Thế nên tôi quay vô nhà bếp đậy kín đồ ăn, rồi ra phòng khách bật TV coi, đúng lúc này chuông cửa leng keng vang lên.
Tôi mang dép lê đi ra cửa, nheo mắt nhìn qua lỗ nhỏ trên cửa, lại chẳng thấy ai ở ngoài, nhưng chuông cứ kêu liên hồi, tôi nghi hoặc mở cửa ra thì thấy một nhóc con cao hơn một mét đứng ở bên ngoài, trên tay cầm một quyển vở nhỏ cùng một cây viết, mặt mày sáng sủa lanh lợi, hai má phúng phính, đôi mắt to tròn tinh khôn, nhìn rất đáng yêu.
Vừa nhìn nhóc con này tôi liền thích ngay, ân cần sờ đầu nó, hỏi, “Em trai, có chuyện gì không?”
Nó nghiêng đầu né tránh, “Em tìm anh Lục, dì à, dì chắc là người giúp việc của anh Lục!”
= = tại sao không phải câu nghi vấn mà là câu khẳng định thế? Chẳng lẽ bộ dạng tôi giống người giúp việc lắm à? Tôi hít sâu một hơi, vô cùng sầu não sửa lại, “Chị tên là Hạ Diệp, là thư ký của anh Lục của em!”
Nó nghe xong liền trợn to hai mắt nhìn tôi, vẻ mặt như khó chấp nhận sự thật này, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ, cuối cùng bày ra vẻ mặt tràn trề thất vọng, lắc đầu thở dài, “Sao mà thanh niên thế hệ này lại tệ hơn thế hệ trước, thật đáng thất vọng!”
Người nên thất vọng là tôi mới đúng! Mấy đứa trẻ hiện nay đều thích chọc người ta tức chết hả?
Đi vào nhà, đứa bé kia hết nhìn đông lại nhìn tây, “Em tên là Tiểu Nghệ, ở nhà bên cạnh, đến tìm anh Lục dạy em học số học đấy.”
Tuy là tiểu quỷ này nói năng chẳng dễ thương tí nào, nhưng vẫn là đứa nhỏ ham học, tôi đại nhân đại lượng vừa cười vừa nói, “Anh ấy đang tắm, hay là để chị dạy em nha?”
Nó nhìn tôi trâng trâng, hoài nghi hỏi, “Chị nhìn rất ngốc, bộ cũng biết dạy học hả?”
Bị một đứa nhỏ nói mình ngốc, có cảm giác gì chứ…
Vì chứng minh chỉ số thông minh của tôi, tôi cương quyết kéo tiểu quỷ đó ngồi xuống bàn, nghiêm trang hắng giọng một cái, sau đó bắt đầu dạy nó số học, “Tiểu Nghệ, em muốn mua trái banh da 20 tệ, trong túi em hiện giờ có 4 tệ, sau đó lại mượn anh Lục của em 10 tệ, vậy thì em còn thiếu bao nhiêu tiền mới mua được trái banh da đó?”
Nào biết Tiểu Nghệ nhanh nhẩu đáp,”Không có thiếu mà còn nhiều nữa là đằng khác.”
Tôi kiên nhẫn lắc đầu giải thích, “Không đúng, em tính sai rồi! Đáp án là còn thiếu 6 tệ nữa.”
Nó không phục cãi lại, “Em không có tính sai đâu, anh Lục sẽ không keo kiệt như vậy, mỗi lần anh ấy cho em tiền ít nhất cũng 50 tệ rồi!”
Tôi, “…”
Ông chủ Lục à, anh đúng thật là hào phóng, nhưng vì sao hết lần này đến lần khác lại keo kiệt với tôi chứ!?
“Bỏ qua bài toán đó đi, chúng ta tiếp tục.” Tôi lau mồ hôi trên trán, có được bài học lúc nãy, tôi liền thay đổi nhân vật, lần nữa ra đề, “Trong túi em có 5 tệ, sau đó em xin ba em thêm 5 tệ nữa, vậy cuối cùng em tổng cộng có bao nhiêu tiền?”
