“Vâng…chắc là như vậy.”
“Ừ!” Trình Mỹ Giai vừa nói vừa móc điện thoại ra, đưa cho Nhan Tiếu nói: “Lưu số điện thoại của Kiro vào đây, nếu sau này tìm không được cậu ấy chị sẽ tìm em”.
Nhan Tiếu cảm thấy nghẹt thở, đón lấy chiếc điện thoại như thánh chỉ, bấm số đt, lưu vào máy không chút do dự. Chậc, có câu nói thế nào nhỉ, bạn bè là để mang ra bán đứng. Bán đứng sau lưng chẳng là cái gì, bán đứng trước mặc mới là quân tử.
Sau khi hai người rời khỏi xưởng sx rượu, Văn Dịch đưa Nhan Tiếu về nhà. bạnđangđọctruyệntạihttp:
Vì vừa nãy được chứng kiến màn kịch quá hot, trên đường về Nhan Tiếu hào hứng miêu tả cho Văn Dịch nghe chị mãnh trí dũng saong toàn thế nào, lừa cô và “đống phân” Tề Gia Minh vào phòng hội nghị, sau đó nhờ máy ghi âm mà biết được sự thật ra sao. Lúc nói đến cao trào của câu chuyện – Trình Mỹ Giai nổi cơn thịnh nộ đánh đống phân, Nhan Tiếu càng cao hứng, phấn khích hơn, tay chân múa may bắt chước, nước bọt bắn ra tung tóe, ước gì có thể biến đoạn này thành bài thơ để ngâm cho Văn Dịch nghe.
Nếu là bình thường nghe được câu chuyện hấp dẫn tuyệt đỉnh này, chắc chắn anh chàng yêu nghiệt Văn Dịch, người lúc nào cũng chỉ sợ thiên hạ quá thái bình, sẽ cười như nắc nẻ, sẽ đế thêm vài câu. Nhưng hôm nay không hiểu tại sao, bất luận Nhan Tiếu nói cười rôm rả thế nào, cổ họng đã khát khô, Văn Dịch vẫn im lặng không hé nửa lời, tinh thần…khá lặng lẽ.
Sau khi kể hết câu chuyện, Nhan Tiếu uống vội 1 ngụm nước khóang, rồi nhìn lén Văn Dịch qua gương xe trêu: “Sao vậy đồng chí, vui quá hóa buồn àh? Vừa nãy không phải cậu đòi tớ giới thiệu chị Mỹ Giai cho cậu sao? Đó, bây giờ thì thấy rồi đấy, hóa ra hai người quen nhau…”.
Mấy chữ “hai người quen nhau” được Nhan Tiếu nói từng chữ một, giọng mờ ám. Văn Dịch như người bị túm đuôi, la lớn: “Tớ vui quá hóa buồn ư? Đùa gì vậy, tớ vui cái gì, buồn cái gì?”
Nhan Tiếu lắc lư cái đầu, chậm rãi nói: “Vui vì hôm nay trùng phùng, buồn vì người ta có tình mới. Haizzz, nhưng thôi cậu đừng sốt ruột, xem ra anh chàng tề Gia Minh đó cũng sắp bị đá rồi, cậu cố gắng lên”.
Nghe được câu này, mặt mày Văn Dịch rầu rĩ, ấm ức nói: “Tiếu Tiếu, thực ra tớ và cô nàng Trình Mỹ Giai đó…”
“thôi…thôi…thôi…” Nhan Tiếu ngắt lời Văn Dịch. “Con người tớ thế nào cậu cũng biết, từ trước tới nay không nhòm ngó chuyện đời tư của người khác. Đây là chuyện riêng của cậu, cậu không cần kể với tớ đâu”.
Nhìn bộ dạn bất cần của Nhan Tiếu, Văn Dịch hận đến tận xương tủy, gằn từng chữ một: “thật ra…chuyện này cậu có thể nghe”
Nhan Tiếu lườm 1 cái: “tớ không muốn nghe”
Văn Dịch nổi khùng gầm lên: “Cậu cần phải nghe, Tiếu Tiếu, tớ cảm thấy tớ cần phải giải thích cho cậu nghechuyện giữa tớ và Trình Mỹ Giai…”.
“Đừng! Tốt nhất đừng!” Nhan Tiếu khoanh tay trước ngực với vẻ rất khoa trương. “Tình sử của cậu thì phong phú rồi, tớ bị nghe nhiều đến nỗi phát ngấy từ lâu. Xin cậu đừng hủy hoại hình ảnh nữ vương của chị Trình Mỹ giai trong lòng tớ”.
