu đủ để xoá bỏ hết nợ trần gian ..

. … Anh tham lam quá đấy. Tham lam cũng là một cái tội, biết chưa? Sao đàn ông lúc nào cũng muốn cộng vào, chứ chẳng ai chịu trừ đi. Giống bố em, lần nào đi làm về, ông cũng vơ cả mẹ và em vào bằng hai tay, xiết thật chặt và cọ râu lên trán, vòng ôm đó đáng lẽ chỉ để cho một người thôi, đằng này lúc nào cũng phải là hai… Những lúc ấy em thấy thật tức thở, nhưng lại sung sướng và hồ hởi… Nhưng dù cho có nói yêu bao nhiêu, và những vòng tay nồng ấm bao nhiêu cũng là không đủ, phải không anh?

Chương 9

ấp lánh trong mắt… …

- Đưa em ra giữa hồ bằng cánh tay anh đi… …

Tôi bật cười. Quá đơn giản cho một chuyến phiêu lưu mà tính nguy hiểm hầu như không có. Cả tôi và em đều là những tay bơi cừ khôi. Chiếc thuyền mỏng mảnh này có thể chứa được ba người như em, và cánh tay – đã quá quen với những thanh tạ trong phòng tập thể hình, quen với những đường bóng căng nặng trên sân tennis của tôi có thể chèo cả buổi không thấy mỏi. Tôi, bình thản và chắc chắn, cởi những nút buộc sợi dây thừng neo thuyền, ngồi xuống cầm lấy mái chèo, rồi thích thú nhìn em, với đôi chân mềm mại và linh hoạt như một con mèo, bước lên con thuyền chao nhẹ một cách tự tin không hề nao núng. Từng vòng sóng từ những đường chèo của tôi nhẹ nhàng lan toả. Chiếc thuyền chậm rãi lướt ra xa, tôi gật đầu chào ông già câu cá đang đứng lại trên bờ… Người đàn ông với gấu quần xắn cao và một chiếc mũ rộng vành, tay cầm chiếc cần trúc óng lên từng đốt, với một nụ cười của người tuồng như đã thấu lẽ có có không không ở đời… đứng trên vạt cỏ ven hồ của thung lũng trong chập choạng ánh chiều, với cái nền là núi là thông sau lưng đang chậm rãi khoác lên mình chiếc áo của bóng đêm – khi cỗ xe của thần mặt trời vừa đi khuất… giống như một nét chấm phá trong bức tranh thuỷ mặc của những tháng ngày mà mãi mãi sau này… tôi vẫn khắc khoải vẽ lại giữa những cơn say bằng nỗi niềm đã có thể gọi tên là Nhớ…

… Những giờ phút mà mãi mãi sau này – giữa những vật vã cơn mê hoang – tôi điên cuồng chối bỏ để rồi bất lực thừa nhận đó là Nhớ…

… Chiều tím đã thực sự phủ tấm áo choàng êm ái của nó lên những nẻo đường xuống xuống lên lên khắp thành phố Đà Lạt. Những đám mây nhẹ xám màu là đà thấp như những chiếc khăn hờ hững thả rơi một đầu lên những tán thông trên các đỉnh đồi. Ngồi trên một tấm ván duỗi dài chân dưới lòng thuyền, em lơ đãng nghe tiếng cá quẫy và ngắm nhìn thung lũng Tình Yêu trong khi tôi huýt sáo khe khẽ, một vũ khúc flamenco chẳng mấy ăn nhập với khung cảnh lắng đọng quanh mình. Nghịch ngợm, tôi khua một mái chèo cho chiếc thuyền xoay vòng vòng như giữa tâm nước xoáy…. …

… là ảo ảnh…. ..

