Lục Tư Triết đáp một tiếng, có chút không yên đi tới phòng vệ sinh.
Khi ở trên đường, Lục Tư Triết lái xe, Lăng Khiên lấy di động ra thì thấy một cuộc gọi nhỡ của Đồng Yên, anh mím môi suy nghĩ một lát rồi nhắn một tin cho cho là: “Anh đang bận lắm, muộn chút nữa sẽ gọi điện cho em.”
Và ngay lập tức anh nhận được tin nhắn trả lời của cô: “Anh đang gặp chuyện khó giải quyết phải không?”
Hai chân mày anh nhăn lại rồi nhắn trả lời: “Không có.”
Sau đó không nhận được tin nhắn của đối phương nữa thì anh cất di động vào túi áo, tâm tình càng nặng nề hơn.
Đồng Yên lúc này đang ở trên đường cao tốc, thấy anh trước sau như một ngắn gọn trả lời, lần đầu tiên cô cảm thấy không có sức lực nhắn một tin dài trêu chọc anh vui vẻ, mà đem điện thoại bỏ vào túi xách, quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Cô cảm thấy có chút thất bại, cô dự cảm được anh đang gặp khó khăn, cô muốn chia sẻ với anh nhưng anh hiển nhiên là không có cái suy nghĩ này, thậm chí cũng không muốn nói cho cô biết đã xảy ra chuyện gì. Bất quá vẫn còn được nhìn thấy anh là tốt rồi, cho dù không thể giúp đỡ anh được việc gì, ít nhất là cô có thể ở bên anh.
Lăng Khiên và Tư Triết tới công ty Hoa Quân, Lưu Hán Tống Khai đã đợi ở phòng làm việc, trò chuyện ngắn ngủi một lúc rồi lập tức đi thẳng vào vấn đề.
Lăng Khiên đem văn kiện để trước mặt nói: “Tống Khai, đây là kế hoạch của tôi, Hoa Quân sẽ mua lại hết chỗ cổ phần này để khống chế Viễn Đông và trở thành cổ đông lớn nhất khống chế tất cả sản nghiệp của Viễn Đông.”
Lưu Hán Tống Khai cười cười mở tập văn kiện ra xem, yên lặng mười mấy phút đồng hồ rồi anh đóng tập văn kiện hỏi: “Lăng Khiên, anh lấy giá thấp hơn giá thị trường năm phần trăm đem chỗ cổ phần Viễn Đông của anh chuyển nhượng sang cho tôi, hợp đồng một khi đã kí kết thì Viễn Đông sẽ không còn bất cứ quan hệ gì với anh nữa, tôi chính là tổng giám đốc của Viễn Đông. Anh không sợ đến lúc đó tôi sẽ đổi ý không đem Viễn Đông trả lại cho anh sao?”
Lăng Khiên nhìn Lưu Hán khẽ mỉm cười, sau đó gật đầu nói: “Sợ chứ, nhưng mà không còn cách nào khác. Tôi không thể để chỗ cổ phần này bán ra ngoài thị trường được, cũng chỉ có thể đánh cược một lần.”
Lưu Hán Tống Khai đem tập văn kiện để trên bàn, cúi đầu trầm mặc một hồi rồi nhìn Lăng Khiên, cực kỳ bình tĩnh mở miệng: “Trước khi các anh tới mười lăm phút tôi nhận được điện thoại của Tô Mục Hâm.”
Nghe xong lời Tống Khai, Lục Tư Triết hai tay nhanh chóng nắm lại thành quyền, trong khi Lăng Khiên chỉ khẽ nhếch khóe miệng, cầm cốc cà phê lên uống một ngụm rồi nhíu mày, cười nói: “Điều kiện là gì?”
Lưu Hán cười gật đầu nói: “Bức tranh mà lần trước anh nói sẽ tặng cho tôi.”
Lăng Khiên cười nói: “Được. Mấy ngày nữa tôi sẽ mang tới cho anh.”
Lưu Hán Tống Khai cũng nâng cốc trà lên uống một ngụm, sau đó trầm ổn nói: “Được. Hai ngày nữa phòng làm việc của anh chính là của tôi.”
Lăng Khiên cười khẽ hai tiếng, đứng lên hướng Tống Khai vươn tay nói: “Hợp tác vui vẻ.”
Lưu Hán Tống Khai cũng đứng lên nhẹ bắt tay anh nói: “Hợp tác vui vẻ.”