Văn Dịch nghiến răng ken két, gân xanh trên tráng giật giật: “Tớ đã nói không phải như cậu nghĩ đâu, hồi ở Mỹ…tóm lại không như những gì cậu nghĩ. Tớ và Trình Mỹ Giai càng không có chuyện như cậu tưởng tượng”.
“Ờ” Nhan Tiếu giả vờ thần người ra nhìn lên trời. “Chuyện mà tớ tưởng tượng? Chuyện gì vậy? Hình như tớ chẳng tưởng tượng gì cả, cậu…”
“Nhan Tiếu…!!!” Chưa dứt lời, Văn Dịch đã gầm lên, ngón tay nắm lấy vô lăng trắng bệch “mẹ kiếp, cậu đừng giả vờ giả vịt với tớ nữa!!”
Văn Dịch sinh ra trong một gia đình gia giáo, mặc dù không được di truyền chỉ số IQ cao từ mẹ, nhưng cũng là người biết suy nghĩ, thực sự hiếm khi nói bậy như vậy (do chị này chọc cho anh điên ^^). Văn Dịch hít một hơi thật sâu, tự nhủ mình bình tĩnh lại, vừa không kiềm chế nổi bèn liếc Nhan Tiếu ngồi như trời trồng bên cạnh.
Từ nhỏ đến lớn, Nhan Tiếu lúc nào cũng vậy. CHỉ cần gặp những chuyện mình không thích là không thèm nhắc đến, coi như nó không tồn tại, rất cao thủ. Cho dù trong lòng buồn chán đến đâu, khó chịu đến đâu, bề ngoài Nhan Tiếu vẫn nói cười rôm rả, tỏ ra mình là người rất vô tâm, vô tính.
Thời còn học sinh, ông ngoại Nhan Tiếu đột ngột qua đời, Văn Dịch và ông ngoại hắn là giáo sư Văn đã đến chia buồn. Trong đám tang, Nhan Tiếu khóc lóc thảm thiết, nhưng ngày hôm sau vẫn đi học bình thường. Buổi chiều, lũ con gái trong lớp biểu diễn tiết mục văn nghệ, Văn Dịch tưởng nhà Nhan Tiếu có chuyện buồn như vậy, chắc chắn cô ấy không còn đầu óc nào tham gia. Ai ngờ chương trình bắt đầu, cô nàng lại mặc váy trắng trên sân khấu, cười tươi hơn bất kỳ ai.
Lúc đó Văn Dịch không hiểu, rõ ràng là trong lòng Nhan Tiếu rất buồn, ngay cả lúc nhìn ảnh ông ngoại cũng khóc ngất, sao bề ngoài lại giả vờ được như vậy? Nhưng giờ hắn đã hiểu, đây chính là làm mặt lạnh. Bề ngoài mặt lạnh như tiền, bên trong đầy ắp tâm trạng.
Trong mười gã đàn ông thì hết 11 ông thích làm mặt lạnh, nhưng trong 100, 1000 cô gái, tìm một cô thích làm mặt lạnh như Nhan Tiếu quả thực là vô cùng khó khăn. Hắn không biết Nhan Tiếu có phải là con gái hay không (Aiyyyyy, anh này, ăn con người ta không còn gì mà còn nói câu này….)
Chẳng phải con gái được làm từ nước đó sao, cảm thấy ấm ức, buồn chán hoặc không vui đều khóc một hồi. Nhưng ai có thể nói cho hắn biết, Nhan Tiếu có biết khóc hay không? Tại sao lúc nào cũng tỏ ra vô tâm, vô tình như vậy?
Văn Dịch cố gắng dịu giọng nói: “Tiếu Tiếu, có phải cậu giận vì tớ không kể cho cậu nghe chuyện ở Mỹ không?”
Nhan Tiếu chớp mắt liên tục giả nai: “Sao lại giận chứ?”
Văn Dịch đã định tung chưởng rồi, nhưng vẫn hạ giọng nói: “Đúng vậy, tớ thừa nhận tớ không ra gì. Nếu cậu muốn biết chuyện của tớ và Trình Mỹ Giai thì cậu cứ hỏi, tớ sẽ kể hết cho cậu nghe.”
Nhan Tiếu ngập ngừng một lát nhìn Văn Dịch nói: “Thật hả?”
“Thật!” Văn dịch bình thản gật đầu, vui như mở cờ trong bụng, hắn nói gì nhỉ? Hắn nói gì nhỉ? Hắn biết là Tiếu Tiếu quan tâm tới chuyện đó, cố tình né tránh chủ để về Trình Mỹ Giai không phải là do không muốn biết, mà vì ghe! Ghen, vì ghen!