.???… …

không!…. …

Gió ùa đến làm tóc em bay ngang mặt, những vòng xoay chỉ là thoáng chòng chành, cảnh vật lướt qua như một cuốn phim quay chậm… và trăng sao tự lúc nào lấp lánh như những trai ngọc từ một chuỗi hạt đứt dây đánh rơi khắp bầu trời khẽ khàng sáng như báo trước sự chiếm ngự hoàn toàn của bóng tối… …

- Anh có tin rằng nếu người nào nhìn thấy sao đổi ngôi thì mọi điều ước trong lúc đó sẽ thành hiện thực không?…

- Đứa trẻ con nào lúc nhỏ chẳng được nghe một câu chuyện cổ tích như vậy; lớn lên, anh mới buồn cười vì cứ hễ thấy vệt sáng trên trời là trẻ con thi nhau ước, ai mà biết được đó là sao đổi ngôi, sao băng hay… sao chổi cơ chứ. …

- Em cũng vậy. Nhưng mà lúc bé, em tin. Đêm nào em cũng nhong nhóng ngó lên trời để chờ sao đổi ngôi, chờ hết năm này qua năm khác mà chẳng thấy. Dần dà, em quên mất giấc mơ ấy. Quên hẳn những vì sao cho đến tận năm ngoái, khi em và một đồng nghiệp bị lạc trong vùng cận sa mạc ở Afganistan, chúng em đi lang thang gần hai ngày và đã muốn ngã quỵ vì mất nước.

Anh biết không? Đêm ở sa mạc nhiều sao kinh khủng, dễ đến triệu triệu ngôi sao lấp lánh trải rộng trên một không gian bao la nhìn ngút ngát không biết đâu là đường chân trời. Em đã gục quỳ xuống nền cát nóng – cát bị hun cả ngày trong cái nắng tàn bạo vùng Tây Á – giữa cái không khí đêm đang dần trở nên lạnh giá …

Và trong khoảnh khắc ấy – bất chợt em nhớ đến giấc mơ sao đổi ngôi, em ngóng lên trời trong một nỗi khát tia hy vọng mong manh rằng triệu triệu vì sao trên cao kia ắt hẳn phải có một tinh tú chuyển mình thay kiếp, một niềm mong cháy bỏng được tìm thấy, được ngụp mặt vào trong một xô nước giếng mát lạnh, được nhìn lại những gương mặt thân quen… Em thở từng hơi nóng rát khi mắt đang mờ đi… Anh đã bao giờ tin vào điều kỳ diệu không? Em thì không. Nhưng vào cái lúc đó, em đã tin.

Trong cái nhìn đang đi vào mê sảng của em, một, rồi nhiều tia sáng cháy bùng lên giữa bầu trời đen huyền như nhung đang lấp lánh. Là sao đổi ngôi? – Không phải! Là pháo sáng, đoàn cứu hộ đã tìm thấy chúng em…!!! …

