watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Tiểu Thuyết Hay Sói
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Mặt cô đỏ bừng, vội vã muốn túm con vẹt, không ngờ động tác của Khuyết Lập Đông còn nhanh hơn, ra tay trong nháy mắt, liền tóm lấy gáy con vẹt.

“Ầm ỹ chết đi được.”

“Két…” Con vẹt khàn khàn kêu, lập biến thành một tiếng kêu dài thảm thiết.

Cho dù là loài động vật nhỏ bé nhất, cũng có bản năng sinh tồn, huống chi là con vẹt kim cương có chỉ số thông minh cực cao này? Nó trong nháy mắt trở nên lễ phép cực độ, nghiền ngẫm từng chữ một, cuối cùng phun ra một câu lừa đảo tiêu chuẩn, chỉ vì muốn bảo toàn tánh mạng mà cố gắng:

“Một ngày tốt lành, xin hỏi các hạ hôm nay có khỏe mạnh vui vẻ hay không?”

Anh chậm rãi túm con vẹt đến trước mặt, ánh mắt hoang dã nhìn nó. “Nếu như mày ngậm cái mỏ chim lại, mày sẽ rất khỏe mạnh, tao cũng sẽ rất vui vẻ.”

“Tuân lệnh.” Con vẹt liên tục gật đầu, bàn tay bóp cổ nó liền buông lỏng, nó lập tức bay tới chạy trốn trên vai Tiểu Tịch, lủi đầu vào trong cánh mà phát run.

Anh hừ một tiếng, nhanh nhẹn bước đến bên cạnh bàn, vừa mới tắm rửa xong nên toàn thân cao lớn khí lực chỉ mặc một cái quần đùi, ít ra cũng còn hơn là không che khuất bộ phận quan trọng, mái tóc đen vẫn còn bọt nước, càng thêm mấy phần hoang dã, cũng thêm vài phần gợi cảm.

Thân hình ngăm đen rắn chắc, bởi vì còn ướt nước mà lấp lánh sáng, chẳng những làm cho độ ấm trong phòng lập tức tăng lên, mà không gian rộng như vậy, cũng đột nhiên trở nên hẹp lại rất nhiều.

“Chào buổi sáng, ách, không, chào buổi trưa. Anh có muốn ăn mì gà nấm đông cô không?” Đề Oa ép bản thân dời tầm mắt, không nhìn thân hình cường tráng mạnh mẽ của anh nữa. Cô mẫn cảm ngửi được, trên người anh có hương thơm tinh tế tự nhiên khi vừa tắm rửa, nhẹ nhàng khoan khoái mà dễ chịu.

Bàn tay cô gắp mì ra chén, chịu ảnh hưởng của hơi thở nam tính tới gần, suy nghĩ cũng rối loạn lên như những sợi mì.

Quái lạ, cô bị làm sao vậy? Một người đàn ông tới gần, lại làm cho cô chân tay luống cuống? Đây chính là lần đầu tiên a!

Anh gật gật đầu, đôi mắt ngăm đen quét về phía lò vi ba, tự mình ngồi xuống, liếc ánh mắt không hờn không giận về phía cô em gái.

“Lần sau đừng đem con vẹt chết tiệt này tới nhà anh.”

“Sao vậy?” Tiểu Tịch vẻ mặt vô tội. “Nó thực sự thích anh mà!”

Con vẹt lộ ra một con mắt từ trong bộ cánh xinh đẹp, ủy khuất vô hạn kêu một tiếng.

“Nhưng mà anh không thích nó.” Anh vô tình nói tiếp, rồi nhận lấy chén mì gà nóng hổi từ tay Đề Oa, vùi đầu vào bắt đầu ngấu nghiến.

Tiểu Tịch vỗ vỗ con vật cưng, an ủi trái tim bị tổn thương của nó, rồi lập tức cũng gia nhập đội ngũ ăn mì.

Hai anh em vùi đầu ăn, Đề Oa vội vàng gắp thêm mì, hai tay cơ hồ không có một giây rảnh rỗi, không đến mười lăm phút, phần mì gà nấm đông cô dành cho năm người ăn đã sắp nhìn thấy đáy, cô âm thầm líu lưỡi, cân nhắc đề cử hai anh em này đi tham gia thi đấu tranh chức Vua Ăn Uống.