Tiểu Nghệ không chút do dự trả lời, “Một đồng cũng không có!”
Tôi nghiêng đầu nhìn nó, “Tiểu Nghệ, hình như em không hiểu số học là gì thì phải? = =”
“Là chị căn bản không hiểu ba của em thì có.” Nhóc con này khinh khỉnh nhìn tôi, “Tiền ba em đều do mẹ em giữ hết, ông ấy còn nghèo hơn em nữa, chuyên gia cướp tiền xài vặt của em.”
Hả… Được rồi, mẹ của nó rất lợi hại…
Dạy số học cho nó tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chắc là dạy nó ngữ văn sẽ dễ hơn tí, vì vậy tôi liền lảng sang chuyện khác, “Tiểu Nghệ, em biết chữ không?”
Tiểu Nghệ kiêu ngạo gật đầu, “Đương nhiên là biết! Em biết rất nhiều rất nhiều chữ.”
“Vậy sao?” Tôi hồ nghi nhìn nó, viết lên quyển vở một câu, “Vậy em đọc thử xem, mấy chữ này đọc thế nào?”
Tiểu Nghệ nhìn sơ qua, lập tức trịnh trọng đọc to, “Chúng ta là tinh hoa của tổ quốc.”
Chính xác! Tôi lại viết thêm một câu nữa, “Còn câu này thì sao?”
Tiểu Nghệ lại lớn tiếng đọc, “Hai con chim hoàng oanh hót líu lo, một đàn cò trắng bay lượn trên trời.”
Lợi hại! Tôi bỗng nghĩ ra gì đó, viết lên quyển vở của nó, chị Hạ Diệp thật xinh đẹp.
Viết xong tôi thích thú mong chờ nó lớn tiếng khen mình, ai ngờ tiểu quỷ đó lại trợn mắt im thin thít nhìn tôi.
Tôi nghi ngờ hỏi, “Sao thế? Không biết mấy chữ này sao?”
Ai ngờ tiểu quỷ này lại nghiêm chỉnh trả lời, “Không phải, mà là thầy em nói tụi em không thể nói dối!”
“… = =”
Con cái nhà ai mà chẳng đáng yêu tí nào! May là nó không phải ở sát nhà tôi, bằng không tôi thà ra đường ngủ cũng không về nhà đâu!
Tiếng cười hả hê vang lên từ phía sau, tôi xoay đầu lại nhìn, thấy Lục Tuyển Chi không biết từ khi nào đã tắm xong đứng đằng sau xem, tôi tức khắc cảm thấy lúng túng và giận dữ vô cùng!
Tại sao mỗi khi tôi bị mất mắt đều bị anh ta nhìn thấy thế?
Lục Tuyển Chi mặc áo choàng tắm màu đen tơ tằm giản dị, toàn thân thoang thoảng mùi thơm dịu sau khi tắm, mùi hương tràn ngập cả căn phòng, mái tóc đen nhánh ướt rượt, vài giọt nước óng ánh sáng long lanh chảy xuống khuôn ngực cường tráng của, theo làn da vô cùng nhẵn mịn mà cứ chảy xuống xuống xuống… Tôi bất giác nuốt nước miếng, người ta nói đàn ông sau khi tắm luôn có lực sát thương rất mạnh, quả không sai! Ngay cả da mặt dày như tôi cũng nhịn không được hai gò má nóng lên!
Không để bị hớ trước mặt mọi người, tôi chỉ nhìn thoáng qua liền vội vàng chuyển ánh nhìn, trịnh trọng nói, “Đồ ăn làm xong rồi, có thể ăn cơm!”
Thế nhưng ông chủ Lục còn chưa lên tiếng thì Tiểu Nghệ đã gật đầu nói, “Đã chị thành tâm thành ý mời em, em đây miễn cưỡng ở lại ăn cơm!”
