- Hai con.
- Tốt rồi! Hai con thì chúng sẽ không thấy buồn. - Cô nói.
- Nếu anh đã mang về thì hãy chăm sóc chúng thật tốt nhé.
- Nhưng anh chưa bao giờ nuôi bất cứ một sinh vật sống nào.
- Vậy anh đem trả lại cửa hàng đi.
- Không kịp nữa. Anh đã có tình cảm với chúng rồi. Anh không nỡ xa chúng.
Cô cúi người, gục đầu giữa hai đầu gối, nói:
- Tại sao anh không mang chúng về sớm hơn chứ?
- Anh xin lỗi. - Anh nói.
- Không cần nói xin lỗi người kia. Chúng ta đã thống nhất rồi mà. - Cô run rẩy nói.
- Em đi bao lâu? - Anh hỏi cô.
- Em không biết.
- Em không về thì anh sẽ không biết phải chăm sóc chúng như thế nào?
- Dã Tốt, cám ơn anh. - Cô nghẹn ngào trong nước mắt. - Em sẽ quay về.
- Anh sẽ đợi em.
Cô gập điện thoại lại. Năm năm yêu say đắm và đau đớn, một lần nữa vì một câu nói của anh mà dấu chấm câu đã trở thành dấu phẩy tạm dừng. Cô vẫn không thể nào rời khỏi anh. Anh chính là kiếp nạn của cuộc đời cô. Cô chỉ có thể mong đợi qua kiếp nạn đau khổ này, cô sẽ đón chờ kiếp nạn hạnh phúc phía sau.
u Dương San San hết phép, cô chính thức quay trở lại tòa soạn đi làm. Trong ngày đi làm đầu tiên, cô nhìn thấy một chiếc phong bì kỳ lạ được đặt trên bàn mình. Cô xé phong bì rồi từ từ rút những thứ trong đó ra. Đó là một tệp ảnh. Cô ngồi xuống ghế lật tệp ảnh đó, từ đầu đến cuối, một linh cảm xấu từ từ len lỏi trong đầu cô. Cô lấy điện thoại gọi cho Bối Nhĩ, nhưng điện thoại đổ chuông cả buôi mà không có ai nhấc máy. Cô đành mặt dày gọi đến số điện thoại nhà cô ấy.
Anh Bối Lỗi nhấc máy. Cô mở miệng mà cổ họng cứng lại không phát ra nổi âm thanh gì.
- A lô ai đấy? Xin hãy nói đi. - Đầu bên kia hỏi dồn dập.
- Là... là tôi... u Dương San San. - Cô run run nói.
- San San ư? - Anh hàng hoàng chuyển ống nghe từ tay trái sang tay phải.
- Cô thấy khỏe hơn chưa? - Anh hỏi.
- Cũng tạm ổn. Tôi đã đi làm rồi. - Cô nói.
- Vậy thì tốt. Vậy thì tốt rồi.
- Anh thế nào rồi?
- Tôi cũng vẫn khoẻ. À… tôi sắp kết hôn.
Cô bỗng trở nên ngơ ngác, sau đó cười nói:
- Chúc mừng anh. Người có tình cuối cùng cũng được toại nguyện. Ðây đúng là một chuyện đáng mừng. - Nhưng trong lòng cô tràn ngập đau thương và ghen tị.
- Cám ơn cô. - Anh nói. - Cô gọi điện đến có việc gì không?
- À! - Lúc này, cô mới sực tỉnh. - Tôi tìm Bối Nhĩ. Tôi vừa gọi vào di động cho em ấy, nhưng gọi mãi mà chẳng có ai nghe nên tôi mới thử gọi vào điện thoại bàn.
- Hình như nó vẫn chưa ngủ dậy. Tôi đi gọi nó giúp cô nhé?
- Không cần đâu. Đợi khi nào em ấy thức dậy thì anh bảo em ấy gọi điện cho tôi cũng được.
- Được rồi.
- Cảm ơn anh.
- Không có gì.
Cô gác điện thoại, ngồi thẫn thờ trên ghế. Đã từng có vài lần anh khách sáo với cô. So với việc không thèm để ý và coi thường trước đây thì cô càng không thể chịu đựng được vẻ khách sáo này. Nó khiến cho cô cảm thấy mình rất xa anh, rất xa...
