watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Xuyên Không Vạn Năm Vạn Năm
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang





Dùng ma nhãn quét đến sâu vách núi, hắn bỗng ngạc nhiên khi thấy kẻ đột nhập đó chỉ là một tiểu tiên nữ nhỏ bé … Gương mặt thanh tú xinh đẹp của nàng đang hết sức cảnh giác đề phòng lẫn sợ hãi, hệt như một con nai nhỏ trót lọt vào hang cọp…Hắn tỉ mỉ đánh giá hơn nữa, cảm thấy tuy nhiều lần chạm trán với tiên nhân nhưng cũng chưa từng thấy một tiên nhân khí chất thuần khiết như làn mây bóng nước như vậy…



Nhưng dù gì đi nữa, đối với hắn, nàng vẫn chỉ là một con nai nhỏ ngơ ngác mà thôi…



Hiên Viên Tiêu chăm chú quan sát từng biểu cảm nhỏ của con mồi, nhất thời thấy rất hứng thú. So với những con xà yêu, trăn yêu… hắn từng nuôi làm sủng vật thì sinh vật nhỏ trước mắt kia hấp dẫn hơn nhiều… Vì vậy hắn âm hiểm mà cười, chớp mắt hóa thân thành một lão đầu ma tộc già khọm, râu tóc bạc trắng và dung mạo có vẻ tử tế… Hắn cũng lén đuổi hết binh tướng đi khỏi khu vực…

Hắn sau lưng khoác một cái giỏ, tay chống gậy gỗ, men theo vách đá đi… Đến gần vách đá giả vờ trượt chân ngã, tay cố bám chơi vơi trên vách đá, miệng thì hô cứu.



Vân Hi ở trong vách đá nhìn sang, thấy dường như có người gặp nạn, lòng lương thiện không phân biệt chủng tộc khiến nàng muốn chạy ra cứu nhưng lại sợ gặp ma tướng truy bắt. Đấu tranh tư tưởng trong chớp mắt, cuối cùng vẫn là không đành lòng bỏ mặc người khác, nàng vội chạy ra kéo lão già lên.



Hiên Viên Tiêu đôi mắt thâm hiểm phía sau ánh mắt lờ mờ của một lão già càng có dịp quan sát nàng… Thực xinh đẹp, thực thuần khiết, thực khiến người khác muốn chiếm đoạt và sở hữu… Lại còn là một tiên nữ lương thiện đến ngu ngốc, thần tiên cũng không mấy kẻ thực sự thiện tâm đến vậy. Có vẻ như nàng là một kẻ quanh năm suốt tháng sống trên tiên cảnh, còn chưa va chạm với cuộc sống rộng rãi đa dạng thực sự của lục giới….



Vân Hi nhìn lão già một cách lo lắng mà hỏi:



- Ma tộc tiền bối, lão không sao chứ?



- Không sao, không sao… – Hiên Viên Tiêu khàn khàn nói, thầm nghĩ con nai nhỏ đã dễ dàng sa bẫy, xem ra tu vi cũng chẳng cao.



Hắn vờ như một kẻ già cỗi lương thiện nhất ma giới, nhìn nàng đồng cảm nói:



- Nãy có quan binh truy bắt kẻ ngoại tộc… tiểu cô nương trông không giống ma nhân, phải chăng chính là…



- Vâng… – Vân Hi tội nghiệp cầu khẩn – Dù sao ta cũng đã cứu lão, xin lão đừng hô hoán lên.



