watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Trúc Mã Là Sói
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Hít 1 hơi thật sâu, Nhan Tiếu rót cho Văn Dịch 1 cốc nước rồi chuyển sang chủ đề khác: “Sao tự nhiên cậu lại có mặt ở đây? Tớ gọi điện thoại cho cậu thì tắt máy?”

Nghe xong câu này, yêu nghiệt lập tức đắc ý trở lại. Ờ…cô nàng còn biết gọi di động cho mình, chứng tỏ mình vẫn còn có hy vọng. Hóa ra, cãi nhay với Nhan Tiếu xong, Văn Dịch liền đến bar ống rượu giải sầu, vì quán bar khá gần khu nhà tứ hợp viện nơi Nhan Tiếu đang ở, trong lúc ngà ngà say Văn Dịch lại mò đến cổng nhà Nhan Tiếu.

Nếu lúc bình thường thì Văn Dịch chỉ đảo qua cổng 1l át rồi về, nhưng đêm nay chưa vào đến tứ hợp viện đã nghe thấy Tề Gia Minh gào la, miệng tòan phun ra những câu bẩn thỉu. Lúc đó đã có mấy nhà bật đèn, núp sau cửa sổ xem.

Ông ngoại của Văn Dịch, giáo sư Văn, trước đây cũng sống trong khu này. Văn Dịch lớn lên ở đây từ nhỏ, đương nhiên là cũng biết các bà hàng xóm thích buôn chuyện thế nào. Đêm nay Tề Gia Minh làm ầm ĩ, chắc là về sau mỗi lần Nhan Tiếu qua lại trong ngõ này thế nào cũng bị người ta bàn tán. Càng nghĩ Văn Dịch càng bực, cộng với chút hơi men có sẵng trong người, cơn giận bốc lên tận đầu, sau đó mới xảy ra chuyện ẩu đả.

Dĩ nhiên là Văn Dịch không có ý định cho Nhan Tiếu biết những điều này. Nghe Nhan Tiếu hỏi, Văn Dịch liền bĩu môi, ngắn gọn: “Khu tứ hợp viện này chỉ có mỗi mình nhà cậu áh? Tớ đến tìm thằng Lý hàng xóm gọi nó đi uống rượu không được sao? Nhìn thấy thằng cha đó gào la, sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của hàng xóm, tớ hoạt động gân cốt không được àh?”

“Được chứ!” Thấy Văn Dịch phồng mang trợn mắt như vậy, Nhan Tiếu cố gắng nhịn cười, nhưng vẫn nể mặt Văn Dịch đại thiếu gia. “Thế hiện tại gân cốt của đại thiếu gia hoạt động đủ rồi, thiếu gia còn định làm gì nữa?”

“Đánh 1 giấc” Văn Dịch nói chắc như đinh đóng cột rồi nói thêm: “Đánh 1 giấc ở nhà cậu thôi”
“Gì…cơ?” Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu nghiến răng ken két, gả yêu nghiệt này còn được voi đòi tiên nữa àh? “Thiếu gia ngủ ở nhà tôi, ngày mai tôi còn mặt mũi nào nhìn thiên hạ nữa?”

Thực ra, với tư cách là bạn chơi với nhau từ lâu, hơn nữa là là thế hệ trẻ của thế kỷ mới, việc cô và Văn Dịch ngủ dưới 1 mái nhà không là vấn đề gì. Ngôi nhà này không rộng lắm, nhưng sau khi ba mẹ Nhan Tiếu chuyển đi, vẫn còn 1 phònf ngủ để trống. Văn đại thiếu gia muốn ngủ, cô đành phải nhượng bộ, chui vào phòng ngủ nhỏ, khóa cửa lại đánh 1 giấc, kể cả nữa đêm đột nhiên hắn ta muốn giở trò, Nhan Tiếu cũng không sợ.

Chỉ có điều…nếu tối nay Văn Dịch ngủ ở đây thật, ngày mai hàng xóm nhìn thấy…
Haizzz, tốc độ truyền tin của quần chúng vô cùng đáng sợ. Nhan Tiếunghĩ đến ngày mai của ngày mai, ra phố cũng bị người ta nhận ra: “Nhìn đây, chính là con pé dụ dỗ cháu trai nha ông Văn đấy!”