- Á! Có bí mật gì đó ư? - Một đồng nghiệp bỗng chạy đến giật lấy những tấm ảnh trên tay cô, lớn tiếng hô lên.
- Này, anh mau trả lại cho tôi. - Cô chau mày, nghiêm mặt nhìn đồng nghiệp, cảnh cáo anh ta. - Anh không được xem.
- Cô căng thẳng gì chứ? - Anh đồng nghiệp không hiểu hỏi cô.
- Không. Không có gì. Đó là ảnh riêng của tôi. Tôi không muốn...
- Tôi hiểu rồi. - Anh đồng nghiệp tung những tấm ảnh trong tay, cười nói: - Ái chà! Tôi cứ tưởng là ảnh của minh tinh nào, ai ngờ lại là ảnh riêng của tiểu thư u Dương.
- Anh đi đi. - Cô bước lên phía trước, giật lấy những tấm ảnh trong tay đồng nghiệp, cười nói. - Có ảnh đẹp thì chắc chắn tôi phải đem cho “Ðại vương xấu xí” nhà anh xem trước chứ.
Sau khi anh đồng nghiệp đi rồi, cô mới cẩn thận nhét những tấm ảnh đó vào trong túi xách, lòng thầm nghĩ, việc quan trọng nhất bây giờ là phải tìm được Bối Nhĩ để làm rõ về những tấm ảnh đó.
- Ai gọi điện đến thế anh? - Khả Lam ôm chú chó từ trong bếp bước ra, mỉm cười hỏi Lý Bối Lỗi.
- À! Người ta tìm Bối Nhĩ.
- Bối Nhĩ có bạn trai rồi đúng không anh? Tối qua, em nghe mấy cuộc điện thoại gọi cho em ấy đấy. - Cô ngồi trên ghế, xoa đầu chú chó nói.
- Em cũng nghe... À! Ý anh là em có biết ai tìm em ấy không?
- Hình như là người họ Đặng - Cô nói, vỗ vỗ vào trán. - Chà! Người đó tên là Đặng gì đó, em quên mất rồi.
- À! - Anh thở phào nhẹ nhõm. Anh sợ cô nhận được điện thoại của u Dương San San. Mỗi lần Khả Lam cố tình hay vô ý nhắc đến cô ấy là anh luôn tìm cách né tránh. Rốt cuộc anh sợ điều gì, đến anh cũng không biết nữa.
- Anh làm sao thế? Sao trông anh như người mất hồn vậy?
- Không có gì. - Anh vội chuyển đề tài. - Không biết Bối Nhĩ dậy chưa nhỉ. Hình như bạn nó tìm nó có việc gấp.
- Ðể em đi xem giúp anh. – Khả Lam đặt chú chó xuống nền nhà, uỳnh uỵch chạy lên lầu.
Lý Bối Lỗi nhìn theo bóng Khả Lam nhưng trong đầu anh lại cứ hiện lên hình ảnh của u Dương San San. Gần đây, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của cô cứ bỗng chốc lại hiện lên trong đầu anh. Mỗi khi anh và Khả Lam tựa vào nhau là anh luôn cảm giác có một đôi mắt u buồn đang nhìn anh rồi cười thê lương.
Ðối với anh mà nói, thê lương đã trở thành định luật mà anh không thể thay đổi được.
- Bối Nhĩ! Chị vào được không? - Khả Lam gõ cửa phòng Bối Nhĩ. Thực ra, cô có một chuyện quan trọng muốn nói với Bối Nhĩ.
- Chị Khả Lam, chị vào đi.
- Anh trai em nghĩ em vẫn còn ngủ.
- Em tỉnh rồi ạ. - Bối Nhĩ cười nói.
- Bạn em gọi điện đến tìm em đấy.
- Cảm ơn chị. Lát nữa em sẽ gọi lại.
- Bối Nhĩ ngồi xuống thảm, dang tay làm vài động tác yoga.
- Bối Nhĩ! Thực ra, chị vẫn còn một chuyện quan trọng muốn nói với em. – Khả Lam nhìn cô, nở một nụ cười ngọt ngào.
Bối Nhĩ dừng lại, chăm chú nhìn Khả Lam rồi hỏi:
- Chuyện gì thế chị?
- Chị và anh Bối Lỗi... Anh chị...