Thời gian còn lại ba người bàn bạc lại những chi tiết cần sửa đổi trong hợp đồng, cuối cùng Lưu Hán Tống Khai tăng thêm một vài người vào làm việc tại Viễn Đông, cùng đảm nhận chức tổng tài với Lục Tư Triết.
Lăng Khiên đối với điều kiện này không có bất kỳ dị nghị nào, chẳng qua là nhìn Lưu Hán chân thành nói: “Cảm ơn.”
Anh biết lần đặt cược này anh đúng tới tám mươi phần trăm rồi. Từ trước đến giờ anh thấy Lưu Hán Tống Khai không có biểu hiện gì là đắc ý muốn khống chế Viễn Đông.
Sau khi xử lý xong công việc, đi ra từ Hoa Quân, Lăng Khiên cùng Lực Tư Triết không lập tức lên xe mà là đứng ở bên đường nhìn tòa nhà kiến trúc khí thế tương đối giống Viễn Đông ngây người một lúc.
Sau đó Lục Tư Triết nói: “Sau này nơi này chính là tổng bộ của Viễn Đông.”
Lăng Khiên trên mặt nhìn không ra bất kỳ biểu hiện gì, cúi đầu đáp một tiếng.
Lục Tư Triết nhìn anh, khàn khàn nói: “Trong lòng thật khó chịu. Đi uống mấy chén rượu thôi.”
Lăng Khiên ngẩng đầu nhìn bạn, cười cười nói “Được” xong cất bước đi về phía bãi đỗ xe.
Lúc Tư Triết đứng nhìn anh vài giây đồng hồ rồi mới đi theo.
Vừa rồi nụ cười của Lăng Khiên trông thật cô đơn.
Trong quán rượu, hai người đàn ông không hề nói bất kỳ chuyện gì với nhau, chỉ là cứ uống một chén rồi lại một chén. Khi Lục Tư Triết đã say say rồi, đầu tựa vào ghế salon khàn khàn nói: “Có thể nói cho tôi biết một chút cậu làm thế nào để lấy lại Viễn Đông được không?”
Lăng Khiên đung đưa chén rượu, híp mắt nhìn một chút, sau đó ngửa cổ uống hết cốc rượu đỏ, mới trầm giọng nói: “Tạm thời tôi còn chưa nghĩa ra, bất quá sau này chắc chắn sẽ có biện pháp.”
Lục Tư Triết quay đầu nhìn anh nói: “Sau khi kí hợp đồng vào cuối tuần sau, cậu sẽ chuẩn bị làm gì?”
Lăng Khiên cười cười nói: “Không biết. Chắc là mang Yên Yên đi du lịch.”
“Cậu nói cho cô ấy biết rồi?”
“Không có.”
“Nói cho cô ấy biết đi. Nếu như cuối cùng cô ấy nghe được tin tức về việc này lại vô cùng khổ sở.”
Lăng Khiên gật đầu: “Tôi biết chứ. Nhưng mà chưa tìm được cơ hội thích hợp để nói. Hai ngày nữa đi, mấy ngày qua trong lòng tôi rất rối loạn. Đúng rồi, mèo hoang nhỏ bé kia của cậu có tin tức gì chưa?”
Lục Tư Triết lắc đầu nói: “Tôi cho người điều tra những người bên cạnh Tô Mục Hâm rồi, tạm thời vẫn chưa có tin tức gì.”
Lăng Khiên cau mày suy nghĩ một chút rồi nói: “Anh trai Tô Mục Hâm không phải có một người con gái sao?”
Lục Tư Triết sững sờ nói: “Hình như là thế. Cậu hoài nghi cô ta?”
Lăng Khiên nhún nhún vai: “Không biết, bất quá rất có khả năng này. Sau khi anh trai Tô Mục gặp tai nạn giao thông, hắn ta tiếp quản Thắng Thiên đồng thời chịu trách nghiệm chiếu cố chị dâu cùng cháu gái.”
Lục Tư Triết nhướn mi nói: “Làm sao cậu lại biết rõ thế?”
Lăng Khiên cười khẽ hai tiếng không nói gì.
Lục Tư Triết nghĩ một lát rồi có chút kinh ngạc nói: “Cậu sẽ không cũng có người ở Thắng Thiên đấy chứ?”
Lăng Khiên cười lắc đầu: “Tôi làm gì mà lại thần thánh như vậy. Thuê thám tử tư điều tra thôi.”