Sau khi gắp chén mì cuối cùng cho Khuyết Lập Đông, cô đột nhiên nhớ đến, chuyện chi phí phụ này còn chưa nói rõ.

“Đúng rồi, Khuyết tiên sinh, tôi cần một ít tiền tiêu vặt, dùng để chi tiêu đồ dùng hằng ngày. Đương nhiên, tiền chi tiêu mỗi ngày tôi sẽ ghi lại thành danh sách, sẽ kèm theo hóa đơn hoặc biên lai, giao cho anh xem lại.” Cô đi về phòng khách trên lầu hai, lấy ra một cuốn sổ chi tiêu, xuống lầu đưa cho anh.

“Tự cô xem kỹ là được rồi.” Giọng điệu anh thản nhiên, lấy ra một cái thẻ ATM, thuận tay viết mật mã xuống giấy.

Đề Oa nhận lấy thẻ ATM, tò mò nhìn đi nhìn lại, xem xem là do ngân hàng nào phát hành thẻ. Cô vừa nghiên cứu, vừa đứng dậy, chuẩn bị đem lên phòng cất, lại nhìn thấy Tiểu Tịch đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh lấy ra một lọ yogurt, tráng miệng sau khi ăn.

“Khoan đã!” Da đầu Đề Oa run lên, lập tức phát ra một tiếng thét chói tai, đồng thời ngăn cản Tiểu Tịch xé mở hũ yogurt. “Dừng tay, không, không đúng, ngậm miệng! Không được uống! Từ từ, chậm rãi thả nó ra, chậm rãi, chậm rãi thôi…”

“Sao vậy?”

“Lọ yogurt đó quá thời hạn rồi.” Cô đầy khẩn trương, nói.

“Vậy thì có sao?” Hai anh em trăm miệng một lời, thần sắc cổ quái nhìn cô, như thể trên đầu cô đột nhiên mọc ra hai cái sừng.

Có đôi lúc gene di truyền lựa chọn thật quỷ dị… Con trùng mùa hạ không thể nói về băng*, cô làm sao có thể giải thích được sự quan trọng của hạn sử dụng thực phẩm cho anh em nhà này đây?

0

Đề Oa á khẩu không trả lời được, trừng mắt nhìn hai anh em nhà họ Khuyết một lúc lâu, rồi yếu ớt vẫy vẫy tay. “Sao cũng được, chỉ cần bỏ nó đi, đừng uống là được.”

“Nhưng mà em khát nước.” Tiểu Tịch chu miệng.

“Chờ một chút, chị đi pha nước trái cây cho em uống, được không?”

Khuyết Lập Đông lạnh lùng nhìn cô em gái cao hứng phấn chấn vứt hũ yogurt vào tủ lạnh, nhịn xuống cảm giác xúc động không muốn mở miệng so bì, rồi lại giận chó đánh mèo trừng mắt nhìn Đề Oa, thầm oán trách cô gái ngốc này làm quản gia cho anh, lại chỉ quan tâm đến em gái anh, ngược lại bỏ mặc anh.

Đáng chết! Tiểu Tịch khát nước, chẳng lẽ anh không khát sao? Cô gái ngốc này sao không có chút khéo léo vậy?

Cơn tức giận ập tới, tâm tình tốt vì được ngủ kỹ ăn no đều bị phá hỏng, cánh tay cường kiện đẩy cái bàn ra, cái nồi mì nghiêng ngả lay động, cũng may là toàn bộ mì gà đã chui vào trong bụng, nếu không thế nào cũng đổ ra ngoài không ít.

Khuyết Lập Đông đi vào phòng ngủ, lấy trang phục tây âu trong tủ ra thay, vẻ dữ dằn trên mặt nhanh chóng bị giấu đi, chuyển thành vẻ mặt bình tĩnh, nhưng sâu bên trong đôi mắt đen vẫn còn một chút mỉa mai, làm người ta chỉ cần hơi bị anh nhìn chăm chú, liền như đứng trên đống lửa ngồi trên đống than, mồ hôi lạnh ứa ra.

Đề Oa trừng lớn mắt, có chút mê muội vì anh đột nhiên thay đổi vẻ mặt, lại càng không dám tin từ trong phòng ngủ anh lại có thể lấy ra một bộ trang phục mới tinh.