“Chậc chậc, mọi người không biết đúng không? Nghe nói nó và cháu ông Văn, từ nhỏ lớn lên cùng nhau, hiện giờ người ta vừa về nước đã bị nói kéo về nhà rồi”

“Hê hê, như thế cũng ổn đó nhỉ? Sau này từ khách thuê nhà biến thành bà chủ, có khi còn được hưởng một ít tài sản của giáo sư Văn ấy. Ông ấy chỉ có mỗi thằng cháu ngoại thôi…”
Nhan Tiếu sợ đến tái mặt những lời gièm pha mà mình tưởng tượng ra, chân tay lạnh ngắt, túm chặt ống tay áo Văn DỊch năn nỉ: “Yêu nghiệt ngoan nào, để chị mua kẹo cho nhé, ==. Nhưng đêm nay cậu thật sự không thể ở lại nhà chị được”

Bất chấp mọi lời năn nỉ của Nhan Tiếu, Văn Dịch vẫn nằm vật xuống chiếc giường trong phòng khách, ômg chăn lăn 2 vòng, sau khi cuộng tròn trong chăn mới đáp 1 cách hài lòng: “Tiếu Tiếu, giường của cậu mềm mại nhỉ? Tuyệt lắm, tuyệt lắm, đêm nay bản thiếu gia sẽ ngủ ở đây.”\
Nhan Tiếu há hốc miệng, một là bộ quần áo mà Văn Dịch mặc trên người bẩn vô cùng vì vừa nãy còn lăn lộn dưới đất, vật nhau với Tề Gia Minh, hai là chiếc giường công chúa của cô lại bị…1 người đàn ông hôi hám ngủ trên đó.

Trong lúc luống cuống, Nhan Tiếu cũng nằm sấp xuống giừơng kéo Văn DỊch ra khỏi chăn, ai ngờ càng kéo, chăn càng quấn chặt hơn. Văn Dịch bị cuộn trong đó như cái bánh chưng, ko nhúc nhích. “Dậy đi, dậy ngay đi. Tớ mới thay chăn hôm trướ, cậu làm bẩn hết rồi!”

Yêu nghiệt không hề tỏ ra ái ngại còn gào lớn: “Đau, Tiếu Tiếu, nhẹ thôi, đừng vội, tớ ra ngay đây…”

Nghe thấy câu này, Nhan Tiếu dừng lại, thấy Văn Dịch khẻ nhếch mép, mớip hát hiện câu này thật mờ ám. Cô vội bịt miệng, giậm chân: “Cậu có im ngay không. Hàng xóm nghe thấy lại tưởng mình làm cái gì”

Văn Dịch để mặc cho Nhan Tiếu lôi kéo xềnh xệch, đột nhiên hắn thở dà vẻ bất lực, nhún vai nói: “Thực ra nghe thấy hay không cũng đâu có sao, Nhan Tiếu cậu phải chấp nhận thôi”
Nhan Tiếu như nín thở, cô linh cảm có điều gì đó chẳng lành: “Có nghĩa là sao?”

Văn Dịch ngồi dậy vỗ vai Nhan Tiếu với vẻ hiên ngang hào hiệp nói: “Đợt tớ mới về nước, tớ đã hẹn thằng Lý hàng xóm ra ngoài uống rượu, nó hỏi tớ đang ở nước ngoài sao lại về? Haizzz, cậu cũng biết đó, ông tớ rất sỉ diện, nếu tớ nói ba mẹ đuổi về ông sẽ tức chết, chính vì thế…”
“Chính vì thế?” Tim Nhan Tiếu sắp nhày khỏi lồng ngực, linh tính phụ nữ mách bảo cô rằng, cô lại 1 lần nữa không may trúng đạn.

Văn Dịch cười tươi như hoa: “CHính vì thế tớ đã nói với ông rằng, cuối cùng bao nhiu năm qua, tớ đã phát hiện ra 1 chân lý: Cạnh hang có cỏ non, hà cớ gì tìm chỗ khác? Thực ra tớ về nước lần này là muốn cưới cậu”. Nói xong, nét mặt Văn Dịch tỏ ra rất chân thành: “thế nên Tiếu Tiếu, đừng giãy giụa nữa. Bất luận tối nay anh có ngủ ở đây hay ko, người ta cũng hiểu lầm rồi”
Nhan Tiếu: “…” Thế nào là cạnh hang có cỏ non, hà cớ tìm chỗ khác? Đây thực sự là …chặn đường tiến của Nhan Tiếu. Yêu nghiệt, nhà ngươi giỏi lắm! Ta nhớ mặt nhà ngươi rồi! Nhớ kỹ mặt nhà ngươi rồi Trúc Mã Là Sói - Chương 04
Gửi lúc 17:07 ngày 13/01/2014
Trước sự khăng khăng của tên Văn Dịch chày cối, Nhan Tiếu cũng đành bất lực, cũng đành nhường chiếc giường trong phòng khách cho hắn ta, còn mình ôm gối sang phòng nhỏ ngủ. 0

Cả đêm không mơ mộng gì, Nhan Tiếu an ủi mình rằng mọi chuyện lằng nhằng đã kết thúc, gần đây sao Thái Bạch luôn bám cô nhằng nhẵng cũng sắp đi xa, ngày mai là 1 ngày mới. Ai ngờ, ngày hôm sau, chuyện tồi tệ hơn đã xảy ra.

