Vệ Lam tiếp tục nói đùa: “Chưa đến ba mươi tuổi mà có tiền vậy sao, chắc chắn là con trai của Lý Gia Thành, nếu không thì chính là con riêng.”
Minh Quang cười ha ha, tóm lấy mặt cô: “Lam Lam nhà anh chưa hiểu việc đời, nhìn thấy biệt thự cao cấp của hai người nên bị dọa đến choáng váng, nói hươu nói vượn. Chân Chân, em cũng đừng chấp nhặt với cô ấy.”
Quách Chân Chân mỉm cười: “Em còn không rành cậu ấy sao, từ nhỏ cậu ấy đã là miệng chó không mọc được ngà voi.”
“Này này này! Không chơi vậy nha, hai người hợp lại đối phó một mình mình, có thắng cũng đâu vẻ vang gì.”
Quách Chân Chân cười cười dẫn hai người vào bên trong biệt thự. Biệt thự chưa trang trí gì, có vẻ vô cùng rộng rãi, dáng vẻ của Vệ Lam giống hệt như Già Lưu bước vào Đại Quan Viên[1]: “Chân Chân, nhà lớn như vậy, chẳng lẽ hai người tính ở bên trong đánh nhau sao?”
“Mình cũng thấy to quá, nhưng Je thích yên tĩnh, cho nên muốn nhà to một chút.”
“Chân Chân, em đừng nghe cô gái không có kiến thức này nói hươu nói vượn, em nói xem hai người thích phong cách thế nào?”
“Xí…” Vệ Lam liếc anh, đẩy Quách Chân Chân tiếp tục đi tham quan.
Quách Chân Chân vừa dẫn đường, vừa nói với Minh Quang: “Je nói anh ấy đã xem qua bản thiết thế của hai người, rất có lòng tin với cả hai, cho nên làm theo ý tưởng thiết kế của hai người là được, không cần quá câu nệ.”
Vệ Lam đi đến trước cánh cửa màu đen được đóng chặt, nắm tay vịn vặn vặn, a một tiếng: “Đây là phòng ngủ chính à? Sao khóa lại vậy?”
“Ờ!” Chân Chân đi tới, gật đầu. “Đây là phòng ngủ chính, Je nói anh ấy sẽ phụ trách thiết kế nó, hai người không cần quan tâm.”
“Vậy à!” Vệ Lam lúng túng gật đầu, trong lòng lại dâng lên cảm xúc khác lạ, nhưng không biết sao lại vậy.
Hai cô gái tán gẫu đủ chuyện trên trời dưới đất, Minh Quang thì lấy thước cuộn ra đo đạc một cách chuyên nghiệp, thỉnh thoảng ghi chép lại.
“Lam Lam, bạn trai của cậu cũng không tồi, xem ra rất nghiêm túc, rất cầu tiến.”
Vệ Lam liếc nhìn Minh Quang đang bận rộn, mỉm cười hài lòng: “Cũng được, dù sao thì nồi nào úp vung nấy, mình là nồi, anh ấy là vung, phối vừa vặn.”
Quách Chân Chân hờn mát đẩy đẩy cô: “Không phải cậu muốn nói mình và bạn trai mình không xứng đấy chứ.”
Vệ Lam ngạc nhiên nhìn cô ấy, bật cười: “Mình đâu có quen Je gì đó của cậu, sao có thể cảm thấy hai người không xứng chứ. Chân Chân của chúng ta tốt như vậy, cho dù không xứng thì cũng là người khác không xứng với cậu.”
“Nói bậy nói bạ, cậu mà gặp anh ấy rồi, cậu sẽ không nói vậy đâu.” Chân Chân cười.
Vệ Lam nắm lấy bả vai cô ấy: “Mình nói thiệt đó, còn nhớ trước đây không, mình từng nói, Chân Chân của chúng ta nhất định sẽ tìm được một bạch mã hoàng tử chân chính.”
“Cậu cũng vậy mà, chẳng qua Minh Quang là hắc mã hoàng tử thôi.”
Minh Quang làm việc xong xuôi, đi đến cười nói với hai người: “Hai cô gái tán gẫu vẫn chưa xong à? Có phải khỏi cần về hay không?”
Vệ Lam đứng dậy, nói với Chân Chân: “Muốn đi cùng hay không?”
Quách Chân Chân lắc đầu: “Tài xế của Je sẽ đến đón mình.”