Mãi đến khi anh gỡ tấm nhãn hiệu đính trên quần áo ra, thuận tay ném sang một bên, cô mới đột nhiên thanh tỉnh, nhặt lấy tấm nhãn hiệu, nhảy đến trước mặt anh.

“Khuyết tiên sinh, xin nhớ kỹ điều thứ nhất của nguyên tắc gia đình, rác nên ném vào thùng rác.” Cô nghiêm túc nói, nhíu mày nhìn bộ quần áo mới tinh trên người anh. “Anh không còn bộ quần áo khác sao?” Cô hỏi.

Bộ quần áo này tuy rằng chất liệu cao cấp, nhưng mà vì là đồ mới, khó tránh khỏi quá cứng, ở nhà cô, quần áo mới mua về đều phải cẩn thận giặt tẩy trước, phơi nắng, ủi thẳng, rồi mới có thể mặc vào người.

Chỉ là, câu hỏi thiện ý của cô cũng không biết là phạm phải điều cấm kỵ gì của anh, đôi mắt đen u ám nheo lại, đầy đề phòng trừng mắt nhìn cô.

“Không có.”

“A?”

“Tôi không có quần áo khác.” Anh thản nhiên nói.

Quái lạ, người này không phải là người có tiền sao? Nếu đã là phú hộ, vì sao lại không có quần áo khác có thể mặc, không mặc đồ mới mua thì không được sao? Vải vóc chưa được giặt, cảm giác ma sát trên da cũng không dễ chịu mà!

Cô bắt đầu yên lặng cảm thông cho Khuyết Lập Đông.

Nếu anh không muốn trả lời, Đề Oa cũng không hỏi nhiều, nhún nhún bả vai mảnh khảnh, tự động vươn hai tay giúp anh phủi phủi áo, cẩn thận vuốt thẳng thớm. Chiều cao hai người chênh nhau khá xa, cô nhỏ nhắn làm gì cũng phải nhón cao mũi chân, mới có thể chạm vào cổ áo anh.

Nhìn thấy cà vạt trên tay anh, cô cũng thuận tay cầm lấy, khoác lên cổ áo, thuần thục thắt lại gọn gàng.

“Được rồi!” Cô hài lòng vỗ vỗ lồng ngực rắn chắc, tuyên bố đại công cáo thành, nhưng vừa ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải tầm mắt anh, đôi mắt đen cực nóng, nóng đến mức mặt cô lập tức bị thiêu cháy.

Động tác này trước giờ thường hay làm giúp anh trai, bây giờ làm giúp Khuyết Lập Đông, lại có vẻ cực kỳ ám muội, Đề Oa lúc này mới phát giác ra, từ khi cô dựa tới trước người anh vuốt cổ áo, cho đến khi cô thắt cà vạt, đôi mắt đen kia thủy chung vẫn nhìn cô chằm chằm, chưa từng rời khỏi một giây.

Không khí trầm mặc quỷ dị tràn ngập trong nhà, cô cúi cái đầu nhỏ, trong lòng không ngừng mắng bản thân mình không đủ chuyên nghiệp, lại bởi vì chút xấu hổ nho nhỏ này mà rối loạn. Nhưng mà tự trách cũng chỉ là tự trách, cô thủy chung vẫn khó có dũng khí ngẩng đầu lên.

Sau một lúc lâu, là anh mở miệng đánh vỡ sự yên tĩnh.

“Buổi tối tôi sẽ trở về.” Anh thông báo xong, không nói thêm gì, chỉ nhìn cô một cái thật sâu, rồi mới xoay người ra khỏi cửa.

Mãi đến một lúc lâu sau khi Khuyết Lập Đông rời đi, Đề Oa vẫn bày ra một khuôn mặt quả táo. Ngay cả nguyên nhân cô cũng không rõ, vẻ đỏ ửng đáng yêu trên mặt cô vì anh mà sinh ra, thật lâu sau vẫn khó tan đi…

Hết chương 3.

Sói – Chap 4.1

Thời tiết tuyệt đẹp, đúng là một ngày thích hợp để giặt khăn trải giường!

Thừa dịp Khuyết Lập Đông đi ra ngoài, phạm vi dọn dẹp của Đề Oa tiến tới phòng ngủ.