Tôi lập tức trợn má hốc mồm nhìn nó, tiểu quỷ đáng chết, da mặt nó đúng dày thiệt nha, tôi lúc nào kêu nó lại ăn cơm thế? Tốt nhất là nó mau đi nhanh lên, nhìn nó thêm một giây tôi càng nhức đầu hơn!
Trái lại, Lục Tuyển Chi nghe Tiểu Nghệ nói như thế vẫn mỉm cười, chậm rãi đi tới, nhỏ nhẹ hỏi, “Tiểu Nghệ định ở lại ăn cơm hả?”
“Dạ!” Tiểu Nghệ gật đầu, vẻ mặt ngây thơ đáng yêu, chớp chớp mắt hỏi, “Anh Lục không hoan nghênh Tiểu Nghệ sao?”
“Đương nhiên là hoan nghênh.” Lục Tuyển Chi yêu thương sờ đầu nó, khom người nói nhỏ vào tai Tiểu Nghệ.
Không biết anh ta nói gì mà tiểu quỷ kia nghe xong liền hoảng hốt, vẻ mặt khẩn trương, tay chân luống cuống gom sách vở và bút viết trên bàn, vội nói, “Em về nhà đây, anh chị cứ từ từ ăn!” Nói xong nó nhanh như chớp chạy ra khỏi nhà, đóng cửa cái rầm, nháy mắt biết mất, tốc độ phi thường nhanh.
Kỳ lạ, không phải lúc nãy nó còn nằng nặc đòi ở lại ăn cơm sao? Lục bụng hắc nói gì với nó mà làm nó sợ dữ vậy? Khó hiểu thật…
Món ăn màu sắc hấp dẫn nhìn rất ngon miệng được bưng lên bàn, ông chủ Lục rất lịch sự rất tao nhã cầm đũa lên, thong thả gắp đồ ăn bỏ vào miệng.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên anh ta ăn đồ ăn tôi làm, sợ không hợp khẩu vị anh ta, tôi vội hỏi, “Sao sao, ăn ngon không?”
Lục Tuyển Chi từ từ nhai, hiếm khi thấy anh ta không ăn nói độc địa mà còn nhoẻn miệng cười gật đầu, “Tay nghề cũng không tệ.”
Vì vậy, tôi thầm xúc động, từ lúc vào làm đến giờ đây là lần đầu tiên ông chủ Lục khen tôi đó nha!
Quả nhiên một người bị áp bức suốt một thời gian dài, chỉ cần một chút ngon ngọt liền mừng quýnh lên, tâm tình khẩu vị cũng tốt hơn, do đó, bữa cơm này tôi ăn rất ngon rất vui vẻ.
Gắp ăn gắp ăn, tôi chợt nhớ đến vẻ mặt hoảng hốt vội vàng chạy đi của Tiểu Nghệ, hiếu kỳ hỏi, “À, tổng giám đốc, anh vừa rồi nói gì với Tiểu Nghệ mà nó làm chạy bán mạng vậy?”
Lục Tuyển Chi nhìn tôi, ánh mắt vui vẻ nói, “Tôi chỉ nói với nó, cô cảm thấy nó rất dễ thương, đợi tí nữa ăn cơm xong sẽ hôn nó một cái!”
…
Bỗng nhiên tôi cảm thấy áp lực nặng nề, vì vật quyết đoán biến đau thương thành ăn uống, y như chó dữ giành xương, quét sạch nguyên bàn ăn, cuối cùng dưới ánh mắt kinh hoàng của Lục Tuyển Chi, tôi buông bát đũa xuống.
Vì ăn quá nhiều, tôi ngồi phục phịch trên ghế, lười biếng vận động, cho nên ranh mãnh lý sự với Lục hồ ly, “Tổng giám đốc, tôi chỉ đồng ý nấu cơm, không có hứa là rửa chén…”
Lục Tuyển Chi giật mình, vẻ mặt bối rối, “Cô không rửa, chả lẽ tôi rửa à?”