- Hô hoán lên, tiểu cô nương sẽ bị bắt, còn ta sẽ được thưởng rất nhiều tiền… – Hiên Viên Tiêu hứng thú làm bộ dáng khổ sở giả tạo nói – Cô nương xem đi, ta đã cả trăm vạn tuổi, cũng không có thê tử chăm sóc, cũng không có hài tử nối dõi kế thừa, lúc nào cũng lủi thủi một mình, cơm còn không có mà ăn…



- Nhưng mà… – Vân Hi ai oán trách móc nhìn lão già – Nhưng mà ta đã không ngại nguy hiểm cứu ngươi, người ma tộc đều vong ân bạc nghĩa thế sao? Biết vậy ta để kệ lão rồi…



Lão già lúc này rất muốn bật cười vì thái độ đáp trả rất tự nhiên của nàng, thì ra con nai này cũng có chút móng vuốt nhỏ dưới lông… Lão lại tỏ vẻ tò mò nói:



- Cũng không hẳn, nhưng lão đây đang tò mò, nếu cô nương nói cho lão biết lý do chính đáng để tiến nhập ma giới, lão nhất định giữ bí mật cho…



- Là vì… – Vân Hi thành thật nói – Sư huynh người đã từng chăm sóc ta nhiều năm trước bị Xà yêu của Ma tộc cắn trúng, ta cần đến lấy máu và mẫu nọc của nó chế giải dược… nhưng ta lần đầu vào ma giới, không biết đường lối nên mới lúng túng để họ phát hiện…



- Ồ, thực cảm động… – Hiên Viên Tiêu gật gù nói – Vậy ta không thể cản trở cô nương rồi… Nhắc cho cô nương biết, xà yêu đó chính là sủng vật của Ma Tôn, nó sống ở Âm Cung…



- Đa tạ lão đã không báo với binh tướng, ta phải lập tức lên đường đây! – Vân Hi khẽ cúi đầu cảm tạ.



Hiên Viên Tiêu gần đạt được mục đích dụ con mồi vào thẳng sào huyệt, hắn càng tỏ vẻ chân thật nói:



- Cô nương đã biết đường đến Âm Cung chưa? Nơi đó canh phòng nghiêm ngặt, cô nương cứ đi như vậy chắc chắn mất mạng…



- Vậy phải làm sao?



- Lão đây chính là người đưa than củi cho Âm Cung, nếu cô nương muốn thì có thể cải trang làm người giúp việc của lão, lão sẽ dẫn cô nương qua cổng thành, sau đó thì chỉ còn trông đợi vào may mắn của cô nương…

- Lão nói thật sao, lão sẽ không lừa ta rồi dẫn đến chỗ quan binh chứ? – Vân Hi chần chừ hỏi.



- Nào có thể làm vậy, nãy ta chỉ đùa cô nương thôi. Cô nương sống có tình nghĩa, lão sao có thể làm chuyện thất đức. Già đến từng này rồi, lão cũng muốn tích phúc để còn cưới được nương tử mà…



Vân Hi trong lòng vơi dần mọi nghi hoặc, xem ra ở hiền gặp lành, nàng đành tạm thời tin vào lão già này. Mà nếu không như vậy, nàng cũng không còn con đường khác, cứ chần chừ mãi, tính mạng sư huynh càng nguy hiểm…



Về phía Hiên Viên Tiêu, hắn thực sự rất hứng thú với chuyện không đường hoàng này, sống cả trăm vạn năm, tâm tình lần đầu tiên cảm thấy vui vẻ… Không chỉ lần đầu tiên được chơi đùa một tiểu nha đầu ngây thơ như vậy, hắn còn nảy sinh ý định giữ nàng lại bên mình.











Vân Hi không chút nghi ngờ theo Hiên Viên Tiêu giả làm một tỳ nữ đưa than của ma tộc cùng tiến vào Âm Cung. Hắn đã sắp xếp không chút sơ sảy, ngay cả việc bị quân lính giữ thành soi mói kiểm tra kĩ lưỡng cũng y như thật. Đến lúc qua cổng thành, cả hai bọn họ đều thở ra nhẹ nhõm.



Lão già từ biệt Vân Hi, trong lòng tính toán rằng nha đầu này đã sa thẳng vào bẫy, hắn chỉ cần về Âm Cung đợi thưởng thức hương vị thơm ngon thuần khiết kì lạ của con mồi … Cũng có phần nực cười, đường đường đứng đầu Ma giới, đàn bà xung quanh hắn không hề thiếu mà lại phải bày kế lừa một tiểu nha đầu, nếu chuyện này lộ ra ngoài, uy danh một trăm vạn năm của hắn sẽ bị tổn hại…



Nhưng nàng muốn máu của xà yêu, dĩ nhiên nàng cũng phải trả giá một chút, trên cuộc đời này không có thứ gì dễ dàng cho không như thế được.

...Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro,hãy giới thiệu cho bạn bè để cùng đọc truyện hay nhé ^^CHƯƠNG 34: OÁN TÌNH



Vân Hi mò mẫm trong Âm Cung u tối, nàng thực sự không biết đi đâu để tìm Xà Yêu. Lúc này nàng lại cải trang thành một tỳ nữ ma tộc, mỗi bước đi đều cẩn trọng để không bị người khác phát hiện. Lão già mang than nói Xà yêu ở cung điện bên phải Âm Cung, cứ qua cổng thành rẽ phải là có thể tìm thấy… Vân Hi thực có phần lo sợ, pháp lực của nàng có thể không bằng xà yêu, việc lấy máu của nó là vô cùng khó. Có điều, nếu không liều mình, sư huynh Lâm Thanh chắc chắn sẽ chết. Người thực sự tốt với nàng trên đời này cũng chỉ còn mình y, cho dù có một quãng thời gian y khó hiểu lạnh nhạt, nhưng tất cả cũng không còn quan trọng bằng những ân tình năm xưa…



Đang định dùng một chút pháp lực để cảm nhận, nào ngờ có một tỳ nữ ma tộc đứng tuổi lên tiếng gọi nàng:



- Nha đầu kia, ngươi đang làm gì?



- Dạ… – Vân Hi ấp úng nói – Tiểu nữ vừa làm xong mọi việc, cũng đang rảnh tay…



- Nếu rảnh tay thì mau đem y phục này đến tẩm cung phía trước! – Bà ta nói, chỉ về phía một phía tẩm cung.



Vân Hi bất đắc dĩ tiếp nhận giỏ đựng y phục, ánh mắt bà ta còn dõi theo nên nàng đành phải đi về phía trước. Nhìn qua y phục trong giỏ làm từ loại vải cao cấp, đoán rằng chủ nhân sẽ là một người có địa vị cao trong Âm Cung này… Vừa mở cánh cửa tẩm điện, thấy chướng khí rất nhiều, còn thấy rơi vãi một mảnh vảy rắn, nàng vui mừng hay rằng Xà yêu có thể đang ở đây.



Bước vào bên trong, khung cảnh càng u ảo hơn. Trong tẩm điện này có thắp nến sao? Không giống bên ngoài một mực âm u, tẩm điện này dưới ánh sáng mờ mờ của những ngọn nến nhỏ hiện lên với nội thất sang trọng, bài trí có phần độc đáo, mang nét bí hiểm khó giải thích…



Nàng vén từng lớp màn mỏng như sa lụa nối tiếp nhau mà tiến vào, trong lòng cũng ít nhiều lo sợ… Qua lớp trướng rủ cuối cùng, Vân Hi thấy trước mặt là một hồ nước nóng, khói bốc lập lờ… Có một người đang thư giãn dưới suối, từ phía này không thấy rõ bóng dáng người đó, chỉ thấy một mái tóc đen rất dài, một nửa buông dưới suối, một số lọn tóc còn vương trên bờ, nhất thời khó biết được là nam hay nữ…



- Ai? – Giọng người đó trầm trầm cất lên, cũng không cần quay đầu lại nhìn nàng.



Âm điệu là của một nam nhân, vậy ra xà yêu không có ở đây, nàng đi nhầm hướng rồi. Vân Hi đoán rằng nam nhân trước mặt chắc là chủ nhân của tẩm điện này và có chút địa vị, vì vậy chừng mực nói:



- Nô tỳ mang y phục tới… – Nàng đặt giỏ y phục xuống bên bờ, lúc lại gần hơn mới cảm thấy có cái gì đó áp bức khó hiểu toát ra từ hắn.