Cô gần như đã miễn dịch với phần lớn đồ linh tinh, chồng sách báo hỗn độn, ngay cả số lượng lớn dao súng cũng không dọa được cô nữa, cũng đều bị phân loại rồi đóng gói, toàn bộ nhét xuống dưới chân cầu thang.

Cũng may là nhà cửa tuy hỗn loạn, nhưng Khuyết Lập Đông vẫn có thể “gần bùn mà không hôi mùi bùn”, không hề để cho chút bẩn dính trên người, cho nên tình trạng phòng tắm coi như cũng tạm ổn, chỉ cần cọ rửa một chút thôi là được.

Buổi trưa ánh nắng gay gắt, khăn trải giường phơi ở trong sân, chỉ mấy tiếng đã khô ráo mềm mại, cô không nhịn được vùi khuôn mặt nhỏ vào lớp vải, khoái trá hít sâu, ngửi mùi vị ấm áp đặc biệt của ánh mặt trời.

Vẫn là khăn trải giường được giặt sạch mới có cảm giác thoải mái nhất, người đàn ông hung bạo kia, lại không để tâm tới đồ đạc đắt tiền như vậy, thật sự là quá lãng phí! Khăn trải giường tơ lụa màu đen, mềm mại như vậy, da thịt ma sát vào có cảm giác tinh tế, lại còn mát lạnh. Nằm trên một vật như vậy, giống như là sẽ phát sinh ra chuyện sa đọa, phiến tình, khó tưởng tượng nhất…

Trong đầu Đề Oa đột nhiên hiện lên, hình ảnh Khuyết Lập Đông thân thể trần truồng, da thịt ngăm đen, rắn chắc khí lực, nằm trên cái khăn trải giường tơ lụa này, đôi mắt đen sáng quắc khóa chặt cô…

Hô, thời tiết sao tự nhiên nóng vậy? Sao cô lại đột nhiên cảm thấy miệng lưỡi khô rang?

“Aiz, Đinh Đề Oa, mày thực là mất mặt, lại còn ảo tưởng tới cảnh chủ nhà trần truồng!” Cô nhỏ giọng lầm bầm lầu bầu, nhìn theo tấm khăn trải giường tơ lụa bay phất phới theo gió, cố gắng trục xuất hình ảnh quá mức sinh động này ra khỏi đầu.

Để trừng phạt bản thân cứ miên man suy nghĩ, cô quyết định đi dọn dẹp phòng bếp!

* * *

Khi Khuyết Lập Đông bước vào nhà, chỉ thấy một người mặc bộ đồ bảo hộ sinh hóa, đeo bao tay chống phân huỷ, cứ như là cảnh người ngoài hành tinh đổ bộ xuống Roswell đang ngồi xổm trong phòng bếp cố gắng chà sàn.

“Cô gái, em đang làm cái gì thế?” Anh nhíu đôi mày rậm, đứng ở cửa phòng bếp không dám đi vào.

Đề Oa đang chiến đấu hăng hái với vết bẩn, ngẩng đầu thở dốc.

“Khuyết tiên sinh, anh không nhìn thấy sao? Tôi đang chà sàn bếp cho anh!” Cô lãnh đạm trả lời.

Những vết bẩn đáng sợ như thế, có thể thích ứng được hoàn cảnh sống như vậy, hẳn là phải có thần kinh thép, bao tử cường tráng, cũng không ngờ anh có thể nhẫn nại sống ở đây lâu như vậy. Cô lại đổ chai thuốc tẩy xuống, dùng hết toàn lực chà rồi lại chà, lâu rồi mới được nhìn thấy, gạch men trong phòng bếp hóa ra vốn là màu bạc hà xanh nhạt.

Chút bọt bong bóng dính lên trên giày anh, ánh mắt hiện lên vẻ không hờn giận. “Cởi bộ quần áo quái quỷ kia ra, tránh bị cảm nắng.”

Đề phòng bị cảm nắng chỉ là một cái cớ, nguyên nhân quan trọng nhất, thật ra là bộ đồ này cản trở tầm mắt của anh, khiến cho anh không được nhìn thấy khuôn mặt nhỏ thanh lệ kia.

Đề Oa nhún nhún vai, chỉ cởi cái mũ bảo hộ sinh hóa ra. Lao động trong thời gian dài, đầu cô đầy mồ hôi, sợi tóc bết dính trên da thịt đỏ hồng.