Haha! Ghen chứ sao, một từ tuyệt vời, dễ thương làm sao.
Văn Dịch vừa nghĩ vừa nhìn Nhan Tiếu chăm chú bằng ánh mắt tóe lửa nhưng chỉ thất đối phương đưa tay sờ cằm, vẻ trầm tư: “Chuyện tình một đêm, phi công trẻ lái máy bay bà già, yêu rồi hành hạ nhau…Cũng hay đó nhỉ, chà nhưng không biết gần đây độc giả còn thích đề tài nào nữa hay không?”
Văn dịch ngóac mồm ngơ ngác: “Gì cơ?”
“Hả?” Nhan Tiếu ngẩng đầu, vẻ mặt rất chăm chú. “Cậu không biết àh? Gần đây tư nhiên tớ lại muốn viết tiểu thuyết, đang ở trong giai đoạn tìm đề tài. Nếu cậu vẫn muốn kể cho tớ nghe chuyện của cậu với chị Mỹ Giai….Hêh hê, có đề tài thì đừng để phí.”
“…” Văn Dịch suýt ngất, suýt thì đạp nhầm chân phanh thành chân ga (em cũng suýt ngất ^^)
Bên này Nhan Tiếu vẫn đang tư lự: “Cách nói phi công trẻ lái máy bay bà già e rằng hơi cũ, hay là…quật ngã chàng cỏ non?” Nói đến đây, mắt Nhan Tiếu bỗng nhiên sáng lên, cô vỗ tay đánh đốp 1 cái rồi tiếp tục “Đúng! CHính là cái này! Mặc dù so với đề tài phi công trẻ lái máy bay bà già chỉ là bình mới rượu cũ nhưng hiện nay gái đẹp thích nhất là được cặp với các chàng trai trẻ để ăn cỏ non! Cũng phải, ba năm về trước không phải cậu là cỏ non đó sao? Vì yêu thầm chị mãnh mà cậu mò tới quán bar mà chị ấy thường đến để làm thêm, và trong một đêm trời tối như hủ nút, hai người đã xảy ra chuyện tình một đêm, sau đó cậu bỏ đi…”
Chậc…
Nhan Tiếu chưa kể xong câu chuyện, nhưng không thể chịu đựng được nữa, cậu bạn “cỏ non” liền phanh gấp, Nhan Tiếu hú hồn trước cú phanh bất ngờ, hai tay phải bám chặt mới không bị bay ra ngoài. Một lúc sau, Nhan Tiếu nhìn kẻ gây sự (Chưa bik ai nổ súng trước áh ^^). Máu nóng bốc lên đầu, bốn chữ “cậu làm gì vậy” chưa kịp thốt ra khỏi miện thì cậu bạn cỏ non đã nảy lửa, hắn nói rất ngắn gọn: “Xuống xe” (ô hay, sao anh ko giết chị ấy nhỉ, làm như vậy nhẹ quá àh)
Nhan Tiếu cảm thấy bị mất mặt, quá mất mặt. Mức độ mất mặt chỉ thua lần bị đám con trai bao vây dưới gốc cây buộc phải leo lên cây hồi nhỏ, thật sự là…mất mặt vô cùng.
Sống ở trên đời đã hơn hai mươi năm, mặc dù cô không phải là sắc nước hương trời, ai gặp cũng yêu nhưng đây là lần đầu tiên cô bị con trai đuổi xuống xe. Hơn nữa, điều nguy hiểm nhất là, anh chàng này lại là Văn Dịch! Nhan Tiếu xách túi, đứng dưới đường trong gió lạnh, nét mặt vẫn chưa hết ngơ ngác.
Liếc nhìn anh chàng Văn Dịch mặt mày hầm hầm như muốn ăn tươi nuốt sống người khác trên xe, Nhan Tiếu vẫn giả bộ ngây thơ vô tội: “Đuổi tớ…xuống xe làm gì?”
Văn Dịch nắm chặt vô lăng, nghĩ chỉ muốn chết: “Nhan Tiếu, cậu không nói được câu nào nghiêm túc với tớ hay sao?”
Nhan Tiếu ngơ ngác: “Những câu tớ nói với cậu đều nghiêm túc cả!”
Nghe thấy vậy, Văn Dịch thực sự nổi giận, hắn gầm lên như con sư tử lên cơn: “Tớ không muốn nghe cậu nói gì về tiểu thuyết. Cậu thử giả vờ ngờ nghệch lần nữa cho tớ xem nào.”
