- Anh đang đi tìm em. - Khi nói câu này, giọng anh vừa phấn chấn lại vừa bực tức.
- Ồ! - Cô chẳng hề để ý, nói. - Em đã về nhà rồi.
- Em đợi anh ở đấy.
Anh vội vàng gác điện thoại. Khi nghe đầu dây bên kia chỉ còn tiếng “tút tút” cô bỗng cảm thấy anh thật buồn cười, nhưng cười thì cười, nước mắt cô vẫn cứ thế trào ra. Từ nhỏ tới lớn, cô luôn mang đến cho anh biết bao phiền phức, còn anh lúc nào cũng lo lắng cho cô như vậy, vì cô mà chấp nhận mọi thứ. Chuyện “bức ảnh” lần này cô đã không còn trách anh nữa. Nghĩ lại những năm qua, vì ghen tị với anh nên cô đã nghĩ ra đủ trò, đến cả cô cũng bắt đầu cảm thấy chán ngán những trò vô bổ đó.
Khi còn nhỏ, anh được mọi người rất yêu quý. Nhiều lúc, mọi người vì quá yêu quý anh mà quên mất cô, nhưng đó đâu phải lỗi của anh chứ. Anh chẳng nợ gì cô cả. Vì sao cô lại giày vò anh, làm anh bị tổn thương như vậy?
Anh bước vào cửa với bộ dạng phong trần đầy bụi bặm. Hai ngày không gặp mà trông anh tiều tụy đi rất nhiều, râu không cạo, môi khô, mặt mệt mỏi.
Anh nói:
- Em đã làm anh lo chết đi được, em có biết không hả?
Cô nói:
- Không phải em đã nói với anh từ lâu rồi sao. Nếu em đi thì anh không cần phải tìm đâu.
- Vớ vẩn! - Tâm trạng anh lộ rõ vẻ kích động, anh thở dài buồn bã nhìn cô. - Nhưng anh cũng đã nói với em rồi. Dù em có đi đâu thì anh cũng sẽ tìm được em. Em là em gái của anh. Anh không thể để cho em phải chịu bất kỳ tổn thương nào.
- Ai cần anh lo chứ? - Nước mắt cô trào ra, không thể nào ngăn lại được. Cô quay mặt đi, vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ.
Anh nhìn cô với ánh mắt u buồn và tuyệt vọng, gật đầu rồi lại gật đầu.
Cô không dám ngẩng lên nhìn anh, bởi những điều cô nói thực ra không phải là những điều cô nghĩ trong lòng. Nhiều lúc cô rất muốn nói với anh rằng, sự tồn tại của anh đã bù đắp vào chỗ thiếu vắng tình thương yêu của bố mẹ dành cho cô. Nhưng cô đã không thể nói được, cô không biết dùng từ nào để diễn tả cảm xúc của mình, thậm chí cô còn thường xuyên dùng cách ngược lại đề bày tỏ tình cảm đó.
- Dù sao, chuyện bức ảnh cũng là do anh không đúng. Anh không nên chưa tìm hiểu kỹ sự việc đã trách móc em như thế. - Anh nói.
Nhắc đến chuyện bức ảnh, cơn giận của cô bỗng nổi lên:
- Tên bỉ ổi nào dám hãm hại em như vậy?
- Em có đoán ra ai làm việc đó không? - Lý Bối Lỗi nhìn cô, một dấu hỏi lớn hiện ra trên mặt anh.
Cô lắc đầu:
- Em cũng không biết nữa.
- Liệu có phải là...
- Không phải Đặng Bành đâu. - Cô ngắt lời anh Lý Bối Lỗi.
- Em cũng đã nghi ngờ anh ta, nhưng khi nghĩ kỹ lại, anh ta không phải là người như vậy, anh ta sẽ không làm chuyện bẩn thỉu này đâu.
- Nhưng anh ta là một thương nhân.
- Thương nhân thì sao?
- Anh luôn không có cảm tình với các thương nhân.
- Bố mẹ chúng ta cũng là thương nhân. - Cô nhắc nhở anh.
Anh nhất thời bị chặn họng, há hốc miệng không biết nên nói gì tiếp theo.