“Vậy à! Vậy tụi anh đi trước nha.” Minh Quang nói xong, điện thoại trong túi bỗng nhiên vang lên, nghe bên kia nói xong, nhanh chóng gật đầu: “Được, tôi lập tức tới liền.”
“Sao vậy anh?” Vệ Lam thấy vẻ mặt của anh hơi lo lắng.
“Lần trước trang trí quán bar kia, khách hàng nói cách trang trí của chúng ta có chút vấn đề, bảo anh lập tức đến xem.”
“Vậy anh đi đi.”
“Ừ, Lam Lam, em đi chung với anh…”
Minh Quang còn chưa dứt lời, đã bị Quách Chân Chân ngắt ngang: “Anh Minh Quang, anh bận thì đi trước đi, để em đưa Vệ Lam về, cũng để tụi em nói chuyện nhiều hơn.”
Vệ Lam cũng gật đầu: “Đúng đó, dù sao Chân Chân cũng có tài xế mà, để em đi nhờ xe.”
Minh Quang đi không bao lâu, xe đón Quách Chân Chân đã đến.
Vệ Lam theo Quách Chân Chân ra cửa, nhìn chiếc xe Cadillac màu đen đỗ trước cửa kia thì cảm thấy hơi quen mắt. Tài xế bước xuống xe, lễ phép mở cửa ghế sau cho hai người.
Lên xe, Vệ Lam không nhịn được, nhân lúc xe chưa khởi động, khều tài xế ở phía trước: “Bác tài xế, bác còn nhớ tôi không?”
Chiếc xe này đúng là chiếc xe bị Minh Quang tông vào đuôi cách đây mấy ngày. Nhưng mấy hôm nay, không thấy có ai liên lạc lại, chính Vệ Lam suýt nữa cũng đã quên mất chuyện này.
Quách Chân Chân thấy lạ hỏi: “Lam Lam, cậu biết bác Trương à?”
Bác Trương trong miệng cô ấy tất nhiên chính là bác tài xế này.
Bác Trương quay đầu nhìn Vệ Lam, hình như cũng nhớ ra: “Là cô Vệ đây mà.”
Vệ Lam hơi ngạc nhiên: “Sao không liên lạc lại với tôi vậy? Chẳng lẽ không cần chúng tôi bồi thường sao?”
Bác Trương à một tiếng: “Cậu chủ nói không có vấn đề gì lớn nên không muốn truy cứu.”
Quách Chân Chân thấy lạ, nhìn hai người: “Cậu từng gặp Je?”
Vệ Lam lắc đầu: “Đâu có, mấy hôm trước Minh Quang đụng phải chiếc xe này, khi đó chính là bác này lái xe nè, bởi vì đang gấp nên mình để lại cách thức liên lạc, bảo sửa xe xong thì đưa hóa đơn lại cho tụi mình, tụi mình phụ trách bồi thường.”
Bác Trương cũng phụ họa theo: “Đúng vậy, sáng hôm đó đưa cậu chủ đi thì bị xe của cô Vệ tông vào đuôi xe, cô Vệ nói sẽ bồi thường, nhưng sau khi sửa xe xong cậu chủ lại nói cũng không có bao nhiêu tiền, nên bảo tôi khỏi cần liên lạc.”
“Vậy à!” Quách Chân Chân cười cười: “Je không phải là người nhỏ mọn, chút vấn đề nhỏ nhặt này chắc chắn ngại bảo người khác bồi thường phiền phức. Nếu anh ấy biết Vệ Lam cậu là bạn thân của mình, sẽ không tính toán đâu.”
Bác Trương cũng cảm thán: “Đúng đó, thật khéo, cô Vệ lại là bạn thân của cô Quách đây.”
Xe đưa Vệ Lam về văn phòng trước, hai cô gái tạm biệt mà lưu luyến không rời.
Sau khi bác Trương khởi động lại xe, qua kính chiếu hậu, Quách Chân Chân nhìn theo bóng Vệ Lam mờ dần. Khi bác Trương quay xe lại, cô làm như thờ ơ hỏi: “Lần trước bị Vệ Lam tông vào đuôi xe, Je không nói gì thêm à? Anh ấy có nói gì với Vệ Lam không?”
“Không có, lúc ấy cậu chủ ở trong xe không có xuống, hoàn toàn không nhìn thấy cô Vệ, chính tôi là người xuống xe thương lượng với cô Vệ. Cô Vệ đưa danh thiếp, cậu chủ nhận lấy, rồi nói sắp đến giờ, cứ làm theo lời cô Vệ nói là được. Sau khi sửa xe xong, tôi đưa hóa đơn cho cậu chủ, cậu chủ nhìn sơ qua rồi nói số tiền không lớn nên quên đi.”