- Để đó đi!



- Vậy nô tỳ xin cáo lui!



Vân Hi mới lùi được một bước, nào ngờ nam nhân đó lên tiếng, giọng nói mang đầy mệnh lệnh uy hiếp:



- Ta nói cho người đi sao?



Nàng lúng túng không biết xử trí sao, nam nhân đó tiếp tục mở miệng:



- Mau tới hầu hạ ta tẩy rửa!



- Hả? – Nàng trợn tròn mắt, nhất thời tim đập chân run, không ngờ rằng tỳ nữ ở đây còn phải làm như vậy.



Tiến thoái lưỡng nan không biết làm sao, nàng rất sợ bị phát hiện. Nam nhân đó xoay đầu lại, ánh mắt xoáy sâu vào nàng. Khoảnh khắc nhìn thấy hắn, nàng càng sững sờ hơn. Là một nam nhân vô cùng tà mị, đôi mắt dài và lãnh khốc, con ngươi màu đỏ ngọc muôn phần hung hiểm… Hiên Viên Tiêu cười lạnh:



- Người mới đến sao?



Vân Hi bối rối đình chỉ động tác, bất thình lình bị hắn vươn tay kéo xuống nước. Nàng vùng vẫy muốn thoát khỏi, bị cánh tay cường hãn của hắn ôm chặt lấy, kéo sát về phía lồng ngực vững chắc như sắt thép. Lần đầu tiếp xúc với một nam nhân trong hoàn cảnh ám muội như vậy, nàng không khỏi kinh hoảng. Trước giờ với thái tử điện hạ, hai người mới chỉ ôm hôn… Vân Hi ngửa đầu thấy đôi mắt thấp thoáng dục hỏa của đối phương, giống như muốn lập tức chiếm hữu chinh phục nàng.



Giẫy dụa không nổi khỏi nam nhân mạnh bạo này, nàng lớn tiếng kêu:



- Đại nhân, xin buông nô tỳ ra!



Hiên Viên Tiêu trong lòng hứng khởi, muốn trực tiếp thưởng thức nàng, ngay lập tức ăn sống tiên nhân liều mạng này. Trong suốt hơn trăm vạn năm, nàng là người hắn vừa nhìn thấy đã thích, cho nên không có chuyện hắn bỏ qua. Ôm nàng như vậy, hắn mới thấy được nàng có bao nhiêu yêu kiều, bao nhiêu non nớt sợ hãi, càng khiến hắn muốn ngay lúc này đoạt lấy.



- Xin hãy buông ta ra, ta không phải… – Nhất thời hoảng loạn, nàng mới thốt ra.



Hắn một tay đủ khống chế giữ chặt hai tay nàng ra sau, cũng đã phong ấn luôn mọi pháp lực của nàng, một tay trên người nàng thăm dò, mặc cho nàng kêu khóc. Đây chính là bản năng sẵn có của một Ma Tôn cao ngạo, hắn đã muốn, thì bất chấp đối phương có chống đối ra sao. Vân Hi bật khóc nức nở, nàng không thể ngờ được tình huống này, kẻ này là ai, tại sao lại bất nhân vô sỉ muốn chiếm đoạt nàng như vậy?



Càng xâm phạm nàng, hắn càng si mê, tiên nữ này thân thể lẫn tâm hồn đều thuần khiết thanh bạch tươi mới, đối với sự hung hiểm ma quỷ của hắn là một trời một vực đối lập, càng thu hút nhiều hơn. Hắn không bận tâm đến việc tại sao lại phát điên vì một người mới gặp như vậy, phàm nhân thường nói đó là ma đưa lối quỷ dẫn đường, là thôi miên, nhưng hắn đã là vua của ma tộc rồi, chuyện này thực không đúng, nhưng hắn không muốn nghĩ nhiều lúc này.