Trong lòng Lý Bối Lỗi luôn có một điều day dứt. Năm đó, bố mẹ họ vì việc làm ăn buôn bán mà gửi anh và Bối Nhĩ ở nhà bà nội. Hằng ngày, mỗi lần tan học, khi nhìn mấy bố mẹ bạn mình đến đón họ, dắt tay họ về nhà mà lòng anh thấy chua xót. Tuy bà nội rất thương anh nhưng không bao giờ có thể thay thế được tình yêu thương của bố mẹ. Từ lúc đó, anh bắt đầu ghét thương nhân, ghét họ vì mải kiếm tiền mà bỏ mặc tình thân như vậy. Sau này, khi anh lớn lên, mỗi lần tiếp xúc với các thương nhân, thấy họ tính toán hẹp hòi, anh lại càng ghét hơn.
- Phải rồi. Ngoài những bức ảnh đó ra còn có một lá thư. - Lý Bối Lỗi bỗng nhớ ra.
- Thư gì ạ
- Một lá thư đánh máy.
- Để anh đi tìm - Anh bới trong thùng rác trong bếp lấy ra một cục giấy vo tròn nhàu nhĩ đưa cho cô. - Ðây! Nó đây này.
Bối Nhĩ đọc kỹ từng chữ trên đó, bỗng như nhớ ra điều gì đó, cô thở đài mệt mỏi nói:
- Em biết là ai làm rồi.
Tỉnh Điền tham gia buổi phỏng vấn trong một chương trình giải trí theo kế hoạch đã định, trông tâm trạng trả lời phỏng vấn của anh khá nhẹ nhõm và vui vẻ.
Lúc đó, một vị phóng viên bỗng hỏi anh:
- Anh đã từng đóng chung với rất nhiều diễn viên nữ, anh cảm thấy ai là người hấp dẫn nhất.
Anh cười đáp:
- Mỗi diễn viên nữ đều có những điểm hấp dẫn riêng.
- Nói như vậy là anh đều thích họ?
- Phải! Tôi đều thích họ. - Anh nói.
- Anh không sợ mọi người có ấn tượng không tốt về sự đào hoa của anh sao?
- Không đâu. - Anh trầm tư nói. - Thích và yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
- Vậy người anh yêu ở đâu? - Người phóng viên dồn hỏi.
- Ở đây. - Anh đặt tay lên ngực cười đáp.
Dương Tử đứng ngoài ống kính nhìn chàng trai làm say lòng biết bao cô gái này mà lòng trào dâng một cảm xúc khó nói thành lời. Tối qua, cô đã gọi điện đến nhà anh nhưng không ai nhấc máy. Cô biết anh đi tìm cô gái có tên Lý Bối Nhĩ đó. Cả đêm, cô ngồi co ro ngoài ban công nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời, hát bài Đêm dài miên man của Tỉnh Điền: Ðêm nay, ánh sao lung linh, chúng ta cách chân trời chỉ trong gang tấc mà lòng rối bời. Đêm dài miên man, nhưng anh mãi mãi không hiểu nỗi cô đơn của em. Yêu anh nhưng không thể ở bên anh. Ôi, đêm dài miên man.
Cô nhớ lần đầu tiên nghe anh hát bài này ở phòng thu, cô đang bê một tách cà phê nóng mà ngẩn người như có luồng điện chạy qua, cả người cô lạnh toát, bởi cô có cảm giác bài hát đó viết về cô. Cô đã cùng anh đi qua nhiều nơi, trải qua biết bao khó khăn, nhiều đêm không ngủ được... Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà, hát bài hát và nhớ đến anh.
Trước mặt cô, anh chưa hề che giấu bất cứ việc gì. Anh rất thích nói chuyện với cô, còn cô chỉ cười mà chẳng nói chẳng rằng. Cô biết anh đã từng có quan hệ với không ít minh tinh nữ và cô cũng chưa từng để ý đến những chuyện đó, nhưng đêm hôm ấy, cô cuộn tròn trên chiếc ghế tựa bên ban công, một cảm giác hoảng sợ, hoang mang chưa từng xuất hiện chợt trào dâng trong tim. Nhìn anh như kẻ mất hồn, điều đó chứng tỏ anh đang lo lắng cho một người, một người con gái luôn ở trong trái tim anh. Ghen ti, cô không thể nào ngăn được nó lan tràn khắp tim cô, cảm giác đó khiến cô không tài nào thở được.