Nhan Tiếu “xí” một tiếng nói: “Cậu mới ngờ nghệch! Cả nhà cậu ngờ nghệch!” Ợ…xin lỗi giáo sư Văn, cháu thực sự không có ý chửi ông, nhưng thực sự cháu trai ông quá tồi tệ. Nhan Tiếu nghiến răng nheo mắt nói: “Cậu nổi cáu gì chứ? Gần đây hơn 1 tí là cậu là phá hoại các cuộc gặp gỡ của bản cô nương. Năm lần rồi, đúng năm lần! Tớ không so bì, tị nạnh với cậu, bây giờ cậu lại còn hại tớ sắp mất việc, tớ đều không giận. Cậu lại còn nổi cáu nữa àh?”
Nghe xong câu này, Văn Dịch đã tuyệt vọng thật sự. Nếu Nhan Tiếu kô giả vờ ngờ nghệch thì mình ngờ nghệch thật rồi. Văn Dịch tứ đến run người, nghiến răng ken két, gật đầu nói: “Được, giỏi lắm! Nhan Tiếu, có phải trong tiểu thuyết của cậu thường xuyên có tình tiết nv nữ chính bị đuổi xuống xe?
“Hả?”
Văn Dịch tiếp tục mỉm cười, khuôn mặt rạng ngời: “Không phải muốn tớ` cung cấp tài liệu cho cậu đó sao? Bây giờ bản thiếu gia sẽ giúp cậu.” Nói xong, không đợi Nhan Tiếu phản ứng gì, Văn dịch rồ ga lao vút đi. Nhan Tiếu hít khói xe, hậm hực nhìn theo.
Đây chắc chắn là ngày xui xẻo nhất.
Từ chuyện hẹn hò anh chàng mặt mụn đến chuyện bị hiểu nhầm là người thứ 3, từ việc chứng kiến tận mắt nữ vương đánh người đến chuyện bị yêu nghiệt đuổi xuống xe, Nhan Tiếu đoán rằng mọi xui xẻo của cô năm nay đều dồn hết vào ngày hôm nay. Cũng còn may là mặc dù tức giận, nhưng yêu nghiệt vẫn tống cô xuống một đoạn đường không vắng lắm. Nhan Tiếu nhanh chóng bắt được xe về nhà, đang định vào nhà tắm nước nóng 1 cáithì nhìn thấy thái hậu đứng lù lù trước cửa nhà.
Hóa ra, nữa năm trước, cha mẹ Nhan Tiếu đã chuyển sang nhà mới để ở vì khu nhà tứ hợp viện (hình thức chung cư vây lại theo 4 hướng ở giữa có sân chung) cũ gần cơ quan nên Nhan Tiếu sống một mình trong nhà cũ. Hàng tuần, sau khi các hoạt động hẹn hò với các anh chàng do mọi người mai mối giới thiệu kết thúc, Nhan Tiếu liền chủ động gọi điện thoại cho thái hậu, báo cáo tình hình, chắc hôm nay chưa nhận được đt của Nhan Tiếu nên thái hậu đã đích thân giá lâm.
Vào nhà, Nhan Tiếu kính cẩn mời trà thái hậu rồi lắp bắp nói: Mẹ, cuộc hẹn hôm nay…”
Chưa nói dứt lời, thái hậu đã khua tay tay nói với vẻ đã nắm được tình hình: “Không thành hả?”
Nhan Tiếu không biết phải nói gì liếc nhìn trần nhà, nếu yêu nghiệt không xuất hiện bất thình lình thì có thể anh chàng mặt mụn đó đã chấm mình. Nghĩ đến đây, trong đầu Nhan Tiếu hiện ra khuôn mặt “điển trai” chi chít mụn của anh chàng đó, cô rùng mình, sởn hết gai ốc, nói: “Con cảm thấy tính cách của bọn con không hợp nhau”
Nghe thấy vậy, thái hậu liếc cô bằng ánh mắt rất khinh bỉ: “Người ta không ưng mày hả? Cuối cùng ngay cả lái xe đưa mày về người ta cũng không thèm, đừng tưởng mẹ không nhìn thấy, vừa nãy mày đi taxi về”.
Nhan Tiếu chỉ muốn đâm đầu vào tường lần nữa, nếu nói với mami rằng cô bị người khác tống ra khỏi xe thì liệu bà có ý định nhét cô trở lại trong bụng để đúc lại hay không? Dừng 1 lát, Nhan Tiếu đang định giải thích thì thái hậu đã khua tay nói: “Thôi, thì đằng nào mẹ cũng chẳng kỳ vọng được gì ở mày. Hôm nay mẹ đến để trao đổi với mày việc khác.”