Lục Tư Triết sững sờ, sau đó nói: “Cậu muốn động Thắng Thiên?”
Lăng Khiên hai tay giơ lên đặt sau gáy, tựa vào lưng ghế salon nhìn trần nhà, nặng nề nói: “Tôi bây giờ lấy cái gì để động Thắng Thiên đây? Chẳng qua là đang tìm kiếm thời cơ thích hợp, xem một chút có thể tìm ra được sơ hở nào hay không. Nói thật ra thì bây giờ một chút khả năng cũng không có, cổ phần của Thắng Thiên trong thị trường cũng chỉ có mười mấy phần trăm, căn bản là không nhúc nhích được.”
Lục Tư Triết mím môi đi qua ngồi xuống bên cạnh Tư Triết, vỗ vỗ vai bạn: “Đừng nóng vội. Chờ tôi tìm được mèo hoang nhỏ xong có lẽ sẽ có chút ích gì đó giúp đỡ cậu.”
Lăng Khiên quay đầu nhìn bạn cười giễu cợt nói: “Cậu chịu được khi cô ta bị tôi lợi dụng hở?”
Lục Tư Triết trong mắt hiện lên một tia ảm đạm, sau đó nặng nề gật đầu nói: “Nha đầu thối tha vô tình vô nghĩa này, khi tìm được tôi sẽ lột da cô ta.”
Lăng Khiên cười to nói: “Việc đó trước hết phải lột hết quần áo của cô ta đã.”
Lục Tư Triết đạp bạn một cái, rồi lát sau nói: “Khiên, cậu có tin tưởng vào trực giác không?”
Lăng Khiên không đáp, chỉ là quay đầu nhìn bạn.
Lục Tư Triết nhìn ly rượu đỏ trên bàn trà một lúc lâu, sau đó nói thật nhỏ: “Tôi cảm thấy… cảm giác được cô ấy không phải người xấu.”
Chương 48: May còn có em
Từ quầy rượu đi ra, Lăng Khiên láy xe chạy về hướng nhà trọ, đi được nửa đường thì đầu óc anh cảm giác được một trận choáng váng, phanh gấp xe dừng lại bên lề đường. Anh gục đầu trên tay lái, thân thể phập phồng kịch liệt, qua thật lâu anh mới thanh tỉnh được một nửa, không ngồi dậy mà lấy điện thoại ra gọi cho Đồng Yên. Anh đặt điện thoại bên tai, bên kia đầu dây rất nhanh được bắt máy và truyền đến một giọng nói dịu dàng. Anh ngừng lại rồi hổn hển hít thở, những khổ sở trong lòng tiêu tan được một chút. Anh không nói gì, chỉ áp điện thoại vào tai rồi ra sức hít thở.
Đồng Yên đứng ở trên ban công, nhẹ nhàng gọi anh mấy tiếng nhưng không nghe thấy anh trả lời nên cũng không gọi nữa, chỉ cầm lấy điện thoại yên lặng nghe những tiếng hít thở nặng nề của anh bên kia đầu dây.
Chiều nay khi trở về nhà trọ cô dọn dẹp qua một chút sau đó bắt đầu chờ điện thọai của anh, cho đến gần nửa đêm điện thoại mới đổ chuông, cô không chút suy nghĩ mà bắt máy. Nhưng anh một câu cũng không nói mà chỉ nặng nề hít thở, cô cảm giác được anh đang vô cùng đau đớn và mệt mỏi.
Đồng Yên ngẩng đầu nhìn những ngôi sao sáng lấp lãnh trên bầu trời đêm cùng vầng trăng tán mông lung, mờ mờ và hư ảo.
Một lát sau vẫn không nghe thấy anh nói gì cô thấp giọng nhẹ nhàng nói: “Em đã trở về rồi, đang ở nhà. Anh có tới không?”
Lăng Khiên vẫn đang úp mặt lên tay lái, thân thể vẫn không ngừng run rẩy, khi nghe thấy lời cô nói rõ ràng là sửng sốt, ngây ngẩn một lát rồi mới khàn khàn gọi tên cô: “Yên Yên.”
Cô ôn nhu đáp một tiếng rồi sau đó điện thoại bị ngắt máy.