Tám giờ sáng, khi Nhan Tiếu và Văn Dịch còn đang sau sưa trong giấc nồng của riêng mình thì đột nhiên có tiếng gõ cửa dồn dập. Thiếu gia Văn Dịch đang ôm gối của Tiếu Tiếu chìm trong giấc mơ đẹp tỉnh giấc trước, trở mình với vẻ không hài lòng, hít ngửi mùi hương thoang thỏang vương vấn đâu đây, miệng cười cười, đang chuẩn bị mơ tiếp thì tiếng gõ cửa mạnh hơn lại vang lên.

Văn Dịch cau mày, lấy chăn trùm kín đầu nhưng vẫn không tài nào chặn được tiếng ồn đáng ghét đó, cuối cùng không chịu được bèn bò dậy, hậm hực ra mở cửa xem ai. Ai ngờ, chưa ra đến cửa, đột nhiên Văn Dịch cảm thấy mắt hoa lên, bất thình lình bị đẩy ngã xuống giường công chúa, trấn tĩnh nhìn lại, thấy chiếc vấy ngủ hoa phất phơ trước mắt, Nhan Tiếu với mái tóc bù xù đang nghiến răng ken két lắc đầu.

Yêu nghiệt không hiểu lắm, đang định mở lời Nhan Tiếu như ngọn núi Thái Sơn chồm về phía mình. Trong tích tắc, Nhan Tiếu đã bịt chặt miệng Văn Dịch, nói nhỏ: “Đừng nói gì cả”
Há ra, hôm nay, sau khi bàn với Nhan Tiếu cất 800,000NDT ở đây, thái hậu đại nhân hẹn sáng nay sẽ ra ngân hàng gửi. Nhan Tiếu đã xin công ty nghỉ, kết quả là đêm qua lại xảy ra chuyện với Tề Gia Minh đến gây sự, cô phải đến đồn cảnh sát, vừa bị yêu nghiệt chiếm ổ, quên béng đi chuyện này.

Vừa nghe tiếng gõ cửa, phản ứng đầu tiên của Nhan Tiếu là người mang sữa đến hoặc đến thu tiền điện nước. Chính vì thế tính đại lãn đã phát huy tác dụng, cô trở mình ngủ tiếp. Sợ gì chứ, còn có yêu nghiệt ở ngoài, ai bảo hắn ta chiếm phòng của mình, chiếm giường của mình, bị đánh thức cũng đáng đời.

Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu ngáp 1 cái rất hả hê, liếc đồng hồ tự an ủi: “Mới tám giờ, sớm quá…ngủ thêm lúc nữa, đằng nào hôm nay cũng xin nghỉ rồi…” Nhắm mắt trầm tư nữa giây, Nhan Tiếu sực nhớ lại soa hôm nay phải xin nghỉ, bật dậy như chiếc lò xo, vừa ra khỏi cửa phòng thì thấy yêu nghiệt đang chuẩn bị mở cửa, không kịp nghĩ gì bèn đẩy ta hắn ngã.

Yêu nghiệt bị đẩy ngã bất thình lình. Sau khi Nhan Tiếu buông ra, hắn lấy ta che ngực với vẻ bẽn lẽn: “Em yêu, sáng sớm mà em đã thô bạo như vậy, anh xấu hổ chết đi được…”

Thấy yêu nghiệt vẫn chưa hiểu ra vấn đề, Nhan Tiếu liền học theo phong cách mạnh mẽ của Mỹ Giai trợn mắt nói: “Câm miệng! Người gõ cửa là thái hậu nhà ta!” Nếu như để thái hậu phát hiện Văn Dịch ngủ qua đêm ở đây…Trời đất ạ, rốt cuộc chuyện gì sẽ xảy ra, Nhan Tiếu không dám tưởng tượng. Sau khi đẩy yêu nghiệt trốn vào phòng ngủ nhỏ, nhanh như cắt, Nhan Tiếu tống hết giày, balô vào tủ xóa dấu vết, sau đó mới vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiến ra mở cửa.
Ngoài cửa, thái hậu cầm quẩy, sữa đậu nành trên tay, nét mặt không vui: “Sao mà chậm thế?”
“Hê hê, con ngủ say quá không nghe thấy…” Nhan Tiếu giả vờ ngáp 1 cái.