Nghe câu này, Nhan Tiếu rất ngạc nhiên, còn chuyện gì quan trọng hơn mỗi tuần đi gặp các anh trai 1 lần? Chỉ thấy thái hậu đưa mắt nhìn 4 phía, sau khi xác định không có ai, mới vẫy tay gọi con gái lại nói khẽ: “Mẹ có 1 khoản tiền riêng, sợ ba mày biết nên muốn cất ở đây”.
Nhan Tiếu liền hiểu ngay ra vấn đề, phụ nữ mà, dù già hay trẻ đều thích có quỹ đen phòng lúc cần dùng đến, nhưng nếu số tiền này bị ba phát hiện ra thì sẽ ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng, chính vì thế thái hậu mới nghĩ đến mình.
Nhan Tiếu cười khì nói: “hóa ra là vậy, mẹ để ở đây cũng không được miễn phí đâu đấy, con phải thu tiền công!”
Thái hậu nghiêm mặt, “hừ” 1 tiếng nói: “Đừng có được đà lấn tới, mẹ chỉ có mỗi mình mày,sau này chết đi, cái đó không phải của mày thì của ai?”
Nhan Tiếu vừa thổi trà cho nguội vừa nói: ‘Bao nhiêu mẹ?”
Thái hậu ngừng 1 lát rồi nói từng chữ 1: “Tám trăm nghìn NDT”
Hả?
Ngay lập tức Nhan Tiếu phun nước trà phì phì, suýt thì bị sặc, Cô vừa ho vừa nhìn thái hậu bằng ánh mắt sửng sốt, la lớn: “Mẹ bảo nhiêu cơ? Tám ….uuu!”
Nhan Tiếu nói chưa dứt đã bị thái hậu bịt chặt miệng, hạ thấp giọng nói: “Nói nhỏ thôi, đừng để hàng xóm nghe thấy”
Nhan Tiếu cố giằng ra, vẫn chưa hết sửng sốt, trợn mắt hỏi: “Mẹ, mẹ không làm gì phạm pháp đó chứ?” Cha mẹ Nhan Tiếu đều là công nhân bình thường, hiện tại ngoài ngôi nhà cũ mà các cụ để lại, hai ông bà chắt bóp cả đời mới mua được căn hộ mới. Căn hộ đó đã gần như ngốn toàn bộ số tiền tiết kiệm trong nhà, vì thế đột nhiên nghe thái hậu nói còn giữ 800,000 NDT tiền tiết kiệm, Nhan Tiếu khó mà giấu được vẻ kinh ngạc.
800,000 chứ đâu có ít, đó đâu phải tiền riêng nữa mà là khoản kếch sù! Nhan Tiếu nhìn mẹ chằm chằm với anh mắt khó tin, rụt rè hỏi: “Chắc chắn là mẹ đang nói đồng NDT chứ không phải Yên Nhật đó chứ?”
Nghe vậy, thái hậu đại nhân liền lườm con gái với ánh mắt khinh thường, sau đó chậm rãi trình bày nguyên do. Hóa ra, khoản tiền 800,000 cũng được coi là tự dưng mà có. Nhan Tiếu có bà dì họ tính nết rất kỳ quái, không có con cái, sau khi chồng mất chỉ sống 1 mình, tổ dân phố khuyên bà nhiều lần nên vào viện dưỡng lão nhưng bà vẫn bám lấy ngôi nhà cũ không chịu đi. Cộng với tính nết quái đản, cáu bẳn của bà dần dần hàng xóm không ai quan tâm đến bà nữa.
Mẹ Nhan Tiếu không cũng không ưa gì người họ hàng xa này. Bà dì này gia cảnh khá giả, lúc nào cũng tỏ ra thanh cao, thấy mẹ Nhan Tiếu nghèo hèn, thua kém gia đình bà nên cũng không qua lại nhiều.
Một năm trước, thái hậu về quê thăm họ hàng, tiện đường ghé thăm bà dì. Ai ngờ đúng lúc bà cụ ốm liệt ở nhà không mò dậy được. Mẹ Nhan Tiếu là người ác khẩu nhưng không ác tâm, gặp cảnh này lại mềm lòng, ở lại bệnh viện lo liệu mọi việc. Chắc chắn là có phàn nàn kêu ca, nhưng cuối cùng vẫn chăm sóc bà cụ đến khi ra viện.
11