“Vậy thôi à?”
“Vâng.”
Xe chạy đến dưới một tòa nhà cao cấp thì dừng lại, bác Trương xuống xe đứng ở ngoài, một lát sau, một người đàn ông cao to, phong độ tuyệt vời đi đến.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, ống tay áo xăn đến khuỷu tay, cách ăn mặc có vẻ tùy ý nhưng lại sang trọng tao nhã khó diễn tả được. Khuôn mặt điển trai đến hoàn hảo, đôi mắt đen láy như mực càng thu hút sự chú ý của người khác. Tóm lại, toàn thân đều hiện ra khí chất hơn người. Nếu không phải khắp người anh tỏa ra sự lạnh lùng khó tiếp cận, có lẽ anh chính là loại đàn ông mà tất cả phụ nữ đều tự nguyện lao vào chỗ chết.
“Je.” Quách Chân Chân mở kính xe, vẫy vẫy tay với anh.
Trên miệng anh nhếch lên vẻ cười thản nhiên, cười cười với cô: “Nhà thiết kế đã xem biệt thự rồi?”
Vừa nói, vừa để bác Trương mở cửa xe, ngồi vào trong bên cạnh Quách Chân Chân.
“Xem xong rồi.” Quách Chân Chân gật đầu, “Họ nói vài ngày nữa là có thể đưa ra bản thiết kế.”
“Ừ.” Anh khẽ đáp,
Quách Chân Chân nhìn anh, như nhớ ra chuyện gì, nở nụ cười sáng lạn: “Chi Dực, anh xem khéo hay không? Cô chủ của văn phòng thiết kế Lam Quang lại là Vệ Lam. Trước kia em từng kể với anh về Vệ Lam đó, là bạn thuở nhỏ của em, anh còn nhớ không? Đúng rồi, lúc anh vào học lớp của tụi em, đã từng ngồi sau lưng cô ấy đó.”
Vẻ mặt của Chi Dực vẫn bình thường, hình như suy nghĩ một chút: “Hình như có chút ấn tượng.”
“Anh nhớ lại xem, anh thật sự không nhớ cô ấy à?”
Đoạn Chi Dực cười nhạt, thờ ơ lên tiếng: “Anh chỉ nhớ là khi em kể lại chuyện trước kia, hình như thường xuyên nhắc đến cái tên này.”
Dáng vẻ Quách Chân Chân có hơi nản lòng: “Em còn nghĩ rằng anh nhớ cô ấy chứ, khi đó anh ngồi ở sau lưng cô ấy rất lâu mà. Nhưng cũng đúng, bạn học trong lớp tụi em, e rằng một người anh cũng không nhớ. Lúc gặp anh ở Anh, em gọi tên anh, anh cũng đâu có chút ấn tượng gì với em.”
Khóe miệng Đoạn Chi Dực khẽ lạnh lùng cong lên: “Tính cách của anh chính là không thú vị vậy đó.” Dứt lời, lại nói tiếp, “Anh còn chút việc, đưa em về nhà trước.”
“Không phải đã nói cùng nhau ăn cơm trưa sao?” Vẻ mặt Quách Chân Chân có hơi bất mãn.
Vẻ mặt Đoạn Chi Dực lại thản nhiên như trước: “Anh bận, em ăn một mình nhé.”
Sau khi xe dừng lại, Quách Chân Chân miễn cường cầm lấy túi xách, chuẩn bị xuống xe, bỗng nhiên đụng vào vật gì cưng cứng trên chỗ ngồi, tiện tay cầm lên thì thấy: “Ủa? Là điện thoại của Vệ Lam mà, sao lại rớt trên xe?”
Ánh mắt Đoạn Chi Dực hơi sáng lên, trước khi cô mở điện thoại ra xem, đã lấy lại từ trên tay cô, nói một cách qua loa: “Tùy tiện xem điện thoại của người khác không phải là hành vi lịch sự, anh nói bác Trương đưa đến văn phòng của cô ấy là được.”
Quách Chân Chân bĩu môi, còn chưa kịp chào tạm biệt, anh đã kéo kính xe lên, kêu bác Trương khởi động xe.