- Anh chị sắp kết hôn ư?
- Ừ. – Khả Lam gật đầu. Năm năm qua, tình cảm lưu lạc đau khổ của cô cuối cùng đã trở về điểm bắt đầu. Tối qua, anh đã cầu hôn cô, không nhiều nghi thức và ngôn từ, nhưng dường như cô không hề suy nghĩ gì mà đồng ý ngay. Bao lâu nay họ đã để lỡ quá nhiều thứ, họ không muốn tiếp tục để lỡ cơ hội lần này nữa.
- Chúc mừng chị. - Bối Nhĩ nói điều tự đáy lòng mình. Nếu năm đó không phải vì cô thì có lẽ họ đã sớm sống bên nhau từ lâu rồi. Vì chuyện này mà cô thường cảm thấy day dứt. Bây giờ thì tốt rồi! Trải qua chia ly và đoàn tụ, cuối cùng hai kẻ cô đơn đã được ở bên nhau. Từ nay, họ sẽ càng trân trọng tình cảm không dễ gì có được này. Điều đó khiến Bối Nhĩ cảm thấy được an ủi rất nhìu.
- Cảm ơn em. – Khả Lam mỉm cười nói nhưng trong mắt cô vẫn thoáng hiện vẻ u buồn.
- Chị sao thế? - Bối Nhĩ hỏi cô. Khó khăn lắm anh chị mới được ở bên nhau. Đây là chuyện rất đáng mừng, chị vẫn còn điều gì không vui ư?
- Có lẽ là do chị nghĩ ngợi quá nhiều. Gần đây, chị luôn cảm mấy trong lòng anh Bối Lỗi như đang giấu tâm sự gì đó. Không biết chị có nên hỏi anh ấy không? - Cô thở dài nói. - Bất kể chị có thừa nhận hay không thì trong thời gian năm năm qua cũng có rất nhiều thứ đã thay đổi. Tuy bây giờ anh chị đã bắt đầu, nhưng chị cảm giác anh ấy và chị vẫn xa nhau lắm, giống như anh chị cách nhau trăm sông nghìn núi vậy.
- Là chị nghĩ nhiều quá đấy. - Lý Bối Nhĩ an ủi cô. - Có rất nhiều thay đổi nhưng cảm giác yêu một người thì không hề thay đổi. Nếu không thì anh ấy đã không cầu hôn chị, đúng không ạ?
- Cũng phải. – Khả Lam cười tự giễu chính mình. - Có lẽ đúng là chị đã nghĩ quá nhiều!
Từ phòng Bối Nhĩ bước ra, cô đứng trên chiếu nghỉ cầu thang nhìn xuống. Lý Bối Lỗi vẫn ngồi đó thẫn thờ nhìn chiếc thoại không đổ chuông. Chú chó chạy đến chân cô, ngửi ngửi gấu quần cô và kêu lên những tiếng khe khẽ. Anh bỗng giật mình ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô. Cô mỉm cười với anh nhưng trong lòng lại đang ngạc nhiên và xót xa.
- Anh đã từng nghĩ đến chuyện, nếu chúng ta không ở bên nhau thì sẽ thế nào chưa? - Khi ngồi xuống bên anh, cô hỏi.
- Chưa bao giờ. - Anh nói.
- Tại sao?
- Vì anh chắc chắn rằng chúng ta sẽ được ở bên nhau. Từ buổi biểu diễn ở Nhật Bản, anh đã chắc chắn chúng ta sẽ ở bên nhau đến già.
- Nếu có một ngày, chúng ta bắt buộc phải chia ly lần nữa, anh có nhớ em không?
- Anh không cho em nói những lời như vậy. - Anh ngăn cô. - Chúng ta sẽ không xa nhau nữa, mãi mãi không xa nhau nữa.
Cô cười trong nước mắt, nhoài người nhẹ nhàng hôn lên môi anh. Nước mắt lăn từ gò má xuống miệng hai người mằn mặn. Khả Lam lại chợt cảm nhận được mùi vị của chia ly.
Ðiện thoại di động của Bối Nhĩ có tới mười mấy cuộc gọi nhỡ, đa số là của Đặng Bành. Bối Nhĩ không thèm để ý, cô chỉ gọi lại cho u Dương San San.