Tôi nhanh chóng gật đầu, dõng dạc khích lệ, “Tổng giám đốc, anh không biết sao? Đàn ông làm việc nhà rất hấp dẫn đó nha! Đặc biệt là khi đeo tạp dề rửa chén, đó chính là mẫu người đàn ông điển hình trong suy nghĩ của mọi phụ nữ, bất cứ người phụ nữ nào vừa nhìn thấy là đổ cái rụp, để có thể trở thành người đàn ông hoàn mỹ, tôi cảm thấy Tổng giám đốc nhất định phải rửa chén!”
Lục Tuyển Chi nghe xong liền gật đầu, trầm ngâm nhìn tôi, ánh mắt chớp động sáng bóng, ngay lúc tôi bị anh nhìn đến phát run, Lục Tuyển Chi bỗng nhiên mỉm cười, “Đàn ông rửa chén rất hấp dẫn?”
Tôi gật mạnh đầu, “Đương nhiên!”
Anh ưu nhã nhướng mày, “Được, tôi tin cô một lần.”
Nói xong, Lục Tuyển Chi quả thật ngoan ngoãn đứng dậy, chậm rãi dọn chén dĩa trên bàn, sau đó khí thế hiên ngang cử chỉ nhanh nhẹn đi vào nhà bếp.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, xem như đã thành công lừa được hồ ly xảo quyệt này một lần, thật sự là không dễ mà! Giờ thì tôi có thể thảnh thơi nghỉ một lát, cái ghế này đúng là thoải mái thiệt, êm êm mềm ềm y như ngồi trên biển vậy.
Nhưng mà nghỉ ngơi chưa được bao nhiêu, Lục Tuyển Chi từ trong bếp gọi tôi, “Hạ Diệp, cô vào đây cho tôi!”
Không phải chứ! Chẳng lẽ cái tên hồ ly sống an nhàn sung sướng này ngay cả cái chén cũng không biết rửa, nghĩ lại muốn kêu tôi vào giúp? Tôi rầu rĩ đứng dậy, lê cái bụng no căng đi vào nhà bếp, tuy là trong lòng bất mãn, nhưng vẫn vác bản mặc tươi cười hớn hở của một nhân viên nịnh nọt, “Tổng giám đốc, anh cần tôi giúp gì hả?”
Lục Tuyển Chi đưa lưng về phía tôi, quay đầu lại nhìn, vẻ mặt bình tĩnh dặn dò, “Cô đứng ở đó, không được nhúc nhích.”
“…?” Tôi ngây ngô nhìn, thấy anh ta đang buộc chặt tạp dề, sau đó đeo bao tay cao su vào, ung dung xắn tay áo lên, cái đầu cao quý hơi cúi xuống, cuối cùng ngượng ngập bỏ hai tay vào bồn và bắt đầu rửa chén.
Động tác của anh nhẹ nhàng thong dong, tuy là không thành thạo, nhưng miễn cưỡng cũng có thể nói là làm được, căn bản cũng không cần tôi phải giúp rồi.
Tôi đứng được một lát, cảm giác mình đứng đây như vật trang trí vậy, tôi lẩm bẩm nói, “Vậy… Tổng giám đốc, không có chuyện gì tôi đi ra ngoài trước.”
Bên kia từ nãy giờ không nói tiếng nào đột nhiên ngẩng đầu quát, “Đứng lại!”
Tôi lập tức dừng bước, nghi hoặc nhìn anh, mà Lục Tuyển Chi thấy tôi dừng lại cũng chẳng thèm nhìn tôi, vẫn tiếp tục cúi đầu nghiêm túc rửa chén.
Tôi bèn hiểu ra, “Anh bảo tôi vào đây là để tôi… xem anh rửa chén?”
