“Cậu không muốn tỉnh đúng không? Không muốn thì cứ nằm yên ở đó mà suy nghĩ đi, đến khi nghĩ kĩ rồi tỉnh lại nhé!”
Tôi không ngờ rằng tôi lại có một đứa bạn hiểu rõ mình đến thế, không hổ danh là Khánh Mộc, bác sĩ tâm lí có khác. Chắc cậu buồn lắm nhỉ, vì có một đứa bạn ngu ngốc như tôi. Nhớ giữ gìn sức khoẻ đấy, đừng có mà dại dột như tôi. Tôi không mạnh mẽ như cậu nghĩ đâu, tôi rất là yếu đuối, thế nên mới tìm đến cái chết để không phải đối mặt với thực tại. Tôi không có lí trí để chiến đấu với bản thân mình. Xin lỗi vì để cho cậu là bạn thân của tôi. Tôi không muốn cậu buồn phiền hay đau lòng vì tôi đâu. Cố lên nhé. Tôi sẽ suy nghĩ kĩ.
“Như một chú hổ con, lao ra khu rừng già. Chỉ vì ghét bản thân mình là hổ. Chú không hề phải lo sợ ai, bởi chú là con của chúa tể sơn lâm, mai kia, chú cũng sẽ là chúa tể sơn lâm, người người phải khiếp sợ. Chú muốn được thân thiện với ai đó. Ngồi nói chuyện tâm sự với họ. Ngồi bàn ăn ăn chung một thứ. Bố của chú không cho phép chú được như vậy, ông nói chú là một con người nhu nhược. Không đáng được là dòng dõi oai nghiêm của loài hổ. Bởi vì sự nhút nhát như chú, mà dòng dõi này bị giảm sự kính sợ đi một chút. Ai ai cũng phải tự hào vì thuộc dòng dõi này. Trời không sợ đất cũng không sợ. Mọi loài phải phục tùng. Đi đến đâu là có kẻ khiếp sợ đến đó. Danh tiếng lẫy lừng.”
“Đó là câu chuyện kể về một chú hổ con không chấp nhận thực tại đó Song Song, cậu có phải là hổ con không? Hay, cậu giống nó rồi nhỉ.. Không sao, dù gì thì cậu vẫn mãi là bạn tốt của tớ đấy. Cố gắng lên nhé! À! Luận văn của cậu làm hay lắm. Cô giáo khen rất nhiều, nói rằng cậu viết rất chân thật, rất cảm động, và hơn hết nếu người đồng tính nào mà đọc được, chắc chắn họ rất vui. Cậu được xếp tốt nghiệp loại giỏi đấy. Khi nào tỉnh dậy thì nhớ ra trường heng.”
Chẳng thích cậu như vậy đâu, bình thường cậu đối xử tệ với tớ lắm mà, sao hôm nay lại có nhiều câu hay và triết lí đến thế. Cảm ơn cậu đến báo tin vui nhá! Câu chuyện của cậu làm tui suy nghĩ nhiều đấy. Tôi không phải hổ con, tôi không tốt bụng được như nó, muốn mọi thứ vạn vật chung sống trong hoà bình, tôi không vĩ đại như nó, tôi chỉ vì chính bản thân của mình mà thôi. Đừng có lúc nào cũng đánh giá tôi quá cao. Tôi rất rất là bình thường thôi. Không đáng như mọi người suy nghĩ về tôi đâu. Dẫu sao cũng cảm ơn cậu thật là nhiều.
Mà sao hôm nay mọi người tới đông dữ vậy, tôi chưa chết mà, tôi nghĩ thế, tôi nghĩ rằng tôi chưa chết đâu. Mà chắc là vậy đấy. Hì.
“Tôi nghĩ chúng ta nên ra ngoài để nói chuyện, bởi tôi cho rằng bệnh nhân vẫn còn ý thức, nên có thể nghe thấy tất cả những gì chúng ta nói với nhau.”
“Vậy chúng ta ra ngoài cửa nói chuyện..”
Tôi không còn nghe rõ họ nói chuyện gì nữa. Thấp thoáng…
“Nếu như đồng ý làm phẫu thuật, thì ông bà hãy kí vào tờ giấy này, cho dù có xảy ra bất kì tình huống xấu nào, thì ông bà cũng phải chấp nhận.”