Sau khi buổi phỏng vấn kết thúc, anh đứng lên bắt tay các phóng viên, rồi ngẩng đầu lên nhìn cô, anh nheo mắt với cô như một đứa trẻ tinh nghịch.
- Anh định tổ chức sinh nhật thế nào đây?
- Sinh nhật ư?
- Hôm nay. - Cô cười nhắc nhở anh.
Anh lấy tay gõ vào trán mình, lắc đầu nói:
- Tôi bận quá nên quên mất.
- Tôi nhớ giúp anh là được rồi. - Cô nói.
Anh xúc động nhìn cô:
- Cảm ơn cô. - Anh dịu dàng nói.
- Đó là việc tôi nên làm mà.
- Chúng ta cũng đi hát nhé.
- Hai chúng ta thôi ư?
- Tất nhiên là không rồi. - Anh cười. - Gọi mọi người cùng đi. Ðông người mới vui chứ.
- Ồ! - Cô cúi xuống rót cho anh một cốc nước, lòng cô chợt thấy chua xót.
- Cô sao thế? - Anh hỏi cô.
- Không có gì. - Cô nhẹ nhàng đáp.
- Vậy cô còn đứng ngây ra đó làm gì? - Đôi bàn tay to lớn ấm áp của anh vỗ vỗ vào đầu cô. - Cô mau đi báo cho mọi người đi.
- Vâng.
Cô quay người mà lòng tê tái. Anh mãi không hiểu tình cảm của cô, cũng mãi không hề quan tâm xem cô đang nghĩ gì. Đối với anh, cô chẳng qua chỉ là một trợ lý mà thôi.
Tỉnh Điền nhìn bóng dáng gầy gò nhỏ bé của Dương Tử giống như một đứa trẻ vẫn chưa trưởng thành. Thực ra, anh hiểu tâm tư của cô. Bản thân anh cũng thích cô, nhưng trái tim anh luôn phiêu du nên không thể đem lại cho cô hạnh phúc lâu dài và bền vững được. Cô là một cô gái tốt và anh cũng không muốn làm cô bị tổn thương.
Buổi tiệc sinh nhật hôm đó thật náo nhiệt. Mọi người bao trọn một phòng Vip ở quán karaoke. Lúc đó, Tỉnh Ðiền đưa micrô cho Dương Tử, bảo cô hát cho anh nghe một bài nhưng cô từ chối, nói rằng mình hát không hay. Vì thế, một gái khác đã cướp micrô và hát bài Đêm dài miên man. Tỉnh Điền ngồi trên chiếc sô pha vỗ tay khen ngợi. Cô gái đó hôn anh, anh cũng rướn cổ ra thơm lên trán cô ấy. Mọi người đều vỗ tay cổ vũ, không khí vô cùng náo nhiệt, còn cô chỉ im lặng ngồi trong góc, nhìn mọi thứ mà lòng chua xót. Cô ân hận vì mình không dám cầm micrô hát như người ta. Thực ra, cô đã thuộc bài hát đó từ lâu rồi, bao nhiêu đêm cô lẩm nhẩm hát đi hát lại bài hát đó. Nhưng đêm nay, cô lại không có dũng khi hát cho anh nghe.
Từ quán karaoke bước ra, cô lấy trong túi ra một chiếc hộp bọc rất đẹp để tặng anh.
- Đây là cái gì thế?
- Quà sinh nhật! - Cô nói.
- Tôi mở nó ra xem được không?
- Tất nhiên rồi.
Anh một tay cầm chiếp hộp, một tay bóc lớp giấy bọc ra “soạt” một tiếng, mười mấy tầng giấy bọc đều bị anh xé hết. Cô thẫn thờ đứng đó mà nước mắt cứ thế trào ra.
Cô nói:
- Tôi về nhà trước đây. Chúc anh sinh nhật vui vẻ! - Anh muốn giữ cô lại nhưng cô đã leo lên taxi rồi.