Vân Hi trong lúc tuyệt vọng, không biết tại sao lại hô tên của người mà nàng từng yêu. Dù biết hắn không thể nàng có mặt cứu nàng, dù biết đã đoạn tuyệt từ rất lâu, tại sao nàng lại gọi tên hắn? Thật đau lòng, tất cả đã kết thúc rồi…



Hiên Viên Tiêu thấy nàng gọi tên nam nhân khác, giữa lúc đam mê này dĩ nhiên vô cùng phẫn nộ, chưa kể đến hắn còn biết được đó là tên của Thiên Đế?! Nàng yêu kẻ đứng đầu Thiên Giới sao? Thật nực cười! Hắn càng hung bạo xâm phạm nàng, càng muốn chứng minh quyền sở hữu… Hắn đường đường là một Ma Tôn, lại nảy sinh hứng thú với một tiên nữ nhỏ nhoi, chuyện này vốn đã không thể chấp nhận. Chưa kể đến nàng đến Ma giới cũng là để săn giết thú vật của hắn, dĩ nhiên nàng cũng phải có trao đổi đích đáng một chút.











Bão tố bất thình lình đến rồi cũng trôi qua, Vân Hi mở to hai mắt vô hồn, chuyện gì đã xảy ra? Thân thể và trái tim nàng đều đau đớn rã rời. Nàng chỉ muốn cứu sư huynh, tại sao lại gặp phải chuyện cường bạo này… Thân thể nàng đã không còn trong sạch, một chút cũng không…



Hiên Viên Tiêu sau khi thỏa mãn, đem nàng lên tháp nghỉ trên bờ, nghiêng đầu ngắm nàng. Nhưng tất cả những gì hắn có thể thấy là những giọt nước mắt lặng lẽ rơi rơi… Khóc sao? Cũng phải, là một nữ nhân đơn thuần, chuyện này rất khó chấp nhận… Nhưng hắn là ma quỷ, hắn sẽ không có hai từ hối hận, bất cứ kẻ nào sinh ra trong ma tộc vốn đã có bản tính bất chấp tàn bạo… Hắn không cần giải thích nhiều, xoay gương mặt nàng lại, bá đạo nói:

- Cho dù ngươi là thần tiên đã liều mạng xâm nhập ma giới, ta vẫn có thể tha cho ngươi, còn có thể giữ ngươi làm một sủng vật…



Hắn vốn cho rằng đó là một ân huệ với nàng, cũng là một điều hiển nhiên vì nàng đã thuộc về hắn. Hắn cũng chưa từng biết cái gì gọi là chân tình, thứ duy nhất có thể khiến người ta tình nguyện gắn kết với nhau…



Nào ngờ ánh mắt nàng chuyển sang oán hận nhìn hắn, không hiểu đâu ra dũng khí liều mạng, bất ngờ vươn tay tát hắn. Hiên Viên Tiêu bắt được, tức giận bóp chặt cổ tay nàng, chủ ý muốn dọa nàng sợ:



- Dám phản kháng nữa, ta hủy nguyên thần của ngươi!



Vân Hi lại càng liều mạng, lần này còn muốn đạp hắn, nàng nhất định muốn chọc hắn, nàng nhất định muốn tự sát sao? Hiên Viên Tiêu theo thói quen cao ngạo muốn trừng phạt nàng, nhưng lần đầu tiên hắn lại có cảm giác không nỡ với một kẻ chống đối mình như vậy. Chỉ đơn thuần điểm huyệt nàng, hắn bước xuống giường, hiểm ác nói:



- Không muốn cứu sư huynh nữa sao?



Vân Hi càng kinh hoảng, tại sao hắn lại biết, rốt cuộc hắn là ai? Hiên Viên Tiêu gọi Xà Yêu tới, trước mặt nàng một đao không lưu tình chém chết xà yêu, lấy máu của nó đựng trong một cái lọ nhỏ rồi đặt trước mặt nàng:



- Cầm về cứu sư huynh của ngươi rồi lập tức quay lại. Nếu ngươi không quay lại, nếu như ngươi muốn tự sát, đừng nói là một xà yêu đối phó không được, mà tính mạng hắn cũng không dễ giữ được nữa đâu!

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 17