Sau khi đón thái hậu vào nhà, Nhan Tiếu liền nghe thái hậu kêu ca không ngớt: “Ngủ say quá hả? Tối qua lại chơi điện tử muộn quá chứ gì?”

“Hê hê!” Đúng là chơi rất muộn, nhưng không phải chơi điện tử mà là đánh nhau thật…
“Hôm nay mẹ đi vội quá nên không cầm theo chìa khóa nhà bên này, nếu không đã mở cửa vào rồi, thật đúng là…”

“Hê hê!” May mà thái hậu quên chìa khóa, nếu không vào nhà nhìn thấy cô con gái rượu của mình biến thành gã yêu nghiệt thì sẽ chóang thế nào?

“mau đánh răng rửa mặt đi, mẹ mua cho mày đồ ăn sáng rồi đấy. Nhanh lên còn đi, mẹ đã nói rồi, đến ngân hàng muộn phải xếp hàng lâu lắm!”

“Hê hê”
….

Cuối cùng thái hậu cũng phát hiện ra có điều gì đó bất thường. Nhìn Nhan Tiếu trong trạng thái không để tâm gì lắm đến lời nói của mình, chỉ đứng nguyên 1 chỗ cười trừ, bà liền trách: “Mày bị trúng gió àh?”

“Không! Đâu có, đâu có mẹ!” Nhan Tiếu nuốt nước bọ, chỉ tay vào nhà vệ sinh: “Con đi đánh răng rửa mặt đây…”

Nói xong, thái hậu lại đế thêm 1 câu làm Nhan Tiếu rụng rời tay chân: “Thế sao vừa nãy mẹ nghe như có tiếng đàn ông thì phải?”

“Dạ…hả?” Nhan Tiếu nín thở, lập tức thấy hai chân mềm nhũn, trước mặt tối om, làm thế nào bây giờ? Nếu phát hiện có đàn ông trốn trong ngôi nhà này, liệu thái hậu có tống cô vào lồng rồi dìm xuống sông không?

Ai hiểu con gái hơn mẹ. Thấy Nhan Tiếu như người mất hồn, nói năng lấm liếm, thái hậu nheo mắt đoán tiếp: “Có phải….mày đang giấu mẹ chuyện gì không?”

(Thôi ra đi anh, em mệt 2 mẹ con nhà này quá, cô nàng chuối quá, đi ăn trộm bị hốt cả ổ chắc)
“Đâu có! Đâu có mẹ” Nhan Tiếu khua tay phủ nhậ, chưa kịp giải thích đã nghe thái hậu quát lớn: “Nói đi! Có phải cả đêm qua mày thức suốt đêm chơi game không?”

“Dạ…hả?” Nhan Tiếu líu lưỡi, sao thái hậu lại liên tưởng giọng đàn ông với game nhỉ?

Thấy vậy, vẻ mặt thái hậu tỏ ra rất khinh thường: “Chuyện nhỏ, mày tưởng mẹ mày không biết àh? Vừa nãy vừa nghe thấy tiếng đàn ông giết lợn, mẹ đã biết chắc chắn mày lại bỏ thêm vốn bị diệt rồi đúng không? Đáng đời, mẹ nói cho mày biết, nếu mày vẫn còn chơi game hoặc làm việc thâu đêm suốt sáng như thế này thì bất luận mày đi làm xa đến đâu, mẹ cũng bắt mày về ở gần ba mẹ. Hừ, mày bao nhiêu tuổi đầu rồi mà còn bắt mẹ trông nom từng tí như vậy …”

Ngoan ngoãn dỏng tai nghe thái hậu lên lớp, Nhan Tiếu thở phào 1 tiếng, may mà đã qua mắt được, đang chuẩn bị quay vào rửa mặt, lại nghe thái hậu đang niệm kinh “í” lên 1 tiếng
Nhan Tiếu vội ngoái đầu lại theo bản năng, lại 1 lần nữa sợ rúm người không nói lên được lời nào. Thái hậu đứng bên giường, vừa giũ chăn, vừa cầm áo bên trong bằng 2 ngón tay: “Sao giường mày lại có quần áo đàn ông thế hả?”