Cô đã chuẩn bị món quà này từ nửa tháng trước. Cô mua rất nhiều giấy bọc ở hàng lựu niệm về để bọc hết lớp này đến lớp khác. Cô cho rằng, anh sẽ lần lượt bóc từng lớp áo xinh đẹp ra, anh sẽ ngạc nhiều về sự cầu kỳ của cô sau mỗi lớp giấy học. Cô cho rằng anh sẽ cảm động, nhưng không, anh đã xé sạch, cảnh tượng những chiếc giấy bọc đầy màu sắc giống như trái tim bỗng nhiên bị xé nát trong chớp nhoáng.
Tỉnh Điền nhìn theo bóng chiếc taxi xa dần. Tay anh vẫn giữ chặt những tờ giấy bọc đã rách nát đó, lòng anh bỗng trào dâng một nỗi xót xa. Anh cảm thấy mình phải làm gì đó, anh không thể để Dương Tử tiếp tục yêu anh một cách ngốc nghếch như vậy...
Chương 18
Dã Tốt tìm thấy “người đẹp chân dài” ở một công ty quảng cáo. Cô đang chụp quảng cáo cho một hãng đồ thể thao. Trước ống kính, cô trang điểm nhẹ, khi cười, ánh mắt cô long lanh và hiện lên hai má lúm đồng tiền. Mọi thứ đều quen thuộc với anh, nhưng khi bước ra khỏi nơi chụp hình, cô trở nên u sầu như kẻ mất hồn. Từ công ty quảng cáo bước ra, cô đứng bên đường thẫn thờ nhìn dòng người qua lại. Khi nhìn thấy anh, cô vô cùng ngạc nhiên nhưng sau đó, cô vội xoay người, không nhìn anh nữa.
- Anh biết là em sẽ không rời khỏi thành phố này mà. - Anh mở miệng nói trước.
- Ý anh là em không có nơi nào để đi sao?
- Không đâu. Anh không có ý đó.
- Vậy ý anh là gì?
- Ý anh là chắc chắn em sẽ không nỡ.
Cô cười lạnh lùng rồi xoay người hỏi anh:
- Anh nghĩ rằng em không nỡ điều gì?
- Em… - Anh sững sờ đứng đó không biết nên nói gì.
- Quan hệ giữa chúng ta đã hết rồi. Sau này, anh đừng đến tìm em nữa. - Cô dứt khoát nói.
- Đó không phải là những lời tự đáy lòng em. - Anh thét lên với cô. - Nếu quan hệ giữa chúng ta đã hết thì tại sao em lại muốn anh chuyển đến nơi đó ở, tại sao em còn trả trước hai tháng tiền phòng cho anh?
Vai cô run lên:
- Coi như là kết thúc thôi. - Cô buồn bã nói.
- Kết thúc ư?
- Phải. Kết thúc.
Anh bước đến bên cạnh, ôm lấy cô và nói:
- Em đừng lừa anh, cũng đừng tự lừa chính mình nữa được không?
Cô dựa vào vai anh, mặt đầm đìa nước mắt, cô nói:
- Em đã chuẩn bị sẵn sàng để quên anh, sao anh còn đến tìm em chứ?
- Anh muốn ở bên em. - Anh nói.
- Vậy còn Bối Nhĩ thì sao?
- Anh và cô ấy không thể. Từ năm năm trước, quan hệ giữa bọn anh đã kết thúc rồi.
- Em xin lỗi. - Cô ngẩng mặt lên khỏi vai anh, nhẹ nhàng nói: - Em nghĩ, em không thể ở bên anh được nữa.
Những ngày vừa qua, có đã nghĩ rất nhiều. Năm năm qua, cô luôn dành tất cả tình yêu cho anh. Thực sự, cô đã quá mệt mỏi, mệt đến mức cô chẳng còn sức để cho và để nhận nữa.
- Anh sẽ đợi em. - Anh nói. - Em đã vì anh mà hy sinh quá nhiều. Bây giờ là lúc đến lượt anh làm chút gì đó cho em.