- Anh có tin vào điều kỳ diệu không?… …

Chương 10

Điều kỳ diệu ư? … …

Một con người bình thường, trong một đời sống ngắn ngủi có thể bao nhiêu lần thấy điều kỳ diệu? Mà thế nào là điều kỳ diệu mới được chứ? Trí tưởng tượng – bó hẹp trong những đầu óc hữu hạn – thường sùng kính những điều mà tầm mắt không nhìn thấy, đôi chân không đi tới, tư duy không vươn tới. Cơ thể – nhỏ bé và yếu ớt trước thiên nhiên hùng vĩ, trước thời gian tàn nhẫn – bất lực và hoảng sợ trước những vật đổi sao dời của đất trời, thường hàng phục vô điều kiện trước những cú vặn mình của quả đất, chống chọi một cách vô vọng với những đòn trừng phạt của thời gian khi tuổi già nghễu nghện, ung dung và bình thản tước đi những ý chí tranh đấu cuối cùng… Dũng cảm hay hèn nhát, nồng nàn hay hững hờ, hạnh phúc hay khổ đau… tất thảy cũng sẽ đều trở lại hư ảo khi ánh sáng cuối cùng của những thống khổ cuộc đời vụt tắt… Vậy thì những thứ “Chưa từng thấy. Hiếm hoi. Dị thường… ta coi đó là điều kỳ diệu” – chẳng qua chỉ là ảo ảnh trong mắt mà thôi. Trong cả cõi thiên hà mênh mông này, những thứ kỳ diệu nhỏ bé mà con người nhỏ bé vẫn thấy – phải chăng chỉ là một hạt cát nhạt nhoà giữa sa mạc… Tôi đã từng bay chuyến bay sớm nhất từ nam ra bắc, dành giật tấm vé lên chuyến tàu gần nhất ngược lên Sapa khi nghe tin tuyết đã về trên dãy Hoàng Liên Sơn. Tuyết miền nhiệt đới. Tuyết dấu yêu và kỳ diệu…Có còn là điều lạ kỳ nữa không khi nghĩ cách đây hàng triệu triệu năm những xứ sở ngập nắng này cũng là nơi quanh băng băng giá, và biết đâu triệu triệu năm sau thậm chí không còn cả một dấu bụi mờ…

Xoa ngón chân tượng trong đền Trấn Vũ hẹn ngày gặp lại, ném đồng xu xuống dòng sông Sein mong phước an lành, ngắm anh đào nở hoa giữa Tokyo gió lộng, bẻ một cành tùng cổ thụ trên đỉnh Hy Mã Lạp Sơn… còn bao nhiêu điều kỳ diệu mà tôi có thể thấy, còn bao nhiêu dấu hiệu may mắn mà con người có thể có mà tôi chưa nắm trong tay… Điều kỳ diệu nào có thể đưa được cha mẹ tôi – khoẻ mạnh, tràn chề sức sống, lên từ dưới đáy vực sâu, ra khỏi chiếc xe vỡ nát? Điều kỳ diệu nào có thể giữ cho trái tim tôi bình yên, khi mỗi ngày, lặng lẽ và âm thầm, thi thoảng lại nhói lên như một lời cảnh báo ngạo nghễ rằng nó có thể đột ngột ngưng lại, đưa gã chủ nhân ngỗ ngược vào một chuyến đi dài không quay đầu nhìn lại… …

Điều kỳ diệu ư? …

Bản thân cuộc sống của tôi đã là một điều kỳ diệu – nếu tính theo các chuẩn mực thông thường. Thằng bé tím tái sinh non trong một ngày mưa giá không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc lì lợm thở để sống. Tuổi thơ tôi là những chuỗi ngày dài trôi dạt hết bệnh viện này đến bệnh viện khác, với những chai nước truyền thay đổi thường xuyên, với một cơ thể mỏng nhẹ nóng sốt và một trái tim ọp ẹp lừ đừ đập trong ngực. Các bác sĩ khuyến khích cha mẹ cho tôi vận động nhẹ nhàng, nhưng lại cấm ngặt những chấn động mạnh thể chất cũng như những xung nghiệt đột ngột trong cảm giác. Bảy tuổi, tôi trông như trẻ lên bốn, ăn ít, ngủ it, ít đùa chơi, ít bè bạn. Tôi nín thinh trước những trò đùa trêu của lũ nhóc, lạnh nhạt và bàng quan trước mọi hấp dẫn của những khuấy động tập thể rộn ràng bên ngoài. Tôi đã quen và tôi chấp nhận những yên ắng giữ cho đầu óc và trái tim an lành… những dả diết ngọt ngào từ những câu chuyện cổ tích mẹ rủ rỉ kể, những mải miết êm ái rơi vào trong đêm cao nguyên từng nốt từng nốt nhạc buông lơi từ ngón dương cầm của cha, tôi đón nhận và để mặc thiên nhiên xâm lấn mình bằng hương thơm của dã thảo trong một cảm giác dịu dàng và khuất phục… …