Đoạn Chi Dực ngồi trên xe, trong tay cầm chiếc điện thoại vừa mới lấy từ trên tay của Chân Chân. Nhìn trân trối màn hình tối thui hồi lâu, im lặng mở ra, nhìn thấy nhắc nhở nhập mật mã, anh không cần suy nghĩ, liền tiện tay nhập vào vài con số.
Sau đó, suôn sẻ mở được điện thoại ra. Khóe miệng Đoạn Chi Dực nhếch lên thành nụ cười khinh khỉnh, quả nhiên vẫn ngốc nghếch như trước, cái gì cũng lấy sinh nhật làm mật mã.
Nhưng nụ cười này của anh còn chưa kịp hiện ra, liền nghiêm mặt lại, trên màn hình điện thoại là ảnh của một đôi tình nhân, biểu cảm của Vê Lam và Minh Quang cười đến rực rỡ, như là cười với người đang nhìn điện thoại này.
Sắc mặt Đoạn Chi Dực trầm xuống, cắn chặt môi, mặt tỉnh bơ nhấn vài nút, mở ra nhật ký cuộc gọi gần nhất, đa số là của một người tên Tiểu Minh Tử, rõ ràng là cách gọi giữa những người đang yêu nhau.
Anh cầm điện thoại, nhắm mắt một lát, khi mở mắt ra, sóng to gió lớn bên trong như như tan biến hết. Anh lại mở điện thoại ra, ngón tay thon dài bấm vài cái, im lặng cài đặt xong, đưa cho tài xế ở đằng trước: “Bác Trương, đến văn phòng thiết kế Lam Quang, cầm điện thoại trả lại cho cô Vệ.”————————————-
[1] Già Lưu là một nhân vật quê mùa Hồng Lâu Mộng, lần đầu đến thăm Đại Quan Viên xa hoa lộng lẫy trong phủ Vinh Quốc thì cứ há hốc mồm ra nhìn. Câu này dùng để tả dáng vẻ như nhà quê lên tỉnh của Vệ Lam.
Chương 6: Người quen cũ
Sau khi Minh Quang làm xong bản thiết kế đưa cho Quách Chân Chân, chưa đến hai ngày, Quách Chân Chân liền vui vẻ gọi điện thoại nói cho Vệ Lam biết, bạn trai của cô ấy rất hài lòng về bản thiết kế, hẹn bọn họ bàn bạc trực tiếp trong bữa cơm tối.
Khách hàng đã hẹn, đương nhiên không thể lỡ hẹn.
Một kiến trúc sư mọi ngày lôi thôi như Minh Quang, vẫn cố tình sửa soạn cho kỹ, giống như một anh chàng điển trai. Mình đã có danh tiếng rồi, không thể để cho Vệ Lam mất mặt trước Quách Chân Chân và bạn trai giàu có của cô ấy.
Vệ Lam cười to ha hả. Minh Quang chẳng qua chỉ chăm chút một tí xíu, nhưng đúng là nhìn rất đẹp, chắc chắn sẽ không ngờ rằng đây chính là người thường hay chơi game thâu đêm đến sáng, ngày hôm sau trưng bộ mặt râu ria lổm chổm, ngớ ngẩn đi ra ngoài.
Nơi hẹn là một nhà hàng xoay ở ven sông ở Giang Thành, gọi là ‘Một màu sông nước’, là một nơi giá cả đắt đỏ, chủ yếu phục vụ món tây.
Khi Minh Quang và Vệ Lam đến nơi thì Quách Chân Chân đang ngồi ở vị trí bên cửa sổ. Chỗ ngồi bên cạnh của cô ấy cũng đặt một ly cà phê giống như trước mặt cô ấy, chứng tỏ đã có người ngồi ở đó.
Quách Chân Chân mỉm cười nói với hai người: “Je vừa đi nhà vệ sinh rồi, hai người ngồi trước đi.”
Vệ Lam và Minh Quang ngồi xuống, Minh Quang rất khiêm tốn nói đùa: “Nơi này đắt như vậy, hai người nhớ nhẹ tay chút nha.”
Vệ Lam mỉm cười ra vẻ ghét bỏ anh: “Chân Chân, mình không quen tên này đâu nha.”
Quách Chân Chân cũng mỉm cười: “Hai người yên tâm, Je mời hai người, làm sao để hai người bỏ tiền túi chứ.”
“Vậy sao được? Làm gì có chuyện để khách hàng bỏ tiền túi.” Minh Quang hơi nghiêm mặt.