Lục Tuyển Chi nghiêng mặt qua, nhìn tôi lườm lườm, “Cô không nhìn thì tại sao tôi phải rửa?”
Loại người gì vậy trời! Tôi có nhìn anh ta rửa chén hay không thì có liên quan gì? Tôi còn định ngồi nghỉ một lát, nhưng bây giờ lại phải đứng tòng nhòng ở đây, ta nói rửa chén thì rửa chén đi, còn tìm người tới canh chừng giùm, đúng là đồ quái nhân!
Nhìn khuôn mặt tuấn tú trắng nõn của Lục Tuyển Chi, tôi âm thầm oán trách, tôi nhìn, nhìn, nhìn đến xuất thần, tên này thật đúng là một yêu nghiệt điển hình, chẳng những mặc áo sơ mi hay áo vest đều đẹp đến mến người, mà ngay cả mặc đồ ở nhà cũng đẹp như vậy, trong tự nhiên có chút gợi cảm, trong sự bình thường pha chút cao quý, trong giản dị lại có chút lịch lãm, sau này ai mà làm vợ anh ta sẽ chịu khổ rồi, mỗi ngày đều phập phồng lo sợ đề phòng kẻ thứ ba.
Hôm nay vừa về đến nhà, tôi đã cảm thấy bầu không khí thập phần quái dị, quái dị chính là gương mặt vui vẻ hòa nhã dễ gần của mẹ tôi.
Tôi đang thay giày thì mẹ tủm tỉm cười chạy ra đón, “Con gái ngoan, về rồi hả? Có mệt không? Hay là mẹ làm cho con ly sữa bò uống nha?”
Tôi vội nhảy ra sau một bước, kinh hãi nhìn mẹ, “Mẹ, mẹ bị quỷ nhập rồi hả?”
Mẹ trừng mắt, vung tay đánh vào trán tôi, “Nha đầu chết tiệt, nói bậy gì vậy hả!”
Tôi thở phào, cuối cùng mẹ cũng bình thường lại rồi.
Ai ngờ, mẹ lại tiếp tục hớn hở nói, “Lâu rồi mẹ không có tặng quà cho con, nói đi, con muốn mẹ tặng gì nào?”
Nghe xong tôi liền hiểu ra, trải qua vô số kinh nghiệm tích góp trước đây, mẹ mỗi lần chỉ cần có việc kêu tôi làm, đều tiên lễ hậu binh, lễ chính là quà, binh chính là chổi lông gà. = =
Người ta nói kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, tôi rất thức thời nghĩ nghĩ nói,”Con muốn mua dây chuyền cẩm thạch hay là một cái cặp da văn phòng cũng được.”
Mẹ lập tức khó xử, “Dây chuyền cẩm thạch ít nhất cũng phải mấy chục tệ rồi, thôi thì mua cặp da đi ha, không cần bàn nữa, cứ quyết định vậy đi!”
Tôi phấn khích ôm lấy mẹ, “Cảm ơn mẹ, mẹ tốt với con quá, một cái cặp da văn phòng ít nhất cũng mấy trăm tệ lận!”
Mẹ đờ người, “= = đúng rồi, con gái ngoan, con thích đeo dây chuyền màu gì thế?”
tôi, “…”
Thương lượng quà tặng xong, tôi hỏi dò, “Mẹ, rốt cuộc là chuyện gì?”
Mẹ vỗ vỗ vai tôi, “Cũng không có gì lớn lao, chỉ là muốn con ra ngoài ăn bữa cơm, tiện thể coi mắt luôn.”
“…” Tôi im lặng một lát, sau đó liền tức giận nói, “Mẹ, mẹ không sao chứ! Với điều kiện của con mẹ thế này, còn phải đi coi mắt nữa sao?”