- Đừng ngốc như vậy. - Cô lấy tay vuốt tóc anh, buồn bã nói. – Chẳng phải trước đây, chúng ta đã thống nhất rồi sao? Trân trọng hiện tại, đợi đến khi muốn chia tay sẽ chia tay trong êm đẹp.
- Nhưng anh không muốn mất em.
Cô quay mặt đi, rút một điếu thuốc trong túi ra, run rẩy đưa lên miệng. Nếu anh nói những điều này với cô sớm hơn một chút thì cô sẽ bất chấp tất cả để ở bên anh, nhưng bây giờ tất cả đều quá muộn rồi. Cô đã ký hợp đồng với một công ty quảng cáo nước ngoài và sắp phải rời khỏi đây, chụp ảnh quảng cáo ngày hôm nay là công việc cuối cùng của cô. Hoàn thành nó là cô sẽ rời khỏi đây ngay.
Cuộc sống luôn là vậy. Có nhiều lúc, chúng ta không thua người khác mà lại thua chính mình. Năm năm qua, anh có rất nhiều cơ hội để giữ cô lại nhưng anh đã không làm như thế. Đến giờ, khi anh đã nghĩ thông suốt, anh muốn được ở bên cô trọn đời thì không còn kịp nữa rồi. Vì sao chúng ta luôn đợi đến khi đã mất đi thứ gì đó rồi mới theo đuổi nó chứ?
- Em phải đi rồi. - Cô dụi điếu thuốc trong tay, ngẩng đầu nhìn anh nói.
- Đi ư?
- Em đã ký hợp đồng với một công ty quảng cáo ở Anh. Ba ngày nữa, em sẽ đi. - Cô nói.
- Vậy hả! - Anh thấp giọng nói với cô. - Em nhớ giữ gìn sức khoẻ nhé.
Cô gật đầu rồi xoay người đi. Khi không còn thấy bóng cô nữa, anh mới vội vàng đưa tay gạt nước mắt. Trong chớp nhoáng, cả thế giới trở nên tĩnh lặng vô cùng. Cô cố sức chạy về phía trước, còn anh đứng đó nhìn theo bóng cô, những hy vọng trong lòng anh dần dầu chìm xuống. Anh cảm thấy khóe mắt mình cay cay, anh nhắm mắt lại, một khoảng trời u tối bỗng hiện ra. Anh hiểu rằng anh sắp mất cô.
..Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ..
Hai ngày sau, anh chuyển đến chỗ cô ở. Ngày chuyển đến, anh mua hai chú cá vàng nuôi trong chiếc bể cá hình tròn mà cô để lại. Anh còn nhớ cô từng nói, cô rất thích cá vàng, thích nhìn chúng bơi lội tự do trong nước. Khi ấy, anh chỉ vào bể cá hình tròn đó hỏi cô:
- Em mua bể cá thì sao lại không mua cá?
Cô cười nói:
- Em muốn cùng người em yêu nuôi chúng.
- Tại sao vậy? - Anh hỏi.
- Vì em sợ nhỡ chúng đột nhiên bị chết, sợ cảm giác đột nhiên mất đi những thứ mình có. Nếu có người em yêu ở bên thì có thể em sẽ dũng cảm hơn một chút.
- Vậy em định nuôi mấy con cá? - Anh hỏi cô.
- Hai con.
- Tại sao lại là hai con?
- Một con sẽ buồn, nhiều thì sẽ tranh nhau ăn. - Cô cười nói. - Hai con cá sống cùng nhau sẽ không cảm thấy buồn, lại có thể yêu thương nhau giống như con người vậy.
Anh còn nhớ, cô đã nói như thế, nhưng khi đó, anh hoàn toàn không hiểu ý cô.
Ngày cô đi, anh gọi điện cho cô. Cô ngồi ở phòng chờ trong sân bay và nói với anh:
- Em sắp lên máy bay rồi, anh đừng gọi cho em nữa.
- Anh đã mua cá vàng nuôi trong chiếc bể cá em để lại rồi. - Anh bỗng nói.
Cổ họng cô bỗng như có thứ gì đó mắc lại, không nói nên lời.
- A lô, em vẫn nghe đấy chứ? - Anh hỏi.
- A lô, em đang nghe. - Cô thở dài hỏi anh. - Anh mua mấy con?
52