“Nó sẽ tỉnh lại chứ?”
“Tôi không dám chắc. Nhưng nếu tỉnh lại, thì cô bé sẽ mất đi một phần trí nhớ. Cũng có thể sẽ quên bạn bè, người thân, nhưng mà không sao, nếu tỉnh lại coi như là phẫu thuật đã thành công?”
“Em à! Anh nghĩ rằng mình nên đánh thức nó tỉnh dậy, nó nằm đây quá lâu rồi, cũng đã gần một năm trời. Nếu nó có quên chúng ta, thì… chúng ta hãy bắt đầu trở lại thuở ban đầu, dạy dỗ lại nó.”
Chẳng nghe thấy điều gì nữa, có lẽ mẹ sẽ đồng ý với ý kiến của bố. Bố mẹ thường nghe lời nhau mà. Bố mẹ chắc là sẽ không thể tưởng tượng được nó có thể nghe thấy tất cả những gì họ nói nhỉ. Nó sẽ không quên ai hết đâu, ngay cả người đó… Bây giờ, nó sẽ cố gắng tỉnh, nó phải mạnh mẽ hơn vì những người yêu thương nó…
…
“Sao rồi bác sĩ, con tôi sao rồi?”
“Phẫu thuật thành công, chỉ cần chờ ý thức nữa thôi. Dù sao thì ông bà cũng nên chuẩn bị tâm lí…”
…
“Này con, tỉnh lại đi chứ, thời gian của con nằm ở đây hết rồi, con nên trở về với thế giới hiện tại này để sống sao cho hết mình.”
“Từ từ thôi anh, nói nhiều quá con nó không tỉnh dậy thì sao? Bạn bè của nó đang ở đây hết kia kìa.”
“Kệ chứ! Tôi phải đánh thức nó, tôi chỉ cho nó có một năm trời suy nghĩ thôi, sao mà nó nằm lâu thế, hi vọng rằng nó đã suy nghĩ thật chín chắn.”
“Anh nghĩ rằng con bé vẫn có thể nghĩ được trong lúc hôn mê sao?”
“Đương nhiên rồi! Anh tin thế mà… Em đi ăn gì đi, cũng đã không ăn uống tử tế lâu rồi.”
“Vậy thì chúng ta cùng đi…”
“Được!”
….
“Bố mẹ của Song Song hạnh phúc ghê, ước gì bố mẹ của mình cũng như thế.”
“Bày đặt, có gì đâu, mà công nhận cậu ấy hạnh phúc vì có được hai bác đó làm bố mẹ… hì hì”
“Tiểu Song! Tớ là Khánh Mộc đấy nhé! Nhớ cái tên này đấy, đừng có khi tỉnh lại thì hỏi Khánh Mộc là ai nghe chưa.”
“Khánh Mộc, cậu bị sao vậy, sợ đứa bạn thân không nhớ nổi mình là ai sao? Hay không tự tin vào chính mình, ăn ở làm sao để cho người ta không thèm nhớ… ha ha ha ha”
“Đợi đi, con Huyền kia, xem nó nhớ đứa nào, quên đứa nào nhá…”
“Ê!!! Tay của Song Song nhúc nhích kìa! Mau gọi bác sĩ và bố mẹ của cậu ấy…”
…
“Bác sĩ, con tôi thế nào?”
Một khoảng lặng đủ lâu, đủ để làm cho mọi người ở đó trở nên lo lắng…
“Thật ra, các vị nên chuẩn bị tâm lí. Có lẽ bệnh nhân chưa muốn tỉnh lại…”
Những gì tôi suy nghĩ, hẳn là điên rồ. Tôi chẳng muốn thức dậy, tuy vẫn biết có bao nhiêu người ở bên cạnh quan tâm. Tôi chưa thực sự chấp nhập sự thật về con người của mình… Xin lỗi…
“Cậu đừng tự ý xin lỗi mọi người. Không ai chấp nhận đâu… Tôi có thể biết cậu đang nghĩ gì. Tiểu Song ngốc ạ…”
Nó biết những gì tôi đang nghĩ ư? Khánh Mộc, cậu là bác sĩ tâm lí hay là người chuyên gia đọc trộm suy nghĩ của người khác thế. Cậu làm như thế là không tôn trọng tôi rồi đấy. Cậu coi mình là người hiểu rõ tôi nhất ư? Không phải vậy đâu nhé.