Cô khẽ cười cười, cũng không quay về phòng khách mà chỉ lặng yên đứng đó nhìn xuống dưới lầu, cho đến khi một chiếc xe ô tô màu đen sang trọng xuất hiện, nhìn thấy thân ảnh quen thuộc từ trên xe bước xuống, vội vàng đi vào tòa nhà thì cô mới xoay người đi ra mở cửa.
Lăng Khiên vừa ra khỏi thang máy đã nhìn thấy thân ảnh nhỏ nhắn của Đồng Yên thì khóe miệng cong lên nhưng lại không cười nổi, đi về phía trước từng bước từng bước rồi ôm cô vào lòng, đồng thời cảm thấy mũi ê ẩm. Anh cảm động, thực sự rất cảm động.
Hai người vào phòng rồi ngồi trên ghế salon, Lăng Khiên ôm chặt lấy thân thể mềm mại ấm áp vào trong ngực, nghẹn ngào gọi cô một tiếng: “Yên Yên.”
Đồng Yên tựa vào trong ngực anh, ngửi thấy được trên người anh nồng nặc mùi rượu, lại cảm thấy thân thể anh căng thẳng rồi thỉnh thoảng run rẩy, cho nên đưa tay đặt lên bụng anh kiểm tra. Chỗ đó hiện giờ lạnh ngắt rồi lại nghe thêm giọng nói khàn khàn của anh nữa, vành mặt cô lập tức đỏ lên, cũng nghẹn ngào đáp một tiếng.
Lăng Khiên đem mặt chôn ở cổ cô, những giọt mồ hôi lạnh theo gương mặt ảnh chảy xuống làn da trắng nõn, nhẵn nhụi và mịn màng của cô, anh chà chà sau đó ôm cô càng chặt hơn. Bụng anh đau đến quặn thắt cả ruột gan được bàn tay cô mềm nhẹ xoa xoa với lực mạnh yếu vừa phải nên dần dần đỡ hơn, một lát sau anh mở miệng gọi cô một lần nữa: “Yên Yên.”
Đồng Yên đáp: “Sao vậy? Có phải anh rất đau không? Em đi lấy thuốc cho anh uống nhé?”
Lăng Khiên lắc đầu, hôn nhẹ lên cổ cô rồi không nói gì.
Từ tối hôm qua bàn bạc kế hoạch đối phó với Tô Mục Hâm cho tới hôm nay kí hợp đồng với Lưu Hán Tống Khai, chỉ trong hai mươi bốn tiếng ngắn ngủi anh đã đem Viễn Đông bán cho người khác, anh đã đem tâm huyết nửa đời mình bán đi. Nói rằng anh cảm thấy không sao cả, không sợ là giả dối, trên thực tế so với Lục Tư Triết anh còn sợ hãi hơn rất nhiều. Thương trường như chiến trường, khi anh phải thực hiện đến bước này thì thực chất đã thua một nửa rồi. Anh biết muốn từ trong tay Lưu Hán Tống Khai lấy lại Viễn Đông một lần nữa tuyệt đối không phải dễ dàng, đến lúc đó hắn sẽ nói thêm một vài điều kiện nữa, mình có thể không thỏa mãn hay sao? Đây cũng là một vấn đề lớn, huống chi cũng có thể coi là kết quả khả quan. Nếu như lúc đó hắn vẫn chiếm cứ và không buông tha Viễn Đông, như vậy anh không còn bất cứ biện pháp nào nữa.
Cho nên ở trên đường trở về cuối cùng anh không cách nào chịu đựng được nữa. Trước đây khi dạ dày nhức nhối đến mức nào anh đều có chịu đựng được cố gắng về đến nhà, nhưng hôm nay làm sao cũng không thể chịu đựng nổi, anh không dừng lại bên đường nôn thốc nôn tháo đã là cực hạn rồi. Một khắc kia trong lòng anh chỉ còn lại sự yếu đuối cùng bất lực, anh gọi điện cho Yên Yên chỉ là muốn nghe giọng cô một chút, anh không muốn nói chuyện vì sợ cô nghe thấy giọng nói yếu ớt của mình.
Nhưng bây giờ, anh cảm giác được trong ngực là cảm giác ấm áp vô cùng, anh không có cách nào kiềm chế được, nhưng vừa rồi đau đớn có chút giảm bớt nhưng bây giờ còn cảm giác đau đớn hơn nữa, đau kịch liệt. Anh tự tay cầm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô ấn chặt bụng xuống, cúi người dựa vào vai cô, giọng nói vô cùng nhỏ nói với cô: “Yên Yên, anh đau quá.”