Ngay lập tức, Nhan Tiếu thấy đầu óc tê dại, lồng ngực cứng đờ, đã tính toán đủ mọi đường mà vẫn quên trên giường còn chứng cứ! Đấu tranh hồi lâu, cuối cùng Nhan Tiếu mới lắp bắp thốt ra được mấy từ: “Đây…đây là…” là đồ dùng đánh rơi khi chơi game ư?

Nhan Tiếu khóc, biết giải thích thế nào đây? Tên yêu nghiệt đáng chết, tại sao hắn lại cởi quần áo khi ngủ! Nghe thấy vậy, thái hậu càng sinh nghi, bèn giũ cả đống chăn ra, cao giọng nói: “Hừ, ngoài áo khoác, còn có cả quần.”

Nhan Tiếu toát hết mồ hôi hột, trừng mắt nhìn trần nhà, nghiến răng: “Thôi được, mẹ…con đành khai thật, thực ra con có 1 thói xấu! Con…rất thích quần áo của đàn ông! Ban đêm không được ôm thì không tài nào ngủ được.”

Nghe thấy vậy, thái hậu bình tĩnh hắn giọng: “Ý mày muốn nói là đêm không được ôm quần áo của Văn Dịch thì không ngủ được hả?”

@@ - chóng mặt
Nhan Tiếu giật mình, thế này là thế nào?

Thái hậu càng tỏ ra bình thản hơn: “Bộ quần áo này không phải là bộ Văn Dịch mặc khi đến thăm mẹ đó sao! Lúc đó mẹ còn hỏi nó, bộ này chắc chắn được may ở Mỹ, bên ngoài đâu có bán, mày đừng tưởng mẹ mày không biết gì!”

Nói câu cuối cùng, thái hậu gần như gầm lên. Thấy vậy, Nhan Tiếu sợ quá run lẩy bẩy. Đang lúc đứng như trời trồng không biết phải làm gì thì thái hậu đã phất mạnh đám quần áo, tay chống nạnh nói: “Còn trốn gì nữa, mau ra đi thôi!”

Nhan Tiếu ôm trán, không biết phải làm thế nào. Cùng lúc đó, cửa phòng ngủ cũng hơi hé ra, gã yêu nghiệt bẽn lẽn thò đầu ra, lỏn lẻn nói: “Cháu chào cô…dạ, không phải là cháu không muốn ra…mà…, thôi, cô bảo Tiếu Tiếu đưa quần áo cho cháu trước đã”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu im lặng, khóe miệng giật giật.

Vì cô sực nhớ ra, hình như….hình như lúc nãymình nóng vội quá, quật ngã Văn Dịch hắn ta chỉ mặc 1 chiếc…quần sịp.

Chúa ơi, thế giới này thật bi thảm.

Lúc này, Nhan Tiếu thực sự mong ngày tận thế của năm 2012 mau tới!!!!***

Bái kiến thái hậu

Mặc xong quần áo, Văn Dịch ỏn ẻn như con dâu gặp mẹ chồng đi ra (chời ơi, chết cười với soái ca, bất chấp thủ đoạn mà), nấp sau lưng Nhan Tiếu, bẻn lẽn chào: “Cháu chào cô…”

Nhan Tiếu sởn gai ốc vì Văn Dịch kéo dài giọng, đang lo không biết mẹ có nổi trận lôi đình hay không thì thái hậu mỉm cười lên tiếng: “Ái chà, coi cậu Văn Dịch kìa, con nhà gia giáo có khác. Gặp người lớn là biết chào hỏi, có đâu như con bé nhà tôi”. Nói xong bà còn cố tình thở hắt vào Nhan Tiếu.

Nhan Tiếu toát hết mồ hôi, việc gì phải cường điệu như vậy nhỉ? Vừa nãy ai đã nổi cáu với mình, vừa phất quần áo vừa gầm lên? Và đại thiếu gia Văn Dịch cũng cần gì phải giả vờ ngoan hiền mỗi lần gặp thái hậu nhà tôi? Đầu bên này Nhan Tiếu tức nổi đom đóm mắt, đầu bên kia một già một trẻ bắt đầu truyện trò với nhau như không có sự tồn tại của cô.

Thái hậu mỉm cười rất hiền từ: “Hồi Tiếu Tiếu năm tuổi, nhà cô đã chuyển đến khu tứ hợp viện này, các cháu lớn lên cùng nhau nên cô cũng hiểu được chuyện của hai gia đình, cháu cũng biết nó rất vô tâm vô tính…”

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 46