Nhẹ nhàng hơn, giọng nói giờ đây không còn mạnh mẽ như trước…
“Nếu tình yêu là sự ích kỉ, thì chắc là tôi ích kỉ nhất rồi, khi chỉ biết quan tâm đến mình. Cái gì làm mình hạnh phúc thì sẽ luôn luôn cầu mong và chờ đợi. Tôi ích kỉ quá. Không nghĩ đến em, mà chỉ nghĩ đến bản thân…”
Là Khả Du, không phải Khánh Mộc… Nhớ cái giọng nói này quá, tôi thèm được nhìn lại cái khuôn mặt ấy. Du ơi! Tôi không dám, tôi không thừa nhận mình bị đồng tính. Tôi mới là người ích kỉ, tôi xin lỗi nhé. Tôi… thật tệ hại phải không? Tôi chỉ biết trốn tránh, không đối diện với sự thật. Cậu, sao cậu có thể mạnh mẽ đến thế? Tôi thực sự không còn mặt mũi nào để nhìn cậu nữa. Cậu à… Cậu hãy cố gắng yêu một đứa con trai nhé. Đừng yêu con gái nữa. Thế giới của những người đồng tính chắc là cậu chẳng hiểu nhiều, tôi cũng vậy. Chính vì thế mà tôi cảm thấy thật ghê tởm với chính bản thân mình. Cậu là một người yêu hết mình, mà không hề suy nghĩ đến người xung quanh nghĩ gì, coi cậu ra gì. Cậu chỉ biết đem tình yêu ra và cho đi… Tôi yêu cậu nhiều lắm. Nhưng… tôi chưa yêu được như cậu đã yêu. Tình yêu là gì? Là thứ gì mà để cho con người ta khi yêu cũng cảm thấy đau khổ mặc dù mình cũng được yêu. Tôi không muốn nghe nữa, không muốn nghe những người xung quanh nói gì nữa. Tôi muốn lao ra khỏi thân xác mình. Và bay đi một chốn khác, một chốn mà tôi không phải là người đồng tính…
Chương 9: Chương 09
Két…
Một người thanh niên bước ra khỏi xe, vội chạy đến bên người thiếu nữ đang nằm sấp trên vệ đường…
“Cô có sao không?”
Người thiếu nữ ngẩng mặt lên…
“Tiểu Song! Là em hả?”
Người thanh niên này biết cô là ai ư? Cô là ai?
“X..in.. l..ỗ….i… Tôi… không… ph…ải… Tiểu… S..ong”
“Tiểu Song, là em mà… em không còn nhận ra anh nữa ư?”
“Tôi là ai? Tôi không biết, tôi không biết…tôi…. Tôi chỉ nhớ mình là một người đồng tính, tôi… từng thích con gái…”
Cô gái hét thất thanh lên, khiến mọi người đi đều chú ý tới cô và anh… cô gái mất hết bình tĩnh, có vẻ như trước kia có đã gặp chuyện gì thật kinh khủng.
“Xin lỗi, tôi xin lỗi, để tôi đưa cô vào xe..”
Với vẻ mặt sầu thảm, anh dìu cô lên xe của mình.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp: Sợ rằng anh nói thêm điều gì nữa thì cô gái sẽ vụt mất khỏi nơi anh. Anh chỉ cần có cô ở bên cạnh. Đã một năm nay, anh đã rất đau khổ vì cô bị hôn mê, anh không hiểu tại sao cô có thể tỉnh lại, và chạy ra chốn này, anh chỉ mới vừa gặp cô ngày hôm qua khi cô vẫn nằm tĩnh lặng trên giường. Có thể cô bị triệu chứng mất trí nhớ tạm thời như bác sĩ đã nói…
“Tôi… nhà của tôi ở đâu? Tôi không có nhà..”