Từ khi anh hiểu chuyện, anh không kêu đau đớn với bất kỳ ai, duy nhất chỉ có hai lần trước mặt Yên Yên. Lần đầu tiên là dạ dày anh xuất huyết vào đêm đó, lần thứ hai chính là tối nay. Anh nghĩ cứ coi như là anh đang cực say, tự cho phép mình mềm yếu một lần.
Đồng Yên nghe được giọng nói rên rỉ của anh thì tim cô như bị bàn tay ai đó bóp chặt lại. Cô cắn chặt môi rồi trước mắt là một mảng mơ hồ, một chữ cũng không thốt ra được. Cô tựa vào trong ngực anh, hai tay ôm chặt lấy eo anh giúp anh chống đỡ.
Lần đầu tiên anh kêu đau với cô là khi cô chẳng qua xem anh là một người qua đường, thậm chí sau đó không còn bất kỳ ấn tượng nào khác. Nhưng lần này, cô cảm giác được đau đớn trong lòng hiện giờ không ngôn từ nào diễn tả được.
Nửa giờ sau, Lăng Khiên dần dần khôi phục lại, anh nhích người ra một chút rồi cúi đầu nhìn cô gái trong ngực đã khóc đến hai mắt sưng húp, đôi môi mỏng tái nhợt cong lên, nhéo nhéo mũi cô vô lực nói: “Dọa đến em rồi?”
Đồng Yên ngẩng đầu, cảm giác được bụng anh ấm hơn nhiều thì cầm lấy tay anh áp vào mặt mình, nhẹ nhàng lắc đầu, nói nhỏ: “Anh khá hơn chút nào chưa?”
Lăng Khiên gật đầu, lấy ôm chặt lấy người cô, cằm đặt lên đỉnh đầu cô, ôn nhu ngửi lấy mùi hương thơm mát quen thuộc. Mùi hương có thể làm anh thấy hạnh phúc.
Anh mím môi khẽ cười, trong lòng thầm nghĩ: May còn có em.
Lăng Khiên đi tắm, Đồng Yên chạy vào bếp đun lại nồi cháo bí đỏ cô vừa nấu lúc tối, rồi múc ra một bát cẩn thận mang tới phòng ngủ. Cô thấy Lăng Khiên đang ngồi bên giường uống thuốc.
Tim Đồng Yên lại nhói lên, đi tới đặt bát cháo bên tủ đầu giường, ngồi xuống một bên anh nhận lấy cốc nước, cầm tay anh lo lắng hỏi: “Anh lại đau bụng rồi?”
Lăng Khiên lắc đầu, kéo cô đứng dậy rồi ôm cô ngồi trên đùi, cầm lấy bát cháo đặt trong tay nói: “Em bón cho anh đi.” [Haizzz, già rồi còn làm nũng kinh =..=]
Đồng Yên nhìn anh một chút rồi ngoan ngoãn cầm lấy bát cháo, xúc từng thìa lên thổi thổi rồi đưa tới miệng anh.
Sau khi ăn xong bát cháo, đầu Lăng Khiên đã đầy mồ hôi, Đồng Yên đặt bát cháo không xuống bàn rồi lau mồ hôi cho anh, xoa xoa dạ dày cho một một chút hỏi: “Anh còn khó chịu không?”
Lăng Khiên thở dài một hơi rồi nhấc cô dậy, vỗ vỗ mông cô nói: “Không có chuyện gì. Anh đi rửa bát.” [chính xác theo bản cv là “vỗ vỗ mông” nhé :”>]
Cô nắm lấy tay anh: “Để em làm. Anh nằm nghỉ đi.”
Lăng Khiên cũng không thể chống đỡ thêm nữa nên gật đầu, nhìn cô rời đi xong anh cũng không nằm lên giường mà đốt một điếu thuốc, đi tới bên cửa sổ, mở cửa sổ ra rồi nhìn về phía xa ngẩn người.
Đôi mắt anh ở dưới ánh trăng càng trở nên đen nhánh và sáng hơn, nhưng lại sâu không thấy đáy, mồ hôi trên trán anh vẫn không ngừng chảy. Sau đó anh nghe thấy một tiếng thở dài trầm trầm, rồi một đôi tay nhỏ bé từ phía sau ôm chặt lấy lưng mình, bàn tay đặt trên bụng anh xoa xoa.
58