Lên tám tuổi. Tôi mồ côi cả cha lẫn mẹ. Người con trai độc nhất của dòng họ nổi tiếng nhất vùng đất cao nguyên tử nạn cùng vợ trong một tai nạn ô tô ngớ ngẩn – gã tài xế của chiếc xe tải dừng lại giữa đỉnh đèo, kéo phanh tay nhưng lại không chèn bánh. Xe trôi xuống. Và người lái xe của cha mẹ tôi đã không kịp tránh khi đang trên đường đi ngược lên. Tôi. Thằng nhóc không bao giờ vận động mạnh, chưa bao giờ phải chịu những chấn động tâm lý, hầu như không được trang bị để chống lại bất cứ cú đòn nào của số phận – lại là kẻ duy nhất sống sót. Khi chiếc xe bắt đầu lật nghiêng xuống triền dốc đứng, không ai bảo ai cha mẹ cùng nhao lại ôm chặt lấy tôi, kẹp giữa hai cơ thể ghì xiết, tôi lộn vòng trong chiếc xe với một cảm giác tĩnh lặng không chút hoảng hốt với trái tim thậm chí không hề xao nhịp.

Người ta đã phải rất vất vả mới có thể gỡ những đôi tay của cha mẹ để đưa tôi ra. Những đôi tay đan nhau giữ cho tôi bình yên ở giữa. Khoá chặt. An toàn. Thậm chí ngay cả khi những hơi thở cuối cùng đã vụt tắt khi nào không rõ, những vòng tay che chở ấy vẫn không hề buông lơi. Tôi cứ nằm im lặng như thế, không cử động, chết lặng, cảm thấy thời gian trôi qua chậm chạp, cảm nhận rõ hơi ấm từ từ rời khỏi thân thể cha mẹ. Đến tận khi vây quanh tôi chỉ còn lạnh giá. Tiếng người lao xao ngoài kia như từ một nơi xa lắm vọng về… Tôi câm lặng khi được đưa ra ngoài. Tôi câm lặng khi được đưa vào bệnh viện. Tôi câm lặng một thời gian dài ngay cả khi bà nội từ Paris trở về trong chuyến bay gần nhất để giang tay bảo bọc cho thằng cháu nội bơ vơ. Tôi câm lặng trong đám tang cha mẹ quá nhiều hoa và nước mắt. Thậm chí tôi không hề bị một xây xước nhỏ. Thậm chí tôi không hề bị một cơn tim nào.

Cha mẹ tôi đi. Mang theo cả những câu chuyện cổ tích dả diết ngọt ngào. Mang theo cả những mải miết từng ngón dương cầm buông lơi. Dành một vòng tay cuối cho tôi. Cha mẹ tôi đi.

Bức Vạn Lý Trường Thành duy nhất che chắn cho tôi khỏi những sóng gió bên ngoài trong một giây đã hoàn toàn sụp đổ. …

Điều kỳ diệu ư? …

Bất chấp những sự gìn giữ, bất chấp cả những giờ học với gia sư liên miên như một nỗ lực của bà nội nhằm tăng cường khả năng tư duy và giữ tôi ở trong nhà càng nhiều càng tốt – những khoảng khắc tôi trốn ra ngoài ngày một nhiều. Đồng cỏ mênh mông, thảo nguyên bao la xoa dịu nỗi cô đơn ngày một toác hoác trong tôi. Những chú nài ngựa vô cùng sung sướngtrao cho tôi – cậu chủ nhỏ của một cơ nghiệp lớn – những con tuấn mã căng tràn sức sống. Từ những nước kiệu dè dặt trên những con đường trải sỏi, tôi dần trở thành một kỵ sĩ thuần thục; cúi rạp mình trên lưng ngựa, tôi ôm lấy những cái cần cổ ẩm mồ hôi nơi bờm ngựa, mặc cho chúng sải vó mang tôi đi xa. Những đám mây rất cao và rất trong. Những vạt rừng rậm rạp dương xỉ nhiều hoa trắng. Những đồi thông, đồi tùng ngút ngát vị tinh dầu… Những cành thông lớn chìa ra vững chãi như những vòng thang mạnh mẽ, giúp tôi leo lên ngọn mà phóng tầm mắt ra xa. Thiên nhiên, thảo nguyên trở thành tri kỷ của tôi, thành người thầy tâm hồn, thành sàn luyện tinh thần và thể lực. Nước da tôi dần sẫm lại, cơ bắp nở nang và những nhịp thở sâu không còn làm tôi thấy cảm giác đau buốt giữa chừng ngực. Những trò chơi tập thể, những môn thể thao đối kháng trở thành quen thuộc với tôi.