- Bà cô nhỏ của tôi ơi, sao đến bây giờ em mới gọi điện lại cho chị chứ? - u Dương San San nghe điện thoại vội nói.
- Sao thế chị? Có chuyện gì vậy?
- Còn sao nữa? Em có biết em bị người ta chụp ảnh trộm không?
- Chụp ảnh trộm ư? - Lý Bối Nhĩ nghĩ ngay đến những bức ảnh anh Lý Bối Lỗi cầm hôm đó. Cô thở dài, từ tốn nói. - Em biết.
- Em biết ư?
- Sao vậy chị? Chị cũng nhận được những bức ảnh đó à?
- Tất nhiên là chị nhận được rồi. Chị làm ở tuần báo giải trí, chẳng lẽ chị lại không biết những tin nhảm nhí như vậy sao?
- Nhảm nhí ư? - Lý Bối Nhĩ không hiểu hỏi. - Em không phải là minh tinh gì cả. Họ quan tâm đến chuyện nhảm nhí của em làm gì?
- Em hồ đồ hay là giả hồ đồ thế? - u Dương San San lo lắng đập cả tay xuống bàn. - Em không phải là minh tinh nhưng Tỉnh Ðiền người ta là minh tinh, lại còn là minh tinh lớn của làng giải trí nữa chứ...
- Khoan đã, chị San San. - Lý Bối Nhĩ ngắt lời cô. - Chị nói ai cơ? Tỉnh Ðiền ư? Những bức ảnh đó có liên quan gì đến Tỉnh Ðiền chứ?
- Em định làm chị tức chết đấy à? Tỉnh Điền là nam diễn viên chính của những bức ảnh đó mà. Em và anh ta có quan hệ gì vậy? - u Dương San San giận dữ nói.
- Chị nói là những bức ảnh trong tay chị là ảnh của em và Tỉnh Ðiền...
- Em nghĩ là ai chứ?
Ðầu Lý Bối Nhĩ cứ ong ong lên như thể cô bị một vật nặng nào đó va vào đầu.
- Chi San San, bây giờ chị có ở tòa soạn không? Em sẽ đến gặp chị ngay. Chúng ta gặp nhau rồi nói chuyện. - Giọng cô trở nên run run.
- Em đừng đến đây tìm chị. Ở đây có nhiều người lắm chuyện lắm. Chúng ta đến chỗ khác nói chuyện đi.
- Vâng. Thế đi đâu ạ? Chị quyết định đi.
- Bên đường Thượng Hải có quán trà Tĩnh Tâm. Lát nữa, chúng ta gặp nhau ở đó nhé.
- Vâng ạ. Lát nữa gặp lại chị.
Saụ khi gác máy, Lý Bối Nhĩ vội vàng lấy chiếc áo khoác rồi chạy xuống nhà.
- Em đi đâu mà vội thế Bối Nhĩ? - Lý Bối Lỗi đang ôm vai Khả Lam ở phòng khách dưới nhà, nhẹ nhàng hỏi.
- Em đi gặp bạn có việc.
- Cứ phải là hôm nay sao? Khả Lam muốn em cùng anh chị đi thử áo cưới.
- Để hôm khác được không ạ? Hôm khác... - Lý Bối Nhĩ nhìn Bối Lỗi và Khả Lam với ánh mắt tiếc nuối.
- Bỏ đi. Anh đừng làm khó Bối Nhĩ. – Khả Lam cười giải vây cho cô. - Lúc nào đi thử áo cưới chẳng được. Bối Nhĩ có việc cứ để em ấy đi lo việc của em ấy trước đi.
- Em cảm ơn chị dâu tương lai. - Lý Bối Nhĩ chạy đến ôm Khả Lam nũng nịu như một đứa trẻ.
- Em mau đi đi. Đừng để bạn em đợi lâu. - Khả Lam cười xoa đầu cô.
Đợi Bối Nhĩ vội vàng chạy ra khỏi của, Bối Lỗi mới dịu dàng nhìn Khả Lam cười tủm tỉm.
- Sao anh lại nhìn em như vậy? Trên mặt em có gì à?
- Đúng là có đấy.
- Có gì? Anh mau lau cho em đi.
- Có sự lương thiện, có cả tình yêu nữa. - Lý Bối Lỗi cười nói.
Cô ngẩn người giơ tay đẩy anh.
- Anh đi đi.