Mẹ vỗ vỗ vai tôi, một câu cũng không nói, chỉ là trừng mắt nhìn như khẳng định đáp án…
Tôi chợt thấy thế giới này đầy tăm tối…
Chương 8: Khinh bỉ
Mệnh lệnh của mẹ đương nhiên là không thể kháng lại, huống chi tôi cũng đã nhận quà của mẹ luôn rồi, nếu không nghe lời làm theo, khẳng định thế nào cũng bị ăn một trận chổi lông gà. Thời gian coi mắt là lúc 1:00 trưa, giờ làm việc buổi chiều thì bắt đầu lúc 2:00, mà từ công ty đón xe buýt đến chỗ hẹn thì mất gần nửa tiếng đồng hồ, tính tới tính lui thì ăn cơm xong cũng không kịp về công ty, cho nên tôi sẽ xin phép nghỉ chiều mai.
Vì thế, để thuận lợi xin Lục hồ ly cho nghỉ, hôm nay mới vừa vào văn phòng của Lục Tuyển Chi, tôi liền cười rất ngọt ngào, tạo dạng thật yểu điệu, cất giọng nói lanh lảnh, “Tổng giám đốc, hôm nay anh mặc quần áo rất đẹp, đường may tinh xảo tỉ mỉ vừa vặn ôm sát đường cong đầy nam tính của anh, càng tôn thêm phong độ hùng dũng hiên ngang ngọc thu lâm phong, khí chất vương tôn cao quý có một không hai…”
“Được rồi.” Lục Tuyển Chi đang coi tài liệu bỗng nhiên ngắt lời tôi, ngẩng đầu lên, đôi mắt đen lườm tôi, “Vô vấn đề chính đi.”
Tôi vội nắm chặt hai tay lại, bộ dáng nghiêm chỉnh nói, “Chuyện là thế này, vì một lý do hơi tế nhị, tôi muốn xin nghỉ chiều mai, được không?”
Lục Tuyển Chi nhướng mày, “Lý do gì?”
Tôi mắc cỡ nói, “Coi mắt…”
Sắc mặt anh lạnh tanh, lại hỏi, “Ở đâu?”
Tôi cúi đầu khom lưng, đáp, “Hình như là ở nhà hàng XX.”
Anh lại tiếp tục hỏi, “Đối tượng là ai?”
Tôi theo quán tính định trả lời, nhưng chợt nghĩ lại đoạn đối thoại này hình như không phù hợp, anh ta chỉ là ông chủ của tôi có phải là chồng tôi đâu, coi mắt ở đâu lúc nào với ai thì tại sao phải nói cho anh ta biết? Hơn nữa giọng điệu y như đang thẩm vấn phạm nhân vậy!
Nghĩ vậy, tôi không trả lời, chỉ khúm núm nhỏ giọng nói, “Chuyện này… Tổng giám đốc, hình như cái này là chuyện riêng của tôi.”
Lục Tuyển Chi không nói gì chỉ trừng to hai mắt nhìn tôi, sắc mặt tối sầm, làm cả người tôi sởn hết cả gai ốc…
Tôi sợ tới mức im thin thít cúi đầu, không dám nói thêm câu nào, vậy rốt cuộc là đồng ý hay không đồng ý thế?
Sáng hôm nay công ty tổ chức hội nghị công nhân viên chức, thân là thư ký của tổng giám đốc, tôi chịu trách nhiệm ghi chép nội dung hội nghị, đúng 9 giờ, nhân viên công ty ngồi chật kín phòng hội nghị rộng rãi sáng ngời, nhân viên nam nữ phân ra ngồi hai bên trái phải, lúc vừa vào phòng, tôi lập tức nhìn về phía bên trái, mấy đồng nghiệp nam ngồi hàng đầu tướng tá cũng bảnh bao lịch sự lắm, tuy là không phải xuất sắc như Lục Tuyển Chi nhưng mà cũng có thể coi là đẹp trai, thật không hổ danh là công ty lớn, quả nhiên nhân tài vô hạn!”
49