Các bác sĩ ngạc nhiên tột độ trước những thay đổi thể chất của tôi, nhưng vẫn cảnh báo gia đình cần gìn giữ, vì chẳng có gì đảm bảo trái tim tôi sẽ không dở chứng bất cứ lúc nào. Bất chấp những quy luật khắc nghiệt của tật bệnh – mười sáu tuổi – tôi trở thành vô địch bóng bàn và điền kinh học sinh sinh viên toàn thành phố. Mười bảy tuổi. Tôi ngã quỵ trên đường vì một cơn tim bất ngờ, cơn đau tim đầu tiên và duy nhất sau khi cha mẹ tôi qua đời. Sau ba ngày cấp cứu tại Việt Nam, bà nội đưa tôi sang Pháp. Tên tôi được đưa vào danh sách những người cần theo dõi đặc biệt, và nếu có người tình nguyện hiến tạng, tôi sẽ cần một trái tim khác để tồn tại. Mỗi năm có trên 50 nghìn ca giải phẫu thay tim trên thế giới, nhu cầu thay tim của con người là hàng trăm nghìn, thế nhưng chỉ có chưa đến vài nghìn người tình nguyện. Và đương nhiên – chỉ có những người bị bệnh trầm trọng, với hai mươi phần trăm hy vọng sống được một năm và không thể đáp ứng được với bất cứ phương pháp trị liệu nào khác mới là đối tượng được ưu tiên nhận cuộc sống. Trái tim của tôi bị một khiếm khuyết đặc biệt mà lịch sử y học rất hiếm gặp, không một đề phòng hay vận động nhẹ nhàng nào có thể giúp tôi giảm thiểu nguy cơ.

Sau tháng lang thang bên bờ sông Sein mùa tuyết trắng, nhìn Paris từ đỉnh tháp Effein – tôi quay trở lại Lang Biang với trái tim vẫn đang giả vờ bình yên trong ngực. Có những chứng bệnh sinh học cần những liều thuốc đúng, cần những phương pháp giải phẫu đúng, nhưng cũng có những chứng bệnh trong thần trí mà người bị bệnh mặc nhiên nghĩ mình có bệnh nên không chữa khỏi được. Tôi dứt mình ra khỏi những trăn trở về khối thịt chỉ có mỗi một việc là đập đều đặn mà cũng không xong, hướng tư duy của mình về những cuốn sách, những mảnh toan, những chiếc xe, những cây vợt, những triết học nặng nề lẫn những công thức toán hoá lý. Trái tim đồng bóng của tôi dường như cũng chán ngán việc gây hấn với gã chủ man đồng, nó ngoan ngoãn làm tròn phận sự đưa tôi đi qua hết chặng đường đại học, đi qua hết những buổi chiều ẩm mồ hôi trên lưng ngựa, đi qua những trận bóng hừng hực đối kháng, đi qua những đêm hoa và rượu miên man, qua những hợp đồng luẩn quẩn những nước cờ đấu trí. Những cơn nhói đau mỗi khi hít sâu vào những lúc căng thẳng như một lời đe doạ ngầm của nó không làm tôi mấy quan tâm, dù như một th

Trang: « Trước 12
3
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 80