“Đừng lo lắng, tôi không sợ nóng.” Cô nói, lại cúi đầu chà mạnh.

Bả vai rộng lớn của Khuyết Lập Đông dựa trên cửa, cơ hồ trám đầy khoảng không. Anh nhìn quanh số lượng lớn chai chai lọ lọ trong bếp, cùng với một đống trang bị chuyên nghiệp trên người cô.

“Mấy thứ này từ đâu mà có?”

“Toàn bộ đều là Tiểu Tịch giúp tôi mua đến.” Miệng cô tuy đáp trả, nhưng cũng không liếc nhìn anh một cái, cái đầu nhỏ vẫn cúi gằm xuống, bàn tay nhỏ bé chà rồi chà, cố gắng chà.

Vì mới đến đây, Đề Oa cũng không rõ biết chỗ nào có bán đồ dùng vệ sinh, chỉ có thể ghi một danh sách, nhờ Tiểu Tịch giúp đi mua đồ, ai mà ngờ rằng Khuyết đại tiểu thư thần thông quảng đại, toàn bộ thăng cấp hết đồ dùng trong danh sách.

Như là, bao tay vệ sinh phòng bếp cái biến thành bao tay phòng độc chuyên dụng chống phân huỷ, tạp dề thì biến thành đồ bảo hộ sinh hóa, thuốc tẩy vệ sinh thì đủ loại rực rỡ muôn màu, nhiều đến khoảng mười bình. Cô vốn là định cự tuyệt, nhưng mà nghĩ tới cảnh tượng phòng bếp của anh đầy dầu mỡ đáng sợ, cũng không thể không thừa nhận những thứ đó quả thực cần thiết.

Nói trở lại, những chai thuốc tẩy này cũng không biết từ đâu ra, trên lớp vỏ không có nhãn hiệu, không có giá tiền, chỉ đánh số, nhưng lại hữu hiệu thần kỳ.

(Tiu Ú: hí hí… bé Tịch nhà mình là nhà nghiên cứu mà :”>)

Càng khó hiểu chính là, Tiểu Tịch còn nói tất cả những thứ này toàn bộ đều miễn phí, chỉ đưa cho cô một bảng câu hỏi, nhờ cô viết lại những gì tâm đắc nhất khi sử dụng.

“A, đúng rồi, Khuyết tiên sinh, tôi muốn tìm thời gian xuống núi một chuyến.” Cô thuận miệng nói.

Từ cửa bếp truyền đến một câu trả lời đơn giản mà đầy đủ: “Không được.”

Không được á, cô có nghe lầm không? Cô tới đây làm quản gia, chứ đâu phải đến đây ngồi tù. Trước khi đi nói cho anh một tiếng, chỉ là vì lễ phép mà thôi, nếu cô cứ muốn xuống núi thì anh có thể làm gì được, đem nhốt cô lại chắc?

Không biết vì sao, Đề Oa đột nhiên nhớ tới, chuyện mà anh từng dặn đi dặn lại, về căn phòng bí ẩn mà cô tuyệt đối không thể mở cửa…

Cô hít sâu một hơi, không được suy nghĩ lung tung nữa, nhẫn nại giải thích với Khuyết Lập Đông.

“Trước mắt, nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh toàn bộ đều đã hỏng, tôi phải xuống núi mua đồ ăn mới mới được. Tôi nhớ rõ, trong khu dân cư không có siêu thị, đúng không?” Trên thực tế, khu dân cư này ngay cả cửa hàng tạp hóa cũng không có.

Anh mày nhíu mặt nhăn, hai tay khoanh lại trước ngực.

“Ghi ra danh sách, tôi có thể mua về.”

“Khuyết tiên sinh.” Đề Oa thở dài một hơi, dùng khẩu khí như cô bảo mẫu dạy dỗ mấy đứa trẻ, tận lực không tổn thương đến lòng tự tôn của anh, hỏi: “Xin hỏi, anh có thể nhận ra thịt bò có mới hay không sao?”

Yên lặng.

“Anh có biết hiện tại thời tiết này, hoa quả thế nào mới là ngọt không?”

Yên lặng càng lâu.

“Anh có biết loại thịt thế nào dùng để hầm, loại thịt thế nào dùng để nướng, loại thịt thế nào dùng để làm nhân bánh bao không?”

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 97