“Anh sẽ để em ở lại nhà của anh, rồi sẽ giúp em từ từ nhớ lại… Chúng ta đã từng rất yêu nhau, anh… không biết em thế nào, nhưng… anh đã rất yêu em, anh nhớ em…”
Giọng nói nghẹn ngào, anh không nói thêm được điều gì nữa. Anh càng đau khổ, anh cảm thấy mình bất lực vì chẳng giúp gì được cho cô. Bố mẹ cô là ai? Anh không rõ. Nhà cô như thế nào? Anh cũng chẳng hay. Thế mà anh gọi là yêu cô ư? Anh vô tâm quá.
Cô gái chẳng nói năng gì nữa… hai hàng nước mắt cứ đầm đìa tuôn ra, như thể đã lâu lắm rồi, cô chưa được khóc, và giờ rất muốn khóc. Cô không biết mình là ai… Cô chỉ có suy nghĩ trong đầu, rằng cô là một người bị đồng tính. Cô không chấp nhận sự thật.
Tiết trời lại bắt đầu se lạnh, mùa đông đã trở lại… và lạnh lẽo hơn mùa đông trước. Sự tĩnh lặng cũng dần tăng cao, suốt một tuần, từ khi về nhà anh, cô không nói năng gì nữa, chỉ biết tự nhốt mình ở trong phòng. Cô không muốn nhớ lại quá khứ… Và rồi, như một phép màu…
“Anh… anh làm nghề gì thế?”
Trong lòng cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Anh vội vã trả lời, như thể nếu anh không nói thì cô sẽ chẳng nói lại nữa.
“Trước đây, anh là một diễn viên. Còn bây giờ, anh thường xuyên ở nhà… hi hi..”
“Sao thế? Anh hết fan hâm mộ rồi hả?”
“Ừ! Bây giờ anh chỉ còn fan mê tranh thôi, anh chuyển qua vẽ tranh rồi, thỉnh thoảng anh có viết một vài bài nhạc.”
“Vậy ư? Anh vẽ gì thế?”
“Em muốn xem không, anh đưa em đi xem nha.”
Nói rồi, anh dắt cô vào phòng tranh của mình. Cô không thể ngờ rằng bên trong cái phòng tranh ấy lại có rất nhiều người liên quan tới cô, cô có rất nhiều ở đó. Các bức tranh của anh cứ như là những câu chuyện, tiếp nối nhau… từ từ… bức tranh cuối cùng của anh có thể truyền đạt cho tất cả mọi người nhận thấy sự đau khổ tột cùng của người con trai ấy. Và người thiếu nữ thì chẳng biết gì, vẫn chỉ yên lặng, nằm đó.
“Sao… sao nhiều người giống tôi quá?”
“Đúng thế, tất cả là em… Anh còn một bức nữa, bức này mới xong thôi, từ chiều hôm qua.”
Cô chưa khỏi bàng hoàng, anh đã đưa bức tranh ấy, đặt vào tay của cô.
“Cảnh này…”
“Đúng thế, đó là ngày chúng ta gặp lại nhau… anh rất hạnh phúc. Nên cái này anh sẽ giữ lại mà không bán.”
“Anh sẽ bán chúng ư? Tất cả”
“Thứ năm tới này, anh có buổi triển lãm tranh. Có thể sẽ bán hết. Bởi vì, anh không cần chúng nữa. Thôi, em đi ngủ đi. Khuya rồi.”
“Chúng hết giá trị đối với anh rồi sao? Tại sao lại không cần?”- Cô như tức giận, nói với một giọng rất to…
“Không phải, tất cả đều rất quý đối với anh, nhưng… khi có em thì anh không cần chúng nữa.”
Nói rồi, anh lặng lẽ bỏ đi. Để cô ở lại đó một mình suy nghĩ.
Anh cảm thấy cuộc nói chuyện ngày hôm nay cứ như là một kì tích vậy, anh không muốn nó trở thành thảm hoạ nên đã tự động ra đi trước. Anh biết cô giờ đây rất xúc động. Nên, anh nghĩ ngày ngày, chỉ cần từ từ, từ từ một ít một, nói chuyện với nhau, là anh cũng đủ mãn nguyện.
Cốc… cốc…
Anh hé mở cửa..
“Ngày mai tôi có thể vẽ tranh không?”
Anh cười tươi:
“Được chứ, em cứ dùng phòng vẽ tự nhiên, ngày mai anh đến để xem trước toà nhà triển lãm.”