Vệ Lam hùa theo: “Đúng đó, bữa nay phải để bọn mình mời.”
“Hai người đừng khách sao nữa, chúng ta đều là bạn bè mà.” Quách Chân Chân làm ra vẻ giống như sợ hai người. “Hơn nữa, Je ấy, Vệ Lam cũng biết anh ấy đó.”
“Mình biết anh ấy sao? Sao có thể chứ?” Vệ Lam ngạc nhiên, cô nhanh chóng lật lại ký ức suốt hai mươi mấy năm trời trong đầu mình, nhưng cô quả thật không nhớ ra được bất kỳ người nào có thể trở thành tổng tài của Azre. Hơn nữa người đó không phải vừa mới ở nước ngoài về sao? Đời này cô chỉ mới đi Sing, Malai và Thái thôi.
Quách Chân Chân nở nụ cười rất thần bí: “Tóm lại cậu gặp thì sẽ biết thôi.”
Vệ Lam vẫn còn chưa hết ngạc nhiên thì bên ngoài cửa sổ thủy tinh đột nhiên có ánh sáng của pháo hoa lóe lên. Những luồng pháo hoa kia từ bờ sông bay lên, nở rộ trên bầu trời, ngang bằng với những tòa nhà cao chọc trời.
Lần đầu tiên Vệ Lam ngồi ở nơi có thể nhìn thấy pháo hoa rực rỡ đến như vậy, màu sắc của ánh sáng rất đặc biệt, toàn là màu xanh lam.
“Vệ Lam, nhìn kìa, đó là pháo hoa màu xanh lam đó, trước giờ mình chưa từng nhìn thấy.” Quách Chân Chân cũng có vẻ rất ngạc nhiên.
“Mình cũng chưa từng nhìn thấy.” Vệ Lam vô thức gật đầu, nhưng khi cô vừa dứt lời, trong đầu bỗng nhiên lại hiện ra cảnh tượng nhiều năm trước. Cô mới nhớ đến, đây không phải lần đầu tiên mình nhìn thấy pháo hoa màu xanh lam. Đó là một buổi tối của đêm ba mươi, pháo hoa màu xanh lam nở rộ trên bầu trời rất lâu, giống y như cảnh tượng trước mắt.
Vệ Lam thầm nghĩ mình thật quái lạ, vội lắc đầu, ném tâm trạng không tốt đó qua một bên.
Pháo hoa vẫn còn được bắn lên, Quách Chân Chân chợt quay đầu, tầm mắt nhìn ra phía sau Vệ Lam và Minh Quang, vui vẻ vẫy tay: “Je!”
Vệ Lam vô thức quay đầu lại.
Sau này, cho dù thời gian trôi qua bao lâu, Vệ Lam cũng khó có thể nói chính xác cảm giác trong giây phút đó.
Cô chỉ biết, mọi thứ xung quanh mình đều biến mất, cả người cô như bước vào một thế giới của người khác, cái thế giới đó đen tối không có ánh sáng. Hoặc có thể nói đơn giản hơn… thế giới của cô giống như sụp đổ trong giây phút đó.
Một người đàn ông dáng người cao ráo điển trai vẫy tay với Quách Chân Chân rồi đi đến, trên môi nở nụ cười, lịch sự, khách sáo đưa tay ra chào hỏi cô và Minh Quang: “Chào hai người, tôi là Đoàn Chi Dực.”
Minh Quang vội vàng đứng dậy, bắt tay với anh: “Chào anh Đoàn, tôi là kiến trúc sư Minh Quang của công ty thiết kế Lam Quang.”
Nói xong, anh mới nhận ra Vệ Lam vẫn còn ngồi đó không nhúc nhích, đẩy nhẹ cô một cái, rồi lại quay qua nói với Đoàn Chi Dực. “Đây là bạn gái của tôi Vệ Lam, công việc hành chính ở công ty đều do cô ấy quản lý.”
Vệ Lam bừng tỉnh lại trong tiếng tim đập loạn nhịp, do không muốn Minh Quang nhận ra mình có chỗ khác thường, cô vội vàng đứng dậy, đưa tay ra chào hỏi Đoàn Chi Dực: “Anh Đoàn, chào anh!”
Đoàn Chi Dực nở nụ cười lịch sự, cũng bắt tay cho có lệ với Vệ Lam: “Chân Chân luôn ở trước mặt tôi nhắc người bạn cũ như cô đây.”
34