- Em biết không? Bối Nhĩ lớn như vậy nhưng nó chưa bao giờ gọi anh một tiếng “anh trai”. Thế mà vừa rồi nó lại gọi em là chị dâu. Em có nghe thấy không?
Khả Lam cười kéo cổ anh lại, uy hiếp:
- Anh thấy ưu thế của em chưa? Sau này, anh mà chọc giận em, em sẽ rủ Bối Nhĩ cùng em khởi nghĩa đấy.
- Em dám sao?
- Em...
Không đợi cô nói hết câu, anh đã dùng môi mình khóa chặt miệng cô... Cô gái này đã hy sinh cho anh quá nhiều, thậm chí dù ở nơi xa nhưng vẫn mong mỏi tình yêu của anh. Trong phút giây ôm chặt cô vào lòng, anh có cảm giác như cả thế giới này trở nên tươi sáng hơn trước rất nhiều. Ðó chính là sắc màu của hạnh phúc. Anh nghĩ thế.
u Dương San San đến quán trà đó sớm hơn Bối Nhĩ một chút. Cô ấy chọn chỗ ngồi ở gần cửa sổ. Ánh nắng đầu đông nhạt nhòa xuyên qua kính cửa sổ chiếu lên người cô. Cô mơ màn nhìn dòng người đi lại trên đường mà tưởng tượng ra cảnh Bối Lỗi mặc vest cùng Khả Lam sánh bước trên thảm đỏ mà lòng trào dâng nỗi chua xót. Cô lấy tay bịt mắt, hận bản thân vẫn còn vướng vào nỗi đau khổ của ngày hôm qua.
Lý Bối Nhĩ vỗ vai cô từ phía sau.
- Chị đang nghĩ gì thế? - Cô hỏi.
- Chị đang nghĩ sao em vẫn chưa tới.
- Chị nói dối. Em vừa đứng ngoài của sổ vẫy chị nhưng chị nhìn ra ngoài mà chẳng nhìn thấy em.
- Vậy ư? - San San cười, cố che giấu tâm sự của mình - Xem ra chị phải đi kiểm tra lại thị lực thôi.
- Chị có tâm sự à? - Lý Bôi Nhĩ châm chọc cô.
- Ðừng nói chuyện của chị nữa. - Cô xua tay rồi rút tập ảnh trong túi ra đưa cho Bối Nhĩ. - Này, em xem đi.
Lý Bối Nhĩ mau chóng lật em, chưa xem xong, cô đã hậm hực ném tập ảnh xuống bàn. – Chết tiệt! Em đắc tội với ai cơ chứ?
Cô giận đến mức lông mày dựng ngược cả lên.
- Em nói nhỏ một chút. u Dưong San San vội xếp tập ảnh đó lại, để sang một bên rồi nhẫn nại hỏi cô. – Nấu chị đoán không nhầm thì trong tay chị em mình có những bức ảnh khác nhau.
- Vâng. - Bối Nhĩ buồn bã gật đầu.
- Trời ơi! Bối Nhĩ! Rốt cuộc em đã làm gì thế hả?
- Những bức ảnh trong tay em chỉ là ảnh ghép. Ðó vốn không phải là em.
- Vậy còn những bức ảnh này thì sao? - u Dương San San chỉ vào những bức ảnh bên tay hỏi cô.
- Những bức... những bức này là thật. - Lý Bối Nhĩ vô tội nói. - Nhưng chị San San à, chị phải tin em. Giữa em và Tỉnh Điền thật sự không có gì cả. Sáng sớm hôm đó, chúng em... chúng em chỉ tình cờ gặp nhau... Em phải nói thế nào đây? Tóm lại sự việc hoàn toàn không như chị tưởng tượng đâu. Những bức ảnh này không thể đăng lên báo được. Sự nghiệp của anh ấy hiện đang rất tốt. Em không muốn anh ấy phải buồn phiền vì những chuyện như thế này.
- Chị hiểu rồi. - u Dương San San nói. - Chị hẹn em ra đây là muốn nhắc nhở em, từ sau phải hết sức cẩn thận khi gặp mặt những minh tinh như anh ta. Bị người ta chụp trộm thì sẽ không hay đâu.
- Sau này, chúng em sẽ không gặp lại nhau nữa. - Cô buồn bã nói.
36