Cửa từ từ đóng lại. Anh trở nên vui mừng lạ kì. Cô đang dần dần trở lại.
Vẻ mặt của anh mệt mỏi. Anh lặng lẽ nằm xuống ghế sofa.
“Anh sao thế?”
Khuôn mặt bình thường trở lại.
“Không sao, chỉ cảm thấy hơi mệt…. Buổi triển lãm bị hoãn lại, khoảng một tháng.”
“Anh buồn sao?”
“Một chút, và…”
“Này…”
Anh cảm thấy rất mệt, có lẽ, vì đi mưa về nhà, anh muốn mau chóng được nhìn thấy khuôn mặt của cô. Chính anh đã tự động tạm hoãn buổi triển lãm. Anh chưa muốn… Tự nhiên, anh có cảm giác khi buổi triển lãm kết thúc, cô cũng sẽ ra đi. Anh rất lo.
“Ăn cháo đi, sẽ hạ sốt ngay thôi.”
“Cảm ơn em.”
“Không cần đâu, tôi ở nhà anh mà không làm gì cũng thấy ngại lắm. Đợi khi nào tôi nhớ ra mọi chuyện, tôi sẽ trở về nhà của mình.”
“Em không còn nhớ điều gì sao?”
…
“Thật ra, tôi còn nhớ một chuyện duy nhất. Đó là tôi bị đồng tính. Trước kia, vì thích một cô gái… tôi… tôi không chấp nhận mình như thế, nên… nói ra thật xấu hổ, tôi…. Tôi đã tự tìm đến cái chết.”
Anh không hiểu những chuyện cô vừa nói. Sau khi thích anh, cô còn thích một cô gái sâu đậm nữa ư? Còn hơn là thích anh. Hoá ra cô tự kết liễu cuộc đời mình vì cô gái đó. Anh… trông anh lại càng thảm thiết hơn.
“Xin lỗi, nhẽ ra tôi không nên kể cho anh. Nhưng, tự nhiên… tôi lại nói ra. Anh có quen tôi sao. Anh có biết bố mẹ tôi là ai không?”
“Anh… thực ra anh chưa bao giờ nói chuyện với bố mẹ của em cả.”
Anh quay mặt đi, giấu sự đau khổ của mình ở bên kia, anh không muốn cho cô nhìn thấy cái vẻ mặt này. Cô sẽ càng tự chán ghét bản thân mình hơn. Như thế, anh lại càng đau. Tim của anh luôn nhói mỗi khi cô có sự việc gì. Cô đau lòng, anh còn đau lòng hơn cô. Anh yêu cô hơn cả chính bản thân của mình. Nhưng… anh không biết tình cảm thật của cô ra sao. Bây giờ anh đã biết nguyên nhân mà cô muốn chết đi. Anh quyết tâm làm lại từ đầu, để… có thể khiến cô yêu anh nhiều hơn lúc trước, yêu anh hơn người con gái kia. Người đã làm cho cô bị tổn thương.
“À! Tôi, đã vẽ xong bức tranh ấy. Anh có muốn xem chút không, tiện thể góp cho tôi ý kiến nhé.”
Chừng vài phút sau, bức tranh đã hiện diện trong canh phòng. Cô cảm thấy rất thích thú vì những gì mình làm được. Anh lại càng không thể ngờ, tình tiết trong bức tranh ấy lại quen thuộc đến thế. Cứ như mọi sự việc anh đã từng trải qua. Mặc dù, đó chỉ là hình ảnh của một cô gái, đang ngồi trên phiến đá. Tóc xoã xuống bờ vai, xa xa, có một cô gái khác đang đứng nhìn. Họ chẳng hề thấy nhau… Cứ như là một sự tương giao của duyên nợ kiếp trước vậy. Anh… không thể kiềm chế được. Anh không muốn rơi lệ trước mặt cô. Anh là đấng nam nhi mà.
“Thôi, hôm nay đủ rồi, tới đây thôi nhé. Anh hơi mệt.”
“Ngày nào anh cũng nói đủ rồi là sao?”
“… Vì… anh… cảm thấy nên từ từ để lấy lại trí nhớ cho em, hơn nữa… cảm xúc của anh không cho phép anh thực hiện quá nhiều điều một ngày… xin lỗi…”
80